AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

  [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
TeTe_love
Member 5
Member 5

avatar

Post : 521
Coins : 2521
Thanked : 27
Join date : 21/07/2012

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Mon Jul 30, 2012 2:48 pm

Author: quynh290590

Category: General

Pairings: Yulsic

Rating: G


p/s: Đã xin phép mình thấy fic hay nên post qua đây

Giá đâu đó có người đợi tôi…

(Mượn tựa đề tập truyện ngắn ‘ I wish someone were waiting for me somwhere ‘ - Anna Gavalda)

Part 1

5 tháng trước, tôi bị mù. Một tai nạn xe hơi đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến thị giác của tôi. Khối tụ huyết trên bề mặt nhãn

cầu đã làm giác mạc trong veo của tôi mờ đục đi. Tôi không thể chịu được cả ánh nắng và ánh sáng, đứng dưới những luồng

sáng chói chang, mắt tôi đau nhức khủng khiếp. 22 tuổi, vừa mới đặt chân lên con đường đời dài tăm tắp trước mặt với bao

hoài bão và dự định, tôi chưa được chuẩn bị để bước vào một thế giới tăm tối mù loà. Không nhìn được tôi sẽ sống như thế

nào, có thể làm được gì hay mãi mãi chỉ phụ thuộc vào người khác? Nỗi kinh hoàng như một dòng thác mạnh mẽ trút xuống

đầu tôi, kẻ đang chơi vơi giữa hồ nước cuộc đời mênh mông rộng lớn.


Suốt những tháng hè ấy, điều khát khao cháy bỏng của tôi là được nhìn thấy những khuôn mặt người, những cảnh vật, những

chuyển động xung quanh. Trên truyền hình người ta cover điệu nhảy bạch tuộc bài hát Twinkle của nhóm nhạc TTS đang nổi

đình nổi đám ra sao? Thiên hạ có đua nhau cắt tóc mái ngang và đem nhuộm đỏ rực như Tiffany hay không? Tôi mất khả năng

và niềm vui nhìn vào ánh mắt người khác khi nói chuyện, một điều tôi coi là “chuyện đương nhiên” khi tôi còn sáng mắt. Tôi

thèm được trao đổi tình cảm bằng ánh mắt biết bao, bởi vốn dĩ tôi không phải là người giỏi bộc lộ cảm xúc của mình qua lời nói

và nét mặt. “ Em có một đôi mắt rất xinh đẹp và cuốn hút, Jessica. “ bạn trai tôi đã luôn tặng tôi lời khen ấy và những người

tôi quen biết cũng thường nói điều tương tự. Tôi cứ nghĩ, tôi không còn là tôi trọn vẹn nữa khi đôi mắt đẹp cứ mãi khép chặt,

khi tôi không còn thị giác.



*****

Trong những tháng ngày khổ sở ấy, Yoona – cô em họ thân thiết mà tôi thường gọi là Yoong, là chỗ dựa duy nhất của tôi. Sau

khi phẫu thuật mắt, ba mẹ tôi đã lên đường sang nước ngoài tìm kiếm phương pháp chữa trị cho tôi, vì chẳng ai biết được rằng

sau khi tháo băng mắt tôi có thể lành lặn hoàn toàn hay không. Yoong thường đưa tôi ra khỏi khung cảnh tù túng của 4 bức

tường của căn phòng điều trị mỗi khi em ấy có thời gian rỗi sau những bộn bề việc học và làm thêm. Em hay đưa tôi đi dạo

loanh quanh trên chiếc xe lăn, đâu đó gần bệnh viện, có thể là công viên hoặc quanh bờ hồ rộng lớn. Tôi thường phải gắn

băng vào mắt và đeo kính râm để làm dịu đi cơn đau nhức khi phải tiếp xúc với ánh sáng chói chang. Vì lẽ đó, tôi thích được đi

dạo ven hồ với nhiều bóng cây rợp mát hơn là ở công viên; phần khác là vì cảm giác mênh mông và không khí tĩnh lặng nơi

hồ nước khiến tôi quên đi cuộc sống ồn ào, náo nhiệt xung quanh mà tôi chẳng thể nhìn thấy.


Dạo gần đây anh không còn thường đến bệnh viện thăm tôi như hồi một hai tháng đầu sau khi tôi gặp tai nạn. Liên lạc với anh

là một điều khó khăn, những buổi hiếm hoi anh đẩy xe đưa tôi đi dạo hầu như đã không còn nữa. Bạn trai tôi có một cuộc

sống đầy ắp những công việc, anh là phó giám đốc trẻ tuổi, tài hoa của một công ty môi giới bất động sản lớn. Tôi đã từng

cảm thấy mình rất may mắn và hạnh phúc khi có anh. Nhưng giờ đây trong nỗi đớn đau, cô đơn và tuyệt vọng, tôi lại cảm giác

điều may mắn và hạnh phúc kia dường như không có thật. Tôi cần anh, tôi đợi anh từng ngày, nhưng bóng hình anh ở nơi đâu,

tôi thật sự không biết. Tôi không phải là người hay suy nghĩ quá nhiều nhưng việc ngồi một mình trong căn phòng vắng, làm

bạn với 4 bức tường không khỏi khiến tôi nghĩ vu vơ trong đầu, giá đâu đó có người đợi tôi…

*****

1 tháng trước, tôi vẫn sống trong thế giới không có ánh sáng nhưng sự giá lạnh thì dần hiện rõ hơn bao giờ hết. Trời vẫn chưa

vào thu nhưng cái lạnh vẫn kéo đến, nó đến từ trong tim. Những cơn đau nhức buốt nơi 2 hốc mắt ngày càng xuât hiện nhiều

hơn đi và mức độ cũng tăng lên. Những đêm cô đơn nằm trên chiếc giường trắng toát ở bệnh viện, tôi âm thầm để những giọt

nước mằn mặn tuôn ra hai bên má. Thời gian này Yoong đang sắp bước vào kì thi vô cùng quan trọng, kì thi tốt nghiệp đại

học. Giờ phút rảnh rỗi của em ấy hầu như là không có. Dù không nhìn thấy nhưng khi nắm lấy, cảm nhận được bàn tay gầy

guộc của Yoong, tôi thật sự xót xa và cảm kích. Chính tôi đã bảo em không nên đến bệnh viện thăm tôi nữa mà hãy chuyên

tâm học tập. Tôi không thể ích kỷ vì bản thân mình mà ảnh hưởng đến Yoong. Hơn nữa, Yoong là em họ tôi, không phải là anh

– người tôi yêu để có thể nương tựa. Donghae, anh đang làm gì và ở đâu?...đã 1 tháng tôi không được nghe giọng anh, không

nắm được bàn tay anh, những cái ôm những lời động viên an ủi càng là điều xa vời. Có lần Yoong kể với tôi rằng anh nhắn tin

bảo lịch làm việc của anh quá dày đặc, những hợp đồng kinh doanh, những cuộc gặp mặt khách hàng liên tục, những chuyến

công tác xa nhà vv…Từ thỉnh thoảng, tôi chuyển sang thường xuyên tự hỏi, vậy tôi là gì, tôi là ai trong thế giới tấp nập, đông

đúc bao người của anh? Đến giờ phút này tôi vẫn không có câu trả lời…



*****

Từng cơn gió lạnh tê tái khẽ mơn man, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước hồ bao la tĩnh lặng. Lá phong ngả sang

màu đỏ và vàng, rơi rụng đầy nền đất nâu xám ẩm ướt. Một khung cảnh đậm chất mùa thu, có lẽ là thế nếu hình dung trong

trí tưởng tượng của tôi không sai lệch so với thực tế quá nhiều. Chiều hôm nay, đã 5-6 tháng trôi qua và tôi vẫn không nhìn

thấy gì. Hi vọng trong tôi như ngọn lửa nhỏ đang dần dần chợp tắt. Tôi đang ngồi trên xe lăn, khẽ trút chân khỏi đôi dép lê, làn

da tôi lập tức cảm nhận được cái lạnh buốt của những viên sỏi bên dưới. Ít phút trước, Yoong đã chạy đi đâu đó mua ca cao

nóng cho tối uống, nói là vừa mới đi thôi nhưng sao tôi thấy lâu quá chừng. Với tôi bây giờ, cảm giác bị bỏ lại một mình sao lại

đáng sợ, khó chịu như vậy.

Ngồi được một lúc, tôi cứ nhắm thẳng phía trước, dồn lực đẩy bánh xe, rốt cuộc đã ra sát mép hồ lúc nào không biết. Nghịch

những viên đá nhỏ lạnh buốt dưới chân khi buồn chán quả thực không phải là một ý hay, cái tê tái lạnh cóng dưới chân lan

nhanh đến không ngờ, phút chốc đã lan đến tận tâm can. Nỗi nhớ Donghae suốt tuần qua tưởng như đã tan biến lại chợt ập

đến. Xen lẫn vào nỗi nhớ là nỗi đau, …không, là nỗi đau gần như lấn áp hoàn toàn nỗi nhớ, đau da diết. Chúng tôi đã chia tay,

thậm chí là chia tay mà không hề thấy mặt nhau , chỉ qua chiếc điện thoại vô tri, vô giác. Anh đã nói rất nhiều. Anh nói anh

cảm thấy vô cùng có lỗi khi không thể dành thời gian chăm sóc tôi. Anh nhận mình là một kẻ nghiện việc, công việc rất quan

trọng với anh. Anh không xứng đáng với tôi, anh không nên để tôi chờ đợi trông ngóng anh từng ngày. Vì thế, ra đi có lẽ là lựa

chọn tốt nhất cho cả hai. Cuối cùng là anh cầu chúc cho tôi sớm tìm lại được ánh sáng, anh sẽ là một người bạn vv và vv…

Những gì sau đó tôi không còn tâm trí nghe thêm và tiếp thu nữa. Tôi chỉ câm lặng, chờ anh nói hết và cay đắng gật đầu. Có

thể tôi cũng đã mệt mỏi vì phải chờ đợi và hi vọng ở anh quá nhiều nên đành bất lực buông xuôi. Giờ đây, tôi thấy lòng mình

vô cùng đau và trống trải. Vết thương lòng không thể ngày một ngày hai mà liền lại.



Bất chợt, đâu đó trong không gian một giọng nói vang lên cắt ngang những hồi tưởng dằn vặt tâm trí tôi. Tiếng ai đó, nghe như

tiếng của anh. Tôi điên mất thôi, lẽ nào không nhìn thấy được nên tôi tự huyễn hoặc đôi tai mình chăng…Không phải…chất

giọng trầm khàn mang vẻ xa cách và cao ngạo kia, là Donghae, không thể là một ai khác. Tình yêu của tôi không đủ lớn để

giữ lấy anh nhưng giọng nói của anh chắc chắn tôi không thể nào quên.


“ Donghae oppaaa, em lạnh chết mất thôi~ “ giọng nũng nịu của một cô gái cất lên. Chưa kịp để tôi bàng hoàng và sửng sốt thì giọng nói của bạn trai cũ vừa chia tay một tuần trước của tôi vang lên ngay sau đó. “ Biết rồi cưng à. Mặc tạm áo khoác của oppa rồi chúng ta nhanh vào tiệm Starbuck đằng kia. “


“ Oppa à thế nào anh lại chia tay với cô công chúa có đôi mắt hút hồn mà anh vẫn hay khen suốt thế? Nói em biết đi mà. “ cô gái lại hỏi bằng giọng cao the thé.


Xa xa về bên trái sau lưng tôi, Donghae vô tư bật cười. Họ không trông thấy tôi, tôi không trông thấy họ, nhưng giây phút này đây tôi có thể tạm thời quên đi đôi mắt của mình, vì sự thật mà tôi tiếp nhận được qua đôi tai đã chân thật lắm rồi, thật đến mức phũ phàng và cay đắng.


“ Jessica? Cô ấy đã từng là đích đến của đời anh nhưng giờ thì không còn nữa. Một đôi mắt đẹp để làm gì khi không còn có thể mở ra, hoặc không biết đến khi nào mới có thể mở ra lần nữa. Anh không thể chờ đợi mãi. Là ánh sáng cuộc đời của cô ấy? Anh không chắc mình có thể và anh cũng không muốn làm điều đó. Bây giờ, em có muốn một tách café nóng hay không đây? Anh không chịu được cái lạnh này nữa đâu. “

Nói rồi tiếng cười khúc khích của cô gái vang lên và tiếng bước chân của họ dần rời xa, để lại phía sau tôi lặng im với một trái

tim trước đó đã rạn và giờ đang dần vỡ vụn. Một cơn nhức buốt chợt đập thẳng vào hai bên thái dương, hai hốc mắt tôi bỏng

rát vô cùng. Nhưng cái đau ấy không thể sánh với cái đau bên trong lồng ngực yếu ớt. Những nhát dao mang tên dối lừa và

thất vọng lạnh lùng xuyên thẳng vào tim tôi. Mí mắt trở nên nặng trĩu, hai hàng chất lỏng nóng ấm lăn dài trên mặt và vị mặn

chát chạm vào bờ môi đang run rẩy, thấm vào đầu lưỡi tôi. Nếu lúc trước tôi là kẻ đang chơi vơi giữa dòng thác tăm tối trong

lòng hồ rộng lớn thì giờ đây tôi đã bị nhấn chìm xuống đáy hồ sâu thẳm kia rồi.



*****

Trong trạng thái choáng váng, khó thở, đầu óc như quay cuồng, bất giác tôi đưa hai cánh tay ra trước và hai chân từ từ đứng

lên, tiến về hướng trước mặt. Làn nước hồ mùa thu lạnh buốt lập tức bao trùm lấy đôi chân trần của tôi nhưng cũng không đủ

để đánh thức tâm trí tôi. Tôi mơ hồ bước từng bướ, không nhìn thấy gì nhưng cũng không muốn suy nghĩ gì nữa. Một bước, hai

bước rồi ba bước…chầm chậm, từ từ, làn nước lạnh giá đã dâng cao ngang gối. Lạnh thấu xương, nhưng cảm giác này cũng

không phải tệ, nó ít nhiều giúp tôi tạm quên đi lời nói phũ phàng đã nghe, tạm vơi đi nỗi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần.

Giây phút ấy, đột nhiên một bàn tay chợt nắm lấy tay trái đang siết chặt của tôi. Bàn tay ai đó…mềm mại, và rất ấm áp.

Giọng nói hơi khàn và trầm khẽ cất lên: “ Đừng bước nữa. Cô không biết nó lạnh đến thế nào đâu. “

Là một cô gái. Chủ nhân của bàn tay ấm áp và giọng nói trầm khàn kia là một cô gái. Vào lúc đó tâm trí tôi như bừng tỉnh tức

thì, suy nghĩ lập tức trở lại với những nơron thần kinh trong não. Thậm chí tôi còn khẳng định được giới tính của người kia mặc

dù tôi chẳng thấy gì và đang không ý thức được mình đang làm điều gì, thật là chuyện nực cười xen lẫn kì lạ. Người ấy vẫn

không buông tay tôi ra mà lại ra sức nắm chặt và kéo về phía sau. “ Vào bờ đi, thật là ở đây lạnh không chịu được. “ giọng nói

trầm khàn lại vang lên. Tôi mơ màng quay người và lấy luôn tay phải mình nắm vào bàn tay đang kéo tôi trở vào bờ. Cảm

giác lúc đó thật khó diễn tả, cứ như thể tôi là người chết đuối vớ được cọc. Tôi không hiểu tại sao mình lại có cảm giác tin

tưởng con người lạ mặt không quen biết kia, để mặc cho người ấy lôi đi không chút phản kháng. Vài phút sau hai chúng tôi đã

lên được bờ và tôi đã được dìu ngồi trở lại vào xe lăn. Rồi người lạ kia chầm chậm đẩy xe tôi xa dần khỏi mép hồ, đến dưới tán

cây to lớn nào đó, vì tôi có thể nghe thấy tiếng lá cây xào xạc rất rõ bên tai.


“ Xin lỗi…cô là ai? “ sau 1,2 phút im lặng tôi cất giọng, vì tôi cảm nhận được người ấy đang khá mệt qua từng hơi thở nặng nhọc nên tôi không vội thắc mắc ngay.


“ Cô…à, hình như cậu cũng trạc tuổi tôi, không cần khách sáo. Cậu thật biết cách làm người khác tốn sức.” người ấy chậm rãi nói khiến tôi hơi hoang mang.


“ Tốn sức?...Tôi không hiểu ý cậu lắm. “


“ Chẳng phải sao? Cứu cậu khỏi phải diện kiến dung nhan hà bá tốn khối sức của tôi đấy. Mà sao lắm người có vấn đề thế nhỉ? Kiểu nào không chọn cứ phải chọn kiểu chết đuối dưới hồ lạnh cóng như kiểu ướp cá, chưa kể còn phá hoại cảnh quan môi trường. “


Câu nói của cậu ấy chợt khiến tôi cảm thấy buồn cười và bật ra một tiếng cười khẽ. Con người lạ mặt lần đầu tiên nói chuyện, kì lạ thay lại mang đến cho tôi một cảm giác thân quen và vô cùng dễ chịu.


“ Xin lỗi, ừm..và cảm ơn. Cậu là…? “


“ Yuri, nhưng ngắn gọn là Yul. “ Yuri, hay Yul, có lẽ đã ngồi xuống mặt đất, ngang tầm với tôi vì tôi nghe được giọng cậu ấy vang vang bên tai. Cũng là chất giọng trầm khàn nhưng sao khác Donghae quá, giọng Yul không hề tạo ra cảm giác xa cách, lạnh lùng, ngược lại khiến người ta cảm thấy thoải mái và dễ gần. Nghĩ về con người vừa khiến tôi đau đớn, hụt hẫng vô cùng khiến tôi không khỏi thấy nhói lòng và nước mắt lại bắt đầu tuôn rơi. Chợt một cảm giác mát lạnh lan trên má tôi.


“ Thôi khóc đi. Mặt mũi cậu đã đủ tèm lem như mèo rồi, không cần make up thêm nữa đâu. “ Yul vừa nói vừa nhẹ nhàng dùng khăn ướt lau đi những vệt nước mắt đã khô trên mặt tôi. Tôi có chút sững sờ vì hành động dịu dàng ấy của cậu và lập tức thôi khóc, suy nghĩ về Donghae cũng như vài phút trước ở ngoài bờ hồ một lần nữa lại bị cuốn đi khỏi tâm trí tôi.


“ Jessica phải không? Theo như tên được thêu trên áo bệnh nhân của cậu. Rất vui được cứu cậu, và lần sau làm ơn đừng tự sát kiểu ấy nữa. Tôi không thích lạnh và nước lạnh thì càng không. Hẹn gặp lại sau nếu cậu còn đến chỗ này, nhưng chỉ để đi dạo thôi đấy. “ Chưa kịp để tôi nói gì Yul đã gấp gáp đứng lên, như lúc lặng lẽ xuất hiện và cũng lặng lẽ rời đi một cách nhanh chóng.


“ Sica unnie! “ không lâu sau đó tiếng kêu của Yoong vang lên khiến tôi đang ngẩn ngơ bất chợt phải giật mình. “ Chị không sao chứ? Có lạnh không? Chúng ta về đi. Xin lỗi unnie, người mua ca cao đông quá, em mải chen lấn nên làm đổ cả lên áo một thằng bé thế là phải chạy đi lau chùi cho nó nên để chị đợi lâu. Đây, chị uống cho ấm. “ Yoong liến thoắng nói liền một mạch và tôi cảm nhận ly cacao nóng ấm được dúi vào tay mình. Yoong bắt đầu đẩy xe đưa tôi trở về bệnh viện.


“ Không sao, cảm ơn em. Chị không còn thấy lạnh nữa. “ tôi bất giác mỉm cười, hơi ấm từ ly cacao toả ra làm ấm đôi tay lạnh cóng của tôi và có một cảm giác ấm áp khác, tuy rằng mơ hồ, len lỏi sưởi ấm tâm hồn tê tái tôi…cậu ấy tên là Yuri…Yul.


Được sửa bởi TeTe_love ngày Wed Aug 01, 2012 11:43 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2164
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Mon Jul 30, 2012 2:52 pm

Temmmmmm~~

Cái cháp nó hay mà dài quá à :gau4: đang cố gắng mở banh con mắt ra mà đọc nè

P/s :Fic Au hay lắm Au nhớ ra nhiều fic hay khác nữa nha,Au Hwating ~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
jennypp
Member
Member

avatar

Post : 185
Coins : 2145
Thanked : 31
Join date : 22/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Mon Jul 30, 2012 4:03 pm

hay,..hay,...khi nào có chap mới vậy tar,....??nhanh nhe au,..ủng hộ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
rajn.kjd_s1.s2.s9
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1179
Coins : 3020
Thanked : 20
Join date : 21/07/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Mon Jul 30, 2012 5:11 pm

Fic hay lắm, ra part nhanh nha, tks 1 phát cho bạn nè :nam5:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
TeTe_love
Member 5
Member 5

avatar

Post : 521
Coins : 2521
Thanked : 27
Join date : 21/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Wed Aug 01, 2012 11:42 am

PART 2


Cũng vào một buổi chiều thu bên bờ hồ ở gần bệnh viện, tôi gặp lại Yul. Tôi đã nhờ Yoong đẩy xe đưa tôi ra ven hồ dạo mát. Sau khi đến nơi, tôi bảo em ấy cứ đi làm việc của mình vì tôi biết Yoong rất bận. Yoong trao cho tôi một chiếc điện thoại di động có bàn phím to với vài phím bấm đơn giản, một kiểu điện thoại chuyên dùng cho người già mắt kém. Em ấy dặn tôi có việc gì thì chỉ cần bấm nút, em sẽ nhận được cuộc gọi và chạy đến ngay; 40 phút sau Yoong sẽ trở lại đưa tôi về.

Ngồi dưới tán cây để từng cơn gió se lạnh nhè nhẹ thốc vào mặt, tôi mơ màng suy nghĩ lại mọi chuyện đã xảy ra 1 tuần trước, đặc biệt là cuộc gặp mặt kì lạ với Yul. Tâm trạng tôi đã ổn định ít nhiều, tôi không còn quá đau buồn và xúc động khi nhớ lại sự việc bàng hoàng kia nữa. Đang miên man chìm đắm trong dòng suy tưởng của mình, chợt một giọng nói hơi khàn mà tôi đã không ngừng ghi nhớ trong đầu vang lên từ phía sau khiến tôi không khỏi vui mừng.

“ Chào Jessica. Hoá ra cậu vẫn chưa biết sợ nước lạnh! Lại đang định tắm hồ đấy à? “

Quay về hướng phát ra âm thanh, tôi đoán được Yul đang mỉm cười qua chất giọng vui vẻ, ấm áp của cậu ấy. Dù chẳng thể hình dung ra được khuôn mặt cậu trông thế nào, nụ cười của cậu ra sao nhưng tôi nghĩ chắc hẳn là nó rất đẹp.

“ Chào Yul! Rất vui được gặp lại cậu! Và tớ không thích nước lạnh như cậu tưởng đâu. “

Yul bật cười rồi bước đến ngồi xuống bên cạnh tôi. Sau vài câu hỏi thăm sức khoẻ, chúng tôi trò chuyện với nhau. Cũng như lần đầu tiên, cuộc nói chuyện diễn ra như thể giữa hai người bạn thân lâu ngày và tôi cảm thấy vô cùng thoải mái với điều đó.

“ Jessica, lí do đằng sau hành động của cậu mấy hôm trước là gì? Vì nếu tớ nghe không nhầm thì cậu vừa mới bảo rằng cậu không thích nước. Nếu cậu không muốn nhắc đến thì tớ sẽ cho đó là sở thích nhất thời trong cơn rồ dại của cậu, hoặc nói ngắn gọn thì là một kiểu tự sát không chấp nhận được. “

Nếu là 1 tuần trước có lẽ tôi sẽ chẳng có tâm trạng tâm sự với bất kì ai về chuyện này, kể cả Yoong. Hiện tại cảm xúc tôi đã khá hơn nhiều, quan trọng hơn chính Yul là người đã cứu tôi, có thể nói là thế (dù thật sự trong thâm tâm tôi không cho là mình có ý định tự sát mà chỉ là một “cơn rồ dại” nhất thời) và tôi cảm thấy không gì có thể ngăn mình trải nỗi lòng với cậu ấy. Sau khi im lặng lắng nghe hết câu chuyện nhàm chán của tôi, Yul khẽ cất giọng trầm khàn của cậu ấy và nói, “ Tớ sẽ không nói rằng mình lấy làm tiếc cho chuyện chia tay của cậu, Jessica. Nói một cách lịch sự thì, anh chàng mà cậu kể không thật sự có mắt để có thể nhìn thấy vẻ đẹp không nhìn thấy của cậu. Theo cách ít lịch sự hơn thì anh ta là đồ khốn thua cuộc hết thuốc chữa, hoàn toàn đáng vứt đi…Tớ tin rằng cậu đẹp theo một cách nào đó, không chỉ là ở đôi mắt. Nhưng tớ nghĩ, chắc chắn một ngày đẹp trời nào đó, cậu cũng sẽ không phiền mở mắt ra cho tớ chiêm ngưỡng, phải không? “

Nói rồi Yul bật ra tràng cười giòn tan khiến tôi bất giác cũng mỉm cười theo. Lòng tôi chợt thấy ấm áp lạ kì giữa cái lạnh chiều thu bên bờ hồ. Cảm giác chơi vơi và cô độc, có lẽ tôi sẽ phải tạm biệt nó trong một thời gian dài. Yul, một ngày nào đó tớ nhất định sẽ cho cậu xem khi tớ nhìn ngắm cậu bằng chính đôi mắt này…chỉ là, cậu hãy đợi tớ…




*****

Thấm thoát đã hơn 3 tháng trôi qua kể từ khi tôi quen biết Yul, rất nhanh chóng chúng tôi đã trở thành bạn thân. Tuy rằng không phải đều đặn hằng ngày nhưng hầu như mỗi tuần tôi đều gặp cậu ấy 4-5 lần, điều đó đã trở thành một thói quen trong tôi. Cậu ấy đối xử với tôi rất tốt. Cậu thường lắng nghe tôi kể lể, ca thán về những phiền toái, bất tiện mà tôi hay gặp phải trong cuộc sống thường nhật vì mắt tôi không thể nhìn thấy gì. Cậu chỉ im lặng lắng nghe, không một tiếng thở dài, không tỏ ra nhàm chán mà để tôi tha hồ trút hết những uất ức và đau buồn. Rồi sau đó đến lượt cậu kể cho tôi nghe về bao chuyến du lịch thú vị mà cậu từng trải qua, về những điều bình dị đang xảy ra hàng ngày xung quanh mà tôi không trông thấy. Những câu chuyện của Yul luôn mang màu sắc tươi vui, khiến cho tâm hồn tôi cảm thấy nhẹ nhõm. Nếu như Yoong là người đã mở cánh cửa bước vào thế giới tối tăm không ánh sáng của tôi thì chính Yul là người đã giải thoát cho tôi khỏi bóng tối ấy. Nói theo một cách nào đó, không biết từ lúc nào Yul đã trở thành “đôi mắt” thứ hai của tôi.

Có những chiều ngồi bên bờ hồ cạnh cậu, tôi không nói gì nhiều mà chỉ lắng nghe Yul miêu tả về những thay đổi của cảnh vật xung quanh, về xu hướng thời trang thu đông gần đây hay thậm chí cả về những món ăn mà giới trẻ đang ưa thích. Rồi hôm sau cậu ấy lại hớn hở mang những thức ăn nóng sốt nghi ngút khói ấy đến cho tôi và bảo rằng, cậu không thể chịu được nét mặt thơ thẩn, thèm thuồng trông đến phát tội của tôi khi nghe cậu kể. Những điều mà tôi biết về Yul tổng kết lại được vào lúc này là: cậu ấy tên thật là Kwon Yuri- 22 tuổi, nhà ở gần bờ hồ và thường ra hồ ngắm cảnh gần như mỗi ngày; một người yêu thích thể thao, yêu thiên nhiên và du lịch khám phá đó đây; và cậu ấy có khiếu hài hước không phải tầm thường. Thế nhưng, tôi vẫn cảm thấy chưa đủ, tôi muốn biết về Yul nhiều hơn, tôi muốn hiểu cậu ấy nhiều hơn nữa, dù rằng hiện nay chúng tôi đã trở nên thân thiết. Tôi có thể chạm tay mình vào khuôn mặt xinh đẹp của cậu, lướt ngón tay dọc theo sống mũi cao kiêu hãnh, theo bờ môi căng mọng của cậu. Nhưng tôi muốn được cảm nhận Yul bằng mọi giác quan, tôi muốn nhìn thấy Yul bằng chính đôi mắt mình.

Trên chiếc ghế gỗ dài dưới tán cây, cậu thường hay luồn tay vào mái tóc nâu của tôi và để yên cho tôi chợp mắt trên bờ vai vững chắc mỗi khi tôi cảm thấy cơn buồn ngủ bất chợt ập đến. Ở bên cậu tôi cảm thấy bình yên, giấc ngủ dễ dàng đến với tôi; không như những đêm thức trắng, cô đơn lạnh lẽo nơi bệnh viện. Từ lúc nào, có lẽ Yul đã không còn đơn thuần là một người bạn đối với tôi; có điều gì đó còn nhiều hơn, ý nghĩa hơn tình bạn. Tuy chưa thể khẳng định nhưng tôi biết chắc một điều, cậu đã chiếm một vị trí quan trọng trong trái tim tôi.

.

.

Có một điều nhỏ thỉnh thoảng tôi vẫn lấy làm khó hiểu. Mỗi khi tôi gặp Yul, cậu đều xuất hiện sau khi Yoong đã rời khỏi và lại biến mất trước khi em ấy quay trở lại đón tôi về bệnh viện. Tôi đoán có lẽ cậu không thích tiếp xúc với người lạ và tôi cũng không để tâm hỏi cậu điều ấy; vì những giây phút tôi gặp gỡ và trò chuyện cùng Yul, tôi như quên hết những điều xung quanh, thời gian khi ấy trôi qua rất nhanh. Tôi chỉ tiếc không thể ở bên cậu ấy cả ngày để nghe giọng nói trầm khàn của cậu, tiếng cười giòn tan ấm áp kia và cảm nhận đôi tay mềm mại vuốt tóc tôi. Từ khi gặp Yul, phép màu như xảy đến với tôi. Những cơn đau nhức nơi hốc mắt đã thôi không còn thường xuyên hành hạ tôi nữa. Giờ đây chỉ thỉnh thoảng trái gió trở trời tôi mới cảm thấy đau, tôi sống lạc quan và mỉm cười nhiều hơn trước. Các bác sĩ điều trị cũng bất ngờ với những cải thiện rõ rệt của tôi. Yoong hết sức vui mừng, thậm chí em ấy còn trêu tôi “ Có phải chị dạo bờ hồ suốt nên đã bị thần cupid nào vắt vẻo trên cây bắn trúng rồi không? “ Điều đó cũng khiến trong lòng tôi dấy lên những băn khoăn về thứ gọi là tình yêu.




*****

Cuối cùng cũng đến ngày đó. Một ngày lạnh giá khi tiết trời đã bắt đầu chuyển sang đông, ba mẹ tôi trở về nước và đem theo một tin có lẽ là vui nhất trong đời tôi từ trước đến giờ. Họ đã tìm ra được giác mạc thích hợp để cấy ghép cho tôi và ca phẫu thuật sẽ sớm được tiến hành. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ lại được nhìn thấy ánh sáng, tôi sẽ được nhìn thấy Yul. Không giấu nổi vui mừng, ngày hôm sau tôi đem chuyện kể cho Yul ngay. Cậu ấy nghe xong đã ôm chầm lấy tôi chúc mừng, nhưng sau đó tôi cảm nhận được cậu có chút suy tư. Yul chợt hỏi tôi,

“ Việc cậu muốn làm nhất sau khi lại được nhìn thấy là gì, Sica? “

“ Cậu đạp xe chở tớ dạo quanh bờ hồ, sau đó chúng ta sẽ ăn sandwich cá ngừ do tớ làm và uống nước ma do chính cậu ép. Một chuyến picnic không tồi, phải không? “ tôi toet toét mỉm cười với khung cảnh vẽ ra trong trí tưởng tượng.

Yul không trả lời nhưng tôi hình dung có lẽ khoé miệng cậu đang khẽ nhếch lên và một nụ cười xuất hiện gương mặt đẹp của cậu.

.

.

1 tuần đã trôi qua sau ca phẫu thuật. Chỉ ngày mai thôi là tôi có thể tháo băng khỏi mắt và mỉm cười chào đón cuộc đời một lần nữa. Yul không đến bệnh viện thăm tôi nhưng tôi không cảm thấy phiền lòng vì điều đó. Chúng tôi sẽ còn rất nhiều tháng ngày dài bên nhau đang chờ ở phía trước. Trong sâu thẳm trái tim mình, tôi cảm nhận được những tình cảm mà tôi dành cho cậu cũng tương tự như những tình cảm cậu dành cho tôi. Như thế đã đủ. Cả hai chúng tôi chưa bao giờ thẳng thắn đề cập đến vấn đề này nhưng điều đó không thật sự cần thiết. Đôi khi lời nói không phải là tất cả, việc thể hiện như thế nào mới là điều quan trọng.

Chiều thứ 6 một ngày mùa đông, bầu trời bên ngoài lạnh se sắt. Từng đợt mưa tuyết lấm tấm rơi. Mặt hồ được tráng một lớp băng mỏng khiến ánh hoàng hôn hắt xuống hồ làm làn nước bên dưới lấp lánh ánh vàng pha cam. Đây là khung cảnh hoàng hôn đẹp nhất bao năm qua tôi mới được nhìn thấy. Thị lực giờ đã hoàn toàn trở lại với tôi. Chiều nay khi vừa được tháo băng ở bệnh viện xong tôi lập tức chạy đến nơi này, nóng lòng muốn gặp Yul. Tôi đã đợi 30 phút, 60 phút, rồi 2 tiếng đồng hồ trôi qua nhưng vẫn không thấy cậu đâu. Tôi chắc chắn sẽ nhận ra Yul ngay khi nhìn thấy cậu ấy nhưng đến giờ bóng dáng cậu vẫn bặt tăm ở nơi nào. Cái lạnh ngắm dần làm mũi tôi tê cứng, nỗi bất an từ từ gặm nhấm trái tim tôi. Chuyện gì không hay lại có thể xảy ra vào ngày định mệnh này? Ngày tôi chờ đợi bấy lâu nay.

Bỗng nhiên tiếng Yoong hét lên từ đằng sau khiến tôi giật nảy người.

“ Sica unnieee! Chị có thư! “ Yoong hớt hãi từ xa chạy đến bên tôi và dừng lại thở dốc. “ Ôi mệt quá…em tắt thở mất thôi…Cô y tá ở bệnh viện vừa xin lỗi và nhờ em trao nó cho chị. Lúc sáng có đứa bé chạy đến gửi cô ấy một lá thư đề tên chị và số phòng bệnh nữa nhưng cô ấy quên mất. Em nghĩ là chuyện quan trọng nên tức tốc chạy đi tìm chị ngay, trước giờ chị có lúc nào thư từ gì với ai đâu…”

Tôi cầm phong thư Yoong đưa mà thấy tay mình run run, tim đập liên hồi. Mở phong bì, lấy tờ giấy bên trong ra, nét mực màu đen sắc nét đập thẳng vào mắt tôi.

Sica thân thương,

Trước tiên, xin chào đón cậu trở lại khám phá thế giới bao la rộng lớn này.Cảm ơn cậu vì quãng thời gian qua rất nhiều, Sica. Tớ nhờ có cậu mà tìm thấy được niềm vui thật sự. Có lẽ khi cậu đọc được những dòng này thì tớ cũng sắp sửa ra đi. Tớ sẽ đi đến một nơi thật xa, xa rất xa nên cậu đừng cố gắng tìm tớ. Lần này, tớ sẽ ra đi và chắc chắn không trở về

Bây giờ tôi mới hiểu cảm giác chết điếng là như thế nào. Người tôi đông cứng lại dễ chừng hơn 5 phút, máu trong huyết quản như ngừng chảy, mặt tôi trắng bệch mặc cho Yoong í ới gọi và lay vai tôi liên hồi. Cảm giác đau nhói từ từ lan trong lồng ngực…nhưng giờ đây tôi không có nhiều thời gian, tôi nhất định phải làm chuyện này. Sau một lúc khi đã hoàn hồn trở lại, tôi lắc mạnh vai Yoong mà nói: “ Yoong à, có phải em có người bạn mà chú em ấy làm ở sở cảnh sát Seoul hay không? Em phải giúp unnie ngay, đây là vấn đề có liên quan đến sự sống chết. Ngay bây giờ! “




*****

30 phút sau đó, nhờ viên cảnh sát chú của Sooyoung – bạn học với Yoong mà chúng tôi có được địa chỉ nhà của cậu ấy – Kwon Yuri. Yoong lập tức phóng xe như bay tìm đường đưa tôi đến địa chỉ đã ghi trên giấy. Tuyết lất phất rơi phần nào cản trở tầm nhìn và những đường dốc lên xuống càng chứng tỏ tay lái lụa của Yoong. Lần đầu tiên trong đời tôi thầm cảm ơn vì mình đã làm bạn với một quái xế.

Nhà Yul nằm trong một căn hẻm nhỏ trên một con dốc. Khi xe đã đến đầu hẻm và dừng bánh, tôi liền bước ra và bảo Yoong quay xe về trước, chốc nữa tôi sẽ đón taxi và nếu có chuyện gì tôi sẽ gọi cho em ấy ngay. Em ấy nhất định phản đối nhưng nhìn vẻ mặt kiên quyết hơn bao giờ hết của tôi nên Yoong cũng đành nhượng bộ. Tôi dùng hết sức hối hả chạy về hướng căn nhà của Yul và dừng lại thở dốc khi đến nơi…Cửa đã khoá.

.

.

Tôi muộn rồi sao, lẽ nào ông trời lại đùa nghịch với tôi như vậy? Hốt hoảng nhìn quanh quất, tôi chợt phát hiện, ở phía xa xa về hướng bên tay trái có một bóng người khá cao với mái tóc dài buông xoã trên vai, người ấy đang kéo một chiếc vali. Lập tức đuổi theo và dừng bước khi chỉ cách bóng hình ấy chừng 4 bước chân, vận dụng chút sức lực còn lại, tôi hít thật sâu một hơi căng đầy phổi và hét to:

“ KWON YURI! “

.

.

“ Je-…Sica? “ người ấy khựng lại, chầm chậm xoay người và trố mắt nhìn tôi.

Đúng là cậu ấy rồi, tôi biết chắc mà. Dáng người cao cao, mái tóc đen óng, mọi đường nét trên khuôn mặt cậu đều như những gì tôi hình dung. Ngoại trừ nước da ngăm ngăm, có lẽ là do ánh hoàng hôn mờ mịt gây nên. Sau khi đã lấy lại được hơi thở, tôi liền cảm thấy mắt mình cay cay,

“ KWON YUL ĐỒ CON RÙAAA! “ lại một lần nữa tôi hét to giữa không gian xung quanh thanh vắng.

“ Trời ơi Sica cậu làm ơn nhỏ giọng một chút! Trời gần tối rồi và mấy ahjuma quanh đây không có ai hiền đâu. Cậu muốn giết tớ sao? “

“ Cảm ơn cậu đã gợi ý! Tớ muốn làm điều đó ngay bây giờ, ngay lúc này đây đồ phản bội, đồ phụ bạc, đồ lừa đảo, đồ…đồ…” tôi cảm thấy sao mình dễ hụt hơi quá chừng.

Cậu ấy há hốc miệng và lại một lần nữa tròn mắt nhìn tôi. Thật không thể tin được sau khi phạm tội tên tội phạm lại có thể hồn nhiên diễn vai con nai vàng ngơ ngác, đạp nát lá vàng khô như vậy.

“ Sica cậu bị gì vậy? Tớ có thể chấp nhận chuyện cậu chửi tớ một lần nhưng không thể chấp nhận chuyện cậu chửi tớ một tràng như thế! Nói rõ xem nào!? “ giọng Yul lúc này đã có vẻ mất kiên nhẫn và tôi cũng vậy.

“ Cậu còn cả gan dám nói thế sao?! Cậu đã hứa hẹn bao nhiêu là điều với tớ, hứa đưa tớ đi đến chỗ này dạo đến chỗ kia. Rốt cuộc khi tớ có thể cùng cậu thực hiện thì cậu lại như con rùa rụt cổ cắm đầu chuồn đi mất. Chuyện gì đã xảy ra với những lời hứa của cậu, chuyện gì đã xảy ra với cậu vậy Kwon Yuri? “

Yul ngẩng mặt lên trời và lẩm bẩm gì đó, giây phút sau cậu nhìn thẳng vào mắt tôi và hỏi, “ Sica, Jessica Jung, cậu đã không xem kĩ lá thư tớ gửi phải không? “

Trí óc tôi bắt đầu hỗn độn, lẽ nào tôi đã đọc thư mà lại bỏ sót chữ? Gấp gáp lục tìm trong túi áo khoác, tôi lôi ra phong thư và lấy tờ giấy bên trong ra đọc lại…

.

.

Tờ giấy đôi…đây là một tờ giấy đôi! Và tôi còn chưa hề lật sang trang bên! Mồ hôi mẹ mồ hôi con lúc này đã hớn hở tuôn ra trên trán tôi, nhanh chóng lật sang trang kế, tôi dán mắt vào đọc từng chữ.

cho đến chiều thứ 6 tuần sau. Tớ nhất định sẽ có thể chở cậu trên xe đạp dạo quanh bờ hồ…nếu khi ấy cậu vẫn còn giữ ý định. Hãy đợi tớ, và từ đây cho đến lúc đó cậu hãy học làm sandwich cá ngừ một cách đàng hoàng đi. Tớ không muốn mình lăn ra chết vì ngộ độc thức ăn ở lứa tuổi đẹp thế này đâu.

Yul. <3

“ Thật không ngờ, Sica. Quá sức tưởng tượng…” Yul lắc đầu nhìn tôi còn tôi thì vẫn thấy như có một mớ bòng bong trong đầu mình.

“ Thế là thế nào? Nếu cậu không phải bỏ tớ ra đi thì cậu định đi đâu mà lại không cho tớ biết? “

Vẻ mặt Yul chợt trở nên nghiêm túc, quai hàm cậu siết chặt. Im lặng một lúc, cậu ấy khẽ cất tiếng nói,

“ Sica, tớ phải xin lỗi vì đã giấu cậu điều này đến tận bây giờ nhưng tớ mong cậu hãy hiểu cho. Tớ không muốn cậu phải thất vọng khi cậu đang tuyệt vọng và tìm kiếm một chỗ dựa, nên tớ đã không kể cho cậu biết. “ Nói rồi một tay Yul vén áo măng tô của cậu ấy qua một bên, để lộ một cây nạng gỗ khuất trong thân áo; tay còn lại của cậu kéo ống quần bên phải lên cao và một cẳng chân giả bằng nhựa hiện ra. Hai tay che lấy miệng, tôi sững sờ không tin vào điều mắt mình đang trông thấy, giây phút sau một cỗ đau nhói xuất hiện nơi trái tim nhỏ đang đập thình thịch liên hồi trong lồng ngực. Tôi đau vì biết được sự thật bị che giấu bấy lâu thì ít, mà cảm thấy đau rất nhiều vì chợt cảm thấy thương Yul quá đỗi.

“ Cậu…cậu có còn muốn cùng tớ đạp xe quanh bờ hồ nữa không, Sica? “ giọng Yul vang lên rụt rè và nhỏ dần, xen lẫn chút gì đó buồn bã.

Nước mắt lúc này đã thôi không còn giữ được nữa, tôi mặc sức bật khóc và hét thật to đáp lời cậu.

“ Tất nhiên là Có! Bây giờ, sau này và mãi mãi là Có! “

Tôi chạy ào đến lao vào vòng tay Yul, tôi không quan tâm đến chuyện khiến cậu ấy mất thăng bằng và cả hai cùng ngã xuống mặt đường phủ đầy tuyết lạnh. Tôi chỉ muốn ôm chặt cậu ấy, ôm thật chặt con người tưởng chừng rất thông minh có lúc lại hỏi một câu ngốc nghếch đến như vậy.

Vài phút sau, Yul nhẹ nhàng luồn tay vào tóc tôi và nói với giọng run run, “ Cảm ơn cậu, Sica… Trước đây tớ đã từng là vận động viên vượt địa hình. Chân phải của tớ là do một tai nạn khi leo núi hơn một năm trước gây nên, đó là một câu chuyện dài, tớ sẽ kể cho cậu sau…Sau tai nạn tớ như đã muốn từ bỏ tất cả, nhưng thật may mắn vì tớ đã không buông xuôi cuộc đời này…và rồi tớ đã tìm thấy cậu, tìm thấy hạnh phúc tưởng chừng đã ngủ quên từ lâu. “

Để mặc những giọt nước mắt nóng hổi thấm qua lớp áo của cậu; tự hào, may mắn, hạnh phúc và cả nỗi đau nữa…tất cả những cảm xúc đó đan xen tràn ngập trong tôi khi tôi đang ôm chặt lấy cậu hết mức có thể, ngay lúc này. Lại thêm vài phút chậm chạp trôi qua, cuối cùng tôi cũng ngẩng người dậy, nếu không thì Yul của tôi có thể tắt thở trước khi tôi kịp nói câu nào không chừng.

“ Nhưng mà Yul à cậu định đi đâu đến tuần sau mới về? “ tôi lo lắng hỏi.

“ À, đó là vì lời hứa picnic với cậu. Tớ…không thể đạp xe chở cậu, Sica. Nhưng chở cậu trên xe đạp thì vẫn được chấp nhận phải không? Trước đó lâu rồi tớ đã nhờ người chú ở Busan chuyên làm xe đạp thiết kế cho tớ một chiếc có gắn động cơ xe máy. Hôm nay tớ định trở về Busan kiểm tra và thử xe để chắc chắn mọi thứ hoạt động tốt mới có thể đem xe về được. Đường đi không phải là gần và tớ không muốn cậu lo hay đi tìm tớ. Thế nên, tốt nhất là không cho cậu biết, cậu hiểu chứ? “

Hoá ra mọi chuyện là thế. Lúc trước cũng vậy, bây giờ cũng vậy, Yul lúc nào cũng lo nghĩ cho tôi. Thế mà tôi lại có thể dễ dàng nghi ngờ cậu, đánh mất lòng tin nơi cậu. Cảm giác hối hận xâm chiếm lấy tôi, tôi lại bật khóc và vùi mặt vào áo cậu. Ngày hôm nay, tại nơi này và giây phút này đây tôi cảm thấy có thể cho phép mình mặc sức yếu đuối mà khóc. “ Tớ xin lỗi. Tớ không nên nghi ngờ cậu. Cậu đã luôn tốt với tớ, cậu đã luôn làm “đôi mắt” của tớ thế mà tớ lại nghĩ về cậu như vậy. Yul à tớ thật sự xin lỗi cậu…tớ thật là đồ— “

Một ngón tay liền đặt ngay lên môi ngăn tôi có thể nói thêm được bất cứ từ nào, Yul bật cười khanh khách và xoa đầu tôi, “ Phải đấy, tội cậu rất nặng. Vì thế, tớ chính thức tuyên bố cậu phải làm đôi chân của tớ cho đến hết đời này, đời sau, thậm chí là cả đời sau nữa, Jessica Jung. “

Nước mắt tôi một lần nữa lại ứa ra nhưng lần này là những giọt nước mắt ngập tràn hạnh phúc, “ Tớ đi với cậu, Yul à. Cậu không đượcphép bỏ đôi chân của mình ở lại đâu. “

.

.

Dưới ánh chiều tà trong cái lạnh mùa đông và bầu trời đầy tuyết rơi, chúng tôi chầm chậm dìu nhau bước đi trên nền đất phủ trắng lạnh giá và cảm nhận hơi ấm của nhau hơn bao giờ hết. Câu nói đã từng có lúc ám ảnh, xoáy vào tâm trí ‘Giá đâu đó có người đợi tôi…’ thì nay tôi đã tìm thấy câu trả lời, tìm thấy điểm dừng chân của cuộc đời mình, mãi mãi…

END.




Kam sam các bạn đả đọc :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
LoveSNSDTiffanyTaeNy
Member 4
Member 4

avatar

Post : 411
Coins : 2187
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Thu Aug 02, 2012 1:17 pm

tem
thank au nhieu
fic hay lam
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
rajn.kjd_s1.s2.s9
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1179
Coins : 3020
Thanked : 20
Join date : 21/07/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Thu Aug 02, 2012 2:40 pm

Tks au nha, fic hay lắm. Gía đâu đó có người đợi tôi =))~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
JYannie.YunYunJaeJae
Newbie

avatar

Post : 65
Coins : 1878
Thanked : 12
Join date : 21/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Thu Aug 02, 2012 10:49 pm

Nó thật sự rất tuyệt au àh <3
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
KwonJShin
Newbie

avatar

Post : 4
Coins : 1854
Thanked : 0
Join date : 26/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Thu Aug 16, 2012 1:44 am

Em đã là 1 reader âm thầm lặng lẽ đọc fic rồi chuồn đi từ lâu.
Nhưng đến fic này của au thì em k thể im lặng lượn đi đc nữa.
Fic của au thực sự rất rất rất hay. Em như bị nghiện trong từng câu chữ của au :">... sến nhỉ :))
Mong au sẽ luôn khỏe mạnh và ra thêm nhiều fic gây nghiện như này nữa nhé ^^
Luôn luôn ủng hộ !!! Ahja Ahja Hwaiting \m/
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
love_yoong_s9
Newbie

avatar

Post : 45
Coins : 1844
Thanked : 0
Join date : 16/08/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Fri Aug 24, 2012 10:49 pm

chỉ có thể là daebak
tuyệt lắm au ơi :)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Lena
Sica's Darling ♥
Sica's Darling ♥

avatar

Post : 2696
Coins : 4227
Thanked : 486
Join date : 18/09/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Fri Apr 26, 2013 8:09 am

Fic hay lắm

Thank au nhiều nhé!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
LuzYulHâm
Member 5
Member 5

avatar

Post : 606
Coins : 2063
Thanked : 33
Join date : 03/10/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Fri Apr 26, 2013 12:59 pm

Fic hay quá đi..thật cảm động nhaaa ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
P_Seomate
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 825
Coins : 2202
Thanked : 76
Join date : 08/09/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   Sat Apr 27, 2013 8:32 am

fic hay lắm au ơi

, lần sau làm thêm nữa nha au , cảm động thật đấy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC – ONESHOT] Giá Đâu Đó Có Người Đợi Tôi | Yulsic | G (end )

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-