AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Sun Mar 10, 2013 10:08 pm

First topic message reminder :

đây là 1 fic cũng khá hay bên ssvn,mình đã xin phép được post qua đây,mong mọi người ủng hộ ạ [You must be registered and logged in to see this image.]
Author : MN_YulSic(ssvn) not me ^^
Rating : PG-13
Couple : YulSic

SOS

Chap 1.


Thế
giới hiện nay, không nhiều người còn có tư tưởng sẽ hiến dâng một bộ
phận nào đó của mình cho bệnh viện, cho các cuộc nghiên cứu hay cho các
cuộc khám phá nào. Số lượng bây giờ còn rất ít. Và những bệnh nhân cần
những sự tự nguyện như vậy, rất nhiều.


Cân bằng bị thay đổi.
Phải làm sao khi mà một người đang cận kề cái chết, lại không thể được
cứu sống vì thiếu sự hiến dâng tự nguyện?.


Từ đó, SOS được thành lập.


---


Một
mùa đông lạnh giá. Tuyết rơi lấp đầy đường đi, nhiệt độ hạ thấp xuống
rất nhiều. Dường như mọi dao động dù chỉ nhẹ nhàng có chút thôi, cũng để
lại dư âm đáng kể, luồng khói rét buốt tỏa ra mơn man khắp không gian.
Khung cảnh đang bị hành hạ bởi cái lạnh khắc nghiệt của thời tiết.


Ngồi
rúm ró trên chiếc ghế đá ở trong công viên, một cô gái đang co ro cả cơ
thể mà run rẩy. Cả bề ngoài lẫn tinh thần bị cái giá buốt của ngoại
cảnh tra tấn, chiếc áo khoác dày cộp đã phát huy hết tác dụng, nhưng rất
tiếc rằng không đủ để con người mỏng manh này đỡ hơn chút nào.


Sự
lạnh lẽo thâm nhập cơ thể đến nỗi thấm đẫm, khiến cô không thể ngồi im.
Càng ngày cô càng co mình vào hơn để gắng sức chống chọi với tuyết, đôi
chân khép lại thật chặt, hai cánh tay ôm lấy nhau. Những hạt tựa bông
trắng xóa rơi xuống thật chậm rãi nhưng thật phũ phàng. Thậm chí nó còn
đọng lại trên các lọn tóc đen nhánh mà lưu luyến không muốn đáp xuống
thêm.


Cả khuôn viên vắng tanh, chỉ còn đơn độc mỗi mình cơ
thể yếu đuối này. Sự trống vắng tràn đầy chẳng thể nào cứu vớt, âm thanh
thê thiết của gió ngàn đang gào rú đe dọa tâm trạng cô.


Chợt
có tiếng bước chân thoăn thoắt hiển diện. Có người đang chạy ở quanh
đây thì phải, nhưng mà với tư thế ngồi trên ghế suốt 3 tiếng đồng hồ,
cộng với sự độc ác của thời tiết, thì cô chả còn sức đâu mà ngẩng đầu
lên xem là ai. Trống rỗng đầu óc, Vô cảm tâm hồn. Cô bị làm sao thế
này?.


Cho đến khi cảm thấy một bóng dáng quen quen đang đứng
gần mình, liếc thấy đôi bốt màu nâu thân thuộc. Cô biết trước mặt mình
là ai, và cũng biết luôn tiếng chân vừa rồi là của ai, cô ngước mặt lên
nhìn trong khó khăn. Tồn tại trong cái cảnh này, nhìn cô giờ có khác gì
người tuyết?.


- Yul.

- .....

- Yul. Em xin lỗi.
- cô gái nhìn thấy vẻ tiều tụy của người yêu. Nỗi hối hận xuất hiện
ngay tức khắc, bùng nổ như một ngọn núi tuyết, rất hợp với thứ đang diễn
ra. Vội vàng cúi xuống ôm chầm lấy cô ấy, cố gắng chặt hơn để đền bù
hơi ấm cho cô ấy. Tất cả là lỗi tại cô, sao cô có thể quên hẹn được cơ
chứ. Thật đáng trách.

- ....

- Em xin lỗi. Em đã quên mất là hôm nay có hẹn với Yul. Em xin lỗi. Em xin lỗi.

- Chúng ta đã hẹn nhau ra đây để ngắm tuyết rơi. Nhớ chứ?.

-
Em lỡ quên mất. Em cũng không hiểu vì sao lại quên ngày này, trong khi
em đã từng rất mong đợi nó. Em xin lỗi. - Jessica xót xa đến thấu xương,
giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống trong tâm trạng mang đầy tội lỗi. Cô
chầm chậm ngồi xuống bên cạnh Yuri. Khuôn mặt đau khổ nhìn khuôn mặt bị
đóng băng, đôi môi gợi cảm kia giờ nhạt nhòa xác xơ như người ốm. Cô đã
làm gì người yêu cô thế này?.

- Em sẽ không bao giờ như thế nữa. Em hứa đấy.

- Yul tin em.


Hai
tay ôm lấy khuôn mặt cứng đơ vì buốt kia. Tuy Jessica cũng đang bị
lạnh, nhưng sờ lên má Yuri, cô còn phải rùng mình vì nó lạnh hơn cô
tưởng. Từ từ tiến lại gần, Jessica trao sự ấm áp cho Yuri bằng một nụ
hôn.


Một nụ hôn thay cho lời xin lỗi trào dâng niềm chân
thành. Một nụ hôn đập tan vỡ nát cái lạnh giá của ngoại cảnh. Một nụ hôn
xuất hiện trong trời trở tuyết đầy lãng mạn. Một nụ hôn tạo nên một
khoảnh khắc nên thơ và khó quên.


Yuri thấy mình trở nên mềm
nhũn hơn bao giờ hết. Cái xúc cảm bị không khí nặn thành đá giờ đã tan
chảy một cách tốc độ. Cô rất muốn giận Jessica, cô rất muốn trách móc
Jessica, và cô chưa bao giờ làm được mỗi khi Jessica lỡ hẹn hay quên hẹn
với cô. Và cô vẫn biết cái lời hứa kia chưa chắc đã được đóng thành
đinh, nhưng cô vẫn cố chấp tin nó.


Cô biết tính Jessica, yêu
nhau đã gần 2 năm, cô hiểu hết. Cô ấy vô tâm và thỉnh thoảng có đôi chút
hờ hững. Nhưng phải làm sao đây khi mà cô đã trót yêu một cách quá sâu
đậm đối với con người này.


Chỉ cần một cử chỉ yêu thương,
một lời xin lỗi chân thành. Tất cả nhào nhão cái tức giận của cô. Tình
yêu Yuri dành cho Jessica nó đã trở thành một nguồn sức mạnh lớn, đập
tan mọi thứ đưa Yuri đến với sự tha thứ vô điều kiện.


- Em xin lỗi. - Jessica vẫn tiếp tục cái điệp khúc của mình khi rời nụ hôn ra.

- Được rồi. Đừng xin lỗi nữa.

- Yul tha thứ cho em chứ?.

- ...

- Yul sẽ tha thứ cho em chứ?.

- ...

- Yul ahh ~~~~~.

- Được rồi. Em được tha thứ.

-
Em yêu Yul nhất quả đất. - Jessica mỉm cười đáng yêu trông như một đứa
trẻ con. Cô hạnh phúc, một lần nữa quàng hai tay quanh cổ, ôm lấy Yuri.


Rồi họ cùng nhau nắm tay đi dạo trên con đường trắng xóa. Tuyết ngày càng rơi dày, phải chi có một cái ô ở đây thì hay biết mấy.


- Tuyết rơi đầy đầu hết rồi này. - Yuri mỉm cười ôn nhu, gỡ những hạt tựa bông kia ra khỏi làn tóc nâu vàng.

- Yul bị nhiều hơn này. - Jessica tinh nghịch làm điều tương tự.

- Đáng lẽ ra lúc chạy ra đây em nên mang theo ô chứ.

- Vì hoảng hốt quá sau khi biết đã lỡ hẹn với Yul 3 tiếng liền, nên em chả nghĩ được gì nữa.

- Haiz.

- Sao Yul không gọi cho em?. Ngồi đây thêm lúc nữa nếu đổ bệnh thì em biết phải làm sao?.

- Yul không thích gọi. Và nếu Yul bị ốm thì em sẽ phải nghỉ làm và đến nhà chăm sóc Yul thôi.

- Tại sao lại không thích gọi chứ?. Yul không gọi nên mới thành thế này đó.

- Yul muốn em để ý một chút thôi. Yul muốn em hãy nhớ những gì mình đã nói và đã hẹn với nhau mà không cần ai phải nhắc nhở.


Câu
nói đâm thấu xuyên gan Jessica. Khiến cô ngỡ ngàng và không thể đi
tiếp, cô vẫn nắm chặt bàn tay ấm áp kia, để Yuri dừng lại theo cô.
Jessica lại cảm thấy tội lỗi, nhận ra bản thân đã có quá nhiều sai sót,
khiến người khác phải buồn bã, đặc biệt là người cô yêu.


Bám
quanh vòng eo thon thả của người đối diện, Jessica áp sát khuôn mặt
mình vào bờ vai yên ả kia, hít hà thưởng thức mùi hương dễ chịu từ Yuri.
Cô lại cất lên ba cái từ làm Yuri nghe đến phát ngán.


- Em xin lỗi.

- Haiz.

- Thật đấy. Đây là lần cuối. Em sẽ không bao giờ để Yul thất vọng nữa đâu.

-
Được rồi. Yul tin em vô điều kiện. - Yuri bật cười vì cái giọng nhõng
nhẽo không thể chịu nổi kia. Ôm lại Jessica, dù rất muốn nói rằng đây là
lần thứ n cô đã nghe thấy cái câu nói đó rồi, cô đã nghe Jessica nhai
đi nhai lại lời hứa rồi, lẫn lời xin lỗi rồi, nhưng sao cô không thể cất
tiếp.


Có lẽ Yuri sợ Jessica sẽ bị tổn thương. Hẳn là cái
câu nói vừa rồi của cô cũng làm cô ấy thấy tội lỗi và hối hận vô cùng.
Nên Yuri chả thể nào trách Jessica.


- Em bảo thật là thật đấy. Thật nhất trong tất cả những từ thật trước đây em nói.

- Haha.

- Vậy là lỡ mất buổi đi xem tuyết rơi rồi. - Jessica hơi buông ra để nhõng nhẽo tiếp.

- Chẳng phải chúng ta đang đứng hứng tuyết đây sao?.

-
Ừm. Nhưng mà nó không như em tưởng. Em cứ mơ màng rằng phải thật vui
vẻ. Chúng ta sẽ tựa vào nhau ở một hành lang nào đó để ngắm tuyết, rồi
cùng nhau nặn người tuyết, hoặc là chơi trò ném tuyết vào nhau. Nhưng
hôm nay tuyết rơi nặng hạt quá.

- Đúng vậy. - Yuri ngước hẳn mặt lên nhìn bầu trời đang dần đen ngòm.

- .... Hắt xì.

-
Ây. Em sắp bị ốm rồi đó. Mau đi về nào. - Yuri vội vội vàng vàng lấy
chiếc khăn mùi soa lau mũi cho Jessica. Cái con người này khiến cô phải
thở dài nhiều quá. Tưởng chừng như người sắp bị ốm phải là cô chứ nhỉ.


---


Tại Bar Trick.


-
Hú hú hú. - tiếng hò hét có phần gào rú của những vị khách tạo nên một
không khí vui vẻ và nhộn nhịp. Những cái wave, những sự đụng chạm, những
điệu nhảy mang đắm một vẻ tình ái đang diễn ra ở giữa sàn nhảy.


Anh
chàng điển trai cùng cô nàng đẹp gái cùng nhau hòa mình trong tiếng
nhạc bập bùng và sôi động. Họ quyến rũ nhau, họ ve vẩy nhau, dám cá rằng
tiếp tục những chuyện này là một đêm mặn mùi ở trên giường, trong một
căn phòng, tại một khách sạn nào đó.


Kết thúc điệu nhảy bằng
một động tác gợi cảm. Cô gái nâng một đầu gối lên, ưỡn mình về phía sau
với sự giúp đỡ của chàng trai. Tiếng hò reo và vỗ tay bồm bộp cổ vũ
nhiệt liệt cho cặp đôi vang lên không ngớt. Cuối cùng họ cũng rời nhau
ra một chút, anh bạn thân vội chớp lấy thời cơ mà kéo ông bạn của mình
lại, thì thầm to nhỏ.


- Dong Hae. Cậu có điện thoại đó, từ appa của cậu.

- Giờ muộn rồi, sao lại gọi nhỉ?.

-
Mình cũng chả dám nghe máy. Lâu quá nên ông ý không gọi nữa mà đã để
lại tin nhắn. - người bạn đưa cho Dong Hae chiếc điện thoại của anh ấy.


" Ngày mai hãy về nhà. Có chuyện muốn nói về vấn đề hôn sự của con. "


---


"
I love Yuri. I love Yuri. I loveeeeeeee Yuri. " - tiếng chuông dễ
thương phát ra từ chiếc điện thoại. Yuri mỉm cười nhấc máy. Jessica có
vẻ như bớt được cái tính vô tâm rồi đây.


Tuy là luôn miệng
kêu yêu cô nhưng mà cô ấy cư xử quá trẻ con, nhiều lúc còn khiến Yuri
buồn vô cùng. Nhưng con người sống nội tâm, nhẫn nhịn như cô đâu thể
thốt lên câu. Vậy mà hôm nay Jessica lại chủ động gọi điện, hiếm khi.


- Sao nào?

" Chẳng lẽ cứ phải sao thì mới được gọi điện cho Yul sao?. "

- Đâu. Chỉ là tất cả những cuộc gọi của chúng ta đa số là từ Yul gọi mà.

"
Từ bây giờ em sẽ gọi cho Yul mỗi tối để chúc Yul ngủ ngon. Cần thiết
thì gọi Yul dậy để nói lời chào buổi sáng. Mà thậm chí em có thể gọi cho
Yul để chúc Yul ngon miệng mỗi khi Yul dùng bữa nữa. "

- Sao hôm nay em lắm lời một cách kì lạ vậy?.

"
Vì bộ dạng của Yul khi ngồi dưới tuyết chờ em. " - giọng nói mềm dẻo
kia trở nên có phần nghiêm túc. Một câu trả lời ngắn gọn và mang một tấm
lòng hối lỗi chân thành đến rung động.

- Tại sao Yul có thể trách em được chứ?. Mọi khi vẫn thế mà.

" Lần này khác mà. "

- Thôi được rồi.

" Yul này. "

- Hửm?.

" Em yêu Yul nhiều lắm. Yêu nhiều lắm luôn. "

- Nghe nhiều rồi. - Yuri bật cười.

" Cho nên nhìn Yul như vậy em đau lắm. Yul không biết đâu. Em thực sự cảm thấy đau đớn đấy. "

-
Thôi mà. Em buồn như vậy Yul cũng bị sầu theo đó. Chuyện qua rồi, vui
vẻ lên nào. Ngày mai tuyết mà nhẹ hơn. Chúng ta sẽ đi trượt tuyết. Vì là
chủ nhật mà. Thế nào?.

" Ok. Hihi. "


Nói chuyện một
hồi lâu. Yuri chúc ngủ ngon Jessica, khuyến mãi thêm cái nụ hôn gió rồi
cúp máy. Vừa lúc, có một tin nhắn được gửi đến.


" Ngày mai hãy về nhà. Có chuyện muốn nói về vấn đề hôn sự của con. "


End chap 1.


Được sửa bởi peheokute_loveS9 ngày Fri Apr 26, 2013 10:36 pm; sửa lần 16.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Mon Mar 25, 2013 5:26 pm

Chap 11.


Những anh chàng cao lớn kìm kẹp cái người được
cho là diễn viên nổi tiếng kia. Đến nỗi chẳng thể chịu nổi cái tiếng hét
đau tai của anh ta, họ đành bịt mồm anh ta bằng một lớp băng dính, rồi
nhấc bổng lên. Hành lang đã trở về không khí cũ. Mọi người xung quanh
chả ai thèm quan tâm nữa, họ lại bước đi.


- Thêm một SOS bị bắt.

- Có vẻ hoảng, sau vài tuần là sẽ ổn thôi.

-
Nếu SOS nào mà cũng như anh ta, thì khoảng chục ngày chúng ta sẽ lại
phải chứng kiến cảnh giống vừa rồi, hoặc có thể luôn ngày mai.

- Có sao đâu. Thỉnh thoảng cho cái nơi này ồn ào một tí cũng được.


---


Nụ hôn đầy nhầy dồn dập vẫn đang diễn ra.


Một
lúc sau, Jessica từ từ buông vì đã hết sạch không khí, cả hai cùng thở
dốc trong mệt mỏi. Bàn tay được đặt trên cổ Yuri lỏng xuống, bàn tay còn
lại toan thả nhưng Yuri đã nhanh hơn, dứt nó ra thật phũ phàng.


-
Đi về đi. - Yuri gằn giọng, thể hiện nỗi tức giận như muốn đánh người,
ánh mắt hệt xuất hiện hai cục lửa lớn. Cô đi nhanh vào trong nhà.

- .....

-
Bây giờ người vô tâm là Yul đấy. - Jessica uất ức nói lớn, nước mắt vừa
ngưng được lúc lại đau đớn rơi xuống. Hành động của Yuri đã giáng đòn
đầy quyền lực vào hi vọng mới chớm nở của cô. Một hi vọng nhỏ nhoi rằng
hai người sẽ quay lại với nhau, khi cô thấy Yuri đáp lại nụ hôn của
mình. Nhưng đáng tiếc là không phải.

- ....

- Yul lạnh
lùng với em, khiến em không thể chợp mắt yên ổn được bất cứ lúc nào,
khiến em không thể ăn ngon được bất cứ thứ gì. Mỗi khi làm cái gì đó em
lại nhớ tới Yul đến nỗi chả muốn làm tiếp nữa. Cả ngày hôm nay em chỉ có
một việc làm duy nhất là ngồi trong góc và đau khổ, dằn vặt, hối hận
với những thái độ đối xử mà mình đã gây ra. Em cảm tưởng như em không
thể tồn tại nổi.

- ....

- Em sẽ chờ ở đây. Chờ đến khi
nào Yul quay lại và chấp nhận lời cầu xin của em. Bao lâu đi chăng nữa,
em vẫn sẽ chờ. Vì Yul nên biết rằng, em không thể để Yul rời xa em được.
- giọng nói có phần bị lạc đi do khóc quá nhiều, câu chữ phát ra trong
sự khó khăn, vì nỗi đắng cay đã tích tụ lại quá lớn, ứ đọng nơi cổ họng.


Yuri
nghe thấy hết những lời ăn năn hối lỗi và thỉnh cầu thảm thiết đó.
Nhưng cô vẫn tiếp đôi chân mà vào nhà không chút đắn đo. Đóng mạnh cánh
cửa lại, Yuri tựa lưng vào nó, thở dài thườn thượt. Cuối cùng cô cũng đã
làm được, cuối cùng cô cũng dứt khoát mà từ bỏ được. Suýt chút nữa là
Yuri sẽ quay lại, sẽ ôm dáng vẻ đáng thương đó vào lòng, và sẽ tha thứ
tất cả cho Jessica. Thật may mắn rằng cô đã không làm thế.


Đứng
đó trầm tĩnh một lúc lâu, Yuri bình tâm trở lại, coi như chẳng có
chuyện gì xảy ra ngoài kia hết. Cô vào hẳn nhà, chuẩn bị đi ngủ, tối nay
đã xuất hiện nhiều biến động, cô cần nghỉ ngơi.


Một cơn mưa rào từ bầu trời đen xám xịt bỗng đổ ập xuống, tiếng sét hòa lẫn tiếng mưa, tạo nên một ngoại cảnh độc ác.


Yuri
vừa bước ra khỏi phòng vệ sinh thì không khỏi giật mình. Cơn mưa có làm
cô đôi chút mềm lòng. Yuri chậm rãi tiến ra phía cửa sổ. Thật đau đớn
rằng, Jessica vẫn đứng đó, vẫn khóc lóc ở đó, mà không chịu đi. Phải làm
sao đây?. Yuri vẫn chưa thoát ra khỏi cái cảm giác ấy, cái cảm giác như
bị rớt xuống địa ngục khi nhìn thấy Jessica quằn quại trong đau khổ.



thể run rẩy đó đâm thấu con tim đang thổn thức của cô. Thật khó thở,
thật khó vững, Yuri nắm chặt bàn tay mình lại để giữ tinh thần được bình
tĩnh, để giữ thân thể được ổn định. Giọt lệ đáng trách xuất hiện nơi
khóe mắt, nhưng không thể rơi ra vì bị gạt phắt đi ngay lập tức.


Yuri quay lưng, leo lên giường chuẩn bị ngủ.


Nỗi
lo lắng đang tràn đầy trong lòng chưa nguôi. Tuy trời khá tối nhưng
Yuri hoàn toàn có thể nhận ra khuôn mặt Jessica lúc đó như thế nào. Một
chữ thôi, không gì tiều tụy hơn, chưa được bao lâu mà cô ấy đã thiếu sức
sống đến vậy sao. Còn miếng dán màu trắng ở trên trán, miếng dán màu
vàng ở trên gò má?. Cô ấy bị đánh ư?.


" A lô. " - không giấu nổi sự tò mò. Yuri gọi ngay cho Soo Young.

- Jessica vừa bị đánh à?.

" ..... Ừ đúng thế. Tối qua. "

- Sao cậu lại để chuyện đó xảy ra cơ chứ?.

"
Này Yuri. Cậu có nhớ là tối qua mình với cậu ngồi với nhau ở công viên
không vậy?. Chuyện Jessica bị thương là do Tiffany kể lại. Jessica đi xe
ẩu đả rồi suýt đâm phải một chiếc xe khác, không những chẳng xin lỗi mà
còn gây sự, chửi bới rồi đánh người ta cơ. "

- Thật không vậy?.

"
Khó tin nhỉ. Nhưng chuyện là thế đấy. Bị lôi lên đồn cảnh sát chịu phạt
mà. Cũng may nạn nhân chỉ xây xát ngoài da nên mất tí tiền bồi thường
thôi. Đừng hỏi vì sao Jessica lại trở nên đầu gấu như vậy, chắc cô ấy
mất kiểm soát vì bị sốc, vì bị cậu đá. "

- Đừng có nói với cái giọng như đang trách mình.

"
Thực ra bản thân mình cũng khá là ngạc nhiên khi biết Jessica bị thế.
Cô ấy mất ăn mất ngủ, rui rúc ở nhà cả ngày, ngồi khóc lóc suốt. Nghe
Tiffany bảo rằng, Jessica đang rất đau khổ. Có lẽ cô ấy biết lỗi rồi. "

- Cậu là đồ ba phải, Choi Soo Young.

"
Haiz. Bây giờ mình chả biết nói gì thêm. Chuyện hai cậu thì hai cậu tự
giải quyết đi. Mình cứ đinh ninh rằng Jessica sẽ chẳng tỉnh ra được,
nhưng mà có lẽ nên rút lại lời nói. "

- ....

" Nhưng cũng
đừng vì câu nói của mình mà mềm lòng rồi đi làm lành ngay nhé. Nếu rắc
rối mà đến một lần nữa, thì mình mặc kệ cậu đấy. Càng quyết tâm càng
thương tâm, cậu đang bị thế. Đừng vậy. "

- Thôi cúp máy đây.


Yuri
lại thở dài trong sự chán chường, hướng đôi mắt buồn ra phía ngoài. Cơn
mưa rào vẫn tiếp tục mà không ngưng, tiếng ồn thật đau đầu tuy rằng
cánh cửa sổ đã át đi âm lượng khá nhiều. Cô nằm phịch xuống, kéo chăn
qua đầu, nhắm mắt ép mình vào giấc ngủ.


" Ầm ầm ầm "

" Ào ào ào "


Một
tiếng trôi qua, Yuri thở hắt vì không thể ngủ được, trong người nôn nao
khó chịu. Cô lật chăn ra, đi về phía cửa sổ một lần nữa. Thật đau khổ
rằng, bóng dáng nhỏ bé tội nghiệp vẫn ở đấy. Quần áo tóc tai ướt hết,
chẳng có lấy một cái gì để che, một thân một mình hứng chịu cơn thịnh nộ
của đất trời.


Bàn tay chạm lên cửa sổ, xót xa sờ nhẹ hình
ảnh đang run rẩy lẩy bẩy trong màn mưa. Cô muốn xuống đó, nhưng cái ý
nghĩ rằng nếu làm vậy là mắc sai lầm thêm lần nữa, khiến cho đôi chân
không thể kiểm soát, vẫn dựng tại chỗ chẳng di chuyển.


Jessica
sắp không chịu nổi nữa rồi. Đau quá, mưa rơi thật nặng hạt. Nó hành hạ
cô, nó tấn công cô, nó tính giết cô, nhưng sao độc ác bằng trái tim hiện
giờ, nó giằng xé, nó tạo một vết thương to đùng như cục u khó chữa.


Màn
nước phũ phàng đâm mạnh vào khuôn mặt thiên thần, lệ mi hòa lẫn cùng
giọt mưa thấm đẫm lên làn da mỏng manh. Chẳng biết trôi qua bao lâu,
nhưng Jessica biết là không bao giờ có thể so sánh được với những khoảng
thời gian mà Yuri đã chờ cô. Cô cần phải đền bù cho bằng hết. Làm được,
cô làm được mà.


Càng nhìn càng thấy đau. Yuri nhắm mắt nuốt
đắng cay rồi lại ép mình về phía giường. Lần này quyết tâm, cô sẽ phải
ngủ cho bằng được.


Một đêm chật vật và khắc nghiệt trôi qua.


---


Sang ngày mới, khoảng không rộng lớn màu xanh nhạt được giả về, người ta bảo, sau cơn mưa trời lại sáng. Có thật sự như thế?.


Với một đêm khó ngủ, nên Yuri dậy rất sớm. Việc làm đầu tiên ngay khi vừa tỉnh, là chạy ra khỏi nhà.


Mở cửa một cách mạnh bạo, Yuri chạy ra sân vườn ở trước, lướt mắt xung quanh, không có ai cả. Jessica đã bỏ cuộc và đi rồi.


Thở dài, Yuri định bước vào, nhưng cô phát hiện ra chiếc xe của Jessica vẫn còn đỗ ở ngoài cổng. Tại sao lại thế?.


-
Chào Yuri. - một bà cụ đang đi dạo buổi sáng, khi nhìn thấy Yuri, bà
thân thiện vẫy tay. Đó là người hàng xóm đối diện nhà của cô.

- Ah. Chào bà. - Yuri đi ra hẳn ngoài đường, lịch sự cúi chào.

- Sáng sớm hôm nay hình như có người bị bất tỉnh ở trước nhà cháu đấy.

- Gì ạ?.

-
Ta cũng không rõ. Tầm 4h ta dậy uống nước, qua cửa sổ thì nhìn thấy một
người nằm bất tỉnh ở đây. Lúc đó vẫn còn mưa lất phất, ta tìm cái ô
trong nhà rồi đi ra ngoài xem có chuyện gì, đến khi ra khỏi hẳn ngoài
đường thì không thấy người đó nữa. Thế là đành trở vào.

- Vậy, cô ấy đã biến mất sao?.

- Cháu quen người đó à?.

- ........................... Cám ơn bà vì đã cho cháu biết chuyện này.

-
Ừm. Không có gì. Ah, hôm nay ngày bao nhiêu nhỉ?. Để xem đã đến ngày đi
khám bác sĩ chưa. Haiz, già rồi nên quên hết khái niệm thời gian.

- Hôm nay ............. là ngày 18 tháng 4 ạ.

- Thế à?. Vậy thì ngày mai mới phải đi. Cám ơn cháu nhé, Yuri.

-
Không có gì ạ. - Yuri cúi chào lần nữa khi bà lão đi tiếp. Nhìn theo
bóng dáng lụi khụi của người già, bỗng cô giật mình, chẳng phải hôm nay
..... là sinh nhật của Jessica sao?.


---


Sau khi
cho xe của Jessica vào trong gara nhà, Yuri lái chiếc Porsche đen của
mình đến biệt thự của cô ấy. Trên đường đi, nỗi hoảng loạn chiếm đa
phần, lấn át sự lo lắng. Tại sao lại biến mất một cách bí ẩn như vậy. Dù
gì Yuri vẫn quyết định đến nhà Jessica, với hi vọng nhỏ nhoi rằng cô ấy
đã về.


- Gọi điện thì tắt máy. Chẳng lẽ đã bị bắt cóc?. -
Yuri lẩm bẩm và càng sợ hãi hơn khi những ý nghĩ không hay cứ ùn nhau
kéo đến.

- 18/4. Tại sao mình lại quên ngày này cơ chứ?. Biết thế đã không mặc kệ cô ấy. Nếu vậy thì mình đã có thể nhìn thấy cô ấy.

- Cô ấy đã chờ mình suốt 5 tiếng đồng hồ sao?. Sica, Yul xin lỗi, thực sự xin lỗi, làm ơn đừng xảy ra chuyện gì.


Với
tốc độ khá nhanh, chiếc Porsche đã dừng lại tại nhà của Jessica. Yuri
chạy vào, hối hấp gấp gáp đi tìm một bóng dáng. Nhưng không, căn nhà
chẳng có ai cả, thậm chí tủ quần áo cũng trống trơn, cánh cửa tủ thì bị
mở tớ hơ. Chuyện quái gở gì đang xảy ra thế này?.


" Tít tít tít ..... A lô. "

- Tiffany. Cậu biết Jessica đang ở đâu không?.

" Yuri. Bây giờ là 6h sáng đấy, sao lại gọi vào giờ này?. "

- Trả lời mình đi. Jessica biến mất rồi. Mình đang ở nhà cô ấy, tủ quần áo trống trơn.

" Cái gì?. "


---


Giống
như một hội nghị bàn tròn, tất cả người bạn thân thiết của Jessica tụ
lại nhà cô ấy, cùng Yuri, bao gồm cả những người có mặt tại bữa tiệc nhỏ
hôm qua nữa. Cả đám ngồi ở trong phòng khách với nỗi âm u toát lên tràn
đầy, không khí trùng xuống đến đáng sợ.


- Đêm qua cô ấy không về nhà sao?. - Tiffany hỏi và nhận được cái gật đầu nhẹ của Yuri.

-
Tối qua cô ấy đến tìm mình. Rồi có vài chuyện xảy ra, quan hệ của bọn
mình trở nên căng thẳng nên mình đã tránh mặt cô ấy. Nhưng không ngờ
Jessica lại quyết tâm đứng đó chờ mình.

- Vậy là cậu cứ để cô ấy
đứng ngoài chờ?. - Hyo Yeon hỏi. Tất cả đăm chiêu vào con người đang sợ
sệt kia với ánh mắt không mấy thiện cảm, giống như khung cảnh của một
tòa án và Yuri là thủ phạm.

- U.... Ừm.

- Rồi sao?. Hôm qua trời mưa to mà. Jessica đứng đó hứng hết ư?. Đến bao giờ?. - Soo Young nhướng mày tiếp phiên.

- Nghe một người hàng xóm kể lại, thì cô ấy đứng đó đến 4h. Có lẽ do không chịu được nên cô ấy còn ngất nữa.

- Cái gì?. - Hyo Yeon sôi máu đứng dậy tính cho Yuri ăn cái đấm. Nhưng Soo Young ở gần đó hoảng sợ vội vàng ngăn lại.

- Hyo Yeon ! Bình tĩnh ! - Soo Young hét lên.

-
Bình tĩnh?........ Cậu có vẻ bình tĩnh nhỉ Yuri?. Mình thấy cậu vô tâm
chả kém gì Jessica đâu. Giờ thì cô ấy đã biến mất rồi đó, cậu vừa lòng
chưa?. - Hyo Yeon nói với chất giọng mỉa mai, cười chua chát.

-
Nếu chuyện đính hôn của cậu không xảy ra, thì sự tình nó sẽ không đến
mức này đâu. Nếu cậu kiên quyết mà phản đối, thì quan hệ của cậu và
Jessica sẽ chẳng như này đâu. Đừng đổ tội hết cho Jessica, kẻ có lỗi lớn
là cậu đấy Yuri. - - Hyo Yeon vẫn tiếp tục, hắng giọng, cơn thịnh nộ
trong người bùng lên mạnh mẽ.

- Cộng với việc cậu đã bắt cô ấy
đứng hứng trận mưa to đến sắp bão ấy cả đêm. Nhìn lại mình đi Yuri, cậu
thật đáng trách, cậu không cảm cô ấy rất thật lòng hay sao? Cô ấy yêu
cậu, Jessica yêu cậu rất nhiều đấy. Cậu luôn miệng nói cô ấy vô tâm ư?.
Sai hoàn toàn. Cậu chả biết gì cả. Cậu không xứng đáng để yêu cô ấy.


Yuri
lặng im chẳng nói gì. Cô cúi mặt xuống trong sự hối hận, cố nén nước
mắt lại. Toàn thân bắt đầu không thể bình tĩnh hơn, run sợ với nỗi hoảng
loạn. Tiffany thấy thế hoảng loạn theo, vội gùn gằn với Hyo Yeon.


- Hyo Yeon, cậu ngồi xuống được rồi đấy.

- Yuri, kể tiếp đi. - Taecyeon lên tiếng.

-
Người hàng xóm sau khi thấy vậy liền lấy ô ra ngoài để xem thế nào,
nhưng cô ấy đã biến mất ngay sau đó. Xe của Jessica vẫn đỗ ở nhà mình.

- Vậy là bị bắt cóc rồi. - Ji Young lo lắng.

-
Tại sao lại thế?. Tại sao lại là hôm nay? Chúng ta đã lên kế hoạch rằng
sẽ tổ chức một bữa tiệc chúc mừng bất ngờ cho cô ấy mà. Tại sao lại
biến mất vào đúng ngày sinh nhật như vậy?. - Tiffany bật khóc.

-
Nhưng điều khó hiểu là..... tối qua chúng ta dọn dẹp cho cô ấy rồi ra
về, lúc đó thì làm gì có ai đến lấy hành lí của cô ấy đâu, trong khi
Jessica mất tích tại nhà Yuri?. Vậy mà quần áo ở đây cũng bị mang đi,
không phải Jessica, là ai làm? - Taecyeon thắc mắc.

- Suy ra
không phải bắt cóc để tống tiền rồi. Có người bắt cô ấy để ép cô ấy định
cư luôn ở một nơi nào đó. - Soo Young nheo mắt.


Không khí u ám lan tỏa ngày càng nhiều.


End chap 11.


p/s:ế quá,hic [You must be registered and logged in to see this image.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Mon Mar 25, 2013 5:59 pm

Hic mình bận quá, chap trươc ko đọc cm cho au dc xl au nhìu nhìu nha

Au đừng buồn mà, giờ fic nào cũng đang ế vậy hết, fic nào nhìu cm lắm cũng chỉ dc 4 5 cm 1 chap thui

Còn lài thì toàn 2 3 cm thôi àh, giờ đang trong năm học nên ít ng có thời gian đọc fic

Nhưng au yên tâm vẫn có mình đọc mừ, mình sẽ ủng hộ au đến cùng
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
PoloveSica
Newbie

avatar

Post : 5
Coins : 1856
Thanked : 0
Join date : 21/07/2012
Age : 17

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Tue Mar 26, 2013 8:00 pm

Trước giờ toàn đọc rùi thanks thôi chứ hk cm cho au!!Giờ mình sẽ cm ủng hộ...Post đều nha au :nam13:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Wed Mar 27, 2013 6:51 pm

AAAAAAA !!!
Thế là cái bọn SOS bắt Sica đi rùi hả :gau39:

Yul còn chưa kịp tha thứ cho Sica mà, au mà để Sica có truyện gì mình không tha cho au đâu
Mau cho Yul gặp lại Sica đi :gau2:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Fri Mar 29, 2013 9:20 pm

Chap 12.


Những
hình ảnh còn đọng lại tại tâm trí là khung cảnh nhà Yuri, cơn mưa rào
nghiệt ngã tồn tại ở màn tối đen ngòm đến đáng sợ. Và bây giờ một dáng
vẻ mới hiện lên, căn phòng trắng toát, sáng trong sự bất bình thường,
thậm chí cái tủ quần áo phía đối diện chiếc giường trắng cũng là ....
màu trắng.


Jessica bật dậy, ngồi trên giường, ngỡ ngàng nhìn
xung quanh với ánh mắt kì lạ và khó hiểu. Thứ duy nhất có sắc ở nơi này
là chiếc vali màu hồng của cô. Jessica ngạc nhiên, có kẻ đã xông vào nhà
cô để lấy đồ của cô sao? Còn bắt cóc cô đến chỗ quái quỷ này nữa?. Một
không gian trống vắng chỉ có mỗi cái giường và cái tủ.


Jessica đang ở đâu đây? Và trên hết cô đang ngồi phòng của ai đây?.


"
Cạch " - một cô gái với bộ đồ màu trắng như bác sĩ đi vào, làm cô còn
mệt mỏi hơn vì đã có quá nhiều sự chói sáng. Đây là hội chứng màu trắng
hay sao?. Phải chăng Jessica đang ở bệnh viện?.


- Jessica
Jung. Xin chào. - cô gái kia mở lời bằng một nụ cười tỏa sáng và niềm
nở. Jessica có đôi chút điêu đứng vì bóng dáng tuyệt tác như thiên thần
đó. Cô ấy thật sự rất xinh đẹp, khuôn mặt thon gọn, mắt đẹp mũi cao môi
hồng, còn trẻ nữa. Nếu đây là bác sĩ thì đáng để khâm phục, đối với một
người ít tuổi như thế này. Cô gái đó có gì đấy .... rất giống Yuri.

- Xin.... chào.

- Hơi sốc nhỉ?. Có cảm thấy thế không?. - cô gái này nói đúng, Jessica đang rất sốc đây.

- Bệnh viện?.

- Không. - cô gái xinh đẹp kia lắc nhẹ đầu.

- Vậy thì là đâu?.

- Để bớt ngại ngùng chúng ta hãy thay đổi xưng hô nhé. Em là Im YoonA, 22 tuổi.

- Ừm được rồi Im YoonA, tôi đang ở đâu đây?.

- Unnie đang ở trong tòa nhà của SOS, trên đảo Liancourt, một cách gọi khác là đảo Tokdo, cách Seoul 220km.

- Sao tôi lại ở đây?.

- Vì unnie là một SOS mà. Vết xăm ở phía tay trái đã nói lên điều đó.

- SOS là cái gì?.

-
Sẽ phải có cả một quá trình dài để giải thích đây. Em chỉ muốn nói tóm
gọn rằng, SOS là người nhân tạo. Unnie được một gia đình nhận nuôi từ
trại mồ côi ở Daegu, bố mẹ chẳng có tung tích. Nói đúng hơn, unnie không
có bố mẹ.

- ....

- Sau khi trở thành người họ Jung, cả
gia đình đến Los Angeles sinh sống một thời gian khá dài, rồi một mình
unnie quay về Hàn để làm ăn. Phải chứ?.

- .... - Jessica trầm
ngâm ngước mắt nhìn YoonA, cô ấy là ai mà lại có thể biết rõ gia cảnh
của cô như thế được. Thật khó hiểu. Nhưng điều đó cho thấy rằng, những
gì cô gái này nói đều đúng, lẫn cả chuyện về cái gọi là SOS. Cô bắt đầu
lên tiếng :

- Rồi sao?. Giờ tôi phải ở đây à?. Để làm gì?.

-
Còn nhiều thời gian mà, trước đó hãy đi tắm rửa cho sạch sẽ đã. Unnie
được đưa về đây trong trạng thái đang bị ngất ngoài đường, người thì ướt
tầm tã vì phải chịu trận mưa to. Nhìn xem, unnie cần phải trang hoàng
lại nhan sắc của mình.

- Ừ được rồi.

- Unnie có 15' thôi đấy. Nhà tắm ở kia. Em sẽ chờ ngoài này.

- 15' thôi sao?. - Jessica tính mặc cả.

-
Unnie nên biết, em là một nhân viên ở đây, và nhiệm vụ của SOS, phải
nghe lời họ. - YoonA nói với khuôn mặt sắc sảo, câu văn thể hiện đanh
thép, ngắn gọn, cô ấy cười mỉm, nhưng nhìn giống cái nhếch môi đầy quyền
lực hơn. Khác xa cái dáng vẻ tươi cười thân thiện lúc bước vào đây,
Jessica có chút lo lắng, bắt đầu ngẫm nghĩ rằng, người này không phải
thiên thần như cô đã suy, mà khả năng ngược lại là rất cao.

-
Được .... rồi. - Jessica nhanh chóng lôi vali màu hồng ra, lấy cho mình
một bộ quần áo rồi phóng vèo vào phòng tắm, để không phải đối mặt với
YoonA nữa. Cô bắt đầu cảm thấy sợ cô gái này.


Phải làm sao
đây khi mà có từng ấy thời gian? Với cái tình kì kèo lề mề của mình, có
bao giờ Jessica hoàn thành xong việc chỉnh tu nhan sắc trong vòng dưới 1
tiếng đâu. Bây giờ còn phải rút ngắn thời gian đi còn một phần tư, điều
đó đang làm khó cô.


---


" I love Yuri. I love
Yuri. I loveeeeeeeeee Yuri. " - tiếng chuông điện thoại reo không ngớt,
ai mà kiên nhẫn đến vậy. Yuri bắt đầu cảm thấy thật phiền phức, cô không
muốn bị quấy nhiễu vào những lúc như thế này.


Dù sao thì
vẫn phải dậy để nghe máy một cái rồi mới được yên tĩnh, và hơn hết, cái
giọng nói kia làm Yuri càng nhớ Jessica thêm. Cô muốn gặp cô ấy đến phát
điên. Yuri không thể để tình trạng mình mãi như này được, cô phải thật
tỉnh táo để nghĩ cách giải quyết và kiếm tìm Jessica, đưa cô ấy về. Bật
dậy, vội vàng quệt nhanh nước mắt trên khuôn mặt, sụt sịt một hồi cho
giọng nói trở lại bình thường, Yuri nhấc máy :


- A lô.

" Yuri. Sao không đi làm?. " - giọng của ông Kwon.

- Con giao hết việc cho thư kí Yoo rồi, và con đang bận xử lí chuyện khác.

" Nghe nói con thuê người đi tìm Jessica Jung, việc bận của con đó hả?. "

- Vâng.

"
Cái con bé này ....... aish ....... dù gì con cũng không được nghỉ như
thế. Với cái tính hay rong chơi của mình, Jessica có thể đang nhập tiệc ở
nơi nào đó rồi cũng nên, vì vậy con không phải lo đâu. "

- Appa thì biết cái gì chứ?.

" Con dám gắt lên với appa sao?. "

- Haiz. Chuyện của con để con giải quyết. Appa không cần phải thúc giục cứ như là công ti sắp phá sản đâu.

" Yuri. Con ........ haiz ..... con đang ở đâu? Appa qua nhà không thấy. "

- Appa yên tâm. Con sẽ đến gặp appa vào một ngày nào đấy. Bây giờ thì appa để con yên được không?.

"
.......... Thật ngang bướng. Thôi được rồi. Ta chỉ muốn nói với con
rằng BoA vừa gọi điện, nó sắp về thăm nhà đó. Mẹ con sẽ làm vài món, nhớ
có mặt. "

- Bao giờ ạ?.

" Chẳng biết nữa, chắc cũng giống
mấy lần trước. Hai hoặc ba tháng nữa. Từng đấy thời gian đủ để con cải
thiện cái tinh thần mà vui vẻ lại khi gặp chị gái của mình đó. "

- Vâng.


Cúp
máy một cách chán chường, Yuri xót xa nhìn xung quanh căn phòng và ánh
mắt dừng lại ở chiếc giường cô đang ngồi. Nỗi hối hận, niềm tự trách,
lòng đau đớn, tâm hồn tuyệt vọng, Jessica biến mất, Yuri chẳng thể sống
nổi. Cô nhận ra được rằng, cuộc đời cô vô nghĩa nếu không có cô ấy.


Sờ
nhẹ phần giường trống ở bên cạnh, hơi ấm của Jessica vẫn còn thấm lại
đâu đây, khiến cho nỗi nhớ da diết cứ lạnh lùng dâng lên mà không thể
giảm đi. Yuri lại nằm xuống, nước mắt lần nữa chảy ra ròng ròng, cô khóc
trong đau đớn. Hình ảnh bóng dáng nhỏ nhắn xót xa đến đáng thương khi
phải chịu trận mưa rào đó cứ hiện lên tại tâm trí, dày vò cô, giằng xé
cô.


- Sica. Em đang ở đâu?.


---


Jessica
đi ra ngoài cùng một bộ quần áo đơn giản sau khi đã trải qua vài quá
trình hết sức tốc độ và cô tự hài lòng với bản thân về sự tiến bộ của
mình. YoonA thấy thế, đứng dậy nói :


- Chúng ta đi thôi.


Thực
sự trong đầu chẳng xuất hiện suy nghĩ gì đặc biệt, chỉ thể hiện những
xúc cảm về mọi vật trước mắt, việc biết bản thân là một thứ nhân tạo, nó
làm Jessica trống rỗng trông vắng ngắt, cô không hiểu vì sao tâm hồn
giờ đây đang bị bất động, chẳng chút lay đay, ngưng đọng đến đáng sợ.
Phải chăng chính nó cũng đang bị sốc vì không thể tin được nguồn gốc vừa
được tiết lộ. Tất cả hiện diện chỉ là bỡ ngỡ và cứng đơ.


Cánh
cửa được mở ra, một khung cảnh có trời xanh, có mây hồng, có biển
trong, có cát trắng đập vào mắt, khiến Jessica phải thốt " Wow " vì ngạc
nhiên về cái nơi như thiên đàng này.


Thực chất không phải
YoonA dẫn cô ra biển, đó chỉ là những gì Jessica nhìn thấy qua màn kính
trong suốt. Có vẻ như tòa nhà này được bao phủ bởi một lớp thủy tinh, để
người ở đây được chiêm ngưỡng phong cảnh bên ngoài một cách hoàn hảo.


- Hòn đảo này đẹp đúng không?.

- Đúng vậy.

- Unnie có thể ra đó tắm biển, hoặc nghịch cát, hoặc làm bất cứ thứ gì.

- Thật sao?.

- Ừm. Chỉ không được leo lên thuyền trốn đi khỏi đây thôi.


Jessica
nghe xong câu nói, gật gù rồi bắt đầu nhìn xung quanh hành lang. Sự kì
lạ đang tồn tại nơi đây cũng dễ để cô thấy khó hiểu. Những người này,
trông họ thật vô cảm, đi lại bước qua như người máy, góp phần khiến cho
mọi thứ trở nên căng thẳng và yên tĩnh, nhưng nó không làm tâm trạng
Jessica tĩnh được, nỗi hoảng sợ vẫn nơm nớp lúi húi ngóc lên.


- Đừng đăm chiêu vào họ quá. Mặc kệ đi.

- Tại sao?.

- Vì họ sẽ thấy hiếu kì và trừng mắt nhìn lại, lúc đó unnie sẽ bị rùng mình đấy.

- Họ ... là ai vậy?.

- Những người đang mặc đồ trắng là nhân viên ở đây, còn những người đang mặc đồ bình thường là SOS. Giống chúng ta mà thôi.

- Chẳng lẽ làm việc với nhau hay là sống với nhau cùng một tòa nhà mà cũng không quen, như người dưng sao?.

- Có chứ. Nhưng họ ít khi thể hiện điều đó lúc ở hành lang.

- Vì sao?.

-
Nhân viên ở đây cần làm gì đó để các SOS phải sợ họ, phải nghe theo họ.
Nếu nơi này như những chỗ khác, chẳng may có một cuộc bạo động, đứng
lên chống lại tổ chức và chạy trốn thì sao?.

- ... - Jessica im
lặng không biết nói gì. Giờ cô đã hiểu lí do mà cô đang bắt đầu sợ
YoonA, nhưng vấn đề nan giải ở trong lòng Jessica hiện tại là, cuộc sống
này như thế nào, khiến cho các SOS muốn trốn đi?. Nhìn bao quát thì đâu
đến nỗi, tiện nghi, đẹp đẽ, thoải mái.

- Mục đích của tổ chức
.... - YoonA nói, cảm tưởng như cô ấy đã đọc được cái thắc mắc của
Jessica và đang chuẩn bị giải đáp. - Tạo ra các SOS, để đến năm thứ 25,
họ sẽ phải tiến hành một cuộc phẫu thuật, loại bỏ những thứ cần thiết để
dâng hiến, phục vụ cho ngành y của thế giới.

- Những thứ cần thiết?.

- Não, tim, phổi, ruột, thận. Bất cứ thứ gì có thể giúp ích.


Cả
một khoảng trời vốn đẹp đẽ như đổ sụp dưới chân Jessica, trong mắt cô
hiện diện một màu đen xì, tâm hồn bỗng phút chốc bị đưa xuống địa ngục.
Phẫu thuật?. Như thế có khác gì phải chết?. Năm thứ 25?. Vậy là cô còn 2
năm nữa?.


- Chúng ta bắt đầu đi tham quan thôi. - YoonA có
vẻ như đã ngầm dự được trước thái độ này của Jessica, vội chuyển chủ đề
cho tích cực hơn. Cô bắt đầu sải bước.

- .....

- Jessica
Jung. Đi thôi. Đừng để em phải nói lần hai. - YoonA quay lại gằn giọng
khi mà Jessica cứ bất động đứng đó với khuôn mặt sắp khóc. Nói xong cô
tiếp tục bước.


Cái âm giọng thật đáng sợ kia làm thức tỉnh
Jessica, đưa cô về hiện tại, khoảng trời sáng lạng lại mở ra, Jessica
vội vã đi theo YoonA.


Trên dọc đường hành lang.


- YoonA.

- ....

- Tất cả vật dụng hành lí của unnie ở đây hết phải không?. Vậy, điện thoại của unnie đâu?.

- Đó là thứ duy nhất không được dùng.

- Dù gì cũng đâu thể trốn đi được. Chẳng lẽ muốn liên lạc để hỏi thăm gia đình cũng ...

-
Đương nhiên là không. - YoonA cắt ngang - Thà cắt đứt ngay còn hơn là
dai dẳng suốt để rồi đến lúc ra đi, chẳng thể chịu được mà xuống tinh
thần. Unnie không muốn ông bà Jung phải đau khổ nhiều phải không?.

- Nhưng đùng một cái mất tích như vậy. Họ cũng lo lắng không yên chứ.

- Dù gì đây cũng là quy định của tổ chức. Đừng thắc mắc nữa. Và cũng đừng bắt em phải giải thích những điều hiển nhiên tương tự.

- ..... - Jessica mặt xịu xuống nghiêm trọng. YoonA thật lạnh lùng và khó gần.


Đến một nơi, YoonA dừng lại.


-
Đây là phòng ăn. - nó giống như một nhà hàng. Mọi người lấy khay rồi đi
qua các bàn lấy từng món rồi cầm suất của mình, ngồi vào chỗ, và ăn.
Bỗng có một tiếng hét thất thanh khiến Jessica giật bắn người.

-
AAAAAA. - một cô gái tóc vàng đang giẫy đành đạch, có vẻ như không muốn
ăn và bị những thằng đàn ông cao lớn kìm kẹp bắt vào. Cô ấy hét lớn, âm
thanh vang vọng cả căn phòng, nghe thật đau tai. Jessica run rẩy hỏi
YoonA.

- Chuyện gì vậy?.


End chap 12.








p/s:đừng xem chùa nha mí bạn,nhớ cmt vs tks mình nhá ^^


Được sửa bởi peheokute_loveS9 ngày Fri Mar 29, 2013 10:53 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Fri Mar 29, 2013 10:41 pm

Sao au lại đăng 2 chap 11 vậy

Au ra chap 12 đi

Mà au nhất định ko dc để Sica có truyện gì nha :troll8:

Cho Yul gắp lại Sica nữa :gau2:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Fri Mar 29, 2013 10:57 pm

@15NDM08:mình edit rùi đó,hùi nãy có chiện buồn nên post lộn chap =))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Thu Apr 04, 2013 10:09 pm

Chap 13.


Tổ chức có vài cuộc theo dõi ngầm, lựa ra những
người sở hữu khả năng trở thành nhân viên ở đây. Qua cuộc sống hằng
ngày, nếu được chọn, họ sẽ bị bắt, rồi được đào tạo, để thành thạo trong
việc quản lí các SOS.


Họ không thể hé lộ bất cứ thông tin gì
về tổ chức. Họ phải sống ở đây, nhưng vài tháng họ được về thăm nhà một
lần. Chính vì vậy, công việc của họ khiến cho mọi người xung quanh, lẫn
gia đình phải tò mò và khó hiểu vì quá mập mờ.


Họ có một
quyền lợi, là được lựa chọn. Nếu họ không muốn làm cho tổ chức, đương
nhiên họ có thể về nhà. Vấn đề ở đây, là sự tự nguyện của họ.


---


Jessica run rẩy nép sát người vào YoonA, ấp úng hỏi, và nhận được câu trả lời không cảm xúc của cô gái ít tuổi hơn.


- Đến giờ thì phải ăn.

- Nhưng cô ấy không muốn ăn.

- Ở đây, không phải muốn là làm.

- Nếu cô ấy cứ ngoan cố như vậy thì sao?.

- Thì cô ấy sẽ được làm mồi cho cá mập ở dưới kia.

-
Thả tôi ra. Tại sao chứ?. Tại sao không giết tôi luôn đi?. Tồn tại ở
một nơi như thế này khác gì địa ngục. - cô gái tóc vàng không đủ sức
chống cự, đành uất ức ngồi vào bàn ăn.

- Victoria Song. Nếu cô
muốn thì sẽ được toại nguyện ngay đấy. - tiếng nói đe dọa cứng rắn như
đanh thép của anh chàng bận đồ trắng vang lên, điều ấy khiến cô gái phải
chùn bước. Thà sống thêm 2 năm rồi ngất và chết đi nhờ một mũi tiêm còn
hơn là bị thả xuống biển làm mồi cho những con vật máu lạnh ở dưới đó.
Victoria chọn cái chết nhẹ nhàng, cô bất lực lấy thìa và ăn trong sợ
hãi.


Không gian yên tĩnh được trở về. Dù căn phòng này rất
lớn và có nhiều người ngồi đây, nhưng chính sự yên lặng lạnh lùng của họ
khiến cho khung cảnh thành một nơi vắng ngắt bất động, những thứ còn
lại chỉ là tiếng sột soạt rùng rợn của đồ vật. Ở góc, vài thanh niên cao
lớn mặc vest đen đang đứng như tượng, trông họ thật bặm tợn, có lẽ đó
là bảo vệ. YoonA nói :


- Đưa tay trái của unnie đây.


Jessica ngỡ ngàng làm theo, YoonA cầm lấy cổ tay cô và đưa xuống khe của một thiết bị, một tiếng tít nhỏ vang lên.


- Và chúng ta bắt đầu chọn món thôi.


Cầm
lấy khay thức ăn sau khi xong xuôi, Jessica đi theo YoonA đến một cái
bàn và ngồi xuống, mặt bàn lại xuất hiện thêm một thiết bị điện tử nữa,
dường như nó được gắn ở gầm và được đậy bằng một lớp thủy tinh để bên
trên có thể nhìn thấy. Jessica ngó vào, tại đó chứa một mã số, và không
khó trong việc phán đoán, cô biết đấy là ngày sinh của mình. " 180489 ".


- Đây là bàn ăn cố định của unnie, từ lần sau cứ thế mà làm, đừng ngồi sai chỗ.

- .....

- Ăn trưa xong, unnie có 6 tiếng tự do, muốn làm gì thì làm, đừng hành động trái với những thứ đang xảy ra ở đây là được.

- Trái với những thứ xảy ra ở đây?.

- Như la hét, chạy nhảy.


Không
ngạc nhiên, Jessica nghe lọt tai rồi cắm cúi xuống ăn tiếp, nhìn cái
cảnh này thì có muốn hú hét cũng chẳng dám, người ở đây cứ như được tác
lên bằng sắt đá, sợ còn chưa hết nữa là.


Không khí thật ngột
ngạt, thưởng thức bữa ăn cũng chẳng được thoải mái, tuy nơi đây thật
đẹp nhưng nó dường như bị ám khí âm u khiến cho Jessica căng thẳng. Dù
sao vẫn được phép nói chuyện, cô nghĩ rằng để giảm bớt cái chốn đông
người mà hoang vu này cần phải cố gắng bắt chuyện cho dễ thở hơn.


- YoonA, em cũng phải ăn đúng giờ như unnie sao?.

-
Không. Đó chỉ là điều cần thiết thôi, nếu không muốn thì em sẽ không
cần phải ngồi đây với unnie. Vài ngày đầu em sẽ đi cùng unnie sao sát
hơn để cho quen, rồi dần dần unnie sẽ phải tự làm theo lịch trình.

- Lịch trình?.

-
Ở trong phòng unnie có một tờ giấy dán trên tường rồi đấy. Phải dậy
sớm, ăn sáng, luyện tập cơ thể, ăn trưa, rồi được tự do đi loanh quanh,
ăn tối và cuối cùng là đi ngủ.

- Có cả luyện tập cơ thể sao?.

-
Phải có một cơ thể năng lượng tốt thì mới hiến nội tạng được chứ. Yên
tâm không có gì nặng nề đâu, chỉ là làm vài động tác cơ bản cho khỏe
người thôi. Cuộc sống ở đây khá nhàm chán và thảnh thơi.

- Không có sự kiện gì đặc biệt sao? Hoặc cùng lắm là tổ chức sinh nhật.

- Unnie muốn tổ chức sinh nhật sao?.

- Ừm, cũng muốn, hôm nay là sinh nhật unnie mà.

- Hôm nay là 20 tháng 4.

- Hả?.

-
Khi đến đây unnie đã bị ngất, toàn thân kiệt sức, nên có một bác sĩ đã
đến chăm sóc cho unnie. Mãi 2 ngày sau unnie mới tỉnh lại.


Jessica
bắt đầu ngạc nhiên, cô bất tỉnh lâu thế sao?. Sau, lại chẳng có chuyện
gì để nói nữa, cả hai cùng im lặng ăn tiếp. Vừa ăn vừa ngó nghiêng chung
quanh, bỗng Jessica hỏi :


- Vài ngày sau em sẽ không cần thiết phải theo dõi unnie nữa. Vậy mà unnie cứ nghĩ em là quản lí của unnie đấy.

- Đúng, em là quản lí của unnie. Unnie làm sai chuyện gì, em cũng bị phạt cùng.

- Hình phạt là gì?.

- Định làm càn sao?.

- Không. Tò mò thì hỏi thôi mà.

- Giữa chúng ta có một khoảng cách, chuyện thích hỏi gì thì hỏi là không nên. Hiểu không?.

-
...... - Jessica mặt xụ xuống, đành đi tìm cái khác hợp lí hơn để hỏi,
muốn nói chuyện cho thoải mái tí chút mà cũng không được nữa. Mãi lúc
sau mới nghĩ ra một chủ đề mới, cô nói :

- Chúng ta đang ở tầng mấy vậy?.

- Tòa nhà SOS có 20 tầng, 5 tầng đầu tiên dành cho các SOS ở. Chúng ta đang ngồi tầng 5.

- Vậy thì cũng chẳng nhiều SOS cho lắm. Những tầng ở trên là gì?.

-
Quản lí mấy trăm SOS cũng không phải chuyện đùa đâu mà nói rằng chẳng
nhiều cho lắm. Unnie không được phép bén mảng hay biết đến những tầng ở
trên.


Jessica tò mò toan hỏi tại sao thì chợt ý thức được
lại, lặng yên không cất tiếng nữa, YoonA đang trong trạng thái bình
thường, cô không thể làm cái bộ mặt lạnh lẽo đáng sợ và giọng nói gùn
gằn kia quay lại được. Vì dù gì nó cũng là quy định.


---


Những
ngày u ám và đầy bóng tối cứ trải dài như vậy, cuộc sống nội tâm không
hề có chút ánh sáng, mắc kẹt trong tuyệt vọng mà chẳng thể ngoi lên dù
đã cố gắng rất nhiều. Sự độc ác đó lan tỏa khắp nơi, khiến ai cũng bị
như vô hồn, sống không ra sống, chết không ra chết. Số phận của họ là
vậy, không gì có thể cứu vớt, chỉ còn cách chấp nhận.


---


Kwon gia.


Tất cả mọi người đang quây quần bên nhau ở sân vườn, họ nướng thịt và bày đồ ra bàn ăn, để chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn.


- BoA à. Công việc của con vẫn tốt chứ?. - ông Kwon vui vẻ hỏi.

- Vâng appa.

- Chỉ được về nhà hai ngày thôi sao?. Ít quá. - bà Kwon buồn bã than phiền.

- Cũng may là được về nhà mà. - BoA cười trừ an ủi.

- Yuri à. Vào nhà lấy bát đũa và cốc đi. Linh hoạt lên. Sao lại cứ ngồi ỳ ở ghế đu thế hả?.

- Vâng. - Yuri uể oải đứng dậy. Đi vào nhà.

- Để con lấy cùng em ấy. - BoA nhanh chân nối bước cô em gái.


...


- Em sống vẫn ổn đấy chứ?.

- Sao unnie lại hỏi vậy?. Vâng em vẫn ổn.

- Nhìn em thiếu sức sống quá. Có chuyện gì vậy?.

- .........

- Haiz. Người mà khiến em như này chắc chỉ có Jessica Jung thôi nhỉ?.

- ........

- Cô ấy đã biến mất, đúng không?.

- Sao unnie biết?.

- Lí do thì sau này unnie sẽ trả lời em.

- Unnie biết cô ấy đang ở đâu đúng không?.

- ..........

- BoA unnie. Unnie biết đúng không?. Làm ơn nói cho em đi.

- Unnie không thể.

- Tại sao chứ?.

- Yuri. Sẽ không lâu đâu.

- Là sao?.

- Cứ đợi một thời gian nữa, em sẽ biết.

- Bao lâu cơ chứ?.

- Unnie đã bảo là không lâu mà.

- Em không thể chờ được. Unnie biết em đang sống như thế nào không?.

- Unnie biết. Xin lỗi, chẳng còn cách nào khác, là phải đợi.

- .......

-
Dù sao thì ... hãy cố sống cho tốt. Ít nhất thì hãy đối xử tử tế với
ông bà Kwon, với bạn bè, với bất cứ người nào xung quanh em. Thời gian
không còn nhiều, đây là thời gian để em hưởng thụ nốt đấy.

- Em chả hiểu unnie đang nói cái gì hết.

-
Vấn đề chỉ là thời gian. - câu nói chuyển âm ngày càng nhỏ dần, BoA đi
ra sân vườn, để lại Yuri với nỗi não nề rối tung như tơ.

- Yuri, ra ngoài thôi. - BoA quay lại gọi khi thấy thái độ thẫn thờ chán sống của đứa em.

- ....

-
Vui vẻ lên nào. Đừng làm ông bà Kwon hụt hẫng đó. Em luôn nghe lời
unnie mà phải không?. - BoA giữ hai ngón tay cái của mình đặt lên khóe
môi Yuri, đưa lên để tạo một nụ cười mỉm trên gương mặt sầu thảm đó.

-
Được rồi. - Yuri bất lực thuận theo, và cố gắng kìm cái nôn nóng như
lửa đốt trong người mình đi. Cô đã rất đau khổ vì hoàn cảnh này, bây giờ
một tia hi vọng bé xíu được thắp lên yếu ớt khi BoA biết tung tích của
Jessica, nhưng cô ấy giấu giếm không hé mở tí gì, điều đó còn khiến Yuri
đau đớn hơn.


Có khác gì cơ hội đang đến vừa tầm tay vậy mà
không thể nắm bắt. Thất vọng tràn trề, cái xúc cảm đó dần lớn lên nặng
như than chì, xoay quanh rồi đè sâu tâm hồn mỏng manh này khiến nó bị
chìm xuống trong thảm thiết nghiêm trọng.


---


Bữa ăn diễn ra khá ổn thỏa. Hầu hết những cuộc đối thoại là về câu chuyện xảy ra hằng ngày khi không có người con cả ở nhà.


- Yuri sắp cưới chồng đó. - ông Kwon hào hứng thông báo.

- Vậy sao?.

- Không phải đâu unnie à.

- Thôi nào Yuri. Con và cậu Lee đang rất thân nhau mà.

- Vâng. Thân theo kiểu bạn bè.

- ....

- Nếu Yuri không thích, thì không nên ép nó appa à.

- Appa thấy hai đứa nó cũng chung đầu ý hợp, nghĩ rằng kết hôn sẽ rất hạnh phúc, tình cảm từ từ nuôi lên là được mà.

- Vậy appa nên dừng lại cái ý nghĩ đó đi. - Yuri vẫn cầm đũa ăn, mặt không ngẩng lên, phũ phàng nói.

- Yuri. Không được như thế với appa. - bà Kwon huých tay cô con gái.

- Vâng. Con xin lỗi.

- Ok. Chuyện đó tính sau vậy. - ông Kwon nhún vai.

- Chẳng lẽ appa không biết nó còn yêu Jessica Jung sao?. - BoA lên tiếng.

- Nhưng con bé đó đã mất tích rồi còn đâu. Yuri à, vui lên đi con. Con định như thế đến bao giờ?.

- Họ Jung có biết chuyện này không vậy?. - làm lơ ông Kwon, BoA tiếp tục hỏi.

- Vì ở tít bên LA nên họ mới biết gần đây thôi. Họ cũng đã thông báo cho người đi tìm nhưng chưa có kết quả.

- Thế JJ của Jessica bây giờ thì sao?.

- Có bạn thân của cô ấy lo.

-
Mọi chuyện rồi sẽ mãi mãi dai dẳng như thế thôi. - BoA chốt câu cuối,
khiến cả nhà ngước lên bỡ ngỡ nhìn. Sau đó chả ai lên tiếng nữa.



Xong
xuôi, Yuri xin phép ra về, cô cũng muốn ở lại để có thời gian nói
chuyện với BoA. Nhưng những câu nói mập mờ mù lòa của cô ấy khiến Yuri
nản lòng, chẳng cần đề cập nữa.


Chiếc Porsche đen đỗ lại
trong gara nhà Jessica, Yuri đi vào. Từ sau hôm đó, cô lấy hành lí của
mình chuyển sang nhà Jessica sống. Tuy nơi đây sẽ có hiển hiện rất nhiều
hình ảnh của cô ấy, khiến Yuri đau khổ, nhưng cô vẫn muốn ở lại đây, để
lưu luyến và níu kéo những kỉ niệm, để nỗi nhớ Jessica được thỏa mãn.
Cuộc sống hiện tại như không lối thoát, chỉ còn biết tồn tại trong quá
khứ.


Và lần nào cũng vậy, bóng dáng quen thuộc đó dai dẳng
lởn vởn lai láng trong đầu Yuri, ám ảnh cô và xuất hiện giống những làn
khói hiển diện xung quanh căn nhà. Từ nụ cười, lời nói, đến cử chỉ, hành
động của Jessica cứ rõ mồn một không thuyên giảm, nhìn thật đáng yêu
nhưng cũng thật dã man, nó bóp nghẹt Yuri, nó thắt con tim này lại một
cách lạnh lùng và tàn nhẫn.


Và không lần nào nằm ngủ trên
giường Jessica, mà Yuri không khóc. Đã tròn ba tháng kể từ khi cô ấy
biến mất. Ba tháng chìm nghỉm trong quá khứ, ba tháng sống như cái xác
không hồn, ba tháng bị dày vò và hành hạ bởi nỗi nhớ, nỗi đau đến tột
cùng.


Yuri chỉ mong một ước muốn nhỏ nhoi, là được quay lại
những thời gian đó, để cô tiếp tục sống trong tình yêu của Jessica. Mặc
kệ cô ấy có vô tâm, có hờ hững, nhưng ít ra cô ấy vẫn ở bên cạnh cô, vẫn
tươi cười trước mặt cô, từng ấy đủ với Yuri rồi. Hoặc cùng lắm, thì hãy
quay lại đêm hôm đó, Yuri sẽ tha thứ cho Jessica ngay lập tức, sẽ ôm cô
ấy vào lòng và quan hệ hai người sẽ bình thường như cũ.


Nhưng
ước muốn ấy tưởng chừng nhỏ nhoi vậy mà không, nó chẳng thể xảy ra, nó
thật viển vông, nó thật xa vời, không cách nào với tới được. Bất lực và
tuyệt vọng vô cùng.


End chap 13.

p/s:nhớ tks vs cmt cho mình nha ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Fri Apr 05, 2013 6:41 am

Cái tổ chức SOS đó ác quá

Bao giờ Yulsic mới gặp lại dc nhau đây, tôi nghiệp 2 ng quá :gau2:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Wed Apr 10, 2013 6:02 pm

Chap 14.


Ba tháng nữa trôi qua. Bức tranh gam màu hồng
vốn đã bị mờ nhạt và chếnh vênh giờ trở nên u ám và sầu sĩ hơn bao giờ
hết, từng chi tiết từng sự việc từng đường nét xảy ra trong thời gian
đó, đều mang những nỗi buồn dài miên man. Cuộc sống trở nên hoàn toàn vô
nghĩa. Tồn tại chỉ là một cái gì đó bất đắc dĩ bắt buộc phải làm dù
không hề muốn.


Tokdo, tại bãi biển.


- Jessica Jung. Sao lại ngồi đây?. - YoonA tiến đến, góp phần cho bớt nỗi cô đơn đang lan tỏa quanh con người kia trên bãi cát.

- Thà ở đây ngắm biển đẹp, hưởng gió thoáng, còn hơn là lu rú trong căn phòng trắng toát đó.

- Vô tư gớm ...........

- ....

- Nhìn unnie có vẻ như rất muốn ra tắm biển.

- Bình thường thôi, với cả chẳng phải ở đó có cá mập sao?.

- Yên tâm chúng không loay hoay gần bờ đâu, em đã nói là cứ tắm thoải mái đi mà.

- Được rồi. Lần sau unnie sẽ thử.

- .........

- .......................................... YoonA............ Em có người yêu chưa?.

- Sao tự dưng lại hỏi vậy?.

- Tò mò thì thắc mắc thôi.

- Đừng mò và mắc những vấn đề riêng tư như thế.

- Dù gì ở cái chốn này, người unnie tiếp xúc nhiều nhất chỉ có em thôi mà. Nên muốn tâm sự tí cũng không được à?.

- ............................................................................ Chưa.

- Cũng phải. Con người lạnh lùng như em thì sao mà có nổi một mối tình cho được.

- Đừng làm em bực mình.

- Xin lỗi. Hì.

-
............... Em có chút hài lòng. So với những người ở đây, thì
unnie là SOS khả quan nhất đấy, ít ra vẫn sống được như bình thường .

- Đành phải vậy chứ biết làm sao?. Với cả unnie có mục đích để tồn tại mà.

- Vậy à?. Là gì thế?.

- Cái mà em chưa từng trải qua.

- Người yêu à?. - YoonA nhếch môi cười - Một câu trả lời ngớ ngẩn.

-
Em vẫn có cơ hội để rút lại câu nói đấy. - Jessica bĩu môi giận hờn -
Đó là một người con gái xinh đẹp và tài năng. Cô ấy sắp đến đây rồi.

- Một SOS sao?.

- Đúng vậy.

- Sao biết?.

- Cách đây khá lâu, unnie và cô ấy tình cờ phát hiện ra cả hai cùng có một vết xăm chữ ở tay trái.

- ........ Rồi sao?. Đợi cô ấy đến đây, và tiếp tục hạnh phúc với nhau cho tới 2 năm sau à?. Một ý kiến cũng không tồi.

- Chỉ sợ không được như thế.

- Vì sao?.

- Vì ... chia tay rồi.

- Ha - YoonA bật cười, hôm nay có vẻ như cô đã bộc lộ cảm xúc quá nhiều - Vậy thì còn mong đợi gì nữa?.

- Nhìn cô ấy từ xa cũng được. Unnie chẳng có hi vọng gì lớn lao.

- Yêu cô ấy nhiều đến thế sao?.

- .... Ừ.... Unnie rất yêu cô ấy............. Em không hiểu được đâu.


Cả
hai im lặng chẳng nói gì nữa, để lại âm thanh vi vu của gió nhẹ và
hương vị phảng phất của biển khơi. Trời thật đẹp, chính xác rằng không
khí thời tiết lúc nào cũng vậy, thanh bình cùng điềm đạm, biến nơi đây
thành một mảnh đất hứa.


Tưởng chừng như có khả năng tạo cuộc
sống tuyệt vời sung sướng không nghĩ ngợi, nhưng tất cả chỉ là vẻ bề
ngoài. Họ được thoải mái thả lỏng phần vật chất, và bị gò ép khắc nghiệt
phần tinh thần.


Với cái suy nghĩ thông thoáng của mình,
Jessica đành chấp nhận số phận. Bản thân được tạo ra để chết, thì có gì
đủ khả năng thay đổi đây. Cô biết rằng, cần trân trọng từng giây phút,
từng ngày tháng hiếm hoi này, hưởng thụ trọn vẹn cuộc sống, và trên hết,
cô còn phải gặp Yuri.


Để thỏa lòng nhớ mong, để nối lại mối
tình. Dù Yuri không muốn đi nữa, Jessica sẽ quyết tâm hàn gắn lại cho
bằng được. Cô muốn 2 năm cuối cùng này, dành trọn thời gian ở bên cạnh
cô ấy.


---


Seoul.


" Tính Toong "

" Cạch "

- Krystal?.


...


Yuri và Krystal ngồi đối diện nhau trong phòng khách, cuộc đến thăm bất ngờ này khiến Yuri rất đỗi ngạc nhiên.


- Yuri. Dạo này unnie khỏe chứ?.

- Unnie vẫn ổn.

-
Thật là buồn. Đã được nửa năm rồi. Gia đình em cũng rất bất lực, thậm
chí còn nhờ những thảm tử giỏi ở Mỹ, mà cũng không ăn thua.

- Vậy lí do em về đây là gì?.

-
Em đang trong kì nghỉ hè, nên muốn thay đổi khí trời thôi. Cũng may là
unnie ở lại đây, em cứ lo sợ rằng căn nhà của Jessi sẽ bị bỏ hoang.


Krystal
vừa nói vừa nhẹ nhìn xung quanh chiêm ngưỡng vẻ đẹp của căn nhà, khuôn
mặt không gì buồn hơn. Dù chưa thể nhìn thấy nhưng Krystal cảm nhận
được, bóng dáng của Jessica vẫn ám ảnh và lưu lại đâu đây.



nhớ chị cô quá, thời gian gặp nhau còn chẳng nhiều, dăm ba bữa, một năm
khoảng năm sáu lần. Dù đã lâu, vậy mà Krystal vẫn chưa đủ sẵn sàng để
đón nhận tin sét ngang tai này, biết thế trong lần gặp cuối, cô đã có
thể nhìn kĩ Jessica hơn, ở bên cạnh tâm sự với cô ấy nhiều hơn. Nhưng
tất cả thành quá muộn, ở đời chẳng ai đoán trước được chữ ngờ.


Nhìn
khuôn mặt sầu thảm đang lặng lẽ đưa mắt quanh căn nhà trống vắng, Yuri
chẳng biết nói gì, nỗi lòng vừa trùng xuống mà vừa cảm thấy tội lỗi.


- Trước khi đến gặp unnie, em đã có cuộc nói chuyện với Tiffany.

- ....

- Dù gì thì .... một phần trách nhiệm, một phần nguyên do .... không phải là unnie đó sao?.

- ..... Xin lỗi rất nhiều.....

- Em biết. May ông bà Jung chưa nghe chuyện này, nếu đến tai họ thì unnie không có đủ tư cách sống ở căn nhà này đâu.


Những
câu nói được Krystal thốt ra với giọng trách móc đến mức Yuri xấu hổ
không dám ngẩng thẳng mặt lên mà mặt nhìn mặt với người đối diện. Sự ăn
năn hối lỗi đến đáng thương đang vây bủa quanh cơ thể cô độc này, kết
hợp với cái im ắng trong căn phòng, khiến cho tất cả trở nên căng thẳng
và ngột ngạt. Krystal dịu giọng xuống thông cảm, đồng thời chuyển chủ đề
cho dễ đối thoại :


- Jessica từ trước giờ không có gây thù
oán với ai cả. Vậy mà lại bị ai đó bắt đi thế này, em đã nghĩ một cách
sâu xa, có lẽ nó liên quan đến chuyện ngày xưa. Trước khi Jessica được
ông bà Jung nhận nuôi.

- Rồi sao?.

- Trại mồ côi ở đó họ cứ mấp mé chẳng nói rõ ràng. Em nghĩ họ đang giấu điều gì đấy.

- Thực ra có một người biết Jessica đang ở đâu.

- Là ai?.

- Người đó tên là Kwon BoA, chị của unnie.

- Tại sao?.

-
Unnie không hề biết chị ấy làm nghề gì. Chỉ nghe bố mẹ kể rằng công
việc đó rất quan trọng, liên quan đến mệnh hệ quốc gia, không được tiết
lộ. Cứ nhiều tháng chị ấy về thăm gia đình một lần, rồi vài ngày sau lại
đi. Tuy là người cùng nhà, thỉnh thoảng nói chuyện qua điện thoại và
rất thân thiết, nhưng những chuyện bí ẩn của chị ấy unnie chưa bao giờ
được biết, cả hai luôn tránh đề tài đó ra.

- ...

- Ba
tháng trước unnie được gặp chị ấy, và có một cuộc nói chuyện. Chị ấy
biết Jessica đã mất tích và đang ở đâu. Nhưng BoA chỉ nói rằng thời gian
sẽ trả lời tất cả, vỏn vẹn thế thôi.

- Thời gian?. Đã được một thời gian rồi đó.

- Unnie không biết nữa. - sau câu nói là vẻ mặt trùng xuống thê thảm của cả hai.


---


Thời
gian lại trôi qua theo nhiệm vụ của nó, lướt trên những số phận cuộc
đời một cách thảnh thơi nhưng cũng đôi phần tàn nhẫn. Nhìn thật nhanh
chóng vậy mà thực chất rất chậm rãi. Lề mề trông đáng ghét và kéo dài
nỗi đau khiến cho họ trở nên kiệt sức, nhưng chẳng còn cách nào khác, họ
vẫn phải cố gắng đứng dậy và nỗ lực tồn tại.


---


" Em xin lỗi. Có lẽ chúng ta nên dừng lại tại đây thôi. "

" Vì sao? Thời gian qua em đã .... "

"
Em đã có người khác. Vốn dĩ là thế rồi. Em không ghét bỏ anh, vì em coi
anh như một người bạn, và chúng ta vẫn có thể như bạn bè phải không?. "

" ...... Anh không biết. "

"
Chúng ta vẫn có thể gặp nhau mà, chỉ là chẳng thể đi cùng nhau nhiều
như trước. Lee Dong Hae, bảo trọng nhé. Cám ơn anh trong suốt thời gian
qua. "


Dong Hae ngồi yên trên ghế, lặng im một lúc thật lâu
để hướng mặt ra ngoài ngắm phong cảnh yên bình qua khung cửa sổ, nghĩ
ngợi về Yuri. Anh mới chỉ kịp nhận ra bản thân đang có cảm tình với cô
ấy thôi, vậy mà lại xảy ra chuyện này. Một chút hụt hẫng, một chút sầu
man mác, một chút thất vọng, và một chút buồn chán trong bất lực.


Phải
chi anh thông suốt nhanh hơn, phải chi anh hành động mau chóng hơn, thì
có lẽ bây giờ anh đã có cơ hội để chính thức làm quen với cô ấy, hơn
hết là chắc chắn về bản đính hôn kia.


Nhưng một thời gian dài
lướt qua, anh vẫn chưa có đủ khả năng làm lay động Yuri. Đó là điều
khiến anh bắt đầu thấy ghét bản thân mình. Nhưng Dong Hae hiểu, trong
quãng dài ấy, chứng kiến nhiều sự thê thảm mặt tinh thần của Yuri, anh
biết rằng anh nên buông tay.


Tôn trọng ý kiến của bề dưới, hai vị chủ tịch cũng đã quyết định xé bỏ bản hôn ước.


---


" Cạch "


- Nước ma của giám đốc đây ạ. Chúc mừng sinh nhật. - cô thư kí Yoo dễ thương đặt thêm lên bàn một hộp quà nhỏ nhắn xinh xắn.

- Thư kí Yoo cũng chuẩn bị quà cho tôi sao?. Cám ơn nhiều.

- Đó là việc tôi nên làm thôi mà. Ah. Còn đây là bánh từ cậu Lee.

- ....

- Anh ấy đã đến đây từ sớm và gửi chiếc bánh này ở dưới sảnh.

"
Được rồi. Anh tôn trọng ý kiến của em, và anh cũng nợ em lời cám ơn.
Tin anh đi, thời gian qua anh đã thực sự hạnh phúc. Anh vẫn có thể coi
em như một người em gái được chứ?. "


Trầm ngâm thẫn người một lúc, Yuri bỗng mỉm cười nhìn chiếc bánh.


- Giám đốc à, ngày hôm nay hãy thực sự vui vẻ nhé.

- Ừm. Tôi sẽ cố gắng.


" Yuri nở một nụ cười ôn nhu rồi đứng dậy ra về. Chợt câu nói của Dong Hae khiến cô phải khựng lại trong bất ngờ.


- Nghe điều này có vẻ hơi điên rồ. Người ấy ... là cái cô gái trong khung ảnh, đúng không?.


Chả
có một câu nói nào sau đó, đáp lại Dong Hae vẫn chỉ là vỏn vẹn một nụ
cười dịu dàng, sau đó Yuri cúi chào lịch sự rồi bước ra khỏi quán cà
phê. "


Đó là lần gặp cuối cùng của Dong Hae và Yuri.


---


Cách đó vài tiếng, trên bờ biển tại đảo Tokdo.


-
Jessica Jung. Sao dậy sớm vậy?. - không thấy Jessica ở trong phòng,
YoonA chợt thở dài và đi bộ ra dọc bờ biển. Do như thường lệ, cứ mỗi khi
muốn tìm Jessica thì cô lại đến đây để gặp cô ấy. Sau đó cô chưa bao
giờ phải mất thêm sức vì có vẻ như bờ cát trắng này là nơi ưa thích của
Jessica, cô ấy luôn thích ngồi tại đây và hưởng thụ cảnh đẹp ở biển cả.

- Bình thường vẫn phải dậy sớm mà.

- Nhưng hôm nay sớm bất thường.

- Chờ một người.

- Chờ?. Ai mà hẹn ra đây vào lúc sáng sớm như vậy?.

- Không. Hôm nay là ngày cô ấy được đưa đến đây.

- Ah. Kwon Yuri sao?.......... Đúng là giờ này đáng nhẽ ra phải có mặt ở đây rồi.

- Thế tại sao không thấy cô ấy?.

- Chẳng lẽ unnie nghĩ rằng, họ sẽ đưa cô ấy đến chỗ này bằng thuyền và sẽ cập bến ở trước mặt unnie sao?. - YoonA bật cười.

- .....

- Em chưa bao giờ đi làm nhiệm vụ đó, nên không biết, nhưng đấy là một bí mật, không ai biết ngoài người trong cuộc đâu.

- Vậy lần gặp đầu tiên của chúng ta là ở trong căn phòng trắng đó à?.

- Đương nhiên rồi. Unnie nghĩ em bắt cóc unnie đến đây chắc?.

- Unnie đã từng nghĩ thế đấy. Vì em biết bộ dạng unnie bị bắt trong hoàn cảnh nào mà.

- Khi được thông báo là có một SOS mới được chuyển đến đây, họ có kể cho em nghe, thì em biết thôi.

- ......... Chẳng lẽ những gì đã dự đoán đều sai lệch hết sao?.

- Đó là như thường lệ, chứ biết đâu Kwon Yuri ở trong trường hợp đặc biệt.

- .....

- Chuyện các SOS sẽ được chuyển đến đây vào lúc nào, quyết định thuộc về người quản lí sổ sách.

- Người đó có ở đây không?.

- Người đó có ở đây nhưng unnie không được gặp đâu.

- Tại sao chứ?.

- Em đã nói là đừng bắt em phải giải thích những quy định rồi cơ mà.

- ...........

- Đừng nôn nóng, tới ngày thì cô ấy sẽ có mặt ở đây. Em chắc chắn điều đó.

- Nếu cô ấy đã đến, unnie phải đi đâu để gặp cô ấy?.

-
Cứ lục tung cái tòa nhà rộng lớn này, kiểu gì chả tìm được, hoặc cùng
lắm thì cả hòn đảo này. Đừng mong hão huyền khi xuất hiện thêm người mới
thì người ta sẽ thông báo cho tất cả biết. Cái chốn này vốn tồn tại
trong tĩnh lặng, điều gì cũng có phần bí hiểm.


---


Tại
một nhà hàng ăn, Yuri và Soo Young đang ngồi đối diện nhau thưởng thức
bữa trưa trong ảm đạm, chẳng ai nói gì, không khí yên lặng trông thật
buồn chán.


- Yuri. Đồ ăn không ngon sao?.

- Không. Ngon lắm.


Soo Young đặt một tấm thẻ VIP của nhà hàng lên phần bàn của Yuri, khiến cô ngạc nhiên.


- Gì vậy?.

-
Quà sinh nhật. Quên chưa tiết lộ cho cậu biết. Nhà hàng mới mở này là
của bố mẹ mình. Với cái thẻ, cậu sẽ không bao giờ bị chết đói. - Soo
Young mỉm cười.

- Ăn miễn phí trong 2 năm?. Có vẻ như đây là cái thẻ duy nhất của nhà hàng. - Yuri cũng bất ngờ bật cười theo.

- Đúng đó.

- Cám ơn cậu, Soo.

- Chúc mừng sinh nhật. Cậu thích ăn gì nữa, gọi thoải mái đi.

- Ừm được rồi.

- ..............

- Yuri. Hôm nay cậu không định làm gì à?.

- Không.

- Có lẽ cậu nên về nhà, rồi cùng ăn gì đó với gia đình.

- Họ bận và đã gửi quà sinh nhật rồi.

- Họ bận hay là vì cậu từ chối tổ chức sinh nhật?.

- ......

- Yuri. Cậu có cần giúp gì không?. Cứ nói với mình.

- Ừ mình sẽ gọi cậu khi cần giúp.

- Haiz .... hay là mình gọi chúng nó đến rồi tất cả mở tiệc nhé. Ai ai cũng muốn làm cái gì đó cho cậu đấy.

- Mình không thích ồn ào. Xin lỗi Soo.

-
..... Thôi tùy cậu. Nhưng cậu nên biết rằng, bên cạnh cậu luôn có rất
nhiều bạn bè và trên hết có gia đình cậu. Đừng tự cô lập bản thân mình
đến tột cùng như vậy, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi mà.

- Ừm, mình sẽ ghi nhớ.


---


Sau
bữa ăn, Jessica lại lu thu một mình đi ra bờ biển ngồi đó, tâm trạng cứ
thấp thỏm mong đợi. Cô đã chờ ngày này từ lâu, và nỗi nhớ Yuri cuối
cùng cũng được chấp thuận, cô sắp gặp cô ấy rồi. Nhưng vấn đề là, phải
đi đâu để nhìn thấy cô ấy?.


Jessica chả biết phải làm gì
ngoài việc ngồi đây, trên bãi cát trắng và hi vọng. Dù gì đây cũng là
nơi mà mọi ngóc ngách của tòa nhà có thể nhìn thấy từ bên trong ra, cho
nên Jessica chỉ có thể thẫn thờ chờ, mặc kệ mấy lời nói phũ phàng của
YoonA.


Bỗng nghe thấy tiếng sột soạt ngay bên cạnh, đoán rằng
chắc YoonA lại ra đây ngồi với cô và bắt đầu than phiền. Jessica cất
lời :


- Unnie vẫn sẽ chờ ở đây. Đừng nói gì, khuyên nhủ vô ích.

- Cô đang chờ ai vậy?.

-
.... - nghe thấy một giọng nói khác chứ không phải cô quản lí của mình,
Jessica giật thót nhìn sang. Nhận ra đó là Jang Woo Young, cái anh
chàng mà cô đã làm bạn được một thời gian khi ở đây, cũng giống cô, một
SOS. Tuy chẳng có hứng, nhưng thấy người ta nhiệt tình và muốn quen với
mình, lạnh nhạt thì hơi ác. Jessica quyết định chọn anh chàng này là
người thứ hai cô muốn tiếp xúc sau YoonA.

- Trả lời tôi đi.

- Anh không cần biết đâu.

- Có gì mà bí mật vậy?........ Haiz, ngồi đây mãi không thấy chán sao?.

- Chẳng lẽ đi xung quanh cái khu này thì vui lắm chắc?.

-
Đúng thật. Cái chốn phong cảnh tuyệt đẹp này thật tàn ác, thà cho chúng
ta biến mất luôn đi còn hơn, còn bắt sống và dày vò trong hai năm nữa.
Chả hiểu cái tổ chức này được lập ra có phải để cứu thế giới hay không?.

- Đừng độc miệng như vậy. Bất cứ ai cũng có thể nghe thấy đấy.


Không
khí im lặng diễn ra, chẳng ai nói gì nữa. Woo Young tỏ vẻ thích thú với
người ngồi bên cạnh, hồi mới đầu quen có hơi hụt hẫng khi cô ấy không
nhận ra anh đã từng là diễn viên nổi tiếng trước đây.


Càng
lạnh càng khó gần, càng làm cho người ta tò mò. Woo Young đang từ lối
sống bất cần đời mà chuyển sang có chút phấn khởi khi gặp được Jessica.
Có lẽ đây là người duy nhất còn có thể giúp anh lấy lại nụ cười. Định
mỏm một ngày nào đó sẽ thổ lộ cho cô ấy biết. Rồi sau đó, chấp nhận cái
chết kia sẽ dễ dàng hơn.


Tâm trạng đang thực sự vô vọng nhưng
ánh mắt nâu cứ thỉnh thoảng lại tia liếc xung quanh mong chờ điều gì đó
như một dấu hiệu thắp lên ở ngoài biển khơi kia. Trái tim vốn đã thổn
thức giờ còn đẩy nhanh tốc độ hơn, nhịp nhàng rồi dần tiến đến dồn dập.
Niềm ao ước được nhìn thấy Yuri bùng nổ dữ dội ở trong người mà không
dứt, khiến cho Jessica không thể yên lòng, hấp hổi, lo âu, và bứt rứt.


" Yul, Yul đang ở đâu? ".


End chap 14.









p/s:nhớ tks vs cmt cho mình nha T.T
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Wed Apr 10, 2013 8:03 pm

dựt tem đã nha au

đọc xong sẽ cm thêm
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Sat Apr 13, 2013 7:53 pm

Yul với Sica vẫn chưa gặp lại nhau nữa

hic hic, bọn họ sẽ bắt cả Yul luôn hi vọng 2 người sẽ không bị sao
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Tue Apr 16, 2013 8:51 pm

Chap 15.


Bước chân vào sân vườn, Yuri khựng lại lúc lâu,
trầm ngâm ngước nhìn cảnh vật trước mặt, bỗng nở một nụ cười buồn, một
nụ cười thể hiện sự hạnh phúc về những quá khứ đẹp đã qua ở nơi đây, và
xen lẫn sự nhói lòng khi mà những kỉ niệm khó quên đó đã hoàn toàn biến
mất rồi không thể níu kéo.


Giá như được quay lại vào thời
điểm đúng một năm trước, thì cô vẫn đang đứng ngay chỗ này, thềm bậc cỏ
để đi vào nhà và nghe thấy tiếng nhạc piano của Jessica phát ra từ bên
trong.


Flashback.


" Yul, 7h tối nay có mặt ở nhà em, nhớ đấy. "

" Ơ. Tổ chức sinh nhật ở nhà Yul mà. "

" Đừng lằng nhằng. Em cúp máy đây. "

" Ớ Sica................ "


Đúng
hẹn, Yuri bước vào sân vườn nhà Jessica với nỗi thắc mắc khó hiểu.
Trong lòng thì đã ngờ ngợ sắp hình dung ra rằng chắc mẩm cô ấy đang định
làm gì đó bất ngờ cho cô, có thể là một món quà đặc biệt, hoặc lời nói
tâm tình nào đó đặc biệt.


Những ý nghĩ mông lung không vững
vàng đó xuất hiện chưa bao lâu chợt tan biến ngay lập tức để dành chỗ
cho sự tập trung vào tiếng piano vừa mới được nhấn phím đang vang vọng
từ bên trong căn nhà. Yuri đứng lại đó một lúc, mỉm cười hạnh phúc,
Jessica tính đàn tặng cô sao, rất ý nghĩa đấy chứ.


Lồng ngực
trở nên ầm ĩ vì trái tim muốn bay nhảy khỏi ngoài luôn rồi, Yuri hiện
đang rất hồi hộp và kì vọng mong chờ những thứ sắp sửa xảy ra, cô thở
phù một cái để lấy trấn tĩnh, sau đó từ từ bước vào trong nhà.


Đi
tới cửa phòng chứa tiếng đàn, Yuri chậm rãi mở nó ra, cũng là lúc có
một giọng hát kết hợp cùng bản nhạc âm, vang lên để tạo nên tình ca lãng
mạn. Giai điệu từ nhịp nhàng hiền hòa rồi bỗng dưng nhanh hơn, mang
hướng nhí nhảnh và đáng yêu, rồi kết thúc là bài chúc mừng sinh nhật
truyền thống.


"vào một ngày đông lạnh giá
chúa trời đã gửi đến một thiên thần
xuống trái đất này
chỉ để dành riêng cho một người
dù thời gian có đi qua
thiên thần người đã dành cho tôi nhiều tình yêu
dù đã bị tổn thương và rơi lệ nhưng thiên thần vẫn mỉm cười
Và hôm nay là sinh nhật của thiên thần
nghĩ đến thiên thần hết cả ngày dài
tôi đang cân nhắc xem mình nên làm gì
dừng chân tại hiệu sách gần nhất và
gửi gắm tình cảm của mình vào một quyển sổ sưu tầm những bài thơ hay
rồi tôi lại đi đến cửa hàng hoa gần nhất và
mua rất nhiều bông hồng đỏ xinh tươi
khoảnh khắc đầu tiên tôi gặp thiên thần
là sự sắp đặt ngẫu nhiên vậy mà giờ đây tôi muốn gửi lời cám ơn đến chúa trời
bởi vì thiên thần đã đến và luôn thấu hiểu được những suy nghĩ bé nhỏ của tôi
đối với tôi, thế giới này đang tràn ngập hạnh phúc
Happy birthday to you, happy birthday to you
happy birthday my Yuri
happy birthday to you. "


Ba
bài hát không cùng tông vậy mà bằng cách kì diệu nào đó Jessica đã kết
hợp tất cả vào và trộn lẫn với giai điệu chính phù hợp với chúng. Dòng
nhạc đó nguồn gốc từ đâu thì Yuri chẳng biết, mọi thứ trong cô giờ đây
tồn tại sự xúc động và có phần ngưỡng mộ, người yêu cô quả giống một
thiên tài bẩm sinh về piano mà, hơi phóng đại nhưng Yuri đã nghĩ thế
đấy.


Cô ấy thật xinh đẹp, nếu Yuri là thiên thần thì Jessica
là gì đây?. Nữ thần chăng?. Dáng vẻ thanh tú, làn da trắng mịn không tì
vết, được tô đậm thêm cùng chiếc váy trắng trơn, mái tóc nâu vàng được
uốn xoăn nhẹ phần đuôi, khuôn mặt trang điểm hồng hào và tươi sáng. Hình
bóng toát ra một sức mạnh siêu nhiên kì lạ, lôi cuốn đến không tưởng,
làm cả không gian vốn đã ảo ảo lãng mạn trở nên sáng trưng đặc biệt.


Vừa
tao nhã, vừa hiền dịu mà cũng vừa quyến rũ, vừa thu hút. Bình thường
Jessica đã rất xinh rồi, nhưng hôm nay cô ấy chăm chút nhan sắc kĩ hơn
vì là sinh nhật Yuri, khiến cho vẻ đẹp toàn mĩ đó trở nên tuyệt vời vô
cùng.


Yuri mắt không rời khỏi Jessica, tâm hồn mải mê chìm
sâu trong sự cám dỗ của những đường nét giết người ấy mà cứ thần cả
người chẳng thể làm gì hơn. Trong ý thức cô biết được, đấy là một thiên
sứ, một vẻ đẹp không ai đuổi kịp được, một hình ảnh hoàn hảo chỉ dành
cho riêng cô, và cô biết được, cô là người hạnh phúc nhất thế gian khi
là người duy nhất có thể chiêm ngưỡng dáng bóng nữ thần đó thật trọn
vẹn.


Yuri đang rưng rưng và sắp khóc vì sung sướng rồi, con
tim đập mạnh quá, nó đang hạnh phúc do những gì cô được đón và nhận lấy.
Rồi Yuri cứ như trời trồng ở cánh cửa mà chưa thể hoàn hồn đi vào
trong, giọng hát ngọt ngào đến thừa đường ấy, tiếng đàn trong trẻo đến
tuyệt vời ấy, vẫn còn lảng vảng vang vọng trong đầu cô, ám ảnh không
dứt. Dư âm gây mê đó đọng lại và dính chặt, bất di bất dịch rồi.


Jessica
vẫn ngồi ngây ra đấy nhìn Yuri với ánh mắt mong chờ. Khi cô ấy mới bước
vào đây, cô bắt đầu hát, và thể hiện màn trình diễn không chút sai sót
của mình, vừa thanh thoát những phím đàn vừa ngắm nhìn Yuri rồi hát cho
cô ấy nghe, đem theo một tấm lòng chân thành đến rung động. Có phải nó
dấy xúc cảm chậm quá không khi Yuri cứ đứng đó bần thần người mà chẳng
đi vào sâu hơn?.


Cứ vậy một lúc lâu, thật lâu, Jessica mỉm
cười ngượng ngùng, cô và Yuri bất động ngắm nhau như vậy là đủ rồi. Đứng
dậy, Jessica từ từ đến gần Yuri, nắm tay cô ấy và nhổm người lên cao
hơn, trao cho một nụ hôn phớt để thức tỉnh cái cơ thể đang đông cứng và
tâm hồn thì đang bay phấp phới ở đâu đó kia. Nở nụ cười rạng rỡ rồi nói
lời chúc lần nữa, với cái giọng không gì ngọt hơn :


- Chúc mừng sinh nhật, thiên thần của em.


Yuri
chớp chớp mắt nhìn Jessica, nhìn cô ấy thật kĩ, bàn tay đang thả lỏng
chầm chậm đưa lên vuốt ve từng đường nét trên khuôn mặt xinh đẹp kiêu kì
ấy, rồi mới bắt đầu cười tươi, cúi xuống tặng cô ấy một nụ hôn sâu thay
cho lời cám ơn dào dạt.


Hạnh phúc tột đỉnh tung tăng vây
quanh không gian, kèm theo sự lãng mạn đang trôi nhẹ trong căn phòng
không có nhiều hiện diện của ánh sáng. Yuri và Jessica rời ra, tay vẫn
bao lấy người kia, nhìn nhau rồi cười, Yuri đến bây giờ mới có thể lên
tiếng :


- Cám ơn em. Sica của Yul hát hay quá, đàn cũng thật tuyệt vời, Yul cảm động đến sắp khóc rồi này.


Yuri
không phải người hay nói đùa, đôi mắt đen láy đẹp đẽ của cô thật sự đã
bị chứa đầy lệ hạnh phúc trong khóe, nó đang rưng rưng và sắp tình
nguyện rơi hẳn xuống.


- Ây da, sao lại khóc?. Xấu chưa kìa. -
Jessica trêu trọc, cùng lúc đưa tay lên gạt nhẹ nước mắt vừa mới đáp
xuống gò má cho Yuri. Nhìn cô ấy như thế này, cô cũng muốn cảm động mà
khóc theo quá.


Hai người dở mếu dở cười ở đó chán chê rồi bắt
đầu đi vào sâu bên trong. Yuri vẫn chưa thoát khỏi ngạc nhiên, bên cạnh
đàn piano là một chiếc bàn ăn đi cùng nó là hai chiếc ghế đặt đối diện
nhau, những núm bông hồng nhỏ được xếp gọn gàng thành hình trái tim bao
quanh mặt bàn, ở giữa là chiếc bánh gato sinh nhật, đồng hành bên cạnh
nó là một quyển sổ màu xanh nhạt, có dòng chữ hiển diện rất rõ ràng trên
giữa bìa, " To My Yul ".


Yuri âu yếm nhìn những thứ đó và
trong đầu nhẩm lại những lời hát rất khớp vừa rồi của Jessica, có hoa,
có thư tình. Dường như cô ấy đã chuẩn bị rất công phu, Jessica tận tâm
quá, Yuri chỉ muốn khóc tiếp thôi.


Có vẻ như những suy nghĩ
về một cô người yêu trẻ con nhăng nhít và vô tâm cần phải vứt ra khỏi
đầu Yuri ngay lập tức, dù chỉ là tạm thời thôi cũng được, hôm nay
Jessica đã cho cô một bất ngờ to đùng đoành, khiến cô vỡ òa trong hạnh
phúc. Cô ấy cứ phải để cô điên đảo lên mới chịu được đây mà?.


-
Yul thấy sao?. - Jessica vòng tay quanh eo Yuri, hơi dựa vào cô ấy nũng
nịu hỏi, như đứa bé muốn nhận lời khen và phần thưởng của mẹ khi được
điểm tốt.

- Sica ahhhh. - Yuri aegyo, giang rộng tay khoác lên
vai Jessica, kéo cô ấy áp chặt vào người mình - Yul chỉ muốn hét lên cho
sung sướng thôi.

- Hét cái gì?.

- Hét lên cho cả trái đất
này biết, Kwon Yuri là người hạnh phúc nhất thế gian, vì có một người
yêu tuyệt vời nhất thế gian như Jessica Jung.

- Haha. Thật
không?. - Jessica nửa nghi nửa tin, nhướng mày vui vẻ hỏi - Đừng tưởng
em không biết. Choi Soo Young đã kể hết cho em rồi đó.

- Kể cái chi?.

- Đừng có giả ngơ đi, hôm nay nhìn Yul thảo mai thật đáng ghét.

- Sica ahhhh. Yul yêu em, yêu em rất rất rất nhiều. Hôm nay là ngày sinh nhật đáng nhớ và hạnh phúc nhất của Yul.

- Được rồi. Em biết mà. - Jessica vênh mặt tự tin - Bây giờ thì thổi nến nhé?.


"
Phù " - ngồi yên vị trên ghế, Yuri hào hứng thổi nến rồi hai người vui
vẻ vỗ tay bùm bụp, sau đó căn phòng được bật đèn. Yuri thò tay vào trong
hình trái tim bằng bông hồng đó, lấy ra ngoài quyển sổ " To My Yul ",
nghi ngờ hỏi :


- Trong này có gì vậy?.

- Có rất nhiều bài thơ tình và lời chúc mừng sinh nhật ở trong đó.

- Là em viết sao?. - Yuri miệng chữ O bổi hổi giở từng trang một.

-
À .... thực ra thì ..... - Jessica thè lưỡi ra một chút tinh nghịch và
cố tình kéo dài mê man câu trả lời - Em đâu có giỏi văn, Yul biết mà.
Trong đó có 50 lời chúc, gồm cả bài thơ nữa, là do 50 đứa bạn của em
viết. Hì hì.


Jessica vội cười trừ trước vẻ mặt hơi hoảng của
Yuri. Quan hệ rộng để làm gì, để áp dụng cho những lúc như vậy. Thật sự
thì Jessica cũng vất vả lắm chứ, đi gặp từng đứa một để nhờ viết những
câu nói hay nhất của chúng nó vào. Chính vì thế mà cuốn sổ sẽ mang tính
đa dạng, do có phong cách khác nhau của 50 người, có cảm xúc khác nhau
của 50 người, và trên hết có chữ viết khác nhau của 50 người.


- Một cuốn sổ đặc biệt. - Yuri mỉm cười hạnh phúc. - Chắc khi nào rảnh rỗi phải đi gặp từng đấy người để cám ơn quá.

- Cực kì vất vả để gặp 50 người và bắt chúng nó nặn ra một lời chúc.

- Bắt ý hả?. Tại sao lại làm thế?.

- Có phải đòi không đâu, cũng đền đáp lại mà. Đều là bạn bè của em và họ cũng rất chân thành gửi lời chúc sinh nhật cho Yul.

-
Thật ý nghĩa. - Yuri không thể giấu nổi niềm vui vì những món quà khó
tin này. Kể ra có người yêu là dân chơi cũng sướng đấy chứ.


Không
gian nổi bần bật những nụ cười khanh khách, Yuri và Jessica cùng nhau
gạt những bông hồng sang một bên rồi bắt đầu chén cái bánh. Lúc đầu Yuri
bị ăn quả lừa to đùng khi Jessica nói rằng đây là cái bánh cô ấy đã cất
công học và tự làm.


Cô đã rất hoảng hốt và dè chừng nghiêm
túc vật thể ở giữa bàn, ăn một cách chậm rãi, cẩn thận, cho đến khi nuốt
tọt vào họng thì sự hốt hoảng nó vỡ ra làm trăm mảnh, phân tán tứ tung
để lại nỗi bỡ ngỡ không thể tin được. Ngon quá, cái bánh ngon chưa từng
thấy, Yuri hết lời khen ngợi và khuyến mãi thêm cho Jessica một nụ hôn
nồng thắm, sau đó Jessica chỉ phởn phơ rồi cười ngặt nghẽo.



khi được tiết lộ rằng, món quà ngon ngọt hết sảy có một không hai này
là do bàn tay khéo léo của cô nàng Hyo Yeon làm, Yuri bị hố, cô còn chỉ
biết câm nín nheo mắt sắc lạnh nhìn cái con người đáng ghét kia.


Jessica
kể rằng tại nài nỉ kèo lèo giục giã mãi mà Hyo Yeon không thể tuôn ra
được một câu chúc tử tế nào, bạn cùng trí hướng với Jessica đây mà, nên
Hyo Yeon hết cách, nướng cái bánh rồi để Jessica thay mặt tặng. Cô nàng
tóc vàng đó trông hổ báo thế thôi chứ vào chuyện bếp núc, thành gái hiền
lành ngay, còn khiến cho Soo Young gần như là đổ mà, Yuri biết chứ.


Đắm
đuối nhìn Jessica ăn bánh, cô ấy thật đáng yêu mà, sao bây giờ Yuri mới
phát hiện ra. Cảm giác, cô ấy đã mang cả thế giới đến để chúc mừng sinh
nhật cho cô, để tạo nên một ngày hạnh phúc và đánh dấu ấn tượng trong
đời. Điều đó làm Yuri yêu Jessica nhiều hơn rồi, còn gì tuyệt vời hơn
không khi có người yêu hết sức lí tưởng như này.


Một buổi tối hạnh phúc.


End flashback.


End chap 15.

p/s:nhớ tks vs comt cho mình nhe mí rds iu vấu ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Wed Apr 17, 2013 8:00 pm

híc 2 người vẫn chưa gặp lại T__T

chỉ gặp lại trong quá khứ thôi. nghĩ đến cảm giác người mình yêu thương đợi mình cả đếm giưới mưa. sáng ra đột nhiên mất tích mấy tháng sau vẫn không có tin tức gì
vừa hoang mang lo sợ, vừa hối hận, đau khổ, tội nghiệp Yul quá :gau39:

cái tổ chức SOS kia thật là độc ác mà :troll8:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
peheokute_loveS9
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1467
Coins : 2604
Thanked : 105
Join date : 30/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Fri Apr 26, 2013 10:35 pm

Chap 16.

Căn phòng
đóng chặt, không có một ngọn đèn nào được bật lên, tối om om chẳng thể
rõ ràng bất cứ thứ gì. Nó đầy ắp sự tuyệt vọng, nó chật cứng sự đau khổ.
Màu đen xì xì toát ra toàn u tối, cũng như những gì đang xảy ra trong
lòng Yuri. Hình ảnh không tồn tại, chỉ còn duy nhất một thứ thay thế nó
là âm thanh rùng rợn của tiếng piano.


Yuri gục hẳn đầu xuống
phím đàn, khiến cho khung cảnh vang lên những nguồn sóng dài bằng bằng
liên tiếp nhau. Dao động của lực tác dụng vào, làm tiếng thanh ề à trong
một mức âm, gây đau đầu rồi nhức nhối. Và nó thực sự ảnh hưởng mạnh mẽ
tới những thứ ở gần cây đàn, cận kề ngay lúc này đây.


Buốt
lắm. Tiếng đàn như đang gào rú, hét lên và đâm thẳng vào tai cô, vào trí
óc cô. Nó thay chủ nhân của nó, hành hạ cô, trừng phạt cô, đay nghiến
cô không ngừng, như thể cô là người đã khiến Jessica biến mất, đã khiến
Jessica không quay về, đã khiến Jessica đau khổ, nó đối xử với cô giống
một kẻ thù.


Yuri bật khóc, hoàn toàn chấp nhận những thứ đang
xảy ra, và tự dằn vặt mình trong xót xa, vì cô không thể chối cãi, rằng
tất cả lỗi là của cô. Chính Yuri đã làm mọi chuyện thành tệ hại như
vậy. Thực sự đau đớn lắm, phải làm sao để sửa sai khi tất cả trở nên quá
muộn màng.


Hình bóng người con gái ấy cứ vây vẩn xung quanh
cô để ám ảnh, để dày vò, để đóng dấu một vết thương lớn trong tâm hồn
cô, khiến cô bất lực, sống không ra sống, chết không ra chết. Tất cả đều
vô nghĩa.


" Em còn một món quà nữa. "

" Nhiều thế?. Còn sao?. "

" Đó chỉ coi như là quà của bạn bè em thôi. Đây mới thực sự là quà của em. Ta đa. "

" Gấu bông?. Woa nó to thật đấy. "

" Yul có thấy không?. Tóc nó màu nâu, mắt nó cũng màu nâu. Khuôn mặt của nó khá giống em phải không? Em đã đặt làm nó đấy. "

" Ừm trông cũng na ná. "

" Yul bảo là Yul thích em nhất mà, nên em quyết định tặng Yul cái Yul thích nhất. Hihi."

" Oh. Vậy ra câu hỏi tuần trước đó là dành cho món quà này đây hả?. "

" Khi đi ngủ hãy ôm chặt nó nhé. Luôn luôn phải thế đấy. Vì Yul biết mà, em luôn ở bên cạnh Yul. Mãi mãi là như thế. "

" Nhớ nhé. Em luôn ở bên cạnh Yul. "


Yuri
cảm thấy mình như đang lơ lửng trong không trung khi vừa bị rơi xuống
vực thẳm, cứ thả lỏng cơ thể mà để không khí mạnh ấn sâu, đến một chút ý
thức tỉnh táo cũng chẳng lộ diện, chỉ có thể hét lên trong hoảng sợ và
đau đớn.


- AAAAAAAAAAAA - Yuri bật đầu dậy, hai bàn tay nhấn
dìm liên tục phím đàn trong khổ cực và dồn dập. Cô đánh nó với trạng
thái hoảng loạn, tạo nên những giai điệu vô nghĩa, nhưng lại có thể hiện
diện cảm xúc, một cảm xúc kinh hoàng, hệt như nhạc âm của bộ phim ma
quỷ. Bóng tối quanh quẩn, tiếng thanh rợn rện, không khí u ám. Ngoại
cảnh và nội tâm cực kì ăn nhập. Nỗi thống khổ đã dâng đến mức tột cùng.


Hai
bàn tay như muốn làm biến mất những phím đàn, âm thanh lộn xộn kêu vang
cao lên tỏa ra toàn không gian lẫn cảnh vật bên ngoài. Rồi Yuri dừng
lại, thở dốc và vẫn khóc thét trong đau đớn. Cô thấy mình chẳng thể sống
nổi, trái tim thắt lại như bị ai đó buộc chặt. Nó không được cho phép
tiếp tục đập.


Nó đang bị kìm kẹp, nó đang bị khống chế. Khó
thở quá. Nỗi đau như biến thành những cục nấc, nghẹn lại trong cổ họng
nhưng chẳng chịu xuống dù cơ thể đang năn nỉ thảm thiết, làm Yuri bị
nghẹt, toàn thân run cầm cập cùng độ rung của vết thương lòng. Cô cảm
thấy mình sắp chết, bóng tối âm u phía trước mặt khiến cô choáng váng
không hi vọng. Yuri cố gắng đứng dậy, đi ra khỏi phòng.


" Rầm ".


Một
chút ánh sáng cũng không hề hiện diện, cản trở ánh nhìn đường đi của
Yuri, cô chẳng thể thấy gì, chung quanh tăm tối khiến cô tuyệt vọng, và
cô cứ bước đi trong mông lung, mặc kệ cảnh vật. Rồi Yuri va mạnh vào
chiếc ghế, ngã rầm xuống. Cô không biết mình vừa chạm phải cái gì, và cô
cũng chẳng thèm quan tâm, nhưng cơn đau nhức ở đầu gối phát tín hiệu
lên não bộ khiến Yuri nhói vô cùng.


---
- Đi cẩn thận chứ.
- YoonA nhìn thấy Jessica bị ngã, cô vẫn đứng đó, chỉ cúi xuống xem cô
nàng kia có làm sao không và cất giọng như trách móc. Thật đúng là con
người nhẫn tâm tuy khuôn mặt kia đang tồn tại gì đấy chỉ một chút thôi,
lo lắng.


Chính Jessica cũng không hiểu vì sao mình lại bị mất
thăng bằng và ngã phịch xuống bờ cát. Cát trơn quá chăng?. Dù là cát
mịn nhưng cũng khiến cô ê ẩm hết cả hai đầu gối, hun đúc thêm sự hụt
hẫng xen lẫn nôn nao khó hiểu ở trong lòng. Jessica cảm thấy bản thân
không được khỏe.


Trời đã tối, cô vẫn chưa tìm được Yuri, và
đã đến giờ phải vào phòng để ngủ. Rốt cuộc bao nhiêu công sức mòn mỏi để
chờ cái ngày này đều đã đi công cốc. Jessica muốn gặp Yuri đến phát
điên, phải làm sao đây?.


---
Tâm trí trống rỗng, đưa đôi
chân đứng lại dậy rồi tiếp tục đi trong khập khiễng. Và Yuri cứ như xác
không hồn loanh quanh trong màn tối, sau đó lật cật bước dõi bước. Vô
thức, cô bần thần đi ra khỏi nhà.


Ra đến nơi, cô chợt khựng
lại và ngẩng mặt lên trời khi cảm nhận được một cơn gió se lạnh và một
vài bông trắng nhẹ vừa đáp xuống đất.


Tuyết đang rơi.

Rơi rất nặng hạt.


"
Chúng ta sẽ tựa vào nhau ở một hành lang nào đó để ngắm tuyết, rồi cùng
nhau nặn người tuyết, hoặc là chơi trò ném tuyết vào nhau. "

- Tất cả chỉ là quá khứ. - Yuri lẩm bẩm không ra tiếng, chất giọng khác đi quá nhiều, trở nên khản đặc vì khóc.


Cái
đầu trống rỗng ngưng đọng bỗng nặng trĩu như vừa có một vật được ném
xuống. Chóng mặt, mệt mỏi, uể oải, và đau. Yuri cảm thấy mắt mình đang
mờ đi, bức tranh đen lấm tấm trắng đang dần phủ rập xuống. Toàn thân
nhức nhối, cơ thể run rẩy vì lạnh. Cô sắp kiệt sức rồi.


Cho
đến khi không thể chịu được nữa. Phong cảnh thời tiết khắc nghiệt ấy rũ
hết đi và từ từ biến mất, cơ thể lẫn tâm hồn rã rời không còn chút trọng
lượng. Mọi thứ vô hình.


---
Cánh cửa màu trắng được kéo
vào và chốt khóa, Jessica bần thần người đứng gần đó mà ánh lên tia bất
lực, còn ba tiếng nữa là hết ngày, và phải mười tiếng nữa cô mới được ra
khỏi phòng. Từng đấy thời gian trông nhanh mà chậm, với cái sự nôn
nóng, mong đợi đang dâng cao này thì Jessica làm sao chịu được.


Lùi
hũi bước về phía chiếc giường, uể oải ngồi xuống và đưa mắt ra nhìn
không gian trời tối qua khung cửa sổ bé xíu ở bên cạnh cái tủ. Ánh sáng
duy nhất rọi vào là nguồn siêu nhiên của mặt trăng, săm soi khuôn mặt
đau buồn của Jessica, vẻ cô đơn len lói lên thật nhanh. Những tưởng ngày
này sẽ rất có ý nghĩa, vậy mà không.


Jessica từ từ nằm
xuống, ép mình vào giấc mộng mị, tự nhủ với bản thân rằng hãy ngủ cho
khỏe rồi ngày mai bắt đầu đi tìm Yuri. Cả ngày hôm nay không thấy bóng
dáng của cô ấy tại nhà ăn, hay phòng thể dục, chứng tỏ rằng Yuri không ở
cùng tầng với cô. Có lẽ Jessica phải tận dụng hết thời gian tự do của
mình để tìm những tầng còn lại thôi.


Suy nghĩ như vậy, vạch
ra rành rõi những việc cần làm vào ngày mai, Jessica thầm quyết định và
từ từ nhắm mắt. Cô tin lời YoonA nói, vì cô chẳng thể tìm được một lí do
chính đáng, Yuri đang ở đây, và đang ở trong căn phòng nào đó tại mấy
tầng dưới. Sớm muộn gì Jessica cũng sẽ được gặp, cho dù cô ấy có không
thích nhìn thấy cô, cô vẫn sẽ dõi theo.


Tâm trí giờ đây thật
sự khác hẳn với những SOS khác, thay vì vô cảm chờ bị đưa đi hiến xác,
thì Jessica lại phóng thoáng lưu giữ cho mình những giây phút hiếm hoi,
để làm nên nhiều điều có nghĩa.


Sau vài lần trằn trọc, lăn đi
lăn lại liên tục trên chiếc giường trắng, và thở hắt chán chường,
Jessica cuối cùng cũng có thể đưa mình vào giấc ngủ được. Nhưng trí óc
không hoàn toàn như vậy, một phần ý thức nào đó vẫn đang đứng trong góc
khuất của tâm hồn, chờ tiếng tít vang lên báo hiệu cửa đã mở, để rồi
xông ra đi tìm hạnh phúc ngay lập tức.


---
Khung cảnh trời
trở tuyết vẫn đang tiếp tục không ngưng. Nhìn vừa lãng mạn mà cũng vừa
khắc nghiệt, dự báo ngầm những chuyện mang theo chiều hướng hai phía.


---
Ngủ
trong vòng khoảng ba tiếng, Jessica chợt tỉnh dậy không thể để ý thức
nghỉ ngơi thêm, và khi biết trạng thái của mình hiện tại, cô chẳng tiếc
cái thở dài thườn thượt. Chưa có đêm nào mà khó ngủ như đêm nay, nó còn
khó khăn hơn đêm trước nữa, tuy cảm xúc của hai đêm đều giống nhau, đó
là nao nức mong đợi chờ đến giây phút được nhìn thấy Yuri.


Mở
cửa sổ ra cho gió thoáng vào phòng, Jessica ngồi bó gối trên góc
giường, hít thở không khí trong lành một cái, tỏ vẻ một tư thế sẵn sàng
chào bình minh. Trời đang hửng sáng, trông thật lơ đãng, khung tranh
xanh nhạt đó rất thành công trong việc đem lại cảm giác yên bình và yên
tâm.


Nhưng đối với Jessica hiện giờ thì nó chỉ đạt được một
nửa mục đích, cô chẳng thấy yên tâm chút nào, có cái gì đấy cứ đang cố
nhảy tưng tưng trong lòng để làm cô khó chịu. Nếu đây là tầng một thì dù
có bị chịu phạt đau, dù có thương xót cho YoonA, thì Jessica sẽ dám
nhảy ra ngoài bằng cửa sổ để chạy đi kiếm Yuri ngay.


Những
dao động chỉ có tiếng sóng biển rì rào, tiếng gió nhẹ ngào ngàn, trên
hết là tiếng thở buồn chán, ngắt quãng, và đầy sự thê thảm của Jessica.
Không biết giờ này Yuri đang làm gì nhỉ?. Ngủ hay thức?.


Nếu
giống cô thì chắc sẽ là thức, vì đêm đầu tiên ở đây Jessica đã cực kì
khó ngủ, đương nhiên chẳng tính hai đêm đầu cô bị bất tỉnh do kiệt sức.
Không gian này vừa tạo cho cô cảm giác lạ lẫm, vừa dấy lên dòng xúc lạ
lùng, lẫn cả sự trống vắng của nó khiến Jessica đơn độc tột cùng. Lòng
không chịu im thì sao mà yên giấc được khi phải bắt đầu với một cuộc
sống hoàn toàn khác và chưa kể còn được biết về thân phận thật sự của
mình?.


Bất động, những ánh nhìn thu tầm hết vào mắt chỉ dừng
lại ở một khung cảnh, thỉnh thoảng nó có thoắt ẩn thoắt hiện bởi mấy cái
chớp nhẹ, giống như cảm xúc vấn vương ở bên trong, ngưng đọng tại một
mức độ nhất định. Đôi phần hoang mang trống rỗng, và đôi phần lồng lộn
xót ruột.


---
" Kíng Koong "

....

" Kíng Koong "

...

-
Sáng sớm mà đã đi đâu vậy nhỉ?. - Soo Young ngán ngẩm thở dài, kiên
nhẫn bấm chuông thêm vài lần nữa, và kết quả vẫn không như mong đợi, cô
bỏ cuộc quay ra phía xe, có lẽ Yuri bận và đã đến công ti sớm. Muốn rủ
cô ấy đi ăn sáng mà không được rồi.


Chợt dừng bước chân khi
nhìn thấy một cô gái đang đưa ánh mắt chần chừ dò xét gì đó vào nhà của
Yuri, Soo Young nhăn mặt cảm thấy hiếu kì, đứng đó để suy nghĩ xem người
này định làm gì. Một lúc sau ánh mắt cả hai chạm nhau, cô gái từ từ
tiến lại gần Soo Young và cất tiếng hỏi :


- Cho hỏi, cô ... là bạn của Jessica à?.

- À .... Vâng. Có chuyện gì không?.

- Jessica không có nhà à?.

- .... Ừm.

- Tại sao suốt quãng thời gian dài tôi không thấy cô ấy nhỉ? Chỉ thấy một người bạn của Jessica ra vào căn nhà này.

- À ... Jessica có việc bận nên tạm thời cô ấy nhờ bạn bè giữ nhà hộ.

- Vậy à?. Dù gì tôi cũng chỉ muốn nói chuyện với Jessica một lúc thôi mà. Tối qua hình như có người bị bất tỉnh nằm ở đây.

- Bất tỉnh?

-
Đúng thế. Lúc đó tuyết rơi nặng hạt lắm, người đấy nằm ở đây hứng chịu
hết, toàn thân gần như bị tuyết dìm xuống vậy. Tôi ở căn nhà đối diện,
thấy vậy sợ quá liền lấy ô để ra ngoài xem thế nào....

- Cô ấy đã biến mất ngay sau đó?.

- Ừm đúng thế. Sao cô biết?.

-
.... - như có một quặng đau đang đổ rập xuống Soo Young khiến cô cảm
thấy nặng trĩu và không vững. Nó đã lơ lửng ở trên cô từ khi cô gái kia
cất lời kể đầu tiên, Soo Young nghĩ ngay đến Yuri đầu tiên, cô hỏi lại
trong hi vọng nhỏ nhoi, rằng tất cả chỉ do cô suy diễn, nhưng rất tiếc
không phải, đó là sự thật.


Cơ thể run run sợ hãi tột độ, cơn
sốc vây vẩn quanh tâm trạng làm nó nhuốm đen. Vội đưa tay lên che miệng
thật chặt, ngăn tiếng nấc sắp sửa bị phũ phàng phát ra. Soo Young bật
khóc òa.

End chap 16.

p/s:đừng coi chùa nhá ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4450
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Mon Apr 29, 2013 2:34 pm

hic sao cứ dằn vặt mãi vậy au

bao giờ 2 người mới được gặp lại, cứ thế này đau khổ quá :gau39:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kều_love sica
Newbie

avatar

Post : 17
Coins : 1318
Thanked : 10
Join date : 20/01/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Wed Jan 29, 2014 10:23 pm

au ơi mau ra chap ms nhé fic của au hay qué
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Lily_99
Newbie

avatar

Post : 5
Coins : 1281
Thanked : 0
Join date : 16/02/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Tue Feb 25, 2014 9:33 pm

trời ơi là trời sao toàn bi kịch thế này :gau39: 
kiểu này khéo SE mất :gau30: 
au ơi đừng SE :gau35:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hoadienviiris
Newbie

avatar

Post : 3
Coins : 1263
Thanked : 0
Join date : 07/03/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Sat Mar 08, 2014 1:13 am

mau ra chap đi au hóng quá à
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
girl133
Newbie

avatar

Post : 54
Coins : 1426
Thanked : 2
Join date : 06/10/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Sat Mar 08, 2014 4:39 am

fic này end bên wattpad rồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yulsic_89
Newbie

avatar

Post : 2
Coins : 1156
Thanked : 0
Join date : 21/06/2014

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   Sat Jun 21, 2014 6:38 pm

Ra chap đi âu đang hay mà sao lại bỏ giữa chừng vậy ko bk đâu bắt đền au đấy huhu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC-LONGFIC] SOS | Yulsic | PG | [Chap 16]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

 Similar topics

-
» K+ đang bác thông tin của VTC về Ngoại hạng Anh chủ nhật và .... dọa người dùng chảo lậu!
» Đồ chơi và phụ kiện DVB
» [Giúp đỡ] Tivi SAM mất nguồn
» mong anh em 4rum giúp đỡ bệnh lạ trên đầu thu humax không HD
» VTV không còn phát DVB T2 nữa?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-