AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sun Apr 14, 2013 10:14 pm

Au: Isabella_Nguyen

Rating: K+

Couple: Yulsic (main), Yulti, Taeny.

Category : Romance, humor, fantasy

Note: Chào mọi người mình là mem mới. Sau nhìu đêm lên ý tưởng cuối cùng cũng quyết định viết 1 cái fic để đời, chap 1 sẽ ra mắt vào 1 ngày gần đây, hi vọng mọi người ủng hộ (nhớ cho mình vài cái cm cổ vũ tinh thần nha, kamsa) :) . :gau1:



MIÊU THỬ KỲ DUYÊN



Quyền Du Lợi: Tiêu Dao Nguyên Soái, sở hữu vẻ đẹp tuấn mỹ với nước da ngăm khỏe mạnh, đối tượng yêu thích của nhiều tiên nữ. Là Thiên Tướng trên thiên đình, cháu mấy đời của Trư Bát Giới (vì vậy nên nhiễm thói 35 chăng ? ), do phạm lỗi mà bị đày xuống hạ giới.




Trịnh Tú Nghiên (Khiết Tây): là thiên miêu nữ của Tây Vương Mẫu, siêu cấp sủng vật trên thiên đình. Đối tượng oan gia của Quyền Nguyên Soái, do phạm lỗi mà cũng bị đày xuống hạ giới.




Kim Thái Nghiên (Thái Bạch Yêu Tinh): Tiên đồng học việc của Thái Bạch Kim Tinh, nước da trắng nõn, khuôn mặt tựa như tiểu hài tử nhưng “ma lanh” vô cùng, tư chất thông minh. Sau này là Phúc Tinh của Du Lợi.




Hoàng Mỹ Anh (Hồng Đào Tiên Nữ ): Tiên nữ trông coi vườn đào của Vương Mẫu, dáng người tròn tròn, mắt cười óng ánh, đối tượng thầm thương trộm nhớ của Du Lợi.




Một Nguyên Soái quyền cao chức trọng, do phạm tội … hám ăn, mê gái nên đã bị giáng xuống hạ giới chịu tam kiếp luân hồi cùng chúng sinh.



Bí ẩn đằng sau thân phận "đặc biệt" của tiểu miêu có liên quan đến thế lực đen tối muốn thâu tóm tam giới ?




Một siêu cấp sủng vật của Vương Mẫu nương nương nhưng vì vô tình làm loạn thiên đình, phá hỏng buổi thọ thần của Vương Mẫu mà bị đày xuống là yêu tinh, tước đi tiên khí, chịu khổ cực tu luyện mới mong trở lại thành tiên.




Miêu ,Thử oan gia nghìn kiếp liệu có thể yêu nhau ?













NOTE: Vì nhiều bạn thắc mắc nên sẽ nhấn mạnh thế này

1. Fic này KHÔNG phải fic nam hóa, vì những tình tiết sau này sẽ giải thích điều ấy. Mình muốn gây bất ngờ cho mọi người khi đọc fic nên định sẽ giấu giới tính của Yul nhưng mọi người thắc mắc nên mình tiết lộ luôn. :gau5:


2. Đúng là tên tiếng Hán thường thấy của Sica trong các fic cổ trang thường là Trịnh Tú Nghiên, nhưng còn một tên khác dịch ra từ tên tiếng Anh Jessica Jung là Khiết Tây Tạp Trịnh :gau7: . Mình muốn tạo sự khác biệt nên mới chọn tên này, còn tên Trịnh Tú Nghiên sẽ "ra đời" sau .

P/s: Nếu bạn nào có thắc mắc thì vào trang của mình đặt câu hỏi nhé : [You must be registered and logged in to see this link.]


Được sửa bởi chip_loves_gg ngày Tue May 14, 2013 8:53 pm; sửa lần 9.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sun Apr 14, 2013 10:28 pm

nghe có vẻ thú vị à nha

minhg ko hẳn là thích thể loại cổ trang lắm nhưng, nghe có vẻ hấp dẫn đó

au ra chap nhanh nhanh nha. mình ủng hộ :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
kwonđenthui_hp
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 724
Coins : 2743
Thanked : 404
Join date : 26/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sun Apr 14, 2013 11:23 pm

fic nam hóa à ? =''=
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ken_love_snsd
Member 5
Member 5

avatar

Post : 539
Coins : 2250
Thanked : 108
Join date : 09/08/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Mon Apr 15, 2013 9:24 am

Mình đg theo dõi fic này bên wattpad nè.
Hóg chap
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/ken_love_snsd_yulsic
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Mon Apr 15, 2013 10:54 am

Tối nay mình sẽ post chap 1, fic sẽ có nhiều tình tiết bất ngờ nên mọi người đừng vội kết luận nghen,mình đảm bảo fic này ko nam hoá.mọi người yên tâm nha :)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Mon Apr 15, 2013 8:31 pm

Như đã hứa thì mình sẽ post chương 1 và giữa tuần sẽ post thêm phiên ngoại, mọi người xem xong nhớ đóng ý kiến để mình có thêm động lực viết tiếp nghen :)


Chương Một : Oan gia cùng chịu phạt.




Trên thiên đình

Hôm nay là ngày thọ thần của Vương Mẫu nương nương và cũng là hội bàn đào, một trăm năm mới tổ chức một lần, chúng tiên từ khắp nơi tụ họp về Thiên Đình để được thếch đãi đào tiên – siêu cấp hoa quả, nghe nói chỉ cần ngửi qua cũng có thể sống tới hơn trăm tuổi. Vì lí do đó nên chúng tiên ai cũng háo hức đợi đến ngày này, trong đó có Quyền Du Lợi – Quyền Nguyên Soái. Hắn là tên thích thưởng thức “của ngon vật lạ”, sưu tập những thứ “kì trân dị bảo” trên thiên đình ai mà không biết. Mấy trăm năm trước, lần nào mở hội cũng thấy hắn tới sớm nhất, ngồi đối ẩm với các vị thượng tiên nhưng bây giờ đã gần đến giờ khai hội lại không thấy tăm hơi đâu, quả là chuyện lạ a ~.



Tại vườn đào Thọ Tiên

- “ Suỵt, suỵt Mỹ Anh muội muội”. Có tên đứng lấp ló bên những cây đào.


- “ Quyền đại ca, sao giờ này huynh còn ở đây, không phải huynh nên ở Tây Môn điện để dự hội bàn đào sao ? “ Hồng Đào tiên nữ nói.


- “Thì đúng là vậy nhưng ta muốn ở đây xem muội hái đào, sẵn tiện giúp muội luôn đó mà “ Du Lợi gãi đầu cười hì hì.



- “ Công việc này là bổn phận của muội mà, mấy ngàn năm nay đều làm chung với các tỷ muội tiên tử, với lại vườn đào Thọ Tiên chỉ có Vương Mẫu nương nương cùng các tiên nữ hái đào mới được vào thôi, còn những người khác nếu không phận sự mà xâm nhập sẽ bị Nương Nương trách tội đó, mà có ai theo huynh vào đây không ? “ Hồng Đào đáp.



- “Mấy ngày chuẩn bị hội bàn đào mà ta không được gặp muội, thiệt là rất nhớ a ~, hình như chỉ có mình ta đến đây thôi, muội yên tâm, với năm mươi phép thần thông của ta là dễ dàng qua mặt được các Thiên Tướng a ~” Du Lợi phổng mũi tự hào.



- “ Huynh đó, lúc nào miệng lưỡi cũng ngọt như mật ấy, mà huynh tư niệm muội thật đấy à ? “ Hồng Đào đỏ mặt thẹn thùng.



- “ Ta nói thật mà, à có muội ở đây ta muốn thỉnh cầu muội một chuyện, hi vọng muội đáp ứng ta”. Du Lợi nắm tay Mỹ Anh.



- “ Hứ, ta biết ngay mà, nếu không có việc muốn nhờ thì Quyền Nguyên Soái đâu có đại giá quang lâm tới thăm ta chớ, huynh nói đi kì này muốn ăn Gà quay bát bửu hay Hải Mã chiên xù ?“ Mỹ Anh phụng phịu.



- “ Hôm nay là hội bàn đào mà ta đâu muốn những món ấy chứ, ta chỉ muốn…” Du Lợi chưa nói hết câu thì…



- “Hồng Đào tỷ tỷ, tỷ có ở trong đó không ? “ Âm thanh léo nhéo như tiếng mèo kêu, từ ngoài vườn đào vọng vào.



- “ Hình như là giọng của Khiết Tây muội muội, không xong rồi nếu muội ấy biết có người lạ xâm nhập vườn đào chắc chắn sẽ đến tai Vương Mẫu, lúc đó người giáng tội ắc là không nhẹ, huynh mau trốn đi” Mỹ Anh khẩn trương.



Du Lợi ba chân bốn cẳng leo lên một cây đào gần đó, vô tình làm hỏng những trái còn non.



Du Lợi tư tưởng
-“ Hừ, con mèo chết tiệt này, ngươi ăn no giữ mỡ rảnh rỗi không việc gì làm, suốt ngày phá hỏng chuyện tốt của ta, có ngày ta cho ngươi nếm mùi bã đậu, lúc đó xem người còn giương oai được không ?”

-----------------------------------------


- “ Ô, là Khiết Tây muội muội đó à ? Không phải muội nên ở cùng Vương Mẫu nương nương để chúc mừng thọ thần của người sao ?” Mỹ Anh chạy đến bên tiểu miêu nói.


- “ Mẫu hậu nhờ muội nói với tỷ là hái thêm một ít đào tiên nữa để mời các vị bồ tát, địa tiên, tỷ có cần muội phụ giúp gì không ? “ Tiểu miêu nhanh nhảu giành lấy cái giỏ trên tay Mỹ Anh.


- “à, không cần đâu, chỉ cần hái thêm vài quả nữa là được ấy mà, cứ để cho tỷ, muội cứ đến Tây Môn điện trước đi. “ Mỹ Anh lúng túng đáp.


- “Hay để muội giúp tỷ đi, sẵn tiện tỷ muội chúng ta tâm sự, mấy ngày nay lo hội bàn đào mà muội không được chơi với tỷ rồi.” Tiểu miêu vùng vằng.


- “Cũng được, nhưng nhớ cẩn thận đấy nhé, làm hỏng đào tiên thì Vương Mẫu sẽ trách phạt đấy”.


- Dạ, muội biết rồi mà, tỷ yên tâm.


Mỹ Anh tư tưởng
“ Không biết Du Lợi huynh ấy trốn ở đâu, đã ra khỏi vườn đào chưa ? “




Trên một cây đào gần đó..



Du Lợi tư tưởng
- “Không biết con mèo ấy đã ly khai chưa, ngồi trên này ê cả người, nhưng bù lại ta lại được thưởng thức những quả đào tươi ngon, không những được một quả mà ta muốn ăn bao nhiêu tùy thích haha, đào tiên không chỉ giúp kéo dài tuổi thọ mà còn giúp xuân hóa dung nhan, làm thân thể tráng kiện, mấy năm gần đây ta hao tâm tổn trí chuyên tâm bắt yêu trừ ma “phổ độ chúng sinh “, mà nhan sắc của ta bị hư tổn, mặc dù vẫn ngọc thụ lâm phong nhưng dường như các tiên nữ không còn để ý tới ta nữa, mà lại quay sang một tên tiên đồng tập sự nào đó bên Bát Quái phòng của Thái Bạch Kim Tinh, ta đường đường là Tiêu Dao Nguyên Soái, thống lĩnh Thiên binh thần tướng trên thiên đình mà lại chịu thua một tên tiểu bạch kiểm vài trăm năm đạo hạnh sao, chờ đấy “
-------------------------------------------------------


Ta đang ngồi trên đó thưởng thức đào tiên thì có một hồ điệp bay đến, vườn đào hồ điệp lui tới là chuyện thường nhưng lạ ở đây là nó không lấy phấn ở hoa đào mà lại bay lởn vởn những trái đào ta muốn ăn, thật kỳ lạ a ~.



Nhắm được một quả đào ngon mắt nằm trên ngọn cao, ta với tay hái xuống thì hồ điệp đậu vào đó…” A ha, ta bắt được rồi “ nhưng đột nhiên hồ điệp ấy lại cắn vào tay ta, ta giật mình rơi xuống.


- “A da ~~, cái mông của ta, đau chết a ~” Du Lợi ngã xuống, xoa xoa bàn tọa ( =))) )

Du Lợi vừa ngã xuống thì bên kia Khiết Tây nghe có tiếng động lạ, liền phi tới.


- “Là ngươi, cái tên lén la lén lút này, khi nãy ta thấy ngươi lảng vảng gần vườn đào là ta nghi ngươi có chuyện mờ hám. Thì ra lén ra đây ăn trộm đào, lần này xem ngươi chối được không ?” Tiểu miêu tiến tới định tóm lấy Du lợi.


Du Lợi nhanh chân phi lên cao, né được Miêu trảo (hay còn gọi là võ mều ) của Khiết Tây, đạp mây bay đi.


- Con mèo kia, sao lúc nào ngươi cũng để ý đến hành động của ta thế ? Bổn Soái chưa hề đắc tội với ngươi lần nào…hay ngươi …thích ta ? hắc hắc “ Du Lợi quay lại cười đểu.


Thấy tiểu miêu miêu kia dần tiến sát về mình, Du Lợi biến ra một hồng tú cầu bằng bông nhỏ, ném về phía tiểu miêu.



Vốn bản tính loài mèo, thấy vật bằng bông mềm mại kia ném về phía mình, tiểu miêu liền ôm lấy : “ A~ hồng tú cầu hảo dễ thương hảo mềm mại ~” mà quên mất rằng đang đuổi theo Du Lợi.



Nó sựt nhớ lại, nghĩ : “ Không phải ta đang đuổi theo tên kia sao, hắn ném tú cầu này về phía ta là có ý… KHÔNG LẼ HẮN XEM TA LÀ CON LỪA SAO ? “



Tiểu miêu tức tối, cố phi nhanh hơn, mắng : “ Cái tên tiểu tướng này ngươi tự phụ quá đáng còn làm nhạo báng thanh danh bổn công chúa, to gan thật, hãy xem Hóa cốt miêu chưởng của ta đây “



Tiểu miêu giương vuốt thật mạnh tạo thành một bộ móng lớn sắc nhọn quật tung Du Lợi bay về hướng Tây Môn điện, nơi đang diễn ra Hội Bàn Đào, thọ thần của Tây Vương Mẫu.



Hóa Cốt miêu chưởng quả thật lợi hại, ngay cả Tiêu Dao nguyên soái đạo hạnh mấy ngàn năm của bị nó quất ngã xuống ngay bàn tiệc Hội. Bất thình lình rơi xuống bàn tiệc làm chúng tiên hốt hoảng lui về một phía, quang cảnh bây giờ náo loạn như lúc Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung vậy.



Ngọc Hoàng thượng đế tức giận, ra lệnh thiên tướng bắt Du Lợi cùng Khiết Tây, tra hỏi :


- “ẦM” Người nện tay xuống bàn.


- “Hai người các ngươi dám cả gan gây náo loạn hội bàn đào, có biết tội ? “



Du Lợi cùng Khiết Tây giật nảy mình, lí nhí : “ Chúng thần biết tội “



Tiểu Miêu quay sang phía Du Lợi tố cáo : “ Bẩm Ngọc Hoàng, con bắt được tên này đang lén lút ăn trộm đào của Vương Mẫu trong vườn Thọ Tiên, nên con mới đuổi theo hắn, trên đường hắn nhạo báng con nên con mới dung Hóa cốt miêu chưởng tính dạy cho hắn một bài học, không ngờ…”



Du Lợi cũng không vừa, hắn hữu lễ với Ngọc Hoàng , chối : “ Bẩm Ngọc Hoàng, oan cho thần, thần cũng chỉ đi ngang vườn đào, tình cờ ngửi được hương thơm của những quả đào chin mọng định bụng sẽ vào thưởng thức mùi hương một lát rồi ly khai nhưng chợt nghe có tiếng người nên thần mới leo lên ngọn cây trốn, Hồng Đào tiên nữ có thể làm chứng cho thần, xin Ngọc Đế cùng Vương Mẫu suy xét “


Ngọc Hoàng suy nghĩ rồi phán: “ Cho truyền Hồng Đào tiên nữ”



- “Hồng Đào bái kiến Ngọc Đế cùng Vương Mẫu, Ngọc Đế vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế” Mỹ Anh quỳ xuống khép nép.


- “Hồng Đào, từ giờ Mẹo tới giờ Thìn, ngươi đã ở đâu ?” Ngọc Đế hỏi.


- “Bẩm Ngọc Đế, nô tỳ theo lệnh của Vương Mẫu đến vườn đào để hái thêm đào ạ?” Mỹ Anh trả lời, run run.


- “Thế ngươi có gặp qua Quyền Nguyên Soái không ? “ Vương Mẫu tra hỏi.


- “ Bẩm nương nương, nô tỳ…nô tỳ không gặp Quyền Nguyên Soái ạ “. Mỹ Anh quay sang nhìn Du Lợi, lung túng trả lời.


- Mỹ Anh, muội nói gì vậy, rõ ràng chúng ta có gặp nhau sao muội lại nói không ? “ Du Lợi thất vọng nói.



Từ ngoài Tây môn điện, một tên tiểu tướng chạy vào, báo : “ Bẩm Ngọc Hoàng cùng Vương Mẫu, chúng thần đã kiểm chứng trong vườn đào có tổng cộng mười ngàn quả đào, trừ đi năm trăm quả đã hái, chỉ còn lại chin nghìn bốn trăm tám mươi sáu quả bao gồm những quả bị hỏng do rơi xuống”



Ngọc Hoàng tức giận, quát : “ Hai người các ngươi kẻ thì ăn trộm đào, còn kẻ thì bao che, ta phạt hai ngươi làm gương để răn đe kẻ khác. Quyền Du Lợi, ngươi coi thường thiên quy, ăn trộm đào tiên, ta phạt ngươi đày xuống hạ giới chịu luân hồi kiếp thử ba trăm năm. Còn Hồng Đào, ngươi thân là tiên nữ trông giữ vườn đào, biết luật còn đi phạm luật, nhưng do lần đầu tiên ta phạt ngươi gián xuống làm tạp vụ Ty Thiện phòng ba trăm năm không được quay lại vườn đào”



Mỹ Anh lí nhí đáp: “ Đa tạ Ngọc Đế khai ân”



Du Lợi nghe phán quyết như sét đánh ngang tai, hắn quỳ lạy Ngọc Đế: “ Ngọc Đế khai ân, thần bị oan, thần bị oan”



Vương Mẫu tức giận nói : “ Tội chứng rành rành lại còn xảo biện, người đâu lôi hắn ra Nam Thiên Môn, tước hết binh khí, đạo hạnh đày xuống trần gian cho bổn cung”



“Tuân lệnh”, thiên binh đáp lớn rồi lôi Du Lợi về phía Nam Thiên môn, đẩy xuống hạ giới.

“Nguyên Soái, đắc tội”, nói xong họ đẩy hắn xuống.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAA”




Tây Môn điện

- “Còn ngươi, Khiết Tây, đường đường là Thiên Miêu nữ, đạo pháp tinh thông lại hành xử lỗ mãn, ngươi biết tội chưa ?” Ngọc Hoàng nói với tiểu Miêu.


- “ Ngọc Đế, thần bắt được trộm, lí ra là công chứ sao lại là tội ạ? “ Tiểu miêu đưa cặp mắt long lanh to tròn về phía Ngọc Đế cùng Vương Hậu.



- “Xảo biện, ngươi gây náo loạn hội bàn đào, hỗn loạn Thiên Đình, không lẽ trẫm phải khen thưởng ngươi sao ? “ Ngọc Đế tức giận nói.



- “Mẫu hậu, cứu nhi thần, lần sau nhi thần không dám nữa, nhi thần sẽ ngoan, không nghịch phá nữa” Tiểu Miêu quỳ xuống dưới chân Vương Mẫu, tay nắm lấy vạt áo người, mắt ngân ngấn nước.



Vương Mẫu động lòng thương, nói với Ngọc Đế : “ Ngọc Đế, xin Người khai ân cho tiểu miêu, nàng còn nhỏ dại, chưa hiểu chuyện, để từ từ thần thiếp dạy bảo lại”



Ngọc Đế dứt khoát nói : “ Hậu cứ nuông chiều nó mãi, nó sinh thói ỷ lại không biết trời cao đất dày, trẫm phải phạt để nó ghi nhớ, người đâu ? Mang Thiên Miêu nữ tới Nam Thiên môn, tước tiên khí, đày xuống trần gian làm yêu tinh, để nó chịu kiếp tu luyện vất vả mới tu thành chính quả”



Tiểu miêu nghe phán quyết, bàng hoàng : “ Ngọc Đế khai ân, Ngọc Đế khai ân”, vừa nói vừa khóc.



Tiểu miêu tư tưởng
“Sau này ta phải sống sao đây, không còn gần Mẫu hậu, chắc người sẽ nhớ ta lắm. Quyền Du Lợi, thù này không báo ta thề không làm mèo.”
------------------------------------------------------------


Bị tước tiên khí, tiểu miêu bị đẩy xuống trần gian chịu kiếp yêu tinh.



Vương Mẫu nhớ thương Khiết Tây, buồn bã nói với Ngọc Hoàng: “Lần này người nhẫn tâm để tiểu miêu bị đày xuống trần gian sao ? “



Ngọc Hoàng cũng thương tiếc nói :” Ta cũng không nỡ phạt nàng, nàng suốt ngày quấn quýt nũng nịu bên ta, ta sủng nàng còn không hết nhưng thiên quy đã đặt ra, hãy để nàng chịu khổ một chút, tu luyện thành chính quả , coi như cơ hội cho nàng tu tâm dưỡng tính”



Chương một hoàn.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Tue Apr 16, 2013 3:14 pm

mới chap 1 chưa biết nói gì nhiều

nhưng có vẻ hay đó au

mà au sao Sica lại gọi là Khiết Tây, phải là Trịnh Tú Nghiên mới đúng chư, gọi Khiết Tây nghe cứ sao sao :gau10:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Tue Apr 16, 2013 9:16 pm

@15NDM08: Không phải ngẫu nhiên mà mình chọn tên này cho Sica đâu, vì tên tiếng Hán Jessica Jung dịch ra là Khiết Tây Tạp Trịnh :nam13: , mình tình cờ đọc profile lại của Sica thấy cái tên rất hay nên mới lấy. Còn tên Trịnh Tú Nghiên sẽ "ra đời" sau, mọi người chờ đọc những chương tiếp theo nhé. :nam9:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sat Apr 27, 2013 9:34 pm

Phiên ngoại: Khiết Tây xuất thân




Hồi tưởng…



Khiết Tây, con mèo này là siêu cấp sủng vật của Tây Vương Mẫu, vốn là tiểu thạch cùng hấp thụ linh khí đất trời bên cạnh Tôn Ngộ Không. Nó có bộ lông vàng óng, điểm thêm nhưng vệt trắng trên lưng càng làm cho nó thêm tuyệt mỹ, chính vì vẻ đẹp ấy nên lúc mới được tác thành nó không có ai để làm bằng hữu. Một lần, Vương Mẫu đi dạo gần Hoa Qủa Sơn thì thấy nó ngồi đó vừa nói chuyện một mình…vừa chơi với kiến (tự kỉ level max ). Bà động lòng thương nên hỏi nó : “ Tiểu miêu miêu, sao ngươi lại ngồi một mình ở đây, bằng hữu người than của ngươi đâu ? “



Nó ngước mắt lên nhìn Bà, hai mắt long lanh phản chiếu hình ảnh của Vương Mẫu rồi nũng nịu nói: “ Từ lúc sinh ra không ai chịu làm bằng hữu của ta hết, Đại Vương (chỉ Tôn Ngộ Không) cũng không thu nhận ta vì ta không giống bọn họ, người nói xem có phải ta xấu xí lắm không ? “



Vương Mẫu xoa đầu nó ôn nhu rồi nói : “ Chẳng qua bọn chúng chỉ ghen tỵ với ngươi thôi, người nhìn xem, bọn chúng là khỉ, chỉ có một màu lông còn ngươi không những có bộ lông vàng óng mà còn ba vệt trắng trên lưng nữa không phải là rất đặc biệt sao ?”



Mắt nó sáng lên : “ Thật không, người không phải đang an ủi ta đó chứ ?”


- “Thật chứ, ta đường đường là Vương Mẫu, người cai quản chúng sinh tam giới không lẽ lại đi gạt một tiểu miêu miêu người sao ?” Vương Mẫu đáp.



- “Người thật là Vương Mẫu nương nương sao, nhưng cho dù người nói vậy bọn họ cũng không chơi với ta “ Nói rồi, nó lại xụ mặt.



- “ Tiểu miêu miêu , nhìn ngươi cũng có vẻ là kẻ hiểu chuyện, chi bằng ta nhận ngươi làm nghĩa nữ, hằng ngày chơi với ngươi, đồng ý không ? “ Vương Mẫu nghiêm túc nói.



- “ Người sẽ nhận con làm nghĩa nữ sao ? Bái kiến Vương Mẫu nương nương “ Nó quỳ xuống, phủ phục dưới chân người.



- “Đứng lên, đứng lên, đã nhận lời ta sao còn gọi ta là nương nương ? Phải gọi là Mẫu Hậu ,từ nay ta sẽ đặt tên cho con là Khiết Tây, chịu không ?“ Vương Mẫu kéo nó đứng lên.



- “Ân, Mẫu…Mẫu hậu” Nó cười vui sướng. Từ nay nó không lo cô đơn nữa rồi, nó không những có mẫu thân mà còn có bảy vị tỷ tỷ, Thất công chúa, con gái của Vương Mẫu chơi cùng nữa, nó cảm thấy đây là giây phút hạnh phúc nhất từ lúc nó chào đời đến nay.



Thế là từ đó nó được đón lên Thiên Đình, sống cùng với Vương Mẫu, không bao lâu sau Người gửi nó cho Tôn Địa Tiên – sư phụ trước đây của Tôn Ngộ Không, để lĩnh hội đạo pháp, tu tiên.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sun Apr 28, 2013 9:01 pm

cuối cùng thì cũng có chap mới

nhưng sao ngắn quá vậy :gau22:

thì ra Sica có thể nói là em gái Tôn Ngộ Không, không biết còn những gì bí ẩn sau thân phận của Sica nữa nhỉ, au ra chap mới nhanh nhanh nha, mình mong lắm đó :gau17:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Mon Apr 29, 2013 9:27 pm

@15NDM08: Vì thấy fic mình ít ai vào cm nên mình cũng nản :nam11: , ngại post. Phần này chỉ là Phiên ngoại, chap 2, chap 3 mình đã post bên wattpad. Mọi người vào ủng hộ, cuối tuần mình post tiếp chap 2 nhé :gau16:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Mon Apr 29, 2013 11:21 pm

Hic au đừng nản mà

Đang mùa thi mọi ng bận nên ít có người đọc fic thôi, trong AA hiện tại fic nào cũng ế hết vậy đó, mình đọc fic cũng toàn là ban đêm lấy dt để đọc thôi
Nhưng au đừng có nản mình nhất định sẽ ủng hộ au
Au viết xong rôi thì cứ copy rồi đăng sang bên này, dt mình ko đọc fic bên wattpad dc, au cứ đăng ở đây, mình nhất định sẽ cm thật nhiệt tình
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Wed May 01, 2013 11:53 am

Hôm nay mình sẽ post tiếp chap 2, còn chap 3 chắc sẽ post lúc cận hè. Mọi người vào đọc rồi cho mình ý kiến nha :)




Chương hai : Phúc tinh hay Sao Chổi?




Vô Danh tư tưởng



- “Không biết Ngọc Đế ngài nghĩ gì mà lại biến ta từ một Nguyên soái lẫm liệt, ngọc thụ lâm phong thành con chuột hôi hám suốt ngày gặm nhấm như thế chứ. Trước đây Ngài biến Đại Cửu tử (anh của mẹ) ta thành heo, ta không chấp vì dù gì heo cũng được người cho ăn, tắm rửa tử tế, còn ta …sống một kiếp thử chẳng được bao lâu thì có hẹn với Diêm Vương gia rồi, mà mỗi lần tử cũng đâu được toàn thây…Ai~, không nhắc đến nữa, nhắc đến chính ta cũng muốn buồn nôn.”




Hán Thành



- “Trương đại thẩm, biệt lai vô dạng, dạo này thẩm có khỏe không?”


- “ Phúc bá nhĩ hảo, dạo này thấy sắc mặt có vẻ hồng hào chắc mới có hỷ sự a ~ ?”


- “Nào có hỷ sự gì, chỉ là dạo này ăn ngon ngủ ngon hơn thôi, nghe nói bá tánh ở thôn Đông của thẩm dạo này nạn chuột đồng cắn phá dữ lắm a ~ ?”


- “ Ai da ~, cũng vì sự ấy mà chúng tôi mất ăn mất ngủ cả tháng nay, ban ngày vừa lo gặt còn có thể để mắt đến cũng đỡ bị cắn phá, còn ban đêm phải luân phiên nhau canh rất vất vả”


- “ Để tôi kể thẩm nghe chuyện này, bên Thôn Tây chúng tôi tháng trước cũng bị nạn chuột đồng cắn phá rất nghiêm trọng, nhà nhà chúng tôi ai cũng lo mùa vụ không biết có đủ để nộp tô không. Tới ngày kia, có một đám miêu miêu chừng hơn chục con từ đâu tới giúp chúng tôi trông coi cánh đồng, còn bắt chuột giúp chúng tôi nữa. Đặc biệt là mỗi lần ra tay xong chúng đưa một thư lệnh trong đó có ghi danh sách “ quà đáp lễ”, thường là những nông sản như bắp, rau muống,…hay vài con cá. Ban đầu tôi nghĩ là có người đứng sau huấn luyện chúng nên lén theo dõi nhưng kì lạ…khi tới gần hang động gần Tinh Tú sơn thì chúng biến mất. Nếu thẩm muốn tôi sẽ thử nhờ chúng xem sao ? “


- Thật kì lạ vậy sao ? Phúc bá, thế đồng ruộng của thôn Đông chúng tôi nhờ vào bá cả đấy “


- Thẩm cứ yên tâm, mà thôi mặt trời cũng gần xuống núi rồi đành cáo từ thẩm, nếu nhờ được chúng, tôi sẽ báo tin cho thẩm. Cáo từ.


- Phúc bá đi thong thả.


Nửa tháng sau, bá tánh thôn Đông không còn nhìn thấy một con chuột nào, vì thế mà vụ mùa bội thu. Tất cả đều nhờ vào đám miêu miêu ở Tinh Tú sơn, trong đám miêu miêu ấy người dân đặc biệt chú ý đến một con mèo lông vàng óng ánh như tỏa kim quang, trên lưng có ba vệt trắng, cách nó bắt chuột, sai khiến những miêu miêu khác cho thấy nó chính là đầu mục của nhóm, những con miêu miêu còn lại cũng hết mực nghe theo nó (biết ai ko mọi người ? )




Vô danh tư tưởng


“ Lão thiên gia a ~, thật không công bằng, vất vả lắm ta mới trốn từ thôn Tây sang thôn Đông để “mưu sinh”, không ngờ bọn chúng cũng tìm đến đây. Lần này lại xui xẻo bị bọn chúng… ai ya ~ nói chung là ta lại có hẹn với Diêm Vương gia, cũng may ta và Diêm Vương gia cũng là chốn thâm tình, ta cũng từng giúp ông ta bắt không ít những cô hồn giả quỷ trốn lên trần gian hại người, nên ta nói ông ta giúp đầu thai thành con vật khác. Lão già chết tiệt ấy hứa sẽ giúp ta mà ta lại đầu thai thành chuột, chỉ khác là lần này trông ta có vẻ sạch sẽ hơn, màu lông cũng trông cũng khả ái hơn, lão nói đây là giống chuột Hà Lan (hamster đó mọi người), là sủng vật mà con người hay nuôi, hi vọng nhờ vậy mà ta khỏi phải trốn lén lút, bữa đói bữa no.”





Tiểu Hà Lan (Yul đó) được một nhà thương buôn mua làm quà cho thiên kim tiểu thư Phác gia, vị tiểu thư này là người nhân hậu, đức độ nên hết mực sủng ái tiểu thử (viết tới đây sao nổi da gà quá :P ), đi đâu cũng mang theo hắn. Tới một ngày kia, a hoàn Phác gia sơ ý làm rơi chiếc lồng giữ chuột, do bị nhốt lâu ngày tiểu thử hiếu kì chạy đi mất.



Phiêu lưu cả ngày trời, nó chợt nhớ cả ngày nay nó chưa ăn uống gì, đói lả người, nó lẻn vào nhà bếp nọ, nhà bếp này có vẻ nhỏ chắc nhà này cũng không dư dả gì. Dù bây giờ nó chỉ là một con chuột thì nó cũng là con chuột biết tự trọng, nó tìm kiếm xung quanh còn thức ăn thừa, tranh thủ nhét một ít vào bụng. Mới ăn được vài hột cơm khô trong chén thì tức thì có một vật nào đó chụp lấy nó từ đằng sau, nâng nó lên



- “A cha ~, bắt được ngươi rồi, con chuột ăn vụng, xem ta xử lí ngươi thế nào ?” Giọng khàn khàn của một trung niên hán tử độ chừng hơn năm mươi.



- “ Có chuyện gì thế phụ thân ? “ Một tiểu cô nương chừng mười bảy xuân niên chạy vào.


- “Ta bắt được con chuột hay ăn vụng cơm thừa nhà ta, tiểu Ngọc con đi đun nước sôi cho ta, để ta xử lí nó “ Hán tử cầm tiểu thử lên cười hắc hắc.



“Phụ thân, người xem con chuột này trông không giống với những con chuột đồng khác, lông của nó có màu nâu, trắng khoan nữa, phỏng chừng đây là giống sủng vật quý của những vương tôn quý tộc, nếu giết nó thì tiếc quá hay ta đem nó nuôi lớn rồi nộp cho Tri Huyện đại nhân để thế sưu được không cha ? “ Tiểu cô nương đưa mặt lại nhìn thật kĩ tiểu thử, nó kinh ngạc khi nhìn thấy nàng, vì…nàng bộ dạng giống Quyền Nguyên Soái NHƯ ĐÚC. Tiểu cô nương ấy mang tiểu thử bỏ vào cái lô nhỏ



- “Tiểu Ngọc, con nói cũng có lý , mười mấy năm nay Quyền gia chúng ta từ chỗ hào môn mà sa sút tới mức cơ hàn, miếu Tiêu Dao thần vốn là từ đường của Quyền gia cũng bỏ hoang, không còn ai lui tới. Cha thì tuổi càng cao, chỉ sợ có ngày nhắm mắt bỏ lại con thành cô nhi không ai nương tựa, lúc đó cha ở chín suối khó mà yên lòng. “ Quyền đại thúc nghẹn ngào.



- “ Phụ thân, xin người đừng nói vậy, cha nhất định sẽ sống tới trăm tuổi mà, con tinh thông cầm kì thi họa nhất định sẽ kiếm được nghề nuôi cha, con chỉ xin người đừng gả con cho con trai của Lý Thái Thú. Hãy để con bên cạnh cha phụng dưỡng cha cả đời được không cha? “Quyền Tiểu Ngọc nước mắt lưng tròng.


- “Tiểu nha đầu khờ a ~, trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, Lý Thái Thú là mệnh quan triều đình, con trai ông ta lại là tân khoa Võ Trạng Nguyên, tiền đồ rộng mở vả lại hắn cũng ưng thuận con. Con gả cho hắn mới mong có hạnh phúc a ~ “



- “Cha, ngươi cũng biết trong thâm tâm Tiểu Ngọc chỉ có Kim Tuấn Tú (Junsu DBSK), Kim đại ca. Trừ bỏ huynh ấy con sẽ không gả cho ai hết.”



- “ Kim Tuấn Tú, hắn cũng là một người tốt song cũng chỉ là một thư sinh nghèo, tay trói gà không chặt, con lấy hắn khó có thể được hạnh phúc, ta cũng biết là con ái thượng hắn nhưng bái đường rồi thì hai con sống bằng gì đây khi chính hắn cũng không nuôi nổi bản thân, còn phải gánh thêm thê tử mẫu thân già yếu, còn chuyện kim bảng đề danh không phải ứng thí một lần là được đâu con. Đầu tháng sau, Lý công tử sẽ đưa người đến rước dâu, cha cũng nhận sính lễ của Lý gia rồi, từ đây tới đó còn bảy ngày nữa, con cũng chuẩn bị đi “




- “Kìa cha, sao cha lại nỡ đồng ý với người ta mà không bàn bạc với con, Lý công tử hắn là kẻ không biết thương hoa tiếc ngọc, lòng lang dạ sói, sao cha nỡ gả con cho hắn? Con cùng Kim đại ca đã đính ước với nhau, chỉ cần huynh ấy kim bảng đề danh sẽ trở về thú con làm thê tử, con nhất định phải đợi huynh ấy “ Tiểu Ngọc khóc thương tâm, ngọc thủ ôm lấy mặt.








Vô danh tư tưởng


“Chỉ vì một sai lầm không đáng có mà ta hại Quyền gia trở nên khốn cùng như vậy, bây giờ ta lại ăn nhờ ở đậu nhà người, Nguyên Soái ta thật đáng hổ thẹn, ta phải làm gì đó để giúp Quyền Tiểu Ngọc đây?”



Từ ngày đó cứ mỗi bữa, Tiểu Ngọc lại để dành cho tiểu Hà Lan một ít hột cơm thừa, nàng vừa cho ăn vừa tâm sự đủ điều với tiểu thử, nó biết được thì ra Tiểu Ngọc có mối tình sâu đậm với Kim Tuấn Tú, tháng trước hắn lên kinh ứng thí, hai người còn đính ước với nhau, dăm ba ngày lại viết thư trao đổi, nhưng bảy ngày nay không nhận được bức thư nào của hắn, Tiểu Ngọc rất lo lắng liệu hắn có xảy ra bất trắc không, quan trường hiểm ác, nếu muốn yên ổn sống phải “biết thân phận”. Tiểu thử dường như hiểu được những lời tâm sự của Tiểu Ngọc, nó lấy lưỡi liếm nhẹ ngón tay nàng.



Lý Đông Hải là con trai của Thái Thú ở Hàng Châu, hắn nổi tiếng là kẻ dâm loạn, không biết bao cô nương qua tay hắn nặng thì uất hận tự tử, nhẹ thì tâm thần. Lúc đến Hán thành chu du, tình cờ hắn gặp Tiểu Ngọc đang bán khăn thêu trên phố chợ, ban đầu hắn buông lời trêu hoa ghẹo nguyệt, Tiểu Ngọc nhiều lần khước từ hắn. Chạm tự ái, hắn đành giở chiêu tiểu nhân, cho người đến đập phá sạp thư pháp của Quyền đại thúc ép ông phải gả con gái cho hắn còn hứa sẽ giúp ông trả hết nợ nần, mua lại Quyền phủ. Ông đành phải gả Tiểu Ngọc nếu không, Lý Đông Hải chắc chắn sẽ không tha cho già trẻ lớn bé nhà ông.



Ngày mai người Lý gia đến rước dâu, Tiểu Ngọc thấy tim mình như bị bóp nghẹn, cảm giác phải sống theo sự sắp xếp của số phận khiến nàng chán chường, muốn buông xuôi tất cả. Nàng viết lá thư cuối cùng gửi cho Kim Tuấn Tú trong tuyệt vọng, viết xong nàng buộc nó vào chân bồ câu rồi thả đi :” Kim đại ca, huynh ở đâu ? Mang muội theo huynh với…”, mai là ngày trái tim Tiểu Ngọc chết lặng.




“ Mặc dù đau đớn nhưng ngắn ngủi, những giọt nước mắt từ trái tim thiếp ứa ra
Nếu thiếp chợt ngang qua, ở ngay cạnh chàng
Chàng là cả thế giới với thiếp
Thiếp chỉ muốn 1 mình chàng
Nhưng thiếp không thể thở nổi khi đứng trước chàng”


Can you hear me- Taeyeon



Tiểu thử như thấu hiểu hết những tâm sự của Tiểu Ngọc nhưng bản thân nó cũng cảm thấy bất lực, hiện tại nó chỉ là một con chuột không hơn không kém, nếu là nó trước đây_Quyền Nguyên Soái Tiêu Dao thần thì con cháu Quyền gia ắc sẽ không lâm cảnh khốn cùng như vậy.


Từ miệng cái lô nhỏ nhìn lên mái nhà lợp rơm vẫn có thể thấy được lỗ hổng nho nhỏ, lấp ló những vì sao đêm, nó tự nhủ : “ Lão thiên gia ~, chỉ cần giúp được Quyền Tiểu Ngọc, Quyền Du Lợi ta sẵn sàng chịu kiếp thử suốt ba trăm năm, mà không một ngàn năm cũng được “




Ở phía Bắc, một tinh tú chợt lóe sáng…



Mặt trời vừa hé rạng, đã thấy bà mai cùng hạ nhân Lý gia tới, tiếng kèn trống náo nhiệt cả thôn Đông Hán Thành mà lòng người sao trống vắng, tuyệt vọng đến não nề…khoác lên mình y phục Tân nương mà Tiểu Ngọc hằng mơ ước, nàng vẫn thường mơ mộng ngày bái đường thành thân cùng Kim Tuấn Tú, trở thành thê tử chàng. Hồng y đây nhưng giấc mộng ấy đã tan thành mây khói chỉ còn lòng người chết đi, vô hồn.



Tiểu Ngọc được bà mai cùng hạ nhân Lý gia rước lên kiệu hoa, đi về hướng Hàng Châu. Từ thôn Đông tới Hàng Châu cũng mất ba ngày đường, còn phải đi qua sông Nhị Hà mới ra khỏi địa phận Hán Thành, từ sáng sớm tiểu thử đã cố thoát ra khỏi cái lô, may cho nó là cái lô không sâu Tiểu thử cố gắng lắm mới leo ra khỏi, nó ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh theo kiệu hoa nhưng ra đến đầu thôn thì…



- “ Tiểu Mỹ, xem ta bắt được con chuột này, hảo khả ái a ~ “ Tiểu nam hài độ bảy, tám tuổi hí hửng.


- “ Hảo mỹ a ~, con chuột này trông không giống những con chuột đồng thường thấy, A Đẩu a ~, ta và ngươi cũng là chốn thâm tình, hay ngươi nhường nó cho ta nha ~ ? “ Tiểu nữ tử nhỏ tuổi hơn nũng nịu.



- Hai vị tiểu bằng hữu này, tiểu thử này là của ta sơ ý để xổng, giờ thì hoàn lại cho ta nha ? “ Hai tiểu hài tử ngước lên thì thấy một thiếu niên nam tử da trắng nõn, đôi mắt to tròn, đầu đội nho cân, thân vận lam bố y, tay cầm ngân phiến (quạt giấy màu trắng) nhìn chúng cười nói.


- “Dựa vào đâu mà huynh nói nó là của huynh ?” tiểu nữ hài cầm tiểu thử giấu vào vạt áo.



- “Tiểu muội, muội nhìn xem có phải dưới bụng nó có năm đốm đen không ? Chi bằng ta ủy khuất bản thân một chút mua lại tiểu thử này giá hai lượng, hai ngươi mỗi người một lượng đi mua hồ lô ngào đường hay hình nhân chơi, chịu không ? “ Nam tử thiếu niên xoa đầu tiểu nữ tử nói.


Sau một lúc bàn bạc, tiểu nam hài đồng ý : “ Được, ta bán nó cho huynh, nhớ chăm sóc nó kỹ a ~”. Nhận bạc, chúng dắt tay nhau ly khai.



- “ Quyền Nguyên Soái, cuối cùng cũng kiếm được ngươi, xem ra ngươi cũng may mắn lắm, Tịnh Đàn sứ giả (Trư Bát Giới sau khi thỉnh kinh thành công được Phật Tổ phong làm La Hán, hiệu là Tịnh Đàn sứ giả ) cầu xin Ngọc Đế để mắt tới ngươi. Người sai Thái Bạch Kim tinh tức sư phụ ta giúp ngươi, nhưng sư phụ lại bận luyện đơn cho Vương Mẫu lại sai ta giúp tu luyện thành tiên. Ta, là Kim Thái Nghiên tự Thái Bạch Yêu Tinh, tiên đồng thông minh nhất của Thái Bạch Kim Tinh ha… ha…ha “ Thái Nghiên xoa cằm tự đắc.


- “Chít chít…chít chít”


- A ~ quên mất, ngươi chỉ biết nói tiếng chuột, đợi ta một chút… Tách” . Thái Nghiên cười hì hì, búng tay thì lập tức tiểu thử nói được tiếng người.


- “Ta mặc kệ ngươi là Thái Bạch Yêu Tinh hay Biến Thái tinh, mau đi cứu Tiểu Ngọc đi” Tiểu thử hối hả nói.


- “Người ngươi nói là Quyền Tiểu Ngọc ? Cô nương ấy bị làm sao ? “


- “Cô nương ấy bị gả đi Hàng Châu, Lý gia Thái Thú, con trai hắn Lý Đông Hải nổi tiếng là kẻ dâm loạn. Nếu chậm trễ, nửa đời cô nương ấy sẽ không khác nào địa ngục”


- Được rồi, ngươi đừng nóng, tạm thời ta để ngươi vào trong áo ta trước để ta đằng vân tìm nàng ấy” Thái Nghiên để tiểu thử vào trong áo.



Thái Nghiên nhấc mình phi đến một đám mây hướng Bắc thẳng tiến. Nhưng lại có một sự cố nho nhỏ…



- “ Quyền ngốc tử ngươi không ngồi yên được sao, đừng hồ nháo, ngươi làm ta nhột chết a ~ “


- “ Kim Thái Nghiên, ngươi là…nử tữ ? Ta thấy có băng vải bó trắng…chà, còn có mùi mẫu đơn nữa, thơm quá “ Tiểu thử ngọ nguậy cái mũi, hít hà ( Tae bị Yul 35 ?) :gau18:


- “Tên hỗn đản, mau dừng tay cho ta, nhột chết ta a ~” Thái Nghiên đỏ mặt, vùng vẫy thân mình vô tình làm rơi tiểu thử.


- “Ô, hết nhột rồi sao ? Phải ngoan vậy chứ, mà hắn đâu rồi ? “ Thái Nghiên lấy tay tìm kiếm khắp người.


- “ Chết ta, không lẽ làm rơi hắn … ?” Thái Nghiên tự nhủ.


- “Quyền hỗn đản, ngươi ở đâu ? Ô ~~~~” Thái Nghiên quyết định đáp xuống tìm kiếm.


- “ Ta…ta ở đây, cứu ta…cứu ta” Thì ra tiểu thử rơi xuống một cái ao nhỏ gần đó.


- “Ngươi ở đâu ? A ~ đây rồi, chụp lấy hồ lô của ta “ Nói rồi, Thái Nghiên lấy trong túi một cái tiểu hồ lô, ném xuống cho tiểu thử, hồ lô dần to ra, nâng tiểu thư ra khỏi mặt nước.


- “Tiểu hỗn đản, ngươi không sao chứ, đừng chết nha ~” Thái Nghiên cầm lấy hai chi trên tiểu thử, làm động tác đẩy nước


- “ Rít…rít, CÁI ĐỒ YÊU TINH CHẾT TIỆT NÀY, ta chỉ đùa với ngươi mà nỡ lòng nào ngươi hất ta xuống, làm ta suýt chết đuối, lão thiên gia ~ thiệt là ủy khuất ta oa ~ “ Tiểu thử rên lên như tiểu hài tử.


- “Đáng ngươi tiểu hỗn đản, may cho ngươi là Thiên Tướng, nếu là kẻ khác, ta nhất dịnh không tha cho ngươi”. Thái Nghiên nổi giận, trán nổi vài cái gân xanh =)))



Cả hai chợt nghe có tiếng đám đông náo nhiệt phía gần cầu Nhị Hà, họ nhanh chân đến chỗ đám đông thì thấy kiệu hoa, bà mai đứng trên cầu than thở : “ Ai da ~, đại tiểu thơ của tôi ơi, tôi biết ăn nói thế nào với Lý Thái Thú cùng Lý đại công tử đây”



Quan sát thấy nghi ngờ, Thái Nghiên lại gần hỏi bà mai: “ Vị đại thẩm này có chuyện gì mà than khóc vậy?”



- “Hôm nay là ngày đón dâu của Lý gia, khi đi qua cầu tân nương tử chúng tôi bảo là khát nước, muốn dừng lại uống nước, chúng tôi muốn lấy hộ nàng ấy nhưng nàng ấy không chịu, muốn tự mình lấy nước. Ai ngờ gần đến bờ sông lại nhảy xuống tự vẫn, mấy người Lý gia cũng nhảy xuống tìm kiếm nhưng vẫn khô thấy đâu, ai da ~ lần này tôi biết ăn nói sao với Lý Thái Thú đây “ Bà mai thở dài than thở.



Nghe được những lời ấy, cả hai sững sờ, họ đến chậm một bước rồi, Quyền Tiểu Ngọc cũng thật khờ dại, nàng ấy tự vẫn rồi thì Lý gia sẽ để yên cho gia đình nàng ấy sao ? Thái Nghiên nhìn về hướng sông Nhị Hà, lấy tay bấm độn, tính toán : “ Ta biết nàng ấy ở đâu rồi, hướng này “ nói rồi chỉ tay về phía Nam, hạ nguồn sông Nhị Hà.



Thái Nghiên lại cưỡi mây bay về hướng Nam, đi chừng mười dặm thì phát hiện Tiểu Ngọc đang nằm bên bờ sông, có thể nàng ấy đã nước sông đánh dạt vào bờ. Cả hai đáp xuống, nhanh chóng tới gần Tiểu Ngọc :


- “ Quyền cô nương, cô nghe ta nói không ? Tỉnh lại đi “. Thái Nghiên vừa nói vừa đánh nhẹ vào ngực Tiểu Ngọc để ép nước ra khỏi phổi.


- “ Khụ…khụ…khụ” Tiểu Ngọc từ từ tỉnh lại.


Nàng nhìn Kim Thái Nghiên, mỉm cười nói khẽ : “ Kim đại ca, huynh đến rồi sao ?, đưa muội theo huynh với “, nói rồi nàng gục đầu, mắt nhắm nghiền.



- “ Quyền cô nương, Quyền cô nương a ~ “ Thái Nghiên lay mạnh Tiểu Ngọc, rồi đưa ngón tay lên cổ.


- “ Cô nương ấy đi rồi” Thái Nghiên nói giọng buồn bã.


- “ Tất cả đều là lỗi của ta, nếu ta không phạm Thiên quy, không bị Ngọc Đế đày xuống trần gian, con cháu Quyền gia cũng không lâm cảnh khốn cùng thế này” Tiểu thử tức giận nói lớn.


- Cũng không thể hoàn toàn là lỗi của ngươi, tất cả là do bọn người Lý gia độc ác, ép Quyền gia vào đường cùng, ngươi có muốn trả thù cho Tiểu Ngọc không ? “ Thái Nghiên an ủi.


- “Nếu có thể an ủi vong linh Tiểu Ngọc, việc gì ta cũng làm” Tiểu thử quả quyết.


- “ Được, dù sao cô nương ấy cũng chết rồi hay…ngươi nhập vào xác cô nương ấy đi”


- “Cái gì, sao ta có thể làm việc ấy chứ, chẳng khác nào ngươi xúi ta đi tạo nghiệt”


- “Cái gì mà tạo nghiệt, cái này gọi là thay trời hành đạo, không lẽ ngươi muốn làm kiếp chuột hết ba trăm năm sao ? “


- “Ngươi nói cũng có lý, Thái Bạch Yêu Tinh trông cậy vào ngươi vậy “


Thái Nghiên cầm lấy ngân phiến, nhắm mắt niệm đạo chú, rồi quạt một nhát. Tức thì nguyên thần của Du Lợi xuất ra đi về phía xác của Tiểu Ngọc nằm xuống.



Chương hai hoàn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Thu May 02, 2013 6:35 pm

Vậy là Yul nhập vào cô gái kia, còn Sica vẫn ở kiếp mèo, ko biết bao giờ 2 ng mới gặp nhau đây
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ken_love_snsd
Member 5
Member 5

avatar

Post : 539
Coins : 2250
Thanked : 108
Join date : 09/08/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Thu May 02, 2013 6:53 pm

Bạn ơi, sao hk post chap ms ở wattpad z.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/ken_love_snsd_yulsic
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Thu May 02, 2013 8:42 pm

Sorry mọi người vì mình đang viết chap 4, vừa viết vừa post cuốn chiếu như vậy rất khó để có chap thường xuyên nên mình post chậm hơn một chút so với wattpad. Mọi người thông cảm nhé :(
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Chương ba : Ta muốn làm đại vương (phần 1)   Sat May 04, 2013 8:30 pm

Note: Hôm nay mình sẽ tiếp tục post fic, wattpad cũng đã có chương mới, bạn nào đang theo dõi có thể qua trang đó xem tiếp. Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ, nhớ ủng hộ mình nha :gau16:




Chương ba : Ta muốn làm đại vương (phần 1))



Tiểu miêu sau khi bị đày xuống trần gian trở thành tiểu yêu nửa người nửa miêu với bộ lông vàng óng cùng ba vệt lông trắng sau lưng. Nó vì quá thương tâm, chịu đả kích lớn nên mất đi kí ức, suốt ngày đi lang thang trong rừng, khó khăn lắm mới kiếm được thức ăn, đôi khi phải đấu tranh với những con tiểu yêu khác mới có được.



Tiểu miêu tư tưởng

“ Ta đang ở đâu thế này ? Đầu ta đau quá, sao trong lòng ta lại dâng lên một cỗ mất mát, dường như ta đã đánh mất thứ gì đó, ngay bản thân ta cũng không biết. Ta là ai ?”
----------------------------------------------------------



Năm ấy ở Hán Thành xảy ra nạn đói…

Tiểu miêu đi lang thang ở bìa rừng giáp thôn Đông Hán Thành, từ sáng tới giờ nó chẳng câu được con cá nào. Nó chán nản nên cứ thế đi lang thang trong rừng với cái bụng đói meo, dù là mèo nhưng nó cũng là Thiên miêu nữ, chỉ bắt chuột để tiêu khiển thôi chứ sao ăn sống được. Đi một hồi cũng thấm mệt, nó định bụng kiếm một gốc cây để ngủ cho quên đói thì chợt cảm nhận được mùi thơm quyến rũ đâu đây : “ Hít hà” thì ra là mùi cá nướng, món khoái khẩu của nó. Đánh hơi được mùi cá, nó quên cả đói, ba chân bốn cẳng chạy đi tìm nơi phát ra mùi thơm ấy. Đến nơi, nó phát hiện có hai con cá nướng trên đống lửa, bụng đói cồn cào, nó bất chấp cả nóng cầm lấy một con, ăn ngấu nghiến, nhìn bộ dạng nó bây giờ không khác gì tiểu hài tử được ăn món ăn đích mẫu thân nấu, hảo đáng yêu a ~. Nhưng đang ăn thì…




- “ A ~ bắt được ngươi tên tiểu yêu, dám ăn trộm cá của ta “ Giọng một hán tử độ bốn mươi sang sảng, vừa nói vừa nắm lấy lỗ tai nó.

- “ Meo ~ meo ~” .Đau đớn ,nó kêu lên.

- “Còn ra vẻ đáng thương à ? Coi ta trừng trị ngươi thế nào ! “ Hắn cầm gậy, toan vung tay hạ xuống thì…

- “ Nhị thúc, dừng tay” Giọng một thẩm thẩm độ năm mươi nói lớn, bà chạy tới bên nó.

- “ Kìa tẩu tẩu, tiểu yêu này ăn vụng cá của đệ, tẩu phải cho đệ ra tay trừng phạt nó mới phải chứ ? “ Hán tử trung niên tức giận nói.

- “ Lão thiên gia còn có đức hiếu sinh, huống chi ở đời sống phải có lòng từ bi, đệ nhìn xem con tiểu miêu này bộ lông xơ xác, cả người gầy ốm hẳn là nó đã nhịn đói mấy ngày nên mới ăn vụng cá” Bà vừa nói vừa xoa đầu tiểu miêu, cái xoa đầu ấm áp ấy làm nó nhớ tới Vương Mẫu nương nương, Mẫu hậu nó. Nó sợ hãi nép bên người bà, tủi thân, nó rơm rớm khóc, mắt ngấn nước.


- “ Nhưng đệ vất vả lắm mới câu được cá, không lẽ để tiểu yêu tinh này đi dễ dàng vậy sao ? “ Hán tử tỏ vẻ không phục.


- “ Chuyện con cá, ta nhường phần còn lại cho đệ, ta ăn cơm với rau luộc cũng được, tiểu yêu tinh này thì xem như đệ nể mặt ta, tha cho nó một lần “ . Bà nhẹ nhàng nói.


- “Hừ, xem như đệ nể mặt tẩu tha cho nó, nhưng nó phải đến trước mặt đệ dập đầu tạ lỗi ba cái xem như hối lỗi”. Hán tử ôn tồn nói.


Lúc đó, Trịnh mẫu cúi xuống nói với tiểu miêu:

- “ Ta xem ngươi bộ dáng cũng không phải kẻ đạo tặc, ta cũng biết ngươi vì nhất thời lâm vào cùng cảnh mới phải đi ăn trộm. Thôi thì nghe lời ta, quỳ trước Tức phụ (em rể) dập đầu tạ lỗi với ông ấy, được không? “


Tiểu miêu quay lại nhìn Trịnh thúc, nó từ từ tiến lại gần, quỳ xuống run run rồi dập đầu ba cái. Chợt, Trịnh Thúc nâng vai nó lên làm nó giật nảy mình, ông nói :

- “ Thôi, thôi ngươi đứng lên đi, trông ngươi cũng có vẻ thiện lương, biết ăn năn hối lỗi, ta tha cho ngươi lần này, mà nhà của ngươi ở đâu, có huynh đệ tỷ muội gì không ? “


Nó tròn mắt nhìn ông rồi buồn bã lắc đầu.

- “Vậy ngươi không có nhà sao? “ Trịnh thúc ân cần hỏi.

Nó lại lắc đầu.

- “Vậy ngươi tên họ là gì ?” Ông hỏi tiếp

- “Ta không biết” Tiểu miêu vừa trả lời, vừa lắc đầu


Trịnh mẫu tiến lại gần tiểu miêu nói : “ Tội nghiệp, hẳn nó là cô nhi đây mà, hay là ta nhận nó làm nghĩa nữ, nhị thúc thấy thế nào ? “ vừa nói, bà lại xoa đầu nó.






Hồi tưởng


Trịnh mẫu nhìn tiểu miêu làm bà nhớ tới cô con gái của bà. Cách đây mười năm, nàng bị bắt cóc cũng cỡ tuổi của tiểu miêu bây giờ độ mười lăm niên. Nàng bị Lợi Đắc lão quái (Lee Teuk) bắt đi, lúc ấy bá tánh trong vùng Giang Bắc truyền tai nhau rằng bọ cạp tinh Tố Uyên nữ yêu (So Yeon T-ara), phu nhân của lão bấy giờ bị Tiêu Dao thần đánh trọng thương, cần phải ăn thịt thiếu nữ mới qua cơn nguy kịch, Trịnh tiểu thư trong một lần du ngoạn Thái Hồ thì lúc ấy Lợi Đắc lão quá xuất hiện dùng một luồng gió lớn bắt nàng đi mất. Trịnh bá bấy giờ còn làm Hình bộ thị lang cho người tìm kiếm khắp khu vực Thái Hồ trong bán kính một trăm dặm vẫn không tìm thấy, ông còn mời cả những vị cao tăng pháp sư để tìm kiếm nhưng tất cả đều vô ích. Trịnh gia lúc ấy chỉ có mỗi Trịnh tiểu thư là thiên kim độc nhất. Qúa đau buồn, sáu tháng sau ông lâm bệnh nặng rồi qua đời. Trịnh gia năm ấy cũng suy tàn. Sau đó, Trịnh thúc cùng Trịnh mẫu giải tán tất cả hạ nhân rồi cùng nhau về Hán Thành, cố hương Trịnh gia ẩn cư.

--------------------------------------------------



- “ Tiểu miêu này làm đệ chợt nhớ tới Nghiên nhi. Ôi điệt nhi (cháu) của ta, còn trẻ thế mà phải âm dương cách biệt phụ mẫu. Thật là đáng thương a ~ ! Đệ cũng muốn nhận tiểu miêu này làm tiểu điệt, đệ sẽ truyền thụ võ công Trịnh gia cho nàng” Hán tử quả quyết.

- “ Ân, vậy tiểu miêu miêu này, ngươi có muốn ta nhận ngươi làm nghĩa nữ không ?” Trịnh mẫu hỏi.

- “ Vậy sau này bà sẽ là mẫu…mẫu thân của ta sao ? “ Tiểu miêu nhìn Trịnh mẫu, nó cảm động rơm rớm khóc.

- “Đúng vậy, mau gọi mẫu thân đi “ Trịnh mẫu cười xòa nói.

- “ Mẫu…thân”

- “Hảo hài tử của ta a~ “, sau này ta sẽ gọi con là Trịnh Tú Nghiên nha ~.Nói rồi, Trịnh mẫu ôm nó vào lòng.

- “ Nếu gọi tẩu tẩu ta là mẫu thân rồi thì cũng nên gọi ta một tiếng thúc chứ? “ Trịnh thúc ra vẻ giận dỗi.


- “Thúc…thúc”

- “ Ân, điệt nhi ngoan, sau này về ở Trịnh gia ta phải ngoan ngoãn, hảo hiếu thuận với mẫu thân, nghe không ? “ Trịnh thúc xoa đầu nó, cười khà khà.

- “Ân”. Nó gật đầu nhoẻn miệng cười



Nhưng vừa nói xong, đột nhiên nó ngã ra, ngất đi. Lúc tỉnh lại, thấy Trịnh mẫu ngồi gục bên giường, thấy nó tỉnh bà đỡ nó dậy, mớm nước, đút cháo cho nó. Thời buổi khó khăn thế mà bà còn gọi cả đại phu đến bắt mạch, bốc thuốc cho nó. Đại phu chẩn đoán nó ngất do kiệt sức, ngoài ra còn gặp phải đả kích lớn khiến nó quên hết những chuyện trước đây. Nhìn thấy Trịnh mẫu mang vẻ tiều tụy, mệt mỏi do thiếu ngủ, nó cảm động, rưng rưng nước mắt ngồi dậy ôm lấy Trịnh mẫu :

- “ Hức…hức, mẫu thân, sau này Nghiên nhi sẽ hảo hiếu thảo với người, sẽ không để người lo lắng vì Nghiên nhi nữa”

- “Nghiên nhi ngoan, đừng khóc, sau này con đã là con cháu Trịnh gia rồi, không còn sợ sống lang thang ngày đây mai đó nữa, có nương, thúc chăm sóc con. Chúng ta sẽ là người nhà của con.” Trịnh mẫu ôm lấy nó, thủ thỉ.



Từ ngày đó, nó dọn về chung sống với Trịnh mẫu, Trịnh thúc. Trịnh gia yêu thương nó hết mực, Trịnh mẫu muốn dạy nó về cầm kì thi họa nhưng vốn là hiếu động hài tử, nó nào chịu ngồi yên tập làm “Thục nữ”. Cầm đến cuốn sách là nó ngáp ngắn ngáp dài rồi lăn ra ngủ, thêu thùa may váy thì nó làm loạn cả lên rồi khi kim đâm vào tay thì nó khóc òa lên làm nũng Trịnh mẫu. Còn việc ngự trù (nấu ăn) thì sau một lần bước vào và gần như làm nổ tung gian bếp thì bà không dám cho nó bước vào bếp nữa. Sau tất cả những sự trên, bà không bắt ép nó học cầm kì thì họa nữa, mặc dù nó là thân nữ nhi nhưng lại có hứng thú võ học. Một lần tình cờ nhìn thấy Trịnh thúc đang luyện kiếm, nó thích thú nhặt lấy cành cây bắt chước luyện theo. Thấy nó hăng say, Trịnh thúc gọi nó tới chỉ dạy từng chiêu thức cơ bản, thế là từ đó, mỗi chiều sau khi làm đồng về ông đều dạy võ công và Trịnh gia kiếm pháp cho nó. Từ ngày có nó, Trịnh gia như tiếp thêm sức sống và dường như sự u buồn, ảm đạm của tang tóc cũng vơi đi. Ngày ngày qua đi, gian nhà nhỏ ấy lại bừng lên tiếng cười nói hoan hỉ.




Nhưng cuộc sống vốn thăng trầm và dường như lão thiên gia cũng ganh ghét với hạnh phúc nhỏ nhoi của con người. Dạo ấy, bá tánh thôn Đông lại truyền tai nhau Trịnh gia có trữ bảo tàng (kho báu) vì khi thấy họ chuyển đến có mang theo khá nhiều rương lớn, một truyền mười. mười truyền trăm, sự ấy đồn đến Mã tinh Thôi đại vương Thôi Thủy Nguyên (Si Won Super Junior) ở Sư Đà lĩnh cách thôn Đông độ hai mươi dặm .Hắn vốn là Khiết Đan oan hồn ngựa chiến, tích tụ oán khí của binh sỹ chết trận năm trăm năm tu luyện thành yêu, hắn nghe tin đồn về kho tàng Trịnh gia nên nảy sinh tham muốn chiếm hữu. Lợi dụng trời tối, hắn sai đám tiểu yêu lẻn vào lục soát Trịnh gia, chỉ tìm thấy mấy chục lượng bạc vụn, bọn chúng toan quay về núi thì bị Trịnh thúc phát giác. Ông dùng võ công chống lại bọn chúng nhưng sức người sao chống lại yêu quái, bọn chúng lại ỷ đông người ra tay tàn ác một đao lấy mạng Trịnh thúc. Trong lúc ấy, mẹ con Trịnh mẫu đi vào thành dự hội cũng về đến nơi, tận mắt chứng kiến Trịnh thúc bị giết hại, tiểu miêu thương tâm hét lớn :

- “ Thúc thúc”.


Trịnh thúc tận dụng sức lực cuối cùng nói :

- “ Tẩu tẩu mau dẫn Nghiên nhi chạy đi “.



Bọn tiểu yêu nhìn thấy mẹ con Trịnh mẫu liền đuổi theo. Trên đường đi, do tuổi cao lại vấp phải cành cây khô trong rừng , Trịnh mẫu sái chân vấp ngã. Tiểu miêu lo lắng quay lại đỡ bà dậy thì bọn tiểu yêu đã đuổi tới nơi. Tên thống lĩnh nói :

- “ Huynh đệ, bắt chúng lại “


Đến lúc này, tiểu miêu không kiềm chế được nữa, nó quay lại xông vào tả xung hữu đột với bọn tiểu yêu, bọn chúng mang theo đao nên không ngừng nhắm thẳng vào tiểu miêu, nó nhanh chóng tránh được, nó thi triển võ công mà Trịnh thúc truyền thụ cho nó chống trả bọn chúng. Lần lượt từng tên tiểu yêu bị hạ gục, nhưng một tên trong số đó cầm đao tiến nhanh đến gần tiểu miêu toan đâm lén thì…

- “Nghiên nhi, cẩn thận”. Trịnh mẫu hét lớn rồi đẩy tiểu miêu sang một bên

- Hự

- “Aaaa” Trịnh mẫu từ từ khụy người xuống.

- “ MẪU THÂN”. Tiểu miêu hét lớn, ôm lấy Trịnh mẫu.


Nó tức giận quay lại phía những tên tiểu yêu còn lại, nó gồng người hét lớn, tiếng hét chói tai vang vọng khắp khu rừng, mắt nó từ màu nâu chuyển sang đỏ ngầu. Nó bất chấp tất cả lao vào đám yêu quái, dung móng vuốt tàn sát từng tên một. Chẳng mấy chốc, cả khu rừng nhuốm máu đỏ tươi. Cuối cùng nó cũng giết hết bọn tiểu yêu, người nó lúc này cũng đầy thương tích, nó lại gần Trịnh mẫu, đỡ bà dậy, nói:

- “ Mẫu thân, người cố chịu đựng, Nghiên nhi sẽ đi tìm đại phu cho người”


Trịnh mẫu mở mắt yếu ớt nhìn nó ôn nhu nói :

- “ Nghiên nhi ngoan, đừng khóc, có con làm nghĩa nữ là điều mẫu thân cảm thấy hạnh phúc nhất. Ta lo sẽ không thể qua khỏi, Nghiên nhi con hãy đáp ứng ta…khụ khụ”


- “Mẫu thân, người muốn gì Nghiên nhi đều đáp ứng người…hức hức…chỉ cần người đừng bỏ Nghiên nhi” Tiểu miêu nắm lấy tay Trịnh mẫu, khóc thương tâm.


- “ Khụ..khụ, con hãy đến Tinh Tú sơn, đào dưới gốc đào lớn nhất, sẽ thấy một rương nhỏ, con hãy lấy một nửa số ngân phiếu đi phân phát cho người nghèo trong thành. Một nửa còn lại xem như của hồi môn ta tặng con, ta rất…muốn nhìn thấy … Nghiên nhi mặc hỉ phục…tân nương…nhưng lão thiên gia không muốn…” Nói chưa dứt câu, Trịnh mẫu nhắm mắt, xuôi tay.


- “MẪU THÂN, người đừng bỏ Nghiên nhi mà…MẪU THÂN”. Nó ôm lấy thi hài Trịnh mẫu gào lên tiếng kêu xé lòng rồi ngất đi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sun May 05, 2013 6:53 pm

có chap mới rồi

cm dành chỗ trước đã rồi đọc xong sẽ cm nội dung sau nha au :nam9:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Chương ba : Ta muốn làm đại vương (phần 2- hoàn)   Fri May 10, 2013 9:56 pm

Mình vừa mới thi xong, haizz vẫn không biết ra sao nhưng vẫn sẽ post fic cho mọi người, dù biết cái fic này nó ế từ SSVN tới AAVN :gau35:



Chợt một tiểu đạo cô tiến tới : “ Nhị sư tỷ, tỷ tỉnh lại rồi sao ?, ta rót nước cho tỷ, tỷ nằm xuống đi để ta đi gọi sư phụ” nói rồi, tiểu đạo cô nhanh chóng ly khai.

Một lát sau, một vị đạo sĩ râu tóc bạc phơi, khí chất thần tiên, cặp mắt thâm thúy bước vào. Vị này chính là Tôn địa tiên, sư phụ trước kia của Khiết Tây. Ông đến bên giường tiểu miêu, hỏi :

- “ Đồ nhi, ngươi tỉnh lại rồi sao ?”

- “Ta đang ở đâu vậy ? Đây là đâu ?” Tiểu miêu mở mắt yếu ớt nhìn Tôn địa tiên.

- “Đồ nhi, ngươi nói gì vậy ? Đây là Bắc Đường Sơn, ngươi từng ở đây tu luyện mấy trăm năm, ngươi không nhớ sao ? “ Tôn địa tiên hỏi lại.

- “ Bắc Đường sơn ? Ông gọi ta đồ nhi ? Trước đây ông từng là sư phụ ta sao ?” tiểu miêu nói rồi đột nhiên kêu lên :

- “ Aaa, đầu ta đau quá a ~ !”

- “ Đồ nhi, ngươi bị làm sao ?” Nói rồi, Tôn địa tiên cầm lấy tiểu miêu ngọc thủ bắt mạch.

- “Ai ~, có lẽ sau khi bị đày xuống trần gian, phải chịu đả kích lớn nên tạm thời mất đi kí ức, nhất thời khó mà lấy lại trong thời gian ngắn. Còn chuyện an táng Trịnh gia, ta đã cho người lo chu toàn, người cứ yên tâm dưỡng thương” Tôn trưởng lão vuốt râu, rồi nói.


Tôn địa tiên toan ly khai thì quay lại nói:

- “ Ngươi có muốn biết kẻ đã ra tay sát hại Trịnh gia không ?”


Thấy nó nằm im, không chút động tĩnh, ông thở dài nói tiếp:

- “ Chính là Thôi Thủy Nguyên Thôi Mã đại vương của Sư Đà lĩnh, hắn muốn cướp kho tàng Trịnh gia, chiêu mộ yêu quái nên mới nhẫn tâm rat ay với Trịnh gia, ta nói điều này để cho ngươi biết. Ngươi cứ an ổn dưỡng thương, cần gì cứ gọi Tiểu Dư là được”



Tiểu miêu tư tưởng


“ Thôi Thủy Nguyên, cái tên này ta phải ghi nhớ, ta nhất định bắt ngươi nợ máu phải trả bằng máu”
------------------------------------


Ba ngày tiếp theo, tiểu miêu không chịu ăn uống gì, đến cả uống thuốc cũng không muốn uống. Nó cứ nằm đó, tay gác lên đầu, nằm xoay người vào trong thút thít khóc. Tội nghiệp Tiểu Dư, nàng cố gắng hống nó nhưng đều vô ích, sự này truyền đến tai Tôn địa tiên. Sau khi mãn hạn công vụ, ông ghé vào thăm nó, thấy nó không ăn không uống ba ngày trời, ông tức giận kéo nó dậy, nói:


- “ Từ lúc nào mà ngươi trở nên như vậy, mặc dù ngươi mất đi kí ức nhưng trên dưới Bắc Đường sơn ai cũng biết, ngươi là nhị đệ tử của bổn tiên. Ngươi vốn là hảo đồ đệ mà ta thương yêu nhất , con người mạnh mẽ, đầy sức sống của ngươi trước đây đâu rồi ? Chẳng lẽ ngươi không muốn lấy lại phần kí ức bị mất sao ? Ngươi tự hành hạ bản thân mình như vậy, thậy uổng phí Trịnh mẫu dùng tánh mạng đổi cho ngươi. Hừ… Ta đã cạn lời, những sự sau này chỉ có ngươi giúp được bản thân, ta không can hệ chi nữa”


Nói rồi, Tôn địa tiên phủi áo đi ra. Tú Nghiên ngồi dậy thu rúc người, ôm lấy đầu gối. Nó khóc rấm rức vì nhớ đến Trịnh mẫu cùng Trịnh thúc, nó từng trách lão thiên gia sao không lấy mạng nó đi để nó được đoàn tụ dưới Hoàng Tuyền cùng mẫu thân, mà lại để nó lẻ loi một mình, không người thân thích. Nhưng lúc nghe được những lời giáo huấn của Tôn địa tiên, nó bỗng dưng nhận ra nhiều điều rằng mục đích sống của nó bây giờ không chỉ là tìm lại kí ức mà còn sống để…trả thù cho Trịnh gia, diệt trừ tham quan ô lại cùng yêu ma quỷ quái. Nghĩ đến đó, nó đứng bật dậy gọi tiểu đạo cô mang thức ăn cùng dược đến, do nhịn đói mấy ngày nên nó ăn ngấu nghiến hết cả thố cháo to. Uống xong chén dược, nó gạ hỏi tiểu đạo cô về nơi Tôn địa tiên hay lui tới, sau một hồi tìm kiếm nó cũng đến được Tàng Kinh các, nơi chứa đựng những bí kíp đạo pháp lớn nhất tam giới. May mắn thay, nó gặp được Tôn địa tiên ở đó, gặp được người nó liền quỳ xuống, nói:

- “Tôn sư phụ, xin Người nhận con làm đồ đệ, xin hãy dạy con đạo pháp”






Tôn địa tiên tư tưởng

“ Tiểu nha đầu này, cuối cùng cũng thông suốt rồi , tuy rằng nàng bị tước đi tiên khí cùng pháp thuật nhưng nội lực tiềm ẩn vẫn chưa được khai phá. Nàng thỉnh cầu ta dạy nàng đạo pháp … không lẽ lại muốn trả thù? “
-------------------------------------




- “Ngươi đứng lên đi, từ trước tới giờ cho dù đã xuất môn nhưng nhất tự vi sư bán tự vi sư, ta vẫn xem ngươi là hảo đồ đệ. Còn đạo pháp, những gì ta truyền thụ, ngươi đều đã tinh thông há còn tìm ta thỉnh giáo sao ?”. Ông đỡ nó dậy, nói rồi ly khai.


Tú Nghiên tư tưởng

- “ Tôn sư phụ nói vậy có ý gì ? Ta thực từng là đồ đệ Người sao ? Cho dù là vậy, ta cũng mất đi kí ức, cũng xem như mất đi pháp lực nếu không sao ta không chống trả bọn chúng bảo vệ mẫu thân?”



Mấy ngày sau đó, trong một lần dạo quanh Bắc Đường Sơn nó tình cờ thấy được một nhóm đạo sinh đông chưa từng thấy đang ngồi tĩnh tâm tu luyện. Trên thiên đàn (ban công) cao nhất, nó thấy Tôn địa tiên đang thuyết giảng về đạo pháp tu luyện, chợt nó nảy ra một ý liền ngồi xuống bắt chước những đạo sinh kia tu luyện. Nó quyết định sẽ học lén. Từ trên thiên đàn, Tôn địa tiên đã nhìn thấy bóng dáng tiểu miêu nhưng thay vì phát hiện và kỉ luật nó, ông nhìn nó ôn nhu rồi nâng giọng cốt để tiểu miêu nghe thấy. Ngày qua ngày, tiểu miêu chăm chỉ tu luyện, hết thuật tu tiên cho đến pháp thuật và cũng không quên ôn luyện Trịnh gia kiếm pháp, kí ức duy nhất của nó về Trịnh thúc.


Cuối cùng, nó cũng tu luyện thành người, trở thành một thiếu nữ tuyệt mỹ. Khuôn mặt trái xoan, làn da trắng muốt đầy ma mị, nổi bật với mái tóc vàng óng, đôi mắt nâu to tròn, dáng người thon thả. Nếu không biết Tú Nghiên là Thiên miêu nữ, ắc ngoại nhân sẽ nghĩ nàng là cửu vĩ hồ tu luyện thành. Trước đây, lúc còn trên Thiên Đình có người từng hỏi nàng vì sao không giữ hình dạng con người dù sao nàng cũng đắt đạo thành tiên, lúc ấy nàng trả lời rằng vì trong mắt Mẫu hậu nàng mãi là tiểu miêu miêu khả ái bé bỏng của Người nên nàng không muốn bản thân trở nên xa lạ với Người, nàng lúc nào cũng muốn bên cạnh Người, để Người yêu thương, nâng niu.




Ngày xuất môn cuối cùng cũng đến, Tôn địa tiên hôm nay bận công vụ không thể đưa tiễn hảo đồ đệ nhưng ông nhờ tiểu đạo cô giao cho Tú Nghiên một thanh kiếm, đây không phải là thanh kiếm bình thường của phàm nhân mà chính là Phượng Hoàng kiếm, pháp bảo được luyện bằng ngũ hành lúc Nữ Oa tạo nên trời đất, cùng lọ Hoàng Hằng đơn, giúp trị thương cùng tất cả độc dược trên thế gian. Cả hai đều là báu vật hiếm có trên đời, Tú Nghiên là nhị đệ tử được Tôn địa tiên sủng ái nhất, ngoài ra ông còn đưa cho nàng bức thư cùng ba túi cẩm nang, ngoài bức thư thì ba túi cẩm nang này chỉ được mở ra khi gặp biến cố. Trong bức thư, ông nhắc đến mối nghiệt duyên cùng tam tai (ba kiếp nạn) mà Tú Nghiên sẽ trải qua cùng một câu nói : “ Ta nhắc ngươi nhớ, tuyệt đối không để hận thù trở thành mục đích sống nếu không tự ngươi sẽ đẩy mình vào thế vạn kiếp bất phục (Tự mình hại mình)”


Tú Nghiên từ biệt mọi người, nàng quyết định đi đến Tinh Tú sơn để hoàn thành tâm nguyện của Trịnh mẫu. Nàng nắm lấy mảnh ngọc bích khắc chữ “Dao” trên cổ mà lúc nào nàng cũng mang bên người thầm nhủ : “Dù ta không biết mảnh ngọc này có ý nghĩa gì nhưng ngươi cùng ta vào sinh ra tử, đồng cam cộng khổ. Ta nhất định sẽ lấy lại những kí ức trước đây.”


Trên đường đi, nàng gặp vô số thổ phỉ, yêu ma quỷ quái hà hiếp bá tánh, mỗi lần gặp chuyện bất bình nàng đều rút kiếm tương trợ, nhưng để tránh phiền phức nàng thường hành tẩu với chiếc mặt nạ miêu lông vàng nên bá tánh khắp vùng Giang Tây xưng tụng nàng là “Hoàng Miêu nữ hiệp”, nhưng mỗi khi ra tay với bọn thổ phỉ, yêu ma nàng đều một kiếm giết chết bọn chúng vì chúng làm nàng nhớ lại kí ức Trịnh gia bị sát hại, mang trong lòng kí ức thương tâm Tú Nghiên uất hận ra tay có phần nhẫn tâm với bọn chúng. Trong bách tính, có người đồng ý cách trừng trị của nàng cũng có người không đồng tình nhưng tất cả đều rất cảm phục Hoàng Miêu nữ hiệp.



Tú Nghiên cuối cùng cũng về tới Hán Thành, nơi ẩn cư trước đây của Trịnh gia. Nàng đến Tinh Tú sơn, tìm đến gốc đào lớn nhất, đào lên thì thấy một cái hộp nhỏ được chạm khắc khá tinh xảo, ngay cả ổ khóa cũng được khắc chữ “Trịnh”, ắt đây chính là số ngân phiếu mà mẫu thân nàng nhắc đến lúc trăn trối. Tú Nghiên dùng kiếm chém một nhát, ổ khóa tách làm đôi, mở hộp ra thì bên trong toàn là ngân phiếu một trăm lượng. Nàng đếm được tổng cộng là một vạn năm ngàn lượng, hẳn đây là số ngân phiếu di sản Trịnh gia để lại cho con cháu. Như di nguyện của Trịnh mẫu nàng lấy bảy ngàn năm trăm lượng đổi ra ngân lượng đi phân phát cho dân nghèo với danh nghĩa Trịnh tiểu thư Trịnh Tú Nghiên, bá tánh trong vùng Giang Tây ai nấy đều cảm kích nàng. Kì lạ thay, không một ai biết nhà nàng ở đâu, có người cho rằng nàng là yêu quái tu luyện thành người nhưng những người khác lại khẳng định, yêu quái là loài hại người huống hồ Trịnh tiểu thư là người thiện lương, hay giúp đỡ người nghèo, phải chăng nàng là tiên nữ giáng trần tạo phúc cho bá tánh? Bên cạnh việc giúp đỡ bá tánh, nàng cũng không quên dò la tin tức về Thôi Thủy Nguyên, kẻ thù giết hại Trịnh gia và cũng không bao giờ thôi ý định trả thù.




Hôm nay là ngày rằm mười lăm, như mọi khi, Tú Nghiên vào thành để phân phát gạo cho người nghèo, nhưng đi ngang qua một ngôi nhà ở thôn Tây thì chợt nghe tiếng la mắng cùng tiếng đồ vật va đập vào nhau:

- “ Bọn mèo hoang chết tiệt này, nhà ta đã không dư dả gì mà các ngươi còn đến ăn trộm thức ăn, các ngươi có hay không đứng lại cho ta?” Thanh âm la mắng của một nữ tử trung niên nghe thật đinh tai.



Bộp…bộp

Rầm

Méoooooooooooo !!



Tú Nghiên chợt dừng lại nghe ngóng thì trong nhà đột nhiên xuất hiện một đám miêu miêu độ mười con chạy ra từ ngôi nhà, vừa chạy vừa ngoạm mấy con cá. Theo sau đó là một đại thẩm thân người tròn trĩnh, tay cầm chổi lớn toan chạy theo nhưng đám miêu miêu ấy nhanh chân hơn nên đã chạy thoát.


- “ Hộc…hộc…Ai da ~, ta lại để chúng chạy thoát rồi, đám miêu miêu các ngươi lần sau mà quay lại ta sẽ cho các ngươi biết tay” Đại thẩm dừng lại, cúi xuống thở hổn hển.

- “Kim đại thẩm, có chuyện gì mà ồn ào vậy ? “ Tú Nghiên lại gần hỏi.


- “ A, thì ra là Trịnh cô nương, cô nương ít đến thôn Tây chúng tôi nên không biết đó thôi, gần đây trong thôn không biết ở đâu xuất hiện đám mèo hoang, cứ cách vài ngày chúng lại mò tới đây ăn trộm thức ăn, bọn chúng hành động nhanh như cắt, chúng tôi khó lòng bắt được. Gần đây,triều đình tăng điền tô (thuế ruộng) nên chúng tôi phải chi tiêu thắt lưng buộc bụng lắm mới đủ tiền trang trải sinh sống. Ai dô ~~ !” Kim đại thẩm nói rồi lại thở dài.



- “Thì ra là vậy, việc này thẩm cứ để ta, ta đảm báo vài ngày nữa bọn chúng sẽ không dám đến đây náo loạn, ăn trộm thức ăn của các người nữa. Ở đây ta có hai lượng bạc, thẩm cầm đỡ, xem như bồi thường của ta về số thức ăn, mà thẩm có biết đám miêu miêu đó đến từ đâu không ?” Tú Nghiên lấy hai lượng bạc dúi vào tay Kim đại thẩm.


- “Đa tạ Trịnh cô nương…đa tạ. đám miêu miêu đó đến từ đâu thì ta không biết nhưng ta nghe có người nói bọn chúng thường lui tới gần Tinh Tú sơn”. Kim đại thẩm mừng rỡ cầm lấy đỉnh bạc, thật thà nói.

- “Ân, ta hiểu rồi, đa tạ thẩm. Thôi, ta có công vụ phải đi, thẩm thẩm cáo từ” Tú Nghiên cáo từ rồi quay đi.

- “Trịnh cô nương đi thong thả”



Tú Nghiên tư tưởng

“ Đám miêu miêu này chắc lại là bọn tiểu yêu mới tu luyện chuyên quấy phá người đây mà. Chờ đó, xem ta thu phục các người thế nào”
------------------------------------------


Đến khu rừng gần Tinh Tú sơn, vốn là người học võ công, mắt tinh tai thính là chuyện bình thường. Tú Nghiên ngờ có người đi theo mình, nàng dừng lại, nói lớn:

- “ Các ngươi đi theo ta làm gì ?”

Lại nghe như có tiếng thì thầm, nàng lại nói :
- “ Sao còn không ra mặt ?”

Nói rồi, nàng đến gần cây cổ thụ lớn nhất khu rừng, dùng một chưởng đánh mạnh vào thân cây, lập tức …

Bịch

Bịch

Ai da ~

Một đám yêu nửa người nửa miêu độ mười tên từ trên tán cây rơi xuống. Một tên gầy nhom cao lêu nghêu (biết ai không mọi người? ) trong số đó lên tiếng mắng :

- “ Xú nha đầu kia, bọn ta đắc tội gì với ngươi mà ngươi nhẫn tâm ra tay với bọn ta thế ?”
- “Tú nhi, có làm sao không, tội nghiệp mông chàng lại mất đi một nhúm lông nữa rồi, thương quá a ~”. Tiểu miêu miêu nhỏ hơn đến gần tên này lo lắng.

Đám miêu miêu do rơi xuống từ trên cao nên cả người ê ẩm nằm lăn quay rên rỉ. Lúc này Tú Nghiên lên tiếng nói :

- “ Hứ, ta dùng một chưởng thế là nương tay với các ngươi lắm rồi, uổng cho các ngươi cũng là kẻ tu tiên mà lại đi ăn trộm thức ăn của bá tánh. Ta thấy bất bình nên ra tay trượng nghĩa giúp họ cho các ngươi một bài học”

Tên tiểu miêu cao nhòng ấy tiến tới nắm lấy cổ áo Tú Nghiên, tên ấy cao hơn nàng đến nửa cái đầu, để sát mặt hắn với nàng nói lớn đến văng cả nước bọt: :gau26:

- “Xú nha đầu, bọn ta đi ăn trộm thức ăn của họ chứ có trộm của ngươi đâu, can hệ gì mà ngươi xen vào ? Ai nói với ngươi là bọn ta có ý định tu luyện thành tiên chứ ?”

- “Bọn tiểu yêu các ngươi, tu luyện đến mức này còn không muốn nhanh chóng tu luyện thành người sao ? Từ người thành tiên khoảng cách như sợi tơ, làm tiên trên trời sung sướng chẳng lẽ các ngươi không muốn sao ?” Tú Nghiên nói rồi gỡ tay tên tiểu miêu, đẩy hắn ra.


- “Phu thê bọn ta cùng các huynh đệ tỷ muội chỉ muốn thành người, được tiêu dao khắp nơi, được ái thượng. Chứ bọn ta không muốn thành tiên, suốt ngày sống cô đơn, vô cảm”. Tiểu miêu nhỏ hơn với bộ lông trắng muốt ,cãi lại.

- “Đại vương, xú nha đầu này khi không lại gây sự với chúng ta, đại vương phải cho ả một bài học” Những tên tiểu miêu khác đồng thanh.

- “Xú nha đầu, hôm nay ngươi dám đắc tội với Thôi Tú Anh, Thôi đại vương xem như cũng có chút bản lĩnh, ngươi có dám nhận lời thách đấu của bổn đại vương không ?” Thôi Tú Anh hất mặt nói.

- “Được, thách đấu thì thách đấu, ta cũng muốn xem tên tiểu yêu ngươi có bản lĩnh gì mà dám tung hoành như vậy, nhưng nói trước nếu ta thắng ngươi phải nhường chức đại vương cho ta, được chứ?”. Tú Nghiên cười nhếch môi.

Đám tiểu yêu xung quanh đồng thanh nói lớn:

- “ Nhận lời ả đi Đại Vương, thách đấu đi”


Tiểu miêu nhỏ hơn với bộ lông trắng muốt Kim Hiếu Uyên là thê tử của Thôi Tú Anh đứng bên cạnh nói khẽ:

- “Tú nhi, chàng nhớ cẩn thận, thiếp thấy ả ta không phải hạng tầm thường đâu”

Thôi Tú Anh nhìn về phía Tú Nghiên, có phần hơi e dè nhưng lập tức lấy lại được bình tĩnh, nói:

- “Ta đồng ý, nhưng nếu ngươi thua phải làm a hoàn cho Tinh Tú động bọn ta, được chứ?”

Dứt lời, Thôi Tú Anh bắt đầu xuất chiêu, nàng dùng vuốt đánh dồn dập về phía Tú Nghiên, không hổ danh là đầu lĩnh của Tinh Tú động, mỗi chiêu thức xuất ra đều mang theo một nội lực không nhỏ. Tú Nghiên nhanh nhẹn tránh được từng vuốt, nãy giờ nàng chỉ tránh chứ không xuất chiêu, nàng cũng là miêu miêu nên biết rõ từng chiêu thức đặc trưng của họ miêu. Sau khi đỡ được ba chiêu, nàng bắt đầu sử dụng Trịnh gia võ công cùng nội lực học được của Tôn địa tiên, nàng nhanh tay xuất một chưởng vào ngực Tú Anh, chợt nàng chạm vào thứ gì mềm mềm trước ngực. Tú Anh lãnh một chưởng của Tú Nghiên giật lùi về sau, Tú Nghiên chợt dừng tay, nói:

- “ Thôi Tú Anh, ngươi là nữ tử sao ?”

Tú Anh một tay ôm ngực, nhăn nhó, nói:
- “ Ta là nữ tử thì liên quan gì đến ngươi, xem tuyệt chiêu của ta đây”

Tú Anh lùi lại vài bước thì xoay người chuyển động hệt như một cơn lốc xoáy làm thổi tung lá cây cùng cát bụi, Tú Nghiên cả kinh vì cả đời nàng chưa gặp tuyệt chiêu nào lợi hại như vậy. Cơn lốc xoáy ấy nhanh chóng tiến về phía Tú Nghiên, nàng nhanh chân dùng khinh công phi đi, càng phi bao xa thì cơn lốc ấy càng đuổi theo.Chợt Tú Nghiên nảy ra trong đầu hình ảnh bông vụ, vật tiêu khiển của bọn tiểu hài tử thường chơi, nàng nhanh chóng tìm một dây leo buộc nút, tung về phía Tú Anh. Nhược điểm lớn nhất của chiêu thức này chính là không nên xuất chiêu ở nơi có nhiều lá cây cùng cát bụi vì sẽ cản tầm nhìn của chính chủ, dây leo bắt được Tú Anh càng ngày càng quấn chặt vì tần xuất của cơn lốc xoáy. Chẳng mấy chốc, khi cạn kiệt sức lực, trông Tú Anh lúc này chẳng khác gì đòn bánh tét gói kĩ, nàng kêu lên:

- “ Ô ~~ chuyện gì xảy ra với ta vậy, chiêu Càn Khôn vũ bão của ta lợi hại lắm mà, xú nha đầu này mau thả bổn đại vương ra”

Tú Nghiên nắm lấy đầu dây còn lại kéo Tú Anh đi đến khu rừng, lúc này Hiếu Uyên cùng bọn tiểu miêu khác cũng kịp tới, thấy phu quân mình bộ dạng thê thảm, Tố Uyên chạy đến phu quân mình, nói :

- “ Tú nhi, chàng sao lại ra thế này ?”

- “ Tất cả cũng là xú nha đầu này, thật là nhục nhã, lần đầu tiên trong đời Thôi Tú Anh ta lại bại trong tay một phàm nhân” Tú Anh làu bàu.


Hiếu Uyên đứng trước mặt Tú Nghiên, quỳ xuống, khẩn khoảng cầu xin:

- “ Cô nương, xin tha cho Tú nhi của ta, nếu được cô nương hãy lấy mạng ta thay cho phu quân”


Tú Nghiên giật mình, cúi xuống đỡ lấy Hiếu Uyên, nói:

- “Ngươi cứ đứng lên, ta có nói là sẽ giết phu quân ngươi đâu, ta chỉ muốn nàng giữ lời hứa lúc thách đấu thôi”

Lúc này, Tú Anh nhìn Tú Nghiên bằng cặp mắt long lanh đáng thương, dịu giọng năn nỉ:

- “ Đại tỷ xinh đẹp khả ái à, thả ta ra đi mà nha a ~~”

Tú Nghiên còn lạ lẫm gì với “chiêu thức” này, nàng phì cười, nói:

- “Được rồi, ta sẽ thả ngươi nhưng ngươi từ nay không được ăn trộm thức ăn của bá tánh nữa, còn lời hứa lúc thách đấu nhất định phải thực hiện”

- “Được, được ta đồng ý, mau thả ta ra nhanh lên” Tú Anh nói giọng nhượng bộ.

- “ Ai da ~, không ngờ Thôi Tú Anh ta có ngày lại phải tôn một phàm nhân làm đại vương” Tú Anh lầm bầm.

- “Ai nói với các ngươi ta là phàm nhân, xem ta là ai đây. “Tú Nghiên cởi trói cho Tú Anh rồi nói.

Nàng xoay người một vòng, một luồng ánh sáng màu hồng chợt lóe lên, không thấy Tú Nghiên đâu, chỉ thấy một tiểu yêu nửa người nửa miêu với bộ lông vàng óng, trên lưng có vệt trắng. Những tiểu miêu khác nhốn nháo xung quanh tìm Tú Nghiên nhưng không thấy nàng đâu, Tú Anh thấy lạ liền hỏi :

- “ Tiểu yêu kia ,ngươi là ai ? còn xú nha đầu đi đâu rồi ?”

- “Còn xú nha đầu nào nữa, ta chính là cô nương ấy đây “ Tú Nghiên đứng một tay chống hông nói.

- “ Gì chứ, cô nương ấy chính là ngươi sao ? Nhưng ngươi là yêu còn cô nương là phàm nhân mà ?” Hiếu Uyên thắc mắc.

- “ Ta nói ta là phàm nhân lúc nào chứ, ta cũng là yêu tinh như các ngươi thôi” Tú Nghiên cười nói.

Vừa nói xong, cả bọn tiểu yêu xông vào ôm lấy Tú Nghiên tung hô : “ Hoan hô Đại vương, hoan hô Đại Vương”

- Thôi, các ngươi để ta xuống, từ nay các ngươi không được đi ăn trộm của bá tánh nữa mà phải làm ăn chân chính, biết không ?” Tú Nghiên hướng Tú Anh nói.

Tú Anh cùng Hiếu Uyên lúc này cười hì hì ,nói:

- “Ân, đại vương cứ yên tâm, chúng tiểu nhân sẽ hết lòng nghe theo sắp đặt của Đại Vương, nếu là phàm nhân thì mới bất phục chứ là đồng bọn thì cỡ nào cũng đồng ý” :gau18:

- “Gì mà Đại Vương, chỉ là trên danh nghĩa thôi, lúc trông thấy các ngươi ta vốn xem như thân thích huynh đệ tỷ muội rồi” Tú Nghiên nói

Nàng nói với Tú Anh:

- “ Tú Anh này,thấy ngươi cũng là người có nghĩa khí lại không phải người xấu, ta muốn kết nghĩa tỷ muội với ngươi , có đồng ý không ?”

- “ Thật là đại vương muốn kết nghĩa tỷ muội với ta sao? Thế thì còn gì bằng?”



Cả hai nàng đều quỳ xuống, ngước mặt lên trời, hữu lễ, cùng nhau lập lời thề :

- “Ta là Trịnh Tú Nghiên, nay kết bái kim giao tỷ muội cùng Thôi Tú Anh, nguyện vào sinh ra tử, tùy không cùng sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm. Nếu bội tín, trời tru đất diệt”

- “Ta là Thôi Tú Anh, nay kết bái kim giao tỷ muội cùng Trịnh Tú Nghiên, nguyện vào sinh ra tử, tùy không cùng sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm. Nếu bội tín, trời tru đất diệt”

Tú Nghiên cùng Tú Anh nắm tay nhau đứng lên, Tú Anh nhanh nhảu nói:

- “ Tú Nghiên, xét về đạo hạnh cùng nhân đức, tỷ đều hơn ta vậy hãy làm tỷ tỷ ta nha ~” :gau19:

- “Đã vậy thì ta không khách sáo, muội muội tốt” Tú Nghiên gật đầu tán thành.


Đám tiểu miêu xung quanh reo hò tung hô : “ Hoan hô Trịnh đại vương, Hoan hô Thôi đại vương “ :gau28: :gau16:



Hiếu Uyên vui mừng nói với Tú Nghiên :

- “Tú Nghiên tỷ, việc kết bái này cũng xem như hỷ sự, chi bằng để muội về động trổ tài ngự trù đãi các huynh đệ tỷ muội một bữa no nê có được không ?”

- “Ân, ta đồng ý, để ta gửi muội chút bạc, xem như thành ý của ta đối với mọi người, hôm nay mọi người cứ ăn uống thoải mái” Tú Nghiên cao hứng nói.

Tối hôm ấy, Tinh Tú động tiểu miêu ăn uống no say, ca hát hoan hỉ, Tú Nghiên đến gần Tú Anh, hỏi:

- “Tú Anh muội, ta có chuyện này không biết có nên hỏi muội không?”



Tú Anh cười nhẹ, nói:

- “Đã là tỷ muội với nhau, có gì phải che giấu, tỷ cứ hỏi”


- “ Ta muốn hỏi chuyện muội cùng Hiếu Uyên, cả hai đều là nữ tử nhưng lại có tình cảm phu thê”


- “A ,thì ra là tỷ muốn hỏi mối quan hệ của muội cùng Hiếu Uyên, đúng như tỷ nói, tình cảm giữa bọn muội là phu thê, muội gặp nàng ấy lúc nàng bị sập bẫy thợ săn trong rừng, muội thấy nàng ấy đáng thương mất phụ mẫu nên mới liều mạng ra tay cứu. Ban đầu tình cảm cũng chỉ là tỷ muội đơn thuần nhưng càng chung sống, muội chợt nhận ra tình cảm của muội dành cho nàng ấy không đơn thuần là tỷ muội vào sinh ra tử, muội muốn ở bên nàng ấy, che chở chăm sóc cho nàng. Về sau muội mới biết, con người gọi đó là ái thượng. Bọn tiểu miêu biết tình cảm muội dành cho nàng ấy, cũng không thấy ghê tởm mà trái lại còn tác hợp cho bọn muội nên duyên. Tỷ biết không, ngự trù của nàng ấy là tuyệt vời nhất, tuy muội chưa nếm qua mỹ vị thiên đình nhưng đối với muội, các món ăn của nàng ấy là ngon nhất. Chà ~, mới đây mà đã một trăm năm rồi, đó cũng là lý do bọn muội không muốn tu luyện thành tiên, chỉ muốn chấp tay tử dữ tử giai lão, suốt đời tiêu dao, tứ hải là nhà.”


Nghe những lời tâm sự chân thành của Tú Anh, Tú Nghiên chợt dâng lên một cảm giác kì lạ, suốt đêm ấy nàng không ngừng suy niệm về những lời nói của Tú Nghiên cùng lời tiên đoán về mối nghiệt duyên mà Tôn địa tiên nhắc đến trong bức thư. Cả ngày mệt mõi, suy niệm mãi, Tú Nghiên dần dần vào giấc ngủ, hội ngộ cùng Chu công.



Từ ngày đó, trong thôn Đông, Tây Hán Thành, không còn nạn mèo hoang ăn trộm thức ăn hay phá hoại nhà cửa nữa. Đúng vào thời gian ấy, bá tánh Hán Thành bắt đầu mùa gặt, đây là mùa chuột đồng hoành hành mạnh nhất, chúng thi nhau cắn phá những cây lúa đang trổ bông trĩu hạt. Lúc Tú Nghiên trở thành đầu lĩnh Tinh Tú sơn, nàng hướng bọn tiểu miêu làm nhiều việc thiện, tích công đức, ban ngày thì trồng trọt, nuôi cá ở mảnh đất sau núi, xế chiều thì cùng biến hóa thành miêu miêu giúp bá tánh nông dân trừ nạn chuột đồng. Bá tánh thôn Đông, Tây đều nhờ đó mà thu hoạch một mùa bội thu, họ cũng không quên đáp lễ đám miêu miêu bằng những nông sản họ thu hoạch được, hay vài cân cá. Tú Nghiên cũng không quên vai trò của mình, vào rằm hằng tháng nàng vẫn vào thành để phát gạo cho dân nghèo, bá tánh Hán thành xem nàng như Bồ Tát sống.



Chương ba hoàn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sat May 11, 2013 5:33 pm

Au viết hay quá à

Sica có vẻ số phận tội nghiệp nhưng cuối cùng cũ được giúp có pháp lực cao cường rồi còn Yul ko biết thế nào đây, bao giờ 2 ng mới gặp nhau vậy au T_T
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sat May 11, 2013 8:36 pm

15NDM08 đã viết:
Au viết hay quá à

Sica có vẻ số phận tội nghiệp nhưng cuối cùng cũ được giúp có pháp lực cao cường rồi còn Yul ko biết thế nào đây, bao giờ 2 ng mới gặp nhau vậy au T_T


Chap sau sẽ nói về Yultae và cuộc chạm trán oan gia nhé bạn, công nhận mình viết fic đầu tư nhiều vậy mà không ai để mắt đến đúng là buồn thật :gau5: nhưng bên cạnh đó vẫn có những readers nhiệt tình như bạn mình cảm thấy an ủi phần nào. Cám ơn bạn nhé :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
ken_love_snsd
Member 5
Member 5

avatar

Post : 539
Coins : 2250
Thanked : 108
Join date : 09/08/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sat May 11, 2013 8:38 pm

Mìh nữa nè Au, nhưg mà mìh đọc và cmt bên watt ít khj cmt bên đây lắm :)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/ken_love_snsd_yulsic
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Sun May 12, 2013 9:45 pm

chip_loves_gg đã viết:
15NDM08 đã viết:
Au viết hay quá à

Sica có vẻ số phận tội nghiệp nhưng cuối cùng cũ được giúp có pháp lực cao cường rồi còn Yul ko biết thế nào đây, bao giờ 2 ng mới gặp nhau vậy au T_T


Chap sau sẽ nói về Yultae và cuộc chạm trán oan gia nhé bạn, công nhận mình viết fic đầu tư nhiều vậy mà không ai để mắt đến đúng là buồn thật :gau5: nhưng bên cạnh đó vẫn có những readers nhiệt tình như bạn mình cảm thấy an ủi phần nào. Cám ơn bạn nhé :gau1:

fic nào giờ cũng ế vậy đó hic

nhưng au yên tâm mình đã nói ủng hộ nhất định sẽ ủng hộ hết mình

mà nhất là fic au viết lại rất hay nữa :nam5:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
chip_loves_gg
Newbie

avatar

Post : 14
Coins : 1620
Thanked : 10
Join date : 30/03/2013
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Tue May 14, 2013 8:49 pm

Mình rất cám ơn hai bạn 15NDM08 và ken_loves_snsd đã ủng hộ fic của mình, mình cũng hiểu là trong thời gian này mọi người đang bận thi nhất là các SONE 95-liner và 98-liner thi tốt nghiệp và chuyển cấp. Hi vọng fic này sẽ giúp các bạn xả stress sau thời gian học tập vất vả :gau24:



Chương bốn: Chuột gạo (phần 1)


Sau khi Quyền Tiểu Ngọc qua đời, Thái Nghiên nảy ra ý định để Du Lợi nhập hồn vào thân xác Tiểu Ngọc. Thái Nghiên cầm lấy ngân phiến, nhắm mắt niệm đạo chú, rồi quạt một nhát. Lập tức, nguyên thần của Du Lợi xuất ra đi về phía xác của Tiểu Ngọc nằm xuống. Kết thúc đạo chú, Thái Nghiên đứng đợi Du Lợi đứng dậy, một giáp trôi qua (15 phút) vẫn không thấy hắn cử động, Thái Nghiên thấy lạ liền cúi xuống định bụng xem có sai sót lúc đọc chú không thì…


“Hực” Thân xác Tiểu Ngọc bật dậy, miệng phun hết nước vào mặt Thái Nghiên, làm nàng giật mình bật ngửa phía sau, toan mắng Du Lợi một trận thì lại nghe hắn nói :

- “A ~ Tiểu Ngọc cô nương tuổi còn trẻ mà mang trong lòng nhiều kí ức đau buồn như vậy, thật tội nghiệp, ta sẽ xem đây là sự giải thoát cho cô nương ấy. Tiểu Ngọc ơi Tiểu Ngọc, ta nhất định sẽ báo thù cho cô nương.”



Thái Nghiên thấy lạ liền hỏi Du Lợi xem hắn đã thấy những kí ức gì, hắn kể những kí ức thương tâm về Quyền gia suy tàn, chuyện ép hôn của Tiểu Ngọc đến mối tình thanh mai trúc mã đối với văn nhược thư sinh Kim Tuấn Tú. Tên Lý Đông Hải ỷ quyền thế hà hiếp con gái nhà lành, Thái Nghiên nghe xong cũng phẫn nộ không kém, bọn họ quyết định trả thù cho Quyền gia. Nhắc tới đó, Thái Nghiên sực nhớ liền nói:


- “ Có chuyện này ta quên nói với ngươi, Ngọc Hoàng nói với ta ngươi không cần phải ở trần gian suốt ba trăm năm đâu, chỉ cần ngươi hóa duyên được ba tai kiếp giúp dân trừ nạn lập tức được khôi phục tiên khí, pháp thuật có thể trở về Thiên Đình tiếp tục làm Tiêu Dao thần”


Du Lợi nghe xong cao hứng nói:

- “ Thật sao, mà ngươi có biết đó là ba kiếp nạn gì không ?”


- “ Cái đó là thiên cơ, một tiểu tiên đồng như ta sao biết được cơ mật ấy, mà bây giờ ngươi trong thân xác Tiểu Ngọc rồi có dự tính gì không ? “ Thái Nghiên hỏi. :gau17:


- “ Ta cảm thấy nếu muốn trả thù mà với thân phận Tiểu Ngọc thì khó mà thành đại sự, nhờ ngươi biến ta thành một nam tử, ta nghĩ chuyện này đối với ngươi không khó ?”


- “ Biến hóa thành nam tử thì với đạo pháp của ta e rằng chưa đủ đạo hạnh, nhưng ta có thể giúp ngươi dịch dung, đồng ý không ?”


- “ Ta đồng ý, ngươi biến nhanh đi, ta đứng đây nãy giờ gió thổi lạnh cả xương sống rồi đây”


Du Lợi vừa nói dứt lời, Thái Nghiên lại cầm lấy ngân phiến, niệm đạo chú rồi phẩy nhẹ. Lập tức, dung mạo của Du Lợi thay đổi trở thành tuấn mỹ nam tử, mình mặc trường bào bạch sam, tóc búi cao nửa phần bằng hắc mão, phần tóc còn lại rũ xuống càng tăng thêm phần tuấn dật lãng tử. Thái Nghiên cũng ngây người nhìn Du Lợi, đắc ý ,khen:



- “ Chà, ta không ngờ ngươi trong bộ dạng phàm nhân quả là tuấn mỹ, chả trách gì các tiên nữ trên Thiên Đình ai nấy đều mê đắm ngươi, nếu ta mà là họ…chậc chậc …nhưng rất tiếc ta không phải loại nữ tử đó ha ha, đạo pháp của ta thật cao thâm”


Du Lợi trông thấy Thái Nghiên hài hước cũng phì cười:


- “Ngươi cũng thật biết mèo khen mèo dài đuôi, nhưng mà ta có một thắc mắc ?”


- “Thắc mắc gì xin huynh đài cứ nói a ~~” Thái Nghiên giả giọng kép hát ngân một câu hồ quảng. :gau26:


- “Kể ra ngươi cũng xuống trần gian cũng lâu rồi vậy trước giờ ngươi ở đâu ?”


- “ Sau khi ngươi bị đày xuống trần gian, vài ngày sau Ngọc Hoàng lại sai ta xuống trợ giúp ngươi hóa duyên tam tai, lúc đó ta cũng thật khó xử, trần gian rộng lớn như vậy biết tìm tiểu thử ngươi ở đâu, ta lại dò hỏi Thiên binh gác ở Nam Thiên môn thì họ đáp là đẩy ngươi xuống phía Tây. Ta đi kiếm khắp vùng Giang Tây, để tiện cho việc tìm kiếm ta cất một gian nhà bằng trúc ở bìa rừng gần Thành Nam cách Hán thành độ ba dặm, sau đó nhờ thuật chiêm tinh cuối cùng cũng kiếm được ngươi. Mà ngươi có biết tung tích Thiên miêu nữ không, ta nghe nói cô nương ấy cũng bị đày xuống trần gian vì tội gây náo loạn hội Bàn đào đấy ?”


- “Sao, ngươi nói cô nương ta cũng bị đày xuống trần gian giống ta ? Thiệt đáng đời haha “ :nam14: Du Lợi nghe xong cười khoái trá.


- “ Ngươi đúng là kẻ không biết thương hoa tiếc hoa a ~, dù sao cô nương ấy cũng là Vương mẫu nương nương nghĩa nữ, được sủng ái như vậy mà đùng một cái bị đày xuống trần gian, chắc hẳn sẽ chịu nhìu ủy khuất lắm. À nãy giờ ta cũng muốn hỏi ngươi một chuyện ?”


- ” Ngươi hỏi đi, nếu biết ta sẽ trả lời” Du Lợi khoác vai Thái Nghiên.


- “Ta muốn hỏi về viên đá mắt mèo trên cổ ngươi, tại sao ngươi lại có nó ?”



Thái Nghiên vừa hỏi đến Du Lợi lại thở dài, nói:


- “Ta cũng thắc mắc từ lâu, nhưng Lý thiên vương, nghĩa phụ ta lại không muốn kể cho ta biết, ông nói nó có liên quan đến một kí ức đau buồn của ta, nên ông không muốn ta nhớ đến. Mỗi lần chiến đấu, nó tựa như vật hộ mệnh của ta, mỗi lần ta gặp nguy hiểm nó lại tỏa kim quang cảnh báo ta. Nếu có cơ hội, ta cũng rất muốn biết vì nguồn gốc của nó”


- “Vật kì trân dị bảo như vậy ngươi nhất định phải giữa kĩ đó”

- “Ân”

Cả hai hướng đến phía Nam mà đi, vừa đi vừa trò chuyện về những kí ức trước đây, cùng cười nói vui vẻ. Họ chỉ mới tương ngộ vài canh giờ nhưng lại thân thiết cởi mở như bằng hữu đã lâu không tái kiến.

--------------------------------------------------------------



Trên thiên đình



- “Hồng Đào, hôm nay đến lượt muội lau dọn tẩm cung của Vương Mẫu đó, sắp xếp xong ngự thiện, muội sang đó ngay nhé”. Bách Hoa tiên nữ tổng quản nói với Mỹ Anh.

- “Ân, muội nhớ rồi, tỷ yên tâm” Mỹ Anh mau mắn đáp.



Mỹ Anh tư tưởng.

“ Sau chuyện náo loạn hội Bàn đào, ta thấy mình dù sao cũng may mắn hơn Quyền đại ca cùng Khiết Tây muội muội. Ta biết mình bụng dạ hẹp hòi, chỉ biết nghĩ đến bản thân nhưng ta nghe ở hạ giới có câu “Người không vì mình trời tru đất diệt”, ta thật sự không muốn bị đày xuống hạ giới, vì ta nghe những tiên nữ khác nói ở dưới đó không thể có cuộc sống an ổn như Thiên đình, chưa kể vì quyền lực, phú quý phàm nhân sẵn sàng mưu hại cả huynh đệ tỷ muội thân thích để đoạt lấy thứ họ muốn. Ta nghe mà rùng cả mình, tuy ta bị giáng chức trở thành tạp vụ nhưng ta vẫn cố gắng hoàn thành những việc được giao. Đối với ta chỉ cần được an an ổn ổn hằng ngày làm việc trên Thiên Đình đã là phúc phần của ta rồi”
-------------------------------------


Mỹ Anh được khẩu dụ đến tẩm cung của Vương Mẫu lau dọn. Nàng mau mắn dọn dẹp đến nơi đến chốn, để đỡ nhàm chán nàng còn ngân nga khúc “Phượng cầu hoàng” của Tư Mã Tương Như, đây là khúc ca dành cho nam nhân thổ lộ tình cảm đối với nữ nhân, nhưng nàng lại rất yêu thích nó, nàng mong một ngày có nam nhân hướng nàng thổ lộ tình cảm. Chỉ cần thế thôi, nàng cũng an tâm mãn nguyện.



Công việc lau dọn trong tẩm cung Vương Mẫu không chỉ là đơn thuần lau dọn đồ dùng thường ngày của Vương Mẫu mà còn lau chùi, sắp xếp các món pháp bảo yêu thích của Người. Trong đó có Bảo Liên Đăng, một pháp bảo siêu cấp lợi hại, tương truyền rằng kẻ nào có được nó có thể xoay chuyển càn khôn, hô phong hoán vũ nên pháp bảo này được Vương Mẫu nương nương bảo quản trong tẩm cung, đề phòng nó vào tay kẻ ác thì tam giới sẽ gặp nguy. Đang mải mê vừa lau dọn, vừa ngân nga , Mỹ Anh chợt cảm thấy một hương thơm dìu dịu đầy quyến rũ, đôi mắt nàng nặng trĩu, nhưng nàng cố gắng tỉnh táo lấy tay vỗ liên tục lên mặt nhưng công dụng của mê dược khá mạnh, Mỹ Anh không cầm cự nổi liền gục người xuống mê man.

.
.
.
.
.
.

- “Hồng Đào, muội tỉnh dậy đi, có chuyện lớn rồi”. Bách Hoa tiên nữ cố gắng đánh thức Mỹ Anh.


- “Ư…ư, có chuyện gì vậy Bách Hoa tỷ tỷ, muội đang ở đâu vậy ?” Mỹ Anh từ từ mở mắt miệng ngáp nhẹ.


- “Đây là Sưu Thúy cung, sao muội lại ngất đi trong lúc lau dọn vậy ?” Bách Hoa từ tốn hỏi.


- “Muội…” Chưa kịp nói dứt lời thì nghe có tiếng nam tử.


- “Bẩm Vương Mẫu nương nương, chúng thần đã tìm kiếm khắp nới vẫn không tìm thấy Bảo Liên Đăng” Giọng sang sảng của tên thiên tướng vang lên.


- “ Không tìm thấy ? Bảo Liên Đăng bị mất cắp, lọt vào tay yêu nghiệt thì chúng sinh tam giới sẽ gánh chịu nạn kiếp lớn. Các ngươi vào xem Hồng Đào đã tỉnh lại chưa ? Vương Mẫu nói với giọng nặng nề.


Người tiến vào Sưu Thúy cung, các tiên nữ nhìn thấy Người, liền quỳ xuống hành lễ. Lúc này, Bách Hoa cùng Hồng Đào cũng bước ra cũng quỳ xuống :


- “ Vương Mẫu nương nương vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế”.

Vương Mẫu dường như không kiềm chế cơn giận, quát:


- “ Hồng Đào, ngươi hãy nói cho bổn cung biết kẻ nào đã lấy cắp Bảo Liên Đăng”

Hồng Đào sợ sệt, giọng run run:


- “Bẩm Vương Mẫu, nô tỳ không biết ai đã lấy cắp Bảo Liên Đăng, nô tỳ chỉ biết đương lúc lau dọn thì cảm nhận được một mùi hương quyến rũ khiến nô tỳ tâm trí mụ mị, cảm thấy choáng váng vô cùng. Nô tỳ không chịu được nên bị ngất đi, khi tỉnh lại đã thấy mình đương ở Sưu Thúy cung. Những gì nô tỳ nói là sự thật, xin nương nương khai ân.”


Một tiên đồng ở Bát Quái phòng chạy đến, tâu:

- “Bẩm nương nương, thần vừa khám nghiệm ở Tây cung phát hiện có mùi Mê Thăng dược”

Vương Mẫu hướng Hồng Đào nói tiếp:

- “ Phát hiện Mê Thăng dược ở Tây cung đúng như lời ngươi nói nhưng việc tắc trách trong lúc làm việc ta không thể tha thứ. Ta phạt ngươi giam ở Thiên lao chờ Ngọc Đế định tội”

Dứt lời, hai tên thiên tướng dẫn Hồng Đào về hướng Thiên lao Bắc môn, Hồng Đào lớn tiếng cầu xin:
- “ Vương Mẫu, xin ngươi khai ân, nô tỳ bị oan, nương nương, xin người…”

-------------------------------------------------------



Một ngày nọ, Du Lợi cùng Thái Nghiên đi vào thành mua vài món đồ sinh hoạt thì đi ngang qua một đám đông, nghe thấy tiếng đám đông náo nhiệt bàn tán, họ chợt hiếu kì dừng lại thì nghe có tiếng van xin của một bà bà:

- “Xin các vị nương tay, đừng hủy kế sinh nhai của chúng tôi, rồi chúng tôi sẽ tìm cách trả nợ đầy đủ cho các vị mà.”

- “Trả nợ ? Các ngươi khất chúng ta bao nhiêu lượt rồi mà có trả hết đâu, nếu hôm nay không trả hết ta sẽ đập nát sạp bánh nướng các ngươi.Các ngươi,…đập nát cho ta” Tên đầu lĩnh giọng ồm ồm nói.


Bịch

Bịch

Bộp


- “Xin các người, hự…hự, khụ…khụ”

- “Các ngươi không được đánh nội tổ mẫu của ta, hu hu” Giọng một nữ hài vang lên nức nở.

Đến lúc này Du Lợi không thể đứng xem được nữa, liền nhảy vào can gián:

- “ Các ngươi đều là thân trượng phu cường tráng giữa ban ngày lại đi bắt nạn một bà bà cao niên, các ngươi còn đáng làm người không hả ?”

Tên đầu lĩnh bước đến trước mặt Du Lợi đáp:

- “Tên tiểu tử này, ngươi dám xen vào chuyện của bọn ta, chán sống rồi sao. Các ngươi, đánh hắn cho ta”
Ba tên tiểu tư (sai vặt) lao về phía Du Lợi, đánh tới tấp. Võ công bọn chúng chỉ là hạng vô danh tiểu tốt, Du Lợi dùng mất hết võ công nhưng với nội lực của một thiên tướng, hắn nhấc bổng từng tên rồi ném về phía tên đầu lĩnh. Bọn chúng ê ẩm thân mình nằm đè lên nhau từ từ ngồi dậy, chửi rủa:

- “Tên hỗn trướng, lần sau ta sẽ không tha cho các ngươi đâu”

- “Được, ta chờ xem các ngươi tính làm gì” Du Lợi hất mặt lên nói.

- “Hoan hô, hoan hô” Đám đông xung quanh đứng vỗ tay tán thưởng.

Du Lợi quay về phía họ hữu lễ, các cô nương nhìn thấy dung mạo tiêu sái tuấn dật tựa Phan An của Du Lợi đều đem lòng si mê, còn nam nhân thì thầm ghen tỵ. Bấy giờ, Thái Nghiên chạy đến đỡ bà bà cùng nữ hài, hỏi thăm:

- “ Bà bà, bà không sao chứ ?”

- “ Già không sao, nhưng sạp hàng thì hư nát hết rồi, thế là hôm nay cả nhà ba nhân khẩu phải nhịn đói ai da ~” Bà vừa nói vừa thở dài não nề.


Trò chuyện một hồi cả hai mới biết, Lâm bà bà còn nuôi thêm một phu quân già cả bệnh nặng mấy tháng nay, không có tiền chạy chữa đành phải vay năm lượng bạc của Trương lão bản của tiệm gạo Trương Phú, thời hạn là ba tháng. Sau ba tháng, Lâm bà bà đem bạc đến trả thì nào ngờ lãi mẹ đẻ lãi con, lão họ Trương ấy đòi bà trả đến hai mươi lượng. Không có đủ tiền, lão bắt Lâm bà bà phải lăng tay vào khế thế chấp nhà, hạn nửa năm nếu không trả đủ năm mươi lượng sẽ xiết nhà, đuổi ba người họ đi. Nay gần đến hạn mà họ vẫn không có đủ tiền trả, Lâm bá phụ vẫn bệnh nặng nửa năm nay vô phương cứu chữa. Thái Nghiên nghe xong cảm thấy bất bình, nói:


- “ Lâm bá mẫu, không giấu gì bà, ta vốn là đại phu , ta hứa sẽ bắt mạch trị bệnh cho Lâm bá phụ. Ta sẽ tìm cách lấy lại khế đất cho bà”


Lâm bà bà nghe xong mừng rỡ, nói:

- “Có thật vậy không, đa tạ các vị, mời các vị theo ta về nhà”

Trên đường đến nhà Lâm bá mẫu, Du Lợi đi sát Thái Nghiên hỏi nhỏ:

- “Này Kim nhất tấc, ngươi có chắc là sẽ cứu được người ta chứ ?”

- “ Cái tên ngốc tử này, nếu không chắc thì sao ta dám hứa với họ, dù gì ta cũng là tiên đồng của Thái Bạch Kim Tinh, sư phụ ta luyện qua đan dược gì, ta đều ghi chép lại. Tin chắc sẽ có phương thuốc cứu Lâm bá phụ thôi.”


Căn nhà nhỏ nằm cuối Lục Trạch thôn giáp bìa rừng, căn nhà bằng đất nung đã được xây cất khá lâu, bốc lên mùi ẩm thấp ngai ngái. Trong nhà cũng không có nhiều đồ dùng, chỉ có vỏn vẹn hai chiếc giường cùng bộ bàn ghế bằng trúc cũ kĩ. Trên chiếc giường ọp ẹp, một hán tử độ hơn sáu mươi niên nằm thở khò khè, thấy có người, lão lên tiếng:

- “Lão bà, nhà ta có khách đấy ư ?”

- “Lão công, ông bệnh nên nằm xuống nghỉ ngơi đừng cử động nhiều. Tôi dẫn theo hai vị đại phu, hôm nay họ đã cứu tôi cùng Tiểu Hồng đấy ông a ~”


Thái Nghiên tiến gần đến chiếc giường cầm lầy tay gân guộc của Lâm bá phụ, bắt mạch, nghĩ một hồi rồi quay sang hỏi Lâm bá mẫu:

- “Bá mẫu, có phải trước đây bá phụ từng làm việc ở mỏ than ?”

- “Công tử suy đoán như thần, đúng là vậy, nhưng từ khi lâm bệnh ông ấy không đủ sức làm việc ở đó nữa”


- “Ông ấy do quá lao lực, thêm vào đó do làm việc tại mỏ than một thời gian dài nên nhiễm khí độc dẫn đến lao phổi. Bệnh này khó chữa nhưng vẫn không phải vô phương cứu chữa. Ta đi bốc vài thang thuốc giúp ông ấy đỡ ho cùng một thang thuốc bồi bổ sức khỏe, còn thuốc đặc trị phải mất một tháng mới có thể luyện thành. Lâm bá mẫu mời theo ta đến tiệm thuốc”

Lâm bá mẫu nghe xong mừng rỡ, quỳ xuống đa tạ:

- “Đa tạ công tử, xin nhận của lão một lạy”

Du Lợi thấy vậy, liền đỡ Lâm bá mẫu đứng dậy:

- “Bá mẫu, bà cứ đứng lên, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, bọn ta thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ là việc nên làm”

Dược do Thái Nghiên kê đơn quả thực công hiệu, Lâm bá phụ cũng giảm ho, ăn uống cũng tốt hơn , sắc mặt dần hồng hào. Thái Nghiên cùng Du Lợi trở về nhà, người thì lo việc luyện đan, người thì chăm chỉ thao luyện võ công. Du Lợi trong thân xác Tiểu Ngọc tuy đánh mất võ công nhưng phần nội lực vẫn tồn tại trong nguyên thần, hắn luyện lại võ công Lý gia của Lý thiên vương truyền cho hắn, chẳng mấy chốc cũng luyện thành.


Thời gian một tháng gần đến, Du Lợi đang chăm chỉ luyện công thì Thái Nghiên xuất hiện đưa cho hắn một thanh trường kiếm đen tuyền, nói:

- “ Quyền ngốc tử, ngươi nói muốn đột nhà vào nhà Trương Phú để lấy khế đất Lâm gia không lẽ đi tay không sao ? Một tháng qua ngoài luyện đan, ta còn rèn cho ngươi thanh kiếm, tuy nó không sánh được với Tàng Long đao trước đây của ngươi nhưng dù sao cũng luyện theo kĩ thuật của Thiên binh nên uy lực hơn hẳn binh khí trần gian.”


Du Lợi lấy thanh kiếm ra khỏi bao, thanh trường kiếm dài gần nửa trượng màu đen tuyền. Hắn cầm lấy vung một nhát, lập tức một hàng trúc quanh nhà ngả xuống, uy lực đúng là hơn hẳn binh khí trần gian. Hắn khoái chí, ôm lấy Thái Nghiên nói:

- “ Đa tạ ngươi Thái Nghiên, ngươi đúng là Phúc Tinh của ta, hảo huynh đệ”

- “ Cái tên ngốc tử này, bỏ ta ra coi, làm ta rợn da gà, gớm chết” Thái Nghiên vùng vẫy, cười nhẹ nói.


Du Lợi rời người Thái Nghiên ra, nói:

- “Tên này, mới khen ngươi một chút thì ngươi lại muốn gây sự rồi, xem ta đây”

Nói rồi, Du Lợi dùng tay kẹp cổ Thái Nghiên kéo xuống (người ta có một tấc mà Yul nỡ lòng nào :nam18: ). Hai người bọn họ rượt đuổi nhau, cười đùa vui vẻ như tri kỉ lâu năm mới gặp lại, thật náo nhiệt cả căn nhà.



Tối hôm đó, Du Lợi quyết định hành động, hắn quyết định lẻn vào nhà của Trương Phú lấy lại khế ước. Hắn vận hắc cẩm y, bên ngoài khoác thêm hắc la sam (áo lưới màu đen), đầu đội hắc cân mão, thay vì sử dụng khăn bịt mặt, hắn tự mình làm một chiếc mặt nạ lông chuột. Lo sợ để lộ mặt thật, Thái Nghiên còn giúp hắn dịch dung thêm hai hàng râu kẽm trên mép, trông hắn càng thêm nam tính lãng tử.



Du Lợi suy đoán chắc hẳn Trương Phú phải để những khế ước quan trọng ở những nơi tư mật như thư phòng. Hắn phi thân đến thư phòng , định bụng sẽ tìm kiếm trên những kệ sách, đến nơi thấy đèn vẫn còn sáng, hắn lấy ngón tay chọc một lỗ nhỏ trên vách cửa, ghé mắt vào theo dõi. Quả nhiên hắn vẫn còn trong thư phòng, Trương Phú đang ngồi tính toán sổ sách, hắn cười ha ha nói:

- “Ngày kia là tới hạn tịch thu đất của Lâm gia ở Lục Trạch thôn cùng Trần gia ở Hán Thành, ta xem mình sắp trở thành phú hộ rồi ha ha “


Sau đó, hắn thu dọn một sấp khế ước cất vào một bìa sách rỗng ruột rồi đặt lên kệ sách, thổi tắt đèn. Nghe có tiếng bước chân, Du Lợi một thân phi lên mái nhà, ngồi chờ hắn đi khỏi, nhưng chợt thấy một bóng đen đi theo mình, Du Lợi xoay người thì không thấy bóng đen đó nữa. Hắn nghĩ hắn“thần hồn nát thần tính”, lại phi thân đáp xuống cửa thư phòng, đẩy nhẹ cửa bước vào.


Trong thư phòng lúc này tối đen như mực nhưng may mắn cho hắn, đêm nay trăng sáng rọi vào cửa sổ mở hé, chút ánh sáng yếu ớt đó cũng đủ để Du Lợi tìm kiếm. Hắn tìm hết cuốn sách này đến cuốn sách khác, người ta nói “Giận nhất là khi miếng ăn đến miệng thì bị kẻ khác cướp mất”,cuốn sách hắn đang cầm trên tay chính là sấp khế ước nhưng chợt nghe âm thanh náo loạn náo loạn bên ngoài, hắn để cuốn sách về vị trí cũ rồi nấp vào tấm bình phong.


- “Có thích khách, có thích khách” Mấy tên gia nhân cầm đuốc la lên.

- “ Các ngươi chớ làm kinh động, bằng không ta một đao chém chết hắn” Thanh âm trong trẻo, lanh lảnh vang lên.

- “Các ngươi, nghe lời ả, tính mạng ta quan trọng hơn a ~” Giọng ồm ồm của hán tử có phần sợ hãi.


Nữ hắc y nhân xô cửa đi vào thư phòng, tay cầm kiếm kề cổ Trương Phú, mặt hắn lúc này trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại. Nữ hắc y nhân lúc này lớn tiếng quát:

- “Ngươi mau giao nộp sổ khế ước cho ta, bằng không ta sẽ lóc từng miếng thịt trên người ngươi”

- “ Được…được, để từ..từ ta kiếm” Tên Trương Phú nói giọng run run, loay hoay tìm cuốn sổ khế ước.


Du Lợi đứng sau tấm bình phong theo dõi, hắn nghĩ tên Trương Phú này không khác nào cường hào ác bá, cho vay nặng lãi khiến người khác suốt đời cũng không trả được nợ sau thì tịch thu khế ước của họ. Không chỉ mình hắn muốn ra tay trừng trị Trương Phú mà còn những nhân sỹ giang hồ khác, Du Lợi thầm cảm phục vị nữ hắc y nhân kia. Đang mải nghĩ thì bỗng :


Hơ hơ hắt xiiiiiiiiiiiiiiiiiiii !



- “Là kẻ nào?” Nữ hắc y nhân lên tiếng quát.


Do mùa này là mùa thu, Du Lợi hắn dị ứng phấn hoa, nhảy mũi không ngờ lại làm lộ tung tích


- “Nếu ngươi không ra mặt đừng trách bổn nữ hiệp đao kiếm vô tình” Nàng bước tới gần tầm bình phong thì đột nhiên…một vật kim loại lóe sáng.


- “Điêu phụ ngươi chịu chết đi” Trương Phú tay cầm trủy thủ hướng nữ hắc y nhân lao tới.


- “Cô nương cẩn thận !” Du Lợi từ tấm bình phong xông ra, đá một cước vào tên họ Trương khiến hắn nằm lăn ra bất tỉnh
.

- “Tên cẩu tặc này, dám đánh lén bổn nữ hiệp, xem ta giết ngươi thế nào “ Nữ hắc y toan rút kiếm thì Du Lợi đã giơ tay ngăn lại.


- “Cô nương, xin nương tay, đừng giết hắn, loại người này có giết cũng bẩn tay, giao hắn cho quan phủ xử lý là được”. Du Lợi điềm tĩnh nói, lúc này hắn mới có dịp quan sát bộ dáng của nữ hắc y. Dáng người thon gọn, tóc vấn thiếu nữ, mang mặt nạ miêu (đố biết ai đấy?), tuy khuôn mặt bị che khuất nhưng vẫn lộ ra cặp mắt trong veo, to tròn. Cô nương này đang mặc dạ hành nhưng đã có vẻ đẹp ma mị thế này, nếu mặc thường phục ắt là giai nhân khuynh nước khuynh thành. Nàng ấy chính là Hoàng Miêu nữ hiệp, Trịnh Tú Nghiên.


Du Lợi ngẩn người một lúc, Tú Nghiên hướng Du Lợi nói:


- “Đa tạ các hạ cứu giúp, có ơn sau này nhất định báo đáp”


Du Lợi gãi tai cười hì hì:


- “ Không cần báo đáp đâu, ta chỉ cần cuốn sổ khế ước thôi”


Tú Nghiên đăm chiêu rồi nói:


- “Thế thì lần này ta không thể làm theo ý các hạ được rồi, ta rất cần quyển sổ này, thứ lỗi”


Du Lợi cười vuốt mép (đểu dữ ta ?) nói:


- “ Cho dù là cô muốn dành nó nhưng cũng không biết nó nằm ở vị trí nào, nhưng ta lại biết hắc hắc”


- “ Nếu ngươi muốn lấy thì phải bước qua lưỡi kiếm của ta, xem đây” Tú Nghiên nói rồi vung kiếm về phía Du Lợi.



Keng




- “ Oa, tiểu nha đầu này, cô đối xử với ân nhân cứu mạng thế sao ?” Du Lợi dùng thân kiếm thủ từng đường kiếm tấn công dồn dập của Tú Nghiên.


- “Đừng nói nhiều, rút kiếm xuất chiêu đi” Tú Nghiên nói có phần ngang ngược.



Tú Nghiên xuất kiếm đến đâu Du Lợi tránh hay kiếm thủ đến đó, gây náo loạn cả thư phòng, xung quanh đồ đạc ngổn ngang. Trương Phú lúc này dần tỉnh lại, hắn toan chạy thoát thì…


Ầm



Một kệ sách đổ ập lên người hắn khiến hắn lại lăn ra bất tỉnh.



Trong thư phòng lúc này tuy có ánh sáng từ mặt trăng rọi vào nhưng vẫn mù mịch, Tú Nghiên mải lo tấn công thì đột nhiên vấp phải kệ sách, Du Lợi thấy nàng sắp ngã lại “thương hoa tiếc ngọc” dùng tay kéo hông nàng lại tạo thành tư thế…chiếm tiện nghi nử tữ khi mặt hắn lại hướng vào ngực nàng :nam17: , hắn chớp mắt rồi nuốt nước bọt. Tú Nghiên đỏ mặt , nhanh đứng vững, tay ôm ngực, không quên …



Chát



Du Lợi lại làm ơn mắc oán lần hai khi lần này lại được đáp lễ bằng cái tát trời giáng của Hoàng Miêu nữ hiệp, nàng lớn tiếng:


- “Tên hỗn đản, ngươi dám làm nhục bổn nữ hiệp, ta cho ngươi biết thế nào là sự lợi hại của ta”


Nàng tiếp tục vung kiếm vào Du Lợi với nội lực mạnh hơn, đang lúc kiếm thủ, hắn vô tình nhìn thấy quyển khế ước nằm trên sàn. Nhanh tay, hắn chụp lấy, cười hắc hắc nói:


- “ Ta đã có thứ ta muốn, không chơi với ngươi nữa, cáo từ”


Du Lợi chạy về hướng cửa sổ, Tú Nghiên chợt nghĩ : “Không lẽ hắn đã tìm được quyển khế ước”. Du Lợi nhanh chân phi lên mái nhà, Tú Nghiên cũng không vừa, nàng đuổi theo sau lưng hắn, nói lớn :


- “ Tên chuột nhắt, mau trả quyển khế ước cho ta”


Du Lợi dừng lại trên một mái ngói, cầm quyển khế ước kiếm Lâm gia khế ước rồi nhanh tay ném về phía Tú Nghiên, nói:


- “Ta vốn không cần hết số khế ước này, trả lại cho ngươi,nhớ kĩ tên ta là Hiệp Thử, hẹn ngày tái ngộ”


Hắn chấp tay hữu lễ rồi dùng khinh công bay mất, Tú Nghiên bắt lấy quyển khế ước, mà trong lòng tức giận, nàng dậm chân đùng đùng:


- “Tên chuột nhắt, có ngày ta sẽ bắt được ngươi”



Chương bốn hoàn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/isabella_nguyen
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4451
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   Wed May 15, 2013 2:22 pm

sao Sica cũng muốn lấy quyển khế ước đó làm gì nhỉ

cô ấy cũng biết chuyện của bà lão kìa sao

mà Yul nghĩ ra cái tên mới cho Tae hay thật, Kim Nhất Tắc :gau38:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)   

Về Đầu Trang Go down
 

[LONGFIC-FANFIC] Miêu Thử Kỳ Duyên - Yulsic, Taeny / K+ _Chương 4 (14/5/2013)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» [tin nóng] kênh HD Premier League free
» DVB T VTC 2013
» HAPPY NEW YEAR 2013
» [Giúp đỡ]Tivi led sony 52ex700 ko chạy
» openbox-s16 1080p

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-