AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next
Tác giảThông điệp
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Aug 26, 2013 10:13 pm

First topic message reminder :


Tên gốc: Đồng học, nhĩ hảo!

Tác giả: Tát Không Không

RATING : NC

Convert: candy_heart bên TTV


Edit: bichan + viochan

Pairings: Yulsic


Category: hài, lãng mạn

Tình trạng :hoàn
Nguồn: [You must be registered and logged in to see this link.]


p/s mình không phải au fic này đâu nhé.Vốn fic thuộc thể loại ngôn tình, nhưng mình không thích nam hoa yuri nên mới   Edid và covert lại thành G x G thôi . Fic này hình như cũng lâu lắm rồi thì phải, mong mọi người sẽ thích :gau1: 

Tiết tử 

   Trên giường lớn mềm mại,hai thân thể trần trụi quấn quít, giao hòa chặt chẽ với nhau.

   Hơi thở nóng rực, mồ hôi nhỏ giọt, rên rỉ khe khẽ, tất cả tạo nên một phong cảnh thật mỹ miều, gợi cảm.

Bàn tay cậu chu du trên thân thể trắng mịn như tuyết của cô, lướt tới đâu là đốt lửa nóng rực tới đó,nhen nhóm trong cơ thể cô dục vọng nguyên thủy nhất.

Đôi mắt cậu như ẩn chứa ánh sao lấp lánh, bờ môi cậu thật ấm áp mềm mại. Những sợi tóc đen nhánh tán loạn của cậu dính sát vào nhau trải dài trên gương mặt tuấn mĩ ngâm đen, uốn lượn thành một cỗ gợi cảm.

Hô hấp của bọn họ dây dưa lẫn nhau, thân thể của bọn họ quấn chặt lấy nhau.

Cậu có kinh nghiệm mà khiêu khích mẫn cảm của cô, làm toàn thân cô tê dại.

Khát vọng của cô càng kích thích mãnh liệt, khát vọng phát tiết trào ra.

Cô nhắm mắt lại, cùng đợi thời khắc sắp xảy ra đó.

Thế nhưng,cậu dừng lại.

Cô mở mắt, cấp thiết hỏi thăm:
 “Làm sao vậy?”
 

Cậu thở dài:
  “Em lớn lên thực sự quá xấu, Yul không làm được.”

Cô cái khó ló cái khôn:
  “Cầm chăn bịt kín mặt em là được?”

Đôi mắt cậu sáng lên:
  “Cách này được.”

Vì vậy, mặt của cô bị khăn trải giường bịt kín.

Cuộc vận động trên giường lại tiếp tục.

Cô cảm giác được cậu đang đặt những ngón tay thon dài của mình ở nụ hoa của cô, sau đó động nhẹ một cái, liền tiến vào cô.

Một trận đau nhức kéo tới,cô thảm thiết kêu lên một tiếng, sau đó…

  Soo Yeon bỗng nhiên mở mắt ra, tỉnh lại.

Cô thở dốc, kinh ngạc phủ định.

Trời xanh, đất rộng, đức mẹ Ma-ri-a,Chúa Jesus, ngọc đế, vương mẫu, Diêm vương, quỷ dạ xoa.

Thật sự là một giấc mộng kinh khủng, hèn hạ!

Lúc tên kia ngại mình xấu xí, cô không đá hắn một cước đá xuống giường thì thôi, ngược lại còn đề nghị lấy chăn che mặt mình lại?!

Quan trọng hơn là,  nữ nhân kia, bộ dạng sao lại giống y như đúc tên than củi đáng ghét mà mình hận nhất đời?

Jung Soo Yeon, ngươi thật sự là rất đói khát.Mình điên thật rồi”

 Soo Yeon vừa tự mắng mình vừa lau đi mồ hôi lạnh trên trán, nhưng tay vừa nâng lên, lại cứng lại — cô nghe thấy hai trái tim đang đập.

Một đương nhiên là của mình, mà một quả khác…… Cô chậm rãi quay đầu, thấy hé ra khuôn mặt cô không muốn thấy nhất.

Làn da bánh mật mịn màng, đôi mắt khép chặt với 2 hàng lông mi dài cong vút, cái mũi cao thẳng, làn môi đầy đặng đỏ mọng, còn có thân thể cân đối ,quyến rũ trần trụi kia.

Kwon Yuri, là Kwon Yuri.

Jung Soo Yeon dùng sức nhắm mắt,mở ra, lại nhắm mắt, lại mở ra, lại nhắm, lại mở, lặp đi lặp lại rồi lặp đi lặp lại, hắn vẫn ở đó không biến mất.

“A!!”

Tiếng hét cá heo danh tiếng chói tai rạch ngang bầu trời, làm kinh động vô số chim nhỏ bay lên


Được sửa bởi shuryn_love yulsic ngày Thu Sep 19, 2013 9:04 pm; sửa lần 23.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
P_Seomate
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 825
Coins : 2202
Thanked : 76
Join date : 08/09/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 04, 2013 8:42 pm

cảnh nóng đây mà , cắt đúng lúc quá nha au , công nhận au năng xuất thật đó
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Thu Sep 05, 2013 1:35 pm

thanks au vì đã up chap
theo suy đoán thì chap tiếp theo sẽ có Phở Gà ăn phải ko au
hóng chap nha au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Fri Sep 06, 2013 8:41 pm

Có ai đang chờ cái tô phở gà ở chap này thì.....[You must be registered and logged in to see this image.] Thành thật tạ lỗi đã khiến mọi người thất vọng rồi. Cô ca không phải dể xơi đâu nhé. Đừng có dại dột mà động vào và anh đen nhà ta là một chứng mình rất......rất.....:gau13: 



[chương 10]

Tay Yuri bao chặt nơi đẫy đà của cô, cậu vuốt ve nụ hoa màu hồng phấn, thỏa mãn khi cảm nhận thấy chúng ngẩng cao đầu ngạo nghễ dưới tay mình. Màu đỏ sẫm căng cứng đó được ma sát trong lòng bàn tay cậu mang đến mùi vị dục vọng nguyên thủy. Nhưng đối với Soo Yeon thì nó lại là một loại giày vò, cô không thể chịu nổi kích thích mà động tác này mang lại, cô cắn môi, khuôn mặt đỏ bừng vì sự kích thích từ Yuri. Lưỡi Yuri vẫn đang dây dưa trong miệng Soo Yeon, cậu hút lấy nước mật thơm ngon của cô, cướp đi hết dưỡng khí. Cơ thể Soo Yeon dần dần mềm nhũn. Yuri cởi nút áo cô, chậm rãi nhẹ nhàng mở từng cái từng cái một. Soo Yeon mặc nội y màu hồng , bao chặt lấy hai vòng tròn trắng nõn mềm mại khiến mạch máu cậu sôi sục. Đôi tay thon dài luồn ra sau tấm lưng mịn màng của cô, chỉ một động tác đã tháo được móc áo lót. Trang phục cuối cùng đã mất đi tác dụng. Yuri kéo áo lót lên, hai đỉnh đồi yêu kiều cong lên lộ ra trước mắt. Cậu tha cho cái lưỡi đinh hương của cô, bắt đầu tấn công vào ngực. Yuri cúi đầu, dùng đầu lưỡi liếm nơi đỏ sẫm của cô, đầu lưỡi ma sát từng chút từng chút một mang đến sự rung động cực đại. Đỉnh đồi nho nhỏ mềm mại cứng lên tiết lộ cảm nhận của thân thể cô. Yuri hé miệng, bao lấy nơi đẫy đà khiên bao kẻ phải khát vọng, cảm giác mềm mại này khiến cậu hưng phấn. Cậu vừa hút vừa khiêu khích để nơi nữ tính của cô vĩnh viễn lưu lại dấu ấn của cậu. Đôi gò bồng trắng nõn mềm mại được chất lỏng trong suốt của  cậu phủ lên tản mát ra mùi vị thật đặc biệt. Tay Yuri bắt đầu trượt xuống dưới váy Soo Yeon, lướt qua đôi chân thon dài đi thẳng tới sườn trong của bắp đùi, da thịt trắng mịn mềm mại truyền đến kích thích cao hơn. Sau đó, ngón tay thon dài bắt đầu vuốt ve nơi bí ẩn của cô. Kích thích cực mạnh khiến Soo Yeon phục hồi lại tinh thần.

Tuyệt đối không thể sai lầm thêm một lần nữa! Soo Yeon ỷ đầu mình khá cứng, xuất ra tất cả sức lực cộp một cái thật mạnh vào trán Yuri. Cậu bị bất ngờ, lập tức trúng chiêu, phải lui về phía sau ba bước.

  lập tức nắm lấy cơ hội định mở cửa chạy ra ngoài nhưng cúi đầu lại nhìn thấy mình quần áo xộc xệch, lập tức từ bỏ ý định. Cô vội vàng chạy đến cạnh bàn làm việc, tay chân luống cuống chỉnh lại quần áo.

Vừa chỉnh trang xong thì Yuri cũng phục hồi lại tinh thần. Cậu che cái trán bầm tím, cắn răng nói:
   
Jung Soo Yeon, cái đồ có ba nhiễm sắc thể X này, hôm nay tôi sẽ làm cho em không còn sức mà đi ra khỏi căn phòng này!”

Nhìn cậu hùng hổ đi về phía mình, Soo Yeon nhất thời sợ đến hồn bay phách lạc, đành phải chạy vòng quanh cái bàn làm việc. Cậu từ bên trái đến thì cô chạy sang bên phải, chạy đến mức chân suýt thì bị chuột rút. Nhưng cuối cùng cô vẫn bị Yuri bắt được, đặt ngồi trên bàn làm việc.

“Em hãy tỉnh ngộ đi.”

Yuri mỉm cười, nụ cười đó còn lạnh hơn cả trời đông giá rét. Sau đó, cậu tách hai chân cô ra, chen người mình vào, đưa bàn tay đã sẵn sàng chuẩn bị tiến vào cơ thể cô. Bàn tay của cậu kéo chiếc quần lót mỏng mà trong suốt xuống, Soo Yeon lập tức cảm thấy phía thân dưới lạnh run. Cô không kịp nghĩ nhiều, vươn tay ra nắm lấy bàn tay đang chuẩn bị tấn công của cậu .

“Thế nào, không chịu được nữa rồi sao ?” Đáy mắt Yuri dấy lên ngọn lửa tình dục, giọng cậu cũng trở nên khàn khàn:
 
“Nếu em ngoan ngoãn hợp tác thì có thể tôi sẽ cho em sống thoải mái một chút.”

Soo Yeon không nói gì, cô hít thật sâu, sau đó…bẻ thật mạnh, thật mạnh máy cái ngón tay xấu xa kia. Đau đớn khiến Yuri nghiến răng ken két, trong mắt cậu nổi lên những đường tơ máu vì phải nhịn, mà trên trán đã bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh.

Soo Yeon biết rõ, nếu cô mà còn gây ra bất cứ một chuyện không thể tha thứ nào nữa thì cô sẽ chết rất thảm, rất thảm, rất thảm.

“Là cậu ép tôi.” Soo Yeon thì thào: “Thực sự không liên quan đến tôi.”

Yuri ngẩng đầu, đôi mắt vốn đen sáng như sao đã đóng băng, bắt đầu phóng tên độc về phía cô. Cậu dùng tay còn lại vòng ra sau giữ chặt gáy Soo Yeon. Cậu muốn giết cô! Cậu muốn ăn tươi nuốt sống người con gái này!

Soo Yeon hiểu được hàm nghĩa trong ánh mắt cậu, cái hàm nghĩa thật đáng sợ. Sợ hãi lại một lần nữa che mất lý trí của cô, Soo Yeon đẩy mạnh Yuri ngã xuống đất. Không kịp nghĩ nhiều, cô lao tới trước mặt cậu , nhắm ngay vào “bàn tay thần thánh kia ” vừa mới dính một đòn nghiêm trọng rồi ra sức đạp, một cái, hai cái, ba cái… cho đến khi sắc mặt Yuri trắng nhợt như tờ giấy cô mới hồi phục lại tinh thần, ý thức được bản thân mình đã phạm vào tội chết. cô, sẽ, chết, không, có, chỗ, chôn, thân!

“Là tại cậu ép tôi, xin lỗi, là cậu ép tôi! A!” Soo Yeon hét ầm lên chạy ra khỏi phòng làm việc.

Mà Yuri ngồi trên mặt đất, tiếng bẻ tay “canh cách” vang lên. Năm khớp ngón tay tím bầm bắt đầu trắng bệch như thế sắp vì quá phẫn nộ mà đâm thủng lớp da.

Cả đời này cậu sẽ không buông cô ấy ra!

Nhìn Soo Yeon lao vào như tên bắn, Lee Donghae hỏi:


  “Làm sao vậy? Hôm nay chẳng phải ngày đầu tiên cô đi làm sao? Sao lại về sớm thế?”

Soo Yeon ngồi cứng đờ trên sô pha, hai mắt vô thần, sắc mặt tái nhợt, cả người toát hết mồ hôi lạnh, thì thào:

“Tôi sắp chết… Tôi sẽ bị cậu ta giết chết mất.”

“Cậu ta?” Donghae nheo cặp mắt phượng dài nhỏ quyến rũ, hỏi: “Cậu ta là ai vậy?”

“Cậu ta là… ác ma, là tên ác ma sẽ vĩnh viễn quấn lấy tôi.” Soo Yeon hồn xiêu phách lạc đứng dậy, lảo đảo đi về phòng mình.

Cửa vừa đóng, Lee Donghae cầm điện thoại gọi đến cho một người. Đôi môi hồng nở một nụ cười thần bí:
 
“Kế hoạch của chúng ta đã đi vào quỹ đạo rồi.”

Ngày đó từ sau khi về đến nhà, Soo Yeon trốn suốt ở trong phòng, ngay cả phòng khách cũng không dám ra, chỉ sợ Yuri sẽ đột nhiên xuất hiện kết liễu tính mạng mình. Trốn cả vài ngày vẫn không thấy động tĩnh gì, Soo Yeon vừa mới thở phào chuẩn bị thu dọn đồ đạc quay về Mỹ thì Fany lại tìm tới cửa.

Cô ấy tới đưa tài liệu của luật sư.

“Địa chỉ liên lạc mà cậu cho khách sạn SM là nhà tớ mà, thế nên hôm qua bọn họ đưa cái này đến chỗ tớ.”

Fany lắc đầu:
 
Jung  Soo Yeon, sao cậu lại có thể kí được cái loại hợp đồng bất bình đẳng thế này hả?”

Nhìn hợp đồng, Soo Yeon há hốc mồm. Trên đó viết nếu như cô từ chức trong lúc hợp đồng vẫn còn thời hạn thì nhất định phải bồi thường 50 vạn đô la Mỹ.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Fany hỏi.

Soo Yeon hết cách, đành phải nói hết mọi chuyện. Có điều, vì xấu hổ nên đã ỉm mất đoạn mình và Kwon Yuri có quan hệ thân mật.

“Xem ra, đây là cái bẫy của Tên họ Kwon xấu xa ấy rồi .” Fany phân tích:
 

“Hợp đồng này viết không rõ ràng, mà cậu thì lúc nào cũng không chịu để ý cẩn thận, cậu ta đã đoán chắc là cậu sẽ không phát hiện ra.”

 “Thế bây giờ tớ phải làm sao đây?” Soo Yeon hoang mang lo sợ.

“Đừng lo.” Fany vỗ vỗ vai cô: “Đi nào, tớ đi cùng cậu đến khách sạn nói lý với cậu ta.”

“Tớ không dám.” Soo Yeon lùi bước.

“Có tớ bảo vệ cậu mà, đừng sợ!” Fany kéo cô ra khỏi nhà.

Đi tới khách sạn, Fany không nói hai lời lôi luôn Soo Yeon tới phòng làm việc của quản lí. Lúc đó, Yuri đang đọc văn kiện, nhìn thấy các cô trên mặt cũng không có vẻ gì là quá kinh ngạc.

Fany đập bàn:


  “Kwon Yuri , cậu hơi quá đáng rồi đấy, sao có thể dùng thủ đoạn đê tiện này để ép Soo Yeon ở lại. Dù sao thì mọi người cũng từng là bạn học, cậu cần gì phải đùa giỡn với tiền đồ của Soo Yeon như vậy?”

Yuri nhẹ giọng nói:

  “Tôi không hiểu ý cậu, lẽ nào cô ấy cho rằng làm việc tại khách sạn chúng tôi là không có tiền đồ?”

  “Nhưng cậu giữ cậu ấy lại làm việc căn bản chính là vì trả thù còn gì.” Fany nói.

  “Nếu muốn trả thù thì có rất nhiều cách, tôi đâu cần phải lẫn lộn việc tư và việc công mà tự chuốc lấy phiền toái.” Yuri nói: “Tôi cũng vì thấy năng lực của cô ấy thực sự có thể đảm nhiệm được chức vụ này mới kí hợp đồng… Đương nhiên, trong lúc làm việc, thỉnh thoảng tôi cũng sẽ ức hiếp cô ấy một chút để cân bằng cuộc sống.”

 “Hoá ra là vậy, thế thì tôi đây yên tâm rồi.” Fany vuốt vuốt ngực, đẩy Soo Yeon lên phía trước:
 “Này, người tôi cũng đưa đến giúp cậu rồi, hai người cố gắng mà hợp tác cho tốt nhé, tôi đi trước.”

Nói xong, Fany xoay người chuẩn bị ra khỏi cửa lại bị Soo Yeon liều mạng kéo:
  

“Fany , cậu không nghe thấy à? Chính cậu ta cũng nói sẽ ức hiếp tớ đấy.”

  “Người mới bước chân vào xã hội làm việc ai mà chẳng bị ức hiếp? Mấy chiêu của Tên đen ấy chắc cậu cũng đã quen rồi. Hơn nữa, nếu cậu muốn từ chức thì lấy đâu ra 50 vạn đô la Mỹ hả?” Fany nói mấy câu làm Soo Yeon á khẩu không trả lời được.

  “Yên tâm đi, trong khách sạn nhiều người như vậy lại còn là giữa ban ngày ban mặt, tớ không tin cậu ta dám làm gì cậu.” Fany cầm túi xách, phất phất tay rồi đi.

Soo Yeon đứng ở trước cửa phòng, vẫn duy trì trạng thái cảnh giác, chỉ cần Kwon Yuri có bất cứ hành động thiếu suy nghĩ nào thì cô lập tức sẽ chạy ra.

Nhưng Yuri nhìn qua có vẻ rất bình tĩnh, cậu vừa cúi đầu nhìn tài liệu vừa thong thả nói:
 

“Lần sau nếu không đi làm thì phải xin nghỉ trước với tôi.”

Soo Yeon thực sự không nghĩ ra, mình đã đánh cậu ta bầm dập như thế mà Kwon Yuri vẫn còn bình tĩnh đến vậy, cô đành ngơ ngác đáp: “Ừm.”

  “Còn nữa, phòng làm việc của em đã được chuẩn bị tốt rồi, lát nữa bí thư Choi sẽ đưa em đi xem.” Yuri vẫn cúi đầu chăm chú nhìn văn kiện.
Soo Yeoncàng thấy kỳ lạ hơn, lẽ nào lần trước mình không chỉ đạp vào tay mà còn đạp cả vào đầu của cậu ta? Sao bỗng dưng tính tình lại thay đổi kinh thế?

Thấy Soo Yeon một lúc lâu không có động tĩnh gì, Yuri ngẩng đầu lên, hỏi:

  “Còn chuyện gì nữa à?”

Soo Yeon cắn cắn môi dưới:

  “Cậu… Thực sự tha cho tôi?”

Yuri nhếch khóe miệng, nói từng chữ một:

  “Em nghĩ đến là tốt đẹp.”

Soo Yeon hít một ngụm khí lạnh, biết ngay ,cô ta chẳng tốt bụng đến thế đâu mà.

  “Nhưng cứ yên tâm, tôi luôn luôn công tư phân minh, tuyệt đối sẽ báo thù em trong giờ làm việc, có điều, ” Yuri cụp mắt xuống: “Lúc hết giờ thì không nói trước được.”

Nghe vậy, Soo Yeon thoáng yên lòng. Cô thề rằng đến lúc hết giờ làm nhất định phải biết quý trọng sinh mệnh mà tránh xa khỏi Kwon Yuri
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
trantuyetnhi123
Newbie

avatar

Post : 89
Coins : 1763
Thanked : 0
Join date : 27/10/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sat Sep 07, 2013 10:00 am

tem chap hay quá
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sat Sep 07, 2013 12:27 pm

trời ơi tiếc quá 
ko có Phở Gà ăn rồi
hóng chap nha au
thanks
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yoonashoshiteam
Newbie

avatar

Post : 52
Coins : 1555
Thanked : 0
Join date : 29/05/2013
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sat Sep 07, 2013 11:32 pm

tại sao au cứ thik bắt ng` ta chở thía
chap sau nhớ lẹ lẹ nha au :gau13: :gau13: :gau13:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 08, 2013 8:46 pm

Xin lỗi vì sự chậm chạp của mình :gau11:  Sẻ không thế nữa ,hứa đấy :gau1: 



[chương 11]


Yuri nói lời giữ lời, trong thời gian làm việc quả nhiên chỉ giải quyết việc công, không cố ý chỉnh cô. Tuy chỉ mới nhận chức nhưng vì lúc trước đã thực tập tại các khách sạn khác của gia tộc mình nên Yuri có kinh nghiệm khá phong phú, làm việc hiệu quả, thực sự không thể coi thường. Soo Yeon theo cậu vừa làm vừa học, tích lũy được không ít.

Qua tiếp xúc trong khoảng thời gian này, Soo Yeon phát hiện, chưa nói đến những cái khác, Kwon Yuri một khi đã làm việc thì rất tập trung. Khoác lên bộ tây trang, nho nhã lễ độ, là một hình mẫu lí tưởng thu hút không ít ánh mắt ái mộ của những khách hàng nữ. Chỉ có điều tính tình vẫn cứ như trước, nếu cấp dưới lười biếng hay phạm lỗi sẽ nói ra những lời độc địa khiến người ta hận không thể nhảy từ trên tầng 21 xuống.

Soo Yeon đương nhiên nhớ kỹ rằng Kwon Yuri đã nói sẽ trả thù mình. Vì vậy, vào thời gian nghỉ cô cố gắng hết sức trốn Yuri để tránh bị hãm hại. Thế nhưng, chẳng sớm thì muộn, có trốn đến đâu cuối cùng vẫn sẽ bị bắt.

Buổi trưa hôm nay, Soo Yeon đi lên tầng thượng của tòa nhà ngồi. Trời xanh mây trắng, gió nhẹ vi vu, thực sự là một nơi hoàn hảo để ăn cơm trưa. Soo Yeon lấy hamburger ra, còn chưa kịp há mồm cắn miếng nào đã bị cướp mất.

Soo Yeon kinh ngạc ngẩng đầu thì thấy Kwon Yuri đang đứng ngay trước mặt mình, cô sợ đến mức vội vàng xoay người, co giò bỏ chạy. Nhưng chưa chạy được vài bước, áo Soo Yeon đã bị túm chặt, sau đó bị bắt quay lại trước mặt  Kwon Yuri . Cậu lạnh lùng nhìn cô:
 
“Em chạy cái gì, gặp ma chắc?”

Soo Yeon lắc đầu, ma đâu có đáng sợ bằng tên than củi này chứ?

Yuri nắm tay Soo Yeon, cắn một miếng bánh hamburger của cô. Soo Yeon bực mình, nhỏ giọng nói:
 
“Đây là bữa trưa của tôi mà.”

Yuri cây ngay không sợ chết đứng:
 
“Ai bảo em không chuẩn bị trước cho tôi một phần.”

Soo Yeon nhìn hamburger, nuốt nước bọt:
   
“Thế nhưng, tôi thực sự rất đói bụng.”

Yuri lườm cô:
  

“Đợi lát nữa tôi đưa em đi ăn đại tiệc, hơn nữa, thỉnh thoảng ăn uống điều độ giảm béo cũng tốt. Miếng thịt chỗ thắt lưng em có thể làm được cả bữa đồ nhắm rượu đấy.”

  “Nghiêm trọng thế cơ á?” Soo Yeon cúi đầu, xoa xoa bóp bóp phần eo, đâu có, cùng lắm chỉ làm được nửa đĩa thôi mà.

Yuri ra lệnh:
  

“Sau này tiếp tục thực hiện quy định lúc còn đi học, mỗi buổi trưa mang một phần cơm tới cho tôi, biết chưa?”

  “Nhưng khách sạn có cơm cho nhân viên mà.” Soo Yeon lầm bầm: “Hôm nay tôi thấy trời đẹp nên mới lên đây ăn đấy chứ.”

Jung Soo Yeon, em cứng đầu quá đấy.” Yuri uy hiếp: “Còn dám nói một chữ không nào nữa thì tôi quăng em xuống dưới lầu luôn đấy.”

Soo Yeon sợ đến cả đầu tóc thẳng quăn tít, gật đầu như giã tỏi:

“Tôi mang, tôi nhất định sẽ mang.”

Yuri thỏa mãn hừ một tiếng, suy nghĩ một chút lại nói:

“Nhưng mà nói thật ra, với trọng lượng của em mà quẳng xuống dưới chắc sẽ lún xuống một cái hố 5 thước đấy nhỉ?”

Soo Yeon mất hứng :

“Tôi đâu có béo như cậu nói?”

  Yuri nhướn mày:
   
“Lần trước lên giường, tôi sờ cả người em toàn thịt là thịt, đến cả đầu khớp xương cũng không có lấy một cái.”

Nghe vậy, mặt Soo Yeon  đỏ bừng, cô vội vàng quay đầu nhìn khắp xung quanh, may mà không ai nghe thấy. Quay đầu lại, oán giận nói:
 
“Sao cậu lại nói chuyện này ở khách sạn?”

Yuri nói:
  

“Phải nói cho rõ ràng nhé, lúc chúng ta ở trên giường người chiếm lợi chính là em, còn dám bày ra cái vẻ mặt ghét bỏ đó hả.”

“Đó là ngoài ý muốn.” Soo Yeon che khuôn mặt đỏ như cà chua, nhỏ giọng hỏi: “Được rồi, cái tay của cậu không sao chứ?”

"Cái gì của tôi cơ?” Yuri giả bộ nghe không hiểu.

Tôi hỏi tay của cậu ấySoo Yeon bực tức hét lớn

“Nếu như tôi nói nó có sao?” Yuri hỏi: “Em định bồi thường thế nào?”

Soo Yeon lắc đầu, không lý nào rõ ràng cô ta nắm tay mình còn rất chặt ,Cũng đã lâu lắm rồi vết bầm chẳng phải đã không còn rồi sao , không phải là bị nội thương chứ , có di chấn gì ư ?

Yuri bỗng nhiên kề sát vào Soo Yeon, nói bên tai cô:
 
“Hay là em chịu thiệt lên giường với tôi, để tôi luyện tập.”

Ánh mắt cậu thật sâu lắng, hơi thở cậu thật ấm áp, lời cậu nói thật khiến người ta nóng lên.
Khuôn mặt vừa hạ sốt của Soo Yeon lại đỏ như máu dồn hết lên, cô vội lui về phía sau hai bước, lắp bắp nói:
 
“Hơi, hơi quá đáng đấy.”

Yuri tựa nghiêng người vào lan can, thong thả nói:
 
“Em không chỉ cưỡng bức tôi mà còn suýt nữa đã phế cả bàn tay của tôi, em làm thế chẳng lẽ không quá đáng?”

“Mấy cái đó cũng là vì bị cậu ép.” Soo Yeon nhỏ giọng giải thích.

Yuri lảng sang chuyện khác:
 
“Đúng rồi, nghe TaeYeon nói em thuê nhà ở bên ngoài, đúng không?”

Soo Yeon gật đầu:

“Sao?”

Yuri nói:

“Hôm nay rút tiền đặt cọc đi, ngày mai dọn đến nhà tôi ở.”

Soo Yeon kinh hãi:

“Vì sao?”

Yuri liếc xéo cô:
 

“Chúng ta đã …với nhau rồi, đến ở chung chẳng phải rất bình thường ư?”

Nếu cự tuyệt thẳng thừng cậu ta nhất định sẽ tức giận, Soo Yeon nghĩ xong vội quay lại hỏi:
 
“Ơ mà tôi ở cùng một người chị họ bà con xa, là mẹ tôi nhờ chị ấy chăm sóc tôi. Mới ở vài ngày đã dọn ra ngoài người ta sẽ nói này nói nọ, cứ để thêm một thời gian nữa đã.”

Nói thế Yuri mới miễn cưỡng đồng ý. Soo Yeon thầm thở phào, cho xin đi, vào nhà cậu ta ở khác gì chui vào hang hổ. Kwon Yuri nhất định sẽ dùng mười đại cực hình Mãn Thanh để tra tấn mình. Chỉ nghĩ thôi đã tê dại cả đầu.

Sau hôm đó, Soo Yeon lại giống như trước kia lúc còn đi học, bắt đầu chuẩn bị cơm trưa cho Yuri . Kết quả không ngoài dự đoán, tên than củi này qua bao nhiêu nắm rồi vẫn cổ quái như trước, lần nào cũng chê cơm cô làm khó ăn nhưng lúc nào cũng ăn sạch sành sanh.

Đương nhiên, Soo Yeon đã quen nên không thèm để ý. Nhưng ai ngờ độ cổ quái của Yuri lại càng tăng lên. Từ lần trước bị Yuri đả kích trên sân thượng, Soo Yeon có bóng ma tâm lý, nghĩ mình béo nên bắt đầu ăn kiêng. Vừa có chút hiệu quả lại bị tên đáng ghét phát hiện. Cậu không nói hai lời, gọi người mang tới một bàn đại tiệc, ép Soo Yeon ăn hết.

  “Chẳng phải cậu nói tôi béo à, phải giảm béo chứ?” Soo Yeon không hiểu nói.

  “Em tổng thể chẳng có gì tốt , chỉ được vòng 1 .nếu mà còn  giảm nữa thì hai quả bưởi trước ngực em sẽ biến thành trứng luộc mất, như thế thì có mà bỏ đi ,sau này không được ăn kiêng nữa.” Yuri nói những lời này ra làm Soo Yeon tức đến muốn phun máu. Hắn là đang khen cô hay là chà đạp cô vậy .Cái gì mà "tổng thể chẳng có gì tốt", thật là đáng ghét mà

Khách sạn SM quy mô lớn, phương tiện đầy đủ hết, chức năng phục vụ hoàn hảo, có tiềm năng phát triển rất lớn. Soo Yeon mỗi ngày đều chăm chỉ làm việc, muốn cố hết sức lập thành tích.

Nhưng mọi lời nói và việc làm giữa cô và Yuri đều bị người bên ngoài nhìn thấy, bởi vậy rước lấy không ít lời ra tiếng vào. Tuy rằng Soo Yeon vẫn làm như không nghe thấy nhưng tâm trạng thường vì vậy mà không vui.

Hôm nay trong hội nghị lãnh đạo cấp cao của khách sạn, Soo Yeon đưa ra đề nghị về việc cải cách khách sạn thông qua sự đồng ý của khá nhiều người nên được chấp nhận. Việc này đối với người mới mà nói là một thành công rất lớn, trong lòng Soo Yeon rất vui vẻ.

Mà khi cô trở lại phòng làm việc, vừa ngồi xuống, trưởng bộ phận ẩm thực Sunny đi tới cười nói:
 
Soo Yeon, thực sự chúc mừng, mới đi làm chưa được hai tháng đã có thể có đề nghị được thông qua, đúng là không tệ.”

Soo Yeon đang muốn nói lời cảm ơn lại nghe thấy quản lí bộ phận tiếp tân Park Hyomin kỳ quái nói:

“Sunny à, cô đúng là chẳng biết gì, chỉ dựa vào quan hệ giữa người ta với tổng giám đốc Kwon thì cho dù có vừa tới làm một ngày, đề nghị đó cũng sẽ được thông qua thôi.”

Soo Yeon vẫn nghĩ từ lúc bắt đầu đi làm tới giờ, cô Hyomin này không thích cô, luôn luôn ngầm đả kích cô. Vài ngày trước cô mới biết, hóa ra Park Hyomin có ý với Kwon Yuri nên tất nhiên đã coi cô là tình địch. Soo Yeon nghĩ đến vỡ đầu cũng không rõ vì sao lại có người thích tên xấu tính ấy , có lần cô thậm chí còn hoài nghi Park Hyomin có khuynh hướng thích bị ngược đãi

Soo Yeon thường coi như không nghe thấy mấy lời nói lạnh nhạt của Hyomin, nhưng lần này cô cảm thấy rất oan ức. Để làm bản kế hoạch này, cô đã phải thức suốt hai đêm cuối tuần, tốn bao nhiêu tâm huyết lại được một câu phủ nhận. Soo Yeon quá tức giận, đứng bật dậy cãi lại:

“Đầu tiên, tôi và cô Kwon chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới. Thứ hai, bản kế hoạch đưa lên là mọi người giơ tay biểu quyết, không liên quan gì đến quyết định của cá nhân cô Kwon .”

Hyomin thấy  Soo Yeon đáp trả, hưng phấn như gà chọi, cười lạnh nói:
 
“Cả khách sạn ai chẳng biết quan hệ của cô và quản lí Kwon , ai dám không đồng ý cô? Cả ngày không có việc gì đi đi lại lại bên cạnh quản lí, lại còn ngày nào cũng làm cơm hộp cho -cô ấy , giả bộ trong sạch cái gì cơ chứ?”

Soo Yeon giận đến tức cả ngực, mọi người sao có thể đổi trắng thay đen như thế, rõ ràng là cô bị ép mang cơm hộp cho Kwon Yuri mà lại bị truyền thành như vậy, thật sự là quá không có thiên lý!

Hyomin cho rằng cô ngầm thừa nhận nên càng thêm đắc ý, lườm cô từ trên xuống dưới, hừ lạnh một tiếng:
   
“Ngoại hình tầm thường, đâu có xứng đôi với quản lí Kwon . Đừng tưởng rằng từ nay về sau có thể ngồi yên ổn trên vị trí bà chủ, nói cho cô biết, người ta chỉ chơi đùa với cô mà thôi, đừng có mà vênh váo, kiêu ngạo như thế!”

Soo Yeon nhất thời cảm giác máu nóng bốc lên, suýt thì hộc máu mà chết.

Đúng lúc này, phòng làm việc bỗng nhiên yên tĩnh trở lại —Kwon Yuri đang đứng ở cửa.

Hyomin căng thẳng nhìn cậu chậm rãi đến gần mình. Một bước, một bước, lại một bước, Yuri đi tới trước mặt cô ta.

Cậu cứ nhìn cô ta như thế, ánh mắt lạnh như băng.

Đôi môi mềm mại của cậu hơi mở ra:
  

Jung Soo Yeon rất ngốc nghếch.”

Soo Yeon cứng ngắc.

Yuri tiếp tục bổ sung:
 
“Ngoại hình cũng xấu.”

Soo Yeon vỡ vụn.

Yuri chưa chịu dừng:
 
“Dáng người cũng không đẹp.”

Soo Yeon bị gió thổi tan.

  Yuri vẫn tiếp tục:
   
“Tính cách cũng chẳng khiến người ta yêu quý,lại còn mê ngủ”

Soo Yeon hộc một ngụm máu, bay luôn về thế giới cực lạc.

Hyomin hưng phấn lần hai, hóa ra trong mắt Yuri , Soo Yeon không thể chịu nổi đến thế, xem ra mình có hi vọng rồi. Thế nên, cô kích động, cô phấn khởi, cô nắm lấy tay Yuri đang định mở miệng bày tỏ nỗi lòng thì Yuri lại tao nhã rút tay ra, lấy khăn tay lau lau rồi sau đó cậu nói:

“Nhưng khi tôi thấy cô, cái người phá hỏng bộ mặt thành phố một cách nghiêm trọng, làm giảm trình độ tổng thể của nữ nhân viên khách sạn chúng ta, trong đầu toàn mấy thứ trừu tượng khoa học viễn tưởng, trình độ điêu luyện đến mức đất đá bay mù trời, quỷ thấy đều sợ đến hồn phi phách tán, người thấy sẽ sợ đến không khống chế nổi đại tiểu tiện, vỏ đại não trơn truột trong như gương, đồ khủng long trốn ra từ công viên kỉ Jura. Tôi thấy Jung Soo Yeon không kém đến mức đó, đúng rồi, cảm ơn cô đã tác thành cho chúng tôi.”

Nói xong, Yuri kéo Soo Yeon đi ra khỏi phòng làm việc.

Phía sau bọn họ vang lên tiếng gào khóc kinh thiên động địa.

  “Sao cậu lại giúp tôi?” Lên đến sân thượng, Soo Yeon hỏi.

  “Con mắt nào của em thấy tôi đang giúp em? Đừng tự mình đa tình.” Yuri trả lời.

  “Tuy rằng rất cảm ơn cậu đã giúp tôi trong lúc ‘ vô tình ’ nhưng sao cậu lại thừa nhận chúng ta có quan hệ? Bọn họ đều hiểu lầm hết rồi.” Soo Yeon lo lắng.

  “Em đâu phải là minh tinh, sao phải sợ chuyện xấu?” Yuri trừng mắt lườm cô: “Hơn nữa, bị lan truyền chuyện xấu với em người bị thiệt là tôi mới đúng.”

Soo Yeon không còn sức mà cãi nhau với cậu , chỉ đành thở dài.

“Làm sao vậy?” Yuri hỏi.

Soo Yeon cụp mắt xuống:
 

“Hoá ra mọi người vì nể mặt cậu nên mới đồng ý bản kế hoạch của tôi. Thế mà tôi còn đắc ý, không ngờ…không ngờ tôi lại vô dụng như thế.”

Đang ủ rũ, Yuri nắm cằm cô, bắt cô nhìn thẳng vào mình:
   



Jung Soo Yeon, thần kinh em có phải là chưa phát triển hoàn toàn không? Mấy câu nói vớ vẩn thế mà cũng tin? Các vị nguyên lão của công ty ai cũng là cấp dưới trước đây của bố tôi, bình thường tôi cũng phải nể bọn họ ba phần. Nếu như kiến nghị của em không có giá trị thực hiện thì bọn họ sẽ đồng ý chắc?”

Soo Yeon nửa tin nửa ngờ: “Thật à?”

  “Nói vớ vẩn.” Yuri dùng ánh mắy “em đúng là đồ ngu ngốc” nhìn cô.

Soo Yeon lúc này mới dần dần vui trở lại.

  “Đói bụng rồi, hôm nay đi ra ngoài ăn cơm đi.” Yuri lại lôi cô xuống dưới lầu.

Tay Soo Yeon bị cậu nắm chặt, không biết có phải là ảo giác hay không mà cô cảm thấy trong lòng mơ hồ có niềm ấm áp quanh quẩn không tan

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
P_Seomate
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 825
Coins : 2202
Thanked : 76
Join date : 08/09/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 09, 2013 3:16 pm

fic hay nhá au , ra chap sớm nha mình đợi đó
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Mon Sep 09, 2013 8:36 pm

[chương 12]


Sau ngày hôm đó, Soo Yeon bắt đầu không còn sợ Yuri như thế nữa, cô cảm thấy có gì đó thân thiết hơn giữa hai người. Cô phát hiện Yuri không hề đối xử với cô như kẻ thù. Biết được điều này, mỗi ngày của Soo Yeon trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Không đến vài ngày,Lee DongHae đã nhìn ra đầu mối. Tối nay, khi cô đang ngồi ở trên giường thì Lee Donghae đi đến ngồi bên giường.

Soo Yeon nhiệt tình bắt chuyện:

“Ngồi đi.”

Lee Donghae nhìn xuống giường, khoát khoát tay, nói thẳng:
  

“Không được, ra giường của cô đã ba ngày chưa thay rồi.”

Nghe vậy, khóe mắt Soo Yeon co giật.

Lee Donghae trở lại chuyện chính:
 

“Tôi thấy vài ngày gần đây cô hình như rất vui vẻ.”

 “Có ư?” Soo Yeon vô cùng kinh ngạc, cô có thấy gì đâu.

Lee Donghae chỉ ra:

  “Vài ngày trước, sau khi cô tan tầm về nhà luôn ở trong bộ dạng mệt mỏi rã rời, hơn nữa còn lẩm bẩm mắng một người tên là Kwon Yuri gì đó. Nhưng mấy hôm nay tan tầm xong cô lúc nào cũng tinh thần sáng láng, còn thường ngâm nga nữa, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?”

Soo Yeon vừa làm động tác căng cơ vừa nói:

  “Chắc là vì gần đây tôi mới phát hiện ra cô chủ của tôi cũng có nhân tính.”

Lee Donghae nhíu nhíu mày:

  “Cô chủ của cô, chính là cái người tên là Kwon Yuri kia sao?”

Soo Yeon gật đầu:

   “Đúng vậy, chính là cô ta.”

Khoé miệng Lee Donghae nhếch lên mỉm cười mờ ám:


  “Soo Yeon, tôi thấy liệu có phải cô có tình cảm gì với cô ta rồi không?”

Nghe vậy, Soo Yeon kích động, ra sức quá mạnh xoay trật cơ, đau đến nhe răng nhếch miệng, nhăn nhó mặt mày:

“Anh đừng nói bậy!”

Donghae sờ sờ cằm:
 

“Nếu như không phải thích cô ta thì vì sao thái độ của cô ta với cô vừa tốt lên một chút cô đã vui đến như vậy?”

“Đó là bởi vì, bởi vì…” Soo Yeon ngập ngừng. Nói thật, cô cũng không hiểu vì sao mình lại thấy vui vẻ.

“Bị tôi nói trúng rồi chứ gì.” Đôi môi hoa đào của Lee Donghae vẽ nên độ cung tuyệt đẹp: “Đúng rồi, Kwon Yuri kia liệu có phải cũng có ý với cô không?”

Đầu Soo Yeon bị anh ta làm rối tung, cô nheo mắt suy nghĩ, nhìn Lee Donghae , nói:

“Tôi sớm đã có chút hoài nghi, anh tự kỷ, có bệnh sạch sẽ quá mức, lại bát quái như thế, hoàn toàn phù hợp với tính chất đặc biệt của GAY. Nói thật đi, có phải là anh thích đàn ông không?”

Ai ngờ Donghae không thẹn quá hóa giận đạp cửa ra ngoài như trong tưởng tượng của cô, anh cúi người xuống, nhìn cô. Đôi mắt phượng phủ một tầng ánh sáng mê hoặc, cứ thế nhìn cô. Trong giọng nói của Lee Donghae ẩn chưa sự dịu dàng mãnh liệt:

“Người anh thích, là em.”

Nói xong, anh lưu lại quanh cô mùi hương thơm mát thoang thoảng, nhẹ nhàng bước đi.

Để lại Soo Yeon đầu óc cứng đơ như kim cương.

Sau khi quay về phòng, Lee Dong Hae gọi một cuộc điện thoại:

“Quan hệ của bọn họ hình như tiến triển rất thuận lợi.”

Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng nói của một cô gái :
  

“Bước tiếp theo anh định thế nào?”

Lee DongHae mỉm cười, cho dù đối phương không nhìn thấy vẻ mặt mình nhưng anh vẫn cứ mỉm cười:
  

“Sao tôi có thể để bọn họ ở bên nhau được cơ chứ?”

  Giọng nói có phần do dự cô gái nói :

“Này, đừng tuyệt tình quá.”

“Tiffany Hwang !Em vẫn còn nhớ đến tình bạn hả” Lee DongHae nhẹ giọng khiêu khích: “Nhưng không nhớ bọn họ đã phá hỏng hôn lễ của em thế nào rồi sao?”

Lời này vừa nói ra, lập tức khơi lên thù mới hận cũ của Tiffany :

    “Đúng thế, cũng phải cho bọn họ nếm thử mùi vị đâu khổ chứ. Dong hae oppa đừng nể mặt em, ngược bọn họ thảm vào!”

Lee Donghae nở nụ cười yêu nghiệt:
 
“Tuân mệnh.”

Trưa hôm nay, Soo Yeon vẫn như thường lệ chuẩn bị đưa cơm trưa cho Yuri . Ai ngờ mở túi ra mới phát hiện hộp cơm của Yuri không thấy đâu nữa.

Sao lại thế nhỉ? Soo Yeon nghĩ thấy thật kì lạ, cô nhớ rõ ràng sáng sớm mình đã đích thân cho hộp cơm vào trong túi rồi mà, sao lại không cánh mà bay thế này?

Đang lúc nghi hoặc thì Lee Donghae gọi điện thoại tới, bảo Soo Yeon là thấy cô để một hộp cơm trong bếp. Anh sợ cô bị đói nên đã quyết định tự mình đưa tới, bây giờ đang ở sảnh khách sạn chờ cô.

Cúp điện thoại, Soo Yeon lập tức chạy xuống dưới lầu. Trong phòng ăn của khách sạn, cô nhìn thấy Lee Donghae , anh ta đang nhàn nhã uống cà phê. Đôi mắt đẹp đến hồn xiêu phách lạc nhìn khắp nơi, cướp lấy trái tim của vô số người, mấy vị khách nữ xung quanh đều đang liếc mắt đưa tình nhìn anh ta.

Soo Yeon vội vàng nói lời cảm ơn:
 
“Cảm ơn anh, phải phiền anh đích thân đưa tới.”

 
“Em khách sáo với anh như vậy từ lúc nào thế?” Lee Donghae nhíu nhíu mày: “Với quan hệ giữa chúng ta mà còn cần nói từ cảm ơn ư?”

Soo Yeon nhíu chặt đôi lông mày đen, khó chịu nói:

“Quan hệ của chúng ta? Sao anh lại nói như kiểu chúng ta có gian tình vậy?”

Lee Donghae cười sâu xa:

“Chúng ta vốn có gian tình mà.”

“Càng nói càng thái quá, tôi còn có việc phải đi trước đây.” Soo Yeon cầm hộp cơm định đi.

Ai ngờ Lee Donghae lại đứng dậy chặn cô lại:

“Chờ một chút.”

Soo Yeon nghi hoặc:

“Còn gì nữa?”

Lee Donghae bỗng nhiên cúi đầu, nhẹ chạm vào môi cô một cái, tiếp tục cười yêu mị:

“Em quên cái này.” ( viết tới khúc này thật là muốn phát điên :gau30:  )

Soo Yeon mở to hai mắt nhìn anh ta, hơn nửa ngày mới hồi phục lại tinh thần:
 
“Anh làm gì thế hả?”

“Hôn em mà.” Lee Donghae trả lời thế đấy.

  “Đây là nơi làm việc của tôi!” Soo Yeon trừng mắt lườm, cảnh cáo: “Lần sau mà anh còn chơi trò này thì tôi đổ sốt cà chua xuống sàn nhà đấy!”

 “Rồi rồi rồi, không chơi nữa.” Lee Donghae cười cười, xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng tuấn tú dần dần đi xa của anh ta, Soo Yeon bỗng nhiên có cảm giác bị rời vào một âm mưu.

Nhưng cô không kịp nghĩ nhiều, vội cầm hộp cơm đi tới phòng làm việc của Yuri.Vì đến muộn, sợ cậu tức giận nên cô vội vàng xin lỗi:
 
“Ngại quá, có chút việc phải nán lại một chút.”

Yuri đứng trước cửa sổ sát đất quay lưng về phía cô, không trả lời.

  “À, cơm sắp nguội rồi, cậu nên nhân lúc còn nóng mà ăn đi, tôi đi trước.” Soo Yeon thấy tâm trạng cậu không vui, sợ mình bị dính lây lửa giận, muốn trốn thật nhanh.

Nhưng Yuri đã bước nhanh tới, kéo cô lại, trầm giọng hỏi:

“Em vừa đi đâu?”

“Tôi đi…” Soo Yeon ngập ngừng: “Tôi đi hâm lại cơm.”

“Trước đó?” Yuri nhìn chằm chằm vào cô.

Soo Yeon trong lòng chấn động, không xong, hắn sẽ không là thấy Lee Donghea với mình đấy chứ

“Trả lời tôi.” Yuri ép hỏi.

“Một người bạn bình thường tới tìm tôi, tôi nói với anh ta vài câu ấy mà.” Soo Yeon  cố gắng nói giảm hết mức.

“Bạn bè bình thường sẽ hôn em trước mặt mọi người, lại còn có thể đưa cơm hộp em không cẩn thận để quên ở nhà tới ư?” Ngữ khí của Yuri càng ngày càng tệ:
 
Soo Yeon, người đàn ông kia ở cùng nhà với em đúng không?”

Nhất định là có người đã đi kể lại cuộc nói chuyện vừa rồi của bọn họ cho Yuri biết. Soo Yeon bất đắc dĩ lắc đầu, bây giờ người bát quái sao mà lại nhiều thế chứ? Nếu đã bị phát hiện rồi thì  Soo Yeon đành phải thú nhận thành khẩn:
 

 “Anh ta là bạn cùng phòng của tôi.”

Yuri cười lạnh một tiếng:
 
“Thảo nào em vẫn không muốn đến ở cùng tôi, hóa ra là không nỡ bỏ anh ta.”

  “Chuyện đó không liên quan gì đến anh ta, vấn đề là tại sao tôi phải đến ở nhà cậu chứ?” Soo Yeon hỏi.

Tay Yuri giữ cô thật chặt:

“Chúng ta đã có quang hệ như thế, sống cùng vẫn còn cần lí do ư?”

“Nhưng lần kia là ngoài ý muốn.” Soo Yeon cố sức giãy thoát ra: “Tôi uống quá nhiều rượu, căn bản không biết mình đang làm gì. Hơn nữa, loại chuyện này có xảy ra thì cả hai đều thiệt thồi mà

“Nói cách khác, em căn bản là không thèm để ý gì đến chuyện chúng ta lên giường đúng không?” Một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua trong mắtYuri : “Hay em cho rằng, người đàn ông kia mới là chân mệnh thiên tử của em?”

  “Tôi và anh ta chỉ là bạn bè bình thường, ” Soo Yeon lớn tiếng giải thích: “Cũng giống như tôi và cậu vậy.”

“Yul chưa từng coi em là bạn.” Đôi môi mềm như nước của Yuri phủ một tầng hơi lạnh lẽo: “Em là… người phụ nữ của Yul.”

Đền lại cái PG hụt trước đó nhé :gau13: 

Nói xong, cậu gạt hết tất cả mọi thứ trên bàn làm việc xuống sau đó đặt Soo Yeon ngồi lên. Soo Yeon bị ép vào bàn, cô ra sức giãy dụa nhưng không làm cậu suy chuyển mảy may. Trên người Yuri bùng lên ngọn lửa giận, động tác của cậu cũng rất thô bạo, không tốn nhiều công sức đã cởi được áo cô ra. Thân thể trắng như tuyết lộ ra trước mắt cậu.Mái tóc dài của cô lộn xộn rối bù. Mái tóc dài mượt tựa thác nước phủ lên tấm lưng trắng mịn càng làm tăng thêm kích thích về thị giác. Yuri hôn lên tấm lưng mềm mạng của cô, đốt lên từng ngọn lửa mê người trên cơ thể cô. Da Soo Yeon hút lấy nhiệt độ của cậu, từng chút từng chút tiến vào máu cô, tế bào trong cơ thể cô, dồn lại thành một ngọn lửa hừng hực cháy trong người cô. Tay Yuri lướt qua cái bụng bằng phẳng của cô, đi tới nơi đẫy đà trước ngực nhẹ nhàng vuốt ve, không ngừng dùng ngón tay mân mê. Nụ hoa đỏ sẫm đứng thẳng lên dưới sự ma sát mãnh liệt của cậu, bất giác nở rộ tựa như hưởng ứng. Sau đó, Yuri cuối đầu , chiếc lưỡi tựa như con rắn của cậu tới nơi tư mật của cô. Cậu dịu dàng quấn lấy nhị hoa cô, kích thích bất ngờ khiến nơi đó chảy ra dịch thể trong suốt, cậu đưa lưỡi tiến vào hành lang chặt hẹp của  Soo Yeon, thăm dò rồi chậm rãi ra vào. Soo Yeon như bị điện giật, vội vươn tay ra ngăn cản nhưng hai tay lại bị Yuri giữ chặt không thể động đậy. Cô chỉ có thể cắn môi, cơ thể gồng lên quá mức, cố nén cơn sóng tình  đang trào dâng. Hô hấp của Yuri dần dần trở nên nặng nề, nơi đáy mắt là ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy. Cậu không kìm chế được nữa, áp nơi tư mật ẩm ướt của mình vào nụ hoa đã thấm đẩm nước tình của Soo Yeon, chà khít để chúng không một kẽ hở., ra sức đưa đẩy ma xác . Vẫn chưa dần lại cậu tiếp tục cho bàn tay đẹp tựa ngọc vào trong hành lang nhỏ hẹp ấm áp kia 2 ngón rồi 3 ngón cứ thế tiến vào . Soo Yeon chỉ cảm thấy phía dưới bị đầy chật, thân thể tựa như bị chia làm hai nữa, bàn tay xâm lấn kia càng lúc càng đưa sâu hơn vào trong cô , ngón tay nóng rực, bùng nổ trong cơ thể .Trán Kwon Yuri toát mồ hôi hột làm mái tóc dài đen mượt của mình cũng dính bệt vào hai bên má , con đường nhỏ của cô nhỏ hẹp đến không ngờ, bao chặt lấy 4 ngón tay nóng rực của cậu khiến cậu điên cuồng. Kwon Yuri ôm thắt lưng cô cử động thật nhanh. Không bình tĩnh như cậu thường ngày, động tác kịch liệt mà điên cuồng giống như đang nghiêm khắc trừng phạt. Liên tiếp ra vào để nơi mềm mại của cô hoàn toàn bọc lấy những ngón tay thon dài của cậu , để chính cậu hoàn toàn có được cô
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Tue Sep 10, 2013 1:51 pm

tem
hay quá au ah
thằng Donghae chết tiệt
dám hôn Sica 
au nhớ trừng trị nó nha
bắt nó rửa miệng bằng axit đi
nhanh ra chap mới nha au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Tue Sep 10, 2013 7:57 pm

[chương 13]

Soo Yeon biến mất rồi. Sau khi Yuri muốn cô trong phòng làm việc hôm đó, cô thừa lúc cậu không đề phòng đã lặng lẽ chạy ra ngoài, cho tới hôm nay cũng không quay lại đi làm.

Yuri tìm nhà trọ của cô khắp nơi nhưng Fany cố ý nói dối, làm hại cậu mất công vô ích cả nửa ngày.

Rốt cục, Yuri tìm đến nhờ TaeYeon giúp đỡ. Kim TaeYeon ngắt điện thoại xong ,lập tức kéo bà xã lên giường, sử dụng kĩ thuật cơ thể :gau4:  cuối cùng cũng moi được tin, vội vàng báo cho Yuri .

Số nhà 2122 khu A cao ốc Yulsic  . Yuri nhờ có thông tin mà bạn tốt dùng cơ thể đổi lấy được tìm đến nơi. Bấm chuông cửa xong, bên trong vang lên giọng nói của  Soo Yeon:

“Ai thế?”

Yuri vội tránh sang một bên, không để cô nhìn thấy mình.

Soo Yeon nhìn từ mắt mèo ra không thấy ai, vừa mở cửa lẩm bẩm:

“Chẳng lẽ là bọn trẻ con đùa dai?”

Còn chưa nói dứt lời thì bỗng có một người lao tới, kéo cô vào trong nhà. Soo Yeon nhìn kỹ mới thấy hóa ra đó là Yuri , nhất thời sửng sốt ngây ra.

“Em cho rằng có thể trốn cả đời ư?” Yuri hỏi.

quay đầu, không muốn nhìn cậu:

“cậu  định làm gì?”

“Theo Yul về nhà.” Yuri kéo tay cô.

Soo Yeon lại gạt tay cậu ra:

“Tôi không muốn!”

“Rốt cuộc em muốn thế nào?” Yuri hỏi.

“Tôi mới là người phải hỏi cậu rốt cuộc muốn thế nào đấy!” Mặt Soo Yeon vì phẫn nộ mà đỏ lên: “Kwon Yuri , cậu là cái đồ khốn nạn! cậu dựa vào cái gì mà làm chuyện đó với tôi,cậu thực quá đáng! Tôi hận cậu !”

Soo Yeon, là em phản bội tôi trước.” Yuri phản bác.

“Cái gì mà phản bội?” Soo Yeon cảm thấy không thể nói nổi: “Tôi đâu phải là gì của cậu, cậu dựa vào cái gì mà quản tôi?”
Yuri đi tới trước mặt cô, ôm lấy thắt lưng cô làm người cô dán chặt vào cậu . Sau đó, cậu nhìn cô, nói từng chữ:

“Em là người phụ nữ của Yul.”

Soo Yeon ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn cậu. Đôi mắt cậu sáng như sao, đen tựa ngọc trai , chỗ sâu trong nơi đáy mắt còn cất giấu những tình cảm mà cô không thấy rõ được.

Yuri cúi đầu xuống hôn cô. Đôi môi cậu thật mềm mại lại thật ấm áp.

Soo Yeon bỗng phục hồi lại tinh thần, vươn tay đẩy cậu ra:
  

“Cái gì mà người phụ nữ của cậu , có mà là nữ giúp việc ấy! Cậu chính là thấy tôi dễ bắt nạt nên giữ tôi bên cạnh mãi mãi để cậu muốn làm gì thì làm! Tôi còn lâu mới bị mắc lừa!”

“Vấn đề này nói sau, bây giờ đi thu dọn đồ đạc đi, theo Yul về nhà.” Yuri ra lệnh.

“Tôi sẽ không đi đâu hết.” Soo Yeon khoanh hai tay trước ngực, thẳng lưng, thể hiện quyết tâm không lùi bước của mình.

Ai ngờ Yuri chẳng thèm để ý, vác luôn cô lên vai.

“Kwon Yuri , cậu làm gì thế hả? Thả tôi xuống!” Tư thế này khiến  Soo Yeon cảm thấy máu dồn hết lên đầu, cực kì khó chịu.

“Về đến nhà Yul sẽ để em xuống.” Yuri nói, đi thẳng ra cửa.

Soo Yeon còn đang hoang mang lo sợ thì nghe thấy một giọng nói ung dung vang lên:

“Kwon Yuri , cậu đây chính là xâm phạm vào nhà dân một cách phi pháp, dùng vũ lực để cướp đoạt dân nữ.”

Là Lee Donghae . Cứu tinh tới rồi! Soo Yeon  vui mừng đang muốn mở miệng, lại nghe thấy Yuri nói:
 
“Lee Donghae , là cậu.”

Nghe vậy, Soo Yeon  vô cùng kinh ngạc, hóa ra là bọn họ quen biết nhau.

Yuri buông  Soo Yeon  xuống che chở phía sau, sau đó nhìn Lee Donghae một cách đề phòng:
 

“Sao cậu lại ở đây?”

Lee Donghae mỉm cười:

“Đây là nhà tôi.”

“Ý cậu là, cậu ở cùng nhà với  Soo Yeon?” Ánh mắt Yuri trầm xuống:“Vậy hoá ra người đàn ông đã hôn cô ấy ở khách sạn chính là cậu.”

  “Đúng thế.” Lee Donghae gật đầu: “Chính là tôi.”

  “Lee Donghae ” Yuri nghiêm giọng nói: “Cậu tiếp cận Soo Yeon rốt cục là có âm mưu gì?”

Soo Yeon  đáng yêu như thế, tôi tiếp cận cô ấy cũng là điều dễ hiểu.” Trong mắt Lee Donghae có ý cười.

Yuri không tin:

“Sao cậu lại có thể thích loại phụ nữ không nhan sắc không dáng người lại ngu ngốc như Soo Yeon được chứ?”

Soo Yeon tức giận:

“Cậu có ý gì thế hả?”

Trong ánh mắt Lee Donghae hiện lên một tia gian xảo:

Soo Yeon, chẳng lẽ em đã quên nói cho cậu ta biết chuyện em là bạn gái anh à?”

Để chứng minh sức hút của mình, Soo Yeon gật đầu thật mạnh:

“Đúng vậy, tôi là bạn gái của Donghae oppa.”

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, Soo Yeon đã thấy xung quanh người Kwon Yuri lập tức tỏa ra hơi thở nguy hiểm đến mãnh liệt, cậu nhìn cô, nói từng chữ một:

“Nói lại lần nữa đi, em là cái gì của anh ta?”

Soo Yeon có dự cảm nếu như cô thực sự nói, cái con người đen thui này chắc chắn sẽ vặn cổ cô mất. Vì vậy, cô thừa lúc cậu không chú ý, nhanh chóng chạy về phía Lee Donghae định trốn phía sau anh ta tìm kiếm sự bảo vệ. Nhưng chưa chạy được vài bước, cổ tay cô đã bị Yuri nắm chặt. Lee Donghae không chịu kém cạnh, giữ tay kia của cô.

“Buông cô ấy ra!” Yuri ra lệnh.

“Cô ấy là bạn gái tôi, cậu mới là người nên buông cô ấy ra đấy.” Lee Donghae bình tĩnh đáp lại.

Hai người ai cũng không muốn buông tay, đều ngầm dùng sức kéo Soo Yeon về bên người mình. Soo Yeon bị hai lực mạnh ở hai bên giằng cô, cô thấy như người mình sắp đứt ra đến nơi. Đau đớn khiến cô tức giận, giật tay lại từ cả hai người, mắng:
 
“Hai người đừng có mà trẻ con quá như thế có được không hả?!!”

Lee Donghae đề nghị:
 
“Để cho công bằng, hãy để Soo Yeon tự quyết định muốn ở với ai.”

Soo Yeon nhìn ánh mắt cảnh cáo của Kwon Yuri , lại quay sang nhìn ánh mắt cổ vũ của Lee Donghae , lập tức quyết định:
  
“Không đi đâu hết, tôi sẽ ở lại đây.”

Yuri cụp mắt xuống, vươn tay ra muốn túm lấy cô nhưng Lee Donghae nhanh tay nhanh mắt giành được trước kéo Soo Yeon ra phía sau mình. Soo Yeon trốn ở sau Lee Donghae , không dám nhìn Yuri , chỉ nói:
   
“Kwon Yuri , hành vi của cậu làm tôi không thể làm việc cùng với cậu được, tôi muốn từ chức.”

Yuri cắn răng:
   
Soo Yeon, lá gan của em thật không nhỏ.”

Lee Donghae mỉm cười:
  

“Dù sao tôi cũng có khả năng nuôi Soo Yeon, để cô ấy làm thiếu phu nhân là được rồi.”

Yuri trầm mặc, sau đó cậu không nói thêm gì mà đi luôn.

Soo Yeon lập tức tê liệt ngã vào sofa, thở phào:
  

“Rốt cục cũng tống được cậu ta đi, DongHae oppa , vừa rồi thực sự rất cảm ơn anh.”

Lee Donghae nhún nhún vai:
 
“Tiện tay giúp đỡ thôi mà.”

Soo Yeon bỗng nhiên nhớ ra:

“Đúng rồi, sao anh lại quen với Kwon Yuri thế?”

“Bố bọn anh là bạn tốt và lúc học đại học thì là bạn cùng khóa .” Lee Donghae trả lời, lời ít mà ý nhiều.

“Thật trùng hợp.” Soo Yeon vặn vặn ngón tay: “Anh và tôi là bạn cùng phòng, anh và cậu ta là bạn cùng khóa , anh và Fany lại có cùng chung một kẻ thù… Đợi đã!” Soo Yeon ngẩng đầu lên, nghi ngờ hỏi: “Kẻ thù chung của anh và Fany chính là Kwon Yuri đúng không? !”

Lee Donghae bật ngón tay:

“Thông minh.”

“Kwon Yuri rốt cục đã làm chuyện gì đắc tội với anh?” Soo Yeon tò mò.

Lee Donghae cười mờ ám:

“Phụ nữ.”

“Ý anh là, anh và cậu ta đã tranh giành một người con gái?” Soo Yeon thầm mặc niệm cho cô gái kia. Một người nói năng độc địa, một người nghiện sạch sẽ, bị hai người cực phẩm này thích đúng là xui tám đời.

Câu hỏi này Lee Donghae chỉ cười mà không trả lời.

Soo Yeon tiếp tục chìm vào suy nghĩ rồi lại thấy có gì đó không đúng:
 
“Hai người không phải là đang bày ra âm mưu gì đấy chứ?”

  “Sao lại hỏi như vậy?” Lee Donghae nhếch khóe miệng.

Soo Yeon cau mày:
  

“Tôi cuối cùng cũng nghĩ ra, anh và Fany cố ý dẫn tôi đến đây ở.”

  “Lí do anh cho em ở cùng là vì em đáng yêu mà.” Lee Donghae vừa nói vừa rướn người lại gần định hôn cô.

Soo Yeon lại vươn tay ra che miệng anh lại.

  “Sao vậy, em sợ nếu đón nhận nụ hôn của anh thì sẽ không kìm lòng được mà yêu anh à?” Lee Donghae hỏi.

Soo Yeon mắt giật giật, cười nhạt:
 

“Tôi chỉ là muốn nhắc nhở anh một câu, vừa rồi Kwon Yuri chưa cởi giày đã vào nhà, bây giờ trên sàn nhà có không biết bao nhiêu là vi khuẩn… Thế nào, còn muốn hôn à?”

Vừa dứt lời, Lee Donghae lập tức trang bị vũ khí toàn thân, lôi ra một đống lớn dụng cụ vệ sinh bắt đầu cọ sàn nhà.

Nắm được điểm yếu của người khác thật đúng là dễ đối phó. Soo Yeon đắc ý cười cười, đi vào phòng mình.

Sau hôm đó, Soo Yeon một mực trốn trong nhà, mỗi ngày ngủ lại ăn, ăn rồi ngủ, buồn chán đến cả người sắp mốc meo rồi. Qua vài ngày như thế, thấy Kwon Yuri không tới gây chuyện Soo Yeon mới thoáng thả lỏng.

Hôm nay, Soo Yeon nhận được tin nhắn của Tiffany hẹn cô ra uống trà, nói có chuyện quan trọng muốn nói. Thấy ngữ khí có vẻ rất gấp, Soo Yeon tưởng Kim TaeYeon mê muội con hồ ly tinh nào, không kịp nghĩ nhiều, vội vàng lao ra cửa chạy tới quán cafe đã hẹn.

Tìm một chỗ ngồi xuống, Soo Yeon  chọn đồ uống rồi đợi. Nhưng đợi một lúc lâu mà không thấy người tới, Soo Yeon sốt ruột liền gọi điện thoại giục. Nhưng Tiffany đầu bên kia cũng không hiểu ra sao:

“Tớ có hẹn cậu đâu, Soo Yeon, cậu nằm mơ à?”

Nghe vậy, Soo Yeon bỗng nhiên có một cảm giác có nguy hiểm đến. Cô đang muốn đứng dậy đi thì bên tai lại vang lên giọng nói của Kwon Yuri:
 

Jung Soo Yeon , em cho rằng cứ trốn thì Yul sẽ không tìm được em sao?”

Soo Yeon kinh ngạc ngẩng đầu nhìn thấy Kwon Yuri , lập tức hiểu ra tất cả:
  

“Là cậu lừa tôi ra đúng không?”

  “Đúng vậy.” Yuri thẳng thắn nhận: “Yul đã nhờ TaeYeon dùng điện thoại của Tiffany nhắn tin cho em, không ngờ em lại dễ mắc lừa như vậy.”

“Những gì cần nói chẳng phải chúng ta đã nói hết rồi ư? Cậu còn hẹn tôi ra làm gì?” Soo Yeon căng thẳng, cả người bắt đầu ở trong trạng thái cảnh giác, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.

“Tuy rằng những gì muốn nói đã nói rõ ràng nhưng những việc muốn làm thì còn cả đống nợ chưa tính.” Yuri nói lời ẩn ý sâu xa.

“Làm? Chúng ta còn việc gì cần làm cơ?” Soo Yeon không hiểu ra sao.

Giọng Kwon Yuri nhẹ mà rõ ràng:
 “Làm tình.” :gau15:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Shi Li Ti
Newbie

avatar

Post : 17
Coins : 1514
Thanked : 5
Join date : 01/07/2013
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Tue Sep 10, 2013 8:04 pm

Hí hí , hay ghê , mình thích cái fic này lớm , cứ hễ 5 phút là vào xem 1 lần =))) , ra chap đều nha ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 11, 2013 8:22 pm

@Shi Li Ti  cảm ơn bạn nhé! Mình thường up fic vào khoảng 8h tối ấy, bạn cứ canh giờ đó là được rồi    :nam2:   


[chương 14]



Soo Yeon sửng sốt ba giây sau đó phục hồi lại tinh thần, cười nhạt với cậu một cái rồi rất nhanh đứng dậy lao ra ngoài cửa. Điên rồi điên rồi, tên họ Kwon này thật sự điên rồi! Nhưng đi tới trước cửa lại phát hiện cánh cửa kính trong quán đã bị khóa. Soo Yeon xoay người, lúc này mới chú ý đến việc đây đang là buổi chiều mà trong quán không có lấy một người khách, đồng thời, tất cả người phục vụ đều cúi đầu, làm bộ không nhìn thấy bọn họ. “Bịch” một tiếng, tim Soo Yeon chìm xuống đáy cốc, cô đã hiểu ra chủ quán cà phê này chính là Kwon Yuri , cô đã bị rơi vào tay giặc!

Nhìn Kwon Yuri ung dung đi về phía mình, chân Soo Yeon mất hết sức lực, cô dần dần ngồi sụp xuống đất.

“Em đang nghĩ gì thế?” Yuri hỏi.

“Tôi đang nghĩ nếu mình là một con chim thì tốt biết bao.” Trong mắt Soo Yeon tràn đầy ước mơ: “Nếu vậy, tôi có thể tự do mà bay thoát khỏi cậu … Đúng rồi, lúc sắp đi còn có thể nhảy lên mặt cậu ị một bãi nữa.”

Yuri mỉm cười:

“Dù em có biến thành chim thì với dáng người của em cũng không bay nổi đâu.”

Soo Yeon mãi cũng quen với mấy lời châm chọc của cậu,cô không nói gì nữa mà chỉ thở thật dài. Sau khi bị bắt ở quán cà phê, Kwon Yuri ép cô lên xe đóng sầm cửa lại, bảy rẽ tám quẹo đi tới cái biệt thự trên đỉnh núi kia. Từ nay về sau, Soo Yeon phải nếm trải cuộc sống bị giam cầm. Cô thế đơn lực bạc, bơ vơ không ai giúp đỡ đành phải tạm thời khuất phục dưới sự lạm dụng uy quyền của cậu
Nghe nói, căn biệt thự này là ba mẹ Yuri tặng cậu làm quà trưởng thành, nếu như bọn họ biết con mình dùng nó để tiếp tay cho việc làm phạm pháp thật không biết sẽ có tâm trạng ra sao. Nhưng lúc này Soo Yeon đã không còn lòng dạ nào mà đi quan tâm đến ba mẹ cậu ta nữa, cô chỉ biết là mình sắp buồn chán đến chết rồi.

“Rốt cuộc cậu muốn nhốt tôi tới khi nào?” Soo Yeon hỏi.

“Đến khi em không chạy nữa mới thôi.” Yuri thẳng thắn đáp.

Soo Yeon khẽ cắn môi:
 

“Cùng lắm thì tôi đồng ý tiếp tục làm cấp dưới củ cậu , ngày nào cũng mang cơm hộp cho cậu , chạy việc cho cậu , thế nào?”

“Cấp dưới của Yul rất nhiều, thiếu em cũng chẳng sao.” Yuri không bị dụ dỗ.

“Vậy cậu còn muốn tôi làm gì?” Soo Yeon hỏi: “Nói thẳng ra đi.”

“Yêu cầu của Yul em sẽ tuân thủ hết?” Yuri hỏi lại.

“Sẽ tuân thủ, chỉ cần cậu thả tôi ra.” Soo Yeon gật đầu như giã tỏi.

Yuri nhìn cô, chỉ nói một câu:
 

 “Yul muốn em .”

“Không được!” Soo Yeon nghiêm túc cự tuyệt:
 
“Chúng ta đã làm sai hai lần, không thể tiếp tục sai lầm nữa.”

  “Tại sao như thế lại là sai?” Yuri nhướn mày: “Lẽ nào biểu hiện trong hai lần đó của Yul không làm em hài lòng?”

  “Không phải chuyện đó, ” Soo Yeon chọc chọc ngón tay: “Chuyện đó chẳng phải là chuyện mấy người yêu nhau mới làm hay sao?”

“Em cứ tưởng tượng quan hệ giữa chúng ta thành người yêu không được à?” Yuri nói qua loa.

“Cái gì mà người yêu, rõ ràng là nô lệ và chủ nhân thì có.” Soo Yeon bất đắc dĩ lắc đầu.

“Yul cũng không muốn uy hiếp em, có điều, ” Yuri đến gần Soo Yeon , chống hai tay bên cạnh người cô, chậm rãi nói: “Nếu như không đồng ý thì cứ ở lại đây mãi mãi là xong mà.”

Đây rõ ràng chính là uy hiếp trắng trợn còn gì nữa!

“Tôi muốn nghỉ ngơi, mời ra ngoài.” Soo Yeon giận đến tức ngực, đẩy Yuri ra cửa.

Buổi tối, Soo Yeon lật qua lật lại trên giường không thể ngủ được.

Nếu như không đồng ý thì ở lại đây mãi mãi đi. Câu nói của Yuri vẫn quanh quẩn bên tai khiến cô toàn thân lạnh ngắt. Không được, còn ở cùng với Kwon Yuri thì cô sẽ phát điên mất.

Soo Yeon ngồi bật dậy, chạy trốn, cô nhất định phải nghĩ cách chạy trốn. Đầu Soo Yeon nhanh chóng hoạt động, đúng rồi, cô có thể lợi dụng lúc này để chạy. Chỉ cần đóng công tắc nguồn điện trước rồi có thể trèo tường ra ngoài, sau đó chạy xuống núi.

Bởi vì sợ Soo Yeon trốn nên tối nào Yuri cũng khoá cửa dưới lầu lại, không có cách nào mở được. Nhưng thế không làm khó được Soo Yeon, cô lấy ra giường thắt vào thành một dây thật dài, cố định chắc chắn vào chân giường chuẩn bị trèo xuống lầu.

Vốn Soo Yeon cho rằng sẽ không khó lắm, ai ngờ lúc thật sự đứng ở trên bệ cửa sổ cô mới phát hiện chân mình đang run.

“Không sao đâu không sao đâu, mày nhất định có thể làm được mà.” Soo Yeon tự an ủi mình nhưng không có tác dụng, chân còn càng run hơn.

“Cố lên cố lên, nếu thành công sẽ cho phép mày được ăn một thùng kem lớn.” Soo Yeon không ngừng cố gắng nhưng chân vẫn chẳng có chút sức lực nào.

“Lẽ nào mày định ở cùng tên đen bá đạo ấy cả đời chắc?” Soo Yeon bắt đầu tự uy hiếp bản thân, chiêu này quả nhiên hữu hiệu, chân giật một cái không run nữa.

Soo Yeon canh đúng thời gian, thả ra giường xuống dưới. Người đang lơ lửng giữa trời có một sự sợ hãi không nói nên lời, gió thổi vù vù qua mái tóc, tim như sắp ngừng đập. Soo Yeon nắm chặt ra giường, chậm rãi di chuyển xuống dưới, sắp thành công đến nơi rồi. Thế nhưng, tiếng chó sủa bỗng vang lên. Soo Yeon sợ đến buông cả tay ra, ngã luôn xuống đất.

“Bịch” một tiếng, vật nặng rơi xuống đất. Sau đó là một tiếng khóc kinh thiên động địa đào núi lấp biển rống lên tựa như con cá heo lạc mất mẹ:

“Chân của tôi! ! ! ! ! Oa oa oa oa oa!”

“Lá gan em thật không nhỏ.” Kwon Yuri trừng mắt nhìn Soo Yeon đang nằm trên giường, cắn răng nói: “Dám nhảy từ lầu hai xuống, đúng là chỉ có em.”

“Không phải tôi nhảy mà là trong quá trình trèo xuống không cẩn thận rơi sớm hơn dự định thôi.” Soo Yeon nhìn chân phải bị bó như cái bánh chưng của mình, khóc không ra nước mắt.

“May mà lần này chỉ là bị trật, nếu gãy xương thì Yul xem em sẽ làm thế nào.” Kwon Yuri liếc xéo cô.

“Còn không phải đều là tại cậu làm hại hay sao?!” Soo Yeon lẩm bẩm: “Nếu cậu chịu thả tôi ra chẳng lẽ tôi lại phải dùng đến cách nguy hiểm này ư?”

Kwon Yuri phản kích:

“Nếu em ngoan ngoãn làm người phụ nữ của Yul chẳng lẽ Yul lại nhốt em lại ư?”

“Cậu là cố tình gây sự!” Soo Yeon tức đến nghẹn họng.

“Em nặng đến mức ngay cả ra giường cũng không tải nổi.” Kwon Yuri trả lời lại một cách mỉa mai.

Soo Yeon trùm chăn kín mặt, không muốn nhiều lời với cậu:

“Tôi muốn đi ngủ, cậu đi ra ngoài!”

“Yul sẽ ngủ ở đây.” Kwon Yuri nói xong liền chui luôn vào chăn, ôm cô vào lòng.

“Ai muốn ngủ với cậu?” Soo Yeon liều mạng giãy giụa.

Nhưng chỉ một câu nói của Kwon Yuri đã khiến cô cứng đờ:

Jung Soo Yeon, em mà còn lộn xộn Yul sẽ cưỡng bức em đấy.”

Soo Yeon không muốn bị cưỡng bức, đặc biệt là bị tên than củi đáng ghét này cưỡng bức nên cô ngừng giãy giụa, chỉ dám xoay người quay lưng về phía cậu

“Ngủ đi,” Kwon Yuri vòng tay lên eo cô kéo ,áp xác lưng cô vào cơ thể ấm áp của cậu, nhẹ giọng nói:“Nếu đêm muốn uống nước hay muốn đi toilet gọi một tiếng là được.”

Hóa ra là cậu muốn giúp cô. Soo Yeon  nhếch miệng, xem ra Kwon Yuri vẫn còn chút lương tâm.

Màn đêm yên tĩnh, bầu trời ngoài cửa sổ tựa như một dải lụa màu đen lộng lẫy, mềm mại mà cao quý.

Trong lúc yên lặng này, Soo Yeon bỗng nhiên nhớ tới chuyện cũ:
 

“Kwon Yuri , tôi thực sự không hiểu vì sao cậu lại tráo quà tôi tặng cho Dong Wook thành đĩa xxxx?”

“Bởi vì em đã làm một chuyện không tốt.” Kwon Yuri trả lời.

  “Có á?” Soo Yeon nghi hoặc.

  “Ngủ.” Kwon Yuri nhắm mắt lại, không muốn nhiều lời.

Soo Yeon vẫn nằm nhớ lại thật kĩ nhưng nghĩ đến nát óc cũng không nghĩ ra mình đã làm gì đắc tội đến cậu
Sau khi cô bị thương, Kwon Yuri bắt đầu hạ một mệnh lệnh:
 
“Từ hôm nay trở đi, em không được bước đi cũng không được làm việc gì, biết chưa hả?”

“Thế chẳng phải là tôi nằm trên giường cả ngày sao?” Soo Yeon than vãn: “Sẽ buồn chán đến chết mất!”

“Muốn đi đâu thì nói với Yul một tiếng, Yul sẽ ôm em đi.” Yuri nói.

“Vậy, bây giờ tôi muốn ra phòng khách xem TV.” Soo Yeon  đưa ra yêu cầu.

Yuri vươn tay, cẩn thận ôm lấy cô. Lúc đang xuống cầu thang, Yuri nói:

Soo Yeon à, hình như gần đây em béo lên.”

Soo Yeon không phục:

“Rõ ràng là cậu yếu quá thì có.”

“Yul không đủ sức? Hôm đó trong phòng làm việc, là ai khóc lóc cầu xin Yul đừng tiếp tục nữa, nói mình không chịu nổi ấy nhỉ?” Yuri mờ ám nhìn cô.

“Đó là tại cậu cưỡng bức tôi, có gì đáng đắc ý chứ?” Soo Yeon trừng mắt lườm.

Hai người vừa đấu khẩu vừa đi tới phòng khách. Yuri nhẹ nhàng đặt Soo Yeon  xuống sofa , cẩn thận để đệm dựa ra sau lưng cô, lại đặt bàn chân bị thương của cô lên đùi mình. Khỏi phải nói, tư thế này đúng là rất dễ chịu, Soo Yeon thỏa mãn thở dài, cầm lấy điều khiển từ xa bắt đầu xem TV. Ngửi thấy mùi thơm, có người đưa một quả quýt vào miệng cô. Soo Yeon vô thức nhai mấy miếng, ừm, cũng không tệ lắm, ngọt, mọng nước. Nhưng ba giây sau, cô định thần lại, nhìn về phía Yuri đang tiếp tục bón quýt cho mình, vô cùng kinh ngạc nói:

“cậu…cậu…đang làm gì thế?”

“Đút hoa quả cho em ăn.” Yuri vô cùng bình thản trả lời

Soo Yeon nhỏ giọng nói:

“Kwon Yuri , cậu sao lại đối xử với tôi tốt như vậy?” Thật sự là khiến cô thụ sủng nhược kinh



Yuri hắng giọng:

“Ai đối xử tốt với em? Đừng có ngồi đấy mà tự kỷ. Yul chỉ cho em ăn trước để thử xem quýt có độc hay không thôi.”

Soo Yeon không thèm nói lại, quên đi, cái con người đen thui này miệng cứng như đá ấy. Lúc này, màn hình TV xuất hiện nam minh tinh Daniel Henny, Soo Yeon  lập tức cười đến sáng láng, không kìm lòng nổi nói:

“Đẹp trai quá đi.”

Kết quả, vừa dứt lời, Yuri đã cướp luôn điều khiển từ xa chuyển kênh khác.

“Cậu làm gì thế?” Soo Yeon  bất mãn: “Tôi đang xem hay mà.”

Yuri lườm:

“Ai bảo em thấy đàn ông là cười như đồ hám giai thế.”

“Không phải thấy đàn ông mà là thấy Daniel Henny oppa đẹp trai.” Soo Yeon  sửa lại.

“Sao em lại không cười với Yul được như thế ,so với gã trai khổng lồ đó Yul chẳng phải mỹ hơn sao ?” Yuri hỏi.

Soo Yeon  lắc đầu:

“ Kwon Yuri cậu quá  kiêu căng và tự tin vào mình rồi đấy”

Yuri vươn tay ra nhéo mặt cô, uy hiếp nói:

“Thử nói lại lần nữa xem?”

“A, đau quá!” Động tác của Yuri quá mạnh, chạm vào cái chân bị thương của cô, Soo Yeon  kêu ầm lên.

Yuri vội ngồi thẳng dậy, không dám cử động nữa:

“Không sao chứ?”

“Cậu muốn hại tôi tàn phế à?” Soo Yeon  dùng sức đánh vào ngực cậu

Hoàn cảnh đặc biệt, Yuri không dám đánh trả. Soo Yeon  chú ý tới điểm ấy, lập tức mở cờ trong bụng, nhân cơ hội đánh cậu mạnh một chút. Yuri cảnh cáo:

Jung Soo Yeon  , đỡ rồi thì thôi đi.”

Cơ hội tốt như vậy nếu bỏ qua thì có lỗi với chính mình quá. Soo Yeon  liếc xéo, tiếp tục đánh cậu . Quá tam ba bận, Yuri không nhịn được nữa, đột ngột lấy một tay đỡ chân cô, một tay đẩy cô ngã xuống sô pha, sau đó cúi người xuống, nhìn cô.

Soo Yeon  nuốt nước bọt, ngực bắt đầu căng thẳng. Lần này hình như đùa quá đáng rồi.

Yuri nhìn thẳng vào mắt cô, chậm rãi nói:

Jung Soo Yeon  , em còn dám làm như thế nữa thì Yul sẽ không lưu tình mà cưỡng bức em từ bây giờ đến nửa đêm luôn đấy!”

Chiêu này quả nhiên hiệu quả, bắt đầu ngoan ngoãn trở lại. Cậu đắc ý cười cười, cầm điều khiển từ xa không ngừng chuyển kênh. Thấy mình không được xem TV, Soo Yeon  nói:

“Tôi muốn đi ra ngoài hít thở không khí.”

Cậu vẫn rất kiên nhẫn, ôm ngang người cô đi ra sân sau. Căn biệt thự này ở đỉnh núi, xung quanh được bao bọc bởi một màu xanh, cảnh sắc yên tĩnh. Soo Yeon  thở thật sâu, cảm thấy không khí đặc biệt tươi mát. Cô nhẹ giọng nói:

“Kwon Yuri , thả tôi xuống đi, cậu ôm suốt cũng mệt rồi.”

“Ai khiến em quan tâm tôi có mệt không.” Cậu liếc cô.

“Không phải cậu nói tôi rất nặng sao?” cô lẩm bẩm.

“Lắm chuyện, em cứ ngắm phong cảnh đi.” Cậu không thèm nói nhiều với cô.

Vì vậy, cô im lặng trở lại, nằm trong vòng ôm của cậu lẳng lặng nhìn phong cảnh tựa như một bức tranh. Tay cô vòng qua ôm lưng cậu, mặt cô dựa vào lòng  cậu , lắng nghe tiếng tim đập đều đều. Đây là lần đầu tiên, cô cảm nhận thấy trên người cậu có một loại cảm giác an toàn mãnh liệt.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
TaeNy0307
Member
Member

avatar

Post : 103
Coins : 1696
Thanked : 5
Join date : 05/01/2013
Age : 17

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Wed Sep 11, 2013 11:21 pm

fic càng ngày càng hay , ạu 5ting !!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Thu Sep 12, 2013 11:21 am

fic hay lắm
thanks au
nhanh chóng up chap mới nha
ủng hộ au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
yoonashoshiteam
Newbie

avatar

Post : 52
Coins : 1555
Thanked : 0
Join date : 29/05/2013
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Thu Sep 12, 2013 1:25 pm

cô jung bắt đầu phải lòng a yul yul rou` kìa :gau1: :gau1: :gau1: :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Thu Sep 12, 2013 8:22 pm

[chương 15]

Tuy rằng sau khi bị thương, thái độ của cậu với cô đã dịu dàng hơn rất nhiều, nhưng đến vấn đề uống thuốc bổ cậu lại kiên quyết trước sau như một.

“Cậu bỏ đi!” cô hét lên.

“Đừng nhiều lời, uống hết cho Yul !” cậu vừa bưng một bát canh nóng hổi đến bên miệng cô vừa uy hiếp.
 
“Nhưng mà nhìn toàn là mỡ, cái này rốt cuộc là gì thế?” cô bịt mũi, nhìn cái vật thể trắng trắng không xác định trong bát, nhíu chặt mày.
 
“Đây là móng giò hầm, uống vào có lợi cho cái chân bị thương của em.” Cậu đưa thìa lại gần miệng cô

Nhưng cô lắc đầu, có chết cũng không chịu uống:

“Không đâu, uống vào tôi sẽ nôn ra mất!”

Jung Soo Yeon, em dám không nghe lời?” Yuri nheo mắt.

Cô che miệng lại, bắt đầu ra điều kiện:

“Cậu uống thì tôi sẽ uống!” Cô nhớ rõ cậu ta chưa bao giờ ăn thịt lợn thế nên chắc cô sẽ có thể chạy trốn khỏi số phận bi thảm này.

Ai ngờ Yuri cụp mắt xuống, thở thật sâu sau đó nhắm mắt lại, ngửa cổ, cầm bát canh trong tay lên uống hết sạch. Soo Yeon há hốc mồm, quả thực không thể tin được cậu thực sự làm thế.Sau đó, cậu đi xuống bếp, múc một bát canh mới bưng đến trước mặt cô:

“Bây giờ thì em có thể uống được rồi chứ.”

Cô hết cách, đành phải rưng rưng nước mắt khuất phục trước uy quyền của cậu , từng ngụm từng ngụm uống hết bát canh đó.
Vốn tưởng cô sẽ tử nạn nhưng không ngờ người thật sự dính chưởng lại là cậu Kwon Yuri , uống bát canh đó xong cậu nôn suốt một đêm.Cô vừa vỗ vỗ lưng cậu vừa trách:

“Cậu chưa ăn thịt lợn bao giờ bây giờ tự nhiên lại đi ăn hết cả một bát canh chân giò toàn mỡ như thế nhất định sẽ có chuyện, sao phải ra vẻ thế hả?”

“Em tưởng Yul muốn à?” Yuri lau lau miệng: “Nếu em ngoan ngoãn uống hết thì Yul sẽ thế này chắc?”

“Sao cậu cứ nhất định phải bắt tôi uống?” Soo Yeon  cau mày.

“Không uống nhỡ vết thương ở chân em lại nặng thêm thì làm thế nào?” Yuri trừng mắt lườm cô.
Hoá ra… là cậu nghĩ cho cô.

Xem ra, con người Kwon Yuri này cũng không đến mức hết thuốc chữa như cô nghĩ.
Mỗi lần nghĩ lại chuyện này, Soo Yeon  đều sẽ bất giác mỉm cười.

Soo Yeon  , con ngây người cười cái gì thế?” Bà Jung trong màn hình máy tính nghi hoặc hỏi.
Soo Yeon  định thần lại, lúc này mới nhớ ra mình đang chat webcam với người mẹ ở nước Mỹ xa xôi, sao tự dưng lại nghĩ đến Kwon Yuri cơ chứ? Đúng là kỳ lạ.

Soo Yeon  ” Bà Jung nháy nháy mắt với con gái: “Có phải vừa nghĩ đến mấy chuyện ngọt ngào với người yêu phải không?”

“Đâu ạ.” Cô vội vã xua tay: “Con còn chưa có người yêu .”

“Con cứ chê mẹ lắm lời cơ, tuổi thanh xuân của phụ nữ được mấy, nhất định nắm chắc lấy, nếu không á…”

Lại lải nhải rồi, Soo Yeon  lén thở dài, vừa rồi cô thất thần chính là vì mẹ cứ thao thao bất tuyệt suốt. Kết quả bà đang nói, màn hình bỗng nhiên chớp chớp vài cái rồi biến thành đen kịt.

“Ơ, chuyện gì thế?” Soo Yeon  đang chuẩn bị đứng lên kiểm tra thì bị một cánh tay ấn lại.

“Để Yul xem, chân em còn chưa khỏi, đừng lộn xộn.” Yuri không biết chui từ đâu ra.

cậu đứng phía sau cô, cúi người xuống, hai tay bắt đầu loay hoay sửa máy tính, tư thế này như thể ôm trọn lấy cô.Đầu cậu rất tự nhiên tựa lên vai cô, một tư thế khá thân mật,mái tóc đen dài của cậu xỏa ra hai bên chạm vào má cô rất mền mượt với mùi hương thanh mát thật dễ chịu Khoảng cách giữa hai người rất gần, mùi anh đào thoang thoảng trên người Yuri quanh quẩn bên mũi Soo Yeon  . Cánh tay cậu nhẹ nhàng tiếp xúc với thân thể cô, mang đến một cảm giác rung động không giải thích nổi. Cậu nhìn máy tính, vẻ mặt thật chăm chú, chuyên tâm.
Soo Yeon  bỗng nhiên cảm thấy mặt mình nóng bừng lên. Cô quay đầu đi không dám nhìn cậu.
Lúc sau, sức nặng trên vai biến mất, cậu đứng lên, nói:

“Được rồi.”

“Cảm ơn.” Cô thấp giọng nói.

“Cần gì thì gọi là được, biết chưa?” cậu dặn dò xong liền đi ra khỏi phòng.
cô nhìn cánh cửa đóng lại, khóe miệng bất giác cong lên.

“Con ở cùng cô bé đó sao?” Giọng nói của mẹ vang lên làm Soo Yeon  sợ đến hồn phi phách tán. Máy tính vẫn mở suốt, chắc chắn là mẹ nhìn thấy hết rồi!
Soo Yeon  đang nghĩ phải giải thích thế nào về việc trong phòng mình xuất hiện một người lạ thì bà Jung lại giành nói trước:

“Cô bé càng lớn càng xinh nhỉ , hay là…con và cô bé ấy đang yêu nhau hả ” Bà Jung nheo mắt giọng điệu mờ ám hỏi

“Không có là không có mà!” Soo Yeon  vội vàng xua tay phủ nhận: “Cậu ta chỉ là một người bạn bình thường thôi ạ.”_ chợt như nhận ra điều gì “ Nhưng…mẹ biết cậu ta sao” Soo Yeon  nghi hoặc hỏi
Soo Yeon  , con tưởng trí nhớ mẹ kém đến thế sao? Cậu ta chính là người bạn học trung học xinh đẹp, lễ phép, thường giúp đỡ con trước đây còn gì, tên là Ti, Ti gì ấy nhỉ?” Bà Jung day day thái dương, ra sức nhớ lại.

“Mẹ đang nói Tiffany Hwang á?” Soo Yeon  nhíu mày.

“Đúng đúng đúng!” Bà Jung vỗ tay: “Chính là Tiffany Hwang ! Lần trước con ốm người ta còn chăm sóc cho con một ngày một đêm đấy, lúc đó nếu không phải con đã thích cái cậu Dong Wook gì đó, Thì thật sự , mẹ rất thích người bạn này của con . Khi chăm sóc cho con rất ân cần chu đáo và dịu dàng nữa ,là một chỗ tốt để gửi gấm  ”

Đầu óc bây giờ của cô thật sự là loạn cả lên rồi:

“Mẹ, có phải mẹ nhớ nhầm không?” Soo Yeon  nghi hoặc: “Cậu ta đâu phải là Fany?”

“Mẹ nhớ rất rõ mà, hôm đó là mẹ mở cửa cho cô bé vào, nhờ Fany chăm sóc con. Hơn nữa, cô bé lớn lên không khác lắm, Tuy có cao và đẹp hơn trước ,nhưng mẹ chắc chắn là không nhận nhầm ?”



Soo Yeon  sửng sốt, xem ra, quả thật là cô đã làm một chuyện không tốt, khi đối sử với người đã hết lòng chăm sóc mình như thế .
Nói chuyện với mẹ xong, Soo Yeon  chống gậy ra khỏi phòng. Yuri đang ngồi trên sô pha trong phòng khách nhìn thấy lập tức bỏ công việc trong tay xuống, chạy vội tới đỡ lấy cô, dạy bảo:

Jung Soo Yeon  , em bị bệnh hay quên đấy à! Yul đã nói cần gì cứ gọi là được mà, sao không nghe lời hả?”
Soo Yeon  nhỏ giọng nói:

“Tôi muốn… hỏi cậu một chuyện.”

“Chuyện gì?” cậu nghi hoặc nhìn cô.

“À, cái lần tôi bị ốm hồi năm thứ hai trung học, người đến chăm sóc tôi… là cậu đúng không?” Soo Yeon  hỏi.
Yuri liếc nhìn cô:

“Bây giờ em mới biết hả?”
Soo Yeon  cụp mắt xuống:

“Xin lỗi, lúc đó tôi bị ốm mơ mơ màng màng, căn bản không ý thức được… Cảm ơn cậu đã chăm sóc tôi.”

“Sao hả, một câu cảm ơn là xong à?” Yuri nheo nheo mắt.

“Vậy cậu muốn thế nào?” cô hỏi.

Cậu chậm rãi tới gần cô, nói bên tai cô rằng:

“Làm bạn gái của Yul đi.”

“Cái gì?!” cô trợn to mắt, vốn tưởng Kwon Yuri sẽ chỉ nói là muốn cô, không ngờ cậu lại còn có chiêu ác hơn.

“Cần phải kinh ngạc đến thế sao? Nếu như mấy chuyện giữa người yêu chúng ta đều đã làm thì bắt đầu loại quan hệ này cũng là hợp lẽ thôi mà.” Hơi thở của cậu phả vào lỗ tai mẫn cảm của cô, mang đến một cảm giác tê dại.

cô kiên định lắc đầu:

“Lên giường thì còn có thể coi là ngoài ý muốn nhưng trở thành người yêu cần có tình cảm từ đôi bên. Chúng ta lại không thích đối phương, sao có thể ở bên nhau được?”

“Em không thích Yul sao?” cậu vươn ngón tay, nhẹ nhàng đặt lên môi cô, đôi môi mềm mại mà mịn màng như nước nhất thời hơi lõm xuống.

“Không thích.” Soo Yeon  trả lời luôn.
Ngón tay kia tiếp tục đi xuống phía dưới, lướt qua cái cổ mảnh khảnh của cô, dừng ở nơi mềm mại trước ngực cô nhẹ nhàng mà chậm rãi xoay tròn:

“Lặp lại lần nữa xem?”

“… Không, không thích.” Hô hấp của cô dần dần dồn dập, dục vọng trong cơ thể dưới sự mời gọi của  cậu bắt đầu nhen nhóm.

Tay không ngừng lại, đi thẳng tới chân váy cô, xâm nhập dọc theo đôi chân thon dài tiến tới nơi mẫn cảm nhất của cô, cách một lớp quần trong vân vê nhị hoa, dục vọng tựa như dòng điện chậm rãi truyền khắp toàn thân cô.
Giọng nói cậu, ánh mắt cậu , ẩn chứa sự mê hoặc:

“Thế này, thế này thì sao?”

cô cắn chặt môi dưới, đến khi sắp không khống chế được bản thân nữa, cô mở mắt ra, yên lặng nhìn cậu :

“Còn cậu ? cậu thích tôi sao?”

Cậu ngừng lại, trong nháy mắt, cô thấy được trong mắt cậu lướt qua một cái gì đó tựa như sự chân tình dịu dàng.
Cô giật mình.Thế nhưng ngay khi cô muốn kiểm chứng một cách cẩn thận thì cậu đã chớp mắt, khôi phục lại vẻ ngang ngạnh như trước:

“Sao Yul có thể thích một cô gái ngã được từ lầu hai xuống như em chứ?”

Cô trả lời lại một cách mỉa mai: “Có bản lĩnh cậu cũng ngã xuống thử xem.”

“Em tưởng chỉ số thông minh của Yul thấp như em chắc?”

“Nếu chỉ số thông minh của tôi thấp thì cậu đừng động vào tôi, cậu là cái đồ đại sắc lang!”

Cứ thế, bầu không khí say đắm giữa họ đã không còn.

Vết thương ở chân dưới sự dốc lòng chăm sóc của cậu đã khỏi hẳn rất nhanh. Nhưng  cô vẫn không được phép ra ngoài, phải ở trong nhà suốt. Bởi quá mức buồn chán, Soo Yeon  mỗi ngày không có việc gì làm bắt đầu lục lọi đồ đạc trong phòng.
Hôm nay, trong lúc vô tình cô đi tới phòng của cậu nghe thấy trong phòng tắm có tiếng nước chảy nên biết cậu đang tắm. Đang muốn đi ra lại nhìn thấy ví tiền của cậu để trên giường. Lòng hiếu kỳ nổi lên, cô cầm lên mở xem.
Mở ra chỉ thấy bên trong có không ít thẻ bạch kim. Soo Yeon  lắc lắc đầu, đối lập hẳn với cái ví tiền có ép chặt đến mấy cũng không ra được một giọt dầu của mình, thật đúng là nhà quyền quý để rượu thịt thối, trên đường cái lại có xương người chết vì lạnh.
Đang chuẩn bị gập lại thì cô lại thấy giữa hai lớp ví có một bức ảnh. Soo Yeon  cẩn thận lấy ra, vừa nhìn thấy mắt lập tức mở to.
Đó là ảnh của cô!
Mặc đồng phục đứng dưới tán cây anh đào trong trường, điềm tĩnh mỉm cười. Soo Yeon  bỗng nhớ ra, lúc còn học năm thứ hai trung học bài văn tiếng anh của cô được trường chọn, yêu cầu phải có ảnh kèm theo. Vì vậy, Fany đã đặc biệt chụp cho cô đúng một bức ảnh này. Thế nhưng sau khi dán trên bảng tin được một ngày tấm ảnh đã không cánh mà bay, hoá ra…hoá ra là bị Kwon Yuri lấy trộm.
Nhưng tại sao cậu lại làm như vậy, hơn nữa, còn đặt nó trong ví tiền?
Soo Yeon  nghĩ đến thất thần, không chú ý tới tiếng nước trong phòng tắm đã tắt.
Yuri đi ra, thấy cô đang cầm trong tay bức ảnh, trên mặt có chút mất tự nhiên vội bước lên cướp lại:

“Cô bé này, sao lại tự tiện lục đồ của người khác thế hả?”



Soo Yeon  hỏi ra điều nghi hoặc trong lòng:

“Kwon Yuri,cậu…. sao cậu…lại để ảnh của tôi trong ví tiền?”

“Liên quan gì đến em.” Yuri nheo mắt nhìn cô.



Soo Yeon  nhỏ giọng nói thầm:

“Nhưng hành vi này rất kỳ lạ mà.”

“Được, Yul nói cho em biết vì sao.” Cậu chậm rãi đến gần cô, nhìn thẳng vào mắt cô: “Bởi vì, mỗi ngày Yul đều lấy ảnh ra để nguyền rủa em.”

Nghe vậy, Soo Yeon  rùng mình:

“Cậu có cần phải độc ác thế không? Tôi đâu có đối xử với cậu như vậy chứ.”

Jung Soo Yeon  , chuyện em khiến Yul lộ quần trong trước mặt mọi người, quên rồi ư?” Cậu nghiến răng.
Soo Yeon  lắc đầu:

“Không đúng, nếu như là nguyền rủa thì lẽ ra mặt tôi phải bị vẽ vời mới đúng, thế sao bức ảnh này lại được giữ tốt như vậy? Đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn như mới thế?”

Kwon Yuri ánh mắt né tránh, lảng sang chuyện khác:

“Sao em lại vào lúc Yul đang tắm? Định nhìn trộm phải không?”

“Ai thèm nhìn trộm cậu ? !” Soo Yeon  chán nản: “Dáng người cậu có phải đẹp lắm đâu mà.”

“Nếu nói dáng người Yul xấu thì chắc dáng người em rất đẹp.” Mắt cậu sáng lên: “Cho Yul mở mang tầm mắt đi.”

Dứt lời, cậu vươn tay ra định cởi áo của cô
cô hai tay giữ chặt cổ áo, hét to:

“Không là không, dáng người tôi rất xấu, cậu cũng nhìn rồi mà, đừng nên làm hỏng khẩu vị của cậu!”

“Chúng ta đã lâu lắm không thân mật, Yul sắp quên mất cơ thể em thế nào rồi.” Cậu chậm rãi tới gần cô: “Đến đây nào, để Yul ôn lại một chút.”

“Không!” Soo Yeon  hét lên một tiếng, dùng một tay đẩy cậu ra, chạy ra khỏi phòng.

Cậu cười khẽ, sau đó để lại bức ảnh kia vào ví tiền, động tác nhẹ nhàng tựa như đang vuốt ve nó vậy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
seororo.taeny
Member 3
Member 3

avatar

Post : 342
Coins : 2128
Thanked : 1
Join date : 29/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Fri Sep 13, 2013 1:00 pm

uầy tưởng đoạn cuối sẽ có phở gà chứ

công nhận Yul pá đạo thiệc
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Fri Sep 13, 2013 2:12 pm

hay lắm au ah
rõ ràng yêu con người ta mà cứ phải chối
Yul đúng là ko bít nói sao lun
nhanh ra chap nhé au
hi vọng sẽ có Phở Gà ăn nữa
kakaka
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Fri Sep 13, 2013 7:46 pm

[chương 16]

Từ sau khi vết thương khỏi, Soo Yeon  lại bắt đầu phải vào bếp nấu cơm, quả thật là không lãng phí một chút sức lao động nào. Vẫn giống như trước đây, Kwon Yuri lôi ra đến một trăm thứ để chê đồ ăn cô nấu nhưng cuối cùng lúc nào cũng ăn hết sạch, lại còn có vẻ ăn rất ngon miệng nữa. Trong đầu  Soo Yeon  bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ: cậu ta tìm đủ mọi cách để bắt bẻ mình, lẽ nào…

Soo Yeon  ra sức lắc đầu, không thể nào, không thể nào, là vì cô dễ bắt nạt nên mới bị tên than củi này chỉnh như thế, ai mà chẳng hy vọng bên cạnh mình có một nơi để trút giận bất cứ lúc nào chứ? Nhất định là như vậy, nhất định thế, Soo Yeon  tự trấn an bản thân.

Thế nhưng, về bức ảnh kia thì lí do của cậu ta thật sự là quá gượng ép. Còn nữa, hôm đó ở cầu thang, lúc cô hỏi cậu ta có thích cô không thì ánh mắt cậu khi đó trở nên rất dịu dàng, khắc sâu trong tâm trí cô . Không biết vì sao cô lại rất chú ý đến việc đó, cô thật sự rất muốn tìm ra câu trả lời. Ý nghĩ này cứ quanh quẩn trong đầu, làm xáo trộn tâm tư cô khiến cô mất ngủ mấy ngày nay. Đúng là hại người quá.

Hôm nay, Soo Yeon  đang trằn trọc trên giường tiếp tục mất ngủ thì nghe thấy tiếng nước từ bể bơi sân sau truyền đến. Soo Yeon  tò mò đi xuống dưới lầu xem thì thấy hóa ra đó là Kwon Yuri đang bơi.

Ánh trăng chiếu vào mặt nước tạo thành những làn sóng ánh sáng phản xạ lại. Kwon Yuri đeo kính bơi, thong thả dạo chơi trong nước. Chân tay cậu thon dài, cả thân hình hoàn hảo được bao bọc bởi bộ bikini hai mảnh màu đen ôm sác cơ thể quyến rủ mê người , từng chuyển động tạo nên một tư thế thật đẹp. Mỗi lần ngẩng lên từ dưới nước để thở, những sợi tóc dính trên trán sẽ có một chuỗi bọt nước bám vào hình thành một tấm màn thủy tinh trong suốt ngăn cách trước khuôn mặt tuấn mỹ
Soo Yeon  không kìm lòng được đi tới bên cạnh bể bơi, ngồi xuống. Cô thả chân xuống nước vung vẩy, nước về đêm có cảm giác mát lạnh thật thoải mái.

Yuri nhanh chóng phát hiện ra cô, bơi đến gần. cậu tháo kính bơi xuống, mái tóc, lông mi, lông mày đọng đầy bọt nước, mê hoặc con người ta khiến họ muốn được vươn tay ra lướt nhẹ qua đó.

“Khuya thế rồi mà còn không ngủ được à? Da đã xấu rồi ngày mai sẽ càng xấu hơn đấy.” Dù là trong màn đêm trong trẻo này thì mồm miệng cậu vẫn cứ chẳng tha ai bao giờ.

Soo Yeon  lẳng lặng nhìn cậu , đột nhiên hỏi:

“Kwon Yuri , hình như từ trước tới giờ cậu chưa từng khen tôi thì phải.”

Yuri lắc lắc đầu, bọt nước văng tung toé:

“Cả người em không có lấy một ưu điểm thì làm sao mà Yul khen được?”

Hai chân cô nhẹ nhàng lướt trên mặt nước tạo nên một vòng tròn rung động:

“Cậu luôn nói tôi không đẹp, còn nói dáng người tôi xấu… Thế thì tại sao cậu lại muốn tôi... rồi còn muốn tôi làm bạn gái cậu?”

Yuri trầm mặc, lúc lâu sau cậu mới nhẹ giọng nói:

“Không liên quan đến em.”

Soo Yeon  ngừng vung chân, cô bình tĩnh lại, lấy hết dũng khí hỏi:

“Kwon Yuri , có phải cậu … hơi thích tôi một chút không?”

Hỏi xong, Soo Yeon  vội vàng nhắm mắt lại, cả người căng lên sẵn sàng bị mất mặt.

Nhưng không có động tĩnh gì, Kwon Yuri vẫn không nhúc nhích. Toàn bộ bể bơi chỉ có tiếng nước nhẹ nhàng lay động.

Soo Yeon  len lén mở mắt ra lại thấy Kwon Yuri đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt này cô không thể hiểu nổi.

Soo Yeon  đang muốn hỏi gì đó thì cậu đã giữ tay cô, kéo cô xuống nước.

Nước ở bể bơi rất sâu, Soo Yeon  không chạm xuống đáy được nên đành phải níu chặt cổ cậu mà cậu thì lại dùng tay nâng mông cô.

Cơ thể hai người họ dính chặt vào với nhau như một sự phù hợp hoàn mỹ nhất. Váy ngủ Soo Yeon  bị nước làm ướt nhìn gần như trong suốt, dán chặt vào người làm lộ ra nơi tròn trịa xinh xắn và nụ hoa màu hồng phấn của cô.

Hô hấp của Yuri dần dần trở nên nặng nề, cậu hôn lên môi cô. Nụ hôn đó không thô bạo như những lần trước mà là một nụ hôn dịu dàng.

Không biết do ánh trăng đêm nay hay là do sự dịu dàng hiếm thấy của cậu mà Soo Yeon  không chút giãy dụa, cô để mặc lưỡi cậu tiến vào miệng mình quấn quýt lấy cái lưỡi mềm mại của cô. Lưỡi cậu chậm rãi lướt qua bên trong khoang miệng cô, hút lấy nước mật thơm ngọt, châm lên ngọn lửa dục vọng. Bàn tay cậu tiến vào bên trong váy ngủ ướt đẫm, vuốt ve tấm lưng mịn màng, bàn tay nóng rực tựa như ngọn lửa đốt cháy lưng cô. Ánh trăng trong trẻo mát lạnh nhưng nhiệt độ giữa bọn họ lại đang nóng lên hừng hực. Cậu cởi váy ngủ cô ra, cơ thể trần trụi của cô dưới ánh trăng tỏa ra ánh sáng trong suốt đẹp đến không nói nên lời. Yuri há miệng ngậm lấy nơi mềm mại yêu kiều của cô, dùng cái lưỡi linh hoạt khiêu khích nụ hoa đỏ sẫm, chậm rãi vẽ nên những vòng tròn đầy mê hoặc. Soo Yeon  cảm thấy toàn thân cô như có dòng điện chạy qua mang đến một cảm giác tê dại, cô níu chặt cổ cậu, mười ngón không tự chủ được len vào mái tóc đen dài ướt sũng của cậu . Mỗi chỗ cơ thể hai người tiếp xúc đều như có một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên. Nhiệt độ từ từ dâng cao, cảm xúc mãnh liệt từ từ thăng hoa, dục vọng từ từ bùng lên. Soo Yeon  cắn môi dưới, kìm lại tiếng rên rỉ đã sắp ra khỏi miệng. Mà Yuri thì cúi đầu thở dốc, vội vã muốn trút hết ra. Cậu cởi bỏ bộ bikini màu đen vướng víu đang che lấy thân hình quyến rủ của mình . Sau đó, cậu cởi quần trong của cô để lộ ra con đường mòn vào nơi u mê ấy. Hai cơ thể áp chặt vào nhau không một kẻ hở , ra sức ma xác Rồi cậu thong thả cho những ngón tay điêu luyện vào trong cơ thể cô từng chút từng chút một. Sự kết hợp của hai người mang đến cảm giác sung sướng và niềm khoái cảm tột cùng. Bọn họ ôm chặt lấy đối phương, hôn nhau mãnh liệt. Trong bóng tối, bọn họ cùng nhau luật động, cùng nhau nhảy một điệu nhảy điên cuồng hoang dã…


Khi tia nắng mặt trời buổi sớm đầu tiên chiếu vào phòng, Soo Yeon  tỉnh dậy.

Cảm giác thứ nhất là, cả người đau nhức, khung xương như sắp vỡ ra
Cảm giác thứ hai là, phía dưới đang sưng đỏ
Cảm giác thứ ba là, xấu hổ chết mất, không biết phải đối mặt với cậu ta thế nào đây — bởi vì tối hôm qua bọn họ đã làm rất nhiều lần, bể bơi, trong bếp, trên sofa trong phòng khách, phòng ngủ.


Ngay cả chính bản thân Soo Yeon  cũng không hiểu sao lại thế, không ngờ cô...cô đã tự nguyện lên giường với cậu ta , sao lại để cậu đi vào mình cơ chứ?

Đang suy nghĩ thì một cánh tay vòng qua chiếc eo thon nhỏ của cô, giọng nói trầm ấm của Kwon Yuri vang lên từ phía sau:

“Em đang hối hận đấy à?”

Soo Yeon  không biết nên trả lời thế nào, lúc lâu sau cô hỏi:

“Kwon Yuri , vì sao cậu nhất định phải bắt tôi làm bạn gái cậu ? Là vì trả thù ư?”

“Em tưởng Yul buồn chán đến mức đấy chắc?” Yuri hừ nhẹ một tiếng.

“Vậy rốt cục là vì sao?” Soo Yeon  nhất quyết muốn biết rõ ràng.

“Bởi vì, ” Yuri chậm rãi nói: “Bởi vì Yul muốn làm như vậy, luôn luôn…vẫn muốn làm như vậy.”

Nghe vậy, tim Soo Yeon  thót lên rồi lại chậm rãi thả lòng giống như uống một cốc nước có ga pha lẫn bia vậy, có chút ngẩn ngơ, có chút ngọt ngào. Cô hỏi lần thứ ba:

“Kwon Yuri , Yul thích tôi sao?”

Yuri không trả lời thẳng, cậu chỉ nói rằng:

“Tiếp tục ở bên Yul như thế này,rồi em sẽ biết.”

Soo Yeon  nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, vừa yên bình vừa ấm áp. Mà cơn thể phía sau lưng cô đây cũng ấm áp như vậy. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ bên trong cô:

“Em đồng ý với Yul.”

Kwon Yuri vội vàng xoay người Soo Yeon  lại, nhìn thẳng vào cô:

“Em vừa nói gì,nói lại lần nữa đi.”

“Em nói.” Soo Yeon  nhìn vào đôi mắt hổ phách của Yuri, nói từng chữ một:

“Em muốn thử ở bên Yul một lần.”

Nghe vậy, cậu bỗng nhiên nở nụ cười, sau đó, cúi người xuống hôn lên môi cô.

Soo Yeon  nhắm mắt lại, cô không hối hận về quyết định này. Qua khoảng thời gian ở chung này, cô đã dần dần hiểu được cậu . Cậu rất quan tâm đến cô, tuy rằng ngoài miệng không nói nhưng cô biết rõ trong lòng cậu rất quan tâm đến cô. Còn cô cũng nảy sinh một tình cảm khác với cậu, một một tình cảm mà cô không diễn tả được.

Kết quả là, Jung Soo Yeon  thật sự dọn tới nhà Kwon Yuri , bọn họ bắt đầu chính thức yêu nhau.

Thế nhưng, Soo Yeon  vẫn nghĩ quan hệ của hai người không nên công khai. Chính vì vậy lúc ở khách sạn cô cố găng hết sức giữ khoảng cách với Yuri
Trưa hôm này, lúc cô đang cầm hộp cơm chuẩn bị đưa cho cậu như thường lệ thì Sunny cười mờ ám nói:

Soo Yeon ,lại đi đưa cơm hộp tình yêu cho tổng giám đốc đấy à? Hai người thật ngọt ngào, làm người ta ước ao chết đi được. Này, tiết lộ chút đi, chuẩn bị lúc nào thì kết hôn thế?”

Soo Yeon  luống cuống, vội vã xua tay:

“Đâu có, đâu có, tôi với cô Kwon chỉ là bạn bè bình thường.”

Sunny không tin:

“Thôi đi, rất nhiều người đều nhìn thấy hai người thường cùng đi làm, cùng về nhà, còn giả bộ gì nữa? Này, sau này thành phu nhân tổng giám đốc rồi nhớ chiếu cố tí chút cho bọn tôi đấy, biết chưa hả?”

Soo Yeon  cố gắng giải thích:

“Tôi và cô Kwon thực sự không có gì mà!”

Sunny nhíu mày:

Jung Soo Yeon  , cậu nói dối tôi như thế tức là chưa coi tôi là bạn rồi.”

Thấy Sunny tức giận, Soo Yeon  dưới tình thế cấp bách liền nghĩ ra một cái cớ rất nát:

“Kwo Yuri bị lãnh cảm .”

Sunny trợn to mắt: “Tổng giám đốc Kwon lãnh cảm!”

Soo Yeon  bịt miệng Sunny lại sau đó lôi cô vào toilet nữ, nói nhỏ:

“Là thật đấy, còn là dạng lãnh cảm đến cực độ đến vô phương cứu chữa ( chị ấy nổ bà cố ),cô ngẫm lại xem, bình thường cậu ta có hay nổi máu háo sắc với phụ nữ không hay thích ve vãng anh nào không ?”

Sunny ra sức suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lắc đầu:

“Hình như cậu ta đúng là kiểu người không gần nữ sắc nam nhân thì càng lạnh hơn ”

“Hơn nữa, cậu ta tư duy nhạy bén, ăn nói rõ ràng, lại nói năng độc địa,tính tình thì nóng nãy hay cáu gắt ,hoàn toàn phù hợp với đặc tính của một con người lãnh cảm cô độc khó gần , không phải sao?” Soo Yeon  tiếp tục thuyết phục.

Sunny do dự hỏi:

“Vậy cô?”

Soo Yeon  thở dài:

“Tôi là một cái bia đỡ đạn ấy mà, Kwon Yuri dùng tôi để đánh lạc hướng mọi người nhằm che dấu căn bệnh khó chữa của cậu ta.”

Sunny nhìn cô thông cảm:

“Thật đáng thương.”

“Thế đấy, tất cả mọi người đều ước được như tôi nhưng có ai biết được nỗi khổ của tôi chứ? Nếu như không đồng ý thì tôi sẽ mất việc.” Soo Yeon  giả vờ lau nước mắt: “Sunny , hứa với tôi, đừng nói chuyện này với ai.”

Sunny gật đầu thật mạnh:

“Yên tâm đi, tôi sẽ không nói đâu.”

Sau đó hai người nắm chặt tay nhau đi ra ngoài. Nhưng không một ai nhìn thấy cánh cửa của một buồng toilet lặng lẽ mở ra.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sat Sep 14, 2013 11:37 am

rốt cuộc ai ở trong buồng toilet vậy nhỉ
nếu mà là Yul thì Sica chết chắc lun
nhanh ra chap nhé au
hóng chap đó au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sat Sep 14, 2013 8:08 pm

[chương 17]

Kwon Yuri cảm thấy ngày hôm nay rất kỳ lạ, tất cả nhân viên trong khách sạn đều nhìn cậu bằng một ánh mắt cực kì không bình thường. Không chỉ thế, trên bàn làm việc của cậu còn có một tấm card, bên trên viết: tổng giám đốc Kwon , hãy dũng cảm nói ra bệnh tình của mình, tất cả chúng tôi đều ủng hộ cô – những nhân viên yêu mến cô kí tên.


Cái này rốt cuộc là thế nào? Yuri gọi thư kí tới, hỏi:

“Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Hôm nay là ngày cá tháng tư à?”

Nữ thư kí lúc nào cũng nhát gan kia chậm rãi đi tới, cầm tay cậu , chân thành nói rằng:

“Tổng giám đốc Kwon , đừng làm bộ nữa, mệt mỏi lắm. Tiểu thư là một cô chủ tốt, cho dù tiểu thư bệnh tình trầm trọng đến mức nào thì chúng tôi vẫn sẽ không bỏ rơi tiểu thư đâu .”

Hai bên thái dương Yuri nổi gân xanh:

“Cô đang nói cái quái gì thế hả ? !”

Thư kí bị cậu quát tháo sợ hết hồn, ngập ngừng nói:

“Là, là Jung  Soo Yeon  nói trong toilet nữ rằng tiểu thư bị bệnh lãnh cảm còn là dạng vô cùng nghiêm trọng và cực kì khó chữa , sau đó bị cô lao công nghe thấy, truyền ra ngoài. Bây giờ tất cả mọi người trong khách sạn đều đã biết hết rồi.”

Nghe vậy, hàm dưới của Yuri càng thêm cứng ngắc. Cậu nổi giận đùng đùng đi ra ngoài.
Soo Yeon  biết, lần này cô chết chắc rồi. Nhưng không phải cô cố ý mà, thực sự không phải, làm sao mà cô biết được cô lao công đang trốn trong toilet, rồi lại còn bát quái truyền tin tức ra khắp cả khách sạn như thế chứ? Nghe nói, Kwon Yuri bây giờ đã hóa thân thành rồng phun lửa, đang tìm cô khắp nơi. Nếu bị tóm thì nhất định sẽ cô bị lửa giận của cậu đốt cháy sạch sành sanh. Thế nên cô phải trốn ngay mới được! Thang máy thì không dám đi rồi, Soo Yeon  nhìn trái nhìn phải không phát hiện thấy địch, liền phi nhanh như gió xuống cầu thang thoát hiểm. Ai ngờ, rồng phun lửa đã đứng ngay đó chờ cô!
Kwon Yuri trầm giọng nói:

Jung Soo Yeon  , đến đây mà nhận lấy cái chết đi.”

“Em không cố ý!” Soo Yeon  lùi mình vào góc tường: “Em thật sự không ngờ sẽ có người nghe lén!”

“Vấn đề là tại sao em lại nói với người khác rằng Yul bị lãnh cảm còn là dạng bất lực đến cả nam nữ cũng không thể chạm!” Kwon Yuri hét to hơn.

“Bởi vì bọn họ đều nghi ngờ em và Yul đang hẹn hò, em bất đắc dĩ mới bịa ra cái lý do này để chứng minh chúng ta trong sạch.”

Ai ngờ Yuri càng thêm tức giận:

“Chúng ta vốn đúng là đang hẹn hò, sao em lại phải ra sức phủ nhận như thế? !”

“Em…” Soo Yeon  nói không nên lời.

Yuri bước về phía cô, trong ánh mắt lửa cháy bừng bừng:

“Lẽ nào em đồng ý ở bên Yul chỉ là vì muốn Yul thả em ra, là thế thật sao?Jung !Soo!Yeon!”

Xong rồi xong rồi, sắp bị xé xác rồi, Soo Yeon  gấp đến độ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Giữa lúc nguy cấp, cô bỗng nhớ ra Fany đã từng dạy cô, lúc mà người yêu đang tức giận thì hãy dùng sắc đẹp mê hoặc khiến người đó  hạ hỏa. Mắt thấy ác ma càng ngày càng đến gần, Soo Yeon  không kịp nghĩ nhiều, bổ nhào luôn tới, hôn cậu một cái thật mạnh. Yuri đầu tiên là sửng sốt nhưng sau đó ngay lập tức đã chuyển sang chủ động.
Môi chạm môi, lưỡi quấn lấy lưỡi, thưởng thức nước mật của nhau, nhiệt độ tăng lên, ngọn lửa nóng bỏng khiến hai người hôn đến không thở nổi.
Rốt cục, lửa giận của Kwon Yuri nhờ nụ hôn này đã thoáng tiêu tan. Soo Yeon  vội vã giải thích:

“Em, là em lo lắng nếu chuyện chúng ta hẹn hò mà công khai thì người khác sẽ nhìn em bằng ánh mắt khác. Còn nhớ chuyện bản kế hoạch lần trước không? Đến lúc đó, bất kể em có cố gắng đến đâu thì mọi người cũng sẽ không chịu thừa nhận năng lực của em.”

Yuri nhìn cô, trầm mặc hồi lâu, cuối cùng mới nói:

“Được rồi, lần này tha cho em. Nhưng em phải đi làm một việc.”



Soo Yeon  nghi hoặc ngẩng đầu, thấy khóe miệng cậu hiện lên ý cười.
Thời gian nghỉ buổi trưa, toàn bộ nhân viên trong khách sạn đều bị triệu tập đến phòng họp. Chỉ thấy Soo Yeon  cúi đầu đứng ở phía trên, thấp giọng nói:

“Tôi nói thật, cô ấy không hề có bệnh gì cả, chúng tôi thật... sự...là đang...quen nhau”

“Còn gì nữa?” Yuri ngồi bên cạnh nhắc.

“Còn có… tôi là người mặt dày mày dạn theo đuổi cô ấy trước.” Tiếng cô càng ngày càng bé lại.

“Nói tiếp đi.” Cậu giục.

“Hơn nữa… cơm hộp mỗi buổi trưa cũng là tôi nhất quyết muốn làm cho cậu ấy ăn.” Đầu Soo Yeon  đã cúi xuống chạm đất rồi.

Yuri đứng lên, kề sát vào bên tai cô, mỉm cười:

“Sau này Yul tin rằng em sẽ không bao giờ dám nói lung tung nữa.”



Soo Yeon  nhìn mọi người đang vô cùng kinh ngạc, khóc không ra nước mắt.
Vốn tưởng rằng chuyện này cứ thế mà qua đi, ai ngờ tên than củi ấy hình như vẫn chưa nguội giận, giao việc bắt cô làm mệt đến gần chết. Vì thế, tất cả mọi người trong khách sạn đều thấy Soo Yeon  mỗi ngày ra ra vào vào, bận bịu luôn tay.

“Cậu thật đáng thương.” Sunny nhìn cô đầu đầy mồ hôi, thông cảm lắc đầu.

“Aizzz.” Soo Yeon  ngoài thở dài cũng chỉ biết thở dài.

“Biết gì không? Bây giờ mọi người nhìn bộ dạng của cậu đều thấy may mắn vì mình không phải là bạn gái của tổng giám đốc Kwon, nếu không nhất định đã bị cô ta hành hạ đến chết rồi.” Nói đến đây, Sunny nhíu mày:“Tôi bảo này Soo Yeon  , sao cậu không thổi gió bên gối, bảo tổng giám đốc Kwon cho cậu làm việc gì đó dễ dàng hơn?”
 
“Cô ấy chỉnh tôi còn không kịp, làm gì có chuyện sẽ giúp tôi?” Soo Yeon  gục đầu xuống bàn làm việc, vẻ mặt mệt mỏi rã rời.

Hai người đang nói chuyện, thư kí của Yuri đi tới, cẩn thận để một tập tài liệu dày cộp lên bàn Soo Yeon  , nói:

“Jung tiểu thư, tổng giám đốc bảo cô hãy chỉnh lý lại tập tài liệu này trong ngày hôm nay.”

“Cái gì?” Soo Yeon  bi ai kêu lên: “Còn một tiếng nữa là hết giờ làm rồi, sao tôi làm kịp?”

“Ừm, tôi, tôi cũng không rõ lắm, là Kwon tổng nói vậy, Jung tiểu thư, tôi có việc đi trước đây.” Thư kí sợ mang vạ vào thân, vội vã rời đi.

“Bạn Soo Yeon  à, cố gắng lên đi.” Sunny vỗ vỗ vai cô.

Nhìn đống tài liệu dày cộp cao ngất, Soo Yeon  đập đầu vào bàn, sao không để cô chết luôn đi!
Đến lúc chỉnh lý xong hết thì trời đã tối hẳn, Soo Yeon  lê bước chân mệt mỏi đi về. Về đến nhà lại thấy Kwon Yuri đang ngồi trên sofa nhàn nhã xem TV.
Soo Yeon  mệt đến không buồn tức giận, đi luôn qua cậu định lên lầu ngủ. Ai ngờ Yuri lại gọi cô lại:

“Sao mà không thèm nói lấy một câu thế?”



Soo Yeon  quay đầu, trừng mắt với cậu :

“Bởi vì em bị một tên khốn nạn hành hạ tới mức đến sức để mở mắt ra cũng chẳng có!”

“Đó là vì sức khỏe em quá kém.”

Cậu kéo cô đến ngồi bên cạnh mình, bắt đầu xoa bóp vai cho cô.
Không ngờ tay nghề của cậu cũng không tệ lắm, nặng nhẹ vừa phải, Soo Yeon  thoải mái thở dài một tiếng, khẩu khí bắt đầu dịu xuống:

“Kwon Yuri, Yul rốt cuộc còn muốn hành hạ em bao lâu nữa?”

“Em đúng là cái đồ IQ thấp, không nhìn ra là Yul đang giúp em hay sao?” Cậu hừ nhẹ một tiếng:

“Chẳng phải em sợ sau khi chúng ta công khai quan hệ thì đồng nghiệp sẽ cô lập em vì có thân phận đặc biệt à?”



Soo Yeon  tỉnh ra:

“Thế nên Yul cố ý giao cho em rất nhiều việc để cho bọn họ thấy em không vì mối quan hệ với Yul mà được chiếu cố đặc biệt?”

“Bây giờ mới hiểu ra à? Phản ứng nhanh thật đấy.” Cậu lắc đầu.



Soo Yeon  suy nghĩ kỹ lại, thấy rằng gần đây thái độ của đồng nghiệp với cô quả thực đã tốt rồi rất nhiều. Đương nhiên, ngoại trừ cô nàng Park Hyomin kia ra, mỗi lần cô ta cứ nhìn thấy cô là lại hằn học kiểu như hận không thể lột da cô ra được vậy.

“Yuri à , Yul thông minh quá đi, cảm ơn.” Soo Yeon  trong lòng vui mừng không thôi.

“Vậy thì đêm nay định báo đáp Yul thế nào đây?” Yuri nhướng mày.

“Em đã kiệt sức rồi, đâu còn sức lực mà làm cái chuyện đấy?” Soo Yeon  khoát khoát tay:   “Yul tự vào phòng tắm giải quyết đi.”
 

“Nếu như Yul xoa bóp cho em một tiếng thì sao?” Cậu dụ dỗ.



Soo Yeon  nhắm mắt đấu tranh hồi lâu, cắn răng nói:

“Hai tiếng đồng hồ.”

“Một tiếng rưỡi.” cậu mặc cả.

“Xong!”

Cứ thế, khế ước dục vọng đã được kí kết.
Sau khi ở cùng nhau Soo Yeon  mới phát hiện Yul nhà cô lôi thôi kinh khủng. Quần áo, tất từ trước đến giờ cởi ra một cái là ném lung tung khắp phòng; bát đũa ăn xong cứ để trong bồn rửa, chúng nó có mốc lên cũng không chịu động tay rửa; mỗi lần nghỉ ở nhà thì đều tùy tiện mặc tạm một bộ quần áo nhăn nhúm, tóc cũng không thèm chải. Nhưng đáng giận nhất chính là, tên than củi này dù có luộm thuộm tới đâu vẫn cứ đẹp hơn cô, quả thực là không có thiên lý!

“Kwon Yuri ,” Soo Yeon  có một ngày thực sự không chịu nổi nữa, bất mãn nói: “Ngày nào Yul cũng biến cái nhà này thành míu hoang ấy, sao mà cứ thế được hả?”

Cậu chậm rãi nói:

“Yul làm như vậy là vì chung thủy với tiểu miêu như em mà.”

“Em đã nói rất nhiều lần rồi, em không phải mèo !” Soo Yeon  to tiếng cãi lại.

“Làm gì mà kích động như vậy?” Soo Yeon  xoa xoa lỗ tai vì tiếng thét cá heo dù có nghe cả trăm ngàn lần vẫn chẳng thể thích nghi nổi

“Không kích động được chắc? Em đã bao giờ nói Yul là than củi đâu chứ !” Soo Yeon  hừ mũi.

Vừa dứt lời, kwon Yuri dùng một tay kéo cô vào lòng, mắt nheo lại vẻ nguy hiểm:

Jung Soo Yeon  , em dám bất mãn với “làng da bánh mật quyến rủ hiếm có khó tìm của Yul hả”?”
“Bây giờ Yul đã biết tâm trạng của em rồi chứ, ” Soo Yeon  cắn cắn môi dưới
  

“Yul nói thật mà, em xem bộ dạng của em , thật giống tiểu miêu mà .” Cậu nhún nhún vai.



Soo Yeon  chán nản:

“Nói chung, em không muốn mỗi ngày đều phải đi theo sau mông Yul dọn dẹp nhà cửa hay làm bà quản gia của Yul đâu!”
 

“Làm mấy chuyện này cho người yêu lẽ ra phải có cảm giác hạnh phúc chứ?” Yuri hỏi.

“Bạn gái không phải là bảo mẫu!” Soo Yeon  nhíu mày: “Hơn nữa, em cũng phải đi làm, có phải ngồi nhà cả ngày đâu.”

“Yul nuôi em là được mà.” Yuri hỏi: “Chúng ta kết hôn xong em ở nhà làm bà chủ gia đình đi, sao hả?”

Tuy rằng trong xã hội hiện đại tuân theo quy luật bình đẳng, kinh tế độc lập, nhưng khi có một người chịu nói ra ba chữ “Tôi nuôi em” thì trong lòng người phụ nữ vẫn cảm thấy rất ấm áp. Giống như Soo Yeon  vậy, lúc này cô đang chìm trong một cảm giác hạnh phúc, nhưng cô vẫn mạnh miệng nói:
  

“Ai thèm chứ, không nghe mấy lời của Yul nữa, em còn phải đi giặt quần áo.”

Nói xong, cô đi vào phòng giặt quần áo, đang phân loại quần áo thì bụng dưới của cô đột nhiên thấy đau như thể có người dùng tay kéo căng ra vậy. Cô ngồi xổm xuống đất, nhất thời không đứng dậy nổi.
Yuri nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy vào hỏi:
   
“Có chuyện gì thế? Em khó chịu ở đâu?”
 

“Không sao.” Cô yếu ớt khoát khoát tay:
 

“Cái kia của em sắp tới rồi, đau bụng sinh lí thôi.”
 

“Thôi đừng làm nữa.” Cậu ôm ngang người cô, bế cô ngồi xuống sofa rồi đun cốc sữa bò, săn sóc giúp cô uống hết, hỏi:
 
“Sao rồi, khá hơn chút nào không?”

“Không sao đâu, bệnh cũ mà.” Cô cau mày, cố chịu đựng.

Cậu bế bổng cô lên, để cô ngồi lên đùi mình, bắt đầu lấy tay nhẹ nhàng xoa xoa bụng dưới của cô. Cảm giác ấm áp tỏa ra từ bàn tay cậu truyền vào trong cơ thể cô khiến cơn đau dịu đi. Cô cuộn mình trong lòng cậu , tìm tư thế thoải mái nhất. Cô hơi hé mắt ra thì nhìn thấy sự quan tâm tràn ngập trong ánh mắt cậu mà đôi môi cậu cũng đang nở một nụ cười thật ngọt ngào.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
seororo.taeny
Member 3
Member 3

avatar

Post : 342
Coins : 2128
Thanked : 1
Join date : 29/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sat Sep 14, 2013 9:50 pm

temmmmmmmmmm

công nhận au ra chap thường xuyên thật

cmt cái rồi đọc hehe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hwang_ha_soak
Member 3
Member 3

avatar

Post : 317
Coins : 1571
Thanked : 40
Join date : 21/06/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 15, 2013 1:15 pm

hay lắm au ah
chap thật là tuyệt
hi vọng au nhanh ra chap tiếp theo
hóng chap thanks au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2462
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   Sun Sep 15, 2013 9:24 pm

@All thanks sẽ cố gắng, còn vài chương nữa là end rùi

[chương 18]

  “Cậu nói cái gì? !” Nấm hường mở to hai mắt.
 

Hôm nay, Fany đi khám thấy đã có thai hai tháng nên TaeYeon mời Soo Yeon  và Yuri đến nhà chúc mừng. Thừa dịp hai seobang đang nướng thịt trong sân, Soo Yeon  nói thật chuyện mình và Yuri đang yêu nhau. Giống y trong dự liệu của cô, phản ứng của Fany rất kịch liệt.

“Tớ nói” Soo Yeon  cúi đầu, chọc chọc ngón tay, nói bé như tiếng muỗi kêu: “Tớ nói, tớ và Yuri đang sống cùng nhau.”

Jung Soo Yeon  , đừng nói đùa, bây giờ tớ đang mang thai, đứa bé rất có thể sẽ bị cậu làm sợ chết mất đấy.” Fany sờ sờ cái bụng hơi nhô lên, vẻ mặt vẫn không thể tin nổi: “Nói cho tớ biết, có phải là cậu bị ép buộc không?”



Soo Yeon  lắc đầu:

“Thực ra là do tớ tự nguyện.”

Vừa dứt lời, Fany xoa xoa huyệt thái dương, bộ dạng như thể đang sắp tắt thở đến nơi:

Soo Yeon  à , cậu thực sự khiến tớ giật mình quá đấy!”
 
“Đừng nói thế.” Soo Yeon  bắt đầu nói tốt cho cậu: “Thực ra Yuri cậu ấy rất tốt, rất quan tâm đến tớ, hơn nữa…”
 

“Hơn nữa cái gì?” Fany gặng hỏi.

Soo Yeon
 cúi đầu cười cười:

“Hơn nữa, cậu ấy nói cậu ấy vẫn luôn muốn tớ làm bạn gái cậu ấy.”
 
“Kwon Yuri lại đi nói mấy lời tâm tình như thế á?” Fany vuốt vuốt ngực: “Thật sự là quá đáng sợ, con tớ suýt nữa chui đầu ra luôn rồi.”

“Bà bầu à, cậu mới mang thai có hai tháng, đứa bé trong bụng cùng lắm chỉ là một cục thịt thôi, phải có tí thường thức chứ?” Giọng nói của cậu vang lên phía sau hai cô.
 
“Cái gì mà cục thịt? Cậu nói chuyện lễ độ chút cho tôi nhờ!” Fany lườm cậu: “Cái mồm đúng là độc địa, thật không biết sao Soo Yeon  lại chọn cậu nữa?”
 

“Tôi không quan tâm cậu có biết hay không, dù sao bây giờ cô ấy đã là người phụ nữ của tôi rồi.” cậu nói xong liền đưa thịt nướng cho cô: “Này, theo yêu cầu của em, không cho ớt đâu, cứ yên tâm ăn đi.”
 
“Cảm ơn, em đi lấy dao nĩa.” Soo Yeon  đứng dậy đi vào bếp.
 
“Này, của tôi đâu?” Fany hỏi.
 
“Đi tìm đậu lùn nhà cậu mà đòi.” Cậu khoát khoát tay.
 
“Cậu…” Fany chán nản.
 
“Vợ à, đừng tức giận, thịt nướng tới đây.” TaeYeon bưng một đĩa thịt nướng to đùng đến trước mặt vợ, lấy lòng: “Muốn ăn miếng nào, Tae bón cho em ăn.”
 

“Cho xin đi, hai người đừng có buồn nôn như thế được không?” Yuri lắc đầu, cũng đi vào bếp.
 

“Sao không chờ ở ngoài?” Soo Yeon  vừa rửa đĩa vừa hỏi.



 Cậu  không nói gì, chỉ tựa vào cạnh tủ bát lẳng lặng nhìn cô.
 
“Sao lại nhìn em như thế?” Soo Yeon  nghi hoặc.
 

“Yul đang nghĩ, ” Cậu chậm rãi nói: “Chúng ta đến lúc nào đó cũng phải có một đứa con thôi.”

Nghe vậy, tim Soo Yeon  hồi hộp đập thình thịch, Yul… muốn có con với mình?

Cậu khoanh hai tay trước ngực, nói đùa:
 
“Có điều, nếu con chúng ta mà giống em thì đúng là bi kịch của nhân gian.”

Cô bĩu môi, biết ngay là cậu chẳng nói được lời nào hay đâu mà.
Đang hờn dỗi, một đôi tay ôm lấy thắt lưng cô từ phía sau, giọng nói của cậu vang lên bên tai cô:
 
“Nhưng nếu con mà mềm mại giống em, ôm vào thoải mái thế này thì cũng không tệ.”



Soo Yeon  kinh ngạc quay đầu lại:
   
“Kwon Yuri , đây là lần đầu tiên trong đời Yul khen em đấy.”
 
“Vậy còn em?” Yuri đặt cô lên trên tủ bát, nhìn thẳng vào mắt cô: “Hình như từ trước tới giờ em chưa từng khen Yul.”



Soo Yeon  vươn tay ra vuốt ve gương mặt tuấn mỹ của cậu :

“Yul khá xinh đẹp.”
 
“Còn gì nữa?” Yuri hỏi.
 

“Còn cả năng lực làm việc không tệ.” Soo Yeon  mỉm cười.
 
“Những cái khác thì sao?” Yuri nhướn mày: “Ví dụ như biểu hiện trên giường chẳng hạn?”:gau4: 

“Cái đó, ” Trên mặt Soo Yeon  hiện lên vẻ giảo hoạt: “Cái đó, phải chờ một hôm nào đó em ra ngoài tham khảo rồi về sẽ nói cho Yul biết.”

Nghe vậy, mắt Yuri chậm rãi chậm rãi nheo lại:

“Chi bằng, bây giờ em nói cho Yul biết luôn đi.”

Nói xong, cậu cúi đầu hôn lên cổ cô. Cảm giác hơi ngứa ngứa khiến cô phải ngẩng đầu lên. Môi cậu quyến luyến trên làn da trắng nõn vùng cổ cô còn tay lại đi xuống chỗ đùi cô, chậm rãi vuốt ve lên phía trước. Cơ thể hai người dính sát vào nhau hợp không để lại dù chỉ một khe hở. Da thịt tiếp xúc với nhau mang đến cảm giác rung động quen thuộc.
Lúc này, một giọng nữ lạnh lùng đánh tan bầu không khí mê hoặc trong phòng bếp:
 

 “Hai người các cậu dừng ngay lại cho tôi!”

Hai người nghiêng đầu thấy Nấm hường và cây đậu lùn đứng ở cửa lập tức tách nhau ra.
Fany xoa xoa thắt lưng, trách móc:
   
“Xin đi, đây là phòng bếp nhà tôi, hai người các cậu không thấy xấu hổ khi làm cái chuyện này ở ngay đây à?”
 
“Thôi đi, ” Yuri chỉnh lại quần áo, ung dung nói: “Cục thịt trong bụng cậu chính là được tạo ra trong WC của nhà hàng còn gì nữa.”

Fany quay đầu, trừng mắt lườm seobang, nhỏ giọng nói:

“Sao Tae lại nói cho cậu ta biết? !”

TaeYeon cười cười:

“Tae chỉ muốn khoe năng lực của mình thôi mà.”
 

“Thế nên chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, đừng ai nói ai hết.”cậu kéo tay cô: “Đi, đi ra ngoài ăn.”

Fany nhìn bóng lưng cậu, tức giận đến nghiến răng ken két:
 

 “Kwon Yuri , một ngày nào đó cậu sẽ rơi vào tay tôi!”

Đương nhiên, ngoài Tiffany thì còn một người nữa khi nghe tin bọn họ yêu nhau cũng phản ứng rất mạnh.
*************
Jung Soo Yeon  , em biết không? Đây là hành vi vô trách nhiệm với cuộc đời của chính em.” Lee Donghae chân thành nói: “Bây giờ quay đầu vẫn còn kịp đấy, mau chia tay với Kwon Yuri đi.”

“Có cần phải làm quá lên thế không?” Soo Yeon  nhíu mày: “Tôi và cậu ấy bây giờ đang tiến triển rất tốt, sao phải chia tay?”

Lee Donghae do dự hỏi:

“Em thích cậu ta thật à?”

Mặt Soo Yeon  đỏ bừng, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu.

“Em, thực sự không hối hận?” Lee Donghae hỏi.

“Tôi và Yuri ở bên nhau rất hạnh phúc.” Soo Yeon  thản nhiên cười: “Cảm ơn anh đã quan tâm đến tôi trong suốt thời gian qua. Đúng rồi, hôm nào ba người chúng ta cùng ăn bữa cơm đi.”
 
“Miễn đi, mối thù của anh và Kwon Yuri còn chưa thanh toán xong.” Lee Donghae từ chối.
 

“Giữa hai người rốt cục đã xảy ra chuyện gì mà lại kết mối thù lớn như vậy?” Soo Yeon  tò mò.

Lee Donghae mỉm cười:

“Đến lúc đó em tự nhiên sẽ biết thôi.”
 
“Thần thần bí bí, không thèm nghe anh nói nữa.” Soo Yeon  đứng dậy: “Tôi phải về đây, tạm biệt.”

Nhìn bóng lưng  Soo Yeon  khuất xa nơi đầu đường, Lee Donghae lấy điện thoại ra bấm một dãy số của người đã lâu không gặp:

“Alô, Ji Yeonie đấy à? Anh có một tin về Kwon Yuri đây.”

Dưới ánh mặt trời, khóe miệng Lee Donghae cong lên tạo thành một đường cong đẹp mà lạnh lùng.

Hôm nay, Yuri về rất muộn. Đại sảnh trong nhà tối đen như mực, chỉ có tiếng ào ào trong toilet phòng ngủ trên lầu. Yuri mở rộng cửa thấy ngày một hình ảnh cực kì mê hoặc: Soo Yeon  đang tắm vòi hoa sen, dòng nước trong vắt đang chảy trên da thịt trắng nõn mềm mại của cô, đan vào nhau tạo nên những đường nét tuyệt đẹp. Cơ thể cô như được mặc lên một bộ quần áo trong suốt, đặc biệt gợi cảm.
Cậu ung dung tựa người vào cạnh cửa, trong ánh mắt có ngọn lửa đang âm ỉ cháy.
Soo Yeon  bỗng nhiên cảm thấy được gì đó, cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy cậu, vô thức lấy tay che người, có chút lúng túng:
 
“Sao Yul cứ tuỳ tiện xông vào như thế?”

Yuri chậm rãi đi tới trước mặt cô, dừng lại, nước thấm ướt cả người cậu nhưng cậu không thèm để ý. Giọng nói cậu vì dục vọng  mà trở nên khàn khàn:
 
“Cơ thể em Yul biết rất rõ mà, sợ gì chứ?”

Trong phòng tắm, hơi nóng mờ mịt mang theo hương vị gột rửa tươi mát.
Soo Yeon  không nhịn được hỏi:

“Hôm nay Yul đi đâu thế? Muộn vậy mới về.”

“Những lời này của em nghe cứ như là giọng điệu của một bà vợ ấy.” Cậu mỉm cười.

“Vậy, Yul không thích em nói thế à?” Soo Yeon  hơi cúi đầu.

“Yul không có ý đó.” Yuri vươn tay: “Này, xem đây là cái gì?”



Soo Yeon  ngẩng đầu, trong mắt lộ vẻ ngạc nhiên vui mừng: trên tay cậu là một quả cầu thơm bằng bạc được làm mô phỏng theo tài liệu từ đời Đường. Cô còn nhớ mấy tuần trước đã từng vô tình nói trên điện thoại với Fany rằng cô rất thích món đồ này, không ngờ Yuri vẫn còn để trong lòng.
 

“Yul là vì đi tìm mua cho em cái này nên mới về muốn thế à?”

cô nhìn quả cầu thơm bằng bạc. Dưới ánh đèn, nó toả ra ánh sáng long lanh như ngọc làm nổi bật nụ cười nơi khóe môi cô.
 

“Không thì còn gì nữa?” Yuri hỏi lại.
 

“Cảm ơn Yul” Soo Yeon  đang muốn vươn tay ra lấy nhưng cậu không cho.
 
“Đến lượt Yul hỏi em, ” cậu nhìn cô chằm chằm: “Hôm nay em đã đi ra ngoài gặp Lee Donghae đúng không?”



Soo Yeon  thành thực gật đầu, giải thích:

“Em chỉ muốn nói cho anh ta biết chuyện chúng ta đang hẹn hò thôi.”
 

“Hai người còn nói gì về Yul nữa?” Yuri gặng hỏi.



Soo Yeon  chậm rãi nhớ lại:
 
“Ưm, anh ta khuyên em chia tay với Yul, còn hỏi em có thích Yul không, còn…”

Cậu ngắt lời cô:
 

“Vậy khi cậu ta hỏi em có thích Yul không em trả lời thế nào?”



Soo Yeon  ngây người, vội hắng giọng nói:
  
“Yul đói bụng rồi chứ, ra ngoài trước đi, em tắm xong sẽ dọn cơm cho Yul.”

Cậu không chấp nhận:

Jung Soo Yeon, em không được đánh trống lảng.”

“Vấn đề này không quan trọng mà!” Soo Yeon  bắt đầu dỗ cậu

Yuri nắm tay cô, trong mắt bao phủ một lớp sương mù:

“Quan trọng, ít nhất là đối với Yul, nó rất quan trọng.”



Soo Yeon  bị ánh mắt của cậu làm giật mình, cô nói khẽ:

“Em nói, em thích Yul.”

Nghe vậy, cậu nở nụ cười, không đợi cô định thần lại cậu đã cúi người xuống, hôn lên nơi mềm mại trước ngực cô. Hai bên mềm mại nhẵn mịn hòa vào với dòng nước trong suốt tạo nên một thứ quyến rũ nhất trên đời. Yuri thưởng thức thật kỹ, cậu dùng hàm răng nhẹ nhàng cắn vào nụ hoa của cô, dùng lưỡi vẽ nên những vòng tròn mê hoặc. Tay cậu quyến luyến trên người cô, chặn lại dòng nước. Bầu không khí trong phòng tắm trở nên nóng bỏng khác thường. Từng cái đụng chạm của cậu mang đến cảm giác run rẩy không ngừng, Soo Yeon  ngẩng cao đầu, bắt đầu thở dốc. Quần áo của Yuri bị nước làm ướt dính chặt vào người làm lộ ra cơ thể hoàn hảo và mùi anh đào dịu nhẹ quyến rủ của cậu . Cậu cởi quần áo mình ra ngay lập tức, dùng tay nâng một chân cô lên vòng qua thắt lưng mình, như thế, nơi bí ẩn của cô đã nằm trong tầm khống chế của cậu. Đôi chân mảnh khảnh, thon dài đó là thứ mà mọi người đều khao khát được nó quấn quanh thắt lưng. Cậu vuốt đùi cô, cử chỉ rất dịu dàng ,ôn nhu . Dùng ngón cái xoay tròn ,từ từ di chuyển lên trên , cậu lật ngửa bàn tay mình lên và dùng những đầu ngón tay khều nhẹ cô bé của cô, Soo Yeon  bắt đầu thoát ra những tiếng rên khẻ kích thích , từ từ cậu đưa tay của mình tiến vào trong đường mòn của cô. Cậu ấn sâu và bắt đầu ra vào đều đặng bên trong cô. Bàn tay ấm áp ấy lại mang đến cho Soo Yeon  một loại cảm giác an toàn mãnh liệt, còn nơi mềm mại chật hẹp lại khiến trái tim Yuri dần dần tan chảy. Nơi bí ẩn của bọn họ kết hợp với nhau. Dưới tấm màn nước trong suốt, Yuri ôm lấy cô, cùng nhau rong ruổi, cùng nhau tiến đến cảnh giới cực hạn…


Được sửa bởi shuryn_love yulsic ngày Tue Sep 17, 2013 8:55 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full   

Về Đầu Trang Go down
 

[FanFic - Longfic] Bạn học, chào em | Yulsic | NC - full

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 4 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4  Next

 Similar topics

-
» ProrShow Gold 5 +key+crack (bãng mới nhất 3/2012
» HDMI và công nghệ hình ảnh độ nét cao...
» [Giúp đỡ]Cần các bác tư vấn đầu thu TQ thu full các kênh vệ tinh
» cho em hỏi có cáchnaof thu được full kênh của vtc trên các đầu thu của trung quốc không ạ
» phần mềm chuyển đổi các loại đuôi Total video converter 3.5 full

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-