AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Yesterday at 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11  Next
Tác giảThông điệp
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3616
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 12, 2012 2:42 pm

First topic message reminder :

Dạ mân côi

[You must be registered and logged in to see this image.]

Author: RyanKai
Pairings: Yulsic ...
Raiting: thích hợp mọi lứa tuổi
Category: Romance, Humor

Note: Dạ mân côi nghĩa là hoa hồng đêm, một đóa hồng nở rực rỡ vào giữa đêm. Kiều diễm quyến rũ nhưng cô độc.
............................

Fic đầu tay, mọi người đừng ném đá :nam6:

..................................................

Chap 1


Theo quảng cáo trên báo, tôi rẽ vào một khu phố nhỏ ở phía đông Seoul. Sau một lúc, tôi cũng tìm được địa chỉ chính xác.

Ấn chuông điện của tòa nhà J tầng 9 , không ai trả lời, nhưng vài giây sau cánh cửa tự động mở ra.

Trước thang máy có dán tờ giấy:

“Thang máy hỏng, xin thứ lỗi. Đi bộ nhiều có lợi cho sức khỏe.”

Đành phải leo 9 tầng cầu thang. Tới nơi, thấy ba căn hộ cạnh nhau, căn ở giữa cửa hé ra chừng 5cm.

Tôi bước 9 bước, tới cửa, đẩy cửa, bước vào. Liếc con mắt bên phải, trên giàn sắt ban công có 9 chậu cây.

Nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu xuống từ phía tây, cả ban công phủ một màu vàng kim.

Xoay người tháo đôi giày, đi vào phòng khách.

"Làm phiền rồi.” Tôi nói.

Chưa kịp quan sát phòng khách thì một con chó đen lông xù nhảy về phía tôi. Tôi lập tức lấy hai tay che cổ, ngồi xổm xuống.

“Tiểu Hắc! Ngồi im!” Bên tai vang lên tiếng quát của một cô gái.

Tôi cảm giác con chó kia đang liếm liếm mu bàn tay phải mình.

“Cô đang làm gì thế?” Cô gái hỏi tôi.

Tôi từ từ buông hai tay ra, đứng dậy, vuốt nhẹ chú chó đang vẫy đuôi. Phòng khách có 5 cái ghế sô pha, trái phải mỗi bên một cái ở giữa ba cái. Dãy ghế tạo thành hình móng ngựa, quây quanh bàn trà hình chữ nhật.

Cô gái ngồi chiếc ghế giữa, chân phải gác lên bàn trà, nhìn tôi.

“Tự vệ.” Tôi trả lời.

“Như vậy sao gọi là tự vệ?” Cô gái lại hỏi.

“Bình thường những con chó đều khinh hiền sợ dữ, nên rất ít chủ động tấn công .”

“Thật không?”

“Ừ. Nên khi chó đuổi theo cô, cô quay lại tới gần nó, nó sẽ lui lại.”

“Nếu cô quay lại tới gần mà nó vẫn không lui lại, vậy thì làm sao?”

“Vậy nghĩa là cô gặp phải con chó dữ hoặc chó dại.”

“Vậy phải làm sao?”

“Vậy chẳng thể làm gì khác hơn như tôi vừa rồi, bảo vệ cổ, ngồi xổm xuống.”

“Vì sao?”

“Ngoại trừ cổ không để bị cắn ra, chỗ nào cũng có thể cắn.”

“Cô thật thú vị.”

Cô ngồi thẳng dậy, thu chân đang gác trên bàn trà, nở một nụ cười.

“Thú vị???”

“Mời ngồi.” Cô gái chỉ vào chiếc ghế phía trước.

“Cám ơn.” Tôi ngồi xuống.

“Tiểu Hắc có vẻ rất thích cô.”

“Chắc vậy.”

“Nhưng nó là chó cái.”

“Chó cái không thể thích tôi sao.”

“Vậy chó đực phải làm sao?”

“Chuyện này liên quan gì tới chó đực.”

“Nếu chó cái thích cô, vậy chó đực chẳng phải rất đáng thương sao?”

“..."

“Rốt cuộc cô tới làm gì.”

Cô gái nhíu mày, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

“Tôi tới thuê nhà.”

“Vậy sao cô lại nói chuyện chó với tôi?”

“Chị hai, là do chị hỏi tôi chuyện về chó trước mà.”

“Chị hai???”

“Bình thường tôi vẫn gọi con gái không quen là chị hai.”

Tiểu Hắc vốn ngồi dưới đất nghe chúng tôi nói chuyện, giờ đi tới chân tôi ngửi ngửi ống quần.

“Tiểu Hắc thật sự rất thích cô.”

“Ừ.” Tôi lại vuốt ve đầu nó.

“Cô cũng thích Tiểu Hắc chứ?”

“Ừ. Con chó này rất ngoan.”

“Sao lại gọi 'con chó này’? Nó thích cô như vậy, cô chẳng thèm gọi tên nó?”

“Được được được, Tiểu Hắc thật ngoan.”

“Tôi quyết định, sẽ cho cô thuê phòng.” Cô gái đứng dậy nói.

“Nhưng tôi còn chưa xem phòng mà.”

“Phòng nào chẳng như nhau? Đều là hình chữ nhật.”

“Chị hai.”

“Đừng gọi tôi chị hai. Tôi tên Jessica, Jessica Jung.”

“Vậy tiền thuê thì sao? Trên quảng cáo viết: tiền thuê có thể thỏa thuận.”

“Chỗ này có hai phòng, chủ cho thuê giá là 15tr won một năm, cho nên mỗi người 7 chai rưỡi.”

“Cô không phải chủ nhà?”

“Không. Tôi ở đây hơn 2 năm, chủ nhà ở nước ngoài.”

“Nếu tiền thuê đã định, vậy còn ‘thỏa thuận’ cái gì?”

“Tiền điện nước chứ sao.”

“Ah!!! Tiền điện nước tính sao?”

"Tiền điện nước chia đều 3 chúng ta. Cô nghĩ thế nào?”

“3?”

“Ừ. Cô, tôi, Tiểu Hắc.”

“Tiểu Hắc cũng phải đóng tiền điện nước sao?”

“Nó cũng là một thành viên ở đây, sao không phải đóng?”

“Nhưng dù sao nó cũng chỉ là một con chó.”

“Chó thì đã sao? Chúng ta đều sống dưới một mái nhà, không thể thiên vị.”

"..."

“Có điều Tiểu Hắc còn chưa có năng lực kinh tế.”

“Năng lực kinh tế?” Tôi há hốc miệng. :gau4:

“Thế nên phần của Tiểu Hắc sẽ do hai người chúng ta gánh vác giúp nó.”

“Vậy không công bằng!” Tôi đứng dậy, to tiếng nói.

“Thân là loài người, là tinh hoa của vạn vật, sao lại đi so đo tiền điện nước với con chó nhỉ?”

“Đây không phải chuyện so đo mà là nó là chó của cô.”

“Nhưng Tiểu Hắc cũng thích cô, cô không cảm thấy nên báo đáp tình cảm của nó à?”

“Nói đi nói lại, tiền điện nước vẫn do hai người chia đều.”

“Ha ha, cô rốt cuộc cũng thông minh hơn rồi.”

Lúc này, Tiểu Hắc đột nhiên đứng lên chân trước đặt lên thắt lưng tôi, há miệng, lè lưỡi.

“Cô xem, Tiểu Hắc cũng đồng ý rồi. Theo luật Đại Hàn dân quốc, hai chọi một quyết định vậy đi.”

“Chị hai...”

“Tôi đã nói rồi. Tôi tên là Jessica.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô đã xoay người vào phòng.

Lát sau, cô đi ra vứt cho tôi một chùm chìa khóa.

“Cô chuyển tới lúc nào cũng được. Phòng của cô ở kia.”

Nói xong, cô lại xoay người chuẩn bị vào phòng, đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại:
“Đương nhiên cô cũng có thể gọi tôi Sica.”

Nói xong, cô bước vào phòng đóng cửa lại.






end chap 1



Spoiler:
 







Được sửa bởi ryankai ngày Mon Oct 01, 2012 10:50 am; sửa lần 34.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
YSiryn
Newbie

avatar

Post : 47
Coins : 1847
Thanked : 2
Join date : 04/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 26, 2012 2:46 pm

au năng suất thật
sica vừa tai thính vừa thù dai nữa
cái hình của au thật là lừa tềnh mà.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
9+1=10=1+0=1=>No.1
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 765
Coins : 2518
Thanked : 206
Join date : 27/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 26, 2012 3:38 pm

Công nhận Au năng suất thật, cứ tiếp tục phát huy tinh thần này au nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
mistake_loveyuri
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 750
Coins : 2539
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 26, 2012 7:08 pm

aigoo yêu quá cái cp này. yulsic fic này dể thương quá đi.
SE nha au.
[You must be registered and logged in to see this image.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
mistake_loveyuri
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 750
Coins : 2539
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 26, 2012 7:24 pm

@ loveyuri93: SE thì thêm nhiều cảm xúc thôi mà. SE có gì ko tốt hả em. lần nào em củng la ss hết là sao?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4448
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 26, 2012 10:22 pm

mistake_loveyuri đã viết:
@ loveyuri93: SE thì thêm nhiều cảm xúc thôi mà. SE có gì ko tốt hả em. lần nào em củng la ss hết là sao?

ko thấy có thêm nhiều cảm xúc. chỉ thấy buồn nẫu ruột thôi :gau39:

nhìu ng nói SE sẽ gây ấn tượng hơn, sẽ khiến rds nhớ về fic lâu hơn, nhưng với mình thà fic mình sẽ bị lãng quên ngay sau khi rds đọc xong còn hơn là để rds cảm thấy buồn mỗi khi nhơ đến

nhất là những fic về mấy gái, dù chỉ là trong fic nhưng mình vẫn muốn các gái dc hạnh phúc

nói chung mình là ng theo chủ nghĩa nói ko vơi SE

HE nha au, nhất định phải HE đó :nam16:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hunter2422
Member 2
Member 2

avatar

Post : 276
Coins : 2332
Thanked : 67
Join date : 21/07/2012
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 26, 2012 11:24 pm

Fic rất hay, hai bạn trẻ đối đáp nhau chóng cả mặt
Au mà không nghề nghiệp em còn tưởng đâu yulsic là luật sư với cả nhà văn
p/s: Sao chap 5 au nói sica 26 t sống ở chỗ đó 8 năm, giờ chuyển thành 24 t ra riêng dc 6 năm ?
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3616
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 26, 2012 11:54 pm

hunter2422 đã viết:
Fic rất hay, hai bạn trẻ đối đáp nhau chóng cả mặt
Au mà không nghề nghiệp em còn tưởng đâu yulsic là luật sư với cả nhà văn
p/s: Sao chap 5 au nói sica 26 t sống ở chỗ đó 8 năm, giờ chuyển thành 24 t ra riêng dc 6 năm ?

ôi cám ơn bạn nha ^^ dạo này đầu óc lú lẫn quá hihi để mình sửa lại cho nó đúng
lúc đầu mình chỉ ghi đại nhưng sau này mình cảm thấy nên viết đúng như tuổi thật của YulSic nên mới bị sai xót như thế ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3616
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 9:16 am

Chap 12 – p2




Jessica đưa tôi vào một tiệm cà phê.

"Trước kia tôi từng làm giáo viên nhà trẻ ở gần đây."
Nói xong, Jessica bước vào tiệm, đi tới bàn cạnh cửa sổ, ngoài cửa sổ là một ngõ nhỏ.

Trong ngõ thật xanh tươi, ánh chiều xuyên qua những kẽ lá, chiếu xuống chiếc khăn trải bàn.

Cô phục vụ cầm menu tới vừa thấy Jessica, khá ngạc nhiên lập tức cười nói:
"Cô Jung, đã lâu rồi không thấy ghé."

"Ừa."
Jessica mỉm cười ôn nhu.

Cô phục vụ mỉm cười với tôi rồi quay sang hỏi Jessica:
"Nên xưng hô với vị này thế nào?"

"Chào cô, tôi họ Kwon, là người yêu của Sica, cô gọi tôi Yuri là được."

Cô phục vụ mỉm cười vui vẻ.

"Cô đừng nghe tên đen nói linh tinh, tên đen thui này không phải người yêu tôi đâu."

"Sica." Tôi chăm chú nhìn Jessica:
"Sao lại đỏ mặt vậy?"

"Tôi đâu có!"
Jessica trừng mắt với tôi.

Cô phục vụ lại cười, hỏi Jessica:
"Vẫn gọi như trước à?"

"Ừa, nhưng hai phần."

Cô ấy đi rồi tôi mới hỏi Jessica:
"Hôm nay không cần đóng vai người yêu Sica nữa sao?"

"Đương nhiên không cần."
Jessica lại trừng mắt với tôi.

"Vậy sao Sica đỏ mặt."

"Tôi nói rồi tôi không có!"

Jessica tăng cao âm lượng, cô phục vụ ở quầy nghe vậy quay đầu lại nhìn, sau đó cười một tiếng.

"Yuri thích ăn mắng lắm phải không?"

Tôi chuyển chủ đề:
"Sica chọn giúp tôi cái gì vậy?"

"Cà phê đặc biệt của tiệm và bánh ngọt tự làm."

"Sica thường tới đây à?"

"Trước kia tan học, thường tới đây ngồi."

"Hèn gì cô phục vụ kia biết Sica."

"Chủ tiệm này là hai chị em, vừa rồi là cô em, tôi cũng khá thân với hai người ấy."

Cô phục vụ mang bánh ngọt và cà phê từ trên khay, đặt lên bàn, cười nói:
"Cô Jung, đây là cà phê và bánh ngọt của hai người, mời thưởng thức.
Còn đây là bánh quy mà chúng tôi vừa làm, chị tôi muốn mời hai người nếm thử."

Cô lại lấy một đĩa bánh quy từ trên khay xuống, gật đầu với chúng tôi rồi quay đi.

"Cám ơn."
Tôi và Jessica lên tiếng cùng lúc.

Jessica mở tạp chí ngồi xem, thỉnh thoảng cầm ly cà phê hoặc một miếng bánh quy đưa lên miệng..

Tôi thấy Jessica không để ý đến tôi, tôi lén di chuyển ly cà phê và đĩa bánh quy một chút.

Jessica vươn tay ra sờ không thấy, ngạc nhiên ngẩng đầu lên rồi trừng mắt với tôi.

"Đúng là dở hơi."

Spoiler:
 

Ngoài mỗi sáng gặp nhau trước khi đi làm, tôi hiếm khi được ngắm Jessica vào ban ngày. Ngắm dưới ánh mặt trời như lúc này lại càng hiếm.

Nhưng hiện giờ tôi có thể thấy ánh chiều lướt qua kẽ lá, dừng chân trên nửa khuôn mặt Jessica, lưu lại vài điểm nắng sáng.

Ngoài cửa sổ, cành lá nhẹ nhàng lay động theo cơn gió.

Vì thế những điểm nắng trên khuôn mặt Jessica cũng chuyển động theo, có khi phân tán thành rất nhiều hình dạng, có khi tụ thành một khối.

Trong lúc mơ màng, tôi thấy được một đóa hồng kiều diễm lay động theo gió dưới ánh chiều.

Tôi ngắm Jessica một lúc, đột nhiên nhớ ra mình cũng rất hiếm khi thấy chị dưới ánh mặt trời.

Mọi hoạt động của câu lạc bộ đều vào buổi tối.

Chị dưới ánh mặt trời trông sẽ ra sao? Liệu có giống Jessica lúc này không?

Tôi chăm chú ngắm nhìn Jessica, dần dần khuôn mặt Jessica bắt đầu biến đổi.

Tôi như nhìn thấy gương mặt của chị, hơn nữa càng lúc càng rõ.

Đó là một khuôn mặt trắng, không sai khuôn mặt rất trắng.

Tuy tôi thường thấy mặt chị vào buổi tối, nhưng dưới ánh đèn, phân biệt màu sắc không phải là chuyện khó.

Hình ảnh của đóa hồng trên quảng trường và đóa hồng trước mắt cứ chồng lên nhau, ban ngày và ban đêm cũng lần lượt đổi thay.

Tôi mở to hai mắt, cố nhìn rõ hình ảnh trước mặt.

“Yuri.”
Jessica đột nhiên gọi tôi:
"Sao cứ nhìn tôi thế?"

Khuôn mặt Jessica hơi đỏ, hai má hồng hồng khiến đóa hồng trước mặt tôi càng rực rỡ.

Vì vậy tôi trở lại tiệm cà phê, trở lại với ánh mặt trời qua khe cửa, trở lại với đóa hồng ở trước mặt.

"Không sao."
Tôi thở vài hơi.

Jessica khép tờ tạp chí lại, nhìn tôi:
"Sao vậy, không thoải mái à?"

"Không sao." Nhịp thở của tôi trở lại bình thường:
"Ánh mặt trời hôm nay thật thoải mái."

"Đúng vậy, trước kia tôi thích nhất là đến đây váo lúc chạng vạng."

"Thật chứ?"

"Lúc đó ánh mặt trời tốt nhất, không quá nóng cũng không quá sáng."
Jessica chỉ ra ngoài cửa sổ:
"Sau đó một đám trẻ con tan học, ven đường cười đùa ầm ĩ, tiếng cười đó thật dễ thương thật lôi cuốn."

"Tiếc là hôm nay được nghỉ, đám trẻ không phải đi học."

"Ừa, tôi thật muốn nghe tiếng cười trẻ nhỏ."

"Vậy trở lại làm giáo viên đi."

"Trở lại làm giáo viên sao?"
Jessica tiến vào trạng thái trầm tư.

"Sica là giáo viên mà, nên quay lại làm giáo viên."

"Vậy sao?"

"Ừa."

"Vậy có tốt không?"

"Sao lại không tốt?"

"Yuri biết vì sao tôi không làm giáo viên nhà trẻ nữa không?"

"Sica không nói dĩ nhiên là tôi không biết rồi."

Jessica uống nốt ngụm cà phê từ từ nói:
"Tôi đã từng làm giáo viên ở nhà trẻ gần đây. Lúc đó là thời gian vui vẻ nhất của tôi."

Jessica mỉm cười nói tiếp:
"Những đứa trẻ đều gọi tôi cô giáo Sica."

"Cô giáo Sica." Tôi cũng mỉm cười:
"Vừa nghe đã biết là một cô giáo rất đáng yêu."

"Yuri biết rồi còn gì."

"Tất nhiên rồi, trẻ con không biết nói dối. Thế giới của trẻ nhỏ trắng đen rõ ràng, thế giới của người lớn mới có nhiều màu sắc."

"Nói xong chưa? Còn muốn nghe tôi nói không?"

"Nói xong rồi, mời tiếp tục."

"Trong số các học sinh của tôi, tôi quý nhất một bé tên là Sulli rất đáng yêu. Chỉ cần nghe cô bé gọi cô giáo Sica tôi lại muốn ôm bé lên. Sau khi tan học tôi thường ở lại với bé, chờ umma bé đến đón."

Jessica quay đầu về phía cửa sổ, nói tiếp:
"Có một hôm, appa bé đến đón."

"Vì sao?"

"Vì umma Sulli mắc bệnh."

"Ừa."

"Hôm đó, anh ta tâm sự với tôi rất nhiều, tan học tôi cũng không có việc gì nên nghe anh ta tâm sự một lúc."

"Sau đó thì sao?"

"Từ đó trở đi, appa bé thường xuyên đến đón bé về."

"Ừa."

"Mỗi lần tới đón Sulli, anh ta luôn trò chuyện với tôi. Có khi anh ta còn nói muốn đưa tôi về, nhưng tôi cảm thấy không được lắm nên khéo léo từ chối."

“Ừa."

"Có một hôm, anh ta nói với tôi, anh ta rất thích tôi..."

"Hả?"
Đầu tôi như bị kim đâm vào, hét lên.

"Sao vậy?"

"Không sao, chỉ cảm thấy hơi chối tai."

"Chối tai cái gì? Tôi đâu có thích anh ta."

"May quá."

"May cái gì?"

"May là Sica không thích anh ta."

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Nếu tôi thích anh ta thì sao?"

"Dĩ nhiên là không được."

"Sao lại không được?"

"Vì như vậy sẽ phá hỏng gia đình người ta."

"Nếu là chị của Sulli thích tôi thì sao?"

"Vẫn không được."

"Nếu là cậu của Sulli thích tôi thì sao?"

"Không được."

"Nếu là dì của Sulli thích tôi thì sao?"

"Không được là không được. Chỉ cần là Sica thì không ai được thích."

"Vì sao?"

"Sica bớt cằn nhằn đi."

"Kwon Yuri."

"Được rồi, Sica kể tiếp đi, đừng để ý tới tôi. Sau đó thì sao nữa?"

"Sau khi nghe anh ta nói, trong lòng tôi rất bối rối, tan học không ở lại cùng Sulli nữa."

"Ừa."

"Kết quả là anh ta tới nhà trẻ trước khi tan học, chờ ngoài trường."

"Anh ta cứng đầu vậy sao?"

Jessica trừng mắt nhìn tôi rồi nói tiếp:
"Tôi luôn giữ khoảng cách, giữ quan hệ giáo viên với phụ huynh học sinh."

"Ừa, Sica làm vậy là đúng."

"Dần dần, những phụ huynh khác và các đồng nghiệp cảm thấy bất thường, bắt đầu có lời đồn."

"Sica cần gì để ý tới lời đồn đại."

"Nhưng sau đó lời đồn tới tai umma của Sulli."

"Vậy phải làm sao?"

"Tôi không biết làm thế nào, lại không muốn đối diện với ánh mắt khác thường của mọi người vì vậy tôi muốn rời khỏi nhà trẻ đó."

"Nên Sica không làm giáo viên nhà trẻ nữa?"

"Nếu chỉ như vậy tôi vẫn làm giáo viên, chẳng qua là từ nhà trẻ này sang nhà trẻ khác thôi."

"Chẳng lẽ còn xảy ra chuyện gì sao?"

"Trước khi tôi định rời khỏi thì nghe nói ba mẹ Sulli ly hôn."

"Hả? Sao Sica biết?"

"Có một hôm umma Sulli chạy vào phòng học, ôm Sulli đi, trước khi đi còn nhìn tôi."

Jessica cũng nhìn tôi rồi nói:
"Tôi vĩnh viễn không quên được ánh mắt oán hận của cô ấy, tuy chỉ có vài giây nhưng tôi cảm thấy rất dài."

Jessica xoay ly cà phê trong tay một chút rồi nói:
"Cô ấy còn nói vài câu vào tai Sulli sau đó chỉ vào người tôi. Ánh mắt Sulli rất kinh hoàng, như muốn khóc mà không dám khóc, chỉ mở to hai mắt nhìn tôi. Tôi như thấy được chính mình 18 tuổi trong mắt Sulli. Không ngờ tôi lại trở thành loại người mà tôi căm ghét nhất. Hôm sau có người nói tôi biết, ba mẹ Sulli ly hôn."

"Chuyện này không thể trách Sica đuợc."

"Tuy nói thế nhưng tôi không thể tha thứ cho chính mình. Tôi bỏ việc, rời khỏi nhà trẻ đó."

"Tôi định sang nhà trẻ khác nhưng tôi luôn nhớ ánh mắt của Sulli và umma bé."

Jessica nâng ly cà phê lên, phát hiện cà phê đã hết. Bất đắc dĩ mỉm cười, chuyển sang uống một ngụm nước:
"Sau đó tôi chuyển nhà, chuyển tới nơi ở hiện giờ. Tìm một công việc mới, xem như yên thân."

"Sica không thích công việc hiện tại sao?"

"Không thể gọi là thích nhưng tôi có việc làm, chẳng phải sao?"
Jessica mỉm cười nói:
"Tôi không muốn appa umma cảm thấy tôi không tự nuôi nổi bản thân."

"Ừa."

"Mỗi ngày đi làm về, tôi luôn cảm thấy trống rỗng và cô độc, thường ngồi ngẩn người một mình trong phòng khách. Đối với các đồng nghiệp cũng không thân. Tôi thích nghe tiếng cười của trẻ con, các cô ấy thích quần áo hàng hiệu với nước hoa. Sau đó tôi phát hiện ra Tiểu Hắc..."

"Chính là Tiểu Hắc với huyết thống quý tộc hả?"

"Yuri bớt vớ vẩn đi."
Jessica trừng mắt nhìn tôi rồi nói tiếp:
"Nó luôn nằm trước cửa hàng tạp hóa đầu ngõ, khi tôi mua gì đó, nó sẽ đứng dậy nhìn tôi, vẫy vẫy đuôi. Tôi đi khỏi, nó sẽ đi theo tôi một quãng rồi lại quay lại."

"Ừa, quả nhiên là danh khuyển."

"Có một tối trời mưa, tôi mua đồ không thấy nó, tôi hơi ngạc nhiên. Chờ một lúc, đang muốn về lại thấy Tiểu Hắc đứng ở đường đối diện."

"Hả?"

"Khi thấy tôi, nó định chạy về phía tôi. Nhưng trên đường rất nhiều xe, ánh mắt nó rất kinh hãi, cứ chạy chạy ngừng ngừng. Tôi nhớ lúc đó có tiếng xe thắng gấp lại có tiếng mắng, trong lòng tôi vừa căng thẳng vừa sợ hãi. Tới khi nó chạy tới, tôi lập tức ôm lấy nó."

"Vì sao?"

"Tôi không biết vì sao, chỉ cảm thấy Tiểu Hắc thật giống mình. Tôi chỉ biết khi đó mưa xối xả, nước mắt tôi cũng rơi xuống."

Jessica như đang nhớ lại mọi chuyện ngày đó, ánh mắt hơi đỏ.

Nhanh chóng hít sâu, lại từ từ nói:
"Tối đó tôi ôm nó về nhà và đến bây giờ."

Jessica lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng dần dần chuyển sang màu hồng, mặt trời sắp xuống núi.

"Ánh mắt Sulli và umma bé cũng là tảng đá trong lòng Sica, cũng phải bỏ nó đi."

"Tôi biết nhưng là vì tôi nên họ mới trở thành như vậy."

"Sica có làm gì sao?"

"Không."

"Vậy sao lại liên quan tới Sica?"

"Nhưng mà..."

"Tôi lấy một ví dụ, Sica nghe không?"

Jessica nhìn tôi, gật đầu.

"Một đứa trẻ không cẩn thận làm đổ chậu hoa trên ban công xuống đất, chậu hoa rơi xuống đất dọa con mèo sợ hãi chạy mất, con chó thấy vậy đuổi theo con mèo. Một thanh niên đang chạy xe đạp vì tránh con chó mà lệch tay lái về phía chiếc xe ô tô, cô gái lái xe ô tô vì chuyển hướng gấp nên đụng vào cột điện bên đường mà chết. Sica nghĩ xem ai phải chịu trách nhiệm về cái chết của cô gái? Đứa bé? Chậu hoa? Con mèo? Con chó? Thanh niên? Hay là cột điện?"

"Yuri đang nói linh tinh gì thế?"

"Sica nghĩ là vì appa Sulli biết Sica, sau đó thích Sica nên dẫn tới ly hôn?"

"Chẳng lẽ không phải vậy sao?"

"Vậy hiệu trưởng của nhà trẻ mới là người phải chịu trách nhiệm rồi."

"Vì sao?"

"Nếu hiệu trưởng không mở nhà trẻ thì Sica sẽ không tới dạy, Sulli cũng không đến học, appa của Sulli cũng sẽ không biết đến Sica, vì thế ba mẹ Sulli sẽ không ly hôn."

"Cái này..."
Jessica mở miệng, muốn nói lại thôi.

"Nếu phải tìm người chịu trách nhiệm như vậy cả đời cũng chẳng tìm xong.”

Jessica nhìn tôi rồi cúi đầu im lặng.

"Lại lấy tôi và Sica nói nhé, Sica cho rằng chúng ta quen nhau là vì đâu?"

"Là vì Tiểu Hắc rồi."
Jessica mỉm cười:
"Nếu không phải Tiểu Hắc chọc giận bạn tôi, Yuri sẽ không chuyển tới được."

"Sao không nói là vì Sica? Nếu Sica không ôm Tiểu Hắc về, bạn Sica cũng không bỏ đi."

"Nói vậy cũng đúng."

"Tôi cũng có thể nói là vì giám đốc cũ nên chúng ta mới quen nhau."

"Vì sao?"

"Nếu giám đốc kia không lặn mất tăm, tôi cũng không đến Seoul và sẽ không biết được Sica."

"Cũng đúng."

"Cho nên hãy bỏ tảng đá đó xuống đi, Sica nên trở lại làm giáo viên nhà trẻ."

"Vậy được không?"

"Tôi hỏi Sica, Sica có thích làm giáo viên không?"

"Thích."

"Sica có thể nhận lại công việc giáo viên không?"

"Có thể."

"Vậy trở lại làm giáo viên đi."

Jessica lại im lặng, ngoài cửa sổ cũng dần dần chuyển tối, mặt trời đã xuống núi.

"Sica biết nước Mỹ không?"

"Đương nhiên biết, hỏi cái này để làm gì?"
Jessica nghi hoặc ngẩng đầu lên nhìn tôi.

"Sica biết sông Mississippi của Mỹ không?

"Ừa."

"Sica biết sông Mississippi ở Mỹ từng bị bẻ từ cong thành thẳng không?"

"Kwon Yuri!"
Cô trừng mắt nhìn tôi nói:
"Nói một lần cho xong đi."

Tôi mỉm cười rồi đáp:
"Để tiện cho việc vận chuyển bằng đường thủy nên người Mỹ bẻ con sông Mississippi rất nhiều đoạn gấp khúc từ cong thành thẳng. Nhưng sông Mississippi nói:
' trời sinh ta đã cong , ta không muốn biến thẳng.'"

"Vớ vẩn, sông làm gì biết nói."

"Sông Mississippi sau khi biến thẳng vẫn cố uốn trái uốn phải, mong khôi phục độ cong như trước. Người Mỹ không có cách nào nên không ngừng xây dựng các bức tường đê ở hai bên bờ sông, ra sức ngăn cản sông Mississippi cong trở lại. Sica đoán xem kết quả ra sao?"

"Tôi không đoán ra."

"Sông Mississippi bèn nói:
'được, các người không cho ta cong trái cong phải, vậy ta đây cong lên cong xuống."

Tôi mỉm cười nói tiếp:
"Kết quả sông Mississippi dao động theo chiều lên xuống, vì vậy rất nhiều nơi ở đáy sông gập gềnh như gợn sóng."

"Thật chứ?"

"Sau đó có vài khúc sông vốn đã ép từ cong thành thẳng cũng đành phải để cho nó từ thẳng trở lại cong."

"Àh." Jessica trả lời đơn giản.

"Một con sông còn có thể kiên trì hình dáng của mình, đi theo hướng mình thích, không cố kỵ bất cứ chướng ngại nào..."
Tôi mỉm cười nhìn vào mắt Jessica:
"Huống chi là con người."

Ánh mắt Jessica chớp chớp như tỏa sáng.

"Sica, đừng bao giờ thua kém sông Mississippi nhé."

"Ừa."

Jessica gật đầu nhìn tôi mỉm cười.

"Trở lại làm giáo viên đi."

" Tôi sẽ suy nghĩ."

Ngoài cửa sổ, đèn đường chiếu sáng cả khu ngõ, bóng tối đã phủ xuống.

"Mình về thôi."

"Ừa."

Chúng tôi đi về phía quầy, ngoài cô phục vụ còn một cô gái nữa.

Chắc là người chị trong hai chị em mà Jessica đã nói.

"Cô Jung, đã lâu không gặp."
Người chị cười nói.

"Ừa." Jessica cũng mỉm cười đáp:
"Sau này tôi sẽ đến thường xuyên."

"Cô này đây cũng thường xuyên tới nhé."
Cô chị cúi đầu với tôi.

"Tôi nhất định sẽ đến thường xuyên."

"Nhất định nhé."

"Tất nhiên rồi, hai cô pha cà phê ngon vậy, tôi không đến sao được."

"Cám ơn, cô thật khéo ăn nói."

"Tôi là người ăn ngay nói thật, chút nữa chắc tôi không thể nào ăn tối được rồi."

"Vì sao?"

"Vì tôi không muốn để mùi vị bữa tối phá hỏng hương cà phê vừa lưu lại trong miệng."

"Ha ha." Cô chị cười, ngay cả cô em cũng cười theo.

"Tôi..."
Khi tôi đang định nói tiếp thoáng nhìn ánh mắt Jessica, sửa lại:
"Chúng tôi đi đây. Tạm biệt."

Tôi và Jessica ra khỏi tiệm, quay sang nói:
"Hai chị em này đều xinh đẹp, nhưng cô chị hơn một bậc."

Jessica trừng mắt nhìn tôi, không trả lời.

"Hay quá, chỗ này không xa công ty tôi, sau này có thể đến thường xuyên."

"Yuri vui mừng lắm hả?"

"Vui lắm."

"Nhất định Yuri đang rất muốn cười hả?"

"Rất muốn."
Nói xong tôi cười vài lần.

"Hừ."
Jessica ko nói gì nữa bỏ đi thẳng. Tôi lại làm gì sai sao?

……………………..


Trở về nhà, tôi nhìn đồng hồ không khỏi vỗ đầu mình:
"Ai da, vừa rồi lẽ ra nên ăn tối xong rồi hãy về."

"Không phải Yuri nói không muốn để bữa tối phá hỏng hương cà phê sao?"
Jessica ngồi xuống.

"Đó là nói đùa thôi mà."

" Tiffany đâu có nghĩ như vậy."

"Tiffany?"

"Người chị họ Hwang, tên là Tiffany."

"Tên thật dễ nghe."
Tôi tán thưởng vài tiếng.

"Thật không?"
Jessica ngẩng đầu nhìn tôi, tôi có cảm giác có một luồng khí lạnh vô hình.

"Nhưng cho dù dễ nghe thế nào cũng không hay bằng cái tên Jessica."

"Đã quá trễ rồi."
Jessica đứng dậy:
"Tối nay Yuri đừng hòng có bữa tối ăn."

Nói xong, Jessica đi vào bếp.

"Sica định nấu ăn sao?"

"Đúng thế."

"Có phần của tôi không?"

"Không."

"Vậy tôi xuống lầu mua."

"Không được."

"Nhưng tôi đói."

"Ai bảo nói lung tung."

"Tôi đâu có nói sai điều gì."

"Yuri nói với Tiffany một đống, lại còn chối."

"Có sao? Không có mà."

"Vậy sao Yuri lại nói sẽ thường đến?"

"Sica nói mình sẽ thường xuyên đến, dĩ nhiên tôi cũng thường xuyên cùng Sica đến."

"Sao Yuri biết tôi sẽ thường xuyên đến đó?"

"Chính Sica nói với Tiffany là sẽ thường xuyên đến mà."

"Vậy lúc nãy, khi vừa ra khỏi tiệm cà phê, sao lại vui mừng?"

"Sica."
Tôi tới bên cạnh rồi nói:
"Đó là vì Sica suy nghĩ lại việc làm giáo viên, dĩ nhiên là tôi vui rồi."

"Lại gạt người."

"Tôi nói thật mà. Tôi thật sự mừng cho Sica."

Sau khi nói xong, tôi quay trở về phòng.

"Yuri định đi đâu?"

"Về phòng."

"Không định ăn tối à?"

"Không phải Sica không cho tôi ăn sao?"

"Tôi bảo Yuri không ăn thì Yuri không ăn sao? Khi nào mà Yuri nghe lời vậy."

"Sica là giáo viên, Sica nói dĩ nhiên là đúng rồi."

"Yuri bớt nói nhảm đi."
Jessica mở tủ lạnh nhìn một hồi:
"Không đủ cho hai người ăn. Yuri theo tôi xuống mua thêm."

"Hai người? Sica mới là một mà."

" Tính cả Yuri vào thì không là hai hả."

"Sao lại tính cả tôi vào?"

"Yuri có đi hay không?"
Jessica cầm dao lên.

Chúng tôi xuống nhà đi mua đồ ăn về, Jessica mang tất cả vào bếp.

"Yuri có biết thứ hai tuần sau trạm điện ngầm sẽ hoạt động bình thường không?"

Jessica đang cắt gì đó trong bếp, nói vọng ra.

"Thật chứ? Tôi không biết."

"Yuri thật vô tâm quá."

"Nói vậy tôi có thể trở lại như những ngày trước kia rồi. Ha ha."

"Sao lại vui vậy?"

"Dĩ nhiên là vui rồi. Tôi ngủ thêm được 20’, 20’ lận đó."

"Vớ vẩn."

"Sica mắng thoải mái, giờ tôi rất vui. Ha ha, 20’."

Tôi ôm lấy Tiểu Hắc:
“Tiểu Hắc, em có vui không. Chúng mình hết khổ rồi."

"Yuri đúng là hâm thật rồi."

Một lúc sau, Jessica mang đồ ăn ra phòng khách, nói một câu:

"Lần sau còn nói lung tung, tôi sẽ phạt Yuri không được ăn tối."

“Tôi biết rồi.”

"Không phải than đói sao? Còn không mau ăn."

"Tôi..."

"Đồ ngốc. Lúc ăn cơm nghĩ linh tinh cái gì?"
Jessica đưa chén đũa cho tôi.

"Mình cùng ăn đi."





End chap 12
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ken_love_snsd
Member 5
Member 5

avatar

Post : 539
Coins : 2247
Thanked : 108
Join date : 09/08/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 9:18 am

Tem~~~~~~~~

Yulsic có tiến triển rồi kìa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/ken_love_snsd_yulsic
duongan92
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1287
Coins : 2326
Thanked : 44
Join date : 22/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 9:34 am

yeah~~
ta lấy phong bì!!!
p/s: fic còn bao nhiêu chap nữa vậy au????
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
9+1=10=1+0=1=>No.1
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 765
Coins : 2518
Thanked : 206
Join date : 27/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 9:57 am

Au viết fic này có nhiều chi tiết rất hay, nó khiến cho người đọc phải suy nghĩ và có thể áp dụng trong cuộc sống thực tế.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3616
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 12:40 pm

Chap 13 - p1





Mỗi năm học sắp kết thúc, câu lạc bộ sẽ tổ chức vũ hội tạm biệt cho những anh chị sắp tốt nghiệp.

Chúng tôi gọi vũ hội này là "The Last Dance".

Vũ hội này không có gì đặc biệt, chỉ là các thành viên sắp tốt nghiệp trong câu lạc bộ sẽ đến đông đủ.

Vì đây là cơ hội khiêu vũ lần cuối của họ tại quảng trường.

Mỗi người sắp rời khỏi quảng trường có quyền chỉ định một điệu nhảy.

Tôi là năm ba, không phải nhân vật chính trong "The Last Dance".

Nhưng chị lại đã là năm tư, chị là nhân vật chính.

Đúng vậy, chị sắp tốt nghiệp.

Còn tôi thì một năm nữa mới tốt nghiệp.

Tôi không biết sau khi chị ra đi, quảng trường còn có thể tạo thành một vòng tròn nữa không?

Thời điểm tổ chức "The Last Dance" là đêm nay.

Khoảng cách lần đầu tiên nhảy điệu ‘dạ mân côi’ với chị đã hơn một năm.

Quan hệ của chị thật tốt, người người tranh nhau mời chị khiêu vũ.

Tôi vẫn đứng từ xa nhìn chị, không có cơ hội chen tới bên cạnh.

Ánh mắt tôi xuyên qua khe hở của đám người, yên lặng ngắm nhìn.

Từng điệu nhảy trôi qua, bên cạnh chị vẫn luôn bao phủ bởi một đám người.

Vòng tròn không ngừng chuyển động giống như chúng tôi không ngừng đi vòng quanh thế giới.

Chị là người mang em vào thế giới này, em sẽ ghi nhớ nó mãi mãi.

"Tiếp theo là điệu nhảy cuối cùng của đêm nay."

"Điệu nhảy cuối cùng là do chị Vic chỉ định..."

Tôi đột nhiên nhận ra, nhanh chóng chạy về phía chị.

Chị cũng chạy về phía tôi, gặp nhau ngay khi câu nói cuối cùng vang lên:

"Vũ điệu 'Dạ mân côi'."



oOoOoOoOoOoOo


Tôi nhớ lại cuộc sống khi vừa đặt chân tới Seoul, 8h20 dậy, 8h30 ra khỏi nhà.

Jessica luôn rời nhà sớm hơn tôi 5’.

Trước kia chúng tôi rời nhà cũng không nói gì nhiều với nhau.

Bây giờ Jessica sẽ nói thêm một câu:
"Tôi đi trước, tối gặp."

Tôi sẽ trả lời:
"Ừa, nhớ cẩn thận."

Jessica còn để một viên vitamin và ly nước trên bàn.

Tôi uống thuốc, uống nước xong rồi mới ra ngoài.

Dĩ nhiên nếu không mặc cái quần thất tinh bắc đẩu, thì tôi phải giằng co với Tiểu Hắc một lúc.

Có lẽ tôi đã quen với thành phố này nên tôi không cảm thấy khó chịu khi chen lấn ở trạm xe mỗi sáng.

Cũng không còn cảm giác cô đơn hay cô độc vào mỗi tối đi làm về nhà.

Tôi chỉ muốn chạy nhanh về xem ánh đèn vẫn còn sáng ở hành lang và đóa hồng kiều diễm đang xem tivi hay đọc sách trong phòng khách.

Thay đổi nhiều nhất là lượng công việc của tôi.

Lúc mới vào, công việc của tôi không nhiều nhưng hiện giờ lượng công việc của tôi nhiều kinh người, nhất là sau cơn bão.

Vì không muốn Jessica chờ lâu trong phòng khách, tôi luôn giữ thói quen về lúc 8h30, cũng vì vậy túi xách tôi luôn chứa đầy tài liệu.

Mỗi ngày về nhà, ăn tối tắm rửa xong sẽ ngồi nói chuyện với Jessica một lúc mới về phòng, vùi đầu vào đống tài liệu mang về hôm đó.

Tôi làm việc trong phòng mình, Jessica ngồi ở phòng khách, cứ thế lại qua một đêm.

Tôi và Jessica đều rất im lặng, lại cách nhau một bức tường.

Vì thế khoảng một lúc tôi sẽ ra khỏi phòng xem xem Jessica.

Còn Jessica cũng cách một lúc lại nhìn khe hở cửa phòng xem tôi thế nào.

Khi cảm giác được có người đang nhìn, tôi sẽ quay đầu lại nhìn.

Đôi khi Jessica tặng tôi một nụ cười rồi quay lại việc đọc sách của mình. Đôi khi hỏi tôi có đói không? Hay có mệt lắm không?

Hiện tại tôi đã ngủ muộn hơn trước nhưng vẫn sớm hơn so với Jessica.

Nên trước khi đi ngủ tôi sẽ ra phòng khách trò chuyện với Jessica một lúc nữa, chơi đùa với Tiểu Hắc.

"Tôi ngủ trước đây, Sica cũng ngủ sớm nha. Ngủ ngon."

"Ừa, ngủ ngon."

Đó là câu thoại cuối cùng mỗi đêm, trước khi bước sang một ngày mới của chúng tôi.

Có khi tôi lại cảm thấy nói chuyện như vậy quá đơn giản, trước khi vào phòng ngủ nói thêm:
"Sica ah."

"Sao?"

"Chúc Sica mỗi đêm say ngủ có giấc mơ ngọt ngào."

"Yuri lại hâm à."

"Còn nữa, khi Sica ngủ có thói quen giơ tay phải hay giơ tay trái lên?"

"Sao tôi biết được."

"Nếu Sica giơ tay phải lên sẽ rất giống nữ thần tự do."

"Vớ vẩn."

"Còn nữa,..."

"Rốt cuộc Yuri có ngủ hay không?"

"Có, ngủ ngay bây giờ."
Sau đó tôi chui mình vào phòng.

Lượng công việc tăng nhiều tôi cũng không lấy làm phiền, phiền nhất là quan hệ giữa tôi và giám đốc.

"Yuri, bàn làm việc của cô bừa bộn quá."

Tôi không nói gì, chỉ nhìn bàn làm việc còn bừa bộn hơn nhìu lần của TaeYeon.

"Cô đừng so sánh với TaeYeon, TaeYeon bừa hơn cô thì sao. Chẳng lẽ vì người khác đi ăn cướp nên cô cho rằng mình ăn trộm là đúng?"

"Cái này."

"Một kỹ sư ưu tú phải gọn gàng ngăn nắp, đâu vào đấy, cô ngay cả bàn làm việc cũng không thu dọn sạch sẽ làm sao mà làm việc tốt được."

Tôi đành buông công việc đang làm dang dở, bắt đầu thu dọn.

Còn ý kiến của tôi và giám đốc về công việc thì thường xuyên không hợp nhau.

"Chúng ta là công ty cố vấn không phải công ty hành chính, chỉ có thể đưa kiến nghị thôi."

"Tôi biết, vì thế chúng ta nên cung cấp ý kiến thật chuyên nghiệp."

"Cô có biết cái mà cô gọi là 'ý kiến chuyên nghiệp' sẽ ảnh hưởng lớn tới mức nào không?"

"Tôi không hiểu cái gọi là ảnh hưởng là chỉ phương diện nào?"

"Dù sao ý kiến đó cũng không thể xuất hiện trong báo cáo."

"Sao lại không được? Chẳng lẽ nó sai sao?"

"Có lẽ là đúng, nhưng tôi mặc kệ. Cứ làm theo lời tôi."

"Nhưng mà..."

Giám đốc vẫy vẫy tay, ngăn tôi nói:
"Cô có thể đi rồi."

Tôi đành rời khỏi văn phòng của ông ta.

Mỗi khi tôi bất hòa với giám đốc, TaeYeon luôn khuyên tôi:
"Cậu có biết con sông chảy như thế nào không?"

"Cứ chảy thôi."

"Con sông luôn chảy cong cong khúc khủy, như vậy dòng chảy sẽ dài hơn, độ dốc cũng không quá lớn."

"Cái này tôi biết."

"Cho nên..."
TaeYeon vỗ vỗ bả vai tôi, cười nói:
"Cậu là một con sông quá thẳng, nên cong một chút đi."

TaeYeon bình thường rất nhốn nháo trẻ con nhưng khi cho lời khuyên lại thật ôn hòa và trưởng thành.

Trong lòng tôi vẫn luôn cảm kích cậu ta.

Ở Seoul, ngoại trừ TaeYeon và SooYoung, tôi gần như không có người bạn nào.

Tất nhiên, tôi không tính Jessica vào đó.

Trong lòng tôi, Jessica không chỉ là một người bạn, như là người thân hoặc người nhà.

Có lẽ tôi đã quen và an tâm khi có Jessica trong cuộc sống nên chưa từng nghĩ tới nếu một ngày nào đó không có Jessica tôi sẽ ra sao???

Nếu phải suy nghĩ xếp quan hệ của mình và Jessica vào loại nào, tôi luôn bỏ qua.

Bất kể là bạn bè, người thân hoặc là người nhà, đều không quan trọng.

Dù thế nào chăng nữa đối với tôi, Jessica luôn là một đóa hồng kiều diễm.

Sáng nay, giám đốc gặp tôi lại nói:
"Yuri, cô ăn mặc lòe loẹt quá, một kỹ sư ưu tú phải ăn mặc lịch sự chứ."

Tôi cúi đầu nhìn quần áo mình, vẫn là áo sơ mi và quần tây.

Ăn trưa với TaeYeon xong, cậu ta lại rủ tôi đi uống cà phê.

Hình như mỗi lần thấy tôi bị giám đốc mắng là cậu ta lại rủ đi uống cà phê.

Thế nên dạo này gần như tôi uống cafe hàng ngày.

Hôm nay, tôi dẫn TaeYeon đến tiệm cà phê của chị em Tiffany.

"Chào chị Kwon."
Em gái Tiffany đưa menu cho tôi, cười nói.

"Chào cô."
Tôi mỉm cười.

"Vị này là..."
Cô chỉ vào TaeYeon ngồi đối diện với tôi.

"Cậu ấy là đồng nghiệp của tôi. Chỉ là một nhân vật nhỏ bé, không cần để ý tới cậu ta."

"Nè."
TaeYeon nhỏ giọng kháng nghị.

Cô mỉm cười, cúi đầu với TaeYeon.

Em gái Tiffany đi rồi, TaeYeon hỏi tôi:
"Thật xinh xắn, hai người quen nhau à?"

"Coi như quen."
Tôi ngả người về phía trước, nhỏ giọng nói với cậu ta:
"Chị cô ấy còn xinh đẹp hơn nữa, đặc biệt là cô chị có đôi mắt biết cười."

"Thật chứ?"

"Ừa."

"Sao cậu biết cô ấy có chị?"

"Đợi khi cậu tới quầy tính tiền là có thể thấy cô chị."

"Nếu cô ấy thấy vẻ đẹp của tôi, có khi vừa gặp đã yêu rồi không thu tiền không?"

Tôi mở tờ báo, không để ý tới cậu ta nữa.

Uống cà phê xong, chúng tôi ra quầy trả tiền.

"Yuri, lại gặp cô rồi."
Tiffany mỉm cười vui vẻ.

"Tôi là kỹ sư, Yuri chỉ là phó kỹ sư, tôi giỏi hơn đấy."

Tôi đang định mở miệng thì TaeYeon đã đáp lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiffany.

Tiffany khá ngạc nhiên, tôi thì đã quen với việc này rồi.

Lấy tiền ra trả phần của mình thì TaeYeon giữ tay tôi lại:
"Yuri, luơng cậu không nhiều như lương tôi."

Cậu ta lấy tiền, mắt vẫn nhìn Tiffany nói:
"Huống chi tôi xem cậu như người thân nên để tôi trả cho."

"Cậu mời tôi hả?"
Tôi nghi hoặc nhìn TaeYeon.
"Vậy cám ơn."

"Đừng khách sáo."
Cậu ta vỗ vai tôi, quay mặt sang bên Tiffany:
"Ngoại trừ có việc làm ổn định, tôi còn rất có trách nhiệm, đối với mọi người xung quanh cũng rất tốt, có thể nói tiếng lành đồn xa, già trẻ lớn bé đều mến tôi."

"Chúng tôi đi đây, lần sau lại đến."

Tôi giả bộ không nghe TaeYeon nói, cúi đầu với Tiffany kéo cậu ta ra khỏi tiệm.

"Tôi còn muốn nói mà."

TaeYeon bị tôi lôi khỏi tiệm miệng vẫn lẩm bẩm.

"Cậu đang làm gì thế?"
Tôi hỏi TaeYeon.

"Yuri, cô ấy thật đẹp."

"Tiffany rất đẹp. Thế thì sao?"

"Tiffany, cậu nói cô ấy tên là Tiffany?"

"Đúng vậy, có chuyện gì?"

"Chẳng lẽ đây là trời định sao?"

"Rốt cuộc cậu đang làm gì đấy?"

"Cô ấy thật đẹp."

"Kim TaeYeon."

TaeYeon lúc này mới tỉnh.

"Yuri, cô ấy thật đẹp thật cuốn hút, đặc biệt là đôi mắt.”

" Tiffany, TaeYeon, Tiffany, TaeYeon, tớ nhất định theo đuổi cô ấy ."

"Cậu đang nói thật hả?"

"Sao lại không thật chứ?"
TaeYeon rất kích động.

"Cậu suy nghĩ kỹ chưa?"

"Tớ nói thật đấy. TaeYeon này nhất định theo đuổi Tiffany."

TaeYeon nắm chặt hai tay, lớn tiếng nói:
"Trời ơi, mục tiêu của tớ thật cao cả!"

Tôi lại giả điếc mặc kệ cậu ta.

Buổi chiều đang làm việc thì di động vang lên, là SooYoung gọi.

"Tối có rảnh không? Đi ăn với tớ nha."

"Cũng được, mà sao đột nhiên lại rủ tớ?"

"Giới thiệu một người bạn cho cậu."

"Bạn như thế nào?"

"Đến rồi biết."

"Tớ biết rồi."

SooYoung nói địa chỉ nhà hàng, chúng tôi hẹn buổi tối 8h.

Sau khi hẹn với SooYoung, tôi gọi báo cho Jessica biết chuyện này.

"Được, Yuri cứ đi."

"Cám ơn."

"Sao lại cám ơn?"

"Vì... vì..."
Tôi nghĩ cả nửa ngày cũng không biết vì sao mình lại nói cám ơn.

"Có phải vì tôi rất đẹp không?"

"Đúng rồi. Vì Sica rất đẹp cho nên tôi muốn cám ơn."

"Vớ vẩn."
Jessica cười nói:
"Yuri đi, đừng về nhà quá trễ."

"Ừa."



End p1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ken_love_snsd
Member 5
Member 5

avatar

Post : 539
Coins : 2247
Thanked : 108
Join date : 09/08/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 12:41 pm

Tem!!!!!!

Au năng suất thật. ra chap đều nha

tks Au nè


Được sửa bởi ken_love_snsd ngày Thu Sep 27, 2012 12:45 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/ken_love_snsd_yulsic
duongan92
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1287
Coins : 2326
Thanked : 44
Join date : 22/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 12:42 pm

mới đó mất tem rùi!!!!
tốc độ của au thật đáng nể đó~~~
thankzzz
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
9+1=10=1+0=1=>No.1
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 765
Coins : 2518
Thanked : 206
Join date : 27/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 1:12 pm

Chà Au có tốc độ tên lửa. Sáng mới vừa đọc chập 12 đến trưa có chập 13
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3616
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 1:17 pm

up sẵn để bù vào cuối tuần tớ ko up đó ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sonyuhshidae_sone
Member 4
Member 4

avatar

Post : 457
Coins : 2204
Thanked : 26
Join date : 23/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 1:47 pm

Fic hay tóa au ơi!
Yêu au lắm :x
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/yoonie.nguyen.3
[kit]OnlYul
Member 2
Member 2

avatar

Post : 210
Coins : 2082
Thanked : 21
Join date : 16/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 27, 2012 8:30 pm

fic này yuri toàn bị sica quay, poor yuri =]]
à vậy là mỗi lần có người cảm ơn mình thì có nghĩa là mình đẹp à? =]]]]]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3616
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 28, 2012 1:26 pm

Chap 13 - P2




Rời công ty, tôi ngồi taxi đến nhà hàng đã hẹn trực tiếp đi vào.

SooYoung và người yêu cậu ấy, còn một cô gái tôi không quen đang ngồi ở đó.

Người yêu của SooYoung tôi đã biết từ trước, năm tư đại học tôi từng giúp SooYoung viết thư tình cho cô ấy.

Cô ấy tên là Kim HyoYeon.

“Cậu đến rồi.” SooYoung lên tiếng.

SooYoung chỉ vào chiếc ghế đối diện cô gái lạ, nói:
"Mau ngồi xuống."

Tôi gật đầu với cô ấy, sau đó ngồi xuống.

SooYoung chỉ vào tôi nói:
"Kwon Yuri, bạn thân của tôi."

Sau đó chỉ vào cô ấy nói:
" Park Sunyoung, đồng nghiệp của người yêu tớ."

SooYoung giới thiệu xong, tôi chưa kịp nói gì, Park Sunyoung đã nói với tôi:
"Tuy em tên là Park Sunyoung nhưng có thể gọi em là Luna."

"Ừm, được rồi Luna."

Tôi nháy mắt, kéo SooYoung vào nhà vệ sinh.

"Thế là sao?"

"Giới thiệu cô ấy cho cậu."

"Vì sao?"

"Nếu lúc trước không có cậu viết thư tình giúp tớ thì bây giờ tớ cũng không có người yêu. Vì thế tớ muốn trả ơn cậu."

"Cái này không phải trả ơn mà là trả thù."

"Cậu đừng nói lung tung, cô ấy đâu có tệ."

"Nhưng vì sao cậu lại giới thiệu cho tớ?"

"Vì bà tớ nói..."

Tôi nhanh chóng bịt miệng cậu ta lại:
"Đừng có nói cái đó."

"Cứ nghe tớ nói xong đã."
SooYoung kéo tay tôi ra rồi nói:
"Bà tớ nói người trong lòng cậu có một người, người đó mang một cái tên rất là Tây."

"Hả? Thật chứ?"

"Ừa, tớ phải nhờ người yêu tìm mới thấy đó."

"Nhưng cô Luna này hơi kỳ cục."

"Có gì mà kỳ cục? Họ Park nhưng mang cái tên Luna rất là Tây, đúng là sinh ra để dành cho cậu mà."

"Đừng có đùa nữa."

Tôi cùng SooYoung trở lại chỗ ngồi, không lâu sau đồ ăn cũng được mang lên.

Tôi ăn cúi đầu tập trung vào món ăn.

"Chị Yuri giờ đang ở đâu?".

"Cô Park, tôi ở..."

"Xin đừng gọi em là cô Park, cứ gọi em là Luna."

Tôi hơi run rẩy. Hôm nay là ngày gì vậy?

Bữa ăn này thật ra không lâu lắm nhưng tôi lại thấy thời gian trôi quá chậm.

Rời khỏi nhà hàng, tôi tạm biệt cặp đôi SooYoung HyoYeon và cái cô Luna. Nhanh chóng đón taxi, nhảy lên xe.

Khi trở lại nhà, gặp Jessica dắt Tiểu Hắc đi dạo về.

"Đã lâu không gặp." Tôi nói.

"Yuri hâm, chúng ta vừa gặp nhau sáng nay."

"Nhưng tôi cảm thấy như đã lâu lắm rồi."

"Vớ vẩn."

Jessica đưa dây buộc Tiểu Hắc vào tay tôi.

"Mình cùng về."

"Ừa."
Tôi mỉm cười.

Cảm giác về nhà thật thoải mái.

"Bao búa kéo nào."
Trước cửa tòa nhà, Jessica đột nhiên nói.

"Được."

Tôi ra búa, Jessica ra bao, tôi thua.

"Yuri mở cửa."

"Ừa."

Chúng tôi đi đến thang máy, bắt gặp tờ giấy đã lâu rồi không xuất hiện:

‘Nếu tôi có tiền, tôi sẽ sửa thang máy hỏng.

Tôi có tiền không? Không hề có.

Vì vậy thang máy vẫn đang hỏng..

Nếu có người đến sửa thang máy, bạn sẽ không phải đi thang bộ.

Có người đến sửa thang máy sao? Không hề có.

Thế nên bạn tiếp tục ngoan ngoãn đi thang bộ.’

Chúng tôi cùng mỉm cười.

"Sica thấy lần này MinHo viết ra sao?"

"Viết không tệ, xem như có tiến bộ."

Jessica nói tiếp:
"Lần trước nó nói không phải thang máy, giờ trở lại thang máy bị hỏng. Có thể thấy nó đã từ cảnh giới thấy núi không phải núi tiến bộ tới cảnh giới thấy núi lại là núi."

"Thật không? Dù thế nào Sica cũng không thấy nó dở hơi à?"

"Yuri mới là dở hơi."

Bước vào nhà, chúng tôi lại ngồi vào ghế của mình, Jessica nói:
"Nói với Yuri một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Hôm nay tôi xin nghỉ rồi, từ tuần sau không đi làm nữa."

"Hả?"

"Sao ngạc nhiên như vậy?"

"Dĩ nhiên là ngạc nhiên rồi. Sao nghỉ việc?"

"Yuri lo à?"

"Ừa."

"Yuri gạt người."

"Nè."

Jessica nhìn tôi rồi cười thành tiếng.

"Có gì buồn cười?"

"Không có gì."
Jessica ngừng cười, trả lời thật đơn giản.

"Sica."

"Sao?

"Sica còn chưa nói vì sao lại nghỉ việc."

"Không nghỉ việc thì làm sao tôi về làm giáo viên được?"

"Sica."

"Sao?"

"Tôi cảm động quá."

"Yuri hâm rồi."

"Sica thật sự về làm giáo viên à."

"Ừa."

"Sica!"

"Lại gì nữa?"

"Tôi thật sự rất cảm động!"

"Yuri thật sự bị hâm rồi!"

"Tiểu Hắc!"
Tôi gọi Tiểu Hắc, Tiểu Hắc từ từ đi về phía tôi. Tôi nắm lấy tay nó:
"Tốt quá, chị em trở lại làm giáo viên rồi."

"Làm giáo viên có gì mà vui."

"Đó là công việc Sica thích, dĩ nhiên tôi phải vui rồi. Vậy Sica định dạy ở đâu?"

"Hôm nay tôi gọi cho hiệu trưởng cũ, ông ấy hoan nghênh tôi trở lại."

Jessica quay lại nhìn tôi:
"Vì vậy tuần sau tôi sẽ trở lại làm giáo viên."

"Sica!"
Tôi rất vui vẻ đứng dậy, bước về phía Jessica.

Tôi đi quá nhanh chân đụng phải bàn, đau tới mức ôm chân ngồi xuống.

"Sao vậy?"
Giọng nói thật ôn nhu:
"Đau lắm không?"

"Chân tôi đau quá, nhưng trong lòng rất vui."

"Sao lại kích động vậy chứ?"
Jessica vươn tay vỗ nhẹ lên đầu tôi rồi nói:
"Có bị thương không?"

"Rách da chút thôi."
Tôi kéo ống quần lên, nhìn thoáng qua.

"Yuri ngồi yên, tôi đi lấy thuốc."

Jessica cầm thuốc đỏ và bông băng.

"Miệng vết thương ở đâu?"

Tôi đang cúi xuống thì Jessica hỏi:
"Đúng rồi, hôm nay Yuri đi ăn vui không?"

"Lu….Luna"
Tôi lí nhí.

"Yuri nói gì?"

Jessica ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt nghi hoặc.

"Đó là tên của cô gái đi ăn với tôi tối nay."

"Không phải Yuri đi ăn với SooYoung hả?"

"Nhưng SooYoung bảo muốn giới thiệu người yêu cho tôi..."

Vừa nói xong, tôi thầm hô không ổn.

Jessica quăng bông băng cho tôi:
"Tự bôi đi."

Sau đó trở lại ngồi trên ghế xem tivi.

Tôi cầm bông băng, cứng người một lúc rồi nói:
"Trước khi đi ăn tôi đâu biết SooYoung muốn giới thiệu người yêu cho tôi."

Jessica không buồn để ý tới tôi, đổi kênh liên tục.

"Nếu sớm biết cậu ấy muốn giới thiệu người yêu cho tôi, tôi nhất định không đi."

Jessica vẫn không buồn để ý tới tôi, tốc độ đổi kênh càng lúc càng nhanh.

"Bất kể cô ta là ai, có xinh đẹp thì đã sao? Tôi vẫn thấy Sica là xinh đẹp nhất."

Tivi dừng lại nhưng Jessica vẫn không để ý tới tôi.

"Lần sau khi cậu ấy tìm tôi đi ăn, tôi sẽ hỏi trước. Nếu lại muốn giới thiệu người yêu cho tôi, tôi nhất định đại thân diệt nghĩa."

"Tiểu Hắc."
Jessica gọi một tiếng rồi chỉ vào tôi:
"Tới hỏi người kia ‘đại thân diệt nghĩa’ là gì?"

Jessica nhấn mạnh từ ‘người kia’.

"Tôi với Sica là thân, với SooYoung là nghĩa bạn bè, dĩ nhiên phải ‘đại thân diệt nghĩa’ rồi."

"Hừ."
Jessica hừ một tiếng rồi nói:
"Tiểu Hắc, tới bảo người kia mau bôi thuốc đi."

Tôi cúi đầu, không muốn bôi thuốc chỉ vẽ một vòng tròn xung quanh vết thương. Sau đó vẽ một mũi tên, viết thêm vài chữ.

"Tiểu Hắc, đến hỏi người kia sao bôi thuốc mà lâu vậy?"

"Là như vậy, Sica xem nè."

Tôi giơ chân lên, trên chân có mấy chữ màu đỏ:
"Miệng vết thương ở đây."

"Kwon Yuri, Yuri đang làm gì hả?"

"Lúc nãy Sica hỏi tôi miệng vết thương ở đâu? Tôi nghĩ mình nên trả lời."

"Tiểu Hắc!"
Jessica lớn tiếng nói:
"Đi nói cho người kia có thể bớt dở hơi đi được không!"

Tôi lập tức ngồi xuống ngoan ngoãn bôi thuốc lên vết thương.

"Tiểu Hắc. Đi nói cho người kia trong ngăn tủ thứ nhất dưới tivi có băng dán y tế."

Tôi đến tủ tivi lấy băng dán dán lên miệng vết thương.

"Tiểu Hắc. Đi nói cho người bia, sau này đừng bất cẩn như thế nữa."

Khi Jessica nói "người kia" đầu Tiểu Hắc sẽ lúc lắc giữa tôi và cô ấy.

Nhưng lần này Tiểu Hắc lại đi đến bên tôi. Tôi cúi người nhỏ giọng nói bên tai nó.

"Tiểu Hắc, người kia nói gì?"

Tôi lại ghé tai Tiểu Hắc, nói lại lần nữa.

"Kwon Yuri, rốt cuộc là tên đen nhà cô nói gì?"

"Tiểu Hắc không nói cho Sica nghe ah?"

"Kwon than đen."
Jessica rít lên từng tiếng.

"Tôi bảo sau này tôi sẽ cẩn thận hơn."

"Hừ."

Sau đó chúng tôi đều ngồi xuống, tivi đang phát chương trình về cơn bão.

Tôi chăm chú xem tivi vì chuyện này có liên quan đến mình.

Jessica thấy tôi chăm chú như vậy cũng không đổi kênh nữa, im lặng xem tivi cùng tôi.

Khi chương trình kết thúc, tôi nhìn đồng hồ đã sắp 11h30.

Jessica ngẩng đầu nhìn tôi, sau đó lại chuyển mắt về tivi đổi kênh:
"Tiểu Hắc, đi nói cho người kia, hôm nay là sinh nhật chị."

"Hả?"
Tôi rất kinh ngạc, hỏi Jessica:
"Thật chứ?"

"Lừa Yuri để làm gì?"

"Sao giờ mới nói?"

"Mấy năm nay tôi đã quen không có sinh nhật rồi. Có gì đâu mà nói."

Phản ứng của Jessica thật bình thản.

Tôi nhanh chóng đứng dậy xoay người ra hành lang.

"Yuri định làm gì?"

"Đi mua bánh."

"Muộn thế này rồi, tiệm bánh đã đóng cửa."

"Gần công ty tôi có một tiệm bánh 24 giờ."

"Không cần đâu. Cần gì phiền phức như vậy."

Tôi không đáp, vừa mở cửa, vừa mang giầy.

"Yuri, muộn lắm rồi, đừng ra ngoài nữa."

"Tôi về nhanh thôi, đừng lo."
Trước khi ra cửa tôi quay đầu về phía phòng khách nói:
"Là 24 tuổi đúng không?"

"Đúng!"
Jessica rất không tình nguyện trả lời.

"Sica muốn nến số 24 hay là 2 ngọn nến to, 4 ngọn nến nhỏ?"

"Tùy Yuri."

Tôi lại đi ra rồi lại quay đầu lại:
"Có chắc là 24 không? Trông Sica đâu giống."

"Kwon Yuri!"
Jessica đứng bật dậy lớn tiếng quát.

Tôi nhanh chóng chạy khỏi cửa.

Đêm khuya taxi thường không chạy vào khu phố nhỏ nên tôi phải chạy bộ một quãng.

Lên taxi, đi đến tiệm bánh ở gần công ty.

Tôi vào tiệm chọn một cái bánh trong tủ:
"Cái này."

Chủ tiệm lấy chiếc bánh ra, khi chuẩn bị đóng gói bèn hỏi:
"Bánh sinh nhật này là cho người thân hay là bạn bè? Hay là người yêu?"

"Có gì khác nhau sao?"
Tôi nghi hoặc.

"Dĩ nhiên là khác rồi, chúng tôi là tiệm bánh chuyên nghiệp."
Anh ta nở nụ cười nói:
"Nếu là người thân chúng tôi sẽ chỉ dùng giấy gói lại. Nếu là bạn bè chúng tôi sẽ tặng thêm đĩa giấy. Nếu là người yêu, chúng tôi sẽ tặng thêm một tấm thiệp."

"Vì sao?"

"Nếu là người thân, buộc bánh lại sẽ khó tháo, như vậy phải dùng kéo cắt dây buộc. Mà cắt dây là không may mắn, sẽ giảm thọ, chúng ta đều muốn sống lâu trăm tuổi mà."

Anh ta ngừng tay nói tiếp:
"Nếu là bạn bè, lúc ăn bánh sẽ thích chơi trò ném bánh mừng tuổi mới, chúng tôi phải cung cấp thật nhiều đĩa giấy. Nếu là người yêu nhất định phải viết vài lời tình tứ kèm theo bánh mừng sinh nhật, cho nên chúng tôi sẽ tặng thêm thiệp. Đây là tiệm bánh ngọt chuyên nghiệp."

"Được, cả ba thứ đi."

"Hả?"
Anh ta ngẩn ra một lúc rồi cười nói:
"Quý khách thật biết buôn bán đấy. Có muốn đến tiệm chúng tôi làm không?"

"Đừng đùa nữa."
Tôi vội vàng đáp:
"Xin nhanh lên, tôi đang gấp."

"Đuợc rồi."
Anh ta mỉm cười:
"Vậy tôi sẽ dùng giấy gói cho người thân, đưa thêm đĩa giấy và một tấm thiệp."

“Xin nhanh lên một chút."

Khi anh ta gói bánh, tôi nhìn đồng hồ liên tục, lòng nóng như lửa đốt.

"Quý khách, mời viết vài câu lên tấm thiệp."

"Để về tôi viết."

"Vậy không được. Bánh này tiệm chúng tôi bán ra, chúng tôi nhất định phải phụ trách, cho nên mời quý khách viết vài câu. Chúng tôi là tiệm bánh chuyên nghiệp."

Tôi lập tức viết lên tấm thiệp:
‘Sica, chúc Sica sinh nhật vui vẻ.’

"Chỉ như vậy thôi sao?"
Anh ta lắc đầu:
"Thành ý chưa đủ, sẽ ảnh hưởng tới danh dự của tiệm chúng tôi. Chúng tôi là tiệm bánh chuyên nghiệp."

Tôi lại thêm vào:
‘Mỗi ngày đều vui vẻ, ngay cả vui vẻ cũng phải ghen tị với Sica.’

"Vẫn chưa đủ thành ý."
Anh ta lại lắc đầu.

Tôi đành viết thêm:
‘Chúc Sica vĩnh viễn như đóa hồng đêm, nở rộ kiều diễm.’

"Ừa, vậy còn tạm được. Mời ghi thêm tên."

Tôi ký lên: Kwon Yuri.

"Kwon Yuri? Cái tên này có phải là tên thật của quý khách không? Quý khách có mang theo chứng minh không?"

"Nè."

"Thứ lỗi, vì chúng tôi là tiệm bánh chuyên nghiệp, nhất định phải thật chính xác."

Tôi đành phải lấy chứng minh ra cho anh ta xem tên.

"Đúng rồi, người nhận quà sinh nhật bao nhiêu tuổi?"
Anh ta lại hỏi.

"24."

"Quý khách, hóa ra quý khách thích con gái nhỏ tuổi à."

"Tôi chỉ mới 23 còn vài tháng nữa mới 24!"
Giọng tôi đột nhiên hóa lớn.

"Ha ha, tôi đùa thôi."
Anh ta cười rất vui vẻ:
" Quý khách, khi mừng sinh nhật người ta phải thật thoải mái. Đây là lời khuyên của tiệm bánh chuyên nghiệp dành cho quý khách."

Tôi trả tiền xong lập tức lao ra khỏi tiệm.

"Quý khách, lần sau đừng bao giờ quên sinh nhật người yêu đấy nhé, nếu không khi đi mua bánh lại bị đùa đấy. Đây là tiệm bánh chuyên nghiệp..."

Giọng anh ta vẫn vang lên sau lưng tôi, có điều đoạn sau nói gì tôi nghe không rõ.

Lên taxi, trở lại tòa nhà. Tôi lập tức lao vào cửa, lên thang máy.

Chỉ còn 6’ là 12h, tôi nhanh chóng đặt bánh lên bàn, tháo dây.

Chết tiệt, thế mà bảo là cách gói cho người thân? Kết quả vẫn buộc chắc như vậy.

Tôi đành dùng miệng cố gắng tháo dây buộc.

"Dùng kéo đi."
Jessica đưa kéo sang.

"Không được."
Tôi miệng cắn dây lắc đầu trả lời.

"Nếu muốn dùng răng thì bảo Tiểu Hắc đi."
Jessica cười nói.

Cuối cùng cũng tháo được.

Tôi lấy bánh ra, cắm nến lên bánh nhưng lại không tìm thấy bật lửa.

"Bật lửa, bật lửa."

Tôi lấy 1 cây nến ra nhanh chóng chạy vào bếp, châm lửa quay lại cắm lên bánh.

"Tắt đèn, tắt đèn."

Tôi đứng dậy, chạy đi tắt đèn.

"Đợi chút."
Jessica đột nhiên nói.

"Yuri xem lại mình kìa, đầy mồ hôi."

Jessica đến gần lấy khăn giấy giúp tôi lau mồ hôi trên trán.

"Đợi tí nữa hãy lau, sắp 12h rồi."

"Không được, lau khô xong hãy nói."

Jessica lại lau một hồi.

"Có thể tắt đèn chưa?"

"Ừa."

Tôi tắt đèn, tới ngồi cạnh Jessica.

Tôi ôm lấy Tiểu Hắc, nắm lấy tay của nó, vừa vỗ vừa hát:
" saeng-il chuk ha hab ni da. saeng-il chuk ha hab ni da."

"Yuri vỗ tay nhanh quá."

"Không sao, cứ để tôi hát xong đã."

"Không được."
Jessica mỉm cười:
"Yuri hát nhanh vậy là trù tôi chết sởm hả?"

Tôi đành hát chậm lại:
" saeng-il chuk ha hab ni da. saeng-il chuk ha hab ni da "

"Chậm quá, Yuri muốn tôi sống lay lắt mãi hả?"

"Sica đừng đùa nữa, để tối hát xong đi."

"Được rồi."
Jessica mỉm cười rất vui vẻ.

Hát mừng sinh nhật xong, tôi nói:

"Bây giờ thì Sica ước đi. Có thể ước ba điều ước, hai điều ước phải nói ra, điều ước thứ ba không cần."

"Ừa."
Hai tay Jessica giao nhau thành hình chữ nhật, nhắm mắt lại cúi đầu, nhỏ giọng nói:
"Điều ước thứ nhất tôi mong rằng ‘người kia’ về sau đừng hậu đậu nữa, làm việc phải cẩn thận."

Lần này khi nói "người kia" Jessica không to tiếng nữa chỉ nhẹ nhàng lướt qua.

"Điều ước thứ hai, tôi mong rằng ‘người kia’ công việc thuận lợi, mỗi ngày đều bình an."

"Điều ước thứ ba đừng nói ra."
Tôi nhỏ giọng dặn dò:
"Cũng đừng phí phạm lên người tôi nữa."

"Yuri quản tôi à."
Jessica mở to mắt lườm tôi:
"Sinh nhật tôi, tôi lớn nhất. Hơn nữa tôi có nói ‘người kia’ là Yuri à?"

"Nếu đã không phải tôi, vậy tôi có thể tiếp tục hậu đậu, công việc cũng có thể không thuận..."

"Yuri!"
Jessica ngắt lời tôi:
"Đừng có nói lung tung."

"Được."
Tôi mỉm cười:
"Nhanh ước điều ước cuối cùng đi."

Jessica lại nhắm mắt lại, cúi đầu hai tay tạo thành hình chữ thập.

Thoạt nhìn giống như nụ hoa hồng, đóa hoa ôm chặt nhụy hoa.

Trong phòng khách không có ánh đèn, chỉ có ánh lửa mỏng manh trên đầu nến.

Lần đầu tiên tôi thấy đóa hồng dưới ánh lửa lay động, yên tĩnh và kiều diễm.

Hơn nữa yên lặng chờ nở rộ.

Jessica ước xong thổi tắt ngọn nến, tôi bật đèn lên, chỉ còn 30 giây là tới 12h.

"May mắn quá."
Tôi mỉm cười, nói với Jessica:
"Sinh nhật vui vẻ."

"Cám ơn."
Jessica cũng mỉm cười.

Sau đó Jessica cắt bánh, chúng tôi ngồi ăn cùng nhau.

Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Jessica chứ không phải chiếc ghế tựa vào cửa sổ kia nữa.

"Ye, cái ghế này có vẻ êm."
Tôi ngồi lên ghế, nhún nhún.

"Thật ah?"
Jessica thản nhiên nói:
"Vậy sau này Yuri cứ ngồi ở đây."

"Tôi được ngồi thật sao?"

"Yuri muốn ngồi thế nào thì ngồi."

"Sica."

"Sao?"

"Tôi thật cảm động."

"Yuri bớt vớ vẩn được không?"

"Tôi thật sự rất cảm động."

"Kwon…"

"Sica ah."

"Lại gì nữa?"

"Xin lỗi, thời gian quá ngắn, tôi không kịp chuẩn bị quà."

"Không sao, Yuri đã mua bánh rồi, tôi rất vui không cần tặng thêm quà đâu."

"Thật không?"
Tôi vỗ ngực:
"May quá."

"Yuri rất không muốn tặng quà cho tôi hả?"

"Không phải không muốn mà là tìm quà tặng Sica rất khó."

"Vì sao?"

"Vì không có bất cứ món quà nào xứng với Sica."

"Vớ vẩn."

Jessica cầm lấy túi đựng bánh, nhìn vào trong:
"Sao nhiều đĩa giấy vậy?"

"Chủ tiệm rất tốt đưa kèm thật nhiều."

Tôi dĩ nhiên không dám nói đĩa này là để đựng bánh rồi ném lên mặt.

Vì tôi nhất định không nỡ lòng ném vào Jessica nhưng nếu Jessica ném tôi chắc gì tôi đã chớp mắt.

"Còn một tấm thiệp."

Jessica cầm tấm thiệp, xem dòng chữ bên trên. Sau đó đọc lên:
"Sica, chúc Sica sinh nhật vui vẻ."

"Mỗi ngày đều vui vẻ, ngay cả vui vẻ cũng phải ghen tị với Sica."

"Chúc Sica vĩnh viễn như đóa hồng đêm, nở rộ kiều diễm."

Tôi gãi gãi đầu:
"Lúc đó vội quá, chữ viết hơi xấu."

"Không đâu."
Jessica cười nói:
"Viết rất đẹp."

Jessica lại xem cẩn thận tấm thiệp rồi nói:
"Cái câu
' Chúc Sica vĩnh viễn như đóa hồng đêm, nở rộ kiều diễm.'
viết không được hay lắm."

"Sao lại không hay?"

"Vì tôi vốn đã xinh đẹp kiều diễm rồi."

Jessica mỉm cười vui vẻ.

Đóa hồng đêm lúc này thật sự nở rộ.

Jessica chính là đóa hồng đêm nở rộ kiều diễm đó.



End chap 13


Được sửa bởi ryankai ngày Fri Sep 28, 2012 2:23 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
jennypp
Member
Member

avatar

Post : 185
Coins : 2140
Thanked : 31
Join date : 22/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 28, 2012 2:17 pm

14 ơi,..lẹ lên đi mà.//
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3616
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 28, 2012 2:59 pm

'Dạ mân côi' đã cận kề hồi kết, cám ơn các bạn đã ủng hộ mình trong thời gian qua.
[You must be registered and logged in to see this image.][You must be registered and logged in to see this image.][You must be registered and logged in to see this image.]

Chủ nhật là trung thu, mình chúc các bạn

[You must be registered and logged in to see this image.]TRUNG THU HẠNH PHÚC [You must be registered and logged in to see this image.]


[You must be registered and logged in to see this image.]nhớ đóc đọc chap cuối của 'Dạ mân côi' [You must be registered and logged in to see this image.]


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   

Về Đầu Trang Go down
 

[LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 9 trong tổng số 11 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3 ... 8, 9, 10, 11  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-