AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Today at 7:51 pm
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Today at 7:48 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, ... 9, 10, 11  Next
Tác giảThông điệp
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 12, 2012 2:42 pm

First topic message reminder :

Dạ mân côi

[You must be registered and logged in to see this image.]

Author: RyanKai
Pairings: Yulsic ...
Raiting: thích hợp mọi lứa tuổi
Category: Romance, Humor

Note: Dạ mân côi nghĩa là hoa hồng đêm, một đóa hồng nở rực rỡ vào giữa đêm. Kiều diễm quyến rũ nhưng cô độc.
............................

Fic đầu tay, mọi người đừng ném đá :nam6:

..................................................

Chap 1


Theo quảng cáo trên báo, tôi rẽ vào một khu phố nhỏ ở phía đông Seoul. Sau một lúc, tôi cũng tìm được địa chỉ chính xác.

Ấn chuông điện của tòa nhà J tầng 9 , không ai trả lời, nhưng vài giây sau cánh cửa tự động mở ra.

Trước thang máy có dán tờ giấy:

“Thang máy hỏng, xin thứ lỗi. Đi bộ nhiều có lợi cho sức khỏe.”

Đành phải leo 9 tầng cầu thang. Tới nơi, thấy ba căn hộ cạnh nhau, căn ở giữa cửa hé ra chừng 5cm.

Tôi bước 9 bước, tới cửa, đẩy cửa, bước vào. Liếc con mắt bên phải, trên giàn sắt ban công có 9 chậu cây.

Nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu xuống từ phía tây, cả ban công phủ một màu vàng kim.

Xoay người tháo đôi giày, đi vào phòng khách.

"Làm phiền rồi.” Tôi nói.

Chưa kịp quan sát phòng khách thì một con chó đen lông xù nhảy về phía tôi. Tôi lập tức lấy hai tay che cổ, ngồi xổm xuống.

“Tiểu Hắc! Ngồi im!” Bên tai vang lên tiếng quát của một cô gái.

Tôi cảm giác con chó kia đang liếm liếm mu bàn tay phải mình.

“Cô đang làm gì thế?” Cô gái hỏi tôi.

Tôi từ từ buông hai tay ra, đứng dậy, vuốt nhẹ chú chó đang vẫy đuôi. Phòng khách có 5 cái ghế sô pha, trái phải mỗi bên một cái ở giữa ba cái. Dãy ghế tạo thành hình móng ngựa, quây quanh bàn trà hình chữ nhật.

Cô gái ngồi chiếc ghế giữa, chân phải gác lên bàn trà, nhìn tôi.

“Tự vệ.” Tôi trả lời.

“Như vậy sao gọi là tự vệ?” Cô gái lại hỏi.

“Bình thường những con chó đều khinh hiền sợ dữ, nên rất ít chủ động tấn công .”

“Thật không?”

“Ừ. Nên khi chó đuổi theo cô, cô quay lại tới gần nó, nó sẽ lui lại.”

“Nếu cô quay lại tới gần mà nó vẫn không lui lại, vậy thì làm sao?”

“Vậy nghĩa là cô gặp phải con chó dữ hoặc chó dại.”

“Vậy phải làm sao?”

“Vậy chẳng thể làm gì khác hơn như tôi vừa rồi, bảo vệ cổ, ngồi xổm xuống.”

“Vì sao?”

“Ngoại trừ cổ không để bị cắn ra, chỗ nào cũng có thể cắn.”

“Cô thật thú vị.”

Cô ngồi thẳng dậy, thu chân đang gác trên bàn trà, nở một nụ cười.

“Thú vị???”

“Mời ngồi.” Cô gái chỉ vào chiếc ghế phía trước.

“Cám ơn.” Tôi ngồi xuống.

“Tiểu Hắc có vẻ rất thích cô.”

“Chắc vậy.”

“Nhưng nó là chó cái.”

“Chó cái không thể thích tôi sao.”

“Vậy chó đực phải làm sao?”

“Chuyện này liên quan gì tới chó đực.”

“Nếu chó cái thích cô, vậy chó đực chẳng phải rất đáng thương sao?”

“..."

“Rốt cuộc cô tới làm gì.”

Cô gái nhíu mày, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

“Tôi tới thuê nhà.”

“Vậy sao cô lại nói chuyện chó với tôi?”

“Chị hai, là do chị hỏi tôi chuyện về chó trước mà.”

“Chị hai???”

“Bình thường tôi vẫn gọi con gái không quen là chị hai.”

Tiểu Hắc vốn ngồi dưới đất nghe chúng tôi nói chuyện, giờ đi tới chân tôi ngửi ngửi ống quần.

“Tiểu Hắc thật sự rất thích cô.”

“Ừ.” Tôi lại vuốt ve đầu nó.

“Cô cũng thích Tiểu Hắc chứ?”

“Ừ. Con chó này rất ngoan.”

“Sao lại gọi 'con chó này’? Nó thích cô như vậy, cô chẳng thèm gọi tên nó?”

“Được được được, Tiểu Hắc thật ngoan.”

“Tôi quyết định, sẽ cho cô thuê phòng.” Cô gái đứng dậy nói.

“Nhưng tôi còn chưa xem phòng mà.”

“Phòng nào chẳng như nhau? Đều là hình chữ nhật.”

“Chị hai.”

“Đừng gọi tôi chị hai. Tôi tên Jessica, Jessica Jung.”

“Vậy tiền thuê thì sao? Trên quảng cáo viết: tiền thuê có thể thỏa thuận.”

“Chỗ này có hai phòng, chủ cho thuê giá là 15tr won một năm, cho nên mỗi người 7 chai rưỡi.”

“Cô không phải chủ nhà?”

“Không. Tôi ở đây hơn 2 năm, chủ nhà ở nước ngoài.”

“Nếu tiền thuê đã định, vậy còn ‘thỏa thuận’ cái gì?”

“Tiền điện nước chứ sao.”

“Ah!!! Tiền điện nước tính sao?”

"Tiền điện nước chia đều 3 chúng ta. Cô nghĩ thế nào?”

“3?”

“Ừ. Cô, tôi, Tiểu Hắc.”

“Tiểu Hắc cũng phải đóng tiền điện nước sao?”

“Nó cũng là một thành viên ở đây, sao không phải đóng?”

“Nhưng dù sao nó cũng chỉ là một con chó.”

“Chó thì đã sao? Chúng ta đều sống dưới một mái nhà, không thể thiên vị.”

"..."

“Có điều Tiểu Hắc còn chưa có năng lực kinh tế.”

“Năng lực kinh tế?” Tôi há hốc miệng. :gau4:

“Thế nên phần của Tiểu Hắc sẽ do hai người chúng ta gánh vác giúp nó.”

“Vậy không công bằng!” Tôi đứng dậy, to tiếng nói.

“Thân là loài người, là tinh hoa của vạn vật, sao lại đi so đo tiền điện nước với con chó nhỉ?”

“Đây không phải chuyện so đo mà là nó là chó của cô.”

“Nhưng Tiểu Hắc cũng thích cô, cô không cảm thấy nên báo đáp tình cảm của nó à?”

“Nói đi nói lại, tiền điện nước vẫn do hai người chia đều.”

“Ha ha, cô rốt cuộc cũng thông minh hơn rồi.”

Lúc này, Tiểu Hắc đột nhiên đứng lên chân trước đặt lên thắt lưng tôi, há miệng, lè lưỡi.

“Cô xem, Tiểu Hắc cũng đồng ý rồi. Theo luật Đại Hàn dân quốc, hai chọi một quyết định vậy đi.”

“Chị hai...”

“Tôi đã nói rồi. Tôi tên là Jessica.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô đã xoay người vào phòng.

Lát sau, cô đi ra vứt cho tôi một chùm chìa khóa.

“Cô chuyển tới lúc nào cũng được. Phòng của cô ở kia.”

Nói xong, cô lại xoay người chuẩn bị vào phòng, đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại:
“Đương nhiên cô cũng có thể gọi tôi Sica.”

Nói xong, cô bước vào phòng đóng cửa lại.






end chap 1



Spoiler:
 







Được sửa bởi ryankai ngày Mon Oct 01, 2012 10:50 am; sửa lần 34.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
ken_love_snsd
Member 5
Member 5

avatar

Post : 539
Coins : 2245
Thanked : 108
Join date : 09/08/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 13, 2012 5:45 pm

đừng cho SE mà Au.
mới 2 chap mình thấy HE thì hợp hơn.
Au mà cho SE là mình hận Au suốt đời [You must be registered and logged in to see this image.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/ken_love_snsd_yulsic
sonyuhshidae_sone
Member 4
Member 4

avatar

Post : 457
Coins : 2202
Thanked : 26
Join date : 23/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 13, 2012 6:24 pm

ken_love_snsd đã viết:
đừng cho SE mà Au.
mới 2 chap mình thấy HE thì hợp hơn.
Au mà cho SE là mình hận Au suốt đời [You must be registered and logged in to see this image.]

HE nhiều quá cũng nhàm bạn à, SE nó mới thú
Cơ mà mềnh vẫn thích HE =)))))))) :nam14:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/yoonie.nguyen.3
poogie
Member 2
Member 2

avatar

Post : 217
Coins : 2079
Thanked : 6
Join date : 19/08/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 13, 2012 8:06 pm

- Đọc vui thật đấy . Đặt sẵn một vé chờ chap sau .
- Thanks tác giả .
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
KWON_YUL ThiênMai
Forever Love A Smile
Forever Love A Smile

avatar

Post : 12636
Coins : 27490
Thanked : 2253
Join date : 22/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 13, 2012 9:29 pm

Thế là thêm 1 người lâm vào cảnh SE và HE.

Yulsic tan, au tàn

Yulsic thành , au được tung hoa.

ryankai chọn con đường nào? ^^

p/s câu cửa miệng : " đọc chùa vui hơn " [You must be registered and logged in to see this image.] , nên nếu thấy lâu lâu mới cm thì xin rộng lòng tha thứ.[You must be registered and logged in to see this image.]

_________________

#CatchGG Yuri : "Yullbas (Yurisistable) im lặng nhưng vô cùng vững mạnh" [You must be registered and logged in to see this image.]

[You must be registered and logged in to see this image.]
 blinkby: kat
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
..*Namnie*..|b2t|
Newbie

avatar

Post : 48
Coins : 1815
Thanked : 2
Join date : 13/09/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Thu Sep 13, 2012 9:30 pm

ohohoo...hoohoo =))))) Haha ~
Hay ế ...Hay ế
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 8:43 am

Chap 3

Tôi trốn vào một góc khuất ngồi thở dốc tránh đi những ánh mắt hoài nghi của người khác. Bởi vì những ánh mắt này có khi mang vẻ đồng tình, thương hại.

Ngoài những lúc nhảy thành vòng tròn thì tôi luôn như vampire tìm sự che chở của bóng tối để trốn tránh những vũ điệu cần phải mời bạn nhảy.

Trốn riết thành thói quen tôi không cảm thấy trốn như vậy là trốn tránh.

“Nè, sao không mời bạn nhảy? Điệu nhảy tiếp theo sắp bắt đầu rồi.”

“Em không dám mời các bạn nữ khiêu vũ.”

“Đừng ngại.”

Chị vươn tay kéo tôi đi tới giữa quảng trường: “Đây là một điệu waltz , rất nhẹ nhàng rất dễ nhảy. Chúng ta cùng nhảy.”

Tiếng nhạc vang lên: "I was dancing with my darling to the Tennessee Waltz ".

[You must be registered and logged in to see this link.]


oOoOoOoOoOoOoOoOo

Hành lý của tôi không nhiều, ngoại trừ quần áo cũng chỉ có một cái máy tính.

Định tự mình chuyển đồ nhưng bạn tôi kiên quyết giúp tôi, chắc là cậu ấy nghe tôi nói ngưởi ở chung là cô gái đẹp.

Tôi ôm cục CPU đang chuẩn bị đi thang máy lên lầu thì trên cửa thang máy lại dán một tờ giấy:

“Thang máy hiện đang hỏng,
mọi người thứ lỗi cho.
Sao không đi thang bộ,
thân thể khỏe mạnh hơn.”

Hôm qua tờ giấy chỉ viết 14 từ, hôm nay biến thành thơ năm từ.

Tôi khóc không ra nước mắt, đành phải ôm cục CPU lê từng bước một.

Rốt cuộc cũng lên tới tầng 9, tôi nhẹ nhàng đặt CPU xuống, thở hổn hển mồ hôi đầy trên mặt. Mở cửa ôm lấy CPU đi vào.

Tiểu Hắc thấy chúng tôi, sủa vài tiếng rồi đột nhiên đi về phía bạn tôi.

Hai tay tôi mềm nhũn đặt CPU xuống, ngồi ôm lấy Tiểu Hắc, trấn an nó: “Tiểu Hắc ngoan, đây là bạn của chị.”

“Bạn của bạn chưa chắc là bạn.” Jessica ngồi trên ghế thản nhiên nói.

“Bạn của chị cũng là bạn của Tiểu Hắc chứ?” Tiểu Hắc vẫn gầm gừ trong lòng tôi.

“Chưa chắc. Chu Chỉ Nhược cũng có thể giết Triệu Mẫn”
Jessica vẫn ngồi ở chiếc ghế giữa xem tivi, trả lời ngắn gọn với tôi.

“Con chó này tên Tiểu Hắc à. Tiểu Hắc dễ thương quá thật đáng yêu.”

Bạn tôi cũng ngồi xuống, lấy tay vuốt ve đầu Tiểu Hắc nhưng nó đáp lại bằng một tiếng sủa lớn.

“Lời ngon tiếng ngọt vô dụng với Tiểu Hắc.” Jessica quay đầu lại nhìn chúng tôi.

“Vậy phải làm sao?” Cậu ấy hỏi lại.

“Thôi miên.”

"Thôi miên???"

“Ừ. Cô phải tự thôi miên mình, khiến cô tin rằng mình là một con chó đực.”

“Hả.” Cậu ấy quay sang nhìn tôi ngạc nhiên. :gau9:

“Dẫu sao đơn giản hơn nhiều so với việc thôi miên Tiểu Hắc khiến nó tin rằng mình là con trai.”
Giọng điệu của Jessica vẫn bình thản.

Chúng tôi đành phải đặt đồ xuống trước cửa nhà rồi xuống lầu chuyển tiếp phần còn lại. Còn lại không nhiều lắm, một mình tôi chuyển là được.

Sau khi xuống lầu, cậu ấy dựa vào xe thở hổn hển, ngẩng đầu lên nhìn tòa nhà tôi ở.

“Cậu sẽ ở đây?”

“Đúng vậy.”

“Ở đây không tốt lắm, cậu hãy về nhà tớ.”

“Đừng có nói hươu nói vượn.”

“Ngày đầu tiên cậu tới thang máy lại bị hỏng. Đây là điềm xấu.”

Cậu ấy cúi đầu trầm tư: “Để về tớ hỏi bà tớ một chút.”

“Làm sao hỏi???”

“Bảo bà báo mộng cho tớ.”

“Thật không? Bà cậu sẽ báo mộng?”

“Tối qua bà mới bảo tớ chuyển nhà giúp cậu.”

“Thật không? Không phải vì cậu biết người ở cùng tớ là gái đẹp à?”

“Tớ là loại người như vậy sao?”

"Đúng thế."

-.-"

“Được rồi, tớ còn có việc, đi trước nhé.Đúng rồi, bà tớ bảo là có duyên với cậu, sẽ chiếu cố tới cậu.”

Sau đó, cậu ấy khởi động máy.

“Những lời đó là nói khi còn sống hay là sau khi chết.” (_ _!)

“Sau khi chết.”

“Đừng có vậy chứ.” Chạy theo vài bước nhưng xe của cậu ấy nhanh chóng biến mất tầm mắt tôi.

Tôi còn chưa ổn định lại nhịp tim đang đập loạn vì kinh hãi, lết từng bước lên lầu.

Mở cửa vào nhà, Jessica vẫn đang xem tivi ở phòng khách.

Còn ngoài hành lang là cái CPU mà tôi đặt xuống trong lúc vội vàng, giờ đã hiện thêm một lỗ hổng. Tiểu Hắc đang dùng miệng lôi một tấm IC ra từ lỗ hổng trên CPU.

“aaaaaaa” Tôi cuống quít cứu cứu tấm IC khỏi miệng Tiểu Hắc, giằng co với nó.

“Sao thế?” Jessica đang ngồi trong phòng khách xem tivi quay đầu lại nhìn bọn tôi rồi nhanh chóng hô lên: “Tiểu Hắc! Không được!”

Jessica lập tức đứng dậy chạy ra hành lang, dễ dàng lấy tấm IC khỏi miệng Tiểu Hắc.

“Tiểu Hắc, cái này không ăn được. Đến đây nào, để chị xem miệng có bị sao không!!!”

“Sao cô lại đặt thứ này ở đây?” Jessica tức giận nhìn tôi.

“Tôi vừa mới…”

“Cô nhìn xem cái này sắc nhọn như vậy, Tiểu Hắc có thể bị thương đó.” Jessica chỉ vào tấm IC.

“Nhưng mà…”

“Sau này đừng sơ ý như vậy nữa.”

Cô ấy cẩn thận kiểm tra miệng Tiểu Hắc mới thở phào nhẹ nhõm: “May là Tiểu Hắc không bị thương.”

“Nhưng máy của tôi hỏng rồi.”

“Quan trọng lắm sao? Trông cô đâu giống người keo kiệt.”

Trả lại tấm IC cho tôi trở lại tiếp tục xem tivi.

Tôi chẳng biết làm sao đành nhấc CPU lên, cắn tấm IC vào miệng mang vào phòng.

Tôi dọn dẹp phòng đôi chút, phát hiện trong tủ có vài món quần áo.

“Cái này là của cô à?” Tôi cầm quần áo đó ra phòng khách hỏi Jessica.

“Không phải, là của bạn tôi, trước kia cô ấy ở phòng đó.”

“Sao cô ấy lại chuyển đi?”

“Vì cô ấy không thích chó, không chịu nổi Tiểu Hắc.”

“ 0_0 ”

Phản ứng của Jessica đơn giản và trực tiếp, tôi cũng không dám hỏi nữa.

Tuy nhiên tôi nghĩ nếu đã là bạn vậy đâu cần phải chuyển đi vì một chú chó.

“Khi vừa đem Tiểu Hắc về, cô ấy đã không vui rồi.”

Không ngờ Jessica lại tiếp tục nói: “Sau đó Tiểu Hắc lại thích gặm đồ của cô ấy, hơn nữa luôn chọn những chọn những món đắt tiền mà gặm.”

“Đồ đắt tiền?”

“Ừa, quần áo giày dép giá rẻ, Tiểu Hắc khinh không buồn gặm. Nó chỉ gặm quần áo giày dép hàng hiệu thôi.”

“Tiểu Hắc thật lợi hại, đây chắc hẳn là thiên phú rồi. Sau này có thể dùng nó để phán đoán đồ có phải hàng hiệu hay không. Như vậy không cần phải lo mua phải đồ nhái nữa rồi. Tiểu Hắc nhất định có huyết thống quý tộc.”

“Ha ha.” Jessica đột nhiên nở nụ cười: “Phản ứng của cậu giống hệt tôi, tôi cũng nói với cô ấy như vậy.”

“Sau đó thì sao?”

“Không có sau đó. Chúng tôi cãi nhau vài lần, cô ấy tức giận nên chuyển đi rồi.”

Giọng điệu Jessica lại bình thản như trước.

Jessica vẫy tay với Tiểu Hắc, Tiểu Hắc ngoan ngoãn chạy tới ngồi xuống.

“Cô có cảm thấy tôi hơi quá không?” Jessica hỏi tôi.

“Hơi quá? Nói vậy là sao?”

“Cô ấy là bạn học của tôi, chúng tôi quen nhau nhiều năm vì Tiểu Hắc mà trở mặt.”

“Có lẽ là vì nói chuyện không hợp thôi.”

“Ý cô là tôi rất khó nói chuyện?”

“Không phải, tôi chỉ cảm thấy có thể khi hai người nói chuyện với nhau xảy ra chút hiểu lầm thôi.”

“Hiểu lầm gì? Tôi đã nói sẽ dạy dỗ nó, không cho nó đi gặm bừa nữa.”

Cô vuốt ve đầu Tiểu Hắc, nhìn vào mắt nó:
“Tiểu Hắc chỉ hơi bướng bỉnh thôi, đâu có xấu sao lại muốn đuổi nó đi?"

Có thể là vì tôi cũng từng nuôi chó nên có thể hiểu được tâm tình của Jessica. Rất nhiều người nuôi chó là vì cô độc. Nhưng sau khi nuôi chó, có khi càng cô độc hơn.

Nếu vì cô độc mà nuôi chó, bạn sẽ có thói quen trò chuyện với nó. Dần dần, bạn không trò chuyện với người khác nữa.

Tôi muốn an ủi cô ấy, tôi luôn cảm thấy Jessica là người cô độc. Nhưng tôi biết cô ấy không thích người khác an ủi mình.

Vì một người thích được an ủi thì người đó đã không cô độc.

Tôi không nói gì nữa, đi tới ghế bên cạnh cô, ngồi xuống. Ánh mắt chuyển tới cái tivi.

“Đúng rồi, tôi có một câu muốn hỏi.”

Tôi và Jessica cùng im lặng một lúc cô ấy hỏi tôi.

“Có gì muốn hỏi?” Tôi quay lại nhìn Jessica.

“Trước cô cũng có rất nhiều người tới hỏi thuê. Nếu là nam, Tiểu Hắc không ghét, nhưng con trai lại không thích Tiểu Hắc. Nếu là nữ, kết cục thường giống bạn cô vậy.”

“Vậy thì sao?”

“Ngoài tôi ra Tiểu Hắc không thích con gái khác.”

“Vậy câu hỏi của cô là?”

Jessica săm soi tôi một hồi, nhìn từ đầu xuống chân rồi mới hỏi: “Cô là nam? Hay là nữ?”

Tôi sửng sốt không biết nên khóc hay nên cười: “Tôi đương nhiên là nữ.”

“Cô là dạng người khi sinh ra thì là nam nhưng tới lúc trưởng thành lại phát hiện ra bản thân mình thích làm nữ. Vì vậy bắt đầu ăn mặt theo kiểu con gái, học cách làm con gái.”

“Không phải, tôi là con gái mà.” =.=

“Có lẽ cha mẹ cô rất hy vọng có con gái nên khi sinh ra cô là con trai họ vẫn đối xử với cô như con gái, đến nỗi cô cảm thấy mình là con gái.”

“Tôi là con gái, từ khi sinh ra đã là con gái rồi.” Tôi nhấn mạnh.

“Có lẽ cô từng qua Thái phẫu thuật chuyển giới, biến mình từ con trai thành con gái.”

“Này, rốt cuộc cô có nghe tôi nói hay không vậy? TÔI LÀ CON GÁI, CON GÁI RÕ CHƯA!”

“Không sao, hay là cô có bệnh khó nói.”

“Tôi chẳng có bệnh gì cả tôi là CON GÁI!”

Giọng tôi càng lúc càng lớn.

“Cô không phải bị tôi nói trúng nên thẹn quá hóa giận đấy chứ?”

“Chị hai, tha cho em đi. Em là con gái thật mà.”

“Cô thấy chưa, cô lại gọi tôi là chị hai rồi, nhất định là chột dạ.”

“Tôi không chột dạ, tôi là con gái. Có cần tôi chứng minh không?”

“Cô chứng minh thế nào?”

“Cô xem xem…tôi có ngực này.”

“Nó có thể do giải phẫu.”

“Này! Chẳng lẽ tôi phải cởi hết đồ ra?”

“Vậy không cần.”
Jessica lại săm soi tôi một hồi rồi mới nói: “Cô là con gái thật hả? Cô không lừa tôi chứ?”

“Tôi không lừa cô, tôi là con gái.”

“Được. Tôi hỏi cô một câu là biết ngay cô có nói dối hay không.”

“Cô hỏi đi.”

“Sao phải khổ vậy? Thừa nhận mình là con trai thì có sao đâu.”

“Đừng có nhiều lời nữa, hỏi mau.”

“Nếu cậu là con gái thật thì tốt, chúng ta có thể làm chị em tốt.”

“Rốt cuộc cô có định hỏi hay không?”

Jessica nghiêng nghiêng đầu, suy nghĩ một chút: “Được rồi, tôi có đẹp không?”

Tôi bị câu hỏi bất lình thình này làm cho giật mình, vô thức đứng dậy.

Tôi nhìn Jessica ngồi trên ghế, vẻ mặt cô ấy rất bình thường, không như đang nói đùa.

Cô ấy mặc một bộ đồ ở nhà, rộng rãi thoải mái màu đỏ.

Không đeo kính, mái tóc dài, hẳn vừa sấy tóc nên ngọn tóc vẫn còn hơi xoăn.

Như tôi đã nói, ánh mắt cô như một cái giếng sâu, nhìn vào chỉ khiến người ta hoa mắt.

Nhưng nếu không nhìn vào trong giếng, chỉ xem bề ngoài quả thật rất đẹp.

“Cô có thể coi là đẹp.” Tôi hơi do dự một chút.

“Vấn đề đơn giản như vậy cũng trả lời không dứt khoát, cô còn nói mình không chột dạ?”

“Cô rất đẹp, vậy được chưa?”

“Không được, vậy không tính. Tôi phải hỏi câu khác.”

“Hỏi lại cũng được, nhưng không được hỏi những câu kỳ quái.”

“Tôi chỉ hỏi những câu đơn giản.”

Cô đứng dậy, tay vuốt mái tóc sang một bên.

“Tôi có gợi cảm không?”

“…”

“Cô chỉ cần trả lời thôi.”

“Cô mặc quần áo rộng quá, tôi không biết.”

“Ý cô là muốn tôi cởi hết?”

“Không phải, cởi hết quần áo sẽ không gọi là gợi cảm mà là ánh trăng bạc lay động dưới màn đêm.”

“Nghĩa là gì.”

“Gọi tắt là ngân đãng (dâm đãng).”

“Cô vẫn thích đùa nhỉ, không chịu nói thật.”

“Được, tôi nói thật. Cô rất gợi cảm nhưng nó không liên quan tới quần áo cô mặc.”

“Thật chứ?”

“Thật. Cô rất gợi cảm và quyến rũ.”

“Điểm gợi cảm nhất của tôi ở đâu?”

“Để tôi xem đã.”

“Nói mau, ở đâu?”

“Cái này quá khó nói.”

“Vì sao?”

“Cũng như những ngôi sao giữa trời đêm, cô có nhìn ra ngôi sao nào sáng nhất không?”

“Ý cô là tôi có nhiều chỗ gợi cảm nên cô không thể nói điểm gợi cảm nhất phải không?”

"Đúng rồi."

“Vậy còn không chịu nhận mình là con trai.” Jessica ngồi xuống thở dài.

“…”

“Thôi được rồi, tôi tin cô là con gái được chưa.”

“Cám ơn.” Tôi như trút được gánh nặng, ngồi xuống.

“Vì sao cô lại hỏi tôi cô có xinh đẹp không với …” tôi muốn nói nhưng lại thôi.

“Với có gợi cảm hay không, mà biết tôi có lừa gạt hay không, cô định hỏi vậy phải không?”

Jessica giúp tôi nói luôn câu hỏi.

“Đúng vậy.”

“Tôi hỏi đại thôi.”

“…”

“Đương nhiên. Nếu cô càng nói tôi không gợi cảm không đẹp khuôn mặt không cân xứng hay gì đó đó vân vân và vân vân càng chứng tỏ cô chột dạ =)).”

“Câm nín toàn tập”

“Nhưng cô cũng là người ngây thơ và thành thật có thể nói là hơi ngố.”

“Cô mới ngây thơ mới ngố, tôi khen cô vì khách sáo thôi.” Tôi nhỏ giọng ầm bầm trong miệng.

“Cô nói gì đó?”

“Không có gì, tôi thấy cô thật lợi hại, ngay cả sự ngây thơ và thành thật của tôi cô cũng nhìn ra.”

Sau đó chúng tôi im lặng, Tiểu Hắc cũng im lặng nằm trên chiếc ghế. Giống như cuộc trò chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, tôi với Jessica cùng chú tâm vào tivi.

Tuy tôi im lặng nhưng cũng thay đổi tư thế ngồi vài lần, còn Jessica dường như ngay cả mắt cũng không chớp một cái.

Xem ra cô ấy là người quen sống một mình.

Remote tivi nằm trong tay cô ấy nên tôi chỉ có thể ngồi xem chương trình do cô ấy chọn.

Xem được một lúc tôi thấy chán, bèn đứng dậy trở về phòng tiếp tục dọn dẹp.

“Cô có phải người tốt không?” Khi tôi tới trước cửa phòng, sau lưng vang lên tiếng của Jessica.

Tôi quay đầu lại, Jessica vẫn đang cầm remote trong tay, ánh mắt vẫn dán vào tivi.

“Đây là một thí nghiệm khác xem tôi có nói thật hay không à?”

“Không, tôi đã tin rằng cô là người thật thà cho nên tôi muốn hỏi cô có phải người tốt hay không.”

“Tôi không siêng lắm, thỉnh thoảng lại ngồi lầm bầm một mình, dễ mềm lòng, không thích tắm vào mùa đông, ăn cơm cũng hay làm rơi vãi đầy bàn... nhưng tôi tuyệt đối là một người tốt.”

Jessica rốt cuộc cũng dời ánh mắt từ tivi tới trên người tôi, mỉm cười nói:
“Chào mừng cô chuyển tới đây, hy vọng cô sẽ thích nơi này, Kwon Yuri.”

Tôi lại thấy được ánh mắt quyến rũ đó.

“Tôi rất vui được chuyển tới, tôi cũng rất thích nơi này, Jessica Jung.”

Tôi mỉm cười với cô ấy.

Tiểu Hắc nằm trên ghế cũng ngẩng đầu sủa với tôi một tiếng, vẫy vẫy cái đuôi.

Tôi cũng vẫy vẫy tay rồi quay vào phòng mình.

[You must be registered and logged in to see this image.]


End chap 3



Được sửa bởi ryankai ngày Fri Sep 14, 2012 2:54 pm; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
tinhlinh_91
Newbie

avatar

Post : 2
Coins : 1799
Thanked : 1
Join date : 14/09/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 9:00 am

mình tem trước nhá.......edit sau........
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
duongan92
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1287
Coins : 2324
Thanked : 44
Join date : 22/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 9:33 am

haha~~~
mau ra chap moi nha au!!!
hài chết đc!!!
thankz!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nescf-S2-yulsic
Newbie

avatar

Post : 68
Coins : 1865
Thanked : 0
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 9:55 am

ôi. [You must be registered and logged in to see this image.].............con chó...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 12:33 pm

@duongan92 muốn hài hơn nữa hog bạn :nam8:

@Nescf-S2-yulsic con chó nó làm sao =))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shyncrycry
Newbie

avatar

Post : 67
Coins : 1895
Thanked : 31
Join date : 25/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 12:35 pm

:gau2: típ đi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 1:24 pm

KWON_YUL ThiênMai đã viết:
Thế là thêm 1 người lâm vào cảnh SE và HE.

Yulsic tan, au tàn

Yulsic thành , au được tung hoa.

ryankai chọn con đường nào? ^^

p/s câu cửa miệng : " đọc chùa vui hơn " [You must be registered and logged in to see this image.] , nên nếu thấy lâu lâu mới cm thì xin rộng lòng tha thứ.[You must be registered and logged in to see this image.]

M vào đọc là vui roài ^^ còn vụ án HE vs SE thì tính sau vì Kai còn chưa biết fic này bao nhiu chap mà. Nhưng lỡ có bị khủng bố thì núp sau lưng M là an toàn he he :nam8:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
kristS2Jess
Newbie

avatar

Post : 21
Coins : 1857
Thanked : 0
Join date : 21/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 7:07 pm

Fic này Mều giống bị tự kỉ quá :))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 7:13 pm

@All fic này tính cách YulSic sẽ có hơi khác so với hình tượng YulSic như mọi người biết đến, hy vọng các bạn đừng ném đá.

Cảm tạ các bạn đã theo dõi "Dạ Mân Côi "

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 7:44 pm

Có thể ngày mai mình ko onli được nên post luôn chap 4, chúc các bạn cuối tuần vui vẻ ^^

................................

chap 4


“Bài hát này tên là Tennessee Waltz, nghe hay chứ?”

“Vâng.”

Tôi cố gắng ưỡn ngực, đứng thẳng người tạo dáng nhảy đúng tiêu chuẩn.

“Nhìn em kìa, động tác của em cứng quá rồi, thoải mái chút nào.”

Khi chúng tôi nhảy tới những bước kết thúc, cần ôm lấy nhau, chị khoát tay lên vai tôi ấn vài cái.

Nhưng tôi vẫn căng thẳng vô ý đạp lên chân chị.

“Em xin lỗi.” Tai tôi bắt đầu nóng lên.

“Không sao, đừng căng thẳng. Khiêu vũ cũng như đối mặt với cuộc sống, phải thật thoải mái. Đừng sợ, cũng đừng căng thẳng, cứ thoải mái đi.”

Theo nhịp nhạc, miệng nhỏ giọng nhắc nhở tôi, giúp bước nhảy của tôi dễ dàng hơn.

“Nhảy khá lắm đó.”

Chị nở nụ cười thật vui vẻ.

"The night they were playingthe beautiful Tennessee Waltz "

Bản nhạc kết thúc.



oOoOoOoOoOoOoOoOo


Ngày thứ 3 chuyển tới nơi ở mới cũng là ngày đầu tiên tôi bắt đầu công việc mới.

Nơi tôi làm không xa, đi 3 trạm xe điện ngầm là tới.

Rất nhiều người đi xe điện ngầm đi làm, tôi không thích cảm giác chen chúc này. May là không xảy ra động đất hay lụt lội, nếu không thì tôi chẳng biết nên thoát đi đâu.

Công việc của tôi là “phó kỹ sư”, nghe có vẻ oai nhưng thường nhân viên mới ở công ty cố vấn đều là phó kỹ sư.

Ngày đầu tiên tới công ty phải tới phòng giám đốc báo danh.

Tôi được xắp xếp vào một tổ công tác về ngập nước và thoát nước trong thành phố.

Ngày đầu đi làm không nhiều việc lắm, tôi chỉ cần biết rõ phòng giám đốc và phòng vệ sinh ở đâu là đủ.

Phòng giám đốc ở ngay sau bàn làm việc của tôi, như vậy là rất khó trốn việc.

Công ty có vài nữ kỹ sư, các cô đi làm đều mặc váy và còn trang điểm. Riêng tôi … áo sơ mi quần tây.

Ở quê nhà, các đồng nghiệp nữ đều mặc quần và không son phấn. Nếu các bà các cô mặc váy thì chắc chắn là tham gia tiệc tùng hay hẹn hò.

Như vậy sau này chị em ở đây đi taxi tôi có thể phải giúp các cô mở cửa xe. ☺

Nhìn đồng hồ, đã 6 giờ, nhưng chưa có ai chuẩn bị tan việc. Tôi thở dài, xem ra công ty cố vấn nào cũng như nhau đều về trễ.
Đành phải bật máy lên, mở một bản đồ công trình nào đó, ấn "Page Up" “Page Down" để không bị sếp phát hiện đang trốn việc.

Khi tôi đứng chờ tàu điện ngầm ở trạm, chuẩn bị đi tàu về thì đã gần 8h tối.

Tôi ngồi ở cửa vào cầu thang xuống trạm điện ngầm, lấy ngón tay đo chiều cao của cầu thang. Chắc là động tác của tôi hơi quái nên những người bên cạnh đều nhìn tôi một cách kinh ngạc. Tôi đành đứng dậy phủi mông đi vào trạm.

Xe đến, tôi lên xe. Xe chạy, tôi nhắm mắt lại. (Tự kỷ giai đoạn 1)

Tới trạm rồi, Seoul cái gì cũng nhanh, nhất là thời gian trôi qua càng nhanh. Nhưng quãng thời gian ở công ty lại trôi qua rất chậm.

Đi ra trạm xe, đi bộ khoảng 10’ là về tới tòa nhà.

Định vào thang máy lên lầu, trên cửa thang máy dán một tờ giấy khác:

“Thang máy hỏng hóc thật phiền thay
đành mong mọi người thứ tha hay,
tuổi trẻ siêng đi cầu thang bộ
về già sức khỏe dồi dào hơn.”

Lần đầu tiên tôi thấy thang máy bị hỏng, trên tờ giấy viết 14 chữ, lần thứ hai biến thành thơ 5 chữ. Lần này lại thành thơ 7 chữ.

Tôi thở dài lắc đầu, bước từng bước từ từ lên tầng 9.

“Cô đã về.” Tôi vừa vào cửa, đã nghe tiếng Jessica ở phòng khách.

“Cô đang ở nhà.”

Tiểu Hắc từ trên ghế nhảy xuống, vẫy vẫy đuôi với tôi.

Đột nhiên tôi cảm thấy thật ấm áp, ngồi xuống đùa với Tiểu Hắc.

Khi tôi mỉm cười, mới phát hiện đây là nụ cười đầu tiên trong ngày từ lúc đi làm.

Nếu Jessica ở phòng khách, nhất định sẽ ngồi vào chiếc ghế ở giữa xem tivi. Nếu tôi muốn ngồi thì chiếc ghế tựa vào ban công ở bên trái cô ấy là dành cho tôi.

“Ăn tối chưa?” Tôi vừa ngồi xuống, Jessica hỏi tôi.

“Chưa.”

Nghe tôi trả lời xong Jessica chẳng chút phản ứng, tiếp tục dán mắt vào tivi.

“Tôi nói, tôi vẫn chưa ăn tối.”

“Tôi nghe thấy rồi.”

“Vậy…”

“Vậy cái gì? Chưa ăn thì mau đi ăn đi.”

“Vậy cô hỏi tôi ăn tối chưa là chọc tôi à.” Tôi nhỏ giọng lầm bầm.

“Chẳng lẽ cô không biết trò chuyện là gì sao?” Không ngờ tai cô thính thật.

Tôi vuốt vuốt cái mũi đi xuống lầu, ra một quán ăn ngoài ngõ gọi một tô mỳ.

Mỳ ở đây thật cay và khó ăn tôi cảm thấy vị rất lạ, rất cay, rất khó nuốt.

Trước kia ở quê nhà, sau khi làm việc các đồng nghiệp luôn rủ nhau ra quán ăn mỳ mới về nhà. Mỳ lúc đó rất ngon.

Nay chỉ còn mình tôi cô đơn ngồi ăn mỳ, hơn nữa chủ quán cũng không xinh đẹp như chủ quán quê nhà tôi.

Khi đi về tôi nghĩ biết bao giờ mới có người cùng mình ăn mỳ?

“Hôm nay đi làm có suôn sẻ không?” Jessica vẫn ngồi ở phòng khách.

“Coi như ok đi.” Tôi cũng ngồi trở lại chiếc ghế dành riêng cho tôi.

“Công việc của cô là gì?”

“Tôi là phó kỹ sư ở công ty cố vấn công trình.”

“Vậy sao, nhìn không ra cô là kỹ sư. Cô là kỹ sư gì?”

“Kỹ sư thủy lợi.”

“Cô là kỹ sư thủy lợi hả?”

Jessica có vẻ rất kinh ngạc.

“Đúng vậy, học về thủy lợi đương nhiên làm kỹ sư thủy lợi rồi, chẳng lẽ đi làm họa sĩ?”


“Thật tốt quá!”

“Sao thế?”

“Bồn cầu trong phòng tắm tôi bị tắc nước, cô sửa giúp tôi đi.”

“Cô nói thật hả?”

“Tôi nói thật mà, sửa bồn cầu giúp tôi đi.”

“Đùa cái gì thế? Lịch sử về thủy lợi sâu xa, kiến thức sâu rộng, cô bảo tôi dùng để sửa bồn cầu?”

“Lịch sử sâu xa với kiến thức sâu rộng chỉ dùng để hình dung văn hóa đất nước chứ không phải hình dung công trình thủy lợi.”


Bảo vệ tôn nghiêm nghề nghiệp của mình, tôi đứng dậy xiết chặt hai nắm tay:
“Chống lũ, cấp nước, tưới tiêu, phát điện, đập chứa nước, dựng đê ....bla bla bla… tất cả đều là công trình thủy lợi, chẳng lẽ không phải là kiến thức sâu rộng?”

“Cô giúp tôi sửa cái bồn cầu, tôi sẽ thừa nhận công trình thủy lợi là kiến thức sâu rộng.”

“Cái này...”

“Thân là kỹ sư thủy lợi, chẳng lẽ thấy bồn cầu của bạn cùng nhà bị hư tắc nước không thông, cô không cảm thấy lòng đầy căm tức cùng chung mối thù sao?”

“Tôi không cảm thấy lòng đầy căm tức, cùng chung mối thù. Tôi chỉ cảm thấy nó nhất định sẽ rất hôi thôi.”

“Giúp tôi sửa đi.”

“Được rồi, sửa xong cô phải thừa nhận công trình thủy lợi là kiến thức sâu rộng nhé.”

“Không vấn đề, còn ống thoát nước trên sàn phòng tắm tôi cũng không thông lắm tiện tay xem giúp luôn đi.”

“Này…”

“Nếu cô sửa được cả vòi nước tôi sẽ thừa nhận luôn công trình thủy lợi có lịch sử sâu xa.”

“Nói rồi nhé.”

Jessica đứng dậy đi về phòng, tôi đi theo vào trong.

Phòng của Jessica lớn hơn phòng tôi một chút không tính phòng tắm thì vẫn khá lớn.

Trong phòng rất sạch sẽ đồ đạc không nhiều, cũng không có hoa lá cỏ gấu thỏ linh tinh như tôi tưởng tượng.

Rèm cửa màu hồng nhạt che khuất cửa sổ, đối diện ban công sau nhà.

Jessica bật đèn phòng tắm rồi ngồi bên giường, hai chân đung đưa.

Phòng tắm này nhỏ hơn phòng tắm bên phòng tôi nhưng bên này có bồn tắm.

Tôi thử xả nước bồn cầu, may là nó không nghiêm trọng như tôi tưởng.

“Cô có cây thông cống không?”

“Cây thông cống là cái gì?”

“Thôi, để tôi đi mua.”

“Cố lên, kỹ sư thủy lợi vĩ đại.”

Tôi nhìn Jessica tuy đang đùa giỡn nhưng ánh mắt đó vẫn như một cái giếng sâu khô cạn.

Tôi lại vuốt vuốt cái mũi, đi ra cửa hàng tạp hóa ở đầu ngõ mua một cây thông cống rồi lại lê lết lên 9 tầng lầu.

Trở lại nhà tôi đã thở không ra hơi.

Có cây thông cống thêm vào đôi tay của tôi, bồn cầu bị tắc nhanh chóng thông nước. Sau đó tháo nắp thoát nước trên sàn phòng tắm ra lôi đám lông tóc ra, ống thoát nước của phòng tắm lại thông suốt.

Tôi nghĩ là tóc của Jessica với lông của Tiểu Hắc.

“Sau này khi gội đầu và tắm xong phải thu dọn sạch sẽ tóc trên nắp thoát nước.”

“Tôi có mà.”

“Cô nhất định chỉ thỉnh thoảng mới làm vậy. Hơn nữa cô cũng tiện tay quăng chúng vào bồn cầu.”

“Làm sao cô biết.”

“Vì đó là nguyên nhân làm tắc bồn cầu.”

“Cô thật lợi hại, đó là công trình thủy lợi ah?”

“Coi như vậy đi. Nhiều nơi bị ngập nước là do cống nước bị tắc, hơn nữa trong ống thoát nước cũng thường có rác ứ đọng, cần phải cọ rửa thường xuyên. Nếu không cho dù có lắp thêm vài cái ống thoát nước hay lắp ống to hơn cũng vô ích.”

“Ừm.”

“Cho nên chúng ta nhất định phải làm tốt việc sắp xếp hệ thống nước, cố gắng đề phòng thành phố ngập nước, bảo đảm an toàn cho cuộc sống và tài sản của cộng đồng.”

“Đây là tín ngưỡng của kỹ sư thủy lợi đó hả?”

“Không, đây là khẩu hiệu tranh cử nghị viện thành phố.”

Jessica mỉm cười, sau đó mở tủ quần áo. Cô ấy chui người vào trong tủ, cánh cửa mở ra che khuất tầm mắt tôi.

“Này, tôi sửa xong rồi, cô nên nói gì nhỉ.”

“Cám ơn cô.”

Jessica thò đầu ra mỉm cười với tôi, rốt cuộc tôi lại nhìn thấy vẻ đẹp của đóa hồng nở rộ vào đêm.
Tôi rất muốn nói rằng không cần cám ơn, vì tôi đã thấy được ánh mắt hơn trăm ngàn lần lời cám ơn đó.

“Không phải cái này là về công trình thủy lợi.” Tôi ấp úng nói.

Cô giơ ngón tay cái lên:
“Công trình thủy lợi là lịch sử sâu xa, kiến thức sâu rộng.”

“Nói hay lắm.”
Tay trái tôi cầm tua vít, tay phải cầm cây thông cống, chắp tay nói:
“Tại hạ cáo từ. ”


Tôi rời khỏi phòng Jessica tiện tay đóng cửa lại.

Về phòng khách, ngồi vào chiếc ghế của mình, bật tivi lên..

“Kwon Yuri!” Giọng của Jessica vang lên từ trong phòng.

“Gì vậy?”

“Giờ tôi muốn tắm, nhờ cô giúp tôi một việc.”

“Giúp người khác tắm rửa có phải là công trình thủy lợi đâu.”

“Cô nói bậy bạ gì đó, giúp tôi mang Tiểu Hắc ra ngoài.”

“Nhưng mà…”

Tôi còn chưa nói xong, Tiểu Hắc như hiểu ý vui vẻ chạy tới bên người tôi.

Tôi đành bất lực dắt Tiểu Hắc xuống lầu, ra khỏi cửa trở thành Tiểu Hắc dắt tôi. =.=

Dường như đã có lộ trình cố định, tôi cũng để mặc nó kéo đi khắp nơi.

Tiểu Hắc cực kỳ hứng thú đối với xe, luôn thích ngửi ngửi xe người ta vài cái rồi … vào bánh xe.

Xe càng đắt số lần nó … càng thường xuyên.

Tiểu Hắc đúng là có thiên phú phán đoán giá trị đồ vật.

Cuối cùng Tiểu Hắc đi tới trạm xe điện ngầm. Nó ngồi ở lối vào cầu thang, lè lưỡi nhìn tôi.

Trạm xe này mỗi sáng tôi đi làm thật chật chội, buổi tối thế này lại cảm thấy thật cô đơn và cô độc. Nhưng hiện giờ tâm tình lại thấy thoải mái hơn.

Có lẽ tôi vẫn đang cô độc nhưng tôi không cô đơn. Vì tôi còn có ánh mắt đó và còn có Tiểu Hắc.

Tôi biết tôi sắp thuộc về thành phố này, còn trạm xe này sẽ là trung tâm cuộc sống của tôi.

Dắt Tiểu Hắc đi vào cửa thang bộ, nghĩ tới cảnh leo 9 tầng lầu hai chân tôi muốn nhũn ra.

Tiểu Hắc sủa một tiếng rồi trèo lên lầu, tôi không thể làm gì khác đành leo lên theo nó.

Khi mở cửa nhà tôi đã mệt tới mức thở không ra hơi.

“Sao vậy? Không đến nỗi như vậy chứ?”

Jessica vừa tắm xong, ngồi ở phòng khách đang lau khô mái tóc của mình.

“Cô thử chạy từ tầng trệt lên tầng 9 xem, tôi không tin cô không mệt.”

Tôi từ từ bước tới, đến ghế của mình, ngồi xuống thở hổn hển.

“Có thang máy sao không đi mà leo thang bộ? Kỹ sư thủy lợi thích đi thang bộ rèn luyện thân thể ah?”

“Thang máy hỏng mà, cô không biết sao?”

Nhịp thở của tôi khôi phục lại bình thường.

“Thang máy hỏng sao?” Jessica có vẻ rất nghi hoặc.

“Khi tôi về đã thấy hỏng rồi.”

“Thật không? Hôm nay tôi còn đi thang máy mà.”

“Cô không thấy tờ giấy dán trên thang máy sao?”

“Tờ giấy?”
Cô ngừng lau tóc, quay đầu lại nhìn tôi nói:
“Có phải trên đó viết:
“Thang máy hỏng hóc thật phiền thay
đành mong mọi người thứ tha hay,
tuổi trẻ siêng đi cầu thang bộ
về già sức khỏe dồi dào hơn.” ”

“Đúng vậy.”

“À.”

Cô lại cầm lấy khăn, tiếp tục lau tóc.

“Nói vậy cô cũng thấy tờ giấy đó sao?”

“Đương nhiên thấy chứ.”

“Vậy sao cô còn đi thang máy?”

“Chắc cô không đọc cẩn thận rồi. Phía dưới bên phải tờ giấy có ký tên: MinHo kính gửi.”

“Cái này tôi thật không để ý.”

“Con trai của bà Shin Young ở tầng 6 đang học viết thư pháp.”

“Vậy thì liên quan gì?”

“Con của bà Shin Young tên là MinHo.”

“Hả.” :gau4:

“Cho nên thang máy không hỏng.”

“Này, đùa thế chẳng phải hơi quá?”

“Không đâu, ai trong tòa nhà cũng biết mà. Mọi người còn khen nó viết thư pháp ngày càng tiến bộ.”

“Nói vậy lần đầu tôi tới đây xem phòng với hôm tôi chuyển tới đây, thang máy đều không hỏng?”

“Thang máy vẫn bình thường chưa từng hỏng.”

Jessica đặt khăn lên bàn trà, sửa sang lại mái tóc cười nói:
“Đây là chuyện vui của tòa nhà chúng ta mà, cô chỉ cần thấy có ai đi leo thang bộ là biết người đó không phải người ở tòa nhà này. Thú vị lắm đó.”

“Thú vị cái đầu cô, hôm nay tôi lên lên xuống xuống ba lần rồi! Tầng 9 đó.”

“Ha ha”

Tôi vốn cảm thấy đôi chút ấm ức nhưng khi thấy nụ cười của Jessica lại cảm thấy cũng không phải chuyện gì lớn.

Tôi không hiểu vì sao Jessica lại có đôi mắt thật cô độc nhưng tôi tin rằng ánh mắt kiều diễm như hoa hồng nở rộ vào đêm mới thực sự là chính Jessica.

Jessica, đáng lẽ cô phải là một đóa hồng nở rộ ban đêm chứ không phải người luôn có ánh mắt thật cô độc.

“Sao thế? Đang tức à?” Jessica nở nụ cười:

“Công trình thủy lợi với lịch sử sâu xa, kiến thức sâu rộng không khiến cô học được chút hài hước sao?”

“Công trình thủy lợi là vấn đề nghiêm túc và cao cả, vì chúng tôi không lấy cuộc sống của cộng đồng ra đùa.”

“À, ra thế. Vậy cô cũng là người nghiêm túc hả?”

“Tôi không nghiêm túc, hiện tại tôi là một người đang đói bụng.”

“Đang đói à? Cần tôi nấu mỳ không?”

“Lại là trò chuyện hả?”

Jessica không trả lời, chỉ mỉm cười.

“Học vấn về nấu nướng cũng có lịch sử thật sâu xa kiến thức thật sâu rộng!”

“Sao lại nói thế?”

“Tôi nghĩ cô chắc học về nấu nướng. Nên tôi nghĩ mình phải nói câu này cô mới nấu mỳ cho tôi.”

“Tôi đâu có học về nấu nướng. Hôm nay cô giúp tôi nhiều như vậy, nấu mỳ cho cô cũng là việc nên làm.”

“Vậy cô học cái gì có lịch sử sâu xa kiến thức sâu rộng vậy?”

“Sau này tôi sẽ nói cho cô biết.”

Jessica cười một cái rồi đứng dậy, đi về phía nhà bếp.

Tôi nhìn Jessica trong bếp, nhìn cô gái sắp ở cùng tôi dưới một mái nhà.

Mái tóc dài miệng ngâm nga bài hát nào đó nhìn cô ấy thật nhẹ nhàng tự tại. Khiến tôi có cảm giác tôi với cô ấy như là người một nhà.

Một sau, Jessica mang lên 1 tô mỳ.

Tôi ăn xong, thể xác và tinh thần mệt mỏi rốt cuộc buông lỏng, miệng mỉm cười.

Tôi không cần phải lo lắng rằng bao giờ mới có người cùng tôi ăn mỳ.

“Cười cái gì? Có phải rất khó ăn không?”

“Không, bát mỳ này rất ngon thật sự ngon lắm.”

Và tôi lại thấy được đóa hồng kiều diễm giữa màn đêm.


End chap 4


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2455
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 9:10 pm

đọc chùa hôm nay mới comt, hehe [You must be registered and logged in to see this image.]fic của au hay lắm . mình thích tính cách của nv trong chuyện, cảm giác rất mới lạ . au 5ting , mình chờ chap mới của au nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
[kit]OnlYul
Member 2
Member 2

avatar

Post : 210
Coins : 2080
Thanked : 21
Join date : 16/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 9:15 pm

bay vô ủng hộ cư dân của Đen tộc, một thank nhá au^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
duongan92
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1287
Coins : 2324
Thanked : 44
Join date : 22/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Fri Sep 14, 2012 9:16 pm

hahaha~~
a Yul bị troll ah~~
poor Yul!!!
hóng chap của au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Sun Sep 16, 2012 11:18 am

Chap 5


Chị? Đúng vậy, tôi xưng hô với chị như vậy.

Hình như chị họ Song, cũng có thể đọc họ Tống.

Hôm đó là đêm trung thu, thành viên trong câu lạc bộ cùng nhau đốt pháo ngắm trăng và chị đã nói tôi biết.

Tên của chị Victoria Song tiếng Hán là Tống Thiện.

Lần đầu gặp chị ở câu lạc bộ, chị nói với tôi:
“Chị là Victoria có thể gọi chị là Vic”

Chị mỉm cười, tôi nhớ kỹ tên của chị nhớ kỹ nụ cười của chị.

Lúc quen chị, tôi năm nhất 18 tuổi, chị năm hai 20 tuổi. Chị trên tôi một khóa và hơn tôi 2 tuổi.
(Yuri 1989, Vic 1987. Hơn 2t quá đúng rồi.)

Người trong câu lạc bộ thường gọi chị là chị Vic, rất ít người được gọi chị là Vic.

Còn tôi, chỉ gọi chị. Cũng như chị chỉ gọi tôi là nhóc đen.

Cách xưng hô này chưa bao giờ thay đổi.


oOoOoOoOoOoOoOoOo


Tôi bắt đầu thích ứng cuộc sống, nhà ở và công việc ở Seoul.

Thời sinh viên tôi từng viết một công trình miêu tả quá trình ngập nước trong thành phố. Tôi mang cho giám đốc, ông ta có vẻ hài lòng.

“Yuri, cô làm rất khá.”

Văn phòng công ty trong một tòa nhà lớn và cũng là tầng 9. May là ở đây không có ai tập viết thư pháp nên thang máy vẫn hoạt động bình thường.

Mỗi sáng, tôi ra khỏi nhà lúc 8h30 mua bữa sáng ở đầu ngõ, lên xe điện tới công ty.

Jessica thường đi trước tôi khoảng 5’. Mỗi ngày thức dậy cô ấy vẫn im lặng đôi khi gặp tôi ở phòng khách cũng không nói một câu.

Nhưng trước khi ra khỏi nhà Jessica nhất định vuốt ve đầu Tiểu Hắc:
“Tiểu Hắc ở nhà ngoan, chị sẽ về nhanh thôi.”

Tiểu Hắc sẽ nhìn theo bóng cô ấy ra khỏi nhà.

Còn tôi thì 8h20 mới rời giường, chỉ có 10’ để vệ sinh nên luôn vội vàng.

Nhưng trước khi rời nhà tôi cũng xoa đầu Tiểu Hắc: “Tiểu Hắc ngoan, chị cũng về nhanh thôi.”

Nhưng Tiểu Hắc luôn cắn ống quần tôi không chịu buông, tôi phải giằng co với nó một lúc mới rời được nhà.

Khi về là khoảng 8 giờ tối, Jessica thường ngồi ở phòng khách xem tivi.

Từ khi sửa bồn cầu cho cô ấy, Jessica không nấu mỳ cho tôi ăn nữa. Nói chuyện cũng không nhiều.

Đôi khi cảm thấy tôi và Jessica không có gì để nói cũng kỳ:

“Tôi về rồi, thật là một ngày tốt lành nhưng tôi chưa ăn tối.”

Jessica thường trả lời:

“Cô hâm rồi.”

Sau đó tôi vuốt vuốt mũi Jessica vuốt vuốt Tiểu Hắc, phòng khách lại yên lặng.

Tôi và Jessica đều không phải dạng người nói nhiều, cũng ít có chuyện để nói với nhau. Nhưng không nghĩa là chúng tôi không quan tâm đến nhau.

Ví dụ như khi đổ rác tôi sẽ hỏi cô ấy có rác đổ không. Rồi tôi chạy xuống đuổi theo xe rác.

Cũng như khi tôi về, đèn ngoài hành lang luôn luôn sáng.

Jessica thường thức khuya, đôi khi tôi thấy được ánh đèn ngoài phòng khách qua khe cửa.

Tưởng Jessica ngủ muộn hơn tôi một tí, không ngờ lại muộn đến thế.

Tối hôm qua khi ngủ, mơ màng nghe thấy giọng hát ru. Lờ mờ nhận ra là khuôn mặt phúc hậu của người bà đã qua đời của bạn tôi. Tôi bừng tỉnh, thiếu chút lăn tọt xuống giường.

Tôi bật đèn ra khỏi giường, định ra bếp lấy nước uống. Phòng khách vẫn đang sáng.

“Khuya thế này sao cô còn chưa ngủ?” Tôi nhìn đồng hồ trên tường đã 2h30.

“Vì còn chưa tới giờ ngủ.” Jessica ngồi đọc sách chẳng buồn ngẩng đầu lên.

“Ngày mai cô phải đi làm mà, ngủ sớm đi.”

“Không sao đâu, tôi quen rồi.”

Cô tiếp tục đọc sách.

“Mai đọc tiếp, cô ngủ trễ vậy mai đi làm sẽ không đủ tinh thần.”

Tôi cầm ly nước ngồi xuống chiếc ghế của mình.

“Không đủ tinh thần thì sao?”

“Sẽ ảnh hưởng tới công việc, hiệu quả sẽ không tốt.”

“Công việc chỉ cần không sai sót là được tôi cũng không cần hiệu quả tốt.”

“Công việc là thứ yếu, quan trọng nhất là sẽ tổn hại thân thể mình.”

“Thế thì sao?”

“Đồ ngốc, cô phải yêu quý thân thể của mình chứ. Mau ngủ đi.”

Jessica sửng sốt mất một lúc, rốt cuộc ngẩng đầu rời khỏi quyển sách.

“Cô vừa nói gì?” Jessica khép quyển sách lại, nhìn tôi.

“Tôi nói …, à thật xin lỗi. Tôi không nên mắng cô là đồ ngốc.”

“Không sao. Tôi muốn nhờ Yuri nói lại một lần nữa.”

“Đồ ngốc.”

“Không phải cái này, cái câu cô vừa mới nói kìa.”

“Cô phải yêu quý thân thể của mình, ngủ sớm chút đi.”

Một lát sau cô mới thở dài nói: “Cám ơn Yuri.”

“Cái này có gì mà cám ơn? Cùng sống dưới một mái nhà, quan tâm tới nhau rất bình thường mà.”

“Trước kia bạn tôi cũng không nói vậy.”

“Có thể là cô ấy quên nói thôi.”

Jessica cười một cái: “Dù thế nào cũng cám ơn cô.”

“Cô không cần khách sáo như vậy.”

“Tôi không khách sáo với Yuri.”

Jessica vẫy vẫy Tiểu Hắc, Tiểu Hắc ngoan ngoãn nhảy tới bên cạnh cô ấy, ôm lấy Tiểu Hắc nói:
“Đã rất lâu rồi không ai nói với tôi như vậy.”

Tôi cẩn thận nhìn Jessica, nhìn ánh mắt cô ấy khi nói chuyện cùng bàn tay đang vuốt ve Tiểu Hắc.

Khi vuốt ve Tiểu Hắc, Jessica chỉ dùng ngón tay vuốt ve, không dùng bàn tay. Từ đầu cho tới đuôi, chỉ theo một hướng không ngừng lặp lại.

Đây không phải động tác vuốt ve yêu thương mà là dạng ngôn ngữ trò chuyện.

Nghĩa là Tiểu Hắc không phải thú cưng của Jessica mà là đối tượng để cô ấy tâm sự.

Tôi có cảm giác nhìn thấy được một cái tôi khác ở trước mắt.

Vì trước kia tôi cũng vuốt ve chú chó của mình như vậy.

“Cô… cô có ổn không.”

Tôi không đành lòng nhìn Jessica vuốt vẻ Tiểu Hắc mãi như vậy nên mở miệng hỏi.

“Ổn chứ, sao vậy?” Jessica ngừng vuốt Tiểu Hắc.

“Không sao, cô không nên ngủ muộn quá.”

Tôi lại được nhìn thấy nụ cười rực rỡ của đó.

“Tiểu Hắc quả nhiên không nhìn lầm người.”

“Nói vậy là sao?”

“Ngày cô tới xem phòng, Tiểu Hắc rất thích cô đúng không?”

“Nói vậy, cô cho tôi thuê là vì Tiểu Hắc?”

“Đúng vậy, chẳng lẽ vì cô đen?”

“Tôi không đen chỉ là ngâm ngâm thôi.”

“Cô muốn nghe tôi nói thật không?”

“Không, tôi tự hiểu.”

“Thật ra trông cô cũng được.”

“Là sao?”

“Miễn cưỡng khen cô cũng không phải là việc khó.”

“Nè.”

“Không nói tới chuyện đó nữa, cô quen với cuộc sống ở đây chưa?”

“Ừm, tôi quen rồi.”

“Vậy được rồi. Vậy cậu quen với tôi chưa?”

“Quen với cô? Ý cô là sao?”

“Ví dụ như cá tính của tôi, tính tình của tôi.”

“Cá tính của cô tôi chưa rõ, tính tình của cô thì cô luôn kiểm soát nó tốt lắm.”

“Thật không?”

“Vì vẫn luôn ở mức xấu tính.”

“Tên đen kia.”

“Tôi đùa thôi mà.”

“Cô hay nói đùa lắm à?”

“Không phải thường xuyên lắm.”

“Cô khen tôi đẹp cũng là nói đùa?”

“Không, tôi khen thật.”

“Vậy tôi đẹp nhất ở điểm nào?”

“Cũng như trên trời có muôn ngàn vì sao, cô có thể nhận ra ngôi sao nào sáng nhất không?”

“Câu này cô dùng rồi, đổi câu khác đi.”

“Cũng như trên tường có hàng trăm con kiến đang bò, cô có thể chỉ nhìn mà nhận ra con nào bò nhanh nhất không?”

“Tiếp nữa.”

“Cũng như tiệm bánh có hơn trăm cái bánh cô có thể nhận ra cái bánh nào ngon nhất không?”

Jessica lại cười, hôm nay tôi thật may mắn. Cám ơn bà đứa bạn.

“Nói thật đi, tôi xấu tính lắm sao?”

“Cũng không phải, tại cô im lặng quá thôi.”

“Im lặng, chỉ là tôi không biết nên nói gì thôi.”

“Tôi cũng vậy.”

Sau đó phòng khách lại yên tĩnh nghe được tiếng kim đồng hồ đang di chuyển.

“Thật ra cô làm vậy không công bằng.” Tôi phá vỡ sự yên tĩnh đó.

“Cô đang nói gì? Cái gì mà không công bằng?”

“Tôi đang nói cô chỉ dựa vào Tiểu Hắc để đoán xem khách trọ tốt hay xấu là không công bằng.”

“Thật sao?”

“Cô chưa từng nghe câu: ‘Chó cắn Lữ Động Bân’ sao”

“Nghĩa là gì?”

“Tức là có khi người tốt Tiểu Hắc cũng sẽ cắn.”

“Chẳng sao, tôi tin Tiểu Hắc là được, so với đôi mắt của mình còn đáng tin. Hơn nữa chó đâu có biết lừa người, chỉ có con người lừa con người thôi.”

Jessica nói xong, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ, đã 3h hơn.

“Đến giờ cô đi ngủ rồi?”

“Còn chưa tới.”

“Cô thật...”

“Cô thật ngốc, không biết yêu quý thân thể mình. Cô định nói vậy đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Sau này tôi sẽ ráng ngủ sớm, được chưa?”

“Ừ.”

Hèn chi Jessica luôn ngủ tới tối vào các ngày nghỉ, chắc là ngủ bù cho ngày thường. Vì thế ban ngày tôi rất ít khi thấy cô ấy.

Jessica đúng là một đóa hồng nở rộ vào đêm khuya càng khuya càng kiều diễm.

“Cậu có cảm thấy thời gian luôn trôi qua rất nhanh không?”

“Có, nhưng sao cô lại hỏi vậy?”

“Tôi luôn cảm thấy thời gian như một chuyến tàu hỏa lao đi rất nhanh, tôi như hành khách ngủ quên không hề hay biết. Tới khi tỉnh lại, thì đã bỏ qua rất nhiều thứ bỏ qua cả trạm dừng.”

“???”

“Tôi thường nhớ lại chính mình năm 18 tuổi, một cô gái kiên cường đầy hoài bão. Nháy mắt đã 6 năm, nhưng tôi cảm thấy như ngày hôm qua.”

“6 năm?” Tôi tính toán một chút:
“Vậy là cô hơn tôi 1 tuổi. Vậy bây giờ cô đã hai …” Trước khi ‘24 tuổi” ra khỏi miệng, tôi cảm thấy như không nên, nhanh chóng ngậm miệng lại.

“Đúng vậy, có chuyện gì sao?”

“Không sao, chỉ ngạc nhiên thôi.”

“Ngạc nhiên cái gì?”

“Ngạc nhiên vì nhìn cô như mới đôi mươi.”

“Thật không?”

“Thật.”

“Nếu chuyện 8 năm trước hiện giờ nhớ lại thấy như là hôm qua, vậy tôi 6 năm sau có lẽ cũng cảm thấy chỉ mới qua một ngày.”

“Không sai.”

“Vì vậy tôi không muốn nó trôi qua dễ dàng như thế.”

“Như vậy cũng tốt mà.”

“Cô nói đúng cho nên buổi tối tôi thật không muốn ngủ.”

“Cô không thể sử dụng...”

“Không thể sử dụng thời gian như vậy được. Cô định nói vậy đúng không?”

“Đúng, lúc nào nên ngủ thì ngủ đi.”

“Được rồi, đi ngủ.”

“Ừa.” Tôi như trút được gánh nặng.

“Mai cô còn đi làm, không sao chứ?”

“Chắc là...”

“Chắc là không sao. Cô định nói vậy đúng không?”

“Sao cô cứ thích nói dùm tôi thế?”

“Ai bảo cô nói chuyện quá chậm, thời gian thì rất quý giá.”

“Cô đúng là...”

“Cô đúng là một cô gái xinh đẹp và thông minh. Đúng không?”

Vốn định nói không nhưng thấy được ánh mắt đó thì tôi lại gật đầu.
(Muôn đời đen vẫn là đen
Cái tật dại gái vẫn không đổi thay.)

“Lần sau muốn khuyên con gái ngủ sớm, cô chỉ cần nói: ‘Tế bào da sẽ không phát triển sau 12h, ngủ khuya quá sẽ nổi mụn.”

“Sức khỏe không quan trọng à?”

“Cô đúng là ngốc mà.”

“Jessica, sau này cô nên đi ngủ sớm để tế bào da có thể phát triển nha.”

“Được, ngủ ngon.”

Tiểu Hắc đi quanh tôi một vòng rồi theo Jessica vào phòng.

Tôi về phòng nằm lăn trên giường.

Trong lúc mơ màng nghe có người gõ cửa phòng "Kwon Yuri dậy mau!"

Tôi đột nhiên bừng tỉnh, là tiếng Jessica.

"Xảy ra chuyện gì ?"

Tôi dụi mắt mở cửa phòng.

Jessica không nói gì, tay chỉ về phía phòng khách.

"Sao vậy? Tay cô bị thương ah?"

"Đồ ngốc."

Cô chỉ ra phòng khách. Tôi nhìn theo hướng cô chỉ.

"Hả! 8h30."

Tôi bay vào phòng tắm làm loạn một lúc, lao ra khỏi phòng.

"Sao cô còn chưa đi làm?"

"Tôi đang đợi cô. Tôi đưa cô ra trạm xe sẽ tiết kiệm được thời gian."

"Nhưng cô sẽ đi làm..."

"Sẽ đi làm trễ? Cô định nói thế đúng không?"

"Đúng."

"Tôi muộn chút cũng không sao."

"Làm vậy..."

"Làm vậy ngại quá. Cô lại định nói thế đúng không?"

"Đừng có chơi..."

"Đừng có chơi trò đoán lời tôi nữa. Tôi lại nói đúng."

"Còn không mau đi làm."

Đây là lần đầu tiên tôi và Jessica ra khỏi nhà cùng lúc.

Trước khi ra khỏi nhà, chúng tôi cùng xoa xoa đầu Tiểu Hắc, tôi xoa bên trái Jessica xoa bên phải.

"Tiểu Hắc ở nhà ngoan nhé, chị sẽ về nhanh thôi."

"Tiểu Hắc ngoan, chị cũng về nhanh thôi."

Tôi thấy Tiểu Hắc bối rối. Vì nó không biết nên nhìn theo Jessica hay là cắn ống quần của tôi.

Jessica lái xe đưa tôi tới trạm.

"Tôi đi đây, cô lái xe cẩn thận."

"Mau lên xe đi, không..."

"Không cô sẽ đi muộn. Cô định nói vậy đúng không?"

"Không ngờ cô cũng chơi..."

"Không ngờ cô cũng chơi trò đoán lời. Cô định nói vậy đúng không?"

Tôi đắc ý cười.

Jessica đột nhiên bước khỏi xe, một tay chống nạnh hai mắt trợn lên, tay kia chỉ chỉ vào tôi miệng lẩm bẩm gì đó tôi nghe không rõ.

"Cô đang làm gì thế?"

"Tôi đang bắt chước giám đốc cô khi thấy cô đi muộn."

"Á." Tôi bừng tỉnh lao vào trạm xe vừa chạy vừa nói: "Buổi tối gặp."

Tới vội vàng chạy vào công ty đã 9h hơn.

Tôi thở hổn hển đi tới bàn làm việc, giám đốc đang đi về phía tôi.

"Cô biết mình sai gì không?"

"Chắc là đi muộn vài phút."

"Muộn vài phút thì có sao? Trong đầu cô nghĩ vậy đúng không?"

Tôi ngạc nhiên, sao giám đốc cũng chơi trò này?

"Nếu khi lũ lụt, vài phút cô biết có thể cứu bao nhiêu người không?"

Tôi nhìn giám đốc không nói gì, câu này quá đúng.

"Tôi rất hổ thẹn, cho dù trừ lương cũng cam lòng. Trong đầu cô đang nghĩ vậy, đúng không?"

Câu này thì đúng phân nửa. Tôi thấy hổ thẹn nhưng tôi không muốn trừ lương.

Chắc do ngủ không đủ giấc tôi vừa làm việc vừa ngủ gật. Cả ngày hôm nay tôi mơ mơ màng màng.

Tan việc tôi lại ngồi xe về nhà nhưng thiếu tí là ngủ quên, qua cả trạm dừng.

Jessica nói đúng, thời gian như một chuyến xe lửa lao đi rất nhanh, tôi như hành khách ngủ say trong xe không hề hay biết.

Mệt mỏi về tới nơi, trên thang máy lại dán một tờ giấy:
"Động cơ của tôi đang đau đớn thảm thiết. Tôi không phải lười mà vì trục trặc."

Lần này tôi thấy rõ đúng là có ghi: MinHo kính gửi.

Tôi thầm mắng trong lòng, lấy bút viết lên tờ giấy kia: "Nhóc con ăn no rỗi việc thì mau đi ngủ. Mi thật là quá rỗi hơi."

Tôi viết xong bước vào, đúng là thang máy không hỏng.

Mở cửa vào nhà, đèn ngoài hành lang vẫn sáng như mọi ngày.

Không thấy dáng Jessica ở phòng khách.

"Cô về rồi." Jessica nói vọng ra từ trong bếp.

"Ừa, tôi về rồi.."

"Ăn tối chưa?"

Tôi ngạc nhiên vì đã lâu rồi Jessica không hỏi như vậy.

"Chưa ăn."

"Vậy cô đợi chút, tôi nấu xong chúng ta cùng ăn."

"Bồn cầu của cô lại tắc nước sao?"

"Không."

"Ống thoát nước trong phòng tắm có vấn đề?"

"Cũng không."

"Vậy sao cô..."

"Vậy sao cô nấu cho tôi ăn? Cô định nói vậy đúng không?"

"Đúng."

"Sống với nhau dưới một mái nhà, ăn tối với nhau bình thường mà."

"Ừa."

Tôi ngồi xuống bật tivi, ngoan ngoãn ngồi chờ.

"Xong rồi, có thể ăn." Jessica mang 2 tô mỳ ra phòng khách.

"Hôm nay có muộn không?"

"Muộn vài phút."

"Bị mắng không?"

"Hôm nay đúng là..."

"Hôm nay đúng là một ngày xui xẻo."

"Không đúng. Hôm nay đúng là một ngày tốt lành."

"Vì sao?"

Tôi chỉ cười không trả lời câu hỏi của Jessica.

"Mỳ của tôi ăn ngon chứ?"

"Không ngờ..."

"Không ngờ cô là một cô gái vừa thông minh vừa xinh đẹp lại nấu mỳ rất ngon."

"Lần này cô nói đúng."

Tôi cười, Jessica cũng mỉm cười.

Tiểu Hắc nghe thấy tiếng cười cũng sủa lên hai tiếng.

Đột nhiên vang lên tiếng sấm, cơn mưa đầu tiên từ khi tôi đặt chân Seoul trút xuống.



End chap 5




Được sửa bởi ryankai ngày Wed Sep 26, 2012 11:50 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3614
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Sun Sep 16, 2012 11:25 am

loveyuri93 đã viết:
à há cho mình xin tem. đọc xong cm lại cho nhé

chúc mừng cậu giật tem ^^ enjoy...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
duongan92
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1287
Coins : 2324
Thanked : 44
Join date : 22/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Sun Sep 16, 2012 2:35 pm

hihi~~~
ra chap mới tiếp đi au~~~
hay lắm!!!
thankz ếk~~
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
[kit]OnlYul
Member 2
Member 2

avatar

Post : 210
Coins : 2080
Thanked : 21
Join date : 16/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Sun Sep 16, 2012 4:02 pm

Cơn mưa ấy có báo hiệu gì không nhỉ? cách viết này đúng là khác hình tượng yulsic bình thường nhưng như thế không có nghĩa là không hay^^ lâu lâu đổi khẩu vị chứ mấy fic yulsic bây giờ fic nào cũng như fic nấy nên hơi nản
p/s đọc đến đoạn con mều tới 2 3 giờ sáng mà không chịu ngủ buồn cười chết được [You must be registered and logged in to see this image.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   

Về Đầu Trang Go down
 

[LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 11 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, ... 9, 10, 11  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-