AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next
Tác giảThông điệp
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Wed Aug 15, 2012 2:41 pm

First topic message reminder :

Author: banhmikepthit
Rating: PG 13
Disclaimer: SooSun và các couple khác không thuộc về au =”= đau đớn thay [You must be registered and logged in to see this image.]
Warnings: an toàn ^^
Category: general, một chút drama
Pairings: Soosun (main), Yulsic, Taeny, Yoonhyun
Note: longfic thứ hai như đã nói, hehe. Thật ra thì chưa có viết xong nhưng ham hố up vậy [You must be registered and logged in to see this image.] . Fic này au không hài lòng bằng fic kia, nhưng hy vọng mọi người không chê [You must be registered and logged in to see this image.] . Đọc nhớ comment và thank cho au mừng nha ^^




Prologue

Trong một chuyện tình, một là con số quá nhỏ, ba lại là con số quá lớn. Kẻ thứ ba luôn bị quy kết là kẻ có tội. Vậy có ai hiểu cho kẻ thứ ba? Chỉ có kẻ thứ ba mới hiểu được tâm trạng, hoàn cảnh và nỗi lòng của kẻ thứ ba mà thôi…

Trong cuộc đời, có ai tin vào định mệnh? Gặp gỡ trăm vạn người, thử hỏi tri kỷ được bao nhiêu? Tình yêu đích thực càng ở dạng thiểu số. Nhưng, nếu định mệnh là hư ảo, thì sao lại có người một mực tin tưởng vào nó như thế?

Có đôi khi, người ta mãi đi tìm hạnh phúc mà không biết rằng, hạnh phúc chỉ ở đâu đó quanh mình mà thôi. Thử một lần rút ngắn tầm mắt, chịu khó nhìn trái phải, thậm chí là sau lưng mình, biết đâu được, hạnh phúc luôn ở phía sau bảo vệ cho bạn thì sao…



- Tặng cậu này, ánh nắng mặt trời!


- Haha, mình biết. Những gì Kim Taeyeon nói, cậu đều vô thức làm theo. Nhưng cậu nên để ý Tiffany Hwang, mình thấy hai người có vẻ hợp – Jessica ra vẻ căng thẳng


- Hôm nay tôi mời, tôi có một hợp đồng mà tôi nghĩ cô có hứng thú tham gia. – giọng Sooyoung chắc nịch

Nụ cười của cô ấy, nụ cười tỏa nắng. Ừ, cô ấy là Sunny mà, ánh nắng mặt trời rực rỡ và vui tươi.


Lần đầu tiên trong hơn mấy năm lăn lộn trong công việc, Sooyoung không chắc chắn về quyết định của mình và ước gì mình đã không đề ra cái hợp đồng đó...



Được sửa bởi banhmikepthit ngày Thu May 30, 2013 3:07 pm; sửa lần 21.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
truyen_tranh85
Newbie

avatar

Post : 81
Coins : 1914
Thanked : 38
Join date : 29/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Mon Apr 08, 2013 10:48 pm

nói sao nhỉ? mình thích taesun thành đôi vì cặp này dễ thương nhưng cũng muốn soosun thành cặp nữa :gau7: cặp taeny cứ lẩn quẩn tình cảm với nhau thế thì chắc dứt không được rồi. nhưng mà au chắc đã nghĩ đến cái kết xong hết rồi nên mình tin là cặp nào cũng ok thôi :gau3:
au cố lên nhá :gau16:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Tue Apr 09, 2013 6:26 pm

truyen_tranh85 đã viết:
nói sao nhỉ? mình thích taesun thành đôi vì cặp này dễ thương nhưng cũng muốn soosun thành cặp nữa [You must be registered and logged in to see this image.] cặp taeny cứ lẩn quẩn tình cảm với nhau thế thì chắc dứt không được rồi. nhưng mà au chắc đã nghĩ đến cái kết xong hết rồi nên mình tin là cặp nào cũng ok thôi [You must be registered and logged in to see this image.]
au cố lên nhá [You must be registered and logged in to see this image.]

Trước khi ship SooSun mình ship TaeSun đó. Couple này luôn dễ thương, lúc đang viết cũng thấy cặp này hợp ghê :)) nhưng tình yêu với SooSun là vô đốiiii. Cảm ơn bạn đã theo fic nha <3
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
truyen_tranh85
Newbie

avatar

Post : 81
Coins : 1914
Thanked : 38
Join date : 29/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Wed Apr 10, 2013 9:14 pm

iêu au nhất :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Mavolence
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 4831
Coins : 3937
Thanked : 677
Join date : 21/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Wed Apr 10, 2013 9:40 pm

chap mới luôn ta ơi :(( tận hưởng
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu Apr 18, 2013 10:22 pm

Chap 17





Sân
khấu bừng sáng. Khán giả òa lên sung sướng. Không khí nóng hơn bao giờ hết. Sự
hào hứng, sự nồng nhiệt, sự hồi hộp, niềm hạnh phúc, tất cả hòa vào nhau, rồi
tan đều ra không gian xung quanh. Hàng nghìn cặp mắt đổ dồn lên sân khấu, chờ
đợi duy nhất một bóng người xuất hiện. Tiếng nhạc nổi lên. Mọi người lại reo vang
lên lần nữa niềm phấn khởi của mình. Giọng hát cất lên thì thinh không. Mọi ánh
mắt đổ ra khắp nới tìm kiếm nơi phát ra giọng hát đó. Tiffany xuất hiện từ sân
khấu ngầm phía dưới, sáng bừng sức sống, mọi người hòa vào cùng một nhịp điệu.
Tiffany Hwang, cô làm chủ được cái không khí rộng lớn này rồi!





Tiffany
bắt đầu di chuyển khắp sân khấu. Cô muốn đến gần hơn với mỗi một khán giả của
mình. Cô cười với họ, vẫy tay với họ, làm đủ kiểu đáng yêu với họ. Tất cả những
gì đang diễn ra đây là điều mà Tiffany mơ ước. Bao nhiêu năm vất vả để đổi lấy
từng giây phút như thế này. Cô hạnh phúc đón nhận từng sự yêu thương của khán
giả, hạnh phúc nghĩ tới ánh mắt tự hào của ông, của ba mẹ, của anh chị mình.
Ngày cô chọn cái nghề này, cả gia đình cố can ngăn, họ sợ đứa con gái bé bỏng
của họ Hwang sẽ bị tổn thương ở cái chốn thị phi này. Nhưng rồi với sự quyết
tâm ngút trời của mình, Tiffany cũng thuyết phục được họ miễn cưỡng cho mình
thử sức. Mỗi bước đi của cô là mỗi lần cả gia đình thót tim theo dõi. Bây giờ,
họ có thể yên tâm được rồi!





Tai
nghe vang lên tiếng Sooyoung nhắc nhở cô chuyển sang sân khấu nhỏ hai bên. Nãy
giờ Tiffany đứng quá lâu tại một ví trí rồi. Tiffany vừa tung mắt cười vừa
nhanh nhẹn di chuyển đến sân khấu nhỏ ở bên trái. Khi đi ngang qua khu vực ghế
VIP, Tiffany thoáng thấy một ánh mắt quen thuộc, cô ngoái lại nhìn, dù hơi xa,
nhưng cô lờ mờ nhận ra bóng hình quá đỗi thân quen. Tiffany nheo mắt nhìn lần
nữa rồi phì cười “Làm việc nhiều quá bị ảo giác rồi”





---





Taeyeon
ngơ ngẩn ngắm nhìn người con gái vừa được đưa lên từ sân khấu ngầm phía dưới.
Cô ấy đẹp một vẻ đẹp của thiên thần. Mái tóc xoăn nhẹ, nụ cười thánh thiện, đôi
mắt cười bảo bối vạn người mê. Tất cả từng thuộc về Taeyeon… Dù có là qua bao
nhiêu thời gian thì chắc Taeyeon vẫn cứ mãi si mê một người mà thôi. Mỗi khi có
dịp rảnh là Taeyeon đi theo cái tour diễn của Tiffany, ở nước nào cũng được.
Taeyeon sẵn sàng mua vé bay sang để xem. Tiffany không muốn thấy Taeyeon cũng
được, miễn là Taeyeon có thể thấy Tiffany thôi. Được nhìn Tiffany, được làm một
khán giả, một fan hâm mộ giấu mặt cũng đủ làm Taeyeon hài lòng. Khi Tiffany đi
ngang khu vực Taeyeon ngồi, cô ấy đột nhiên hơi khựng lại. Taeyeon giật mình,
hình như Tiffany thoáng thấy cô. Taeyeon liền nhích qua bên phải một chút, núp
sau bóng lưng một anh chàng to cao ngồi đằng trước. Tiffany cuối cùng cũng rời
mắt, và tiếp tục bước đến sân khấu nhỏ. Taeyeon thở phào nhích về vị trí cũ.
Mắt cô hướng nhìn màn ảnh lớn, gương mặt Tiffany dù nhìn gần hay xa, cận cảnh
hay viễn cảnh, đều đẹp đến ngỡ ngàng.





Mắt
Taeyeon nhòa đi khi nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa Tiffany sẽ là của người
khác. Dù hiện giờ Tiffany không còn là của cô nhưng ít ra cũng không là của ai
cả. Lau vội hai hàng nước mắt, Taeyeon cắn môi cố ngăn mình nấc lên…





Flashback





Taeyeon
khẽ luồn tay vào bàn tay Sunny, đan các ngón tay lại với nhau. Sunny hơi giật
mình với hành động bất ngờ đó, nhưng không phản ứng. Cô chỉ đưa mắt nhìn
Taeyeon rồi nhìn Sooyoung. Rõ ràng hành động đó không qua khỏi mắt của Tiffany
và Sooyoung. Ánh mắt cả bốn người lại chạm nhau – tất cả đều tối sầm lại.





Tiffany
khẽ siết chặt cánh tay của Sooyoung hơn. Sooyoung cảm nhận được điều đó nên đưa
tay xoa nhẹ bàn tay Tiffany. Taeyeon mím môi dắt Sunny đi lướt qua. Vừa lúc đó
vang lên tiếng của một người:





- Cô
Hwang! Quản lý Choi! Tôi nghe tin đính hôn của hai người rồi! Tôi nhất định sẽ đến
dự lễ!


- Giám
đốc Kim, cảm ơn ông! – Sooyoung mỉm cười – ông nghe tin từ…


- Bà
Hwang báo cho tôi biết. Bà ấy là bạn lâu năm của tôi! Thật vinh hạnh quá!


- Cảm
ơn ông! Hy vọng sẽ gặp ông trong buổi lễ của chúng tôi!





Taeyeon không
muốn nghe nữa, liền lôi Sunny đi về. Cả ngày hôm đó, Taeyeon không hé môi tới
một lần. Sunny cũng không đến an ủi hay động viên. Taeyeon cũng hơi thắc mắc
nhưng quá buồn để hỏi.





Hai ngày sau,
báo chí đồng loạt đưa tin về ngày lễ đính hôn. Buổi lễ sẽ diễn ra vào cuối
tháng này. Ai cũng chúc mừng cả hai người. Đáng lẽ ra, với vị trí là những
người đã từng làm việc cùng nhau, Taeyeon cũng nên gửi một lời chúc mừng cho
họ. Nhưng mà… Taeyeon không đủ nhẫn tâm với bản thân để làm vậy. Không tự cắt
thêm một nhát nữa thì tim Taeyeon cũng đủ đau rồi. “Tiffany Hwang, sao em lại
dễ dàng quên đi tình cảm của chúng ta đến vậy? Dù không đủ lâu như Sooyoung
nhưng tình cảm đó không hề ít… Hay Tae chỉ là cơn say nắng của em?” Tất cả
những gì Taeyeon có thể làm lúc này là theo chân Tiffany trong từng show diễn.
Vậy là đủ. Có lẽ…





End flashback

















Sooyoung
khó nhọc nuốt khan một cái. Ông bà Choi vừa đáp chuyến bay về Hàn Quốc và ra
lệnh triệu tập Sooyoung về nhà gấp. Khi Sooyoung lấy đủ can đảm để bước vào
phòng khách thì đã thấy hai người họ người ở sofa, mặt hầm hầm sát khí. Hít một
hơi dài ơi là dài, Sooyoung mới dám lên tiếng chào ba mẹ mình. Ông Choi hất nhẹ
cằm ra hiệu cho Sooyoung ngồi xuống ghế đối diện. Sooyoung ngoan ngoãn làm
theo, đồng thời gửi một cái nhìn cầu cứu cho chị Soojin của mình. Bà chị chỉ
biết nhún vai cười trừ. Choi Sooyoung, tội lớn rồi!





- Choi
Sooyoung!





Sooyoung giật
nảy mình khi ông Choi lên tiếng gọi cả họ lẫn tên cô.





- D…
dạ?


- Con
coi chúng ta là bù nhìn à?


- Dạ?
Không! Con không hề có suy nghĩ đó!


- Vậy
chứ tại sao con sắp xếp xong chuyện đính hôn rồi mới gọi báo cho ta và mẹ con
một tiếng. Cái đó là “thông báo” chứ có phải là “xin phép” đâu? – ông Choi đập
bàn





Sooyoung nắm
chặt tay mình:





- Con…
con có lý do… Con…


- Con
làm sao? – bà Choi nói, giọng nhỏ nhẹ


- Con…
không biết nói làm sao… nhưng mà… ba mẹ cũng biết Fany mà…


- Mẹ
biết con bé cho nên mới thắc mắc. Rõ ràng là cách đây 1 tháng, hai đứa vẫn là
quản lý và ca sĩ. Vậy sao giờ thành ra thế này? Mẹ không nghĩ con là người bộp
chộp, thiếu suy nghĩ trong chuyện tình cảm, Sooyoung à.





Sooyoung cắn
môi, không thể nào nói ra lý do của việc đính hôn này. Nếu nói ra, Sooyoung
chắc chắn sẽ bị xé xác bởi ba mẹ mình, vì cái tội không coi trọng chuyện hôn nhân.
Sooyoung ngước mắt nhìn ba mẹ mình:





- Con
có thể nào không trả lời không? Con có lý do khó nói. Chuyện đính hôn này là
bất khả kháng. Con hứa, lần đính hôn sau sẽ xin phép ba mẹ đàng hoàng…


- Còn
lần sau nữa hả? – ông Choi hét lớn – con coi đính hôn là trò đùa sao mà đính
hôn hai ba lần? Trời đất ơi, con bị làm sao vậy? Vậy ra lần đính hôn này là thử
nghiệm hay sao mà còn tính có lần sau?


- Con…
con xin lỗi ba mẹ… nhưng mà… con sẽ không kết hôn với Fany đâu, cô ấy cũng
không muốn… Con… - Sooyoung tức giận khi không thể nói ra cho ba mẹ hiểu – con
sẽ giải thích sau.





Nói rồi Sooyoung
đứng dậy đi nhanh ra khỏi nhà. Cô biết chắc chắn sẽ bị ba mẹ giận rất lâu,
nhưng mà… chuyện này vô cùng khó xử với Sooyoung. Vừa ngồi vào xe, thì Sooyoung
nhận được một tin nhắn:





“Chờ unnie ở
quán cà phê gần nhà, em biết chỗ chúng ta hay đến mà đúng không? Unnie ra đó
ngay!” – message from Soojin Unnie.





------








Khi
Sooyoung đang thất thểu chống cằm ngồi đợi thì Soojin tới. Bà chị mỉm một nụ
cười đầy thông cảm với Sooyoung. Sau khi thức uống (và tất nhiên là thức ăn) đã
được mang ra, Soojin mới khoanh tay nhìn Sooyoung:





- Sao?
Muốn kể cho unnie nghe gì không, bé cưng?


- Em…
- Sooyoung thở dài – em bị rơi vào tình thế bắt buộc thôi…


- Ai
bắt buộc được em chứ?


- Gia
đình Fany…


- Em
phải chịu trách nhiệm?


- Dạ…


- Em…
thật là! Sao có thể bừa bãi như vậy? – Soojin đánh mạnh vào tay Sooyoung –
unnie đã nói là chuyện tình cảm, nhất là chuyện ân ái không bao giờ được bừa
bãi mà!





Sooyoung ôm chỗ
đau, tròn mắt nhìn chị mình. Sau một hồi, Sooyoung mới phá ra cười, làm Soojin
càng giận:





- Hài
lòng lắm sao còn cười? Ba mẹ không giết em đi là may rồi! Hèn gì không dám nói!


- Không
phải! Trời ơi! – Sooyoung xua tay – em không có làm gì Fany hết. Thật ra là em
đang giúp cô ấy nữa là đằng khác!





Sooyoung thuật
lại mọi chuyện cho Soojin nghe. Sau khi nghe xong, Soojin lại nhìn Sooyoung,
rồi nhếch mép cười:





- Bé
cưng à!


- Đừng
gọi em như vậy! Mỗi lần unnie gọi em vậy là không bao giờ có chuyện tốt xảy ra!


- Theo
như unnie biết, em có tình cảm đặc biệt với Fany mà!


- Dạ…
chuyện qua rồi!


- Vậy
giờ là ai? – Soojin hấp háy mắt nhìn Sooyoung





Sooyoung trố mắt
ra nhìn, bực bội nói:





- Không
có!


- Nói
dối! – Soojin nhe răng cười – theo lời em nói, và cách cư xử của em, unnie thừa
biết em đang dành tình cảm cho ai đó. Đúng không, bé cưng?


- Không
có mà!


- Tốt
thôi! Em không nói cũng được, unnie cũng sẽ không nói với ba mẹ chuyện khó xử
của em giùm đâu, cứ để em tự lo liệu.


- Soojin
unnie! – Sooyoung nài nỉ - giúp em đi, unnie biết cách nói chuyện với ba mẹ mà!


- Ừ
thì biết. Nhưng đương sự không kể hết cho luật sư thì làm sao luật sư biện hộ
giúp chứ!


- Unnie
làm diễn viên nhạc kịch chứ có phải luật sư đâu! – Sooyoung nhăn nhó


- Vai
diễn sắp tới của unnie là một luật sư, unnie đang tập nhập vai! - Soojin nhún
vai


- Yah!
– Sooyoung gào lên bất lực trong khi Soojin lại nhe răng cười


- Ai
nào?


- Lee
Sunny! Được chưa? – Sooyoung thở khì khì





Soojin tròn mắt,
chống cằm vẻ tò mò:





- Sao
unnie chưa nghe nói tới bao giờ? Cô ấy là ai? Tên quen quen…


- Cô
ấy là Tổng biên tập báo Fashionista. Stylist khá nổi tiếng trong làng thời
trang. Unnie làm sao biết được.


- Sao
không chứ? – Soojin trề môi – unnie cũng có coi báo đó mà, hèn gì thấy tên
quen. Nhưng sao em không tỏ tình đi?


- Cô
ấy… yêu người yêu cũ của Fany…





Mất một chút
thời gian để Soojin phân tích câu nói vừa rồi. Sau khi hiểu ra, Soojin nhìn
Sooyoung đầy thương cảm:





- Hiểu
rồi bé cưng! Unnie sẽ nói chuyện với ba mẹ về vấn đề của em. Chỉ cần ba mẹ đóng
kịch thôi đúng không?


- Dạ
đúng!


- Ok,
với một điều kiện! – Soojin mỉm cười





Sooyoung thở
dài thườn thượt, biết ngay bà chị già sẽ không tốt bụng vậy mà.





- Dạ,
điều kiện gì?


- Em
lo mà mang Lee Sunny về ra mắt gia đình! Nếu là tình yêu thật sự thì đừng để
vuột mất cô ấy, bé cưng ạ! – Soojin với tay nựng hai má Sooyoung đầy âu yếm
cộng bạo lực





--------------





Trời
bên ngoài đột nhiên mưa. Cũng may là vào tầm tối. Sunny đang ở nhà. Trời mưa
luôn làm tâm trạng cô u uất. Thỉnh thoảng Sunny cũng thích ngắm mưa, nhưng đi
trong mưa thì tuyệt đối không. Cũng có thể do cô là Ánh Nắng nên trời mưa làm
mất đi năng lượng của cô.





Trong
căn hộ nhỏ ở tầng 12, tivi đang mở với âm lượng khá to, đang chiếu một chương
trình phim sitcom nào đó. Chủ nhân căn hộ đang ở trong bếp. Nấu ăn. À chính xác
hơn là nấu mì. Sunny vốn không thích lửa, nên chẳng khi nào nấu ăn. Nước sôi
cũng là nấu từ ấm điện. Căn hộ của Sunny có bếp chẳng qua là do thiết kế hàng
loạt thôi, chứ mà cho Sunny thiết kế thì chẳng cần bếp, cần cái bàn ăn với chỗ
để thức ăn nấu sẵn là được rồi. Nước sôi, Sunny nhanh nhẹn đổ vào mì rồi bê cái
tô nghi ngút khói ra phòng khách. Vừa ăn mì nóng vừa xem tivi trong khi bên
ngoài mưa xối xả - còn gì thích bằng chứ!





Sau
một hồi húp sì soạt thì cũng xong bữa tối, Sunny quăng tô, đũa các thứ vào bồn
rửa rồi thoải mái nằm dài ở sofa xem tivi. Cũng cả tuần rồi Sunny không liên
lạc với Taeyeon, cũng không phải là tránh mặt hay gì, mà Sunny đang trong một
tâm trạng không tốt, cô không muốn Taeyeon nhận ra điều đó. Sunny đã quyết định
sẽ chôn sâu tình cảm dành cho Sooyoung, giờ có nói ra hay có ai biết cũng không
ích gì, cho nên cứ để nó là một bí mật
của riêng cô. Cô nghĩ như vậy sẽ tốt hơn.





Điện
thoại reo, Sunny uể oải ngồi dậy nghe máy:





- Xin
chào?


- Con
gái, là mẹ đây!


- Mẹ!
– Sunny sử dụng aegyo trời phú – con nhớ mẹ quá đi ~~~~


- Aigoo,
con bé này – bà Lee bật cười, bà nhớ đứa con gái út này chết mất – con đang ở
nhà hả?


- Dạ,
con đang ở nhà, trời đang mưa mẹ à.


- Có
sấm chớp gì không con?


- Dạ
không – Sunny nhe răng cười – hè này con sang Mỹ chơi với ba mẹ nha. Con nhớ ba
mẹ quá!


- Mẹ
cũng định nói vậy – giọng bà Lee hài lòng – à mà… chuyện hôn nhân…


- Mẹ
ơi! Con còn trẻ mà, con chưa có người yêu nữa mà mà mẹ cứ nói chuyện đó.


- Cô
gần 30 rồi, cô Lee ạ! Mẹ thấy Taeyeon nó tốt lắm, hai đứa lại thân nhau, sao
không tới luôn đi?


- Vì
thân quá đó! Con với Taeyeon không có yêu nhau được đâu…





Sau một hồi bị
tra tấn về cái màn kết hôn đó, Sunny cũng được tạm tha. Chán nản, Sunny lại lôi
cái PS3 ra chơi game. Cô quý cái máy này lắm, ngoài lý do cô là người nghiện
game ra thì máy này là do ông ngoại tặng. Sunny hạnh phúc khi luôn là bảo bổi
của cả gia đình. Tự nhiên Sunny nghĩ mình khờ quá, khi không về Hàn Quốc sống
một mình cô đơn… Đã vậy yêu ai cũng đơn phương… Số phận Sunny thê thảm quá mà…





Chuông cửa reo.
Sunny ngước nhìn đồng hồ. Bây giờ là 11g đêm rồi, ai mà lại tìm cô giờ này chứ?
Không lẽ cướp? Không thể nào, khu chung cư này là chung cư cao cấp, muốn vào
đều phải thông qua bảo vệ. Taeyeon? Càng không thể nào, Taeyeon giờ này chắc
chắn đang ngập lặn trong đống hình ảnh ở phòng tối. Sunny luôn biết rõ lịch làm
việc của Taeyeon. Muốn biết là ai thì chỉ việc ra mở cửa thôi mà =”= ngồi suy
đoán làm gì. Sunny nhón chân nhìn qua lỗ mắt thần. Cô chớp mắt không tin nổi.
Là Choi Sooyoung. Chính là Sooyoung đang đứng trước cửa nhà, một tay chống vào
tường, đỡ trọng lượng cơ thể, đầu thì gục xuống. Sunny nhanh chóng mở cửa.





- Sooyoung!
– Sunny đỡ lấy Sooyoung


- Sunny!
– Sooyoung nhe răng cười ngố, người nồng nặc mùi rượu.


- Cô
làm sao vậy? Sao say tới nỗi này?


- Tôi
không say! Tôi tới thăm cô mà! – Sooyoung lắc đầu nguầy nguậy, làm cả hai loạng
choạng suýt ngã


- Được
rồi, vào nhà đã!





Dùng hết sức
bình sinh, Sunny mới mang được Sooyoung vào phòng khách. Thả Sooyoung xuống
sofa, Sunny thở hổn hển.





- Cô
ăn cái gì mà nặng thế? … mà quên mất, cái gì cô chẳng ăn!





Sunny đi lấy
khăn, lau mặt cho Sooyoung, rồi rót một ly trà nóng. Cô đỡ Sooyoung dậy uống
trà để giải rượu. Sau khi Sooyoung đã ngoan ngoãn nằm dài trên sofa, mắt nhắm
hờ, lim dim, Sunny mới ngồi kế bên, nhẹ nhàng hỏi:





- Cô
uống nhiều lắm sao?


- Có
một chút…


- Sao
phải say tới vậy? Có chuyện buồn à?


- Ừ…
- Sooyoung lấy tay che mắt


- …
có muốn kể tôi nghe không?





Sooyoung không
trả lời, chỉ nằm im, hơi thở đều đặn. Sunny ngồi im nhìn Sooyoung. Gương mặt
này Sunny nhớ đến mỗi phút. Dù đã lâu rồi không gặp nhau, Sunny vẫn nhớ như in
từng đường nét. Ừ thì lần đi dự khai trương Hermes có gặp, nhưng cả hai vội
lướt qua nhau, chẳng đủ thời gian để ngắm nhìn gương mặt mình luôn nhớ tới. Bàn
tay này Sunny luôn ước có một lần được nắm lấy, được đan tay mình vào ấm áp.
Nhưng Sunny còn đủ tỉnh táo để nhận ra rằng Sooyoung không thuộc về cô. Họ khi
bắt đầu là đối tác, và bây giờ cũng là đối tác, mãi mãi cũng sẽ chỉ là đối tác
của nhau…





Sunny thở ra rồi
nói:





- Nhà
tôi không có phòng cho khách, cô chịu khó ngủ ở đây nhé! Giờ cũng khuya rồi, về
không an toàn đâu. Tôi đi lấy cho cô cái chăn để đắp!





Sunny vừa đứng
dậy thì tay cô bị nắm lấy, rồi bị kéo mạnh xuống. Sunny chới với ngã, nhưng
không đau mà lại êm, có người đỡ cô. Chưa kịp định thần thì môi cô đã bị chiếm
lấy. Sunny mở to mắt. Sooyoung đang hôn cô.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu Apr 18, 2013 10:24 pm

Au's note: chap này hơi ngắn hơn các chap trước :D nhưng au muốn cắt ngay khúc này cho nó hợp lí thôi :D mọi người xem xong nhớ góp ý và thank cho au nhaaaaaa ~~~~~ cảm ơn nhiềuuuuu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
maianh270391
Newbie

avatar

Post : 32
Coins : 1730
Thanked : 10
Join date : 04/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu Apr 18, 2013 10:33 pm

há há cuối cùng Sò thiếu gia đã chủ động hôn bé Sún cưng rồi
au cho 2 couple trở lại với nhau nhen
chứ nhìn họ như thế cũng tội nghiệp quá à :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shin_iu_soshi
Member 5
Member 5

avatar

Post : 502
Coins : 2612
Thanked : 311
Join date : 17/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Fri Apr 19, 2013 12:41 pm

tem~~~~~
happy quá đi ah~~~ ,cuối cùng thì Soo thiếu gia cũng đã chịu chủ động rồi nha~~ ,còn couple Taeny thì...
au mau cho hết drama đi nha~~~
Pi ét :tkz au nhìu hehe ,cơ mà mau mau ra chap nha
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
truyen_tranh85
Newbie

avatar

Post : 81
Coins : 1914
Thanked : 38
Join date : 29/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Fri Apr 19, 2013 10:22 pm

Soo phải nói thẳng tình cảm của mình thì Sun mới biết được chớ :gau19: khúc hấp dẫn... :gau18: tiếp nha au :gau16:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
love_sothieugia
Member 2
Member 2

avatar

Post : 200
Coins : 1953
Thanked : 12
Join date : 07/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Fri Apr 19, 2013 11:08 pm

aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

hok chịu âu hok chịu âu, t chờ lâu lém ùi mí có đc ngày nì jk mừ âu nỡ neo cut ngay đoạn hấp dẫn thế kia hử


:gau34: :gau34: :gau34: :gau34:

huhu hok chịu âu , puk wá yk hà âu ác lém oh nghe hức hức

âu mừ hok ra chap mi' là jận âu lun đó



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Sun Apr 28, 2013 10:17 pm

Chap 18





Sunny
mở to mắt. Sooyoung đang hôn cô. Một tay Sooyoung đỡ lấy lưng, một tay đặt lên
cổ Sunny. Mắt Sooyoung nhắm chặt, môi bao trọn lấy môi cô, miết nhẹ. Nụ hôn nhẹ
nhàng nhưng nóng bỏng. Sunny cố gắng đẩy Sooyoung ra. Càng đẩy thì Sooyoung
càng siết chặt lấy cô. Sooyoung còn cắn nhẹ môi cô, chờ đợi một nụ hôn sâu hơn.
Sunny dùng hết sức đẩy một cái thật mạnh. Vừa thoát khỏi Sooyoung, cô đã đứng
dậy thật nhanh:





- Choi
Sooyoung! Cô làm gì vậy chứ?


- Tôi
hôn em!


- Cô
điên rồi sao? Tôi không phải Tiffany!


- Em
là Lee Sunny! – Sooyoung nói, mắt nghiêm túc nhìn Sunny


- Vậy
sao còn làm vậy? Tôi không thích đùa như vậy đâu!


- Tôi
không đùa, tôi yêu em!





Sunny vẫn chưa
nghe hiểu câu nói vừa rồi thì Sooyoung lại ôm lấy cô, tham lam chiếm lấy môi cô
lần nữa. Sooyoung ép Sunny vào tường, hai tay ghì chặt lấy vai, ấn mạnh môi
mình vào môi Sunny.





Nụ hôn này là
những gì Sunny chờ đợi… nhưng nó không phải diễn ra như thế này… Phải là một nụ
hôn lãng mạn, với một Sooyoung hoàn toàn tỉnh táo, không chất cồn, với một
Sooyoung hoàn toàn là của Sunny, chứ không phải một Sooyoung-của-Tiffany. Còn
bây giờ… Sooyoung đang say tí bỉ… dù có nhận ra Sunny đi nữa cũng đâu chắc được
Sooyoung có biết mình đang làm gì không… “Choi Sooyoung, cứ phải hành hạ tôi
thì cô mới hài lòng sao?” Nước mắt Sunny chảy dài…





Sooyoung đột
nhiên nới lỏng vòng tay, buông Sunny ra, cô lết tới sofa và ngồi phịch xuống.
Sooyoung cảm nhận được nước mắt của Sunny chảy ướt mặt mình. Sunny từ tư thế
đứng, dựa tường ngồi bệt xuống sàn, nước mắt vẫn chảy. Sooyoung không nói gì,
chỉ im lặng nhìn Sunny. “Cô ấy khóc vì mình hôn cô ấy?” Vậy trong lòng Sunny
hoàn toàn không có Sooyoung sao? Phải mượn chút cồn thì Sooyoung mới đủ can đảm
mò tới đây. Vốn dĩ Sooyoung muốn uống rượu để say, để không còn nhớ Sunny nữa,
để giấc ngủ đêm nay tới dễ dàng hơn. Vậy mà càng uống càng tỉnh, và nụ cười của
Sunny càng hiện rõ trong đầu. Sooyoung bỏ hết tất cả, chạy ào tới đây, chạy
theo tiếng con tim mình… Vậy mà… được gì chứ? Sunny hoàn toàn không chấp nhận
Sooyoung… Nước mắt của cô ấy… là thứ chất lỏng gì mà có thể khiến tim Sooyoung
nhói lên từng hồi như vậy…





- Tôi…
xin lỗi… - Sooyoung khó khăn nói từng tiếng





Sunny ngước mắt
lên nhìn Sooyoung, rồi đứng dậy:





- Tôi…
chỉ là… bỏ đi, cô say mà…


- Tôi
không say!


- …
người say thường không nhận mình say… Cô cứ ngủ đi, tôi vào trong.


- Sunny
à…


- Tuần
sau là ngày đính hôn rồi, phải giữ sức khỏe chứ. Nhìn cô có vẻ mệt mỏi lắm. Ngủ
đi! Tôi không sao đâu!





Sunny bước vội
vào phòng. Sooyoung chỉ biết nhìn theo, không nói được gì nữa. Có lẽ cả hai
người có duyên nhưng không có phận. Sooyoung nằm xuống sofa, gác tay lên trán.
Có lẽ đây là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất Sooyoung ở trong nhà Sunny.
Sooyoung đưa mắt nhìn khắp phòng. Cô sẽ ghi nhớ nơi này thật kĩ, để mỗi khi nhớ
Sunny, cô sẽ dễ dàng liên tưởng hơn. Choi Sooyoung điên mất rồi!





--------





Khi
Sooyoung vừa chợp mắt được một tí thì trời sáng. Cô nghe tiếng Sunny chuẩn bị
ra khỏi nhà. Sooyoung giả vờ đang ngủ say, không nhúc nhích, chỉ lắng tai nghe.
Khoảng 10 phút sau, Sunny ra khỏi nhà. Sooyoung chầm chậm mở mắt, nhìn đăm đăm
vào cửa ra vào với tâm trạng trống rỗng. Thì ra đây là cảm giác bị bỏ rơi…
Sooyoung ngồi dậy, đi rửa mặt. Trên bàn ăn có kẹp một tờ giấy. Sooyoung mở ra
xem:





“Tôi
đi làm, khi nào thức có thể ăn mì trong tủ. Xin lỗi vì nhà không có thức ăn.
Nhớ mua thuốc giải rượu uống nhé. Hẹn gặp lại.”





Sooyoung
gấp tờ giấy làm đôi rồi cẩn thận cho vào túi. Nhìn quanh nhà, Sooyoung hít một
hơi lấy can đảm rồi mở cửa phòng ngủ. Căn phòng khá gọn gàng và sạch sẽ. Cạnh
giường ngủ có một tủ nhỏ và bên kia là kệ sách. Kệ sách gì mà toàn để đĩa game.
Sooyoung phì cười. Đối diện giường ngủ là một tivi khá to, bên dưới là một cái
bàn đặt máy chơi game. Bàn làm việc cũng gọn gàng, giấy tờ vẽ vời để một góc,
bài viết để một góc. Sooyoung mở một vài trang giấy vẽ, Sunny vẽ rất đẹp, những
thiết kế của cô ấy rất bắt mắt và cá tính. Thảo nào cô ấy sớm thành công.
Sooyoung xoay qua, ngồi ở mép giường rồi đưa tay mơn man khắp mặt giường. Hơi
ấm của Sunny vẫn còn. Căn phòng này tỏa ra một mùi hương dễ chịu và quen thuộc.
Tim Sooyoung khẽ run lên khi mùi hương đó bao trùm khắp các giác quan của mình.
Phía trên đầu chiếc tủ nhỏ cạnh giường có để vài ba bức ảnh. Sooyoung nhìn và
bắt đầu đoán. Có lẽ đây là ba mẹ của Sunny, ông bà của Sunny, hai chị gái. Có
lẽ đây là Sunny lúc còn nhỏ, cô nhóc nhỏ xíu mặc đầm trắng ngang gối, ngước mặt
nhìn ai đó bên cạnh, miệng thì cười toe toét. Thật đáng yêu! Và bức ảnh cuối,
không cần đoán, đây là Kim Taeyeon… Sooyoung nhanh chóng bắt mình dứt mắt khỏi
các bức ảnh, hộc tủ phía dưới để hở. Sooyoung tò mò mở ra xem. Một cuốn sổ… có
một cây bút kẹp giữa cuốn sổ ấy. Sooyoung lướt mắt qua trang giấy chỉ vỏn vẹn
một dòng chữ: “Mình chìm đắm mất rồi. Làm sao đây?” Sunny chìm đắm? Ai? Cái gì?
Kim Taeyeon sao? Chắc là vậy rồi… Sooyoung nhếch mép cười rồi cất cuốn sổ lại
chỗ cũ. Vừa định đứng dậy thì Sooyoung bị thu hút bởi một thứ trong hộc tủ. Một
sợi dây đeo tay. Màu cam. Hơi cũ. Vô cùng quen thuộc. Sooyoung ngẩn ra vài phút
nhìn chằm chằm sợi dây vừa thấy rồi run run cầm nó lên… Trời đất ơi… Chúa ơi…
đây là… của Sooyoung tặng cho cô bé năm nào…





-
Bạn ơi! Đừng khóc
nữa mà!



-
Mẹ mình nói, mình
là ánh nắng mặt trời! Có ánh nắng rồi, thì không việc gì phải sợ nữa! Sao bạn
khóc vậy? Mẹ mình nói, khóc nhiều không cao lên được đâu! Nên mình không bao
giờ khóc nhè!









-
Tặng cậu này, ánh
nắng mặt trời!






Kí ức này đến
bây giờ Sooyoung vẫn còn nhớ rất rõ. Cô bạn nhỏ da trắng, thấp người, nụ cười
rạng rỡ, tỏa ánh hào quang! Ánh nắng của tuổi thơ Sooyoung! Sunny là cô bạn đó?
Sunny là ánh nắng? Ừ thì Sunny là Nắng, nhưng mà có phải là ánh nắng đó không?
Hay là sự trùng hợp? Có biết bao nhiêu sợi dây đeo tay giống như vầy chứ?
Sooyoung không biết. Sợi dây đó là của bà tặng cho Sooyoung, tất nhiên Sooyoung
quý nó lắm, nhưng vì cô bạn ánh nắng là ân nhân nên Sooyoung mới tặng lại. Ừ mà
còn vì cô bạn ánh nắng rất đặc biệt… Đặc biệt thế nào Sooyoung không rõ… Chỉ
biết mình cứ bị hút vào… Sooyoung đặt sợi dây trở lại vào hộc tủ. Ngồi thừ ra,
Sooyoung định gọi cho Sunny, nhưng có lẽ Sunny không muốn nói chuyện với cô sau
sự việc tối hôm qua. Thở dài mệt mỏi, Sooyoung đứng dậy, viết nhanh một từ note
nhỏ cho Sunny rồi đi khỏi nhà.








------------------





Taeyeon
đang say. Tiếng nhạc xập xình của quán bar không làm Taeyeon thấy thoải mái hơn
một chút xíu nào, trái lại, tiếng cười đùa, tiếng thủ thỉ của những cặp đôi gần
đó, tiếng nói chuyện của mọi người làm Taeyeon cáu. Cái quái gì thế? Trong khi
Kim Taeyeon đang đau khổ đến cùng cực thì ai cho phép bọn họ vui vẻ? Bọn họ đâu
có biết sự đau đớn này hả? Nó đau thấu tim gan đấy, từng tế bào đang vỡ ra,
từng mạch máu muốn nổ tung cho rồi. Sống làm gì? Taeyeon không muốn tồn tại
nữa, không còn ý nghĩa. Tất cả ý nghĩa của cuộc sống này sắp rời xa Taeyeon
rồi… Không phải, đã rời xa rồi còn đâu… Đôi mắt cười đó… phải là một kho báu
của riêng Taeyeon thôi… Nụ cười đó… phải dành riêng cho mình Taeyeon thôi… Bờ
vai Taeyeon chỉ để cho một người đó dựa vào mà thôi… Niềm vui của Taeyeon chỉ
được nhân lên gấp ngàn lần khi chia sẻ cùng người đó mà thôi… Bàn tay của
Taeyeon chỉ muốn nắm lấy một bàn tay của người đó mà thôi…





Flashback





Sau
cả chục cuộc gọi, cuối cùng Tiffany mới chịu gặp Taeyeon. Quán cà phê này lúc
trước là điểm hẹn yêu thích của hai người bọn họ. Vậy mà bây giờ, nó ngột ngạt
đến khó tả. Vẫn ngồi đối diện nhau, vẫn cái bàn cạnh cửa sổ quen thuộc, vẫn là
hai con người đó… nhưng tất cả không còn ở vị trí ban đầu nữa, thay đổi hết
rồi.





Taeyeon ngước
mắt nhìn Tiffany. Cô ấy đang nhìn ra cửa sổ, tóc che khuất nửa gương mặt khiến
Taeyeon không đoán được cô ấy đang nghĩ gì. Taeyeon khẽ khuấy tách cà phê nghi
ngút khói, khó khăn sắp xếp lời nói. Tiffany tự nhiên lên tiếng làm Taeyeon
giật mình:





-
Hẹn tôi ra đây có việc gì? Sao im lặng từ nãy giờ?


-
… - Taeyeon không biết nói gì nữa – tôi… tôi muốn gặp
em…


-
Chỉ vậy thôi? – Tiffany cao giọng


-
Không… nghe nói cuối tuần này là lễ đính hôn…


-
Phải… - Tiffany gật đầu – nhưng… tôi đã gửi thiệp…


-
Ừ, tôi có nhận được – Taeyeon nhanh chóng đáp





Taeyeon nhìn
Tiffany, thu hết can đảm nhìn vào đôi mắt ấy. Tiffany không tránh ánh mắt của
Taeyeon, cô im lặng nhìn lại. Taeyeon có cảm giác ánh mắt đó buồn da diết lắm. Taeyeon
nhớ gương mặt này đến không thở được nữa. Taeyeon muốn ôm cô ấy vào lòng… nhưng
mà… Hai người cứ nhìn nhau như vậy, sau một khoảng thời gian không xác định,
Taeyeon khẽ nói:





-
Chúng ta… có thể nào… trở lại với nhau không?





Tiffany nhìn
Taeyeon, mắt mở to, hơi ngỡ ngàng… Cô ngàn lần muốn nói “có”, nhưng bây giờ còn
có thể không? Hai người vô tình đi xa nhau quá rồi, đâu phải nói quay lại là
quay lại, còn Sunny? Còn Sooyoung? Còn gia đình cô? Còn nhiều thứ khác nữa?
Chưa kịp nói gì, Tiffany lại nghe giọng buồn buồn của Taeyeon:





-
Chắc là… không thể, phải không em? Tôi đã muốn là người
sánh bước cùng em vào cuối tuần này, người đó nên là tôi. Nhưng tôi lại vô
dụng, không làm được. Tôi ngu ngốc và tự cao. Tôi ngu ngốc vì đã đánh mất em,
tôi tự cao khi đã nghĩ tôi có thể sống tốt nếu thiếu em. Sự thật là tôi không
làm được. Tôi giả vờ rằng mình ổn, rằng mình mạnh mẽ, rằng mình cao thượng.
Thật sự tôi muốn vỡ ra, tôi muốn em là của riêng tôi, tôi từng ước rằng có thể
tự tay đánh chết Choi Sooyoung… Tôi xin lỗi… Tôi đáng bị như thế này, phải
không? Bây giờ tất cả những gì tôi nên nói là chúc em hạnh phúc… Tôi không muốn
nói đâu, nhưng vì tôi tự cao, tôi đành phải nói. Tiffany à, chúc em hạnh phúc!





Vừa nói xong,
Taeyeon bật dậy chạy ra khỏi quán cà phê, nhanh như chớp. Taeyeon không muốn
Tiffany thấy mình khóc thảm hại như một đứa trẻ, không muốn cô ấy thấy mình thê
thảm thế nào. Quá đủ rồi, niềm kiêu hãnh này bị tổn thương quá đủ rồi!





End flashback








Nốc
cạn ly rượu trên tay, Taeyeon bật khóc. Giữa biển người bát nháo, nhảy nhót,
thưởng thức thú vui cuộc sống, có người còn hạnh phúc ôm hôn nhau, có người bật
cười với trò đùa của bạn, giữa tiếng nhạc sàn kích thích ham muốn nhảy nhót của
mọi người, một mình Taeyeon ngồi trong góc, chân co lên ghế, tay ôm lấy chân,
gục mặt lên đầu gối mà khóc. Cô khóc cho bản thân mình, khóc cho tất cả sự mạnh
mẽ vừa qua, khóc cho những giờ phút vui vẻ giả tạo mà cô đã gồng mình đóng kịch
từ khi Tiffany rời khỏi mình. Taeyeon khóc cho tình yêu đẹp đến ngỡ ngàng, khóc
cho mối tình chết yểu, khóc cho mọi thứ, mọi lời hứa, mọi cử chỉ âu yếm, mọi nụ
hôn, mọi hơi ấm đã từng có cùng nhau. Lần này nữa thôi, lần cuối cùng Taeyeon
thực sự sống. Cái chết đối với Taeyeon bây giờ không đáng sợ, nhưng nó vô
nghĩa. Nếu Taeyeon chết, Tiffany có quay lại được không? Taeyeon có thể cùng
Tiffany sống vui vẻ trọn đời không? Hoàn toàn không. Vậy chết làm gì? Cứ sống
thôi, nhưng là sống một cuộc sống vô nghĩa, nhạt thếch. Vậy đi, hôm nay là lần
cuối Taeyeon còn có cảm giác, sau này sẽ không đau, không buồn, không khổ,
không vui cũng không hạnh phúc. Taeyeon cũng không cần cảm giác nào hết.





----------








Chung
cư cao cấp Hando, tầng 9, căn hộ số 27. Sunny đang ngồi trong phòng khách,
thỉnh thoảng lại ngóng nhìn vào phòng ngủ, canh chừng người đang ngủ trong đó.
Không thấy động tĩnh, Sunny lại trở về tư thế ngồi bó gối trên sofa, nghĩ ngợi.
Taeyeon lăn ra bệnh hai ngày nay rồi. Hai ngày trước, 2 giờ sáng Taeyeon gọi
cho Sunny trong tình trạng say bét nhè không còn biết trời trăng gì nữa.
Taeyeon nằm dài trước cửa nhà đợi Sunny. Có trời biết Sunny hốt hoảng thế nào.
Cô cứ tưởng Taeyeon xỉu, hóa ra là say. Sáng hôm sau, Sunny dùng hết sức lôi
Taeyeon xuống căn hộ của cô ấy. Taeyeon đi không nổi, không say nhưng bệnh.
Sunny gọi bác sĩ đến khám, bác sĩ nói Taeyeon bị suy nhược, cần nghỉ ngơi và ăn
uống bồi bổ. Sunny thở dài nhìn Taeyeon không còn đủ sức ngồi dậy ăn cháo. Bác
sĩ phải truyền nước biển và dặn nếu Taeyeon không tiến triển thì phải đưa ngay
đến bệnh viện. Sunny biết, Taeyeon không muốn đến đó. Taeyeon muốn bản thân như
thế này để quên đi nỗi đau trong lòng mình.





Mỗi phút Taeyeon
giả vờ mạnh mẽ Sunny biết chứ, biết hết nhưng làm gì bây giờ? Làm gì khi mà
Sunny cũng đang như vậy? Taeyeon yêu Tiffany bao nhiêu thì Sunny cũng yêu
Sooyoung bấy nhiêu, Sunny đủ tự tin để nói tình cảm của cô không hề kém cạnh
bọn họ. Taeyeon giỏi giả vờ thì Sunny cũng giỏi đóng kịch – bọn họ là một cặp
bài trùng. Liều thuốc duy nhất Taeyeon cần bây giờ là Tiffany, vậy là đủ. Sunny
có nên gặp Tiffany không nhỉ? Cô ấy không ưa cô, cô biết. Cô ấy hiểu lầm cô và
Taeyeon. Giờ đi gặp, cô ấy có đồng ý không? Nếu đồng ý đi nữa, có tin lời Sunny
không? Hay lại mang danh giả tạo?





Nếu
Tiffany không tin lời Sunny, vậy rồi Taeyeon vẫn đau khổ… Còn nếu Tiffany tin,
thì lễ đính hôn sẽ bị hoãn, đúng không? Không hoãn, Taeyeon sẽ cũng vẫn đau.
Còn nếu hoãn, Sooyoung sẽ ra sao? Lễ đính hôn chỉ còn vài ngày nữa là diễn ra. Sooyoung
yêu Tiffany và Sooyoung mong đợi ngày đó, Sunny biết chứ. Hạnh phúc sắp đến tay
mà còn vuột mất, Sooyoung sẽ đau khổ lắm. Sunny không muốn thấy Taeyeon như thế
này, cũng không muốn thấy Sooyoung lâm vào tình trạng tương tự… Làm sao đây?
Sunny bế tắc rồi… Rốt cuộc thì tại sao bốn người họ lạ rơi vào cái trò chơi ác
nghiệt này của số phận?





Thở
dài một cái nữa, rồi dựa đầu vào ghế, Sunny nhắm mắt tìm chút sức lực. Điện
thoại reo. Sunny miễn cưỡng nhìn vào màn hình, là Sooyoung. Sao lại gọi cho cô
vào lúc này? Ngay lúc này? Ngay lúc tâm trạng cô bất ổn nhất? Sunny ngập ngừng
bấm từ chối. Cô không muốn đối mặt với bất cứ ai liên quan đến chuyện này nữa,
thậm chí cả Taeyeon nếu như cô có thể. Nhưng Sunny không thể bỏ mặc Taeyeon trong
tình trạng này. Điện thoại lại reo, lại là Sooyoung. Sunny đành nghe máy:





-
Xin chào?


-
Tôi đang ở công viên gần nhà em, gặp nhau một chút được
không? – giọng Sooyoung cũng không mấy tỉnh táo, lại uống say rồi.


-
Tôi xin lỗi, tôi không thể đi. – Sunny cắn môi


-
Một lần nữa thôi… tôi xin em…


-
Taeyeon đang bệnh, tôi không đi đâu được đâu. Xin lỗi…


-
… - Sooyoung im bặt rồi lát sau mới khó khăn nói – vậy…
xin lỗi đã làm phiền… tạm biệt em… Lee Sunny…





Sunny chưa kịp
nói gì thì đầu dây kia đã ngắt máy. Đột nhiên cô cảm thấy có lỗi và căm ghét
bản thân mình. Sao không chạy ngay đến với Sooyoung? Sao lại quá lý trí trong
chuyện tình cảm tới vậy? Sao không bất chấp tất cả, bất chấp ai có đau khổ,
miễn mình có được người mình yêu là được? Là kẻ thứ ba, sao không sánh một vai
phản diện cho hoàn hảo vào, mà lại mờ nhạt và cam chịu thế này chứ? Sunny cười
khẩy bản thân mình rồi mệt mỏi đứng dậy, cô muốn vào thăm chừng Taeyeon. Vừa
xoay người lại thì đã thấy Taeyeon đứng ở đó, ngay cửa phòng.





-
Mình suýt rớt tim ra ngoài vì cậu đó, Kim Taeyeon! –
Sunny gắt nhỏ


-
Xin lỗi, mình cũng vừa định gọi cậu…


-
Cậu đỡ hơn chưa? – Sunny đi tới, dìu Taeyeon đến sofa


-
Mình đỡ hơn rồi – giọng Taeyeon khào khào – mình định
uống nước.


-
Ngồi đó đi, mình lấy cho – Sunny nhanh chóng vào bếp
lấy nước rồi trở ra – lát nữa cố ăn cháo rồi uống thuốc.


-
Mình ghét nó.


-
Không uống thì phải đi bệnh viện, cậu chọn đi! – Sunny nghiêm
mặt


-
Mình uống thuốc! – Taeyeon yếu ớt nói – nhưng mình cảm
thấy khỏe hơn nhiều rồi, không sao đâu. Cậu đừng lo nữa!


-
Nếu muốn mình không lo nữa thì mau khỏe mạnh nhanh đi,
ngoan ngoãn nghe lời mình mà ăn cháo uống thuốc đầy đủ!


-
Mình bây giờ có thể đánh người rồi, khỏe lắm! – Taeyeon
nhe răng cười





Sunny bật cười
rồi đánh nhẹ vào vai Taeyeon một cái. Cô đứng dậy lần nữa, rồi đi vào bếp chuẩn
bị cháo và thuốc cho Taeyeon. Cô hoàn toàn không biết rằng, câu nói vừa rồi của
Taeyeon không chỉ đơn giản là câu nói đùa…











--------------





Một
ngày trước lễ đính hôn…





Taeyeon
đang ở studio, mặc dù lời can ngăn của Sunny, Taeyeon vẫn muốn đi làm. Giờ mà
nằm dài ở nhà thì chỉ có nước phát điên vì nghĩ ngợi lung tung. Mấy hôm nghỉ
làm, công việc chất đống chờ cô giải quyết. Ngồi chỉnh lại hình cho khách mà
Taeyeon cứ nghĩ đâu đâu. Tâm trạng cáu bẳn, sáng giờ đã có mấy nhân viên bị
Taeyeon la, khiến Seohyun sợ khiếp vía. Đang loay hoay bực bội vì vừa chỉnh sai
mất một tấm ảnh, Taeyeon lầm bầm nguyền rủa cái sự lơ đễnh của mình, thì giọng Seohyun
e dè vang lên:





-
Taeyeon unnie…





Taeyeon quay đầu
lại, ngước mắt nhìn Seohyun:





-
Có chuyện gì?


-
Dạ… có người tìm unnie… - Seohyun có vẻ khá căng thẳng
khi nói chuyện với Taeyeon.


-
Ai?


-
Dạ… em không biết tên, nhưng có đến đây vài lần rồi… -
thấy Taeyeon cau mày, Seohyun nhanh chóng nói thêm – dạ, hình như là quản lý
của… dạ… của…


-
Tiffany? – Taeyeon cao giọng


-
Dạ, phải ạ!


-
… thôi được rồi, em cứ mời lên đây đi! Cảm ơn em!





Seohyun thở phào
rồi vừa đi vừa chạy. Cô sợ Taeyeon nổi nóng nếu mình nói gì sai rồi lại bị la. Cô
nàng khờ khạo không biết là dù có la ai thì la, Taeyeon không bao giờ nỡ la
Seohyun, Taeyeon thương Seohyun lắm, đứa em ngoan ngoãn, hiền lành như vậy,
Taeyeon làm sao có thể nặng lời chứ. Có tiếng gõ cửa, Taeyeon ngừng tay rồi đến
sofa ngồi:





-
Mời vào!





Sooyoung mở cửa
bước vào, sắc mặt không được tốt, có vẻ tiều tụy đi rất nhiều. Sooyoung gật đầu
chào Taeyeon rồi nhận được dấu hiệu của Taeyeon, liền ngồi đối diện Taeyeon.





-
Tìm tôi có chuyện gì?


-
Tôi muốn nói vài chuyện. – Sooyoung nói – nhưng chuyện
này nghe có vẻ điên rồ.


-
Cô cứ nói đi.





Sooyoung ngập
ngừng một lát rồi nói:





-
Sau này, cô có thể chăm sóc cho Sunny thật tốt được
không?


-
Cô lấy tư cách gì nhờ tôi như vậy? – Taeyeon hỏi ngay


-
Tôi… tôi không có… nhưng đó là chuyện tôi thật sự muốn
nhờ… chỉ có cô…


-
Choi Sooyoung! – Taeyeon lớn tiếng – đừng tưởng tôi
không biết! Mấy ngày trước, cô gọi điện đòi gặp Sunny và cô ấy không đồng ý.
Tôi đã tự hỏi, cô cần tìm Sunny để làm gì? Ngày mai là lễ đính hôn rồi mà hôm
nay lại đến nhờ tôi chuyện như vậy? Choi Sooyoung, cô muốn gì chứ?


-
Tôi chỉ muốn Sunny được hạnh phúc. – giọng Sooyoung
trầm hẳn


-
Lý do gì mà cô lại muốn vậy? Có tư cách gì? Sunny và cô
chỉ là đối tác đơn thuần, sao lại nhờ một chuyện như vậy? Đúng là điên rồ!


-
Phải… tôi đã nói ngay từ đầu là điên rồ mà! Tôi chỉ
muốn nhờ như vậy thôi!


-
Lý do gì chứ? – Taeyeon đứng dậy hét


-
Tôi yêu Sunny! – Sooyoung cũng đứng dậy, hét theo





Taeyeon thở hồng
hộc vì giận, mở to mắt nhìn Sooyoung. Sooyoung không có ý định tránh ánh mắt
của Taeyeon, trái lại còn cương nghị nhìn lại. Hai người cứ đứng nhìn nhau như
vậy. Sau một hồi, Taeyeon cười khẩy:





-
Đừng đùa!


-
Tôi không đùa! Tôi yêu Sunny!


-
Tôi nói đừng đùa với tôi kiểu đó!


-
Cô nghĩ tôi có đủ cảm tình với cô để đùa sao? Tôi không
đùa với người mà tôi không thích! Tôi nói thật, tôi yêu Sunny! – Sooyoung lặp
lại lần thứ ba





Taeyeon ngẩn ra
rồi cau mày, rồi dùng hết sức đấm vào mặt Sooyoung. Do bất ngờ, Sooyoung té ra
sàn. Cô ngồi dậy, chùi vết máu rỉ ra ở khóe miệng, không có ý định ăn miếng trả
miếng. Taeyeon nắm cổ áo Sooyoung:





-
Đồ tồi! Yêu Sunny, còn Tiffany thì sao?


-
Tôi đã từng yêu cô ấy, nhưng sau khi gặp Sunny, tôi đã
thay đổi!





Taeyeon đấm thêm
một cái vào má phải của Sooyoung, không đợi Sooyoung kịp ngồi dậy, Taeyeon xốc
Sooyoung dậy:





-
Vậy sao còn đính hôn với Tiffany?


-
Tôi phải đính hôn với cô ấy!


-
Hủy đi! Đừng làm khổ Tiffany!


-
Tôi không thể hủy!





Một cú đấm nữa
giáng vào má trái của Sooyoung. Taeyeon thở hồng hộc, nắm chặt tay mình, nếu có
thể, cô muốn đánh chết con người này mới hả giận.





-
Đính hôn là ý của Tiffany, không phải tôi! Tôi yêu
Sunny! Đánh tôi bao nhiêu cũng được, làm ơn giúp tôi chăm sóc cô ấy. Tôi không
ưa cô, nhưng chuyện chăm sóc Sunny tôi có thể tin ở cô…


-
Đánh ư? Tôi còn muốn giết kìa!


-
Giết chết tôi cũng được! Tôi cũng không muốn sống!
Sunny tránh mặt tôi rồi!


-
Đồ khốn!





Taeyeon nổi
giận, co tay định đánh Sooyoung, nhưng khi thấy Sooyoung chỉ đơn giản là nhắm
mắt chịu, Taeyeon thả lỏng nắm tay… Cô ngồi cạnh Sooyoung, im lặng nhìn con
người đang nằm đó, hai hàng nước mắt chảy dài xuống hai bên.





Taeyeon đứng
dậy, bỏ chạy thật nhanh. Cô cần tìm Tiffany.


Được sửa bởi banhmikepthit ngày Sun Apr 28, 2013 11:56 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
maianh270391
Newbie

avatar

Post : 32
Coins : 1730
Thanked : 10
Join date : 04/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Sun Apr 28, 2013 10:45 pm

hay quá đi
hay là Tae đổi vai với Soo đi, Tae làm chú rể bất ngờ xuất hiện trong lễ cưới
còn Soo về lại với Sun đi, thế là ok
chơi trò đuổi bắt tình iu này đúng là mệt mỏi thật đấy
hóng chap mới nhen au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Sun Apr 28, 2013 10:51 pm

maianh270391 đã viết:
hay quá đi
hay là Tae đổi vai với Soo đi, Tae làm chú rể bất ngờ xuất hiện trong lễ cưới
còn Soo về lại với Sun đi, thế là ok
chơi trò đuổi bắt tình iu này đúng là mệt mỏi thật đấy
hóng chap mới nhen au

Cảm ơn bạn, hehe [You must be registered and logged in to see this image.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
maianh270391
Newbie

avatar

Post : 32
Coins : 1730
Thanked : 10
Join date : 04/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Mon Apr 29, 2013 10:58 am

mình thik fic này lắm đó, lúc đầu xem liền 1 lúc 12 chap, xong rồi hóng từng ngày từng chap 1
au năng suất hơn cho mình chap mới nhé hihi :gau1:
SooSun couple lùn cao cực nhắng nhít mà trong đây thấy tội quá
còn TaeNy iu mà cứ phải dối lòng=>đau khổ :gau17:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
love_sothieugia
Member 2
Member 2

avatar

Post : 200
Coins : 1953
Thanked : 12
Join date : 07/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu May 02, 2013 11:32 pm

ôi chài ai âu làm mjh đau tim lên mất

seo cut lúc gay cấn hok jk nek

ôi chài cái lúc soo hôn sun mjh tưởng xong chuyện ùi chứ ai dề chưa đâu vào đâu cả, sun thì tiếp tục lại hiểu lầm, ôi thiệt là.

au đừng cóahành hạ tình ui của mjh nữa dc hok jk nhiu đí cũng đủ khổ lém rùi đó.

hy vọng tae sẽ nói ra đc những jk trog lòng mjh ngĩ zj fany , mjh tháy ý tưởng cảu pan jk trên trên đó hay đáy chứ, hôm tổ chức hôn lể chú rể sẽ là tae .

pay h chap 18 ui nhỉ mjh ngĩ chất fic cũng sắp end ùi pùn gê ýk


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Wed May 08, 2013 10:38 pm

Chap 19








Seoul bắt đầu
vào cuộc sống đêm đầy nhộn nhịp của mình. Seoul không bao giờ ngủ, xe cộ vẫn cứ
chạy tấp nập. Bây giờ chỉ khoảng 7 giờ tối thôi nhưng vì là tối thứ bảy nên
đường phố còn tấp nập hơn mọi khi. Từng đôi tình nhân nắm tay nhau dạo phố, ríu
rít như những đôi uyên ương hạnh phúc. Thoảng hoặc, Taeyeon thấy bản thân mình
trong những cặp đôi đó – đã từng đi qua chốn này, đã từng có những hành động
tương tự, đã từng hạnh phúc như vậy… Đèn xanh. Taeyeon cho xe chạy. Taeyeon cắn
môi kiềm dòng nước mắt đang làm ướt hết gương mặt trẻ con. Suốt cả ngày chạy
khắp nơi tìm Tiffany nhưng vô vọng. Cô ấy đã trốn đâu mất rồi. Taeyeon đã ngồi
mấy tiếng trước cửa nhà Tiffany, đã đến công ty, thậm chí đến nhà ba mẹ cô ấy
nhưng đều không tìm thấy. Có lẽ, số mệnh bắt buộc họ phải như vậy. Taeyeon điên
rồ nghĩ, có lẽ ngày mai nên tới phá hoại lễ đính hôn. Mất trí rồi. Ừ thì
Taeyeon cũng không đủ bình tĩnh để suy nghĩ bất cứ cái gì. Giao Tiffany cho bất
kì ai yêu cô ấy đã là khó khăn đối với Taeyeon rồi, đằng này Choi Sooyoung chết
tiệt kia còn dám nói không yêu Tiffany, vậy thì có chết Taeyeon cũng không thể
để chuyện đính hôn này xảy ra. Nhất định, mai phải đi phá hoại, có ngồi tù mấy
ngày cũng được.





Rẽ xe vào hướng
khu căn hộ, khi lái xe ngang qua công viên, Taeyeon thả hồn nhớ lại những giây
phút cả hai nắm tay nhau đi dạo. Hạnh phúc.





Tiffany ngồi ở xích đu, miệng cười tươi, đôi
mắt cong lên hình trăng khuyết. Đẹp hoàn hảo!






Nhưng sao lại có
một Tiffany khác ở đằng kia, cũng ngồi ở xích đu, ngước mặt nhìn vô định khoảng
trời xa nào đó, đôi mắt đẹp nhưng buồn đến nao lòng… Taeyeon lắc đầu xóa đi ảo
ảnh vừa thấy. Không thể để hình ảnh của Tiffany trong Taeyeon bớt hoàn hảo
được. Tiffany phải luôn vui, Taeyeon muốn ghi nhớ nụ cười đó đến suốt đời. Vậy
sao ảo ảnh vẫn còn? Thắng xe gấp, bất chấp xe đang ở giữa đường và có nguy cơ
chặn đường đi, Taeyeon căng mắt nhìn thật rõ. Là Tiffany. Bằng xương bằng thịt.






Taeyeon mở cửa
xe, hấp tấp chạy đến, đứng ngay trước mặt người kia. Tiffany hơi bất ngờ trước
sự xuất hiện của Taeyeon. Cô ngước mắt nhìn, miệng ú ớ. Taeyeon không thể nghĩ
ngợi lấy một phần giây nào. Taeyeon nắm tay Tiffany, lôi thật nhanh đến xe, đẩy
cô ấy vào trong, rồi chạy vòng ngồi vào ghế tài xế. Cô cho xe chạy, trước đó
còn cẩn thận khóa cửa xe, tránh việc cô nàng bên cạnh làm loạn.





Tiffany không
nói bất cứ một tiếng nào, chỉ im lặng ngồi đó cho Taeyeon chở đi đâu thì chở.
Taeyeon cũng không dám nói gì, sau cả ngày tìm kiếm, bỗng nhiên Tiffany lại
xuất hiện ngay trước mắt, Taeyeon vẫn chưa dám tin đây là sự thật, sợ mở miệng
ra thì tất cả sẽ tan biến hết. Xe cứ chạy. Vô định. Cứ chạy theo điều khiển của
người lái. Mà người lái thì cứ thao tác theo sự điều khiển của trí não. Trí não
đang tạm ngừng hoạt động. Tất cả những gì nó biết đến lúc này chỉ có Tiffany
Hwang.








Biển.





Theo quán tính,
Taeyeon đã lái xe tới biển. Họ từng đến nơi này làm một buổi hẹn hò lãng mạn.
Ngừng xe bên vệ đường rồi cả hai đi bộ xuống bãi biển. Tiffany thong thả đi
trước, Taeyeon bước phía sau, mê mẩn ngắm nhìn. Ra tới mép nước, Tiffany đột
nhiên quay người lại. Gió biển thổi lồng lộng, bầu trời đêm phía xa bao trùm
lấy Tiffany nhỏ bé, khiến Taeyeon chỉ muốn ôm lấy bảo vệ. Tiffany cất giọng
hỏi:





-
Sao lại chở tôi đến đây?


-
Tôi… à, không, Tae có chuyện cần nói với em.


-
Chuyện gì mà phải đi đến tận đây? Nói đi!


-
Choi Sooyoung tên đó lừa em! Sooyoung không yêu em nữa,
Sooyoung yêu Sunny! – nhắc đến là lại khiến Taeyeon nổi giận


-
Tôi biết! – Tiffany bình thản nhún vai


-
Em biết? Mà vẫn đồng ý đính hôn? Tiffany, em mất trí
rồi! Đừng làm vậy!


-
Đành phải vậy thôi, tôi không còn cách nào khác!


-
Tiffany! – Taeyeon nghiêm giọng – làm ơn, đừng hủy hoại
hạnh phúc của mình.





Tiffany nhìn
Taeyeon đang khó khăn lựa lời nói, cô bật cười.





-
Tôi chọn người biết chăm sóc cho tôi, vậy có gì là
không hạnh phúc?


-
Choi Sooyoung không yêu em.


-
Tình yêu bây giờ với tôi vô nghĩa. Ngoài Sooyoung ra,
còn có ai có thể làm việc đó chứ? Còn cô, cứ lo cho Lee Sunny đi, đừng lo
chuyện của tôi!


-
Tae với Sunny hoàn toàn không có gì mờ ám hết!


-
Tôi biết! – Tiffany gật đầu


-
Tae nói thật! Tae với Sunny từ xưa đến giờ chỉ là bạn.
Không hơn không kém. Tae chỉ yêu có một mình em thôi, Tiffany!


-
Em biết!





Tiffany nở nụ
cười rồi choàng tay ôm cổ Taeyeon, kéo Taeyeon vào một nụ hôn. Taeyeon ngơ
ngác, không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng hơi ấm quen thuộc vây lấy Taeyeon
khiến đầu óc Taeyeon mê muội. Taeyeon nhắm mắt, thả mình vào nụ hôn. Đã lâu
rồi, nụ hôn này đã lâu rồi Taeyeon chưa được thưởng thức, vẫn mê đắm, vẫn ngọt
lịm như ngày nào. Taeyeon một tay đỡ lưng, một tay luồn vào tóc Tiffany, nụ hôn
ngày càng cuồng nhiệt. Những giận hờn, những đau khổ, những nước mắt, những cay
nghiệt, những cô đơn bỗng chốc tan biến như chưa từng tồn tại. Dù có xa nhau
bao nhiêu, chỉ cần họ tìm về với nhau, vậy là đủ bù đắp tất cả.





Sau một khoảng
thời gian dài thật dài, họ cũng buông nhau ra. Taeyeon dựa trán vào trán
Tiffany, trìu mến nhìn gương mặt người yêu. Cô muốn hỏi Tiffany nhiều điều,
nhưng không dám. Taeyeon đang choáng ngợp với hạnh phúc hiện tại, không muốn
bất kì một cái gì làm phiền. Tiffany nhận ra vẻ tò mò trên gương mặt trẻ con,
cô cạ mũi vào mũi Taeyeon, hỏi nhỏ:





-
Có muốn hỏi em tại sao lại hành động bất ngờ vậy không?


-
Có!


-
Có muốn hỏi em sao không nghi ngờ Tae nữa không?


-
Có! Có!


-
Có muốn…


-
Có! Có! Có! Tò mò sắp chết rồi! – Taeyeon làm nũng





Tiffany bật
cười, cô nhớ cái mặt nũng nịu này quá. Tiffany kéo tay Taeyeon để cả hai cùng
ngồi xuống cát.





-
Thật ra, lúc sáng nay Sunny đến tìm em, cô ấy đã kể hết
với em mọi chuyện. Em đã đi tìm Tae, nhưng không gặp, Seohyun nói Tae chạy ra
ngoài rồi, em ấy cũng không biết Tae đi đâu. Cuối cùng em đành đến công viên
đợi Tae. Không ngờ lại gặp nhau. Coi như em gặp may rồi. Hehe. Lúc nãy là em
định chọc Tae chút thôi.


-
Em khá lắm! Cứ đợi Tae trả thù đi! Mà em không tìm được
Tae là do lúc đó Tae cũng đi tìm em! – Taeyeon bật cười vì sự trớ trêu này.


-
Vậy sao lúc nãy gặp em rồi lại lôi em đi một mạch ra
đây vậy? – Tiffany dựa vào vai Taeyeon


-
Tae sợ nếu nói gì thì em sẽ phật ý mà bỏ Tae đi. Thà
mang em tới chỗ nào xa xa, em sẽ không bỏ chạy được. – Taeyeon nhe răng cười –
với lại lúc đó Tae cứ sợ mình mơ! Khi ra tới đây rồi mới dám tin là thật.


-
Tae ngốc!


-
Ừ, Tae ngốc! Nhưng có em là được rồi!





Họ cứ ngồi bên
nhau, ngắm biển. Khi trời về khuya bắt đầu trở lạnh thì cả hai mới chui lại vào
xe, thiu thiu ngủ. Dù mắt nhắm nhưng hai tay vẫn đan vào nhau, miệng vẫn mỉm
cười hạnh phúc. Taeyeon không dám ngủ, sợ khi tỉnh dậy tất cả lại là mơ. Cho
nên Taeyeon cứ nhắm mắt để đó, thỉnh thoảng lại ti hí nhìn Tiffany rồi cười
khúc khích. Kim Taeyeon, yêu quá hóa rồ rồi!











-
Fany à, mặt trời sắp mọc kìa! Em có muốn xem không? –
Taeyeon thì thầm vào tai Tiffany


-
Ưm… - Tiffany nhíu mày, khẽ nghiêng đầu qua hướng khác


-
Fany! Nấm ngơ! Nấm mỡ! – Taeyeon cắn nhẹ vào vành tai
Tiffany – dậy đi, Tae muốn ngắm bình minh với em!


-
Em buồn ngủ…


-
Mặt trời màu hồng kìa!





Tiffany bật dậy,
nhìn quanh quất. Rồi sực nhớ ra điều gì, quay sang đánh mạnh vào vai Taeyeon.





-
Yah! Lừa em! Mặt trời làm sao màu hồng được?


-
Tae nói đại để em dậy thôi, không ngờ em lại tin –
Taeyeon cười ngặt nghẽo








Mặt trời từ từ
xuất hiện ở đường chân trời, Tiffany quay người lại tận hưởng cảnh đẹp đó.
Taeyeon nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau. Thật hoàn hảo! Taeyeon dụi mặt vào cổ
Tiffany, thì thầm:





-
Tae yêu em, Fany à!


-
Em cũng yêu Tae!


-
Fany à…


-
Hửm?


-
Còn buổi lễ đính hôn của em… - Taeyeon lo lắng – gia
đình em, rồi báo chí sẽ nói gì đây?


-
Không sao đâu! Tạm thời cứ trốn đi đã!





Ngắm bình minh
xong thì cả hai quyết định đi ăn sáng. Tiffany cẩn thận tắt điện thoại dù đã có
hơn 20 cuộc gọi nhỡ từ tối qua tới giờ. Taeyeon lái xe chầm chậm trên con đường
dọc theo bờ biển. Tiffany đột nhiên xoay qua hỏi:





-
Mà Tae không đi tiễn Sunny sao?


-
Tiễn Sunny? Đi đâu mà tiễn? – Taeyeon ngạc nhiên


-
Ủa? Chứ không phải Sunny nói là sẽ đi nước ngoài sao?
Hôm qua cô ấy nói đã mua vé rồi, hôm nay sẽ đi.


-
Cái gì? – Taeyeon thắng gấp – Sunny đi vào hôm nay sao?
Cậu ấy có nói gì đâu?


-
Em cứ tưởng Tae biết rồi chứ…








Flashback





Tiffany
rất ngạc nhiên khi Sunny đang đứng trước cửa nhà mình. Một thoáng bối rối, cô
cũng nhớ ra là phải mời khách vào nhà. Vừa ngồi xuống thì Sunny đã đi thẳng vào
vấn đề:





-
Tiffany, hôm nay tôi tới đây là có chuyện nghiêm túc
muốn nói. Những lời này tôi biết cô sẽ khó tin, nhưng tôi không thể im lặng
nữa.


-
Cô nói đi, tôi nghe mà! – Tiffany gật đầu khi Sunny
dừng lại chờ đợi


-
Từ trước tới giờ, chỉ có tôi là đơn phương yêu Taeyeon,
còn cậu ấy chỉ xem tôi như bạn. Tôi thừa nhận tôi đã từng có ý định giành Taeyeon
từ tay cô, tôi đã nghĩ cô là người đến sau. Nhưng chứng kiến tình cảm của hai
người, tôi đã bỏ cuộc. Hơn ai hết, tôi muốn Taeyeon hạnh phúc. Và Taeyeon chỉ
hạnh phúc khi ở bên cô. Tôi hy vọng cô đừng hiểu lầm Taeyeon nữa. Cô trách tôi
cũng được, đáng lẽ ra nên nói với cô ngay từ đầu… Tôi quá ích kỉ và hèn nhát.
Tôi xin lỗi. Taeyeon không sống thiếu cô được đâu!


-
Sunny à…


-
Nếu cô không tin nữa thì tôi sẽ đi, tôi không níu kéo
gì với Taeyeon hết. Tôi đã đặt vé máy bay, ngày mai tôi sẽ rời khỏi Hàn Quốc.


-
Sunny à, cô không cần phải làm vậy, tôi tin mà!


-
Tôi cũng muốn có chút thời gian yên tĩnh sau mọi thứ.


-
Tôi mong cô tìm được hạnh phúc, nếu không vì Taeyeon,
tôi nghĩ tôi muốn làm bạn với cô, Sunny à. – Tiffany cười


-
Hạnh phúc của tôi ngày mai sẽ đính hôn cùng cô đấy! –
Sunny cười buồn – tôi không có ý trách đâu, là do tôi yếu kém, không chiếm được
tình cảm của ai cả.


-
Cô đang nói Sooyoung sao?





End flashback








Taeyeon
ngẩn ra rồi hét lớn:





-
Chết rồi! Gọi cho Choi Sooyoung ngay!


-
Chi vậy? – Tiffany ngạc nhiên


-
Choi Sooyoung yêu Sunny! Trời ơi, hôm qua Choi Sooyoung
nói với Tae như vậy. Em gọi nhanh đi! Bảo Sooyoung ra sân bay liền đi!








------------------








Nắng
chiếu vào mắt làm Sooyoung khẽ nhíu mày. Cô từ từ mở mắt, đờ đẫn nhìn trần nhà.
Đầu Sooyoung nhức kinh khủng, cũng tại hôm qua uống say tí bỉ. Bụng thì sôi
sùng sục. Cả ngày hôm qua Sooyoung chỉ uống rượu mà không ăn gì cả, bây giờ
bụng đang cồn cào. Ngước mắt nhìn đồng hồ, bây giờ là 7 giờ 15 phút sáng,
khoảng 1 tiếng nữa Sooyoung phải có mặt ở lễ đính hôn của chính mình. Sooyoung
lười biếng trở mình, rồi buồn cười nghĩ cái tác phong này chẳng giống của một
người sắp đính hôn chút nào, lẽ ra phải nôn nao không ngủ được, phải tút tát
nhan sắc, phải dậy thật sớm rồi chuẩn bị thật nhanh để tới đó chứ.





Điện
thoại reo, là chị Soojin. Sooyoung không nghe máy mà uể oải xuống giường làm vệ
sinh cá nhân. Sooyoung biết chắc là lại hỏi đến chưa này nọ. Khoác vào người bộ
lễ phục, nhìn mình trước gương, Sooyoung tự tưởng tượng Sunny đứng bên cạnh
khoác tay mình với bộ váy cô dâu trắng tinh, Sooyoung mỉm cười rồi nước mắt
chảy dài. Có quá sai lầm hay không khi mang hạnh phúc của mình ra đổi lấy sự
nghiệp? Mà… đã phóng lao rồi, phải theo lao thôi… Lau vội nước mắt, chải tóc sơ
sài rồi Sooyoung từ tốn đi ra lấy xe, tự lái tới nơi tổ chức lễ.





Hôm
nay là chủ nhật mà đường khá đông, chắc có lẽ mọi người đi chơi. Kẹt xe cũng
không làm Sooyoung sốt ruột. Có gì mà phải sốt ruột? Vốn dĩ Sooyoung cũng không
muốn tới mà. Tiffany gọi. Sooyoung lưỡng lự vài giây rồi bấm từ chối. Cô nàng
này tới nơi rồi sao? Chắc đã chuẩn bị xong rồi. Tiffany lại gọi. Sooyoung nhanh
tay bấm từ chối. Đừng nói nôn nóng muốn đính hôn nhé? Sooyoung không vội, sao
Tiffany lại vội vậy? 8 giờ 30 lễ mới bắt đầu mà. Tiffany cứ gọi liên tục.
Sooyoung cũng gần tới nơi tổ chức lễ rồi mà! Sooyoung cho xe chạy từ từ vào chỗ
đậu xe, khi chuẩn bị xuống xe thì mới nhìn vào điện thoại. Có một tin nhắn từ
Tiffany: “Sooyoung đáng ghét! Sunny đang ở sân bay, chuẩn bị đi nước ngoài, mau
tới đó nếu còn muốn giữ cô ấy!”





Sooyoung
đọc lại tin nhắn ba lần, rồi nhanh chóng đề máy xe chạy ngược trở ra, lái về
hướng sân bay. Mặc kệ lễ đính hôn. Lee Sunny, em không thể bỏ tôi ở đây được,
không có Ánh Nắng, làm sao tôi tồn tại?

















-------------------








Máy
bay đã cất cánh được 10 phút. Sunny thả lỏng cơ thể, dựa vào ghế ngồi, lim dim
nghe nhạc. Sunny đã đặt chuyến bay sớm nhất có thể để sang Pháp. Cô muốn dành
chút thời gian một mình, tự ngẫm nghĩ về tất cả. Và nhất là Pháp là nơi cô luôn
muốn một lần đặt chân đến. Kinh đô thời trang hoa lệ đang chờ cô. Vừa thỏa mãn
sở thích thời trang, vừa thư giãn, một công đôi việc. Ra đi thế này, Sunny cũng
không nỡ, nhưng cô cần thời gian cân bằng bản thân sau tất cả mọi rắc rối vừa
trải qua. Cứ vùi đầu trong khổ đau, sẽ chẳng thấy được lối thoát. Cô đã không
nói cho Tiffany biết giờ bay và nơi đến, để tránh việc Tiffany nói cho
Sooyoung. Nếu Sooyoung biết, chắc chắn sẽ đi tìm cô.





Flashback





-
Hạnh phúc của tôi ngày mai sẽ đính hôn cùng cô đấy! –
Sunny cười buồn – tôi không có ý trách đâu, là do tôi yếu kém, không chiếm được
tình cảm của ai cả.


-
Cô đang nói Sooyoung sao? – Tiffany tròn mắt


-
Phải, tôi đang nói tới Sooyoung!


-
Chúng tôi không yêu nhau, Sunny!


-
Tôi biết! Cô không yêu Sooyoung, nhưng Sooyoung yêu cô
mà. Tôi đến gặp cô như thế này là làm tổn thương Sooyoung. Nhưng nếu lễ đính
hôn diễn ra, cả ba sẽ tổn thương. Cô và Taeyeon không đến được với nhau,
Sooyoung cưới người không yêu mình thì cũng sẽ không hạnh phúc. Thà chọn giải
pháp ít người đau khổ nhất.


-
Cô không nghĩ tới mình cũng đau sao?


-
Tôi tất nhiên đau, nhưng rồi cũng qua, đúng không? –
Sunny cười – tôi mạnh mẽ hơn cô tưởng đó.





Tiffany nhìn Sunny,
cô tự nhiên thấy thương người này hơn. Họ nên trở thành bạn bè từ lâu rồi mới
phải.





-
Cô không cần đau, Sunny à. Thật ra Sooyoung cũng yêu
cô.





Thấy Sunny mở to
mắt nhìn mình, Tiffany mỉm cười nói tiếp:





-
Chuyện đính hôn của chúng tôi là do áp lực báo giới.
Lúc chia tay Tae, tôi suy sụp rồi nói linh tinh. Để cứu tôi khỏi rắc rối,
Sooyoung đành phải làm vậy. Sooyoung cũng buồn lắm, Sooyoung yêu cô. Lỗi là do
tôi ép cậu ấy! Cho nên Sunny à, hai người đến với nhau đi. Như vậy tôi mới
không thấy mình có lỗi.





Sunny im lặng
một hồi lâu rồi đứng dậy:





-
Tôi nghĩ tôi vẫn sẽ đi, tôi cần thời gian sau tất cả
mọi chuyện. Công việc, tình cảm, nhiều áp lực quá rồi. Cảm ơn cô, Tiffany. Và
xin lỗi vì đã không gặp cô để nói chuyện này sớm hơn. Chúc hai người hạnh phúc!





End flashback








Chỉ
cần biết Sooyoung yêu cô cũng đủ khiến Sunny run lên vì hạnh phúc. Nhưng mà,
bốn người họ đã quá mệt mỏi vờn nhau trong cái vòng tình yêu luẩn quẩn. Đến lúc
này, cần phải có một người tiên phong bỏ cuộc, thoát ra để phá vỡ cái vòng đó.
Tất cả rồi sẽ được hạnh phúc, yên bình. Tình yêu của Sooyoung dành cho cô, nếu
là thật, có thể đợi. Sunny cũng muốn thử thách tình yêu của mình một chút. Sunny
trở mình trên ghế, tìm tư thế thoải mái nhất, tự dỗ mình chìm vào giấc ngủ…











-------------------








Sooyoung
nằm dài nghe tiếng ba mẹ và chị gái đang lào xào gọi điện xin lỗi mọi người –
những người đã từng được mời dự lễ đính hôn.





Sooyoung
nằm dài nghe tiếng đám phóng viên í ới trước cổng nhà.





Sooyoung
nằm dài nghe tiếng điện thoại của mình reo liên tục.





Sooyoung
nằm dài nhìn trần nhà và nghĩ ngợi.





Sooyoung
nằm dài. Khóc.





Ngày
diễn ra lễ đính hôn, Sooyoung đã quay xe chạy nhanh nhất có thể về hướng sân
bay. Bất chấp đèn đỏ, đèn vàng, Sooyoung cứ lái, cầu Chúa phù hộ. Chưa bao giờ
Sooyoung ghét đôi chân của mình đến vậy, dài nhưng không đủ khỏe để chạy nhanh.
Khi Sooyoung đến được cửa đi, nhìn lên bảng thông báo thì chuyến bay đi Mỹ còn
10 phút nữa cất cánh. Sooyoung thoáng mừng rồi dáo dác nhìn xung quanh. Không
thấy bóng dáng bé nhỏ đó. Sooyoung chạy khắp nơi tìm, kể cả gọi to tên Sunny.
Sooyoung đã ngồi ở sân bay đợi đến tận khuya. Mãi cho đến khi Taeyeon và
Tiffany đến lôi về thì Sooyoung mới để yên cho hai người đó đưa đi đâu thì đưa.






Khi
xe dừng trước cửa nhà, Sooyoung mới sực nhớ ra cái lễ đính hôn của mình và nhìn
quanh quất, ngỡ ngàng nhận ra ai đưa mình về. Taeyeon và Tiffany – họ đã tìm
lại được hạnh phúc. Mừng cho họ… Sooyoung dặn dò Tiffany vài thứ về chuyện
tránh phóng viên, rồi lủi thủi đi vào nhà, chuẩn bị tâm lý đón nhận trận cuồng
phong của ba mẹ.





Ba
mẹ và chị Soojin đang ngồi ở phòng khách. Sooyoung chào rồi cúi đầu xin lỗi cả
nhà. Cả ba người nhìn Sooyoung một lát rồi ông Choi chỉ nói ngắn gọn: “Ta mừng
vì buổi lễ hôm nay không diễn ra. Chúng ta coi trọng hạnh phúc của con hơn là
chuyện phải xin lỗi khách mời. Vừa nãy, ta có nghe Soojin nói về chuyện con bé
nào đó mà con yêu. Ta hài lòng về con, Sooyoung à! Chuyện hôm nay, ta không
trách con!”





Sooyoung
không tin được vào tai mình, cô tròn mắt nhìn gia đình rồi bật khóc. Sooyoung
muốn trở về là đứa con út của gia đình, đứa con út vừa mất đi người nó yêu.
Sooyoung cứ ngồi đó khóc, cứ để cho ba mẹ và chị thay nhau dỗ dành. Sooyoung
không cần mạnh mẽ nữa, ít nhất là vào lúc này…





-
Choi Sooyoung!





Sooyoung ụp mặt
vào gối khi nghe tiếng chị mình gọi. Cô không muốn gặp ai hết. Sau một lúc
không thấy động tĩnh gì nữa, Sooyoung ngọ nguậy định ngồi dậy thì nghe tiếng
Soojin nói:





-
Đồ ngốc này! Unnie không nghĩ mình có đứa em yếu đuối
tới vậy nha!


-
Unnie đi đi, em không muốn nói chuyện!





Một cái gối bay
vào đầu Sooyoung.





-
Đáng ghét! Thành ra như vầy chỉ vì một người dung!


-
Sunny không phải người dung!


-
Không người dung chứ là gì?


-
Là người em yêu! – Sooyoung gào


-
Vậy cứ nằm dài đó đi rồi người em yêu sẽ thành vợ người
khác!!!





Sooyoung im lặng
vì cơn giận đang bùng lên.





-
Người ta đi mất thì chạy đi tìm đi, cứ nằm đây thì nó
tự về với em chắc! Em có chân, tự đi mà tìm, có miệng, tự đi mà hỏi! Thành ý
của em rốt cuộc chỉ có bao nhiêu thôi sao? Ngồi dậy và đi giành cho bằng được
điều mình muốn! Unnie không thích nhìn em thê thảm như vậy. Cứ cố, nếu thất bại
ít ra cũng không tiếc!





Soojin đứng yên
chờ phản ứng của đứa em dài đòn cứng đầu này. Nhưng Sooyoung chỉ nằm im.





-
Dẹp em đi, đồ ngốc! Bực cả mình!


-
Soojin unnie…


-
Cái gì?


-
Em cảm ơn… Em sẽ đi tìm... Sunny không được bên cạnh ai
khác ngoài em…





-----------------------------
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
love_sothieugia
Member 2
Member 2

avatar

Post : 200
Coins : 1953
Thanked : 12
Join date : 07/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu May 09, 2013 1:36 pm


oh yeahhhhhhhhhhh cuối cùng mọi khức mắc cũng đã đc tháo gỡ


taeny đã đc hạnh phúc bên nhau rùi , chỉ tiết là soosun thì chưa đc xớm như vậy

ôi thiếu gia của mih ngóc thật ýk, k nhơg soojin unnie khai sáng thì k piz khi nào mí nhận ra nữa đây, hiazzzzzzzzzzz......................

mình mún có một cháp thật sweet giành cho soosun nhé au

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu May 09, 2013 1:48 pm

love_sothieugia đã viết:

oh yeahhhhhhhhhhh cuối cùng mọi khức mắc cũng đã đc tháo gỡ


taeny đã đc hạnh phúc bên nhau rùi , chỉ tiết là soosun thì chưa đc xớm như vậy

ôi thiếu gia của mih ngóc thật ýk, k nhơg soojin unnie khai sáng thì k piz khi nào mí nhận ra nữa đây, hiazzzzzzzzzzz......................

mình mún có một cháp thật sweet giành cho soosun nhé au


:D cảm ơn đơn đặt hàng của bạn hehe. Tất nhiên SooSun phải sweet thôi :D nếu là happy ending :v
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
truyen_tranh85
Newbie

avatar

Post : 81
Coins : 1914
Thanked : 38
Join date : 29/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu May 09, 2013 4:10 pm

woa~~~~~~~~~~~~~~~ mình thích nhất câu cuối nhá

Trích dẫn :
Sunny không được bên cạnh ai
khác ngoài em…

phải vậy chứ. SooYoung nên tìm Sunny về và đánh dấu chủ quyền đi thôi :gau26:

tiếp nữa nha au :gau16:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
snsd1801
Newbie

avatar

Post : 37
Coins : 1887
Thanked : 28
Join date : 21/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu May 09, 2013 7:04 pm

hóng fic của au mỗi ngày
SooSun mau gặp nhau đi nào để mình còn đọc sweet nữa...hihi
:gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
maianh270391
Newbie

avatar

Post : 32
Coins : 1730
Thanked : 10
Join date : 04/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu May 09, 2013 7:10 pm

soosun nhất định phải happy ending nha au :gau1:
taeny comeback rầu, chúc mừng 2 người
có khi nào chap 20 là chap cuối? hóng hóng hóng
SOOSUN về với nhau đi
au cho 2 bạn trẻ hạnh phúc nha
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Thu May 09, 2013 9:16 pm

@truyen_tranh85, @snsd1801, @maianh270391: cảm ơn các bạn nha :D au đang lên ý tưởng cho ending :D không biết là còn mấy chap nữa, nhưng cũng sắp end rồi :(
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
banhmikepthit
Member
Member

avatar

Post : 121
Coins : 1992
Thanked : 98
Join date : 20/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Tue May 14, 2013 10:47 pm

Chap 20








Seoul
lại bắt đầu vào mùa đông. Hôm nay đợt tuyết đầu tiên đã xuất hiện, mọi người
hào hứng chuẩn bị cho kì nghỉ đông sắp tới với những khu trượt tuyết, những con
đường đầy tuyết lãng mạn như trong phim. Mùa đông làm mọi thứ trở nên buồn hơn,
nhưng cũng lãng mạn hơn.





Nhà hàng 2412
vẫn đông khách như thường lệ. Từng cặp đôi ngồi thưởng thức bữa tối trong niềm
hạnh phúc. Mùa đông – nhưng vẫn ấm. Taeyeon và Tiffany ngồi cạnh nhau, thì thầm
rồi khúc khích cười. Thức ăn vẫn chưa được dọn lên, họ còn đợi ai đó. Và ai đó
hình như đã đến. Sooyoung gấp gáp bước vào nhà hàng với áo khoác da dày và dài ngang
đùi, quần da bó sát, bốt cao và túi đeo một bên vai. Nhìn thấy hai người bạn,
Sooyoung nở nụ cười rồi nhanh chóng đi đến, ngồi vào ghế đối diện.





-
Chào người mẫu! – Taeyeon vẫy vẫy tay





Sooyoung bật
cười. Sooyoung chính thức trở thành người mẫu 10 tháng trước. Bỗng nhiên có một
công ty gửi lời mời Sooyoung tham gia làm người mẫu cho nhãn hàng thời trang mà
họ vừa ra mắt. Vốn Sooyoung cũng có quen biết các công ty thời trang, do trước
đây Tiffany cũng từng được họ mời làm gương mặt đại diện. Ai mà ngờ có ngày
quản lý Choi cũng được lọt vào mắt xanh của họ. Sooyoung lúc ấy đang vật vã sau
hai tháng trời tìm Sunny không được, bèn đồng ý. Sunny là stylist, Sooyoung giờ
làm người mẫu, thể nào cũng có thể tìm ra manh mối. Trong giới thời trang,
tiếng tăm của Sunny không phải hạng xoàng. Thế nhưng cuộc đời hơi bất công với
Sooyoung khi mà Sunny vẫn bặt vô âm tín, biến mất như chưa từng tồn tại.
Sooyoung dù mệt mỏi nhưng cũng không muốn bỏ cuộc, vả lại, Sooyoung nhận ra
mình cũng hợp với nghề này. Sooyoung đang thích thú trải nghiệm công việc mới,
và cũng vui vui khi giờ đi ra đường cũng khá nhiều người nhận ra cô.





-
Dạo này cậu bận dữ vậy, Soo? – Tiffany chống tay nhìn
Sooyoung hỏi tội – hẹn cậu ăn tối mà dời năm lần bảy lượt!


-
Thông cảm cho mình đi mà! – Sooyoung nhe răng cười trừ
- mình không từ chối cũng không hủy lịch được. Cậu cũng biết nỗi khổ này mà!


-
Mình tạm ngưng hoạt động một năm nay nên quên rồi! –
Tiffany trề môi


-
Cậu không nghĩ tới chuyện comeback sao?


-
Thật ra mình cũng đang có ý định đó – Tiffany cười –
nhưng chỉ là ý định thôi, quản lý của mình lo làm người mẫu rồi thì làm sao
mình comeback?


-
Giờ mình không dám làm quản lý cho cậu nữa đâu! Kim
Taeyeon của cậu giờ ghen bóng ghen gió, ghen vô điều kiện, làm quản lý phải
theo cậu kè kè 24/24, mình không muốn bị xé xác!


-
Yah! – Taeyeon bức xúc – mình làm gì tới nỗi đó!


-
Ừ phải rồi! Hôm bữa con của Yuri với Sica mới dụi đầu
vào bụng Fany mà cậu đã hét ỏm tỏi lên rồi! – Sooyoung kể tội – may là thằng
nhóc mới có 4 tháng tuổi đó!


-
Nó byun Fany của mình chứ bộ!


-
Vậy cũng nói được! – Sooyoung tung ánh nhìn khinh bỉ
rồi chuyển chủ đề - à, hôm nay mình mời! Trả ơn các cậu lần trước dò hỏi tin
tức Sunny cho mình!


-
Có được gì đâu mà trả ơn? – Taeyeon uể oải nói – nhắc
tới là tức, cô Lee đó đùng một cái mất tích, ba mẹ cậu ấy cũng không biết cậu
ấy đi đâu! Lần cậu ấy về thăm nhà, chị cậu ấy vừa báo là mình nói cậu liền đó!
Vậy mà cậu vừa bay qua tới đó thì cậu ấy đã đi mất tiêu!


-
Ừ - Sooyoung cười buồn – mẹ Sunny nói là cô ấy vừa đi
cách đó 2 tiếng, bác ấy cũng không biết cô ấy đi đâu. Thôi, dù sao mình cũng
muốn cảm ơn hai cậu!


-
Nếu vậy không cần khách sáo rồi, Fany à, em cứ gọi mấy
món thật đắt tiền nha! – Taeyeon cười hehe





Cả ba người bắt
đầu gọi món và dùng bữa. Sooyoung khẽ liếc qua ghế trống bên cạnh mình, mỉm
cười nghĩ tới viễn cảnh chỗ đó sẽ được lấp đầy bởi Sunny. “Một ngày không xa,
em sẽ ngồi đây, cùng dùng bữa tối với Soo, Fany và Taeyeon, nhớ nhé Sunny!”








-
Thật no! – Taeyeon ngả ngửa ra sau, vỗ phành phạch vào
bụng


-
À, ngày kia mình sẽ đi nước ngoài hai tuần. Lần đầu
tiên nhận show nước ngoài đó nha! – Sooyoung nhướng mày tự hào


-
Nước nào? – Tiffany hỏi


-
Bí mật! – Sooyoung mỉm cười – khi nào show được phát
sóng, mình sẽ báo cho các cậu xem. Keke.


-
Bày đặt bí mật! – Taeyeon trề môi – thôi, chuẩn bị về
thôi, mai mình còn đi chụp sớm nữa. Khi nào rảnh nhớ ghé qua nhà mình ăn một
bữa nha, Choi Sooyoung!


-
Okay! Khi nào rảnh mình sẽ ghé. Chắc là sau khi đi show
về, sẽ có quà cho hai cậu.








--------------








Thời
gian nghỉ giữa buổi chụp hình, Taeyeon lau mồ hôi rồi ngồi vào một chỗ có bóng
mát. Hôm nay chụp ngoài trời, đúng ý cô rồi, nhưng mà trời nắng kinh khủng.
Jessica lững thững đi tới, đưa cho Taeyeon một lon nước ngồi xuống bên cạnh.
Thỉnh thoảng họ vẫn hợp tác trong một vài buổi chụp. Jessica dạo này bận tối
mặt tối mũi, tên tuổi của cô đang ở top đầu của ngành thời trang Hàn Quốc. Cô
và Yuri luôn xuất hiện ở những sự kiện lớn, chuyện tình yêu của họ luôn là đề
tài nóng cho các báo. Ai cũng biết chuyện Kwon Yuri đào hoa nay đã tự nguyện bó
chân một chỗ kè kè sát bên Jessica Jung, nửa bước cũng không rời.





Taeyeon
và Jessica vừa nói được vài câu thì điện thoại Taeyeon reo. Số lạ, gọi từ nước
ngoài.





-
Xin chào?


-
Kim Taeyeon, khỏe không?


-
… - Taeyeon chớp chớp mắt nhìn điện thoại rồi lại áp nó
vào tai – Lee Sunny?


-
Đừng nói không nhận ra mình nha!


-
Yah! – Taeyeon hét lớn khiến mọi người giật nảy mình –
cậu biến vào cái xó xỉnh nào vậy hả???


-
Sao hét lớn quá vậy? – Sunny than thở - mình có lòng
tốt gọi về hỏi thăm cậu cơ mà!


-
Cậu đang ở đâu?


-
Mình đang ở một nơi mà mình rất thích! Mình sẽ kể sau
khi mình về.


-
Bao giờ cậu về?


-
Chưa biết – Sunny cười khì khì – mình đang học. Và mình
còn muốn học thêm nhiều nữa.


-
Một năm trời rồi, cậu bỏ mình đi một năm trời còn chưa
đủ sao? – Taeyeon sướt mướt


-
Thôi dẹp đi! Cậu có Fany bên cạnh thì còn cần ai nữa là
khóc lóc với mình. Mình gọi hỏi thăm vậy thôi, giờ mình có việc đi đây.


-
Yah yah! Không về thăm mình thật sao? – Taeyeon níu kéo


-
Khi nào cậu kết hôn mình sẽ về dự!


-
Vậy mai mình kết hôn liền!


-
Ừ, vậy mail qua cho mình địa điểm và thời gian, nếu cậu
chuẩn bị kịp, haha. Tạm biệt nhé, Tae!





Taeyeon hậm hực
nhìn điện thoại. Rồi nhớ ra gì đó, cô quay qua nhìn Jessica:





-
Là Sunny!


-
Mình biết, vừa nãy cậu có gọi tên cậu ấy mà! Hôm qua
cậu ấy cũng gọi cho mình!


-
Yah! Sao không nói mình biết?


-
Mình vừa định nói thì cậu ấy gọi cho cậu đó thôi! –
Jessica nhún vai – cậu ấy cũng không nói là đang ở đâu. Nhưng nghe giọng có vẻ
cậu ấy đang thoải mái và thích thú ở chỗ đó lắm. Vậy cũng tốt! Cứ để cậu ấy
tung hoành, khi nào cảm thấy cần, cậu ấy sẽ trở về.


-
Cái tên đó, làm mình lo muốn chết! – Taeyeon lèm bèm –
Sooyoung tìm cậu ấy cũng cả năm nay. Hai người đó, khi nào mới đến được với
nhau chứ?


-
Khi nào duyên tới thì có chạy cũng không khỏi. Sooyoung
cũng đang thăng tiến tốt trong công việc mới mà. Có những chuyện sẽ xảy ra khi
mình ít mong đợi nhất.


-
Triết gia Jung à – Taeyeon chọt chọt vai Jessica – cậu
nói hay quá!


-
Dẹp đi, Kim Taeyeon, aegyo không hợp với cậu đâu!





Taeyeon nhe răng
cười, rồi suy nghĩ một lát rồi lại nói:





-
Mình sẽ kết hôn sớm, để lôi Sunny về sớm!


-
Ừ, nếu cậu thuyết phục được Tiffany! Cậu ấy không phải
mẫu người thích lập gia đình sớm, cậu thừa biết mà!


-
Mình biết, cho nên có dám đề xuất ý kiến nào đâu! –
Taeyeon tiu nghỉu.











--------------------











Máy
bay hạ cánh an toàn. Thủ tục nhập cảnh hoàn tất. Hành lý đã lấy xong xuôi.
Sooyoung đẩy xe hành lý ra khỏi sân bay, gọi một chiếc taxi rồi nói tài xế chở
đến khách sạn Paris’ Night. Trên đường đi, Sooyoung thích thú ngắm nhìn cảnh vật
xung quanh. Sooyoung đã đi Pháp một lần, lần Tiffany đi lưu diễn, nhưng lúc đó
lịch trình căng quá cho nên chẳng tham quan được gì đã bay vèo sang Ý. Lần này
là Choi Sooyoung đi lưu diễn đó nha, chứ không có đi ké như hồi đó nữa à.
Sooyoung hào hứng chụp ảnh rồi tự sướng nữa.








Khách
sạn nơi Sooyoung ở là một khách sạn 4 sao, đẹp một vẻ đẹp rất Pháp. Nhìn đồng
hồ, mới có 10 giờ sáng. Cuộc hẹn với bên công ty thời trang là vào 2 giờ, vẫn
còn chút thời gian rảnh. Sooyoung lên nhận phòng, rồi tắm táp, sửa soạn đi thăm
thú một chút. Trước khi đi, Sooyoung cẩn thẩn nhét thêm mấy tấm card của khách
sạn để lỡ có lạc còn có cái để người ta dắt về.








Paris
là nơi của những cuộc tình lãng mạn, của những bản tình ca, những bài thơ,
những câu chuyện tình êm ái. Nét đẹp cổ điển mà sang trọng, hòa với vẻ hiện đại
phải có, làm cho Paris hấp dẫn hơn bao giờ hết, ít nhất là đối với Sooyoung.
Tim cô đập rộn ràng không lý do từ khi đặt chân xuống đất Pháp. Sooyoung tản bộ
dọc theo những con đường thơ mộng, say sưa chụp ảnh. Đa phần cô chụp đường phố,
con người, cảnh vật, thỉnh thoảng mới tự sướng một vài tấm. Sooyoung cười rạng
rỡ, nơi đây sẽ là nơi cô và Sunny đến để hưởng tuần trăng mặt, nhất định là như
vậy.








Sooyoung
ghé một hiệu bánh. Cửa hàng không đông, nhưng cũng không vắng, khách ngồi cách
nhau vài bàn, mỗi người một việc, tiếng nhạc du dương tràn khắp không khí êm
đềm, tĩnh lặng nhưng không nhàm chán. Sooyoung ngắm nghía các loại bánh, chọn
cho mình… năm cái, rồi ngồi vào một cái bàn sát cửa sổ. Vài phút sau, người
phục vụ mang cà phê đến, thơm phức. Sooyoung choáng ngợp trong sự lãng mạn của
Pháp. Đúng chất mà cô thích. Mưa. Mưa lất phất rơi. Chỉ nhỏ thôi nhưng cũng đủ
làm người ta vội. Sooyoung giơ máy ảnh chụp liên hồi. Cảnh đẹp đến không tưởng!









Đúng
2 giờ chiều, Sooyoung có mặt tại sảnh khách sạn, ăn mặc tươm tất chờ người của
công ty thời trang đến. Khoảng 5 phút sau, một người đàn ông bảnh bao tiến tới,
mỉm cười và nói với Sooyoung bằng tiếng Hàn lơ lớ:





-
Xin chào! Cô là Choi Sooyoung phải không ạ?


-
Xin chào! Tôi là Choi Sooyoung! – Sooyoung đứng dậy gật
đầu chào


-
Tôi là Daniel Kim, tôi là đại diện của công ty L’Amour.






Daniel Kim mời
Sooyoung đi cùng ông ấy đến công ty, lúc trên xe, Sooyoung thích thú hỏi:





-
Anh là người Hàn sao?


-
Vâng! Tôi gốc Hàn, nhưng tôi sống ở Paris được 26 năm
rồi. Tôi thường nói tiếng Hàn với gia đình, nhưng không giỏi lắm.


-
Tiếng Hàn của anh chuẩn lắm rồi! – Sooyoung cười








Công ty L’Amour
là một tập đoàn lớn của Pháp, nó chuyên về mỹ phẩm và thời trang. Sooyoung bước
theo sau Daniel Kim, thầm ngưỡng mộ sự hoành tráng của công ty. Cả hai lên lầu
19, tại đó, ông Kim nói sơ về công việc trong hai tuần. Cũng không căng thẳng
lắm, Sooyoung nghĩ vậy. Stylist chính của show này là Pierre Lefevre – nhà
thiết kế hàng đầu của Pháp. Hôm nay ông ta không đến, ông Kim hẹn Sooyoung sáng
ngày mai sẽ bắt đầu tập cho show, và show diễn sẽ diễn ra vào tối thứ sáu tuần
sau. Tính ra họ có một tuần rưỡi để chuẩn bị.





Xe đưa Sooyoung
về khách sạn. Sooyoung ăn tối tại khách sạn, rồi lên phòng tắm rửa. Thả mình
thư giãn trên giường, Sooyoung cắm máy ảnh vào máy tính để xem lại hình. Hôm
nay là một ngày bội thu về hình ảnh, có rất nhiều hình mà Sooyoung thích.
Sooyoung đặc biệt thích loạt ảnh chụp Paris mưa khi cô ngồi trong hiệu bánh.
Đang ngắm nghía các bức ảnh thì Sooyoung bị thu hút bởi một chi tiết trong ảnh.
Đứng bên kia đường của hiệu bánh không phải là Sunny sao? Sooyoung phóng to bức
ảnh lên, căng mắt nhìn thật rõ. Cô ấy không đứng chính diện của bức ảnh mà sát
mép trái nên khó mà nhìn rõ. Vả lại, hình phóng to cỡ này bị bể nên không rõ
mặt. Nhưng Sooyoung cam đoan đó là Sunny, hình dáng này có chết Sooyoung cũng
không quên được. Tóc Sunny không còn màu nâu nữa mà chuyển sang màu vàng óng,
đúng như cái tên của cô. Tim Sooyoung đập liên hồi, trời ơi, cái quái gì mà
Sunny đứng ngay phía đường đối diện mà Sooyoung lại không thấy? Ông Trời thật
biết đùa mà! Trong hai tuần ở đây, nhất định Sooyoung sẽ tận dụng mọi thời gian
rảnh để lục tung Paris, tìm cho được cô nàng. Nhất định là như vậy!








-------------








Căn
tin của công ty L’Amour vào giờ nghỉ trưa có vẻ nề nếp hơn các công ty khác, ít
nhất là hơn các công ty khác mà Sooyoung biết. Sooyoung ngồi nhâm nhi bữa trưa
của mình. Hôm nay đã là ngày thứ 5 cô làm việc tại đây, mấy hôm trước cô được
Daniel Kim dắt đi ăn trưa tại nhà hàng, nhưng hôm nay cô nổi hứng muốn thử cảm
giác lạ nên ngồi đây. Cũng 5 ngày rồi đội ngũ người mẫu và các staff làm việc
mà không có sự chỉ đạo của người chịu trách nhiệm chính – ông Pierre Lefevre.
Sooyoung cũng hơi thắc mắc sao ông này chưa bao giờ xuất hiện, dù chỉ vài phút.
Daniel Kim nói thường thì ông ấy cũng hay cử học trò tới giám sát và truyền tải
ý tưởng, nhưng lần này chỉ gửi mail liên lạc. Daniel Kim đoán vì show diễn ra
gần như cùng thời điểm với Fahsion Week nên Leferve khó mà theo cả hai bên.
Sooyoung ậm ừ, cô cũng không quan tâm nhiều lắm, dù sao mọi chuyện vẫn diễn ra
khá tốt.





5
ngày nay, mỗi khi xong việc là Sooyoung lang thang khắp đường phố Paris, và đến
hiệu bánh lần trước ngồi không dưới 2 tiếng. Ngày nào cũng khuya lắc khuya lơ
cô mới về khách sạn, và mỗi ngày niềm hy vọng lại vơi đi một ít.






người mẫu người Ý ngồi cạnh Sooyoung liến thoắng nói gì đó bằng thứ tiếng Anh
bập bẹ mà Sooyoung nghe không hiểu hết. Sooyoung lơ mơ nhìn cảnh người người
ngồi vào các dãy bàn và ăn, có người ăn vội vã, vừa ăn vừa làm việc, cũng có
người nhàn nhã trò chuyện. Sooyoung thích nhìn hoạt động của mọi người diễn ra,
cảm giác sống chậm lại đôi khi cũng rất thoải mái. Một mái tóc ngắn vàng óng
lướt qua rất nhanh nhưng cũng đủ thu hút sự chú ý của Sooyoung. Cô bật dậy chạy
thật nhanh, mái tóc vàng lẫn vào đám đông những người đang trở về văn phòng.
Tóc vàng óng không cao, không cao thậm chí so với người Châu Á như Sooyoung nên
lọt thỏm giữa đám người. Sooyoung cố lách người, đuổi theo. Nhầm cũng được, mất
mặt cũng được, nhưng Sooyoung không thể bỏ lỡ một manh mối nào. Khi Sooyoung
vượt qua được đám đông thì tóc vàng cũng biến mất. Sooyoung thở dài, nhìn xung
quanh một lượt…





“Em đang ở đâu,
Lee Sunny?”





------








Còn
4 ngày nữa là ngày diễn ra show, Sooyoung đến công ty từ khá sớm. Hôm nay
Sooyoung không đợi xe đến rước mà tự đi xe điện ngầm, sẵn tiện trước đó lang
thang ngắm Paris vào sáng sớm. Không biết do đâu mà Sooyoung đến sớm hơn tận
nửa tiếng. Vừa mở cửa bước vào sảnh tập thì Sooyoung đứng sững người. Sunny
đang ở trước mặt cô, nói chuyện với Daniel Kim. Sooyoung dụi mắt hai ba cái rồi
nhìn lần nữa, đích thị là Sunny. Sooyoung cứ ngớ ra như thế cho đến khi Daniel
Kim nhận ra sự có mặt của cô và vui vẻ chào:





-
Sooyoung! Chào cô! Đến sớm vậy?





Sooyoung giật
mình hướng mắt nhìn Daniel Kim rồi mỉm cười lại. Cô cũng kịp nhận ra sự bất ngờ
trên mặt Sunny. Sau khi lấy lại bình tĩnh, Sooyoung chầm chậm bước tới gần hai
người đó rồi hỏi:





-
Tôi đi tham quan rồi ghé qua làm, không ngờ tới sớm.
Đây là… - Sooyoung hướng mắt nhìn Sunny





Daniel Kim cười:





-
Đây là cô Lee Sunny, cũng là người Hàn đấy! Cô ấy là
học trò của nhà thiết kế Lefevre, học trò cưng đấy! Cô ấy tới truyền đạt vài
dặn dò của ông Lefevre. Hai người làm quen đi! Cô Lee, đây là Choi Sooyoung,
người mẫu được mời từ Hàn Quốc sang cho show diễn lần này.





Sunny gượng gạo
gật đầu chào Sooyoung, trong khi Sooyoung toe toét cười. Hai người kia tiếp tục
bàn công việc, Sooyoung tìm một chỗ ngồi xuống, cẩn trọng quan sát Sunny. Cô ấy
vẫn vậy, tỏa sáng như ánh mặt trời. Có điều hơi ốm đi một chút. Sooyoung cứ
nhìn với nụ cười ngớ ngẩn trên mặt. Một lúc sau, Sunny chào Daniel Kim và rời
khỏi. Không nói không rằng, Sooyoung đi theo sau. Khi cô ấy vừa bước vào thang
máy, Sooyoung luồn nhanh vào rồi nhanh tay bấm cho cửa đóng lại. Sooyoung đứng
áng trước bảng điều khiển để Sunny không bấm được. Sooyoung mỉm cười:





-
Chào em, Lee Sunny!


-
Chào cô Choi!





Sooyoung hơi khó
chịu với cách gọi này, nhưng vẫn bỏ qua:





-
Em đã trốn ở đây suốt một năm trời sao?


-
Tôi không trốn, tôi đi học. Và đang học rất tốt. Vui
lòng tránh qua một bên, tôi cần về trường.


-
Soo đã tìm em cả năm nay, làm sao để em đi nhanh như
vậy? Em…


-
Choi Sooyoung! – Sunny nhíu mày – tôi nhắc lại, tôi có
việc gấp, làm ơn tránh qua một bên và trở về làm việc đi!





Trước ánh mắt
của Sunny, Sooyoung đành né qua một bên. Sooyoung chụp lấy tay Sunny, viết vội
số điện thoại lên tay cô ấy bằng cây bút trong túi mình.





-
Đây là số điện thoại Soo dùng khi sang đây, em làm ơn
gọi cho Soo khi em rảnh, được không?





Sunny không trả
lời, chỉ bấm mở cửa thang máy, chờ Sooyoung đi ra. Sooyoung lủi thủi đi ra,
nuối tiếc nhìn bóng Sunny khuất dần sau cánh cửa thang máy.








Cả ngày hôm đó,
Sooyoung không tập trung được vào công việc, đến nỗi Daniel Kim phải than
phiền. Sunny đang ở đây, cuối cùng Sooyoung cũng tìm ra Sunny. Dù mọi người cằn
nhằn sự mất tập trung của Sooyoung, cô vẫn cười toe toét và luôn miệng xin lỗi.
Cuối buổi tập, Sooyoung chờ mọi người về hết, rồi lân la tới gần Daniel Kim:





-
Daniel, tôi có chuyện muốn hỏi.


-
Cô hỏi đi! Đó có phải là chuyện làm cô phân tâm cả ngày
hôm nay? – Daniel Kim nhảy phóc lên bàn, ngồi chờ đợi


-
Phải! – Sooyoung gật đầu – tôi muốn hỏi về cô Lee
Sunny.


-
Lee Sunny? Hai người vừa mới gặp nhau mà?


-
… nhưng tôi muốn tìm hiểu chút thông tin về cô ấy, nếu
anh có thể giúp.


-
Tôi cũng không biết nhiều về cô ấy lắm. Cô ấy chỉ mới
sang Pháp khoảng 1 năm, cô ấy học ở Học viện thời trang Paris, và theo nhà
thiết kế Lefevre học việc. Nếu tôi không lầm, cô ấy cũng có tiếng tăm ở Hàn
Quốc, có phải vì vậy nên cô muốn hỏi?


-
Đúng rồi, cô ấy là một trong những stylist hàng đầu của
Hàn.


-
Hèn gì ông Lefevre đánh giá rất cao khả năng của cô ấy.
Đó là những gì tôi biết.






--------------------------------------------------------

Au's note: thật ra au định cho chap 20 là end rồi, nhưng sợ rút ngắn quá thì cốt truyện ko chặt, nên thôi, cắt ở đây rồi viết tiếp một, hai chap nữa. Sở dĩ muốn up vậy là do sinh nhật cô Lee của chúng ta, hehe. HAPPY BIRTHDAY, LEE SUNNY!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
maianh270391
Newbie

avatar

Post : 32
Coins : 1730
Thanked : 10
Join date : 04/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Wed May 15, 2013 3:53 pm

ngay khúc hấp dẫn
sao pé Sún lạnh lùng vs Choi thiếu gia vậy? :gau5:
huhu au cho 2 người đoàn tụ sớm nhen
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
trinhjen94
Newbie

avatar

Post : 12
Coins : 1667
Thanked : 5
Join date : 01/02/2013

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   Wed May 15, 2013 6:06 pm

ôi Au ơi!!!!Au mau mau ra chap nha Au,hóng quá đi..... :nam8:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC – LONGFIC] Đối tác | SooSun (main), Taeny, Yulsic, Yoonhyun | PG 13 (Chap 21) | End

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 6 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

 Similar topics

-
» cần mua main Bo của đầu kts chạy con ali3101c
» K+ đang bác thông tin của VTC về Ngoại hạng Anh chủ nhật và .... dọa người dùng chảo lậu!
» Đồ chơi và phụ kiện DVB
» Cần các bác rành về đầu thu Vsat-HD02 vào giúp!
» [Giúp đỡ] Tivi SAM mất nguồn

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-