AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
SunnyForMyLife
Newbie

avatar

Post : 46
Coins : 1795
Thanked : 230
Join date : 17/05/2013
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Mon Nov 11, 2013 3:44 pm

First topic message reminder :

E hèm...! vì au mới tập viết truyện cho nên có lẽ chưa đc hay cho lắm :gau11:  mọi người xem có gì góp ý đừng gạch đá tội nghiệp au:gau39: 

Tác giả: Rio
Thể loại: chắc là tình cảm
Pairings: YulSic
Rating: không có cảnh nóng

-Jessica Jung: tiểu thư duy nhất của tập đoàn nổi tiếng châu Á Jung thị. 19 tuổi. Hay cười, hoà đồng, thỉnh thoảng vẫn hơi bị kiêu - bệnh của con nhà giàu. Sinh viên năm 1 của học viện SER1, là nơi học của những ai được xác định là sẽ làm sếp trong tương lai. Kwon Yuri: cô chủ của băng đảng xã hội đen khét tiếng ở  Hàn Quốc. 21 tuổi. Lạnh lùng, nham hiểm. Sinh viên năm thứ 1 của học viện SER1. Tình yêu không quan trọng địa vị, không quan trọng giai cấp, không quan trọng vật chất, không quan trọng thân phận. Yêu chỉ đơn giản là yêu.

chap 1:
 Chiếc xe Mescerdes đen bóng, mới cứng cựa đỗ phịch trước cổng học viện SER1, một người đàn ông khoảng 30 tuổi mặc vét xuống mở cửa xe, một người phụ nữ cũng khoảng 30 tuổi xuất hiện mặc bộ díp đen, tay cầm ô trắng như đang đợi ai đó còn ngồi trên xe.
 Cánh cửa ôtô mở ra, một người nữa bước xuống xe, mũ trắng, váy trắng, giày búp bê trắng, miệng cười thật tươi, cô gái vừa bước xuống xe lập tức ánh nắng mặt trời ngày hè như bị hào quang khác lấn át, thật là trắng gì mà sáng thế.
- Bên ngoài trời nắng như vậy mà vào đây mát quá dì nhỉ?
- Giọng cô gái lanh lảnh. - Vâng. Thưa cô đi lối này.
 Tại phòng làm việc của thầy hiệu trưởng.
- …Chương trình học ở đây rất nhẹ nhàng, không giống như ở các học viện khác, chúng tôi lấy sự thoải mái của học sinh làm đầu. Các thầy cô trong học việm không chỉ tận tình, tận tâm, nhiệt huyết tràn trề, nắm bắt chính xác trình độ của các sinh viên …
- Đủ rồi. Giờ thầy nghe em hỏi. Em hỏi câu nào trả lời đúng câu đấy, trả lời trọng tâm, ngắn gọn. Thầy hiểu ý em chứ?
Thầy giáo bị bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tự tin cười nói:
- Được, được, cô cứ hỏi.
Jessica cười tươi: - Trước hết, đến đây thì em là học sinh của thầy nên thầy cứ việc xưng hô cho đúng cách giao tiếp của thầy trò với nhau. Từ nãy đến giờ em đã nghe thầy nói rất nhiều nhưng đó đều là những việc em không quan tâm.
- Vậy em cứ hỏi việc em quan tâm, tôi sẽ giải…
- Em học lớp nào?
- VIP1.
- Ở đâu?
- Dãy nhà A, tầng 2.
- Ok. Thank u!
- Được rồi. Dì cứ về đi. Giờ con đến lớp học. Dì ra xe đi.
- Vâng. Vậy tôi về trước. Trưa cô chủ về nhà ăn cơm.
- Ok.
- Jessica cười tạm biệt.
- Mình học ở dãy A. Dãy A ở đâu nhỉ? Ê ấy ơi tớ hỏi. Ê này! Một cô gái thân hình cao ráo vừa bước đi, Jessica  vội chạy theo hỏi:
- Ấy ơi, ấy, ấy ơi, tớ muốn hỏi cái này.Ê. Jessica cứ chạy đuổi theo mà cô gái kia không quay lại. - Ê CON KIA! CÁI CON QUẦN JEAN ÁO XANH KIA! Cô ta đứng khựng lại, Jessica cắm cổ chạy tới.
- Hìhì, cậu đứng lại rồi.
- Vừa gọi tôi là gì?
 Jessica đang cười toe toét thì thộn mặt ra, nhìn gương mặt lạnh như đá, nghe giọng nói buốt như băng, các dây thần kinh như đua nhau đình công. Jessica đứng im như phỗng nhìn cô gái mắt như dao găm phóng về phía mình.
- Ưm, tôi, tôi,…
- Jessica cúi đầu cậy móng tay, ánh mắt kia vẫn cứ hằm hằm nhìn cô.
- Vừa gọi tôi là gì? Cái giọng kia lại vang lên, cô ta gằn từng tiếng một.
- Là …‘con’, nhưng là tại tôi gọi mãi mà cậu không chịu quay…
- IM ĐI. Cô ta gầm lên, ánh mắt đầy sát khí, lạnh lùng quay người bỏ đi.
 Jessica cảm thấy trong người như có một luồng hàn khí cực ghê ghớm đang lan truyền dọc cơ thể, vậy mà bên ngoài người cô nhễ nhại mồ hôi. Cái bóng của cô ta dừng lại:
- Từ giờ hãy nói năng cho cẩn thận, cô chỉ là đại tiểu thư ở trong nhà cô thôi, còn ra ngoài, cô chẳng là gì hết. Đừng nên để bị đánh.
 Jessica từ nãy giờ chỉ chăm chăm nhìn cái bóng của người đó in dưới nền đất. Cái bóng đó nói xong thì quay đi. Jessica cảm thấy như cả bầu trời trên kia sắp đổ sụp xuống, cô ngẩng lên nhìn. Ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu thẳng vào mặt cô, vậy mà Jessica cứ đứng giữa sân ngước cổ nhìn trời. Không xong rồi, Jessica thấy thân thể mình mỗi lúc một nặng, đôi chân sắp không đỡ nổi rồi. Đầu óc váng vất, người đổ dần ra sau. Jessica thấy gáy mình như vừa va phải đá, nhưng lạ là không đau. Trời ơi mình say nắng rồi.
- Điên à? Đi ngắm mặt trời lúc hừng hực nắng làm gì?
 Có tiếng người. là giọng nói đáng ghét đó. sao nghe gần quá vậy, hình như nó phát ra từ tảng đá cạnh tai mình. KHÔNG PHẢI CHỨ? Như bị điện giật, Jessica đứng dựng lên, tách mình ra khỏi tảng đá, đầu óc còn đang choáng váng nên cô bị loạng choạng.
 Cố đứng vững lại, nhìn lại cục đá kia. Mình đoán không sai đúng là tên đáng ghét đó. Hắn đứng dưới nắng chỗ mà Jessica vừa suýt nằm ngửa ra.
- Sao cậu lại nói thế với tôi. Từ trước đến giờ chưa ai doạ tôi như vậy, chưa ai bảo tôi nói năng lung tung thế nọ thế kia, vậy mà cậu dám..
 Jessica giơ tay tiến tới trước định đánh cô ta nhưng vừa bước đi mắt mũi lại hoa cả lên, cô bổ nhào về phía trước. Thấy cổ trước mình bị một bàn tay nắm lấy, Jessica trong tư thế nghiêng một góc 60 độ so với mặt đất. Cổ bị bóp rất khó chịu nhưng nhất thời Jessica không cảm nhận thấy. Cô chỉ thấy trước mắt mình là một cánh tay săn chắc, và môi mình đang chạm vào cánh tay đó.. Lực đẩy từ dưới lên, đẩy Jessica đứng lên, nhưng vì bị bất ngờ, Jessica đứng lên rồi lùi, lùi ra sau, đến khi vấp phải bậc thềm hành lang thì ngồi phịch xuống, đau cả mông. Jessica nhăn nhó nhìn cô ta, rồi tròn mắt thẫn thờ:
 Một girl cao ráo, mặc áo sơ mi, hai cúc trên để mở, mái tóc đen dài thật hợp với gương mặt lạnh lùng, nước da ngâm thật đẹp. Cô ấy đang tiến lại phía cô, giữa trời đầy nắng nhưng cô ta đi đến đâu thì ánh nắng ở đó lại tự động dịch qua chỗ khác như biết rằng dù mình có sáng chói đến đâu cũng không thể bằng cô gái này.
 Cô ta bước đến trước Jessica, và nhìn cô, đôi mắt mới mê hồn làm sao. Rồi bước đi. Cô ta bước qua rồi, Jessica như tỉnh mộng. Vội đứng lên:
- Này đứng lại. Tôi bảo cậu đứng lại. Cậu ơi đứng lại cho hỏi tí.
 Nhưng cô ta không đứng lại, Jessica đành vội chạy đuổi theo.
 End chap 1.


Được sửa bởi SunnyForMyLife ngày Sun Dec 15, 2013 10:54 pm; sửa lần 13.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
love_yoonhyun_forever
Newbie

avatar

Post : 72
Coins : 1425
Thanked : 15
Join date : 24/10/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Sat Nov 30, 2013 6:20 pm

Thích thật yul ko bị nam hóa . Mình chỉ góp ý thui : sao ko cho yul đến đây , giải thích nói sica là bạn gái , trường xôn xao bàn tán ghét sica , ...........
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
seororo.taeny
Member 3
Member 3

avatar

Post : 342
Coins : 2129
Thanked : 1
Join date : 29/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Sat Nov 30, 2013 11:29 pm

típ tục nha au
đừng bỏ fic
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunnyForMyLife
Newbie

avatar

Post : 46
Coins : 1795
Thanked : 230
Join date : 17/05/2013
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Mon Dec 02, 2013 10:58 pm

Chap 12
    Cả hội trường như đang rung lên vì những đợt sóng phản đối đổ vào Jessica. 
    Jessica đứng đó, cô muốn thoát khỏi chỗ này, muốn thoát khỏi cơn sóng dữ kia nhưng chân cô, tại sao lại không chịu nhúc nhích thế kia? Các đợt sóng, lớp này chưa hết, lớp khác đã ập đến.
    Jessica muốn bỏ chạy mà không bỏ chạy được, muốn thanh minh cũng không thanh minh được. Có ai giúp tôi ra khỏi đây không? Ông trời ơi sao người nỡ đối xử với con như vậy? 
   Cánh cửa hội trường bỗng bật mở. Biển nắng bên ngoài tràn vào làm ai nấy đều phải nheo mắt lại. Cả hội trường đang ồn ào trở nên yên lạ thường. Những tia nắng ấy như phép màu dành cho Jessica đang lúc cô tuyệt vọng nhất, như bị dìm trong nước không còn chút oxi nào thì được cứu thoát. Cô cố mở mắt ra để nhìn. Giữa biển nắng ấy. Một dáng người quen quen. Có phải là cậu ấy không? Cậu ấy đến đây giải thoát cho mình sao? Hay là thiên thần do thượng đế ban xuống để đưa mình đi khỏi đây? Khi đôi mắt đã quen dần với ánh sáng mới kia. Jessica nhìn rõ hơn bóng dáng người ấy. Chắc không chỉ riêng mình Jessica đã nhận ra người kia là ai, nhiều người ngồi dưới cũng đang xôn xao về nhân vật này. Mái tóc đen dài, chiếc áo sơmi, hai tay đút túi quần. Cô ta ung dung bước lên sân khấu. Thản nhiên đi qua cô bạn vừa kích động sinh viên toàn trường nổi sóng tấn công Jessica. Jessica chăm chăm nhìn cô ta. Mình có nhìn nhầm không đấy? 
   Yuri cười với Jessica. Jessica đang sợ hãi, đang muốn chạy chốn, đang cố gắng đè nén nỗi sợ vào bên trong. Nhưng nụ cười của Yuri, đã xoá bỏ mọi cảm xúc ấy trong cô. Lâu lắm rồi, lâu lắm rồi Jessica mới thấy nụ cười ấy. Cô thấy trong người thật thoải mái, không còn chút lo sợ nào cả. Ôi, nụ cười của Yuri sao diệu kì vậy chứ!
   Yuri cầm lấy tay Jessica, quay xuống phía dưới. Cả hội trường lại im lặng tuyệt đối. Nhiều đứa con gái trợn mắt, há hốc mồm vì không tin vào những gì mắt mình đang nhìn thấy. Đèn flash thì nháy liên hồi. Jessica thấy bàn tay mình thật ấm áp. Hơi ấm ấy đang nhanh chóng lan toả trong cơ thể cô. Yuri siết chặt tay Jessica hơn nữa. 
   - Tôi chỉ nói một câu thôi. 
   Yuri nói, không cần micro mà tiếng cô ấy vẫn vang khắp phòng. 
  - Jessica là bạn của tôi. Ai làm phiền cô ấy cũng chính là làm phiền tôi. 
   - Là bạn thế nào? - Một sinh viên nữ không kìm nén được. Yuri cười. 
   - Bạn nghĩ tôi và Jessica là bạn thế nào? Tôi là bạn  của cô ấy. Cô ấy là bạn gái của tôi. Chúng tôi là đôi bạn thân, và giới tính của chúng tôi cũng rất rõ ràng. 
   Jessica nhìn Yuri. Trả lời kiểu gì vậy? Đáp lại gương mặt nhăn như khỉ của Jessica, Yuri cười ma mãnh.
   - Cứ cho hai người là những người bạn thân của nhau đi. Vậy còn chuyện sinh viên Donghea đột ngột rời khỏi trường thì cậu giải thích sao? 
   Người thứ ba đang đứng trên sân khấu kia hỏi. Khi hỏi thì nghe có vẻ hùng dũng lắm, nhưng khi bắt gặp mắt nhìn của Yuri thì mặt cô ta ngắn lại như cái bơm. 
   - Ừm. Tôi biết tất cả các sinh viên ngồi đây đều là các cậu ấm cô chiêu của các gia đình quí tộc. Nhà nào nhà nấy đều có bề thế, làm sao có chuyện ai ép ai đi được chứ. Tuy rằng SER1 là trường số1 Hàn Quốc nhưng bên trời Tây còn có nhiều trường tốt hơn đây. Gia đình của DongHea có thừa điều kiện, và đi du học cũng là ước mơ của cậu ấy. Cậu ấy được thực hiện ước mơ của mình, tôi là bạn, tôi thấy mừng cho cậu ấy còn chẳng hết nữa là. 
   Sau một hồi nói nói cười cười, Yuri quay sang, hạ giọng nói nhỏ với cô bạn kia. 
   - Đủ chưa? Đồ nhiều chuyện? 
   Cô bạn kia mặt đần ra, chẳng nói được câu nào. Yuri lại quay lại nói với các fan:
   -Tôi nói vậy , không ai còn ý kiến gì nữa chứ? Vậy thì tôi và bạn của tôi xin chào mọi người ở đây. 
   Nói rồi Yuri nắm tay Jessica nhanh chóng đi khỏi hội trường. Khi đi qua cô bạn lắm chuyện kia, Yuri không quên tặng cho cô ta một cái nhìn cảnh cáo. Với ánh nhìn sắc như dao của cô ấy chắc chắn cô bạn kia có gan to đến mấy cũng chẳng dám nhắc lại chuyện này lần thứ hai. 
   Ra khỏi hội trường. Yuri vẫn nắm tay Jessica bước đi. Hai người không nói gì cả. Jessica chỉ thấy hiện giờ cảm xúc trong cô đang rất lẫn lộn. 
   Hai người họ đi một hồi thì xuống đến căngtin, vẫn chẳng ai nói gì với ai. Yuri đứng ở quầy: 
   - Cho 2 xuất bánh pudding kèm sữa. 
   Jessica nghe vậy mới thấy là mình cũng đang đói. Chỗ này ngoài nhân viên phục vụ thì chả còn ai khác nên Yuri và Jessica không bị quấy rầy. Hai người ngồi xuống bàn. Yuri nhìn Jessica chằm chằm. Jessica không dám nhìn lại, giả vờ quay đi nhìn trời. Khi phục vụ đưa bánh đến, jessica lại cắm đầu vào ăn để tránh ánh mắt của Yuri. Vẫn còn nhìn à? Ăn hết bánh rồi. Sao giờ? Còn một mẩu bánh trong đĩa, Jessica không biết nên ăn không. Bởi ăn rồi sẽ chẳng biết làm gì để tránh cái nhìn của Yuri nữa. Yuri đẩy đĩa bánh của mình sang cho Jessica.
   - Ăn nữa đi! 
   Jessica đang chăm chăm nhìn mẩu bánh còn lại của mình, nghe thấy Yuri nói, cảm thấy sướng lạ thường, cô ngẩng lên, nhìn Yuri làm như chưa nghe rõ. Yuri cười: 
   - Ăn đi! 
   - Yul đang nói với ai đấy? 
   - Với Sic …có thêm chữ ‘a’. Không nghi ngờ gì nữa.
   - Yul nói chuyện với Sica rồi đấy nhá! Jessica trong lòng rạo rực hẳn lên, cười toe toét. 
   - Không muốn nói cũng không được nữa rồi. - Yuri làm mặt trách, nhưng nhìn gương mặt nhăn nhăn nhở nhở của Jessica thì cũng bật cười. 
   - Sao tự nhiên Yul lại xuất hiện ở đấy? 
   - Tự dưng nhớ em! 
   - Gì? – Jessica trố mắt nhìn. Yuri cười hì hì nói: 
   - Thì Yul đến để giúp em còn gì! Yul chưa thấy ai ngốc như em nên động lòng thương hại thôi. 
   - Là sao? 
   - Ngốc ạ! - Yuri giơ tay ấn trán Jessica một cái. – Tự nhiên em đến đấy làm gì để chúng nó bắt nạt? Jessica xị mặt. 
   - Thì tại mấy cái bài báo đó đó. Mấy đứa con gái cuồng Yul, bọn nó không dám hỏi Yul nên cứ nhằm Sica mà truy. Bọn nó bảo trường này nhiều đứa muốn biết lắm, dù cho Sica không trả lời bọn nó thì lại có bọn khác tìm đến thôi. Ban đầu Sica đã giải quyết ổn thoả rồi đấy chứ, tự nhiên con dở hơi kia ở đâu chui ra nói chuyện của tên béo …Rõ đen! Jessica thở dài: 
   - Nhưng sao Yul lại đến đúng lúc vậy?
   - Thần giao cách cảm mà! …Thôi đừng nói đến chuyện này nữa. 
   Jessicavà Yuri cùng nhau đi về lớp dưới bao con mắt ghen tị của bọn con gái. Nhưng họ chẳng để tâm, vẫn cứ vui vẻ cười nói. Riêng với Jessica, chuyện vừa xảy ra như đã lui về nơi xa lắm. Giờ ra về, sinh viên toàn trường lại bắt gặp Jessica và Yuri sóng bước nói nói cười cười. Ra đến cổng 
   - Xe đón Sicai kia rồi. Sica chẳng muốn về nhà đâu. 
   Yuri cười. Ôi, nụ cười mới thân thiết làm sao! 
   - Được rồi. Mau vào xe đi, trời đang nắng to đây này. 
   Jessica nhìn trời, nói: 
   - Đâu có. Trời râm mát mà. Mà không chừng còn sắp mưa nữa ấy chứ. 
   Yuri lại cười hì: 
   - Ừm, em cũng có mắt quan sát đấy. Thôi đi đi, xe đang đợi kìa. 
   Tại nhà của Jessica. 
   - Hôm nay ở trường có chuyện gì vui sao con? 
   Bố Jessica tò mò hỏi khi thấy con mình chốc chốc lại tủm tỉm cười. 
   - Ơ.. không có gì. Ừm, bữa nay được ăn cơm với bố nên con vui thôi. 
   Ông Jung nhìn con mình vui như vậy thì thấy áy náy lắm, tưởng là mình đã bỏ bê con, chỉ mải mê với công việc, ông ái ngại nhìn Jessica. Nào đâu, chuyệnJessica vui hôm nay chả liên quan gì đến ông. Jessica về phòng, nhìn ra ngoài trời. 
   - Ôi, mưa sao? Mình đang vui mà trời lại buồn sao? Hix! Jessica làm bộ mặt buồn, 
   - cảnh buồn người có vui đâu bao giờ. – Jessica lảm nhảm. – Câu này mình nghe ở đâu rồi nhỉ? Jessica lại làm mặt đăm chiêu suy nghĩ: 
   - Thôi chả quan tâm. Trời ơi! Buồn thì cứ ‘khóc’ đi cho hết buồn. Miễn là ngày mai trời phải đẹp để Sica đến trường là được rồi! 
   Tại nhà Yuri. Yuri ngồi một mình trong phòng đọc sách. Nhưng đọc được vài chữ thì chữ trước mắt biến đi đâu hết. Thay vào đó là gương mặt của ..Jessica. Yuri lắc lắc đầu để xua đi hình ảnh Jessica, nhưng rồi trong đầu cô lại nghĩ đến cô ấy. Yuri nhớ lại những chuyện đã xảy ra ngày hôm nay. Vậy là từ bây giờ, cô và Jessica không còn phải kiêng dè chuyện người khác biết mối quan hệ của họ. Mày làm thế liệu có được không? Mày muốn tốt cho cô ấy hay là càng lúc càng làm cô ấy bị tổn thương nhiều hơn đây? Yuri thở dài. 
   - Có chuyện gì mà thở dài vậy con? Bố Yuri – ông Kwon - bước vào. 
   - Sao bố không gõ cửa? Ông đang chuẩn bị ngồi xuống ghế, nghe cô con gái nói vậy thì lại quay người ra cửa, ông cười nói:
   - Bố quên mất! Già thật rồi, đãng trí quá! Rồi ông đưa tay gõ cửa. Cốc..cốc.. Yuri bật cười. Đột nhiên trong đầu cô lại hiện ra hình ảnh Jessica. Bố mình cũng nhí nhố như .. Jessica vậy! Nghĩ thế Yuri lại cười thành tiếng cái nữa. Ông Kwon thấy con mình cười vui như vậy, ông đoán mò là có liên quan đến Jessica, ông giả vờ thắc mắc: 
   - Sao lâu rồi không thấy cô bé lần trước đến nhà mình chơi nhỉ? 
   - Ai… à! 
   - Con nói tiếp đi! 
   - Nói gì ạ? - Nói xem, có phải con đang nghĩ đến cô bé đó không? Yuri cười không đáp. 
   - Yuri, hãy trả lời bố câu này? Ông Kwon trở nên nghiêm túc. 
   - Bố hỏi đi! - Có phải con đã thích cô bé đó rồi không? 
  End chap 12


Được sửa bởi SunnyForMyLife ngày Wed Dec 04, 2013 8:26 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
love_yoonhyun_forever
Newbie

avatar

Post : 72
Coins : 1425
Thanked : 15
Join date : 24/10/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Tue Dec 03, 2013 7:28 pm

Hay lắm au , za chap mới nha
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunnyForMyLife
Newbie

avatar

Post : 46
Coins : 1795
Thanked : 230
Join date : 17/05/2013
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Thu Dec 05, 2013 12:30 pm

chap 13

    Yuri nghe câu hỏi, cô trầm ngâm một lúc. Chính cô cũng đang đắn đo suy nghĩ lời giải cho câu hỏi này. Yuri thở dài.
   - Chắc là có. Ông Kwon nhẹ lắc đầu.
   - Có là có, mà không có là không có. Con trả lời như vậy, phần nhiều là con thích cô bé đó rồi.
   - Bố. Nhưng thực lòng con mà nói thì con không muốn bản thân mình có tình cảm với Jessica, và không muốn Jessica có tình cảm với con.
   Ông Kwon nhìn cô con gái. Suốt gần 20 năm ông nuôi nấng Yuri, đây là lần đầu tiên ông thấy Yuri do dự, thiếu quyết đoán như vậy. Ông vỗ vai Yuri nói:
   - Con lo lắng Jessica sẽ bị những kẻ thù của ta làm hại. Điều này bố biết, bởi vợ và con gái ta đã là nạn nhân của những sai lầm trong đời ta. Yuri, từ khi để con trở thành cô chủ của băng đảng là bố đã sai rồi, đáng lẽ bố phải phản đối con đến cùng. Nhưng lúc đó bố vẫn chưa thông suốt, bố chỉ nghĩ đơn giản rằng để con trả thù cho bố mẹ con là điều đương nhiên. Bố đã không nghĩ ra rằng kể từ giờ phút đó, bố đã gieo vào lòng con toàn nỗi thù hận. Bố đã gạt đi một tuổi thơ tốt đẹp mà con đáng được hưởng, bố đã cướp đi tương lai của con rồi…
   Đôi tay ông đặt trên vaiYuri  run run, nước mắt ông rơi lã chã. Yuri nghe bố mình nhắc lại chuyện cũ, mắt cũng cay xè. Yuri lắc đầu nói:
   - Không đâu bố. Bố không cướp đi cái gì của con cả. Đó là quyết định của con, bố không có lỗi. Ngược lại, bố đã cho con một tuổi thơ có bố, để con không phải là đứa trẻ mồ côi. Bố đừng tự trách mình nữa!
   Ông Kwon lau nước mắt.
   - Bố xin lỗi.
   Ông run run cầm chén trà. Nhìn ông Kwon thật tội nghiệp, nhìn ông như vậy làm gì có ai nghĩ được đấy lại là ông trùm xã hội đen chứ. Ông Kwon uống hết cốc trà, tinh thần cũng ổn định lại.
   - Thế này Yuri ạ! Jessica là cô bé tốt. Jessica đáng nhận được điều gì và không đáng phải nhận những điều gì con biết rồi đấy. Thực tình bố không muốn con dẫm vào vết xe đổ của bố đâu.
   Yuri gật đầu.
   - Nên …bố nghĩ thế này. Từ ngày mai, con đừng can thiệp vào chuyện của băng nữa.
   - Bố.
   Ông Kwon giơ tay ý nói Yuri hãy im lặng.
   - Từ giờ con hãy tập trung cho việc học và lo đối xử tốt với Jessica đi. Mọi chuyện con cứ để bố lo.
   - Bố!...
   - Yuri, nếu như con còn coi ta là bố con thì hãy để ta sửa chữa những sai lầm của ta. Để khi nhắm mắt rồi, bố có thể ngẩng cao đầu đi gặp bố mẹ con.
   Hôm sau ở trường SER1
   - Jessica hôm nay đi học sớm thế? Jessica ngồi vào chỗ:
   - Ừ thì …không có chuyện gì quan trọng bằng việc học mà.
   Jessica lấy sách vở để lên trên bàn, cô mở sách ra đọc được ba chữ rồi tiện tay cầm bút chì ngồi vẽ hươu vẽ vượn. Một lúc sau thì Yuri đến. Jessica thấy Yuri thì cười toe toét, giơ tay vẫy vẫy cứ như là đứng ngoài sân bay gặp lại người thân sau nhiều năm xa cách. Nhưng được cái Yuri lần này thấy Jessica quá khích như vậy cũng không làm ngơ quay đi, chí ít cô ta cũng mỉm cười lại với cô một cái. Yuri ngồi vào bàn rồi, Jessica nhõng nhẽo:
   - Yul ơi, đi chơi đi. Sica không thích học đâu.
   - Vừa nãy hình như có ai nói ‘không chuyện gì quan trọng bằng việc học’ ý nhỉ? – hai cậu bên kia nói chuyện với nhau nhưng cố tình nói to để Jessica nghe thấy. Jessica quay sang lườm:
   - Là Sica đấy. Nhưng ý Sica là đi chơi, đến giờ học lại về, hết giờ học lại đi. 


   Jessica bật dậy:
   - Ôi ngày chủ nhật mong chờ cũng đã đến!!! – Rồi cô sung sướng nhảy xuống giường. Jessica nhảy chân sáo ra cửa.
   - Tiểu thư, ông chủ tối nay sẽ về Hàn Quốc, ông muốn được cùng cô chủ ăn cơm.
   - OK. Tôi đi đây. Jessica chạy như tên bay ra sân. Dì Min gọi với theo:
   - Cô không đi xe sao?
   - Khooooooooooooỏiiiiiiiiiiiiiiii……… 

   - Yul đợi Sica lâu không?
   Yuri đứng tựa cửa xe, nhìn Jessica hớt ha hớt hải chạy đến. Khi Jessica vừa chạy đến nơi, Yuri chau mày nhìn từ đầu xuống chân Jessica, rồi lại đi vòng quanh Jessica xem xét.
   - Yul đang tìm xem trên người Sica có vius không à?
   - Em đi người không à?
   - Chứ Yul có bảo Sica phải mang theo cái gì đâu?
   - Em không xem dự báo thời tiết à? Jessica lắc đầu.
   - Trưa nay gió mùa đông bắc về đấy! Jessica bật cười haha:
   - hahaha….. Trời ơi! Trời vừa nắng vừa nóng vậy mà trưa gió mùa về được sao? Mơ ngủ!
   - Em nói ai mơ ngủ?
   - Y.. à, Sica không biết.
   Yuri mở cửa xe ngồi vào trong, Jessica cứ đứng ngoài ngó nghiêng.
   - Em có định vào xe không?
   - Có chưuuuuuuuuuuuuuuuuu!
   - Yul đang đưa Sica đi đâu đấy?
   - Em không thể đổi cách xưng hô được à? Yuri đột nhiên nói giọng hơi nặng nề, làm Jessica bị bất ngờ:
   - Không, không phải là không được, chỉ là …chưa quen.
   Yuri mắt vẫn nhìn thẳng ra đường, không nói gì.
   - Yuri cứ nghĩ mà xem, bây giờ mà Jessica quen với cách xưng hô khác thì khi ở lớp thế nào cũng có lúc Jessica lỡ mồm , như thế mọi người chắc chắn sẽ lại thế nọ thế kia. Yuri vẫn không nói gì. Jessica thỏ thẻ hỏi:
   - …Đúng không? Yuri im lặng. Jessica bèn chuyển chủ đề:
   - Hay mình đi xem khỉ đi, lâu lắm rồi Sica không xem khỉ?
   - Xem khỉ á?
   - Vâng! – Jessica mừng rúm ‘may quá, Yuri chịu nói chuyện rồi’.
   - Bây giờ lại ra Đảo Khỉ chắc?
   - Sao phải ra Đảo Khỉ?
   - Em bảo muốn xem khỉ còn gì!
   - Vâng, nhưng xem ở công viên cũng được mà.

   Jessica xuống xe.
   - Cuối cùng cũng đến được công viên. Yuri có phải Yul vừa gọi điện hỏi đường nên mới đến được đây không?
   - Yul còn chẳng biết là có cái công viên này cơ. Jessica nhăn mặt rồi lại bật cười ngặt nghẽo.
   - Háhá.. Yul biết thành thật vậy là tốt. Đáng khen!
   Hai người họ bước qua cổng chào. Vào cùng Jessica và Yuri còn có một đoàn khách toàn các bà trung niên chắc ở quê lên, thấy Yuri thì bà nọ huých bà kia hất mặt chỉ Yuri, rồi mấy bà không ngừng xuýt xoa ‘Đẹp quá’.
   Bước vào trong, Yuri hỏi:
   - Sao bảo ở đây có khỉ mà. Khỉ đâu? Toàn chim.
   - Phải đi vào trong chứ. Sica nhớ là ở đây nhiều con lắm mà.
   - Thế bây giờ đi đâu?
   - Đi thẳng. Jessica nói rồi bước nhanh về phía khu vực dành cho công, chim, sáo…
   - Hôi quá! – Jessica lấy tay bịt mũi.
   - Biết hôi sao còn đi đến đây?
   Jessica mặt mày đang nhăn nhó thì mắt mở to như thấy thần tượng>
   - Trời ơi, công xoè cánh kìa. Đẹp quá đi! Jessica chạy đến chuồng công. Chỉ tay cho Yuri xem:
   - Yul ơi nhìn đẹp chưa kìa? Con công ưỡn ngực bước đi bước lại khoe bộ lông đẹp.
   - Đố Yul biết đấy là công đực hay công cái?
   - Đực.
   - Chắc không?
   - Chắc.
   - Sao Yul biết hay vậy? – Jessica cười hỏi.
   - Nhìn dáng đi thì biết. Con cái mà đi thế kia có mà ế chồng. Jessica chăm chú nhìn dáng đi của con công, gật gật đầu:
   - Cũng đúng. Đúng là ngốc! Nói thế mà cũng tin. Yuri cười mỉm.
   - Chuồng khỉ đây này. Nhiều khỉ quá đi.
   Jessica thấy mọi người cho khỉ ăn cũng tiện tay bốc lấy cái bắp rang bơ của người bên cạnh đưa cho khỉ, chẳng cần biết người bên cạnh là ai. (bó tay với cô tiểu thư!!!) Jessica nhìn cái biển ghi chú.
   - Khỉ *** đỏ. Ấy, khỉ bên chuồng kia *** cũng đỏ mà, nhưng tên đâu phải khỉ *** đỏ đâu.
   Yuri bật cười. Jessica và Yuri sau khi xem xong khu vực thú dữ, hai người sóng bước ra cổng.
   - Hôm nay là ngày nghỉ, ở đây đông người quá nhỉ? Yuri ơi, mấy giờ rồi? – Jessica hỏi.
   - 11h15. Em đói chưa? - Yuri nói. Jessica lắc đầu.
   - Chưa. Mình đi đâu bây giờ? Cứ đi bộ thế này chán chết! – Jessica than vãn.
   - Yul nói điều này nhưng em phải hứa là nghe xong sẽ thật bình tĩnh thì yul mới nói! - Yuri nói, cố tình gây tò mò cho Jessica. Jessica nghe vậy liền hít một hơi thật sâu, gật đầu cái rụp:
   - Hiện giờ Sica đang rất bình tĩnh, Yul nói đi!
   - Em chắc chưa? Jessica giơ tay làm dấu OK với gương mặt cười tươi rói.
   - Ừm… Yuri ra vẻ phân vân, ợm ờ không nói hẳn. Jessica tò mò quá, cầm khuỷu tay Yuri lắc lắc:
   - Nói đi. Sica bình tĩnh lắm rồi này! Yuri lừ mắt (lườm iu thôi nhé):
   - Em đang rất sốt ruột đấy chứ! Jessica trề môi:
   - Vậy Sica phải thế nào thì Yul mới chịu nói đây? Yuri cười ma mãnh:
   - Cứ giữ bình tĩnh từ giờ đến lúc vào trong xe hẵng hay!
   Rồi Yuri bước nhanh ra khỏi công viên. Jessica chạy theo sau, hết lườm lại nguýt Yuri. - Rồi nhá. Suốt từ nãy đến giờ Jessica không nói một câu nào rồi đấy. Giờ Yuri nói được chưa? – Jessica làm mặt giận. Yuri cười:
   - Bố yul muốn em về nhà ăn cơm. Jessica quay sang nhìn Yuri:
   - Về nhà ai? Xe bắt đầu chuyển bánh.
   - Nhà yul.
   - THẬT Á??? Jessica hét tướng lên sung sướng.
   - Biết ngay mà! Yuri nói. Jessica nghe Yuri nói vậy thì im bặt, chỉ tủm tỉm cười.
   - Sica quên. Hìhì… Thế bây giờ mình về nhà luôn hả?
   - Nhà ai? - Nhất Bảo hỏi.
   - Đương nhiên là nhà Yul rồi.
   - Vậy thì em phải nói cho rõ là ‘nhà của yul’. Nói mỗi chứ ‘nhà’, người ta nghe lại hiểu nhầm là ‘nhà chung’ thì hay…
   Jessica  ngố phải một lúc sau mới hiểu hết ý trong câu nói của Yuri. Cô đánh Yuri một cái:
   - Nói …buồn cười.
  
   Gâu gâu gâu… Jessica và Yuri bước vào sân, mấy chú chó thấy người lạ thì sủa inh ỏi.
   - Tiểu thư Jessica! Cô chủ mới về.
   Người trong nhà Yuri chạy ra giữ mấy con chó cho nó khỏi sủa. Jessica chăm chú nhìn mấy con chó.
   - Em còn nhận ra chúng không? Jessica nhìn mấy con chó một lúc nữa.
   - Có phải là mấy con chó con lần trước không? Yuri cười, gật đầu.
   - Lớn thế này rồi cơ à? Hồi bé xinh lắm mà, sao giờ lớn xấu thế? – Jessica nói.
   - Thưa ô chủ, ông chủ đang ngồi ở hoa viên. Ông nói cô chủ và cô qua bên đó.
   Yuri gật đầu.
   - Mình đi.
   - Cháu chào bác! – Jessica chào to khi vừa bước vào hoa viên, thấy ông Kwon đang ngồi uống trà dưới mái che. Ông Kwon thấy Jessica, gương mặt ông cũng tươi tỉnh.
   - Lâu rồi bác không gặp cháu. Cháu trông xinh ra đấy.
   - Thật ạ? – Jessica hỏi lại.
   - Chứ cháu nghĩ bác nói không thật à?
   - Dạ không. Hì hì… - Jessica cười tít mắt. Ông Kwon cũng cười tít.
   - Ơ, hai đứa không đi chơi đâu hay sao mà về sớm thế? Jessica nhanh nhảu:
   - Có ạ. Bọn cháu đi công viên xem thú rồi mới đến đây. Tại Yuri không chịu nói sớm là bác mời cháu đến ăn cơm, chứ không cháu đến đây từ lâu rồi. Ông Kwon ngạc nhiên hỏi:
   - Hai đứa vừa đi công viên thật à? Jessica gật đầu, rồi uống ực hết cốc nước.
   - Jessica giỏi thật, lôi được con bé Yuri nhà này vào những chỗ vui chơi được sao? Ông Kwon nói và nhìn Yuri với ánh mắt đầy ẩn ý.
   - Hihi.. vào đấy vui mà bác. Yuri giỏi lắm bác ạ, phân biệt được cả công đực công cái đấy. Ông Kwon nghe xong không nhịn được, ông cười haha rất sảng khoái. Trong khi ấy, Yuri lại mặt nặng mày nhẹ nhìn Jessica
 End chap 13
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunnyForMyLife
Newbie

avatar

Post : 46
Coins : 1795
Thanked : 230
Join date : 17/05/2013
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Sun Dec 08, 2013 12:24 pm

Chap 14
   Ba người ngồi ăn, trò chuyện vui vẻ trong tiền sảnh.
   - Jessica ăn ít vậy? Đồ ăn nhà ta không ngon sao? – Ông Kwon hỏi. Jessica lắc đầu, xua tay:
   - Ngon lắm ạ. Nhưng cháu ăn no lắm rồi.
   Rào rào…. Trời tối sầm lại. Một cơn gió mạnh đột ngột thổi đến, cây cối xung quanh kéo nhau nghiêng ngả. Cơn gió kia vừa đi qua chưa lâu, tiếp tục một cơn gió khác kéo đến, cơn gió này cũng mạnh nhưng có phần lạnh hơn cơn gió trước, làm tóc Jessica bay cả vào mắt. Cứ thế các cơn gió tiếp theo thổi tới, cái lạnh mỗi lúc một tăng. Jessica ngồi nổi hết da gà. Trời bắt đầu mưa… gió không ngừng thổi… Jessica ngồi rùng mình vì lạnh. Mọi thứ diễn ra thật nhanh. Gió mùa đông bắc về thật rồi. Yuri nhìn Jessica mắt trân trân nhìn trời, người thi thoảng lại run lên, biết là cô nàng đang lạnh.
   Bốp bốp Yuri vỗ tay hai tiếng. Một người cầm chiếc áo màu hồng ra, là áo khoác. Yuri cầm lấy chiếc áo, đưa cho Jessica:
   - Lạnh rồi hả?
   Jessica nhận lấy chiếc áo, khoác vào người, thấy đỡ lạnh hẳn. Lúc này ôngKwon  cũng vừa khoác thêm chiếc áo dài tay vào. Ông Kwon thở dài:
   - Thời tiết chuyển mùa rồi đây!
   Trên xe của Yuri… Jessica mân mê cái tay áo khoác của mình.
   - Tại sao nhà Yul lại có áo khoác con gái thế?
   - Mua thì có chứ sao! Jessica cười:
   - Yul mua cho Sica hả?
   - Ừ. Yul biết sớm là em chủ quan, sẽ bị như thế nên bảo người đi mua trước khi gió mùa về. Jessica bĩu môi:
   - Nhưng sao lại vừa thế. Yul biết Sica mặc áo cỡ bao nhiêu à?
   - Lần trước em đến nhà yul cũng chẳng có hành lý gì, phải đi mua đấy thôi. Jessica cười
   - À, đúng rồi.
   - Dừng ở đây thôi, em mau về nhà đi! Jessica thò đầu ra cửa nhìn dọc con phố vắng.
   - Đi bộ từ đây về á? Hơi xa đấy. – Jessica ngỏ ý muốn Yuri đưa về đoạn nữa.
   - Đến đây thôi. Đi tiếp để yul bị phát hiện à? - Yuri cười, nhìn Jessica nhõng nhẽo. Jessica nhăn mặt:
   - Yul cứ làm như mình là xã hội đen không bằng ý! - Jessica cười khúc khích. Yuri đột nhiên mặt nghiêm lại, trong lòng cô có phần nào bối rối. Im lặng một lúc, Yuri hỏi:
   - Jessica này..
   - Dạ!
   -…nếu…nếu yul là xã hội đen thật, em có… có còn…
   - Sao? Có chơi với yul nữa không chứ gì? – Jessica toe toét. Yuri cười gượng:
   - Ừ, đúng rồi. Jessica làm mặt đắn đo suy nghĩ rồi cô quay sang, nhìn thẳng vào Yuri …lắc đầu:
   - Không!
   Yuri như vừa nghe phán quyết, lòng cô trùng xuống.
   - Có thể cho yul biết lí do không?
   - Aydà, chơi với xã hội đen sợ lắm. Không ưa nhau là ‘pằng’ luôn. Hì hì… yul sao thế? Sao tự nhiên mặt yul lại thế kia? Tuy trời tối nhưng ở khoảng cách gần, Jessica vẫn có thể thấp thoáng nhìn được gương mặt Yuri như cắt lại. Yuri lắc đầu:
   - Không sao, nghe em nói về xã hội đen sợ quá thôi.
   - Haha… Yuri cũng biết sợ sao? Hihi… Jessica đưa tay nắm lấy tay Yuri:
   - Nhưng yul đừng lo, dù yul có là trùm xã hội đen thì …Sica vẫn chơi với Yul mà. Yuri tưởng như đang đeo đá trong người, vậy mà nghe xong câu nói này thấy lòng nhẹ hẳn.
   - …Nhưng mà Yul phải nhớ những gì đã hứa với Sica, có sao băng làm chứng cơ. OK?
   Jessica cười rạng rỡ. Yuri nhìn Jessica, cô chỉ muốn được cùng Jessica nắm tay mãi như thế này. Bởi cô sợ một điều khi Jessica buông tay cô ra rồi sẽ không còn lần thứ hai cô ấy nắm tay cô nữa. Yuri nhìn Jessica không rời mắt. Jessica nhìn Yuri:
   - Yul đang nghĩ gì vậy? Yuri…
   - Hả? À, không có gì. Yuri vòng tay ra, nắm lại tay Jessica:
   - Những gì em vừa nói là thật chứ? Jessica cười:
   - Ok rồi mà!!! Yuri nắm tay Jessica thêm một lúc nữa. Đủ rồi, mau bỏ tay cô ấy ra đi! - Yuri tự nói với lòng mình. Cô thở dài một cái, buông tay Jessica ra.
   - Cũng muộn rồi em về đi. Jessica mặt buồn rười rượi, cô đưa mắt nhìn đoạn đường sẽ phải đi một mình về nhà.
   - Yên tâm, yul sẽ nhìn em đến khi em bước qua cánh cổng.
   Jessica lưỡng lự nhưng rồi cũng gật đầu, chào Yuri. Jessica bước đi trên con phố ướt. Thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn lại. Xe Yuri vẫn ở đấy, cô lại yên tâm bước tiếp. Đứng trước cổng nhà mình, Jessica vẫn không quên nhìn lại phía sau kia, chiếc xe còn đỗ ở đó. Jessica chân bước vào cổng nhưng mắt không rời chiếc ô tô đến khi bị khuất tầm nhìn mới thôi. Yuri ngồi ngoài xe, nhìn Jessica bước đi một mình trên phố. Cô mong sao sẽ mãi được thấy Jessica bước đi một cách bình yên như thế. Đến khi phòng Jessica bật đèn sáng, Yuri mới lái xe ra về.

    Jessica đứng trong phòng nhìn ra, nhìn chiếc xe ô tô của Yuri xa dần, xa dần rồi không còn thấy ánh đèn xi nhan đâu nữa. Cô ước gì ngay lúc này đây thời gian có thể quay trở lại thời điểm sáng nay, khi tâm trạng Jessica còn tràn đầy hưng phấn, khi Jessica được trông thấyYuri  đang đợi chờ mình, ước gì thời gian đừng trôi nhanh như thế. Cốc… Cốc… .!.! Cốc… cốc…
   -Cô chủ!
   Tiếng gõ cửa và tiếng gọi của dì Min kéo Jessica khỏi tâm trạng rưng rưng đó. Cảm giác buồn vẫn còn vương vấn trong Jessica, cô bước về phía chiếc giường, ngồi xuống đó.
   - Dì vào đi! - Giọng nói của Jessica đã không thể che đậy được nỗi buồn đang ngày càng lấn át tâm hồn cô. Dì Min mở cửa bước vào.
   - Cô chủ! Ông chủ đã về rồi, ông muốn gặp cô! Như con robot được bật nút “on”, Jessica đứng bật người dậy.
   - Phải rồi, hôm nay bố về, sao con lại quên mất nhỉ? Rồi cô nhớ ra lời dặn của dì Min sáng nay, Jessica hỏi:
   - Thế bố con đã ăn tối chưa? Dì Min lắc đầu nói:
   - Ông bảo đợi cô chủ về ăn cùng! Jessica kêu “ối”, tự vỗ trán mình:
   - Sao mình đãng trí thế này?!?!?!?
   Jessica vội vàng bước ra khỏi phòng, đi qua dì Min đang đứng ở mé cửa, đi được một đoạn, như nhớ ra điều gì, Jessica lại quay lại hỏi:
   - Bố con có nói gì không? Ừm… có hỏi con đi đâu hay đi với ai không chẳng hạn?
   - Có, thưa cô. Jessica thấy các dây thần kinh não bộ như căng lên đột xuất:
   - Dì đã trả lời thế nào?
   - Là tôi không biết.
   - Bố con có nói gì nữa không?
   - Không, thưa cô.
   Các dây thần kinh vẫn chưa hết căng, Jessica đứng trước cửa phòng bố, hai tay đan vào nhau, đang nghĩ xem sẽ phải nói gì với ông Jung… Hít một hơi thật sâu, Jessica đưa tay gõ nhẹ hai tiếng lên cánh cửa trước mặt.
   - Vào đi!
   Tiếng ông Jung từ trong phòng nói ra khiến nhịp tim của Jessica đã rộn ràng nay còn rộn ràng hơn. Jessica mở cửa bước vào. Vừa thấy ông Jung, Jessica đã toe toét cười nịnh.
   - Bố, sao đợt này bố đi lâu thế? Giờ mới về!
   - Bố về lúc 4h chiều, con có ở nhà đâu mà biết!
   Ông Jung không buồn ngẩng đầu nhìn con gái, Jessica biết bố đang giận, bèn tiến lại gần bóp vai ông Jung cười nói:
   - Bố ơi, con biết con sai rồi. Đáng lẽ con phải ở nhà đợi bố về mới đúng…
   - Vậy con đã đi đâu hôm nay?
   - Dạ… - biết mình vừa nói hớ, Jessica lại cười, chuyển từ bóp vai sang đấm lưng, ợm ờ mấy tiếng
   - … ừm… con đi… mua áo.
   - Mua áo? – Ông jung ngạc nhiên
   - Mua áo gì? Con thiếu áo à?
   - Con mua áo mùa đông, thời tiết chuyển rét rồi còn gì! Ông Jung hỏi tiếp:
   - Mua áo gì mà đi hết cả ngày trời? Jessica vòng tay ôm cổ bố cười:
   - Hì hì. Con đi mua áo cho bố nữa.
   - Thật không?
   - Thật ạ!
   - Đâu
   -Chưa có! Hì hì… con đi bao nhiêu shop mà không tìm được cài nào ưng ý hết á.
   Cuối cùng ông Jung cũng chịu rời mắt khỏi cái laptop, nhìn Jessica:
   - Quần áo thì mua lúc nào chẳng được. Không mấy khi bố con mình có thể ngồi ăn cùng nhau mà con chẳng biết trân trọng gì cả.
   Jessica biết bố đã nguôi cơn giận, “nhẹ cả người”
   - Con biết, con biết con sai rồi, con sẽ không thế nữa đâu. Nhưng bố ý, bố không thể vì thế mà không ăn tối, bố cũng chẳng biết giữ gìn sức khỏe gì cả.
  
   Yuri trên đường lái xe về nhà, tay cô sờ sờ tìm nút mở nhạc, tâm trạng Yuri đang lâng lâng. Từ ngày mua chiếc ô tô riêng này, với Yuri, ô tô cũng chỉ là phương tiện đi lại tầm thường, cô hoàn toàn không để ý hoặc quan tâm đến những tiện ích khác của xe ô tô. Nhận ra sự khác thường cua rmình hôm nay, Yuri tự cười chính bản thân mình. Cả ngày nay, mỗi lần lên xe đều có Jessica ngồi bên cạnh. Jessica, đúng rồi, Jessica là người đầu tiên cùng vớiYuri ngồi chiếc xe này. jessica ngồi chiếc ghế bên cạnh, khi thì nói chuyện, lúc lại ngắm phố xá với nụ cười tươi rói luôn hiện hữu trên gương mặt. Yuri bất giác nhìn sang ghế bên… trống rỗng… Jessica đã không còn ngồi đó nữa… Trên xe lúc này chỉ còn mình Yuri… Vậy mà trong một giây phút nào đó, Yuri tưởng như vẫn còn Jessica bên cạnh… Lòng cô bỗng trở nên hụt hẫng… “chơi với xã hội đen sợ lắm” câu nói của Jessica khi nãy lặp đi lặp lại trong đầu cậô, tay Yuri bấu chặt vô lăng mà cô không hay biết… “Mình là xã hội đen, mình là xã hội đen…” Yuri tự nhắc nhở mình phải chăng cô đã quên sự thật này khi ở bên Jessica.

   Vừa nhìn thấy Yuri bước qua cổng, ông Kwon đã hớn hở vẫy gọi cô con gái. Yuri đến tiền sảnh thấy trên bàn không biết bao nhiêu giấy tờ đang bày trước mặt ông Kwon. Ông Kwon trải tờ giấy khổ lớn đang cầm trên tay lên mặt bàn, nói:
   - Bố có bất ngờ cho con đây. Yuri nhìn vào tờ giấy:
   - Bố định xây biệt thự à? Ông Kwon lắc đầu, cười khà khà:
   - Con đoán sai rồi. Đây là bản thiết kế xây dựng công ty của mình. Yuri ngạc nhiên:
   - Công ty??? Ông Kwon gật đầu đắc ý:
   - Đúng vậy. Bố đã mua được một mảnh đất, không, là một khu đất đủ rộng để xây dựng lên một công ty lớn, và rất có triển vọng phát triển thành tập đoàn.
   - Bố đang nói gì đấy??? Ông Kwon đang mải mê với những dự định cho tương lai, câu hỏi của Yuri làm nhịêt huyết của ông có phần nào vơi đi những mà cũng không thấm vào đâu. Ông ấn Yuri ngồi xuống ghế.
   - Con ngồi xuống đây. Thế này nhá. Như bố đã nói là con hãy để bố được lo lắng cho con. Và việc đầu tiên là bố sẽ cấp vốn mua đất, xây dựng cơ sở hạ tầng công ty do con làm chủ! Yuri nhìn ông Kwon:
   - Bố có biết mình đang làm gì không đấy?
   - Biết chứ! Yuri chẹp miệng:
   - Được rồi. Nhưng mà con chưa học xong. Còn hơn 3 năm nữa mới ra trường, với cả còn nhiều việc khác con phải lo. Ông Kwon xua xua tay.
   - Con phải lo việc gì cứ nói với bố, bố sẽ giải quyết cho con. Còn chuyện học hành… ôi rồi… mấy thứ vớ vẩn, toàn lý thuyết lãng xẹt. Cái con cần thiết là thực hành và kinh nghiệm.
   Yuri thong thả rót cho mình một cốc trà.
   - Bố quyết định rồi. Thời gian tới, bố sẽ để con ra nước ngoài…
   Cốc trà vừa đưa lên miệng, chưa kịp thưởng thức, Yuri lại nhìn ông Kwon “hôm nay bố sao vậy?
 End chap 14
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
SunnyForMyLife
Newbie

avatar

Post : 46
Coins : 1795
Thanked : 230
Join date : 17/05/2013
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   Sun Dec 15, 2013 10:54 pm

   Chap 15
 Tại nhà Jessica: 
- Tối nay con nhớ về nhà ăn cơm nghe chưa! 
- Dạ?... à… đương nhiên rồi! – Mai Mai trả lời bố. 
-----------
Tại lớp VIP 1: 
- Sica. !..!...! 
- Sica. !...!...! 
- Jessicaaaaaaaaa……………. 
Jessica đang chìm đắm trong quyển giới thiệu về các bộ phim được trình chiếu trong Liên hoan phim Trung Quốc, giật mình: 
- Hả?? … - Vừa gọi Sica phải không? 
Jessica vẫn vô tư hỏi mà không hề nhận ra sự “nản” ra mắt của cậu bạn kia. Cậu bạn kia chẹp miệng: 
- Thôi! Không nói nữa. Rồi cậu ta khoác vai cậu còn lại đi ra ngoài. 
Jessica lại đắm chìm vào quyển giới thiệu phim. (Im lặng….) 
- Sica này! 
Jessica đang say sưa là thế, vậy mà: 
- Yuri vừa gọi Sica hả? Có việc gì thế? 
Cùng trong một hoàn cảnh mà Jessica có hai thái độ khác hẳn nhau. Nhìn gương mặt háo hức hiện giờ ngược 180° so với sự lơ đãng khi nãy. 
- Học xong có bận gì không? - Yuri hỏi. 
- Không có. – Jessica cười đáp. 
- Thế thì… 
- Đi chơi hả? OK!!! – Jessica toe toét, giơ tay làm dấu “OK”. Yuri mỉm cười. 
- À. Sica chọn 2 phim này, Yul thấy có được không?
 - Em chọn phim nào yul cũng xem mà. - Yuri nhìn Jessicai trìu mến. 
- Ờ ha. Vậy chọn hai phim này, 16h thứ 3… 
--------
Thời tiết mỗi lúc một lạnh. Dù mặc nhiều áo rồi nhưng Jessica vẫn run cầm cập. Yuri giơ tay khoác vai Jessica, nép cô về phía mình, hai người sóng bước đi. Cảnh tượng này diễn ra khiến cho trước mắt của nhiều nữ sinh trong học viện chỉ còn “một trời đom đóm” đang nổ đen đét (nổ đom đóm măt). Ra đến cổng, Jessicai nói: 
- Yul đi lấy xe trước đi, để Sica qua nói với người vệ sĩ đã. 
Yuri có vẻ lưỡng lự, nhưng rồi cũng đồng ý. Yuri ngồi trong xe, thấy dáng Jessica đang chạy đến. hai má đỏ ửng lên vì lạnh. Vội vã ngồi vào xe, nhận lấy cốc sô cô la nóng từ Yuri, uống gấp. 
- Ui da! – Jessica kêu lên, lấy tay quẹt… lưỡi. 
- Ai bảo em không thổi. - Yuri nhìn Jessica, khẽ lắc đầu. – Sao lâu vậy? Họ không cho em đi à? 
- Ừm… - Rút kinh nghiệm, Jessica từ tốn, nhảm nhí từng ngụm nhỏ. 
- Thế sao em vẫn đi được? 
- Sica phải nói mãi họ mới tin đấy – nhâm nhi ngụm sô cô la trong khi Yuri bắt đầu cho xe chuyển bánh – Sica bảo shop Nino có hàng mới, Sica qua đó mua đồ rồi sẽ về. Có người hộ tống Sica rồi, họ không phải lo lắng. Yuri nhìn Jessica qua gương khoảng 1 giây như để kiểm tra lại xem đó có đúng là Jessica hay không… 
- Em đã nói dối à? 
- Ừm… 
- Em biết nói dối từ khi nào thế?
 Cứ như máu lên não chậm. Lúc này, Jessica mới cau mày nhìn lại Yuri. 
- Đúng rồi… Sica đã nói dối – gương mặt cô nàng đầy vẻ tội lỗi - … nhưng… không nói dối… thì đi sao được! – và nụ cười đắc chí xuất hiện. 
Yuri dứng xe trước một restaurant, nói: 
- Đợi yul ở đây, cấm lăng xăng đi đâu đấy! 
- Biết rồi. – Jessica ngoan ngoãn trả lời - … ủa, tưởng vào đó ăn chứ. 
Nhưng Yuri đã đi rồi, không nghe thấy Jessica nói gì hết. Lát sau, Yuri quay lại, trên tay cầm một túi… 
- Đồ ăn hả? – Jessica nhanh nhảu. 
- Ừ! 
- Đưa Sica!
 - Không! 
Jessica cau mày: 
-Mua đồ ăn mà không cho ăn! Để ngắm chắc? – Jessica lẩm bẩm. 
- Em vừa nói gì? - Nói một lần thôi, không nghe thấy thì kệ. 
“Dỗi rồi!!!” Yuri nghĩ bụng, nhoẻn miệng cười. Suốt đoạn đường tiếp theo, Jessica không nói tiếng nào. Thi thoảng lại lườm Yuri rồi hất cằm một cái. Đáp lại sự giận hờn của Jessica là những nụ cười… khả ái của Yuri.
Yuri và Jessica ra khỏi nội thành. Hai bên đường đã xuất hiện cánh đồng rộng bao la. Thời tiết mùa đông, trời mây xám xịt. Cánh cổng lớn mở ra. Bên ngoài xe không biết nơi nào mà cây cối um tùm. Mở cửa xe bước ra, Jessica tròn mắt kinh ngạc: bước qua cổng, vào đến trong này chỉ có một con đường duy nhất. Hai bên đường là hàng cây lá nhỏ, mọc dầy rậm với nhau như bức tường thành, đứng từ bên này không thể nhìn được sang bên kia. Yuri nắm tay Jessica đi về phía trước. Con đường uốn quanh. Đi một lúc, quay đầu lại, cánh cổng đã biến mất. Nhìn trước nhìn sau, con đường cứ hun hút trong một màu xanh rì. Jessica cảm giác như mình đang lạc vào mê cung vậy. Jessica nhắm mắt lại, để cho Yuri dắt đi. Cô cảm nhận cái rét cắt da, cảm nhận nơi đầu mũi của mình đã lạnh cóng, các vân thịt hai gò má cũng co lại vì lạnh, nhưng mỗi bước đi vẫn rất vững chãi và cô cảm nhận được cả sự ấm áp nơi bàn tay cô đang nằm gọn trong bàn tay của Yuri, ấm áp vô cùng. 
Yuri dừng lại: 
- Em mở mắt ra đi! 
Jessica cũng đã dừng lại, không bước đi nữa tức là không còn phải “xé không khí” để hứng lấy cái rét. Cô mở mắt ra, gương mặt ngạc nhiên xen lẫn thích thú…
Không gian xung quanh cứ như đang trong thế giới cổ tích vậy. Phía cuối của con đường màu xanh kia là một căn nhà gỗ. Yuri mỉm cười – một nụ cười chỉ có khi ở bên Jessica. Cô mở cửa. Nội thất trong nhà duy nhất có một chiếc... ghế dài. Nhưng nhìn ánh sáng trong căn nhà rất ấm áp. Nhà gỗ này chỉ có một tầng đấy và thêm căn gác nhỏ ở trên. 
Yuri đưa Jessica lên tầng trên. Vừa bước tới nơi, thứ đầu tiên đập vào mắt Jessica chính là chiếc giường bởi nó chiếm hết nửa diện tích căn gác! Và đó là đồ dùng duy nhất có mặt ở đây. 
- Căn nhà gỗ này thích thật đấy nhưng nội thất thì xơ xài quá. – Jessicai nói. 
- Yul thích đơn giản - Yuri vừa nói vừa đẩy Jessica đi về phía chiếc giường. Jessica gật gật đầu: 
- Uhm. Đơn giản cũng có cái đẹp của đơn giản. Nhưng mà cái nền này đi lạnh chân quá. Jessica co luôn hai chân lên đệm khi vừa vừa ngồi lên giường. 
- Yul sẽ bảo người làm trải thảm. – Yurio nói rồi giơ túi đồ ăn trước mặt Jessica. – Đói chưa? 
Từ lúc xuống xe đến giờ liên tục chứng kiến những bất ngờ khiến Jessica cũng quên luôn chuyện ăn uống. Thấy túi đồ ăn, ngửi mùi thức ăn thơm phức, bụng cô nàng bắt đầu réo ầm ĩ. Sáu đùi gà, hai hamberger, khoai và nước. 
- Oa, trông ngon quá! – Jessica reo lên. Cô cầm một hamberger đưa cho Yuri. 
- Yulkhông ăn. 
Jessica nhìn ngạc nhiên hỏi: 
- Sao lại không ăn? Hay Yul không thích ăn gà chiên? Không thích ăn thì mua làm gì? Yuri cười: 
- Không phải. Yul không đói thôi. Jessica cười tươi gật đầu: 
- Vậy à! Vậy thì Sica sẽ để phần yul một bánh, ba đùi gà, Sica không thích ăn khoai, cho yul hết khoai luôn – vừa nói vừa chia đôi phần ăn của hai người – mà khoai một mình yul ăn thì cho yul hai đùi thôi. Hì hì.. – Jessica cười toe toét. Đưa luôn miếng đùi đáng lẽ là phần của Yuri lên miệng. 
Yuri cười hiền, lấy lon nước uống. 
- Căn nhà gỗ này của yul à? – Jessica hỏi khi bắt đầu chơi tiếp cái đùi thứ hai. 
- Ừ. Em có thích nó không? Nuốt vội miếng thịt gà: - Có. Về Sica cũng sẽ bảo bố làm cho một cái giống thế này. Yuri lại cười: 
- Cứ từ từ mà ăn. 
Nhìn Jessica ăn đùi gà, Yuri chợt nhớ lại lần đầu tiên hai người gặp nhau. Cô tiểu thư ngang ngược, chảnh chọe đã đi đâu mất?! Chẳng mấy chốc phần đùi gà của Jessica cũng đã hết. Cô nàng bắt đầu đả sang bánh. Nhìn suất của Yuri còn nguyên: 
- Sao yul không ăn đi? 
- Đã nói là yul không muốn ăn rồi mà. ......... 
- Ui no quá đi! 
Jessica xoa xoa cái bụng no căng, nhìn xung quanh, thấy Yuri đang ngồi tựa cửa nhìn mình. Jessica đứng lên đi về phía Yuri. Nhìn qua tấm cửa kính trong suốt, từ trên căn gác nhìn xuống, con đường màu xanh thu gọn trong tầm mắt. 
- Oa. Thật thanh bình. – Jessica cười tươi rồi cũng ngồi xuống tựa cửa đối diện Yuri. Yuri vẵn không hề rời mắt khỏi Jessica. Jessica đưa tay lên quẹt quẹt cái miệng của mình: 
- Bị dính đồ ăn à? Lúc ăn xong Sica lau rồi mà. 
Yuri lắc đầu: 
- Sạch rồi. 
Rồi cô quay đầu nhìn ra ngoài trời. 
- Nếu bây giờ yul không còn ở đây ... em sẽ thấy sao? 
Jessica cau mày không hiểu. 
- Tức là yul không ở Hàn Quốc mà sẽ đến một đất nước nào đó chẳng hạn. 
Chân mày Jessica dãn ra, cô im lặng rồi nói: 
- Chắc là sẽ buồn, rất buồn. 
Yuri quay nhìn Jessica. Jessica không hiểu lại tránh ánh mắt đó. 
Từ nhỏ tới giờ, Jessica chưa từng có lấy một người bạn. Những đứa trẻ Jessica từng gặp đều là con nhà vương giả. Trong môi trường đó có được người bạn đúng nghĩa có khi còn khó hơn lên trời. Chứ đừng nói đến bạn thân. Jessica bật tiếng cười nhìn Yuri. 
- Sica không có bạn, Yul có nghĩ là tại tính Sica khó ưa không? 
Yuri không nói gì, nắm lấy tay Jessica, nhìn đôi mắt đỏ hoe từ lúc nào. Jessica đặt bàn tay kia lên tay Yuri: 
- Vậy nên yul là người bạn đầu tiên của Sica, và còn là người bạn thân nữa. Yul hứa sẽ mãi mãi là bạn thân của Sica nha!
 Ánh mắt của Yuri có sự thay đổi sau câu nói ấy. Cái nắm tay cũng lỏng dần. Cô cười khan: 
- ‘Bạn thân mãi mãi’ à? Yul muốn hỏi em một câu, em biết những gì về yul? 
Jessica đầu óc đơn giản, nghe Yuri hỏi vậy thì cũng định trả lời, nhưng chợt thấy ngoài biết tên, biết nhà, biết mặt bố của Yuri ra thì cô cũng chẳng biết điều gì hơn. Đành im lặng. 
- Có phải ngoài biết tên, nhà và bố yul thì không còn gì nữa đúng không? Vậy em không sợ yul cũng sẽ giống như những công tử, tiểu thư kia hay sao? ... mà có khi còn tệ hơn thế! – Câu cuối Yuri nói bằng giọng khác hẳn... Jessica lập tức lắc đầu quả quyết: 
- Không. Sicakhông sợ vì Sica biết Yuri không như vậy, và Sica tin Yuri sẽ không bao giờ là như vậy. 
Yuri nhìn Jessica. Niềm tin của Jessica thật quá lớn. Yuri có thể cảm nhận được điều ấy qua đôi mắt cô. Yuri lắc đầu, đứng vụt dậy: 
- Yul sẽ làm em thất vọng thôi. 
Im lặng…. 
- Yuri… - Jessica ngập ngừng - … 
- Đừng trẻ con thế! – Yuri nói 
Yuri không thể hiểu nổi tâm trạng của chính mình lúc này. Liếc nhìn gương mặt của Jessica cô thấy tội nghiệp cho cô ấy, và càng tự giận bản thân mình nhiều hơn. Yuri cười, nụ cười buồn bã nhưng vẫn cố làm ra vui vẻ: 
- Sica này! 
Jessica giật mình, không khí yên ắng khi nãy khiến Jessica thấy run trong lòng, và cái gì đó như sợ. Cô ngẩng nhìn Yuri. Thái độ cô ấy đã khá hơn nhưng đấy vẫn không phải một Yuri cô từng biết. 
- Yul nói đi. 
Yuri ngồi xuống giường nhìn Jessica ngồi đất nhìn mình buồn bã, che đậy cảm xúc thật, cười nói: 
- Đến khi nào em mới chịu đổi cách xưng hô với Yul? 
Jessica tròn mắt, thấy câu hỏi chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh. 
- Nhìn yul say đắm thế?! 
---------
Tại nhà Jessica 
- Ông chủ cho gọi tôi. – Dì Min nói Ông Jung không rời mắt khỏi tờ báo, hỏi: 
- Jessica về chưa? 
- Dạ chưa, thưa ông chủ. 
- Dì có biết con bé đi đâu không? 
- Dạ, vệ sĩ nói cô ấy đi mua đồ. 
- Mua đồ? Nó cần mua cái gì? Mà nó đi với ai? 
- Cô ấy nói là có hàng thời trang mới về. Cô ấy đi cùng bạn. 
‘Bạn sao?’ ông Jung nghĩ 
- Dì Min này. 
- Dạ, thưa ông chủ. 
- Dì có biết dạo này Jessica hay tiếp xúc với ai không? Uhm.. ý tôi muốn nói là quan hệ bạn bè của nó! 
- Chuyện này... (Dì Min nói gì đó với ông Jung.............) 
--------
Quay lại với Yuri và Jessica. Sau khi thái độ của Yuri khá hơn, Jessica cũng vì thế mà tươi tắn trở lại.Hai người họ cười cười nói nói. Thời gian cứ thế trôi, và càng trôi nhanh hơn mỗi khi hai người bên nhau. Với riêng Yuri, dù bên ngoài có cười nói với Jessica nhưng chốc lát trong lòng cô lại đấu tranh dữ dội ‘Tại sao em lại tin tôi như vậy. Một người như tôi có đáng không’, ‘Tình cảm của em dành cho tôi chẳng lẽ chỉ như một người bạn thôi sao’, ‘Tôi có nên nói sự thật về mình với em không, có nên không??????’ 
Mùa đông, ngày trôi qua thật nhanh. Khi hai vừa bước ra khỏi căn nhà gỗ, một người đàn ông vội vã chạy tới, hớt hải nói: 
- Thưa cô. Bọn Mặt Sắt ở Nam… 
Yuri vội giơ tay nắm lấy khuỷu tay anh. Lúc này người đó như mới nhận ra sự có mặt của Jessica liền im bặt, gương mặt không giấu nổi căng thẳng. 
- Em ra xe trước đi. Mấy hôm nữa có buổi gặp mấy người quen cũ nên cần chuẩn bị. Jessica gật đầu: 
- Vậy Sica ra trước nha. 
Vừa bước đi Jessica cảm thấy có gì là lạ. Nhưng rồi lại thả hồn vào màu xanh tươi mát của con đường. Jessica đứng đợi cạnh chiếc xe. Lúc sau thì thấy Yuri và người đàn ông kia đi ra, vừa đi hai người còn vừa nói chuyện gì đó. Nhìn gương mặt Yuri khi đó, không hiểu sao Jessica thấy… sợ. Khi Yuri trông thấy Jessica thì cậu chuyện của hai người họ cũng kết thúc. Người đàn ông kia gật gật đầu rồi quay bước đi. 
- Phải về thật rồi sao? Nhưng Sica chưa muốn về. – Jessica xị mặt khi Yuri đi tới. 
- Căn nhà vẫn còn đây, lúc nào muốn lại tới, em có thể tới đây bất cứ khi nào em thích. 
Jessica im lặng lên xe. Nhìn lại con đường màu xanh mà phía cuối con đường là căn nhà gỗ nơi mà Yuri và Jessica vừa ở đó, cô cảm thấy điều khiến cô lưu luyến không phải căn nhà mà là những giây phút cô vừa có được cùng ‘người ấy’.
-------- 
Tại phòng sách trong nhà của ông Jung 
- Có việc này tôi cần cậu tìm hiểu – ông Jung nói với một người đàn ông nào đó – liên quan đến Jessica, con gái tôi. 
- Xin ông cứ nói. 
- Tôi muốn biết về mối quan hệ, quen biết bạn bè gần đây của nó. Nó hay đi cùng ai. Và cho tôi đầy đủ thông tin về người đó. 
--------
Chiếc oto dừng ở đầu con ngõ vắng. Hai người một nam một nữ ngồi trên xe, nhất thời chẳng nói gì với nhau lúc này…. 
- Uhm…- Jessica nói – Sica đặt vé xem phim rồi, yul nói là sẽ đi rồi đấy nhé! 
Yuri hai tay nắm chặt vô lăng, mắt nhìn thẳng (k hiểu sao muốn nhìn Jessica mà thấy khó quá), ậm ừ đồng ý. 
- Um... vậy Sica về đây. Nói xong, cô đưa mắt nhìn Yuri, nhưng Yuri không nhìn cô, rồi mở cửa xuống xe. 
Rét quá! Jessica khoanh tay lại giữ ấm. Cô bước đi... Bất ngờ.... Khuỷu tay cô bị túm chặt Trong nháy mắt Cả người cô quay về phía sau Và được ôm trọn trong vòng tay của... 
- Yuri... – Jessica ngạc nhiên, ấp úng. Yuri không nói gì chỉ siết tay ôm cô chặt hơn. Jessica rất ngạc nhiên trước hành động này của Yuri. Đây là lần đầu tiên một cô gái ôm cô. Cảm giác thật lạ... Nhiệt độ ngoài trời lúc này chắc chỉ 14, 15 độ. Trong vòng tay của cô gái ấy, cô cảm thấy ấm áp vô cùng. Đó không chỉ là cái ấm áp về da thịt, mà còn ở đâu đó trong lòng cô. Như điều gì đó mà cô luôn chờ đợi lâu nay đã đến! Bất giác cô vòng tay ôm lấy Yuri... .................... 
Jessica bước vào nhà, trong lòng lâng lâng cảm xúc. 
- Cô chủ! 
Dì Min gọi lớn làm Jessica giật mình: 
- Gì vậy dì?! 
Dì Min nhăn nhó: 
- Sao bây giờ cô chủ mới về. Cô quên sẽ ăn tối với ông chủ tối nay sao? Giật mình tập 2: 
- Ừ nhỉ! Vậy bố con đâu? 
- Về rồi hả con? 
Ông Jung bất thình lình xuất hiện. Ông cười với cô con gái: 
- Dì dọn đồ ăn đi – ông nói với dì Min, rồi nói với Jessica – con lên thay đồ rồi xuống ăn tối. 
Nói xong ông không quên cười với Jessica một nụ cười. Điều này khiến cho cả dì Min và Jessica đều không ngờ. Trong bữa ăn. 
- Việc học của con vẫn tốt chứ? 
- Vẫn tốt ạ. – Jessica đáp. 
Ông Jung tự tay gắp một miếng thịt bit-tết vào bát Jessica, hỏi: 
- Các bạn học của con thì thế nào? 
Jessica nhìn bố nhưng thấy thái độ của ông Jung chỉ giống như đang hỏi những câu quan tâm thông thường. 
- Giống trước đây thôi ạ. Vẫn là học cùng với các cô cậu chủ của các công ty, tập đoàn lớn khác. 
Jessica bất chợt nghĩ đến Yuri. Hôm nay ở căn nhà gỗ Yuri đã hỏi mình biết những gì về cậu ấy ??? Tại sao Yuri lại hỏi mình như vậy??? 
- Con sao thế? Bố hỏi vậy làm con thấy không vui à? – Ông Jung nói. 
- Dạ… à… không… không ạ. Có gì đâu. Con quen thế rồi. 
Sau bữa cơm, Jessica lên phòng. Ngồi một mình, cô bất giác vòng tay tự ôm lấy mình, nhớ lại cảm giác khi được Yuri ôm trong tay... 
--------
Tại nhà Yuri. 
- Anh đã biết chuyện của hội Mặt Sắt ở Seoul rồi chứ? – Yuri nói, gương mặt và giọng nói của cô đều lạnh như băng. 
- Tôi đã biết chuyện đó thưa cô chủ. Trong chuyện này có gì đó tôi cảm thấy lạ… Yuri đưa mắt nhìn anh ta. 
- Shinho trong hội đó trước nay vẫn luôn coi trọng và thực hiện đúng luật lệ, chưa từng xảy ra chuyện cướp địa bàn làm ăn, sau một phi vụ luôn quyết toán sòng phẳng, trước mọi vấn đề luôn hành xử đúng luật lệ giang hồ. Riêng lần này... 
- Tôi nghi ngờ có kẻ cố tình phá quấy. – Yuri đột nhiên lên tiếng làm người kia lập tức ngậm hột thị. – Cho người tìm hiểu kĩ chuyện này. Tìm ra kẻ nào cứ luận tội mà xử. Nhếch mép, Yuri nói tiếp: 
- Dám qua mặt bọn tao, mày chán sống rồi.
--------
Trên ban công của ngôi biệt thự, cô gái ngồi bên cái kính viễn vọng… 
- Mẹ ơi, tối hôm qua mẹ có thấy không, một cô gái đã ôm con. – Jessica đưa mắt nhìn về phía chiếc ô tô đậu tối qua – Cảm giác lạ lắm mẹ ạ. Không biết vì sao còn lại có cảm giác ấy. Không giống khi bố ôm con. Từ lâu nay trong lòng con luôn có một cảm giác trống trải, nhưng khi ở trong vòng tay ấy, cảm giác như vừa được bù đắp. Có phải không nhỉ? Tại sao con lại có cảm giác ấy vậy mẹ? 
Jessica nhìn lên trời, như mọi lần hình ảnh mẹ cười với cô sẽ hiện ra nhưng lần này lại là những hình cắt ghép của người ấy... 
Jessica ra khỏi xe ô tô, gương mặt tươi cười lại còn quay lại vẫy tay chào người lái xe riêng cho cô ( lạ ở chỗ cô chưa từng như vậy, tiểu thư này biết rằng đây là người của bố, mọi nhất cử nhất động của mình đều sẽ được ghi lại và báo cáo cho ông jung, cô cảm thấy bị bó buộc, mất tự do, và cô k thích như vậy). Khi chiếc xe đi khuất, Jessica nhìn quanh: 
- Kia rồi! Jessica chạy nhanh về phía Yuri, cô đang đứng dựa lưng vào bờ tường trước cổng trường. Nụ cười vẫn chưa tắt trên miệng cô nàng. 
- Chuyện gì mà vui thế? 
Nghe Yuri hỏi Jessica chỉ cười tười hơn, cô đưa tay ngoắc lấy tay Yuri đi vào trường. Trong lòng Jessica mơ hồ câu trả lời cho câu hỏi của Yuri khi nãy: Là được thấy Yuri. 
Ở đâu đó phía sau đang có con mắt dõi theo họ, đôi mắt của sự thù hận... 
Hôm nay được nghỉ 2 ca lận. Hai cậu bạn cùng lớp hí hửng rủ nhau đi đâu đó hình như đi bar!? Còn lại Yuri và Jessica trong lớp. Cứ nhớ lại chuyện Yuri ôm mình là jessica k nhịn được phải liếc nhìn Yuri một cái rồi tự cười một mình từ đầu giờ. Cứ nghĩ Yuri không hay biết nhưng chính cô mới là người không biết Yuri đang cười thầm cô. 
- Yuri có muốn đi đâu chơi không? 
- Đi đâu giờ? 
- Đi đâu thì đi. Hay lại về nhà Yul nha! Yuri làm mặt nghiêm: 
- Con gái gì mà cứ muốn đến nhà người khác chơi thế? 
- Thì đến thăm bác trai không được sao? Yul quên là bác Kwon luôn lấy làm vui mỗi khi Sica đến chơi à? – Jessica chống chế. 
Hai người cùng nhau đi nhau ra cổng, không biết họ nói gì với nhau mà gương mặt Jessica lúc nào cũng tươi rói, còn Yuri chỉ cười khẽ nhưng gương mặt cũng luôn hiện hai chữ hạnh phúc. Ra gần đến cổng, Yuri có điện thoại. Gương mặt cô co lại, cuộc gọi này rõ ràng có vấn đề. Nghe Yuri nói chuyện, có vẻ như ai đó đang muốn gặp cô. Cúp điện thoại, Yuri quay sang nhìn Jessica, gương mặt và giọng nói của cô lại hoàn toàn bình thường. 
- Yulcó việc bận một chút, chắc phải để hôm khác yul mới đưa em đi được. 
Jessica hơi xị mặt nhưng rồi cũng nở nụ cười thông cảm: 
- Vậy để hôm khác cũng được. 
- Yul sẽ đưa em về. 
- Thôi thôi.. – Jessica xua tay, rút điện thoại quơ quơ - chỉ một cuộc điện thoại là có xe ngay mà.Yul cứ đi đi. Yuri chần chừ lưỡng lự, Jessica đẩy cô, luôn mồm bảo cô cứ đi, không phải lo, về tới nhà cô ấy sẽ gọi ngay cho cô. Quả thực Yuri đang rất vội. Mãi một lúc lâu cô mới chịu để Jessica thuyết phục lên xe đi trước. Trước khi đi cô còn dặn kĩ Jessica về đến nhà phải gọi điện cho cô ngay, đến mức Jessica phải giơ ba ngón tay lên thề mới xong. Hai người họ đều không ngờ lần chia tay ấy là bước ngoặt trong mối quan hệ của hai người... sự ra đi của một người...
End chap 15
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC-LONGFIC] Ừ ! Yul là xã hội đen đấy, thì sao ? [YulSic] chap 15

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

 Similar topics

-
» K+ đang bác thông tin của VTC về Ngoại hạng Anh chủ nhật và .... dọa người dùng chảo lậu!
» Đồ chơi và phụ kiện DVB
» [Giúp đỡ] Tivi SAM mất nguồn
» mong anh em 4rum giúp đỡ bệnh lạ trên đầu thu humax không HD
» VTV không còn phát DVB T2 nữa?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-