AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2460
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Aug 26, 2013 10:13 pm

First topic message reminder :


Tên gốc: Đồng học, nhĩ hảo!

Tác giả: Tát Không Không

RATING : NC

Convert: candy_heart bên TTV


Edit: bichan + viochan

Pairings: Yulsic


Category: hài, lãng mạn

Tình trạng :hoàn
Nguồn: [You must be registered and logged in to see this link.]


p/s mình không phải au fic này đâu nhé.Vốn fic thuộc thể loại ngôn tình, nhưng mình không thích nam hoa yuri nên mới   Edid và covert lại thành G x G thôi . Fic này hình như cũng lâu lắm rồi thì phải, mong mọi người sẽ thích :gau1: 

Tiết tử 

   Trên giường lớn mềm mại,hai thân thể trần trụi quấn quít, giao hòa chặt chẽ với nhau.

   Hơi thở nóng rực, mồ hôi nhỏ giọt, rên rỉ khe khẽ, tất cả tạo nên một phong cảnh thật mỹ miều, gợi cảm.

Bàn tay cậu chu du trên thân thể trắng mịn như tuyết của cô, lướt tới đâu là đốt lửa nóng rực tới đó,nhen nhóm trong cơ thể cô dục vọng nguyên thủy nhất.

Đôi mắt cậu như ẩn chứa ánh sao lấp lánh, bờ môi cậu thật ấm áp mềm mại. Những sợi tóc đen nhánh tán loạn của cậu dính sát vào nhau trải dài trên gương mặt tuấn mĩ ngâm đen, uốn lượn thành một cỗ gợi cảm.

Hô hấp của bọn họ dây dưa lẫn nhau, thân thể của bọn họ quấn chặt lấy nhau.

Cậu có kinh nghiệm mà khiêu khích mẫn cảm của cô, làm toàn thân cô tê dại.

Khát vọng của cô càng kích thích mãnh liệt, khát vọng phát tiết trào ra.

Cô nhắm mắt lại, cùng đợi thời khắc sắp xảy ra đó.

Thế nhưng,cậu dừng lại.

Cô mở mắt, cấp thiết hỏi thăm:
 “Làm sao vậy?”
 

Cậu thở dài:
  “Em lớn lên thực sự quá xấu, Yul không làm được.”

Cô cái khó ló cái khôn:
  “Cầm chăn bịt kín mặt em là được?”

Đôi mắt cậu sáng lên:
  “Cách này được.”

Vì vậy, mặt của cô bị khăn trải giường bịt kín.

Cuộc vận động trên giường lại tiếp tục.

Cô cảm giác được cậu đang đặt những ngón tay thon dài của mình ở nụ hoa của cô, sau đó động nhẹ một cái, liền tiến vào cô.

Một trận đau nhức kéo tới,cô thảm thiết kêu lên một tiếng, sau đó…

  Soo Yeon bỗng nhiên mở mắt ra, tỉnh lại.

Cô thở dốc, kinh ngạc phủ định.

Trời xanh, đất rộng, đức mẹ Ma-ri-a,Chúa Jesus, ngọc đế, vương mẫu, Diêm vương, quỷ dạ xoa.

Thật sự là một giấc mộng kinh khủng, hèn hạ!

Lúc tên kia ngại mình xấu xí, cô không đá hắn một cước đá xuống giường thì thôi, ngược lại còn đề nghị lấy chăn che mặt mình lại?!

Quan trọng hơn là,  nữ nhân kia, bộ dạng sao lại giống y như đúc tên than củi đáng ghét mà mình hận nhất đời?

Jung Soo Yeon, ngươi thật sự là rất đói khát.Mình điên thật rồi”

 Soo Yeon vừa tự mắng mình vừa lau đi mồ hôi lạnh trên trán, nhưng tay vừa nâng lên, lại cứng lại — cô nghe thấy hai trái tim đang đập.

Một đương nhiên là của mình, mà một quả khác…… Cô chậm rãi quay đầu, thấy hé ra khuôn mặt cô không muốn thấy nhất.

Làn da bánh mật mịn màng, đôi mắt khép chặt với 2 hàng lông mi dài cong vút, cái mũi cao thẳng, làn môi đầy đặng đỏ mọng, còn có thân thể cân đối ,quyến rũ trần trụi kia.

Kwon Yuri, là Kwon Yuri.

Jung Soo Yeon dùng sức nhắm mắt,mở ra, lại nhắm mắt, lại mở ra, lại nhắm, lại mở, lặp đi lặp lại rồi lặp đi lặp lại, hắn vẫn ở đó không biến mất.

“A!!”

Tiếng hét cá heo danh tiếng chói tai rạch ngang bầu trời, làm kinh động vô số chim nhỏ bay lên


Được sửa bởi shuryn_love yulsic ngày Thu Sep 19, 2013 9:04 pm; sửa lần 23.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
TaeNy0307
Member
Member

avatar

Post : 103
Coins : 1694
Thanked : 5
Join date : 05/01/2013
Age : 17

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sat Aug 31, 2013 9:32 pm

fic hay quá au ơi , hóng chap sau xem bạn Yul bị xử ntn ;))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
P_Seomate
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 825
Coins : 2200
Thanked : 76
Join date : 08/09/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 01, 2013 2:25 pm

kakaka tiu yul goy chọc ai không chọc lại chọc con Mều :gau12:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
trantuyetnhi123
Newbie

avatar

Post : 89
Coins : 1761
Thanked : 0
Join date : 27/10/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 01, 2013 6:16 pm

hay hay ra nhanh dj au hóng chap rui
ko bjk công chúa sẽ làm j` Yul đây
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2460
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 01, 2013 7:42 pm

[chương 6]

Một tuần sau, Soo Yeon đi tới sân thi đấu đúng giờ.

Tuy rằng là nghỉ hè nhưng đội bóng rổ luôn luôn nơi tập hợp của các cô nàng xinh đẹp . Ngẫm lại xem, dưới ánh nắng mặt trời, mấy người đẹp hăng hái chạy băng băng, mồ hôi chảy trên da thịt tràn đầy sức sống, gió lướt nhẹ qua khuôn mặt thanh tú của bọn họ.

Với nam sinh và  nữ sinh trung học mà nói, quả thực là một giấc mộng đẹp. Chính vì thế, trận đấu này thu hút rất đông học sinh , vây quanh sân chật như nêm cối.

Soo Yeon tìm được ở chỗ nghỉ, đưa đồng phục cho cậu. Đang chuẩn bị đi thì Yuri lại kéo cô đến đứng cạnh cái rổ, dặn dò:

 

 “Đợi lát nữa đứng đây xem, không được đi đâu hết, còn nữa, lúc nào đấu xong… tôi có việc cần nói với cậu, nghe rõ chưa?”

Soo Yeon cụp mắt né tránh:



“Rõ rồi.”

Yuri thấy cô bé này hôm nay hơi lạ nhưng chưa kịp ngẫm nghĩ thì đã đến giờ, Cậu lập tức thay đồng phục.

Hai nữ sinh trường khác đứng bên cạnh Soo Yeon chớp chớp mắt với cô, chỉ vào Yuri hỏi:



 “Người yêu cậu đấy à? Đẹp trai quá đi mất.”

  “Không.” Soo Yeon nhẹ giọng nói: “Không phải.”

Hai nữ sinh kia nhún nhún vai, bỏ đi.

Soo Yeon đứng trong đám đông nhìn Yuri linh hoạt di chuyển trên sân bóng rổ. Mái tóc đen dài cột cao phía sau thi thoảng lại phất qua cặp mắt đen như hắc ngọc, còn cả cái mũi thẳng thanh tú, đôi môi  mọng lúc nào cũng khẽ nhếch tạo nên một độ cong quật cường kiên nghị. Vóc người cao mà thon dài cân đối, tựa như một tác phẩm nghệ thuật. Cả người cậu dưới ánh mặt trời như được phủ lên một sắc vàng lung linh.

Không biết vì sao, ngực Soo Yeon lại có một loại cảm giác khác thường, giống như… có gì đó nảy sinh.

Cô bỗng nhớ tới chuyện ngày đó cậu dạy cô cách đối phó với Park Gyuri , ra mặt giúp cô; bỗng nhiên nhớ tới mỗi lần kiểm tra số học cậu đều ở phía sau đọc đáp án cho cô; bỗng nhiên nhớ đến những khi cậu ăn cơm hộp cô làm không còn một hạt rồi ngồi phịch xuống ghế thở hổn hển; bỗng nhiên nhớ tới nụ cười của cậu , nụ cười đẹp đến xấu xa…

Soo Yeon lắc đầu thật mạnh, không được, cô không thể nghĩ đến những điểm tốt của Kwon Yuri nữa, không được nghĩ nữa.

Vì vậy, cô xoay người, chạy ra ngoài.

Yuri thoải mái chơi bóng trên sân, tâm trạng cậu hôm nay cực kì tốt. Bởi vì, Soo Yeon đang đứng xem bên cạnh.

Cậu đã quyết định, ngay khi mình thắng trận đấu ngày hôm nay sẽ đưa ra đề nghị hẹn hò với Soo Yeon ,đương nhiên, cô không có quyền từ chối.

Nhớ tới khuôn mặt trắng nõn của cô bé kia, trong lòng Yuri bỗng mềm đi, bất giác nở nụ cười.

Đúng lúc này, TaeYeon truyền bóng tới tay ,cậu cầm bóng, làm mấy động tác giả phóng khoáng tự nhiên lừa được cầu thủ đối phương, nhanh chóng đi tới dưới rổ. Toàn bộ nữ sinh đều bị khuôn mặt đẹp như điêu khắc và phong thái mạnh mẽ của cậu mê hoặc, hò hét chói tai mà vỗ tay.

Cậu giữ bóng, một mình lao lên, sải bước nhảy lên cho bóng vào rổ. Gió khe khẽ cổ động bên tai Yuri , miệng cậu hơi cong lên, nở một nụ cười thật tự tin. Khóe mắt cậu bất giác liếc về phía bên cạnh nơi Soo Yeon đang đứng, thế nhưng – không ngờ lại không thấy cô bé đó đâu!

Cùng lúc, cậu nghe thấy một âm thanh. Hình như là tiếng vải rách, rất nhỏ, nhưng lại được phóng đại đến vô hạn trong đầu cậu

Âm thanh đó phát ra từ trên người cậu, đồng thời, mông cậu bỗng nhiên có cảm giác mát mát. Chẳng lẽ quần mình… bị rách?

Bóng lọt vào rổ đối phương rơi xuống đất tạo nên tiếng ‘bang bang’ — toàn bộ sân bóng lặng ngắt như tờ, chỉ có tiếng rất đông người đang hít một hơi lạnh thật sâu.

Tất cả mọi người đều thấy rõ quần của Yuri bị rách một đường dài, hơn nữa, quần lót của cậu cũng bị lộ hết ra. Cô nàng đẹp trai đã bị hở quần trong giữa chốn đông người. Một Kwon Yuri cao cao tại thượng luôn xuất hiện một cách hoàn hảo và tỏa sáng nhất  nhất , chỉ trong tích tắc toàn bộ hình tượng đều mất sạch

Không ai dám cười vì bọn họ thấy trên đỉnh đầu Kwon Yuri lượn lờ một luồng oán khí cực mạnh. Yuri cúi đầu, lẳng lặng nói:

 
Soo Yeon, cả đời này, cậu đừng mong thoát được khỏi lòng bàn tay tôi.”

Lúc này, Soo Yeon đang ngồi trên máy bay đi Mỹ, cả người bỗng run lên.

  “Sao lại run thế?” Bà Jung ngồi cạnh sờ sờ trán con gái: “Có phải bị sốt không?”

“Không sao ạ.” Soo Yeon lắc đầu, trùm chăn kín người.

Cô đã làm, cô thực sự đã làm vậy. Tối hôm qua, cô đã động tay động chân trên bộ đồng phục của Kwon Yuri . Chỉ cần có một cử động mạnh thì đường chỉ sẽ bị rách. Mà bây giờ, Tên đen ấy hẳn là đã lửa giận cao ngút đến tận trời, đang tìm mình khắp nơi để tính sổ.

Có điều, cô đã quyết định rồi, vì nghĩ cho sự an toàn tính mạng của bản thân, cô sẽ vĩnh viễn không quay về.

Vĩnh viễn.

Nhìn những đám mây như kẹo đường ngoài cửa sổ, Soo Yeon chậm rãi chìm vào mộng đẹp.


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yhhd
Newbie

avatar

Post : 6
Coins : 1487
Thanked : 0
Join date : 26/07/2013
Age : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 01, 2013 9:26 pm

Fic hay lắm shuryn ơi!tiếp tục up chap thường như vậy nha! Thanks!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yhhd
Newbie

avatar

Post : 6
Coins : 1487
Thanked : 0
Join date : 26/07/2013
Age : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 01, 2013 9:27 pm

Fic hay lắm shuryn ơi!tiếp tục up chap thường như vậy nha! Thanks!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1569
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 11:14 am

fic hay lắm thanks au nha
nhanh ra chap mới nha au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
trantuyetnhi123
Newbie

avatar

Post : 89
Coins : 1761
Thanked : 0
Join date : 27/10/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 3:44 pm

hay quá đọc cười đâu cả bụng

Ca chơi ác quá Yul rách lun cái quần ......................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................................

sao ko viết cho Yul cái quần Mickey lun au ơi
:gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13: :gau13:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nấm Lùnz
Member 2
Member 2

avatar

Post : 290
Coins : 2272
Thanked : 527
Join date : 20/12/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 4:21 pm

Mình có thể copy truyện này qua wattap được chứ?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2460
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 7:29 pm

@trantuyetnhi123 OH~ bạn thật lợi hại , có thể làm thấy bói ấy !  :gau1: . Cái quần Mickey của bạn thật sự sẽ xuất hiện ở chương này đó nha !

@Nấm Lùnz Bạn cứ up đi chỉ cần ghi rõ au và nguồn là được, vì mình chỉ cover lại thôi, để tránh người ta nói mình đạo văn bạn nhé !

@Yhhd , @ Hwang_ha_soak  cảm ơn các cậu, mình sẽ up chap thường xuyên, mỗi ngày một chương nhé ! :nam2: 

[chương 7]



*Năm năm sau*

  “Tiểu thư, hãy tỉnh dậy đi ạ, tiểu thư?”

Soo Yeon chậm rãi mở mắt, thấy tiếp viên hàng không mỉm cười nhắc:

 “Tiểu thư, đã tới nơi rồi.”

Cô nói cám ơn, giang hai cánh tay, duỗi thắt lưng. Cuối cùng cũng quay về rồi.

Cô cố gắng hết sức học ngành quản lý khách sạn ở Mỹ, năm nay vừa tốt nghiệp thì có một khách sạn nổi tiếng trong nước mời cô về làm việc. Soo Yeon càng nghĩ càng thấy công việc này khá là có triển vọng phát triển nên đã đồng ý. Trùng hợp chính là, bạn tốt hồi trước Tiffany sắp kết hôn, mời cô về làm phù dâu.

Chuyện đã đồng ý từ năm năm trước sao có thể không làm? Soo Yeon đồng ý ngay lập tức.

Kéo hành lý đi ra khỏi sân bay, nhìn cảnh vật xa lạ mà quen thuộc, trong lòng cô có một cảm giác không rõ. Đang lúc xuất thần thì một người lao mạnh đến ôm chầm lấy cô. Soo Yeon đang định kêu cứu mạng lại nghe thấy giọng nói cao vút quen thuộc oán giận nói:

Soo Yeon, không ngờ cậu dám chạy tận năm năm!”

Soo Yeon định thần lại thì thấy một cô gái đẹp như con lai, đôi mắt cười rạng rở vận trên người cái đầm hồng chóe đến lóe mắt ,lập tức kinh ngạc vui mừng gọi to:

 “Fany, Tiffany!?”

  “Lần này gặp lại, tớ rất muốn nuốt hết mấy lời vô nghĩa của cậu vào bụng. Bây giờ hôn lễ của tớ là quan trọng nhất, nhanh lên xe đi!” Fany nhét cô vào trong xe, đạp chân ga, xe lao về phía trước nhanh như tên bắn.

Dọc theo đường đi, xe vượt qua mười xe khác, vượt đèn đỏ chín lần, bỏ mặc tám chú cảnh sát, rốt cục bọn họ dừng lại trước một cửa hàng áo cưới.

Chân Soo Yeon còn đang như nhũn ra đã bị Fany lôi vào. Sau đó, một đám người lập tức vây quanh, bắt đầu thử cho cô mặc từng bộ từng bộ lễ phục phù dâu. Fany đứng một bên dùng ánh mắt nghiêm khắc xét duyệt.

  “Cái này không được, nhìn quá tầm thường. Phù dâu cũng là một phần của cô dâu, thể hiện khiếu thẩm mĩ của tôi.”

  “Cái này cũng không được, quá tôn da cô ấy, nhìn còn đẹp hơn cả tôi, vậy không được.”

Trải qua vô số lần cởi cởi mặc mặc như thế, đến tận lúc Soo Yeon sắp gục xuống, Fany mới thoả mãn :

 “Cái này không tệ, thẩm mĩ không quá tầm thường, cũng sẽ không nổi bật hơn cô dâu, chính là nó.”

Phù, rốt cục cũng xong! Soo Yeon thở phào, đang chuẩn bị ngồi xuống nghỉ ngơi một chút thì Fany lại ngăn lại, lôi cô hết đến cửa hàng trang sức xem dây chuyền lại đến spa chăm sóc da, đi cửa hàng đồ lễ kiểm tra tình hình in thiệp mời…

Từ hôm nay trở đi, ác mộng của Soo Yeon đã bắt đầu. Với một người điên cuồng chuẩn bị cho hôn lễ của mình từ khi 5 tuổi như Tiffany mà nói, hôn lễ là thứ còn quan trọng hơn tính mạng. Bởi vậy, tất cả đều không thể sai sót, tất cả đều phải hoàn mỹ.

Chính vì vậy mà cô đích thân lo tất cả mọi thứ từ việc lớn như đặt tiệc cưới, cho đến việc nhỏ như chọn mẫu bao lì xì, tất cả cô đều tự quyết định. Mà nhiệm vụ của Soo Yeon  chính là làm trợ lí cho cô. Đây là một tháng bận rộn nhất trong cuộc đời Soo Yeon, thời gian ngủ mỗi ngày của cô không được đến 5 tiếng, lúc nào cũng phải hối hả ngược xuôi với Fany khắp thành phố, mệt đến suy nhược cả người. Mãi tới đêm trước hôn lễ, cái đầu bận đến rối tung rối mù của cô mới bỗng nảy ra một câu hỏi:

 “Ai là chú rể thế?”

  “Cậu cũng biết người đó đấy.” Fany nháy mắt mấy cái.

  “Là ai cơ?” Lòng hiếu kì của Soo Yeon nổi lên.

  “Kim TaeYeon.” Fany nói.

Soo Yeon cười hỏi:
 
“Các cậu sao lại đến với nhau thế? Nhưng đúng là hai người rất xứng đôi, TaeYeon là một người rất tốt.”

“Chẳng phải nhờ phúc của cậu hay sao, sau khi cậu vỗ mông biến mất, Kwon Yuri ngày nào cũng tới tìm tớ đòi địa chỉ. Tớ thà chết chứ không chịu khuất phục, thế nào cũng không chịu cho cậu ta, thế là cậu ta bắt đầu đuổi giết tớ. May mà hồi đó tớ thông minh, dùng nhan sắc dụ dỗ Tae tae, lừa cậu ấy chống đỡ giúp tớ, tớ mới có thể bình an sống hết cấp ba.” Fany nhăn nhăn cái mũi:
   
“Sau đó tớ nghĩ, nếu đã phải hy sinh nhan sắc để dụ dỗ rồi thì đâu thể để cậu ấy được lợi, thế là tớ tóm cậu ấy về làm chồng.”

“Fany , cực khổ cho cậu rồi.” Soo Yeon hít hít mũi: “Đều tại tớ mà cậu bị Kwon Yuri ức hiếp.”

“Chính thế.” Fany tự đắc nhướng mày: “Bây giờ còn oán giận vì phải cực khổ làm phù dâu cho tớ nữa không?”

“Không, tuyệt đối không, làm phù dâu của cậu là vinh hạnh rất lớn của tớ.” Soo Yeon nịnh nọt nói, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề rất nghiêm trọng, cô lo lắng hỏi:

“À này…Kwon Yuri , cũng tới tham gia hôn lễ ư?”

Tuy rằng chuyện đã qua lâu rồi nhưng nhớ tới cậu cô vẫn cứ sợ như trước.

Fany an ủi nói:

“Yên tâm, hình như cậu ta vì bị thương hay gì đó nên còn đang ở Úc á. Thế nên phù rể đành phải nhờ những người khác.”

“Cảm tạ trời đất.” Soo Yeon lau mồ hôi.

“Nhưng mà Soo Yeon này,  năm đó, cậu đúng là rất ác.” Fany bội phục sát đất: “Cậu quả thật  lợi hại ,cậu ta bắt nạt cậu 1 năm , cậu chỉ cần 1 chiêu ,có bao nhiêu thù bao nhiêu oan ức Kwon Yuri đều phải trả sạch cho cậu, cậu đã lưu lại thành công trong trí nhớ của Yuri một vết nhục nhã không thể xóa nhòa. Biết không? Lúc đó … ít nhất … Có một nghìn người đã tận mắt nhìn thấy cái cậu ta mặc chính là quần lót hình chuột mickey màu đen, có rất nhiều người đã dùng điện thoại di động để lưu lại chứng cứ mãi mãi. À ừ thì, tớ cũng làm một kiểu… Nhìn này, nét lắm đúng không, phải công nhận, mông cậu ta cong thật… Mà nhá, mọi người bàn tán sau lưng cậu ta tròn một năm, ha ha ha, mặt cậu ta cũng muối cả một năm. Sau đó, cậu ta ra nước ngoài du học, aizz, thật đáng thương, có khi không bao giờ… vượt qua nổi nỗi ám ảnh này mất…”

Nhìn bức ảnh quần lót rõ nét trong điện thoại di động, nghe Fany miêu tả tình trạng thảm hại của Kwon Yuri , Soo Yeon không hề vui mừng mà cô bắt đầu run.

Kwon Yuri nhất định sẽ giết mình, nhất định.

Đảo mắt đã đến ngày cưới, sáng sớm Soo Yeon đã bị đánh thức ,giúp Fany mặc quần áo, trang điểm, thu xếp đồ đạc, tiếp đón khách khứa… Cuối cùng, đầu óc cô choáng váng, cả người cạn sức, suýt nữa thì xỉu tại chỗ.

Tất cả đều diễn ra rất hoàn hảo, tiệc cưới đã bắt đầu. Trên sân khấu tràn ngập hoa tươi, cô dâu chú rể đang đứng trò chuyện với người dẫn chương trình.

“Vừa rồi là lời thề của chú rể, một tình cảm sâu nặng thật cảm động.” Người dẫn chương trình ôm ngực, giọng nói nghẹn ngào. Sau đó đưa micro cho cô dâu : “Vậy tiếp theo, chúng ta hãy nghe những lời cô dâu muốn nói trong ngày hôm nay.”

Tiffany xinh đẹp hoàn mỹ ưu nhã nhận lấy micro, không biết lấy từ đâu ra một tập giấy A4 dày cộp, đôi môi đỏ khẽ mở ra:

  “Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn những người dưới đây: một, cửa hàng bán hoa Seohyun vì họ đã chuyển hoa hồng từ Hà Lan sang đây cho tôi bằng đường hàng không mà đến nơi vẫn rất tươi. Hai, bộ phận ẩm thực SooYoung của khách sạn vì họ đã đưa thịt bò Kobe Nhật Bản tươi sống đến đúng giờ. Ba là…”

Phù dâu Soo Yeon đứng ngay sát sân khấu bất đắc dĩ cười cười. Nhưng đối với người lên kế hoạch cho đám cưới của mình từ lúc 5 tuổi như Fany mà nói, việc này cũng không tính là quá đáng.

Soo Yeon bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên hai cô gặp nhau Fany đã hỏi cô rằng đám cưới thích hoa bách hợp hay là hoa hồng tươi. Lúc đó đúng là làm cô sợ hết hồn. Không ngờ nhiều năm như thế đã trôi qua. Đúng là thời gian qua nhanh, năm tháng như thoi đưa, thời gian thấm thoát, thời gian qua mau, năm tháng trôi như nước chảy, năm tháng không chờ đợi ai,…

Đang lúc khiêu chiến với giới hạn thành ngữ của mình, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói trầm hơi quen thì phải:

“Jung Soo Yeon, rốt cục cậu đã quay về.”

Soo Yeon như bị sét đánh, nhất thời ngây ra tại chỗ.

Fany lại lật thêm một tờ:

“Một trăm năm mươi tư, cảm ơn con mèo hoang dưới lầu nhà tôi ba ngày trước đã ngừng động dục O_o , giúp tôi đêm hôm qua có được một giấc ngủ ngon, nhờ đó mà hôm nay da tôi mới mịn màng như vậy…”

Cụ già ngoài 60 tuổi phía dưới sân khấu đã bắt đầu buồn ngủ.

“Cậu cho rằng có thể trốn cả đời ư?” Giọng nói u ám đó ở ngay bên tai cô.
Soo Yeon nuốt nước bọt, khuôn mặt cứng ngắc.

Fany uống một ngụm nước, tiếp tục lẩm bẩm:

“Một trăm năm mươi sáu…”

Chú rể và phù rể trao đổi ánh mắt, chậm rãi bước đến bên cạnh Fany , bắt đầu ra tay.

  “Cậu nói xem, tôi phải trừng phạt cậu thế nào đây?” Giọng nói lạnh như băng.

Chú rể và phù rể rốt cục cũng cướp được cái micro, Fany giãy dụa tổng kết một cậu:
  

“Nói chung, cảm ơn tất cả những người đã giúp hôn lễ của tôi hôm nay trở nên hoàn mỹ, tôi yêu mọi người.”

Người dẫn chương trình vội vã đưa micro cho Soo Yeon:
 

 “Tiếp theo, mời phù dâu kể cho chúng ta nghe chuyện khi cô dâu và chú rể quen nhau.”

Soo Yeon vô thức nhận lấy micro.

Nhưng trong đầu cô trống rỗng, những lời chuẩn bị từ hôm qua cô đã quăng lên tận chín tầng mây rồi.

Tay cô run rẩy, cô cảm nhận được ánh mắt của người kia như thể đang thiêu một lỗ thủng trên lưng cô vậy. Trên lưng cô đầy những con rắn nhỏ lạnh lẽo đang không ngừng nhúc nhích. Cô ép mình phải mở mồm:
 

“Tôi và Fany lúc ở trung học… lúc ở trung học… Chúng tôi…”

Trung học, đúng, Kwon Yuri học cùng trung học lại xuất hiện, cậu ta đến báo thù, cậu ta sẽ giết mình mất!

Sợ hãi lập tức khiến Soo Yeon mất đi lý trí, cô không chịu nổi nữa, xách váy lao nhanh xuống sân khấu:
 
“Kwon Yuri, tôi sai rồi, xin hãy tha cho tôi!”

Nhưng Yuri không bỏ qua, một mực đuổi theo phía sau không dừng:


 “Jung Soo Yeon, cậu đứng lại cho tôi!”

Hai người cứ như thế chạy ầm ầm ra khỏi tiệc cưới, khách khứa quay sang nhìn nhau, cả hội trường náo loạn.

Người dẫn chương trình phục hồi lại tinh thần, đang chuẩn bị hắng giọng tiếp tục nói thì đột nhiên cảm thấy nửa người bên phải lạnh như băng. Anh ta quay đầu, lập tức sợ chết đứng, chỉ thấy phía sau cô dâu Tiffany phủ một lớp sương mù dày đặc mà hoa cầm trên tay cũng bắt đầu héo từng bông từng bông một. Cô gằn từng chữ:
 
“Tôi, muốn, giết, chết, hai, người! ! !”

Oán niệm thật đáng sợ, chú rể phù rể và người dẫn chương trình ôm lấy nhau, lạnh run.

Tiếng bước chân phía sau càng ngày càng gần, Soo Yeon cùng đường, lao vào toilet nam, chạy vào một buồng nhỏ khóa chắc cửa lại ,cũng may toilet không có ai , nếu không cô không chết vì bị Kwon Yuri đuổi mà sẽ chết vì xấu hổ mất thôi. Sau đó, cô ngừng thở, nghiêng tai lắng nghe.

Thế nhưng, bên ngoài hoàn toàn im lặng không một tiếng động.

Chắc cậu ta không dám vào đây đâu. Soo Yeon  thở phào một hơi dài, vỗ ngực, tựa người vào cửa.

Nhưng sao mình vẫn cứ cảm giác thấy ánh mắt hừng hực như lửa thế này?

Soo Yeon chậm rãi mở mắt ra, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy —Kwon Yuri đang tựa vào tấm ván ngăn cách buồng, nhìn cô, cười nhạt.

Cô muốn hét thật to nhưng lại phát hiện mình bị mất tiếng. Cô muốn chạy nhưng lại phát hiện chân không nhấc nổi một bước. Điều duy nhất cô có thể làm chính là mở mắt trừng trừng nhìn Kwon Yuri nhảy xuống từ tấm ván ngăn.

Gian buồng nhỏ bé càng trở nên chật chội. Soo Yeon  run nhẹ, cuộn mình vào góc.

Yuri vươn tay nâng cằm cô lên, nghiến răng nói:

“Jung Soo Yeon, cậu chết chắc rồi.”

Năm năm không gặp, khuôn mặt Yuri vẫn đẹp như trước, chỉ có phần mất đi sự ngây ngô non nớt và thêm phần trưởng thành. Cậu cao lên rất nhiều hơn cô gần một cái đầu , thân hình thon dài quyến rũ. Cả người tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ.

Đáng tiếc, với Soo Yeon  mà nói, bây giờ không phải lúc thưởng thức cái đẹp. Cô lúc này chính là đang đứng trên ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Môi Soo Yeon  run run:

“Xin… Xin lỗi.”

Yuri mỉm cười, trên mặt lộ ra vẻ tàn nhẫn đẫm máu:
 
“Muôn rồi, bây giờ mới xin lỗi thì đã muộn rồi.”

Soo Yeon sợ đến chân tay luống cuống, đầu óc trống rỗng. Người đang trong tình trạng sợ hãi có thể làm bất cứ chuyện gì. Soo Yeon  không biết lấy sức lực từ đâu ra, bỗng nhiên cắn vào bàn tay Yuri đang nắm chặt cằm mình, cắn thật mạnh.

Yuri bị đau, vội vàng lùi về phía sau.nhân cơ hội mở cửa lao ra ngoài.

Jung Soo Yeon, tôi sẽ xé xác cậu thành từng mảnh nhỏ! !” Thù cũ, nợ mới, Kwon Yuri trong nháy mắt biến thành một con rồng cực kì khủng bố.

Soo Yeon không để ý đến hình tượng cắm đầu chạy về phía trước. Sắp cầm được cái tay nắm cửa toilet thì cô bỗng nhiên cảm thấy lưng cứng đờ.

Trong lòng Soo Yeon  nổ ‘bùm’ một tiếng. Tiêu đời rồi, cô mà bị bắt được thì sẽ bị xé xác thành từng mảnh nhỏ!

  bị một lực mạnh xoay người ép phải nhìn thẳng vào mặt cậu, lúc này chính là khuôn mặt đẹp âm u đến đáng sợ. Sự tuyệt vọng bao trùm lên Soo Yeon, cô thầm nói trong lòng: mẹ ơi, ngày này sang năm nhớ thắp hương cho con nhé.

Đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, “uỳnh” một tiếng, cửa bỗng nhiên bị mở ra thật mạnh.

Sau đó, Fany bước từng bước đến, trên mặt hết sức bình tĩnh, bình tĩnh đến kinh dị.

Không chỉ có là  Soo Yeon, ngay cả Yuri cũng thấy khí lạnh tràn vào lồng ngực.

Ba người cứ như thế mà đối diện nhau.

Bỗng nhiên, TaeYeon lao tới hét lớn một tiếng:
 
“Nguy hiểm, mau tránh xa cô ấy ra!”

Soo Yeon và Yuri còn chưa kịp định thần lại, mắt Fany trong mắt bốc lên lửa giận hừng hực. Cô túm tóc Soo Yeon  rồi lại túm tócYuri , sau đó đập mạnh hai cái đầu vào nhau như đập trứng:
 

 “Hôn lễ của tôi, hôn lễ của tôi, hôn lễ mất cả đời để lên kế hoạch của tôi, đều bị các cậu làm hỏng rồi, lấy cái chết mà tạ tội với tôi đi!”

Soo Yeon và Yuri bị đụng đầu choáng váng, sao bay đầy trời. TaeYeon vội chạy đến ôm lấyFany . cô và cậu nhân cơ hội thoát thân, lập tức chạy ra ngoài. Fany đang trong cơn giận dữ đẩy chồng ra, xách váy đuổi theo.

Tất cả khách khứa đều thấy phù dâu cùng một cô gái xinh đẹp lao ra cửa, sau đó, cô dâu sát khí ngút tận trời đuổi theo, cuối cùng là chú rể vô tội bất đắc dĩ.

Fany đuổi tới cửa thì phát hiện Soo Yeon và Yuri đã lái xe phóng đi mất. Cô nhìn theo chiếc xe, trên mặt bỗng nở nụ cười thật đáng sợ

Chí ít, một trong hai người bọn họ đã gặp phải tai họa rồi.

Soo Yeon nghĩ mình là một con lợn, không, đến con lợn còn phải khinh bỉ chỉ số thông minh của cô ấy chứ.

Không ngờ trong lúc hoảng loạn cô lại chạy theo tên than củi này! Không ngờ cô lại tự chui đầu vào lưới!

Một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống từ bên trán, chậm rãi chảy dọc đến cái cắm nhỏ nhắn của cô. Bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh. Soo Yeon  thở thật sâu, đầu óc thoáng tỉnh táo lại.

Bây giờ chỉ có hai lựa chọn: một là mở cửa xe, anh dũng nhảy xuống. Đương nhiên, với tốc độ của xe lúc này, làm thế chắc chắn sẽ chết. Hai là bị Yuri đưa đến một nơi không ai biết đến, nhận lấy sự trả thù của cậu ta. Mà nếu thế thì lại càng chết không có chỗ chôn!

Soo Yeon trong nháy mắt đưa ra quyết định, cô lặng lẽ đặt tay lên cửa xe, ấn chốt mở, thế nhưng — không có phản ứng gì? !

“Tôi đã khoá cửa xe lại rồi.” Yuri không nhìn cô, chỉ nói bằng cái giọng lạnh như băng: “Cậu không đi nổi đâu.”

Hy vọng duy nhất của Soo Yeon  tan vỡ, mặt cô tái nhợt, bắt đầu nghĩ xem cách tự sát nào ít đau nhất.

Xe dừng trước một biệt thự biệt lập, Yuri lôi cô đi vào. Soo Yeon  ra sức giãy dụa nhưng vô ích, Yuri nắm chặt cổ tay cô, trừ khi cô cụt tay còn không thì đừng hòng chạy.

Cứ thế, bị nửa lôi nửa ôm đi vào. Kwon Yuri đẩy cô ngã vào sô pha, sau đó, hai tay đặt hai bên người cô, dí sát vào mặt cô, ánh mắt loé lên tia u ám như đến từ địa ngục:

Soo Yeon, cậu nói xem, tôi phải nghiêm phạt cậu thế nào đây?”

Soo Yeon bắt đầu hóa thân thành đà điểu, cô nhắm mắt, cuộn người vào như một con mèo nhỏ.

“Đừng có giả vờ không nghe thấy!” Yuri bỗng nhiên nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn cậu. Đôi mắt đẹp vốn trong veo của cậu bắt đầu trở nên phẫn nộ:

“Không ngờ cậu dám chỉnh tôi! Đúng là tự tìm chết!”

Lửa giận trong lòng cậu đã âm ỷ cháy suốt năm năm, hôm nay rốt cục cũng được bùng nổ ra hết. Cô dám làm cậu mất hết mặt mũi trước nhiều người như vậy. Cô dám bỏ đi luôn không thèm xuất hiện lấy một lần.

Cậu dùng đủ mọi cách hỏi thăm tung tích về  Soo Yeon nhưng cô nàng nấm hường kia lại ngậm chặt miệng không chịu nói. Cậu đành phải đợi, mà trong lúc đợi thì lửa giận từng ngày từng đêm càng thêm dâng lên.

Rốt cục, trước đây không lâu, cậu nghe tin bạn tốt Kim TaeYeon sắp kết hôn với Tiffany Hwang , trong lòng mừng như điên. Cậu biết chắc Soo Yeon nhất định sẽ tới. Lần này, cậu phải giữ cô thật chặt.

Vì lo sẽ đánh rắn động cỏ nên cậu nói dối rằng mình bị thương lúc đang nghỉ phép ở Úc, không tham gia hôn lễ được. Quả nhiên, chiêu này đã lừa được tất cả mọi người.

Yuri vừa đi vào phòng tổ chức tiệc, liếc mắt đã nhìn thấy người con gái kia đứng bên cạnh sân khấu. Chiếc váy màu lam nhạt nhẹ nhàng thoải mái, bao bọc lấy đường cong tuyệt đẹp của cô. Mái tóc dài vàng óng được búi cao. Cả người nhỏ nhắn xinh xắn nho nhã, dịu dàng đáng yêu. Đây chính là Jung Soo Yeon của năm năm sau, cậu rốt cục cũng đợi được cô!

Người con gái này vẫn thú vị như trước đây, vừa thấy cậu cứ như là nhìn thấy rắn rết. Không ngoài dự đoán, cô lại chạy trốn. Nhưng lần này, cậu tuyệt đối sẽ không để cô chạy mất nữa.

Tuyệt đối không.

“Cậu… Rốt cuộc muốn thế nào?” Đôi mắt đen láy của Soo Yeon bắt đầu ươn ướt. Lần này bị tóm,Yuri nhất định sẽ dùng mười đại cực hình của Mãn Thanh để hành hạ cô.

  “Cậu nói xem?” Yuri hỏi lại.

  “Tôi sai rồi.” Soo Yeon bi thương cầu xin: “Tôi thực sự sai rồi, xin cậu hãy thả tôi ra đi.”

Yuri nở một nụ cười sáng bừng như ánh mặt trời ngoài cửa sổ: “Nằm mơ.”

Soo Yeon yên lặng nhìn cậu, trong mắt thể hiện một sự kiên định. Sau đó, cô đã làm một việc mà Yuri không ngờ tới — cô dùng đầu gối huých vào bụng của cậu một cái thật mạnh.

Yuri không kịp đề phòng cứ thế mà trúng một chiêu muốn nôn hết mớ thức ăn vừa ăn đau chết được. Soo Yeon nhân cơ hội giãy ra khỏi cậu, lao ra cửa. Tay cô run rẩy, chân cô như đang nhũn ra. Cô lại dám đánh cậu ta đến mặt mài xanh mét thế kia . Nếu như lần này bị bắt lại, Kwon Yuri nhất định sẽ băm cô ra!

Cửa đang ở phía trước, ánh rạng đông đang ở phía trước, sinh mệnh của cô đang ở phía trước. Chạy mau thôi, chạy mau thôi, để bảo toàn tính mạng, xông lên phía trước thôi!

Cô đã sắp đến được cửa rồi thì bỗng nhiên Yuri lao ra từ bên cạnh, chặn ngay phía trước cô. Soo Yeon sợ đến tóc dựng đứng, hét lên chói tai. Chỉ thấy Yuri cắn răng, trên trán đầy mồ hôi lạnh, trong mắt thậm chí còn nổi cả tơ máu.

Ma vương! Soo Yeon vội xoay người, chạy lên trên lầu. Không cần quay đầu lại cô cũng cảm nhận thấy luồng sát khí lạnh lẽo phía sau —Kwon Yuri đang đuổi theo.

Vì hoảng sợ nên tốc độ của Soo Yeon rất nhanh. Nhưng cũng vì phẫn nộ mà tốc độ của Yuri còn nhanh hơn. Vì vậy, ngay trên cầu thang, cậu đã tóm được chân cô. Soo Yeon  thuận thế ngã xuống. Không chút do dự, Yuri nhào tới, đè lên người cô. Một luồng khí lạnh lùa vào lỗ tai cô:
   
Jung Soo Yeon, tôi muốn cậu sống còn đau khổ hơn là chết.”

Ối mẹ ơi! Máu trong người cô đóng băng hết cả. Trong lòng cô cảm thấy thực sự sợ hãi. Đừng, đừng!

Soo Yeon lấy khửu tay huých một cái,lại trúng vào bụng Yuri .Cái đau củ vẫn còn âm ỷ nay lại thêm cơn đau mới Yuri lấy tay ôm bụng, buông lỏng cô. Soo Yeon đẩy cậu thật mạnh, đứng lên, tiếp tục chạy về phía trước, liều lĩnh xông vào một căn phòng, khóa chặt cửa lại.

Yuri đứng ở ngoài cửa cắn răng nói:

  “Jung Soo Yeon, tôi không tin cậu sẽ không ra.”

Cậu sai rồi Soo Yeon thà chết cũng sẽ không đi ra ngoài. Cô cuộn mình lại trong góc tường, lẳng lặng ngồi đó.

Làm sao bây giờ? Tìm người giúp đỡ? Nhưng trong căn phòng đó không có điện thoại. Nhảy xuống từ cửa sổ? Nhưng cao thế chắc chắn sẽ ngã gãy chân.

Càng nghĩ, cô càng quyết định sẽ tiếp tục đợi ở đây. Chỉ cần không phải đối mặt với tên ác ma kia thì thế nào cũng được.

Từng giây từng giây trôi qua, sắc trời cũng dần dần tối. Soo Yeon bắt đầu nghe thấy tiếng dạ dày mình kêu ca. Lúc này cô mới nhớ ra, cả ngày hôm nay , cô chưa có gì vào bụng,vì phải chạy đôn chạy đáo lo cho hôn lể của Fany chưa kịp nhập tiệc lại bị tên ác ma này đuổi giết

Lúc này, ngoài cửa lan đến mùi thơm của đồ ăn. Cô chậm rãi tiến đến cạnh cửa, hít vào thật sâu rồi không ngừng nuốt nước bọt. Bỗng nhiên, giọng Yuri ở ngoài cửa vang lên:
   

Soo Yeon ngoan ngoãn đi ra đi, có cả một bữa đại tiệc đang đợi cậu đây này.”

Soo Yeon vội vàng lui về phía sau ba bước, dám dùng đồ ăn để cám dỗ cô? ! Quá đê tiện! Tuyệt đối không được để bị lừa, ra ngoài rồi, không phải cô được hưởng thụ đại tiệc mà là cô biến thành nguyên liệu chế biến đại tiệc thì có!

Soo Yeon nhanh chóng mở cửa sổ để mùi hương làm người ta thèm muốn chết này mau tan đi. Nhưng Yuri lại để đồ ăn lại ngoài cửa, mùi thơm lan vào qua khe. Mùi thơm vẫn cứ quanh quẩn trong phòng làm bụng cô sôi sùng sục.

Quá đau đớn! Soo Yeon không thể chịu đựng được nữa, nhìn xung quanh, phát hiện ngăn tủ trong phòng để khá nhiều rượu.

Soo Yeon hơi do dự. Nói thật, cô chỉ uống rượu có đúng một lần, đó là lúc tốt nghiệp đại học và cũng đã say chính lần đó. Nghe bạn học nói thì sau khi uống say cô biến thành một người hoàn toàn trái ngược với con người dịu dàng hiền lành lúc bình thường. Cụ thể là, cô mà uống say sẽ biến thành một nữ tướng cướp, tóm được ai đánh luôn. Đêm đó, cô đã đánh cho một anh chàng đẹp trai lại gần bắt chuyện biến thành đầu heo. Chính vì thế mà cô đã thề rằng về sau không bao giờ động đến một giọt rượu nào nữa.

Nhưng ngay lúc này, cô thật sự đói bụng quá rồi, nếu uống say thì sẽ không cảm thấy khó chịu như vậy nữa. Đang lúc Soo Yeon đau khổ đấu tranh thì Yuri ở bên ngoài gia tăng hỏa lực, mang đến một phần gà rán nóng hổi, cố sức lùa mùi thơm vào phòng.

Soo Yeon hoàn toàn khuất phục. Cô mở nắp bình, cầm lấy bình rượu đổ òng ọc vào bụng. Không bao lâu sau, cô cảm thấy dạ dày nóng bừng, cả người dần dần nóng lên, đầu cũng dần dần choáng váng.

Sau đó, Soo Yeon dịu dàng ngoan ngoãn đã biến mất.

Kwon Yuri đang tiếp tục quạt mùi vào thì nghe thấy “rầm” một tiếng, cửa bật mở, Soo Yeon đi ra.

Nhưng, có gì đó không đúng.

Mặt cô đỏ bừng, mà bước đi cũng liêu xiêu.

“Cậu uống rượu?” Yuri hỏi.

Soo Yeon không trả lời, cô lao vọt đến trước mặt Yuri , đột nhiên túm lấy áo cậu, nói năng lộn xộn:

“Kwon Yuri, tôi không sai! Tất cả những gì tôi làm đều là vì bị cậu ép… Tại sao cậu lại đổi quà của tôi thành đĩa xxxx… Cậu, cậu chết đi!”

Yuri rất hứng thú nhìn cô:
 
Soo Yeon, cậu thật đúng là khiến tôi phải nhìn với cặp mắt khác xưa.”

  “Nhìn với cặp mắt khác xưa á, còn đang ở phía sau cơ.” Soo Yeon nói xong liền giơ tay lên, rất nhanh cho cậu một quyền, đánh Yuri nghoẹo cả đầu.

Núi lửa trong nháy mắt bùng nổ. Yuri đột nhiên nổi giận:
 
Jung Soo Yeon, hôm nay tôi mà không dạy dỗ cậu thì tôi không mang họ Kwon!”

Nói xong, cậu ôm lấy Soo Yeon bằng một tay, sải bước đi vào phòng, thả cô lên giường sau đó phủ phục xuống đè ép cô. Soo Yeon đâu chịu kém cạnh, cô đánh lại bằng cách hết cào lại cấu cứ như một con mèo hoang nhỏ, hành Yuri đến khổ. Mất sức của chín trâu hai hổ, Yuri rốt cục cũng giữ được tay chân  Soo Yeon. Cậu cúi người xuống, khẽ nheo mắt nhìn thẳng vào cô:
 

 “Bây giờ tôi xem cậu còn chạy kiểu gì!”

Lúc này, Soo Yeon đã bình tĩnh lại. Cô nhìn thẳng vào cậu, đôi mắt vì men say mà trở nên mơ hồ tựa như một hồ nước mênh mang. Da thịt trắng nõn của cô đỏ ửng lên vì say rượu, nhìn qua càng thêm mịn màng. Mà đôi môi nhỏ nhắn, mềm mại như nước sáng bóng lên đến mê người khiến con người ta muốn bất chấp tất cả mà nhấm nháp.

Yuri như gặp ma chướng, chậm rãi kề sát vào môi cô. Nhưng ngay lúc đôi môi sắp phủ lên hết thì Soo Yeon bỗng nhiên ngẩng đầu, đâm sầm vào Yuri . Yuri bị bất ngờ chưa kịp đề phòng, đương nhiên là bị cô đẩy ra.

Soo Yeon lắc la lắc lư đứng dậy muốn ra khỏi phòng. Yuri phục hồi lại tinh thần, lập tức vươn tay ra giữ. Chỉ nghe “xoạc” một tiếng, váy của Soo Yeon rách một đường lớn, tấm lưng trắng nõn mịn màng lộ hết ra. Yuri nhìn màu trắng nõn đó mà ngây ngẩn cả người.

Soo Yeon bỗng xoay người lại, kéo dài giọng, nghiến răng nghiến lợi nói:
 

 “Cậu dám xé váy tôi!”

Sau đó, cô lao vọt lên, bắt đầu xé rách quần áo Yuri, miệng còn nói mơ hồ không rõ:
 

 “Tôi cũng muốn xé… Xé sạch cả người cậu!”

Đôi tay mềm mại của Soo Yeon lướt trên người Yuri, chỉ chốc lát đã giật đứt toàn bộ cúc áo cậu, sau đó, đôi gò đầy đặng được che phủ bởi cái bras đen quyến rủ của cậu lộ ra.

Ánh sáng lướt qua quần áo lúc này đang nửa choàng nửa vắt trên người Yuri. Ánh sáng nhè nhẹ làm tôn lên làn da màu bánh mật của cậu , quyến rũ vô cùng. Nhưng Soo Yeon đã say đến mức ngất ngưởng, tế bào não không còn đủ tỉnh táo để thưởng thức nữa. Vì quá mệt, cô vừa thở hổn hển vừa mắt nhắm mắt mở. Mà tư thế lúc này của bọn họ cực kì mờ ám: Soo Yeon ngồi trên bụng Yuri, tay dặt ở hai bên để chống người. Nhìn cả hai người quần áo không chỉnh tề, cảnh xuân lộ hết ra tạo nên một hình ảnh thật hoa lệ.

  “Jung Soo Yeon, lập tức xuống khỏi người tôi!” Yuri ra lệnh.

Soo Yeon bắt đầu líu hết cả lưỡi vì rượu:

“Không…không xuống đấy.” Nói xong còn thị uy lắc lư trên người cậu.

Cơ thể Yuri lập tức căng cứng, động tác của cô làm cậu cảm thấy hưng phấn. Cậu cắn răng uy hiếp nói:
 

“Jung Soo Yeon, xuống cho tôi, bằng không tôi sẽ cưỡng bức cậu đấy!”

P/s chương sau có phở gà :gau13:


Được sửa bởi shuryn_love yulsic ngày Wed Sep 04, 2013 11:19 pm; sửa lần 4.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
trantuyetnhi123
Newbie

avatar

Post : 89
Coins : 1761
Thanked : 0
Join date : 27/10/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 7:34 pm

Tem da qua tem rui` kakaka kakaakakaka
ung ho chap kaka
lan dau tem cai fic nay zui qua *tung bong*
cho minh  xin qua wattpad dc ko cau :D
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2460
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 7:54 pm

@trantuyetnhi123 Ok, bạn cứ up đi nhớ ghi rỏ au và nguồn bạn nhé . Đây chỉ là fic mình cover thôi


Được sửa bởi shuryn_love yulsic ngày Mon Sep 02, 2013 9:05 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nấm Lùnz
Member 2
Member 2

avatar

Post : 290
Coins : 2272
Thanked : 527
Join date : 20/12/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 8:59 pm

Ok. Bạn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yhhd
Newbie

avatar

Post : 6
Coins : 1487
Thanked : 0
Join date : 26/07/2013
Age : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 02, 2013 9:53 pm

Sắp tới đoạn hay rồi! Tiếp tục phát huy nha shuryn!:) thanks 1 phát!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1569
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Tue Sep 03, 2013 5:41 pm

yes sắp có Phở Gà ăn rồi
kakaka
hóng chap nhé au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yoonashoshiteam
Newbie

avatar

Post : 52
Coins : 1553
Thanked : 0
Join date : 29/05/2013
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Tue Sep 03, 2013 8:24 pm

cuộc rượt đuổi của a c rất gay cấn :3 :gau28: :gau28: :gau28: :gau28: :gau28:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2460
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Tue Sep 03, 2013 10:11 pm

[chương 8]

Những lời này có vẻ như rất có hiệu quả vì Soo Yeon đã ngừng lắc lư. Đúng lúc Yuri âm thầm thở phào thì Soo Yeon lại cúi người xuống đối mặt với cậu. Hơi thở của cô được pha trộn bởi mùi rượu và vị ngọt ngào. Đôi mắt cô mông lung mơ hồ. Cái miệng nhỏ nhắn của cô khẽ mở ra nhưng lại nói một câu rất kinh dị:

  “Tôi sẽ cưỡng bức cậu trước!”

Yuri nhìn cô, bỗng nhiên chớp mắt rất chậm rất chậm:


  “Cậu có biết thế nào là cưỡng bức không?”

  “Nói vớ vẩn.” Soo Yeon vung tay lên, dáng dấp rất giống một nữ tướng cướp xuống núi để đoạt lấy áp trại tướng công:“Chưa ăn thịt lợn chẵng lẽ không biết con lợn như thế nào? Trên TV chiếu suốt còn gì… Chính thế,  a ha ha ha…”

Nói xong, đầu óc Soo Yeon lại bắt lệch sóng, bắt đầu tự nói nói với mình:
 
“Đúng rồi, mấy bộ phim gần đây không tệ, tôi giới thiệu cho cậu mấy bộ phim Mỹ nhá… Vượt ngục, toàn anh đẹp trai, ha ha a… Đúng rồi, còn có thành phố dục vọng nữa,đó là một phim kinh điển, có mấy cảnh không dành cho trẻ em, nhất định cậu sẽ thích… Đúng rồi, gần đây còn đang có cơn sốt phim hài Thái nữa…”

Jung Soo Yeon.” Yuri ngắt cơn lẩm bẩm của cô.

“Cái gì?” Soo Yeon hai mắt mờ mờ: “Ai gọi đấy?”

“Vừa rồi chẳng phải cậu nói muốn cưỡng bức tôi sao?” Mắt Yuri sáng lên vẻ châm chọc : “Thế nào, dám nói mà không dám làm à?”

“Ai bảo thế!” Soo Yeon bị mất khả năng đánh giá trúng phải phép khích tướng, cao giọng nói: “Ngay bây giờ tôi sẽ cưỡng bức cậu!”

Nói xong, Soo Yeon bắt đầu cố gắng nhớ lại nhưng ký ức còn lại trong đầu, mấy cảnh phim cô xem qua chỉ toàn nam cưỡng bức nữ. Quên đi, chẳng cần phải học theo cứ làm gì mình tích. Nghỉ thế, Soo Yeon luồn tay vào trong áo lót của cậu kéo nó lên trên cúi người xuống, dùng miệng ngậm lấy nụ hoa trên khuôn ngực đầy đặn của cậu , sau đó dùng đầu lưỡi không ngừng khiêu khích cuốn vòng tròn. Dần dần, cô cảm nhận thấy hạt tròn trong miệng bắt đầu cứng lên, mà hô hấp của Yuri cũng dần trở nên dồn dập.

Lúc này, Soo Yeon bỗng nhiên ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày:
 
“Kwon Yuri , ngực cậu nhỏ quá, còn không to bằng của tôi.”:gau15: 

“Nói vớ vẩn.” Giọng nói Yuri vì tràn ngập tình dục mà khan khàn còn gương mặt thì đỏ ửng dưới màu da ngăm đen càng thêm quyến rủ động lòng người

“Câu ngượng sao…Ha hả a.Kwon Yuri nhà cậu mà cũng biết ngượng à”


"Im đi"Kwon Yuri thẹn quá hóa giận quát



Soo Yeon nấc một cái:

“Được rồi...được rồi... tôi tiếp tục đây.”

Môi cô tiếp tục lướt xuống phía dưới, đi tới vùngbụng săn chắc mạnh mẽ, hôn đi hôn lại. Càng đi xuống, cơ thể cậu lại càng căng cứng,nóng rực
Trán Yuri toàn vạch đen hòa cùng với mồ hôi hột vì phải nhẫn nhịn.Cậu muốn bóp chết cô nàng này hoặc là ân ái đến chết. Sau một hồi đấu tranh, cậu chọn phương án sau. Yuri ôm lấy thắt lưng cô, xoay người một cái, hai người đổi vị trí, cậu nằm trên người Soo Yeon , Soo Yeon xoa xoa hai thỏa mềm mại của cậu, hét lớn:

“Buông ra… Tôi còn muốn… Tôi còn muốn tiếp tục cưỡng bức cậu!”

Yuri giữ lấy cổ tay Soo Yeon, kề sát vào bên tai cô, nhẹ giọng nói:
 
“Để tôi giúp cậu là được mà.”

Giọng nói trầm ấm của cậu thật quyến rũ, mềm mại xa xăm như thể yêu tinh hoa đào chuyên mê hoặc con người.

Có lẽ là bởi vì tác dụng của cồn, có lẽ là bởi vì ma chướng hoa lệ này, Soo Yeon không giãy dụa nữa, cô nhắm mắt lại.

Yuri cởi chiếc Bras màu đen vướng víu trên người mình ra, cậu cúi người xuống bắt đầu hôn lên môi cô. Môi cô mềm mại mà ấm áp, có chút ngọt ngào. Lưỡi cậu tách hai hàm đóng chặt của cô ra, nhấm nháp nước bọt ngọt như mật của cô. Cậu cuốn lấy cái lưỡi đinh hương của cô, mút vào, dây dưa. Cậu tiến quân thần tốc, công thành đoạt đất. Soo Yeon cau mày, xoay đầu muốn thoát khỏi sự quấn quýt của cậu nhưng Yuri giữ chặt mặt cô không cho cô thoát.

Cậu sẽ không buông tay, sẽ không buông tay cô gái này ra nữa.

Cùng với trận mưa hôn, Yuri bắt đầu đòi hỏi càng nhiều. Cậu đưa tay ra phía sau Soo Yeon , cởi váy cô ra. Soo Yeon lại cầm tay cậu, mơ mơ màng màng nói:
  

“Đừng cởi, tôi sẽ bị lạnh.”

Yuri dùng đầu lưỡi chậm rãi liếm dọc theo tai cô, giọng nói của cậu mang theo sự mê hoặc:

“Đợi lát nữa em sẽ nóng lên thôi.” Loại kích thích này khiến toàn thân Soo Yeon tê dại, cô bất giác cất tiếng rên rỉ.

Hơi thở Yuri càng thêm nóng rực, cậu nắm lấy rồi cởi cả cái váy vướng bận kia lẫn quần áo lót ra, lúc này, Soo Yeon cả người trần trụi. Cơ thể cô tản ra màu trắng trong suốt, đẹp đến không thể nói nên lời. Yuri cúi đầu, bắt đầu tôn thờ ngực cô. Cậu ngậm lấy nơi mềm mại trước ngực, dùng đầu lưỡi khiêu khích nụ hoa phấn hồng của cô từng vòng lại từng vòng, kiên trì chờ đợi chúng yêu kiều khóc lên trong miệng mình. Mà tay cậu cũng bao bọc lấy màu trắng mềm mại bên kia, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa, nhìn nó biến thành đủ các hình dạng trong bàn tay mình.

Soo Yeon bắt đầu cảm thấy bứt rứt khó chịu, cô lấy tay đẩy vật lạ đặt trước ngực mình ra. Nhưng Yuri lại nhanh chóng tóm lấy hai tay cô, giữ chặt sang hai bên sườn. Sau đó môi cậu lưu luyến dời khỏi ngực cô, di chuyển xuống vùng bụng bằng phẳng, chậm rãi hôn lên. Thế rồi cậu tiếp tục xuống phía dưới, đi tới nơi bí mật của cô. Yuri tách đôi chân đang kẹp chặt của cô ra,đưa chiếc lưỡi mềm mại ướt át vào nụ hoa cô. Cậu sợ làm đau cô, cẩn thận thăm dò, động tác nhẹ mà chậm. Cái chặt của con đường mòn, cái ấm áp của vách tường bên trong khiến lửa dục trong mắt Yuri càng thêm dâng cao, cậu dùng sức mạnh hơn đưa sâu chiếc lưỡi không xương vào trong

Bên dưới truyền đến cảm giác có vật lạ tiến vào khiến Soo Yeon thấy không thoải mái, cô vô thức co rút nụ hoa. Lưỡi Yuri bị hút chặt vào, cảm giác này khiến cậu điên cuồng. Cậu bắt đầu chậm rãi trêu chọc, từng chút từng chút ra vào cơ thể cô. Sự tê dại như bị điện giật từ chiếc lưỡi của cậu truyền đến toàn thân  Soo Yeon, cô không kìm chế được cong người lên, khuôn mặt đỏ ửng vì tình dục.

Yuri cố gắng kìm lại sự khô nóng trong cơ thể, kìm chế sự bất chấp tất cả khi bị cô kích thích, mãi đến khi đường mòn của cô trở nên ướt át mới rút lưỡi ra . Dùng miệng cố hứng trọn tất cả dịch yêu trong suốt của cô, là bằng chứng cho sự chuẩn bị sẵn sàng đón nhận cậu . Yuri cởi quần giờ đây trên người cậu cũng không còn mãnh vải, đặt hai ngón tay thon dài hiên ngang trước cửa khu vườn tư mật, sau đó cử động một cái, cậu tiến vào cô.

Một cơn đau ập đến toàn thân  , cô nửa đẩy nửa đánh Yuri đang ở trên người mình, khóc kêu lên:

“Đau quá… Đau quá!Kwon Yuri , cái tên khốn này!”

“Tôi khốn nạn.” Yuri thở dốc nặng nề, cậu tựa đầu chôn mặt vào trong mái tóc vàng óng mềm mại của cô, lẩm bẩm nói:
 
“Mà em, chính là một cô nàng hư hỏng.”

cậu chậm rãi ra vào cơ thể cô, đường mòn nhỏ hẹp ướt át kia bao trọn lấy những ngón tay của cậu , sự sung sướng không gì sánh kịp vỡ òa

Soo Yeon uể oải đẩy cậu:

“Đi ra ngoài đi! Đau quá! Tôi sai rồi, Kwon Yuri , tôi sẽ không chọc giận cậu nữa! Cậu ra ngoài đi!”

“Em không chọc tôi nhưng tôi sẽ tiếp tục chọc em.” Yuri liếm đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô: “Cả đời sẽ chọc em.”

Soo Yeon bắt đầu giãy dụa nhưng bởi vậy mà đường mòn của cô càng thêm chặt, Yuri không nhịn được rên rỉ ra tiếng. Cảm giác sung sướng này làm cậu mất khống chế, cậu bắt đầu tăng tốc độ nhanh hơn, 2 ngón  rồi 3 ngón  rong ruổi trong cơ thể cô. Cậu cúi người xuống, hôn cô, nuốt lấy tiếng khóc của cô vào cơ thể mình. Từ nay về sau, nước mắt của cô, nụ cười của cô, thân thể cô sẽ đều là của cậu.

Cậu giống như một con dã thú không biết mệt mỏi, chiếm đoạt cơ thể tuyệt mỹ của cô. Làn da dần dần nóng rực, hơi thở dần dần mê loạn, động tác dần dần thêm điên cuồng. Cậu muốn cô, dùng hết toàn bộ sức lực của mình mà muốn cô. Hai cơ thể cực nóng dây dưa trên chiếc giường mềm mại, cử động với tần suất như nhau.

Quan hệ của bọn họ trong đêm nay đã hoàn toàn thay đổi.

Sáng sớm ngày hôm sau…

“A! !” Soo Yeon cứ như nhìn thấy ma, thê lương kêu lên: “A! ! A! ! ! A! !”

Không, còn đáng sợ hơn cả quỷ! Kwon Yuri, Kwon Yuri cả người không mặc quần áo!

Nhưng đáng sợ nhất chính là, mình cũng không mặc gì!

Cơn đau từ phía người dưới truyền đến cho cô biết, đên hôm qua bọn họ đã lên giường!

Trời ạ, mau nói với cô rằng đây không phải sự thật, đây nhất định không phải là sự thật!

“A! !” Điều duy nhất Soo Yeon có thể làm lúc này chỉ là thét chói tai.

Nhưng Yuri bỗng nhiên đứng dậy, hôn lấy cô. Soo Yeon mở to hai mắt, đầu lưỡi cậu đang cuộn lên trong miệng cô! Soo Yeon một tay đẩy cậu ra, ra sức lau miệng:

“Phi phi phi! Buồn nôn quá đi mất!”

Yuri khẽ cười một tiếng, sau đó nghiêng người, tay chống đầu, nhìn cô. Tư thế này làm cậu ngồi dậy, cực kì ‘vui tai vui mắt’. Phải thừa nhận, thân hình của cậu quả nhiên là không chê vào đâu được, vừa mới rời giường, tóc tai rối tung mà vẫn có được vẻ đẹp hoang dã. Chăn đơn màu trắng chỉ che được phần eo dưới, khuôn ngực mê người cứ thế lộ ra.

Soo Yeon bỗng phát hiện ba điểm của mình cũng bị lộ hết, vội vàng kéo chăn để che người. Nhưng kéo mạnh quá nên cả phần dưới eo của Yuri lộ hết cả ra.
Mặt Soo Yeon đỏ bừng như sắp xuất huyết, cô lấy chăn che ngực, xoay người, lắp bắp nói:

“Cậu… cậu mặc quần áo vào trước đi đã!”

Cô dùng chăn che khuất cảnh xuân trước ngực nhưng toàn bộ phía sau lưng lại hở hết. Một màu trắng nõn như thế thật quá khêu gợi, còn cả cặp mông lép kẹp mà xinh xắn nữa.

  “Tối hôm qua em đã nhìn hết rồi mà, sợ gì nữa?” Yuri lười biếng vuốt ve lưng Soo Yeon, cái mềm mại này khiến cậu mê muội.

Bị cậu đụng vào, Soo Yeon như bị điện giật nhảy từ trên giường xuống và cũng kéo luôn cái chăn đi.

Cô không dám quay đầu lại nhìn, chỉ ra sức cắn cắn môi dưới, tiếp tục nói lắp:

“Cậu…Tối hôm qua cậu… đã làm gì tôi?”

“Lẽ ra em nên hỏi em đã làm gì với tôi mới đúng.” Yuri ung dung nhàn nhã hỏi lại.

“Tôi đã làm gì cậu?” Soo Yeon căng thẳng hỏi.

Yuri nói từng chữ một:

“Em, cưỡng, bức, tôi.”

“Làm sao có thể!” Soo Yeon kích động quay đầu lại nhưng thấy Yuri trần trụi không chăn che, cô sợ quá vội vã xoay người lại. Mạch máu trên mặt như sắp đứt hết cả, trời ạ, lại thêm một lần ấn tượng sâu sắc với ‘cái thân hình nóng bỏng mắt kia’.

Yuri chậm rãi nói:

“Tôi không nói dối để mưu lợi như em đâu, tự ngẫm lại đi. Tối hôm qua là em ngồi trên người tôi gào lên là muốn cưỡng bức tôi đấy.” Chính xác là cậu không hề nói dối, cùng lắm chỉ bớt đi chút sự thật, chút sự thật khá là quan trọng thôi.

Soo Yeon ôm lấy cái đầu choáng váng, cố nhớ kĩ lại. Hình như, có vẻ, khả năng là, có lẽ cô thực sự đã nói những lời này. Nhận ra điều này, Soo Yeon hận không thể nuốt vàng tự sát luôn.( tự xát mà cũng khôn hơn người ta)

Cô cưỡng bức Kwon Yuri ! Đánh một tia sét trúng chết cô luôn đi!

Đang không biết làm sao, giọng Yuri bỗng vang lên bên tai cô:
   
  “Em chờ ở đây, đợi tôi tắm rửa xong chúng ta cùng thương lượng xem nên giải quyết mọi chuyện thế nào.”

Cậu đứng ngay sau cô, hai quả đào mềm mại nóng rực của cậu dán vào lưng  Soo Yeon. Cảm giác đụng chạm xa lạ này khiến cô hoảng loạn.

May là nói xong câu này, Yuri đã đi vào phòng tắm.

Nghe tiếng cửa đóng lại, cơ thể cứng ngắc của Soo Yeon mới trấn tĩnh lại được, mà đầu óc rối bời cũng bắt đầu hoạt động. Cô muốn nhanh chóng rời khỏi đây, đợi lát nữa sau khi Yuri đi ra rồi nhất định sẽ không bỏ qua cho mình.

Hạ quyết tâm, Soo Yeon vội vã hành động, chuẩn bị mặc quần áo rời đi. Nhưng lúc cô nhìn thấy cái váy đã rách thành vài mảnh thì hoàn toàn tuyệt vọng. Thế này thì còn mặc thế nào được? Thảo nào tên than củi ấy lại yên tâm để cô đợi một mình bên ngoài, hóa ra là đoán chắc cô không dám trần trụi chạy trốn.

Soo Yeon nản lòng ngồi trên giường, vô thức nhìn đống quần áo rách nát. Áo sơ mi của Yuri bị xé thành vài mảnh, xem ra đúng là kiệt tác của mình rồi.
Đầu óc đang rối tinh của cô bổng nhiên lóe sáng , Soo Yeon nảy ra  một chủ ý, cô có thể mặc quần áo của Yuri mà. Soo Yeon lập tức mở xem tủ quần áo của Yuri, lấy ra một cái quần, cắt ngắn thành quần soóc. Phối hợp với một cái áo sơ mi, vạt áo được buộc lại. Không tệ không tệ, nhìn qua rất có phong cách thể thao trung tính.

Quần áo nón nảy xong xuôi, Soo Yeon lập tức chạy ra ngoài. Cô thề với lòng, đời này sẽ không bao giờ gặp lại Kwon Yuri – người phụ nữ bị mình cưỡng bức này nữa.


Được sửa bởi shuryn_love yulsic ngày Wed Sep 04, 2013 11:18 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
trantuyetnhi123
Newbie

avatar

Post : 89
Coins : 1761
Thanked : 0
Join date : 27/10/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Tue Sep 03, 2013 10:53 pm

tem kakak
au ơi viết cho dể đọc chúc đi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1569
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 1:05 pm

hay quá au ah
nhanh ra chap tiếp theo nha
hóng chap đấy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
P_Seomate
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 825
Coins : 2200
Thanked : 76
Join date : 08/09/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 4:03 pm

au làm ơn chỉnh cái trang lại cho dễ đọc síu nha , đọc kiểu này đau óc quay zòng zòng lun:gau9:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
TaeNy0307
Member
Member

avatar

Post : 103
Coins : 1694
Thanked : 5
Join date : 05/01/2013
Age : 17

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 4:36 pm

chap hay nhưng mÀ phải kéo qua kéo lại đọc mệt quá à au ơi @@
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2460
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 6:15 pm

[chương 9]


Trốn cũng không phải chuyện dễ dàng. Vì vẫn ở nước ngoài suốt nên không quen nhiều bạn ở đây, trong khoảng thời gian ngắn Soo Yeon thật sự không tìm nổi nơi nào để ở. Đang lúc rầu rĩ về việc này thì Fany chủ động tìm tới cô, nói có người quen muốn cho thuê phòng ở, bảo cô đi xem.

“Vốn là nên mời cậu về ở nhà bọn tớ nhưng tớ với TaeYeon đang tân hôn, tính dục tương đối mạnh, sợ nhỡ cậu vô tình nhìn thấy cảnh bọn tớ abc lại gây tổn thương lớn về mặt tâm lí. Hơn nữa,” Fany trừng mắt lườm cô một cái: “Tớ còn chưa hết giận chuyện cậu làm hỏng tiệc cưới của tớ đâu, thế nên đành phải để cậu đi ở nơi khác.”

“Thế là phải, thế là phải, có chỗ để ở tớ cũng đã rất thỏa mãn rồi.” Soo Yeon vội lấy lòng: “Fany à , cậu muốn ăn gì nào, tớ mời, coi như là chuộc tội.”

“Ai thèm khách sáo với cậu, đi xem phòng ở cho cẩn thận đi.” Nói xong, Fany kéo Soo Yeon lên xe.

Một lúc sau hai người tới nơi. Phòng cho thuê ở trên tầng 9, lúc đi lên SooYeon liền hỏi:

“Đúng rồi, chủ cho thuê nhà là một người phụ nữ thế nào, có dễ tính không?”

“Ai bảo cậu chủ cho thuê nhà là nữ?” Fany nháy mắt với cô mấy cái: “Người ta là một anh đẹp trai còn độc thân.”

Soo Yeon vô cùng kinh ngạc:

“Người ở cùng tớ là đàn ông?”

“Dù gì cậu cũng đã ở nước ngoài nhiều năm như thế rồi mà sao vẫn còn bảo thủ vậy? Hơn nữa, chỉ là ở chung một nhà thôi, có ai bảo hai người ngủ cùng một phòng ,trên một cái giường đâu.” Fany lườm bạn tốt.

Người cùng đường như cô đành phải cam chịu số phận.

“Đúng rồi, hôm hôn lễ đó cậu có bị Yuri làm gì không?” Fany tò mò.

Ai ngờ nghe đến chuyện này, cả người Soo Yeon căng thẳng phát run lên, nói năng lộn xộn:

  “Không, bọn tớ, bọn tớ không xảy ra chuyện gì hết. Cậu ta, cậu ta ghét tớ nhất, còn...tớ...tớ cũng ghét cậu ta nhất, bọn tớ không hề xảy ra chuyện gì cả, sao cậu lại hỏi vậy, sao lại hỏi thế?”

  “Mặt cậu sao lại đỏ thế?” Fany nghi ngờ: “Ý tớ hỏi là, cậu ta mắng cậu hay đánh cậu ấy?”

Hóa ra là ý này, Soo Yeon thở phào, vô thức sờ tay lên mặt, tay lạnh băng mà mặt lại nóng bừng:
 
“Cậu ta…vừa đánh lại vừa mắng tớ.”

Fany suy đoán:
  

“Tớ nghĩ cậu ta sẽ không quên dễ thế đâu, có thể còn tiếp tục hành hạ cậu đấy.”

Tiếp tục hành hạ? Trước mắt Soo Yeon bỗng hiện lên "thân hình nóng bỏng trần trụi" của Kwon Yuri , mặt lập tức đỏ bừng.

May là đúng lúc này thì thang máy tới, Fany không chú ý đến biểu hiện kì lạ của Soo Yeon mà đưa cô đi luôn tới trước cửa một phòng trọ, gõ cửa. Cửa mở, Soo Yeon mới thoát được ra khỏi bóng ma nóng bỏng đó .

Fany không nói dối, chủ phòng quả nhiên rất đẹp trai. Một thân quần áo ở nhà làm nổi bật lên dáng người ưu nhã. Một đôi mắt phượng đẹp hồn xiêu phách lạc hơi cong lên, mũi thẳng, đôi môi nhuốm màu phong tình. Một người đàn ông yêu nghiệt, toàn thân tản ra hơi thở đào hoa làm lá gan Soo Yeon gióng lên hồi chuông báo phải cẩn thận.

“Này, đây là chủ cho thuê nhà Lee Donghae. DongHae oppa, đây là khách trọ em đã giới thiệu với anh,Jung Soo Yeon. Được rồi, tôi còn có việc, phải đi trước đây, hai người cứ từ từ nói chuyện.”
Nói xong, Fany đẩy Soo Yeon vào trong nhà còn mình thì chuồn trước.

Soo Yeon há hốc mồm, chỉ có thể xấu hổ cười cười. Donghae mời cô vào ngồi xuống sô pha, mỉm cười nói:
  

“em muốn uống gì? Trà hay cà phê?”

“Trà đi, cảm ơn anh.”



Soo Yeon ngồi xuống, nhìn quanh gian nhà thì thấy đồ dùng trong nhà đều là màu nhạt, sáng sủa trang nhã. Không chỉ vậy, phòng ở được quét dọn sạch sẽ không một hạt bụi, sàn nhà bóng loáng soi gương được, trong không khí tràn đầy hơi thở tươi mát.

“Của em đây.” Donghae đưa trà cho cô.

“Cảm ơn.” Soo Yeon đưa tay ra nhận.

Nhưng Donghae chưa chịu đưa:
   
“Trước khi uống trà phải đồng ý trước với tôi đã, không được đặt chén trà lên bàn.”

“Vì sao?”

“Bởi vì như vậy trên bàn sẽ có vết trà, rất khó tẩy sạch.”

“À, vâng.” Soo Yeon  cẩn thận nhận lấy chén trà, cầm trong tay, uống một cách khó khăn.

Cô thực sự không hiểu nổi, không để chén trà xuống vậy cái bàn kia chẳng lẽ không để làm gì. Quên đi, ngoại hình đẹp trai mà tính tình hơi quái dị chút cũng là bình thường Soo Yeon hắng giọng, chuẩn bị liên hệ tình cảm với mục đích được giảm tiền thuê nhà:

“Hóa ra anh và Tiffany là bạn tốt à, sao hôm đó trong hôn lễ của cậu ấy không thấy anh?”

“Bởi vì lúc đó tôi còn chưa biết cô ấy.” Donghae uống một ngụm trà, chậm rãi nói.

“Vậy làm sao hai người biết nhau?” Soo Yeon giật mình, hóa ra Fany mới quen anh ta có hai ngày, sao có thể yên tâm để mình ở cùng với anh ta? Nếu như anh ta là tên sát nhân điên cuồng biến thái thì làm sao bây giờ?

“Bọn tôi là vì có cùng một kẻ thù nên mới quen nhau.” Donghae chậm rãi giải thích.

“Kẻ thù chung?”

“Đúng thế.” Đôi mắt phượng dài nhỏ của Donghae sáng lên.

Soo Yeon nghĩ chuyện này có gì đó không đúng nhưng lại không biết vì sao, đành phải hỏi:
 
“Xin hỏi tiền thuê nhà một tháng là bao nhiêu?”

  “Không cần trả tiền thuê nhà.” Donghae mỉm cười: “Chỉ cần em tuân thủ một quy định là được.”

“Quy định gì?”

“Giữ gìn vệ sinh.”

“Không thành vấn đề.” Soo Yeon đồng ý ngay lập tức. Phòng ở tốt như vậy mà còn được ở miễn phí, bánh từ trên trời rơi xuống chỉ có đồ ngốc mới không ăn.

Thế nhưng, sau khi ở  Soo Yeon mới phát hiện ra, làm gì có cái bánh nào, rõ ràng là một cái bẫy.

Lee Donghae là bác sĩ, nhiễm bệnh sạch sẽ một cách nghiêm trọng. Giữ gìn vệ sinh tuy chỉ là bốn chữ đơn giản nhưng đến lúc thực hiện Soo Yeon suýt mất mạng.

Donghae yêu cầu trong phòng không được có bất cứ một hạt bụi nhỏ nào, bởi vậy, một tiếng một lần nhất định phải cầm máy hút bụi hút những sợi tóc bị rơi xuống đất của mình. Vì sợ có mẫu vụn nên Soo Yeon cũng không dám ăn đồ ăn vặt nữa, nếu không nhịn được thì đành phải chạy đến bồn rửa tay mà ăn. Đáng sợ nhất chính là, Donghae yêu cầu cô cứ cách 6 tiếng đồng hồ phải thay quần áo một lần, nói bên trên quần áo có rất nhiều vi khuẩn làm Soo Yeon sắp đến giới hạn bùng nổ rồi.

Bởi vậy, cho dù Lee Donghae có đẹp trai đến đâu thì trong cảm nhận của, sức hấp dẫn của anh ta đã giảm sút.

Thời gian nhẹ nhàng nhất chính là thời gian ngủ buổi tối vì chỉ có lúc này, Soo Yeon mới trốn được khỏi sự giám sát của Donghae

Thế nhưng trong đêm khuya yên tĩnh, hình ảnh một cô gái bắt đầu làm phiền cô. Không sai, chính là tên than củi Kwon Yuri trời đánh kia. Soo Yeon chậm rãi nhớ lại từng chút từng chút một của đêm đó, tất cả đều là hình ảnh cần đặt rate của cô và Yuri làm cô xấu hổ đến mức muốn nhảy lầu tự sát luôn cho rồi.

Tất cả đều đã qua rồi, Soo Yeon tự an ủi mình, cả hai đều trưởng thành thỉnh thoảng làm chút vận động có ích cho thân  thể và tinh thần cũng không có gì đáng trách hết. Dù sao lâu như vậy mà Kwon Yuri chưa tới tìm mình thì chắc chắn đã quên đi rồi, nếu thế cô cũng chẳng cần vướng bận mãi.

Soo Yeon cứ thế mà thôi miên mình cả đêm, hậu quả là, cô mất ngủ. Ngày hôm sau cô thấy tóc mình rụng cả một đống, sau đó dưới sự giám sát của Donghae phải quỳ dưới đất mà tìm nhặt từng sợi.

Thực sự là khổ không nói nổi.

Nghỉ ngơi một tuần, điều chỉnh tâm trạng thật tốt, Soo Yeon đến khách sạn SM trình diện, và ký hợp đồng làm việc luôn. Chức vụ của cô là trợ lí quản lí, đối với người vừa tốt nghiệp như Soo Yeon mà nói đó là một cơ hội tốt để tích lũy kinh nghiệm, ý chí chiến đấu của cô sục sôi, quyết tâm làm nên sự nghiệp.

Ngày đầu tiên đi làm, trưởng phòng nhân sự đi cùng cô đến gặp tổng giám đốc khách sạn. Vì là lần đầu tiên gặp sếp nên Soo Yeon có vẻ hơi căng thẳng. Trưởng phòng an ủi nói:
  

“Đừng lo lắn, chỉ cần cô có tài, không làm sai, cấp trên sẽ không làm khó cô đâu. Thực ra, vị sếp này của chúng ta là con gái thứ hai của chủ tịch, cũng mới đến nhậm chức mấy hôm trước, là người mới giống cô.”

“Là vậy ạ?” Soo Yeon thoáng an tâm.

“Hơn nữa ngoại hình không tồi, không giống mấy cô tiểu thư cả ngày chỉ ăn chơi, người ta rất chuyên tâm vào công việc, có điều…” Trưởng phòng ngập ngừng.

“Có điều gì cơ?” Soo Yeon hỏi tới.

“Có điều cái miệng khá lợi hại.” Trưởng phòng lắc đầu, bỗng ý thức được mình đang nói xấu cô chủ trước mặt người mới, vội vàng lảng sang chuyện khác: “À này, ở đây này, cô mau đi vào đi.”

Soo Yeon chỉ vào mình:

“Một mình tôi?”

“Là ý của quản lí, bảo một mình cô vào.” Trưởng phòng giục: “Không sao đâu, cứ thả lỏng là ổn.”

Soo Yeon hết cách, đành phải hít thở sâu rồi đi vào. Phòng làm việc hơi âm u, rèm cửa sổ sát đất buông xuống chắn hết ánh sáng mặt trời. Mà ghế ngồi trước bàn làm việc trống không.

Không biết vì sao, tim Soo Yeon không tự chủ được đập nhanh hẳn lên. Trong không khí có một hơi thở rất quen thuộc. Mùi anh đào thoang thoảng nhè nhẹ tiến vào đầu Soo Yeon , mở ra ký ức kinh khủng nhất của cô. Thân nhiệt nóng bừng, trên da hai người có một tầng mồ hôi mỏng, cơ thể trần trụi quấn lấy nhau, còn có… mùi anh đào thoang thoảng.

Là… mùi của Kwon Yuri ! Soo Yeon  không kịp nghĩ nhiều, vội vàng xoay người lao ra cửa. Nhưng đúng lúc cô vừa chạm vào tay nắm thì một bàn tay đã chặn lại.

Không biết, không biết, cô không biết gì hết. Soo Yeon không dám quay đầu lại, cô quyết tâm làm đà điểu.

Giọng nói lạnh lùng của Kwon Yuri vang lên bên tai:

Jung Soo Yeon ,lâu rồi không gặp.”

Không nghe thấy, không nghe thấy, cô chưa từng nghe thấy cái gì hết. Soo Yeon tiếp tục giả làm đà điểu.

“Em cho rằng như vậy là có thể thoát sao? !” Yuri hoàn toàn mất kiên nhẫn, cậu nắm lấy vai Soo Yeon , xoay người cô lại.

Soo Yeon đành phải cứng đờ mà cong khóe miệng lên, vẫy vẫy tay:

“Hi, bạn Kwon, đã lâu không gặp.”

“Đừng có giả ngu.” Yuri nắm cằm cô nâng lên, mắt hơi nheo lại: “Jung Soo Yeon, việc làm của em thực sự rất ác độc.”

Soo Yeon nuốt nước bọt:

“Tôi đã làm gì?”

Cậu âm trầm nói:

“Ăn tôi sạch sẽ đến tận xương rồi lén trốn đi, trên thế giới này có chuyện hời đến thế sao?”

Soo Yeon nhắm mắt lại, cắn môi, đấu tranh hồi lâu, rốt cục thể hiện vẻ mặt bi tráng nói:

“Cậu ra giá đi… Có điều nhà tôi không khá giả lắm, trả thành nhiều lần được không?”

Yuri nghiến chặt hàm dưới:

Jung Soo Yeon , em muốn chết hả?”

“Vậy cậu muốn thế nào?” Soo Yeon cẩn thận hỏi.

Mắt Yuri sáng lên:

“Em đối xử với tôi thế nào thì tôi cũng muốn trả thù y như thế.”

Soo Yeon do dự hỏi:

“Cậu muốn tôi…lên giường với cậu một lần nữa?”

Yuri lắc đầu:

“Không phải.”

Soo Yeon thở phào một hơi, hết hồn.

Ai ngờ Yuri lại nói tiếp:

“Mà là lên giường rất nhiều rất nhiều lần.”:gau4: 

Soo Yeon đầu tiên là kinh ngạc sau đó bỗng tỉnh ra, hét lên một tiếng, dùng sức đẩy thật mạnh Yuri ra, chuẩn bị cướp cửa mà chạy. Điên rồi, điên rồi, người này tuyệt đối không phải Kwon Yuri, hắn là người ngoài hành tinh!

Thế nhưng Yuri lại chặn cửa đồng thời dùng hai tay chắn lối đi hai bên trái phải của  Soo Yeon . Lúc này cô đã hoàn toàn rơi vào tay giặc.

Soo Yeon lùi lại, khuyên bảo hết nước hết cái:

“Kwon Yuri, cậu… cậu là Kwon Yuri mà, chẳng phải cậu luôn nói tôi là một con mèo vàng khè sao? Sao cậu có thể lên giường với Con mèo xấu xí như tôi được chứ… Quá mất phẩm chất, tôi đại diện cho tất cả sinh vật trên trái đất khinh bỉ cậu! Bạn Kwon , bây giờ tỉnh táo lại vẫn còn kịp đấy, mau đá tôi ra ngoài đi, tôi van cậu tôi xin cậu. Nếu không cuộc đời này của cậu sẽ bị phá hỏng, thật đấy, tôi không lừa cậu đâu, tôi… ưm ưm ưm!”

Soo Yeon  không thể nói hết vì miệng cô đã bị Yuri chặn lại. Soo Yeon trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn mỹ được phóng đại của Kwon Yuri trước mắt mình, da của cô nàng này tuy hơi đen nhưng rất mịn nha ? !

Nhưng ngay sau đó, Soo Yeon  đã tỉnh táo lại từ nỗi kinh hãi, cô bắt đầu dùng sức đẩy cậu nhưng Yuri không chút suy chuyển.

Lưỡi cậu vẽ nên khung môi Soo Yeon mang đến cho cô một cảm giác tê dại. Sau đó, cuộc tấn công, lưỡi cậu tách môi cô ra, không chút chần chừ muốn xâm nhập vào miệng cô. Da đầu Soo Yeon tê dại, cô đóng chặt hàm răng, giữ vững phòng tuyến cuối cùng. Nhưng nó không làm khó được Yuri , cậu rút một tay ra trườn vào từ thắt lưng  Soo Yeon, lướt qua vùng bụng bằng phẳng của cô và đi tới trước nơi tròn trịa của cô, sờ nhẹ…

“A!” Soo Yeon không kìm được há mồm thở nhẹ một tiếng, Yuri nhân cơ hội đưa lưỡi vào, truy đuổi cái mềm mại của cô, ngang ngược mà dây dưa, chinh phục cô hoàn toàn. Cơ thể cậu đè chặt cô, mùi hương của cậu quanh quẩn quấn lấy cô, nhiệt độ cơ thể cậu bùng lên thiêu đốt  cô. Đôi môi nóng rực kia hôn người ta đến run rẩy khiến Soo Yeon không hít thở nổi.


Được sửa bởi shuryn_love yulsic ngày Wed Sep 04, 2013 8:43 pm; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Shi Li Ti
Newbie

avatar

Post : 17
Coins : 1512
Thanked : 5
Join date : 01/07/2013
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 6:33 pm

So hottt , up chap đều nha bạn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yoonashoshiteam
Newbie

avatar

Post : 52
Coins : 1553
Thanked : 0
Join date : 29/05/2013
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 8:38 pm

au, theo như mems dự đoán là tập sau có PG đúng hk ạ :3 :gau7: :gau7: :gau7: :gau7:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
P_Seomate
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 825
Coins : 2200
Thanked : 76
Join date : 08/09/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 8:42 pm

cảnh nóng đây mà , cắt đúng lúc quá nha au , công nhận au năng xuất thật đó
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   

Về Đầu Trang Go down
 

[FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next

 Similar topics

-
» ProrShow Gold 5 +key+crack (bãng mới nhất 3/2012
» HDMI và công nghệ hình ảnh độ nét cao...
» [Giúp đỡ]Cần các bác tư vấn đầu thu TQ thu full các kênh vệ tinh
» cho em hỏi có cáchnaof thu được full kênh của vtc trên các đầu thu của trung quốc không ạ
» phần mềm chuyển đổi các loại đuôi Total video converter 3.5 full

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-