AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FANFIC-ONESHOT] Lời hứa l Yulsic l PG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
yulsic_couple23
Member 3
Member 3

avatar

Post : 369
Coins : 2759
Thanked : 426
Join date : 15/02/2013
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC-ONESHOT] Lời hứa l Yulsic l PG   Fri Aug 23, 2013 10:04 pm


Author: _Secret_
Disclaimer: Nhân vật trong fic không thuộc về người viết.
Pairing: Yulsic
Rating: PG

Category: Romance

 
LỜI HỨA
  
Tôi gặp em vào một ngày đầu thu.
Đó là một sáng mùa thu ủ dột, trời u ám và đục nhờ nhờ. Vượt qua một quãng đường xa lầy lội, tôi đã đến được căn nhà mới của mình.
Căn nhà "mới"- khóe môi tôi nhếch lên châm biếm khi ba từ ấy vụt qua đầu óc. Mở cánh cửa đã ngả màu thời gian, tôi lãnh đạm nhìn xung quanh, trên tường, lớp sơn nham nhở đã tróc ra từng mảng, ở góc phải là hộc tủ xiêu vẹo như sắp sập, và trên sàn gỗ mục nát, từng giọt nước rớt tong tong từ lỗ hồng lớn ở mái nhà, tất cả chúng đều bốc một thứ mùi ngai ngái đặc trưng của những nơi lâu ngày chưa có người dọn dẹp.
Ánh mắt tôi dừng lại ở tờ lịch bạc phếch treo giữa phòng, đó là hình một đôi tình nhân đang nắm tay nhau dưới ánh chiều tà, nơi hai bàn tay đan chặt, một dòng chữ màu vàng nhạt được in đậm đầy kiêu hãnh.
 
Hãy tin vào lời hứa.
 
Nhìn chằm chằm dòng chữ, khóe miệng tôi khẽ nhếch lên.
Lời hứa, tin vào lời hứa ư ?
Có một kẻ ngốc đã từng như thế..
 
19 năm trước, cũng vào một ngày mưa như thế này, sau khi được dắt đi mua rất nhiều quần áo mới và đồ chơi, mẹ dẫn tôi đến một con đường lớn, và rồi bà buông tay tôi, vuốt nhẹ lên bờ tóc.
"Umma phải đi một chút, con ở đây đợi Umma nhé!"
Bà nói, nước mắt chảy dài trên mặt, những giọt nước mắt ấy khiến cho một đứa trẻ cũng nhận thấy những sự bất thường, níu lấy vạt áo bà, tôi hỏi.
"Umma, umma hứa sẽ quay lại chứ?"
"Umma hứa" - Bà đã trả lời như vậy và bước đi rất vội.
Nhưng rồi, tôi đợi, đợi mãi mà umma chưa trở lại, bà bỏ tôi lại một mình, sống những chuỗi ngày dài đơn độc tại cô nhi viện.
Mỗi sáng tôi thường lén ra trước cổng cô nhi, vươn mình qua trấn song, nhìn về phía con đường nơi mẹ đã buông tay tôi, và chờ đợi, chờ đợi cái dáng khắc khổ với tấm lưng còng của bà sẽ chầm chậm bước lại từ phía đó, mẹ tôi sẽ dang rộng vòng tay ôm gọn tôi vào lòng, cưng nựng hai má tôi và nói "Umma đã về rồi đây, Yul của umma, con đã đợi lâu lắm phải không?"
Tôi không khóc, dù có bị bọn trẻ cùng lớp đánh hội đồng và cười nhạo vì tôi không có bố mẹ, tôi không khóc khi chúng dán lên lưng tôi ba chữ "đồ mồ côi" hay buộc tôi sau xe mô tô chạy vòng vòng. Tôi muốn chứng minh mình mạnh mẽ, tôi muốn mẹ được tự hào về tôi, tôi tin, một ngày nào đó bà sẽ quay lại tìm tôi, dù muộn đi chăng nữa.
Bởi vì, Umma đã hứa...
 ________________
  
Năm 22 tuổi, rời trường đại học với tấm bằng loại ưu, tôi được một tập đoàn danh tiếng mời làm việc, ở môi trường mới, tôi nhanh chóng kết giao được với nhiều bạn bè, trong đó có Teuk - Một cậu bạn chững trạc và hoạt bát, cùng với và Hara, một cô gái dễ thương có má lúm đồng tiền, tình yêu đầu đời với những rung cảm nhẹ nhàng ùa đến với tôi, để rồi, khi xỏ chiếc nhẫn đính hôn vào tay Hara, tôi đã nghĩ mình là người hạnh phúc, và rằng cuộc đời này không hề bạc đãi tôi ..Cho đến một ngày.
"Yuri ah, tin mình đi, mình hứa mà!"
Lee Teuk - Người bạn thân nhất đã đặt tay lên vai tôi, nói chắc nịch như vậy, thế rồi, tôi đưa cho cậu ta tất cả, tài sản của tôi, danh dự của tôi, niềm tin của tôi, tất cả.
Kế hoạch tuyệt mật mà chỉ tôi cùng Teuk biết bằng cách nào đó đã rò rỉ sang công ty đối thủ, cậu ta cũng biến mất ngay lúc ấy cùng một khoản tiền lớn, chỉ mình tôi đứng trước hội đồng quản trị với tội danh tác trách cùng món nợ ngập đầu.
Cho tới lúc bị đuổi việc, phải bán nốt căn nhà đang ở để trả nợ, tôi vẫn bảo vệ Teuk, vẫn nghĩ rằng cậu ta sẽ quay lại, gãi đầu xin lỗi tôi, giải thích rằng đó chỉ là hiểu nhầm và mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa. Khoác chiếc ba lô cũ, tôi tìm Hara, và khoảnh khắc mở cửa căn hộ của người yêu cũng là khoảnh khắc tôi chẳng thể quên được trong đời.
Teuk và Hara, họ đang quấn lấy nhau, cô ấy đang thì thầm vào tai cậu ta những lời mà tôi tưởng chỉ dành cho một mình tôi.
Tôi lao đến dộng cho Lee Teuk một cái điếng người vào mặt, cậu ta không đánh trả, chỉ tay vào mặt tôi,Teuk nói rằng, những gì họ lấy của tôi là học phí để tôi sống trong suốt cuộc đời này.
"Em đã hứa với Yul " - Tôi hốt hoảng lay người Hara, tôi chờ đợi một lời giải thích, chờ cô ấy kéo tôi ra khỏi cơn ác mộng khủng khiếp này - "Em đã hứa sẽ ở cạnh Yul dù chuyện gì xảy ra đi nữa "
Hara không nói, áp mặt vào cổ Teuk, cô chỉ cười, cười ngặt nghẽo, tiếng cười ha hả rất vang , để rồi từng tiếng cười như từng nhát búa, bám riết lấy đầu óc, hành hạ tôi từ ngày này sang ngày khác.
24 năm sống trên đời, sau từng ấy chuyện, mất hết tất cả, cuối cùng tôi cũng học được một bài học, một bài học thật đắt giá.
Với tay giật tờ lịch cũ, tôi muốn xé nát nó như xé nát thứ giả dối kinh tởm nhất trên đời. Những lời hứa, chúng mới sáo rỗng rẻ rúm làm sao, như một lớp sương đẹp đẽ làm mờ mắt . Nhưng nó sẽ chẳng đem lại gì cả, mà chỉ khiến người ta lạc đường ảo tưởng và lăn mình trong những vũng sâu.
"Đừng mà!" - Một giọng nói với thanh âm trong vắt vang lên bên tai làm tôi giật mình quay lại
"Đừng! Bức tranh đẹp thế mà ! Đừng xé!"
Sau lưng tôi, là một cô gái, khi nãy vào nhà vội tôi đã không đóng cửa, và cô gái lạ kia đã lẻn vào từ lúc nào, một tay đang cố sức kéo tờ lịch, tay kia níu vai tôi.
Có lẽ tôi đã thích em ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy, khi em ngẩng mặt và cười với tôi, nụ cười thật ấm, và ánh mắt em như mặt hồ vào một chiều thu phẳng lặng
Rất trong, rất dịu dàng, rất xinh đẹp
"Sica" - Có tiếng gọi, là một người đàn ông đứng tuổi , ông vẫy tay từ phía cửa, nói với vào trong - " về thôi con"
Em cúi người chào tôi, rồi nhanh chóng nắm lấy tay người cha, tôi nhìn theo họ mãi cho đến khi cái bóng nhỏ bé ấy dần khuất hẳn bên kia sườn dốc.
 
Trong tôi, có chút gì khang khác...
 ________________
 
Jessica Jung là tên đầy đủ của cô gái ấy
Nhà em ở phía kia con dốc, cách nhà tôi một quãng không xa, một hội chứng hiếm gặp đã khiến em mãi mãi mang đầu óc của một đứa trẻ lên 5. Em sống với bố - Một người đàn ông đậm người và tốt bụng, họ mưu sinh bằng một tiệm thuốc tây nho nhỏ .
Trẻ con thường rất dễ làm thân, thật nhanh chóng, em thân với tôi. Để rồi những ngày sau đó, bé con thường sang nhà tôi chơi luôn, bé sẽ đập cửa nhà tôi vào bất cứ lúc nào mà mình thích, có thể là tờ mờ sáng khi tôi còn đang lăn dài trên giường, cũng có thể là đêm muộn, cầm theo một cái gối ôm, em sẽ níu lấy tay áo tôi, mắt rớm nước.
"Sica không ngủ được, hôm nay cho Sica ngủ cùng Yul nhé!"
Môi em hơi cong lên và đôi mắt ươn ướt của em khi đó khiến cho bất cứ ai cũng không thể kiềm lòng ôm lấy mà cưng nựng.
Nhưng phần nhiều, bé sẽ sang tìm tôi ngay khi vừa kết thúc bữa săn sáng, tôi thích chờ trước cửa để ngắm nhìn em lúc ấy, khi cái bóng nhỏ bé dần hiện ra trên con đường giữa hai tán cây, em nhảy chân sáo se sẽ hát một bài hát trẻ con nào đấy, mũi hỉnh lên và mái tóc em như óng ánh hơn trong ánh nắng đầu ngày.
Trước tiên, cô bé ấy sẽ lôi trong túi vải ra tất cả "tài sản" của mình, dụ tôi chơi đủ các trò mà bé thích, từ trò " nhà hàng" tới " công an " và cả "bệnh viện". Nhưng, trò thực sự làm bé phát cuồng vẫn là trò "gia đình"
"Sica là umma này, gấu bông bụng to là appa này, còn gấu bông bụng nhỏ là baby "
"Vậy Yul là gì?" - Phụ em xếp đồ chơi ra sàn, tôi hỏi.
"Yul hả" - Bé gãi cằm - "Yul là người giúp việc"
"Tại sao Yul không được làm appa" - Tôi gào lên phẫn nộ, lườm con gấu lông xù bằng cặp mắt ghen tị.
"Appa bụng phải to, như appa Sica ấy. Bụng Yul nhỏ nên không được"
Sau khi bắt tôi phục vụ mấy con gấu bông mệt phờ, em sẽ chiếm lấy chiếc ghế bành trong phòng khách sà vào lòng đòi tôi kể chuyện, nhưng chỉ vài phút sau, sẽ thành tôi nghe em kể, những chuyện tủn mủn không đầu không cuối.
" Yul này ! Sica mới mua một bộ váy màu hồng"
"Yul này ! Hôm qua appa đã bị mèo cắn sứt mông đấy"
Và rồi, một lúc sau, quên đi mất những chuyện mình vừa kể, bé sẽ kể lại từ đầu.
"Yul biết không, hôm qua appa bị mèo cắn sứt mông đấy!"
"Mà Yul chưa biết chuyện này đâu, Sica mới được mua váy mới đẹp ơi là đẹp"
Từ lúc nào không rõ, tôi thích ngắm nhìn cái dáng bé nhỏ vẫy tay chào tôi mỗi sáng, thích lúc đôi má của em phồng phồng lên khi suy nghĩ điều gì, thích những câu chuyện lặp lại, và thích cả chơi trò "gia đình" với em, dù cho mỗi lần như thế, tôi đều năn nỉ.
"Sica ah! Cho Yul làm Appa đi mà !"
"Không được! Làm Appa bụng phải to ! "
 _______________
 
Một lần nọ, em đập cửa nhà tôi lúc quá trưa, chìa ra bàn tay với một đốm đỏ bé tí đang hơi tấy lên. Em mếu máo
"Sica bị đau... Appa bảo đưa Sica đi chơi, nhưng rồi..rồi.. bắt nhốt vào xe ô tô này..đưa đi tiêm phòng này...đau...đau..."
Khuôn mặt bí xị với những vệt tèm lem ngang dọc của em làm tôi cười chảy cả nước mắt, Sica giận lắm , bé dậm chân thình thình, ngúng nguẩy định bỏ về, nhưng tôi níu tay lại kịp, dắt em vào nhà, đặt ngồi trên ghế, rồi cầm lấy cổ tay em, tôi xoa nhè nhẹ.
"Hết đau chưa? "
Em lim dim mắt, gật đầu rồi chợt háo hức lay vai tôi.
"Yul ah ! Hôm nay mình chơi trò mới đi ! "
"Trò gì nào ? " - Tôi thở dài thườn thượt, sau " ôsin", "kẻ trộm", "xác chết", không biết tôi sẽ sắm vai gì trong trò chơi mới của cô công chúa nhỏ.
"Trò lời hứa!"
"Lời hứa? "
" Là Sica sẽ hứa với Yul một điều và Yul cũng thế "
"Sica ah" - Tôi nghiêm giọng - " Lời hứa không phải trò chơi, không thể tùy tiện được"
"Tại sao?" - Em chớp mắt liền mấy cái.
Tôi ngập ngừng không vội trả lời, thấy sâu trong tim mình, vết thương còn chưa liền miệng lại hằn lên nhức nhối.
"Có rất nhiều người hứa rồi không bao giờ thực hiện cả..như vậy thì.. rất xấu"
Sica chống cả hai tay lên cằm, đôi mày chau lại như đang suy nghĩ điều gì lung lắm, rồi một hồi như đã nghĩ xong, em ngẩng mặt, quả quyết.
"Nhưng Sica không giống họ, Sica đã hứa thì sẽ làm mà ! "
Cặp mắt màu nâu nhạt rất trong của em xoáy thẳng vào tôi, ánh lên vẻ thành thật kì lạ,thành thật đến mức tôi không còn cách nào khác ngoài tin vào những điều em nói, tin tuyệt đối, hệt như một kẻ vừa bị thôi miên.
"Vậy nên, Yul nói trước đi, muốn Sica hứa gì nào?"
"Yul muốn Sica không bao giờ nói dối Yul, bất cứ điều gì, Sica hứa chứ?"
"Sica hứa"
"Còn Sica muốn Yul hứa gì ?" - Di tay vào trán em, tôi hỏi.
"Sica muốn Yul luôn ở cạnh Sica, không bao giờ nghỉ chơi với Sica hết"
"Yul hứa"
"Và xoa tay cho Sica mỗi lúc Sica bị tiêm đau nữa"
"Chỉ thế thôi sao" - Tôi bật cười thành thành tiếng
Em gật đầu, đưa ngón tay nhỏ xinh ra trước
"Hứa rồi nhé"
"Ừm, Yul hứa ! "
Móc tay vào nhau, chúng tôi cùng cười, nụ cười làm tôi quên hết tất cả, thân phận của một đứa trẻ bị bỏ rơi, một kẻ thất nghiệp rỗng túi vừa bị bạn thân và người tình phản bội, tôi như sống trong một thế giới khác, chỉ có tôi, và có em.
Đó cũng là lần đầu tiên, sau từng ấy chuyện, tôi lại tin vào lời hứa của một ai đó.
 

 Sinh nhật lần thứ 20 của em là một ngày trời nắng đẹp và hơi se lạnh.
Lúc tôi biết hôm đó là ngày sinh của em thì đã muộn, đạp xe sang siêu thị, tôi mua vội một chiếc bánh ga tô nho nhỏ, và một con búp bê, chỉ là một con búp bê vải bình thường, nhưng tôi thích, bởi nó có màu tóc vàng óng rất giống màu tóc của em.
"Cái này, tặng Sica, sinh nhật" - Chìa ra món quà mua vội còn chưa kịp bọc, tôi gãi đầu ngượng ngập, tự trách mình đã quá vô tâm, đáng nhẽ tôi nên tặng em món gì hơn thế. Nhưng cô bé chẳng thấy sự lúng túng ấy của tôi, đưa cả hai tay ra nhận lấy món quà như thể sợ nó mọc cánh bay mất, em reo lên.
"Đẹp quá! Yul ah! Búp bê tóc vàng giống Sica"
"Thích không? "
"Thích! "
"Không được làm mất đâu, làm mất là Yul sẽ rất giận, thật đấy" - Tôi vờ đe dọa.
Em gật đầu, áp hẳn má mình vào con búp bê, lim dim mắt
"Rồi Sica sẽ tặng Yul một món thật đẹp vào ngày sinh nhật"
"Thật chứ? " - Tôi hỏi lại bằng giọng ngạc nhiên
"Sica hứa mà!"
Cằm em hếch cao và mắt nhướng lên, như muốn chứng tỏ mình là một người lớn thực thụ, cưng nựng hai bên má em, tôi cười xòa.
"Ừm! Yul tin Sica"
Nhón chân hôn lên má tôi một cái thật kêu, khuôn mặt em ửng hồng hạnh phúc.
"Yêu Yul nhất !"
Khoảnh khắc ấy, tim tôi bỗng đập nhanh một cách kì lạ, những cảm xúc chưa từng có với bất kì ai khác. Để rồi , đêm đó, chạm tay vào má mình, môi tôi vô thức nở một nụ cười ngờ nghệch
 ______________________
 
 
Những ngày gần giữa đông, trời lạnh dần, co ro trong đống áo quần lùng thùng vướng víu, tôi xách chiếc xe đạp cà tàng, rong ruổi cả ngày tìm việc. Năng lực tôi không tệ, nhưng vết nhơ lớn trong lý lịch khiến các nhà tuyển dụng đồng loạt lắc đầu, cho đến hôm đó, tưởng như thần may mắn cuối cùng cũng đã mỉm cười khi tôi vượt qua được hầu hết các câu hỏi phỏng vấn một cách dễ dàng.
"Câu hỏi cuối cùng, cô Kwon, cô hứa sẽ trung thành với công ty trong mọi hoàn cảnh chứ ?"
Tôi cắn môi, nghĩ một hồi lâu, tôi sẽ có một việc làm với mức lương cao, thoát khỏi tình cảnh khó khăn hiện giờ, chỉ cần một lời hứa.
Nhưng rồi, tôi đã trả lời "không". Tôi không thể hứa một điều mà biết mình không thực hiện được.
Và, tôi bị loại
Cầm hồ sơ quay về nhà, đường hôm nay sao dài quá, một nỗi thất vọng xen ngang tâm trí khiến toàn thân tôi rã ra, bất chợt, tôi nhớ cô bé hàng xóm kì lạ, nhớ mùi hương thơm như sữa , nhớ mái tóc màu nắng, và nhớ nhất ánh mắt em ngày hôm đó.
"Sica không giống họ, Sica hứa thì sẽ thực hiện mà"
"Phải rồi, Yul cũng thế ! Yul cũng sẽ là một người biết giữ lời hứa " - Tôi thầm nhủ, hít một hơi căng lồng ngực, cố giữ cho đầu óc mình hướng về cô bé ấy, chỉ cần nghĩ về em, mọi thứ với tôi bỗng chốc trở nên thật dịu dàng.
Trên con dốc cuối cùng trước khi về tới nhà, tôi gặp một người bạn - Kim Taeyeon. Có vẻ cậu ấy vừa đi ra từ siêu thị, đang một mình loay hoay với hai túi đồ nặng trịch.
"Hey ! Taeyeon!" - Tôi thắng xe bên cạnh - "Để mình giúp"
"Cảm ơn" - Taeyeon đưa cho tôi một túi đồ trong khi buộc gọn lại túi bên kia
"Cái này.." - Tôi sững người khi nhìn thấy - Một con búp bê vải giống hệt món quà mà tôi đã tặng Jessica ngày sinh nhật, đang nằm cheo leo bên trên túi đồ ăn của cậu ta.
"Có một cô gái tóc vàng vừa làm rơi nó. Tớ đã gọi nhưng cô ấy đi nhanh quá"
Tôi nhoẻn miệng cười, thì ra bé con hậu đậu của tôi làm rơi đây, vậy là em đã đến và đang đợi tôi ở nhà. Nhận lại từ Taeyeon con búp bê, tôi đạp phăng phăng qua con dốc, cảm thấy mình mạnh như vừa được tiêm thuốc tăng lực.
Qủa nhiên, cô công chúa nhỏ đã ngồi xếp bằng ở bậc cửa, chẳng hề hay biết sự xuất hiện của tôi, em vẫn đang xoay lưng vào tường mải mê lục tìm trong túi xách, chắc hẳn bé con đang rối trí vì bị mất đồ, chợt nảy ra ý định trêu chọc em, tôi cất lại con búp bê vào ba lô, điềm nhiên bước tới.
"Sica ah!"
Tiếng gọi của tôi làm em giật mình thì phải, em lúng túng quay người , giấu cái túi vải ra sau lưng.
"Búp bê của Sica đâu rồi?" - Tôi hỏi bằng giọng thản nhiên nhất, trong đầu đã tưởng tượng cảnh em sẽ chạy lại gì lấy cổ tôi, rồi sau đó mếu máo khóc như cách em vẫn thường làm khi mắc phải lỗi gì .
"Sica không biết..Sica đã mang theo nó mà..rơi rồi...rơi rồi"
Nhưng tôi đã nhầm, em im lặng và nhìn tôi, nhìn rất lâu, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên trong vắt.
"Ở trong này" - Em chỉ tay vào túi thì thào - "Sica để nó ở trong này mà"
Mắt tôi bỗng nhiên như có hàng ngàn đốm lửa nhỏ đang cháy, nóng bừng và rát buốt, tôi buồn bã hỏi em
"Sica ah, Sica đã hứa sẽ không bao giờ nói dối Yul bất cứ điều gì. Giờ lời hứa đó vẫn còn có hiệu lực chứ ? "
Cô bé gật đầu rất khẽ, cúi mặt di hai ngón tay vào với nhau.
"Vậy đưa búp bê của Sica cho Yul xem được không ? "
Sự lúng túng khi nãy đã trở thành hoảng loạn, giữ chặt lấy mép túi , em lắc đầu nguầy nguậy, lùi sát người vào chân tường.
"Sica không thích.. Sica không muốn..."
Cơn đau rộ lên ở ngực rồi chạy dọc khắp cơ thể tôi. Một nỗi uất giận ghê gớm khiến tôi nghẹt thở.
Cảm giác này, rất quen.
Nó nhoi nhói như những buổi sáng vươn mình qua trấn song chờ mẹ trong cô nhi viện
Nó rát buốt như khi thấy cái chỉ tay của Teuk lúc hắn giảng giải " bài học" của mình.
Và nó giật lên từng hồi như khi nghe tiếng cười ha hả rất vang của Hara ngày hôm đó.
Tôi nhếch môi, phải rồi, tôi đã từng nói, tôi sẽ rất giận nếu em làm mất món quà sinh nhật.
Chỉ là một lời nói dối nho nhỏ của trẻ con sợ bị đòn. Nhưng với tôi nó có ý nghĩa nhiều hơn thế, hệt như tôi là một kẻ lạc đường giữa đêm khuya, và rồi kẻ đó nhìn thấy một đốm sáng ở đằng xa, nhỏ thôi những cũng đủ để thắp lên cho hắn một hi vọng lớn, hắn đặt hết niềm tin của mình vào đốm sáng ấy, sung sướng lao đi, và thời khắc khi tưởng mình sắp đến nơi, đột nhiên đốm sáng vụt tắt, mọi thứ, lại trở về với màn đêm đen đặc.
"Về đi" - Tôi nắm cổ tay kéo em ra khỏi cửa. Là uất ức, là thất vọng, hay cả hai , tôi không rõ, chỉ biết tôi muốn em biến mất trước mặt tôi, ngay lúc này.
"Yul ah!"
"VỀ ĐI !" - Tôi gầm lên
Cô gái nhỏ không nói, em cụp mắt, ôm chiếc túi vải trước ngực, cúi người bước đi chầm chậm.
 _____________________
 
 
Liền mấy ngày sau đó, em chẳng sang tìm tôi thêm một lần nào nữa.
Khi cơn giận đã nguôi bớt, đôi lúc tôi thấy chút gì hối hận vì đã mắng em, vắng tiếng cười khúc khích của cô bé ấy, từng ngày trôi qua với tôi đều nhàn nhạt và đắng nghét như một tách café không bỏ đường. Mỗi sáng tôi nhìn tờ lịch cũ, nhìn con búp bê vải, rồi nhìn ra bậc cửa, tự hỏi mình, nếu cô bé sang và xin lỗi vì đã thất hứa, vì đã nói dối, liệu tôi có tha thứ không?
Và câu trả lời là "có"
Nhưng, tôi đợi suốt mấy ngày, em chẳng hề quay lại.
Cho tới một tuần sau, tôi gặp ba em trên đường, khi tôi hỏi về em,ông liến thoắng một hồi.
"Con bé dạo này lạ lắm, nó cứ cắm cúi trong phòng suốt thôi, còn đòi mua búp bê nữa"
"Mua búp bê ?"
"Là loại búp bê vải vẫn bán ở siêu thị ấy, trông màu tóc của búp bê giống hệt tóc con bé, Sica thích nên mấy hôm trước bác có mua cho nó một con"
Ông hồ hởi nói rồi vội về, chỉ còn một mình tôi, cười rất nhạt. Phải rồi, chỉ là một món đồ chơi rẻ tiền thôi mà !
Đối với em, có lẽ, tôi cũng chỉ như một thứ đồ chơi
Là do tôi ngốc nghếch, ngốc nghếch quá đỗi, mới đi tin vào lời hứa của một đứa trẻ.
Đêm đó, tôi xé tờ lịch cũ trên tường, rồi tìm con búp bê vải, ném vào sọt rác.
 
 _______________
 
 
Ngày hôm sau, tôi quay lại công ty dạo nọ, đề nghi được gặp trưởng phòng nhân sự ,và hứa hẹn, bất cứ điều gì họ muốn, thật hùng hồn, nhờ vậy tôi kiếm được một chân tiếp thị sản phẩm. Cũng bằng những lời hứa hẹn, tôi bán hàng rất chạy, tiền rót vào túi tôi mỗi lúc một nhiều lên. Cuộc sống từ lúc nào đã trở thành một vòng tròn giả dối, tôi hứa, rồi quên, rồi lại hứa, những lời thề thốt bật ra từ đầu môi cũng trôi luôn khỏi óc, không chút vấn vương.
Có sao đâu? Vì đời này vốn đã là như thế !
 
Hụp lặn với những toan tính thường ngày, có lúc tôi tưởng chừng đã quên cô bé ấy, nhưng mỗi đêm, xoa xoa hai bàn tay vào nhau vì lạnh, sự cô đơn lại giày vò tôi, tôi lại muốn được siết bàn tay em trong tay mình, được ôm em vào lòng, được thủ thỉ chuyện trò với em.
Tôi không thể ngăn mình ngưng nhớ , mặc dù mỗi lần nghĩ về em, là một lần nỗi buồn dâng ngập trí.
Cho đến một ngày giữa đông, vào một đêm tuyết rơi nhiều. Lúc đấy đã nửa đêm, có tiếng gõ cửa, tôi sững lại một hồi khi nhìn thấy hình bóng quen thuộc ấy đang co ro trước bậc thềm, đây chẳng phải lần đầu em đập cửa nhà tôi lúc đêm khuya, nếu như ngày trước, ắt hẳn tôi sẽ vươn tay ôm em vào lòng, nhưng tôi không làm thế, một điều gì đó đã ngăn tôi lại.
"Có chuyện gì ? " - Tôi hỏi, hững hờ.
"Yul ah..Sica ..búp bê" - má em ửng hồng, mắt sáng long lanh, hai tay bối rối đan chặt vào nhau, nhưng tôi không muốn nhìn, tôi sợ đôi mắt trong veo như pha lê ấy, đôi mắt mà tôi từng tin rằng không có gợn nào giả dối.
"Sica mang búp bê Yul tặng đến phải không ?" - Tôi hỏi bằng giọng giễu cợt. Một lúc nào đó em sẽ nghĩ đến thứ đồ chơi cũ này sao ? Hay em cho rằng món đồ thay thế kia sẽ làm tôi mắc lừa ?
Em có vẻ bất ngờ, gật mạnh đầu, và lại cắm cúi lục tìm trong túi.
"Phải rồi..Sica cũng mang búp bê Yul tặng đến..nó ở đây.. Yul xem nhé ! "
Lại thêm một lời nói dối, ừ, khi đã nói dối, thì một lần, hay nhiều lần cũng như nhau cả.
"Không cần"- Tôi gạt tay em - "Về nhà, và ngủ đi nhóc, từ giờ đừng đến tìm tôi nữa"
"Nhưng...nhưng..Yul ah" - Níu lấy cánh cửa, mặt em tái đi, và ánh mắt em lúc ấy càng làm bùng lên trong tôi lửa giận. Tại sao em lại cư xử như thể mình không hề có lỗi ? Tại sao em có thể nói dối tôi bằng ánh mắt như thế ? Nắm lấy cổ tay em hất mạnh, tôi hét lên
" TÔI ĐẦN ĐỘN LẮM PHẢI KHÔNG? LÀ CON RỐI PHẢI KHÔNG? NGAY ĐẾN MỘT ĐỨA CON NÍT CŨNG LỪA ĐƯỢC TÔI PHẢI KHÔNG ? "
Tôi trút vào em nỗi uất hận bấy lâu mà mình đã phải chịu đựng, tôi ghét em, ghét họ, ghét chính mình, ghét tất cả.
"BIẾN ĐI ! BIẾN KHỎI MẮT TÔI !"
Đóng chặt cửa,chạy vào phòng ngủ, tôi bịt tai mình
Em cũng chẳng khác gì bọn họ, dối trá, phản bội
Tôi sẽ không nghe , không nghe, không nghe nữa.
Tôi sẽ chẳng bao giờ bị lừa thêm nữa
Đã quá đủ rồi....


 


Note: vì fic này dài nên mình sẽ chia thành 2 part nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://me.zing.vn/u/lovesoshi23
yulsic_couple23
Member 3
Member 3

avatar

Post : 369
Coins : 2759
Thanked : 426
Join date : 15/02/2013
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-ONESHOT] Lời hứa l Yulsic l PG   Fri Aug 23, 2013 10:19 pm

part 2:
Với lấy chai rượu trên mặt bàn,tôi uống, uống và uống , có lẽ tôi đã say trước khi rót thứ cay xè ấy vào cổ họng, cho tới lúc toàn thân mụ đi và trước mắt là những bóng trắng chập chờn, tôi thả mình rơi trong giấc ngủ.
Tờ mờ sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, là một tin nhắn mừng sinh nhật từ Kim Taeyeon.
Hôm nay là sinh nhật của tôi và thậm chí tôi đã quên mất điều đó.
Chợt, tôi sững lại, có điều gì đó vụt qua óc
 
 
"Sica sẽ tặng Yul một món quà thật đẹp vào ngày sinh nhật"
"Thật nhé ! "
"Sica hứa mà"
 
 
Hấp tấp mở tung cánh cửa, em  của tôi vẫn ở đây,thân hình nhỏ bé gần như bị vùi hẳn, lẫn trong tuyết trắng
Quỳ sụp xuống bên cạnh, tôi điên cuồng cào bới
"Sica !"
"Sica ah!"
 
___________________
 
 
Cửa phòng cấp cứu mở ra, tiếng người nói, tiếng chân chạy, tiếng máy móc, xen nhau, hỗn loạn.
Trong thời khắc ấy, tôi nghe được một câu truyện, loáng thoáng.
Rằng, họ đã tìm thấy cô gái trốn viện hôm qua, rằng, đầu óc cô ta không bình thường, và rằng cô ta biến mất lúc nửa đêm, với đôi chân trần, không rõ đi đâu.
Mân mê chiếc túi vải em vẫn mang theo bên người, mắt tôi dại đi khi nhìn thấy hộp quà be bé được thắt nơ cẩn thận.
Trong chiếc hộp là hai con búp bê vải, một chính là món quà mà tôi đã tặng em ,và một con khác cùng loại, duy chỉ có điều là mái tóc màu vàng óng của búp bê đã bị tháo ra, thay vào đó là mái tóc đen cắt từ vải vụn, bàn tay hai con búp bê được khâu lại với nhau bằng chỉ đỏ, thật chặt, giống như trong tờ lịch cũ từng được đặt ở phòng khách. Bên trong hộp còn quà còn có một tấm thiệp, những chữ to cồ cộ viết vụng về bằng bút dạ.
Sica làm Yul bất ngờ phải không ? Chúc mừng sinh nhật!
Tặng cho Yul cả đấy ! Sica đã nhờ appa mua búp bê và làm cho tóc nó có màu đen giống như tóc Yul, khi hai con búp bê nắm tay nhau như Yul và Sica nắm tay nhau vậy, đẹp ơi là đẹp!
Yul ah! Chúng ta sẽ luôn ở cạnh nhau như thế nhé !
Yul ah, vì Sica bị ốm nên không đến chơi với Yul được, Sica nhớ Yul !
Yul ah,Yul sẽ hết giận Sica mà phải không? Vì Sica là một cô bé biết giữ lời hứa !
 
Tấm thiệp tròng trành trước mắt tôi, xoay tròn, đung đưa như vật sống.
Ra là vậy,tôi tưởng mình hiểu, nhưng thực ra tôi chẳng hiểu chút nào,
Em không hề làm rơi búp bê, chỉ là em muốn giữ bí mật món quà còn đang dang dở.
Em đã chạy bộ từ bệnh viện giữa đêm khuya để mang quà sinh nhật đến cho tôi, còn tôi, tôi không nghe em nói, đã đuổi em đi, đã bỏ mặc em dưới trời tuyết lạnh.
Là tại tôi, ngu muội và độc ác, tôi đã hại chết em rồi.
Giấu khuôn mặt trong lòng bàn tay, tôi bật khóc, ba em ngồi cạnh tôi từ khi nào, ông cũng khóc,tiếng nấc của ông còn làm tôi đau hơn ngàn trận đòn roi.
"Con bé bị viêm phổi, phải vào viện cả tháng nay ,lúc nào nó cũng nhắc đến cô"
"Là lỗi của tôi...lỗi của tôi..nếu tôi biết nó sẽ trốn viện để đi gặp cô, tôi đã đưa con bé đi rồi"
......
Tôi không biết mình đã ngồi ở đó bao lâu, cho đến khi, một y tá thông báo với tôi là em đã tỉnh lại , lao vào phòng cấp cứu, cảnh tượng trước mặt lại làm nước mắt tôi trào ra mãi không thôi.
Cô gái nhỏ của tôi đang nằm trên giường bệnh, chìa bàn tay gầy tím ngắt ra trước, bờ vai em khẽ run lên như sắp khóc, nhưng giọng nói vẫn quả quyết lạ lùng.
"Sica muốn tiêm..bác sĩ hãy tiêm đau Sica đi"
"Sao vậy, cô bé ? Chẳng phải Sica sợ tiêm lắm sao ? "
"Sica muốn tiêm" - Em nói rồi quệt vội những giọt nước mắt vừa trào ra - "Yul hứa nếu Sica bị tiêm đau thì sẽ xoa tay cho Sica mà...Yul sẽ không đuổi Sica về nữa..sẽ cho Sica vào nhà.. bác sĩ...hãy tiêm đau Sica đi.. tiêm thật đau vào...."
Vịn vào tay nắm cửa để khỏi ngã khụy, tôi ôm miệng ngăn mình không bật khóc.
"Sica ah" - Tôi gọi
Nghe tiếng gọi, cô gái nhỏ ấy lập tức quay người lại, nhìn đăm đăm vào tôi như mới thấy lần đầu, em cố nhỏm dậy , hấp tấp rướn người bám lấy vai tôi, và khóc, từng tiếng nấc nghẹn vỡ òa, bờ vai tôi ướt đẫm.
"Yul ah!"
"Yul ah!"
Em khóc rất nhiều, rất lâu, cho đến khi không còn nước mắt nữa, đôi bàn tay vẫn cứ ghì xiết lấy tôi không chịu buông.
"Em ngốc quá, em phải đi về chứ ? " - Tôi mắng em, mắng em dù biết rằng mình mới là người có lỗi
"Nếu Sica về bệnh viện thì sẽ bị bắt lại mất, như vậy thì làm sao tặng quà cho Yul được nữa" - Em cúi mặt, di hai ngón tay vào nhau - " Mà Sica đã hứa rồi"
"Lạnh lắm phải không ?" - Ủ bàn tay tím ngắt trong tay mình, tôi nghẹn ngào không nói được nữa, một nỗi ân hận khôn nguôi cấu xé trong lòng.
"Lạnh lắm..Sica cứ nghĩ Yul không thích chơi với Sica nữa..cứ nghĩ là Yul ghét Sica rồi"
Em chỉ tay vào ngực trái, nước mắt đã lại ngấn ra - "Còn chỗ này nữa..lúc Yul đuổi Sica đi... chỗ này của Sica cũng đau lắm"
"Yul xin lỗi! Sica ah! Xin lỗi !..Yul sai rồi, là tại Yul không tốt" - Môi tôi run bắn lên, và nước mắt tự lúc nào cũng đã rơi ướt hai gò má . Dịu dàng lau những giọt nước mắt trên mặt tôi, em thì thầm từng câu đứt quãng.
"Yul đừng khóc..Sica không khóc nữa đâu nên Yul đừng khóc..Bây giờ thì không sao rồi, Yul đến đây rồi..Sica không buồn nữa "
 
___________________
 

Chuỗi ngày trong bệnh viện, mọi hi vọng cứ dần tắt trong tôi, cô bé bị ốm nặng, và một đêm ngâm mình trong tuyết đã làm cho mọi cố gắng dần trở nên vô nghĩa. Những cơn đau hành hạ em mỗi lúc một nhiều thêm đến nỗi không gượng dậy nổi, và mỗi đêm em lại nắm chặt lấy tay tôi, nấc lên từng hồi trong cơn mê man.
"Yul ah..đau lắm..lạnh lắm..Yul ah..cứu Sica với...Yul ah"
Tôi có thể làm gì cho em ? Làm gì để em bớt đau đây ? Tôi chẳng thể làm gì ..Chẳng thể làm gì....
Cho đến ngày hôm đó, một vị bác sĩ già đến khám cho em, ông không nói, chỉ thở dài, họ vào mang hết những thứ dụng cụ hỗ trợ ra khỏi người em, cũng không tiêm hay bắt uống thuốc như mọi khi nữa. Em vui lắm, đòi tự ngồi dậy, rồi ríu rít khoe với tôi.
"Sica sắp khỏi ốm rồi..Sica không phải tiêm đau nữa"
Tôi bối rối gật đầu, chạy thật nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Tôi chạy mãi, không rõ mình đang ở đâu, bầu trời trước mặt tôi chao nghiêng và xám xịt, gió tuyết quất vào mặt, rát buốt, lạnh đến tái người, đêm đó hẳn em cũng lạnh như thế, em còn đang bị ốm, em mặc không đủ ấm,chân em không mang giày...
Tại sao lúc đó tôi không nhìn thấy gì ẩn sau khuôn mặt háo hức của em, không thấy em đang run lên vì lạnh ..tại sao tôi có thể tàn nhẫn với em đến thế ?
Qùy sụp xuống đường, tôi thấy mặt mình ướt đẫm. Em của tôi nào có lỗi gì ? Đó là cô bé ngoan ngoãn nhất, trung thực nhất, đáng yêu nhất trên thế gian này, kẻ đáng chết là tôi, tất cả tội lỗi là do tôi ! Tại sao ông trời không trừng phạt tôi ? Tại sao không giết tôi đi?
 
_______________

Đêm hôm ấy, em đã mệt thêm so với lúc sáng, em không ăn được chút gì và hơi thở mỗi lúc một ngắn đi. Em quàng tay qua eo tôi háo hức nói bằng giọng đã khan đặc vì ho nhiều, gần như tiếng thở.
"Khi Sica khỏi ốm rồi, Yul sẽ dẫn Sica đi công viên trò chơi nhé!"
" Khi Sica khỏi ốm rồi, mình sẽ lại chơi trò gia đình..Sica sẽ cho Yul làm seobang của Sica"
Tôi gật đầu "Ừ, mình sẽ đi hết, sẽ làm tất cả, chỉ cần Sica khỏi ốm thôi"
Em hỏi tôi, mí mắt đã sụp xuống
"Còn Yul, Yul muốn làm gì ?"
Muốn làm gì ư ? Cổ họng tôi khô đắng .Tôi chỉ muốn mỗi sáng lại được đánh thức em dậy,được hôn vào vầng trán cao của em , được nghe em nói. Chỉ vậy thôi.
Chỉ vậy thôi, nhưng sao ước mơ ấy của tôi mỗi lúc một quá xa vời, để rồi mỗi nửa đêm tôi giật mình hốt hoảng, càng siết chặt em vào lòng lại càng thấy như hình hài nhỏ bé ấy đang dần tuột khỏi tay mình, sẽ ra sao nếu ngày mai em không thức dậy nữa, sẽ ra sao nếu tôi không còn được ôm em trong vòng tay này nữa ?
Hôn vào mái tóc em, tôi thấy mình thật nhỏ bé, em có biết em là cả thế giới của tôi không ? ước gì thời gian dừng lại mãi để tôi có em trong vòng tay thế này.
"Sica ah..Yul không còn gì cả, không còn gì hết, chỉ còn một mình em thôi, em biết không ?"
"Sica ah.. em hứa với Yul một điều nữa có được không ? Hứa với Yul.. ngày mai khi Yul gọi, em sẽ thức dậy nhé..."
Nhưng sao em không hứa, mắt em nhắm nghiền. Có phải tôi đang tưởng tượng không ? Nhưng sao bàn tay em lại đang lạnh đi
"Sica ah" - Tôi gọi - "Đừng ngủ Sica...hãy hứa với Yul trước đã.. Ngày mai Yul muốn chơi trò gia đình...Yul còn chưa được làm seobang của em...Sica ah !"
Tôi lay người em, tôi gọi mãi, nhưng em chẳng thể nào trả lời tôi nữa, em đã bỏ tôi đi mất rồi.
 
_____________
 
 
 
Đó là một ngày đầu xuân. Trời cao và trong xanh
Ôm hai con búp bê vải lên tầng cao nhất của công ty, tôi phóng cặp mắt ra xa, trời hôm nay cũng trong như ánh mắt em, và nắng cũng óng ánh vàng như màu tóc của em . Những tia nắng ban mai ôm trọn lấy thân thể tôi, nhưng chẳng hiểu sao, tôi thấy lạnh, lạnh buốt, như thể tuyết đang bay lất phất, len lỏi vào tận đáy tim.
Sica ! Yul nhớ em! Rất nhiều!
Yul sẽ ở cạnh em, sẽ nắm tay em, che chở cho em, em sẽ không bị lạnh, không bị đau, không phải cô đơn một mình nữa.
Vì Yul đã hứa !
Đã hứa mà !
.
.
.
Và rồi, tôi thả rơi mình, nhẹ hẫng....
.
.
.
 

END




Note: fic này ko phải do mình viết nhé, mình đã xin phép au bên wattpad rồi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://me.zing.vn/u/lovesoshi23
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-ONESHOT] Lời hứa l Yulsic l PG   Sat Aug 24, 2013 11:20 am

trời ơi sao end bùn thế này
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
♥Elyna Wide♥
Newbie

avatar

Post : 8
Coins : 1463
Thanked : 0
Join date : 23/08/2013
Age : 17

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-ONESHOT] Lời hứa l Yulsic l PG   Sat Aug 24, 2013 7:39 pm

Buồn quá :( Không phải một đứa chết một đứa sống mà cả 2 đứa cùng chết :((
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-ONESHOT] Lời hứa l Yulsic l PG   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC-ONESHOT] Lời hứa l Yulsic l PG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-