AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Yesterday at 7:51 pm
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Yesterday at 7:48 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 9, 10, 11  Next
Tác giảThông điệp
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Wed Sep 12, 2012 2:42 pm

First topic message reminder :

Dạ mân côi

[You must be registered and logged in to see this image.]

Author: RyanKai
Pairings: Yulsic ...
Raiting: thích hợp mọi lứa tuổi
Category: Romance, Humor

Note: Dạ mân côi nghĩa là hoa hồng đêm, một đóa hồng nở rực rỡ vào giữa đêm. Kiều diễm quyến rũ nhưng cô độc.
............................

Fic đầu tay, mọi người đừng ném đá :nam6:

..................................................

Chap 1


Theo quảng cáo trên báo, tôi rẽ vào một khu phố nhỏ ở phía đông Seoul. Sau một lúc, tôi cũng tìm được địa chỉ chính xác.

Ấn chuông điện của tòa nhà J tầng 9 , không ai trả lời, nhưng vài giây sau cánh cửa tự động mở ra.

Trước thang máy có dán tờ giấy:

“Thang máy hỏng, xin thứ lỗi. Đi bộ nhiều có lợi cho sức khỏe.”

Đành phải leo 9 tầng cầu thang. Tới nơi, thấy ba căn hộ cạnh nhau, căn ở giữa cửa hé ra chừng 5cm.

Tôi bước 9 bước, tới cửa, đẩy cửa, bước vào. Liếc con mắt bên phải, trên giàn sắt ban công có 9 chậu cây.

Nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu xuống từ phía tây, cả ban công phủ một màu vàng kim.

Xoay người tháo đôi giày, đi vào phòng khách.

"Làm phiền rồi.” Tôi nói.

Chưa kịp quan sát phòng khách thì một con chó đen lông xù nhảy về phía tôi. Tôi lập tức lấy hai tay che cổ, ngồi xổm xuống.

“Tiểu Hắc! Ngồi im!” Bên tai vang lên tiếng quát của một cô gái.

Tôi cảm giác con chó kia đang liếm liếm mu bàn tay phải mình.

“Cô đang làm gì thế?” Cô gái hỏi tôi.

Tôi từ từ buông hai tay ra, đứng dậy, vuốt nhẹ chú chó đang vẫy đuôi. Phòng khách có 5 cái ghế sô pha, trái phải mỗi bên một cái ở giữa ba cái. Dãy ghế tạo thành hình móng ngựa, quây quanh bàn trà hình chữ nhật.

Cô gái ngồi chiếc ghế giữa, chân phải gác lên bàn trà, nhìn tôi.

“Tự vệ.” Tôi trả lời.

“Như vậy sao gọi là tự vệ?” Cô gái lại hỏi.

“Bình thường những con chó đều khinh hiền sợ dữ, nên rất ít chủ động tấn công .”

“Thật không?”

“Ừ. Nên khi chó đuổi theo cô, cô quay lại tới gần nó, nó sẽ lui lại.”

“Nếu cô quay lại tới gần mà nó vẫn không lui lại, vậy thì làm sao?”

“Vậy nghĩa là cô gặp phải con chó dữ hoặc chó dại.”

“Vậy phải làm sao?”

“Vậy chẳng thể làm gì khác hơn như tôi vừa rồi, bảo vệ cổ, ngồi xổm xuống.”

“Vì sao?”

“Ngoại trừ cổ không để bị cắn ra, chỗ nào cũng có thể cắn.”

“Cô thật thú vị.”

Cô ngồi thẳng dậy, thu chân đang gác trên bàn trà, nở một nụ cười.

“Thú vị???”

“Mời ngồi.” Cô gái chỉ vào chiếc ghế phía trước.

“Cám ơn.” Tôi ngồi xuống.

“Tiểu Hắc có vẻ rất thích cô.”

“Chắc vậy.”

“Nhưng nó là chó cái.”

“Chó cái không thể thích tôi sao.”

“Vậy chó đực phải làm sao?”

“Chuyện này liên quan gì tới chó đực.”

“Nếu chó cái thích cô, vậy chó đực chẳng phải rất đáng thương sao?”

“..."

“Rốt cuộc cô tới làm gì.”

Cô gái nhíu mày, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

“Tôi tới thuê nhà.”

“Vậy sao cô lại nói chuyện chó với tôi?”

“Chị hai, là do chị hỏi tôi chuyện về chó trước mà.”

“Chị hai???”

“Bình thường tôi vẫn gọi con gái không quen là chị hai.”

Tiểu Hắc vốn ngồi dưới đất nghe chúng tôi nói chuyện, giờ đi tới chân tôi ngửi ngửi ống quần.

“Tiểu Hắc thật sự rất thích cô.”

“Ừ.” Tôi lại vuốt ve đầu nó.

“Cô cũng thích Tiểu Hắc chứ?”

“Ừ. Con chó này rất ngoan.”

“Sao lại gọi 'con chó này’? Nó thích cô như vậy, cô chẳng thèm gọi tên nó?”

“Được được được, Tiểu Hắc thật ngoan.”

“Tôi quyết định, sẽ cho cô thuê phòng.” Cô gái đứng dậy nói.

“Nhưng tôi còn chưa xem phòng mà.”

“Phòng nào chẳng như nhau? Đều là hình chữ nhật.”

“Chị hai.”

“Đừng gọi tôi chị hai. Tôi tên Jessica, Jessica Jung.”

“Vậy tiền thuê thì sao? Trên quảng cáo viết: tiền thuê có thể thỏa thuận.”

“Chỗ này có hai phòng, chủ cho thuê giá là 15tr won một năm, cho nên mỗi người 7 chai rưỡi.”

“Cô không phải chủ nhà?”

“Không. Tôi ở đây hơn 2 năm, chủ nhà ở nước ngoài.”

“Nếu tiền thuê đã định, vậy còn ‘thỏa thuận’ cái gì?”

“Tiền điện nước chứ sao.”

“Ah!!! Tiền điện nước tính sao?”

"Tiền điện nước chia đều 3 chúng ta. Cô nghĩ thế nào?”

“3?”

“Ừ. Cô, tôi, Tiểu Hắc.”

“Tiểu Hắc cũng phải đóng tiền điện nước sao?”

“Nó cũng là một thành viên ở đây, sao không phải đóng?”

“Nhưng dù sao nó cũng chỉ là một con chó.”

“Chó thì đã sao? Chúng ta đều sống dưới một mái nhà, không thể thiên vị.”

"..."

“Có điều Tiểu Hắc còn chưa có năng lực kinh tế.”

“Năng lực kinh tế?” Tôi há hốc miệng. :gau4:

“Thế nên phần của Tiểu Hắc sẽ do hai người chúng ta gánh vác giúp nó.”

“Vậy không công bằng!” Tôi đứng dậy, to tiếng nói.

“Thân là loài người, là tinh hoa của vạn vật, sao lại đi so đo tiền điện nước với con chó nhỉ?”

“Đây không phải chuyện so đo mà là nó là chó của cô.”

“Nhưng Tiểu Hắc cũng thích cô, cô không cảm thấy nên báo đáp tình cảm của nó à?”

“Nói đi nói lại, tiền điện nước vẫn do hai người chia đều.”

“Ha ha, cô rốt cuộc cũng thông minh hơn rồi.”

Lúc này, Tiểu Hắc đột nhiên đứng lên chân trước đặt lên thắt lưng tôi, há miệng, lè lưỡi.

“Cô xem, Tiểu Hắc cũng đồng ý rồi. Theo luật Đại Hàn dân quốc, hai chọi một quyết định vậy đi.”

“Chị hai...”

“Tôi đã nói rồi. Tôi tên là Jessica.”

Tôi còn chưa kịp mở miệng, cô đã xoay người vào phòng.

Lát sau, cô đi ra vứt cho tôi một chùm chìa khóa.

“Cô chuyển tới lúc nào cũng được. Phòng của cô ở kia.”

Nói xong, cô lại xoay người chuẩn bị vào phòng, đi được vài bước, đột nhiên quay đầu lại:
“Đương nhiên cô cũng có thể gọi tôi Sica.”

Nói xong, cô bước vào phòng đóng cửa lại.






end chap 1



Spoiler:
 







Được sửa bởi ryankai ngày Mon Oct 01, 2012 10:50 am; sửa lần 34.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
ken_love_snsd
Member 5
Member 5

avatar

Post : 539
Coins : 2246
Thanked : 108
Join date : 09/08/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Sun Sep 16, 2012 4:18 pm

Yulsic có thể coi là tiến triển rồi phải không ta???
p/s: thắc mắc bữa giờ. Au ơi mấy dòng chữ in nghiêng đầu chap là sau zậy Au???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.wattpad.com/user/ken_love_snsd_yulsic
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Sun Sep 16, 2012 5:49 pm


@[kit]OnlYul Sài Gòn mấy hôm nay mưa nên Fic cũng mưa ^^

@ken_love_snsd in nghiêng đầu chap là quá khứ của Yul đen đó bạn.

@duongan92 thx bạn ^^

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2456
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Sun Sep 16, 2012 10:05 pm

so goodddddddddddddddd! thanks [You must be registered and logged in to see this image.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
The author of this message was banned from the forum - See the message
The author of this message was banned from the forum - See the message
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 3:51 pm

@Trang cám ơn lời nhận xét của mi nha :nam8:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4447
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 5:27 pm

Chưa đọc chữ nào nhưng ghe tên fic đã thấy đau khổ rồi
Ko biết là SE hay HE đây
Các au bây gần đây thích viết SE quá đọc nhiều thành ra tự kỉ mất, au ơi fic này là HE hay SE vậy, mình hỏi để biết trước, fic SE thì mình ko đọc đâu
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
..*Namnie*..|b2t|
Newbie

avatar

Post : 48
Coins : 1816
Thanked : 2
Join date : 13/09/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 5:30 pm

cố gắng hơn nữa nhé bạn :=))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 5:53 pm

15NDM08 đã viết:
Chưa đọc chữ nào nhưng ghe tên fic đã thấy đau khổ rồi
Ko biết là SE hay HE đây
Các au bây gần đây thích viết SE quá đọc nhiều thành ra tự kỉ mất, au ơi fic này là HE hay SE vậy, mình hỏi để biết trước, fic SE thì mình ko đọc đâu

nói trước sẽ ko còn gì hấp dẫn nữa ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mistake_loveyuri
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 750
Coins : 2538
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 6:17 pm

tui biết là au sẽ cho cái kết HE nhưng tui mong 1 cái SE hơn. dạo này hơi bị ác. hjhj
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 6:22 pm

mistake_loveyuri đã viết:
tui biết là au sẽ cho cái kết HE nhưng tui mong 1 cái SE hơn. dạo này hơi bị ác. hjhj

cậu định trả thù đời hay sao mà dạo này khoái SE thế :nam8:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mistake_loveyuri
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 750
Coins : 2538
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 6:43 pm

hjhj tại au ko có đọc fic của tui nên ko biết đó chứ. tui theo chủ nghĩa SE mà.
ra được 3 fic . fic đầu tay thì thằng đen bỏ con đẹp đi mất tiêu
fic thứ 2 thì thằng đen cưới nấm ú bỏ đẹp.
fic thứ 3 thì thằng đen chui thẳng xuống mồ con đẹp thành người gác mộ. xem ra fic thứ 3 là kết quả đẹp nhất cho yulsic đó. haha
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 7:12 pm

mistake_loveyuri đã viết:
hjhj tại au ko có đọc fic của tui nên ko biết đó chứ. tui theo chủ nghĩa SE mà.
ra được 3 fic . fic đầu tay thì thằng đen bỏ con đẹp đi mất tiêu
fic thứ 2 thì thằng đen cưới nấm ú bỏ đẹp.
fic thứ 3 thì thằng đen chui thẳng xuống mồ con đẹp thành người gác mộ. xem ra fic thứ 3 là kết quả đẹp nhất cho yulsic đó. haha

thế mà cậu vẫn còn bình yên tới giờ ah, ko bị mem chọi tan xác sao???
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 7:48 pm

Chap 6




Điệu nhảy dân gian là những điệu nhảy cổ xưa nhưng cũng là điệu nhảy gần gũi với con người. Chỉ cần bước vào vòng tròn là có thể hưởng thụ điệu nhảy cùng người khác.

"Đó là lý do chị tham gia câu lạc bộ nhảy dân gian. Nhóc đen thì sao?"

"Em thấy câu lạc bộ nhảy dân gian không từ chối bất cứ ai tham gia nên em... Với lại mọi người tạo thành vòng tròn, không phân biệt nam nữ già trẻ, cũng không phân biệt chủng tộc màu da. Điều đó khiến em dễ hòa nhập với mọi người."

"Cảm giác hòa nhập với mọi người như thế nào?"

"Em không biết giải thích thế nào. Giống như giữa một bầy sói, em là một con sói lạc loài, mọi người sẽ nói bầy sói này có 60 con chứ không phải bầy sói có 59 con với một con sói lạc loài khác."

Chị im lặng nhìn tôi, rồi nở nụ cười ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.

"Chị, sao vậy? Em so sánh kỳ cục lắm phải không?"

"Không phải." Chị ôn nhu nhìn tôi: "Em nhất định là một người cô độc."

Lúc đó tôi không hiểu cô độc là gì nhưng tôi nhớ rõ ánh mắt của chị khi đó.

Quảng trường vang lên giai điệu của một bản nhạc khác.



oOoOoOoOoOoOoOo


Đã qua vài ngày mà mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng.

Đối với tôi mưa hay nắng không khác nhau lắm, chỉ là ra ngoài phải mang theo ô mà thôi.

Với Jessica, tôi nghĩ sẽ buồn phiền nhưng cô ấy vẫn ra ngoài đi làm như không có chuyện gì cả.

Xem ra người buồn chán nhất chính là Tiểu Hắc vì buổi đi dạo vào mỗi tối của nó bị hoãn vô thời hạn.

Tôi thấy Tiểu Hắc nhìn ra ban công ngoài cửa sổ rên ư ử. Chắc là nó buồn chán lắm.

Tôi tới ngồi cạnh nó, cầm tay nó viết lên sàn.

Viết xong, Tiểu Hắc có vẻ vui hơn, liếm liếm mặt tôi.

"Cô viết gì trên sàn thế?"

"Gió thu mưa thu buồn chết người."

"Cái gì?"

"Gió thu, mưa thu, buồn chết người."

"Cô bệnh à?”

"Tôi rất bình thường, tôi chỉ viết tiếng lòng của Tiểu Hắc thôi."

"Cô đúng là bệnh rồi."

"Thằng nhóc MinHo ở tầng 6 sao cô không bảo nó bệnh."

"Người ta viết chữ bằng thư pháp rất đẹp, đấy gọi là nghệ thuật."

"Chữ tôi viết cũng đâu có xấu."

"Chữ cô hả? Tôi xem rồi, không xấu lắm chỉ là không được đẹp thôi."

"Cô thấy chữ tôi rồi sao?"

"Chẳng phải cô cũng viết lên tờ giấy dán ở thang máy sao?"

"Làm sao cô biết là tôi viết?"

"Ngoại trừ cô ra tòa nhà này còn ai dở hơi như vậy nữa."

"Không công bằng! Sao cô không bảo thằng nhóc MinHo dở hơi?"

"Đó là nghệ thuật."

"Tôi đây thì sao?"

"Đó là dở hơi."

Jessica ung dung đọc báo.

Định bật tivi lên thì Tiểu Hắc nhảy lên người tôi, vẻ mặt rất vui mừng.

Tôi quay đầu nhìn ra ra ban công thấy mưa đã tạm ngừng.

"Hết mưa rồi, tôi mang Tiểu Hắc ra ngoài được không?"

"Không được, có thể sẽ mưa tiếp." Giọng Jessica kiên định.

Tôi xua xua tay với Tiểu Hắc, nó lại buồn chán miệng ư ử kêu.

Tôi lại cầm tay nó, viết chữ lên sàn.

"Cô lại viết cái gì đó?"

"Hòa bình, phấn đấu, cứu tổ quốc."

"Lại là tiếng lòng của Tiểu Hắc à?"

"Đúng vậy."

"Cô có thể nói lại lần nữa không?"

Jessica đứng dậy, cuộn tờ báo thành hình ống.

"Tôi sửa lại một chút."

Tôi cầm tay Tiểu Hắc làm bộ xóa bỏ những gì vừa viết, sau đó viết lại một câu khác.

"Viết gì thế?"

"Hòa bình, phấn đấu, cứu cứu tôi."

"Cô..." Jessica cầm tờ báo đã cuộn lại, bước về phía tôi.

"Tôi đùa thôi mà." Tôi nhanh chóng lui lại.

"Nhưng cũng đúng mà, mấy ngày nay nó không được ra ngoài thật đáng thương."

"Chịu thôi, trời mưa hoài."

"Tôi mang nó ra ngoài một chút về nhanh thôi, cô đừng lo tôi bị ướt."

"Tôi không lo cho cô."

"Vậy cô lo cái gì?"

"Tôi lo đường ướt, Tiểu Hắc sẽ bị bẩn."

"Cô không lo cho tôi sao?"

"Lo cô làm gì? Tên đen nhà cô cũng không biết cảm ơn."

"Đâu có?"

"Lần trước đưa cô tới trạm xe một câu cám ơn cũng không có."

"Thật không?" Tôi gãi đầu xấu hổ.

"Cũng chẳng buồn hỏi tôi có đi muộn hay không?"

"Vậy sau đó cô có muộn không?"

Jessica trừng mắt lườm tôi: "Đương nhiên là có."

"Vậy cô có bị mắng không?"

"Không."

"Vì sao?"

"Vì tôi rất đẹp chứ sao."

"Ý cô là tôi bị mắng là vì tôi..."

"Đúng vậy."

"Nè."

"Nè cái gì mà nè, mau dẫn Tiểu Hắc ra ngoài đi."

"Cô đồng ý hả?"

"Phải về nhanh đấy."

Khi mở cửa ra, Tiểu Hắc lao ra như tên lửa. Xem ra mấy hôm nay nó buồn chán lắm rồi.

Tôi cẩn thận dắt nó tránh những vũng nước trên đường.

Đột nhiên mưa lại trút xuống, càng lúc càng to.

Tôi nhanh chóng cởi áo khoác ôm Tiểu Hắc vào trong lòng khom người che cho nó, nhanh chóng trở về, giống như Triệu Tử Long một mình cứu chủ ở dốc Trường Bản.

Về tới tòa nhà tôi đã ướt hết.

Lúc thang máy mở, tôi suýt nữa va vào Jessica đang lao từ trong thang máy ra.

Cô cầm ô trên tay có vẻ vội vã.

"Bên ngoài đang mưa to, cô vội vàng chạy đi đâu?"

"Đi tìm 2 người chứ đi đâu. Cô xem, ướt hết rồi. "

Tiểu Hắc ló đầu Jessica vuốt ve đầu nó.

"Tiểu Hắc không sao, cô đừng lo. Cô xem, nó chỉ hơi ướt một chút thôi. Hơn nữa..."

"Lên lầu rồi nói." Jessica kéo tôi vào thang máy.

Tới nơi Jessica vội vàng mở cửa: "Mau vào đi."

"Tôi vắt hết nước ở đây đã, nếu không sàn sẽ ướt hết."

"Cô điên à! Vào ngay cho tôi."

Tôi sờ sờ mũi đi vào, đứng ở thềm cửa.

"Còn đứng đó làm gì? Mau đi tắm, thay quần áo đi."

"Cô nói xem tôi nên thay áo sơ mi hay thay áo phông?"

"Cô nói xem tôi đá cô hay đập cô ?"

Tôi nhanh chóng chạy vào trong phòng tắm.

Lúc tắm xong thì Jessica đang ngồi phòng khách đọc sách.

Tôi rón ra rón rén đi tới chiếc ghế của mình. Đang chuẩn bị ngồi xuống thì Jessica đột nhiên đứng dậy, tôi giật mình kinh hãi.

Tôi ấp a ấp úng nói: "Tôi không ngờ mưa nhanh như vậy. Hèn gì người ta bảo không thể đoán được chuyện thời tiết mà."

Jessica không nói gì đi thẳng vào bếp.

"Tôi chỉ thấy Tiểu Hắc rất buồn chán nên mới mang nó ra ngoài, không phải cố ý để nó mắc mưa."

Jessica vẫn im lặng nấu nước trong bếp.

"May là ở hiền gặp lành nên nó không bị ướt."

Nghe câu này, Jessica quay đầu lại trừng mắt lườm tôi.

"Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Triệu Tử Long cởi giáp ôm A Đẩu vào lòng. Sau đó giết ra vòng vây 83 vạn đại quân của Tào Tháo."

Jessica vẫn không chút phản ứng, tôi nói càng lúc càng nhỏ: "Tôi học Triệu Tử Long, cởi áo khoác ôm Tiểu Hắc rồi mạo hiểm lao giữa cơn mưa to trở về. Cô không thấy tôi làm vậy so với Triệu Tử Long cũng thật..."

Chữ "giống" còn chưa ra khỏi miệng đã nghe thấy Jessica dùng dao chặt gì đó, tôi không dám nói nữa.

Tôi thấy không khí có vẻ không ổn định chạy về phòng tránh phong ba bão táp.

"Ngồi đó." Jessica nói như ra lệnh.

"Dạ." Tôi ngồi yên, không dám đi nữa.

Jessica đổ thứ gì đó vào một cái ly to mang tới trước mặt tôi.

"Đây là?"

"Trà gừng, cho cô uống bớt lạnh."

"Trà gừng mà có màu vàng, thật không đơn giản."

"Đừng nhiều lời uống đi, cẩn thận nóng."

Cô cầm sách lên tiếp tục đọc.

"A..."

"Nóng quá sao?" Jessica buông quyển sách trên tay nhìn tôi.

"Không phải, trà gừng này..."

"Trà gừng làm sao?"

"Trà gừng này thật ngon."

"Vớ vẩn."

Tôi không dám nói nữa, uống hết ly trà gừng.

"Tôi... tôi uống hết rồi."

"Tốt."

"Tôi về phòng đây, ngủ ngon."

"Ngủ ngon, Triệu Tử Long."

"Triệu Tử Long?"

"Chẳng phải vừa rồi cô bảo mình giống Triệu Tử Long?"

"Đúng vậy, rất giống đấy chứ.”

"Cô là Triệu Tử Long, Tiểu Hắc là A Đẩu, tôi là ai?"

"Cô có thể làm Lưu Bị mà."

"Cho nên tôi phải quăng Tiểu Hắc xuống đất hả?"

"Vì sao?"

"Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa Lưu Bị không cách nào lấy lòng trung thần, cố tình ném con trước ngựa sao?"

"Đúng vậy."

Tôi đứng dậy ôm lấy Tiểu Hắc đưa cho Jessica:
"Cô có thể nhẹ nhàng thả Tiểu Hắc xuống ghế . Đây, Tiểu Hắc cho cô."

"Cô giỡn chưa đủ hả?" Jessica nghiêm mặt.

"À." Tôi xấu hổ ôm Tiểu Hắc.

Jessica liếc mắt nhìn tôi tiếp lấy Tiểu Hắc, nhẹ nhàng thả nó xuống ghế :
"Như vậy được chưa?"

Tôi vội vàng ôm Tiểu Hắc quỳ xuống sàn, giả bộ khóc lóc:
"Tử Long dù máu chảy đầu rơi cũng chẳng thể báo đáp chúa công!"

"Được rồi, giỡn đủ rồi đó. Lần sau đừng có ngốc vậy nữa, cứ tìm chỗ nào tránh mưa rồi trở về."

"Ừa."

"Ở Seoul mưa là mưa ngừng là ngừng. Cô phải chờ một lúc."

"Tôi biết rồi, tại mưa đột ngột quá, tôi không nghĩ nhiều. Với lại tôi sợ nếu Tiểu Hắc bị ướt cô sẽ lo lắng nên vội vã chạy về."

"Cô không lo chính mình bị ướt sao?"

"Tôi từ nhỏ mệnh khổ, có ướt cũng chẳng ai lo."

"Thật không?"

"Là cô nói mà, cô nói cô không lo cho tôi, chỉ lo Tiểu Hắc."

"Tôi nói thế thôi, sao cô nhỏ mọn vậy. Tôi cũng lo cho cô mà."

Nghe Jessica nói vậy, tôi bỗng nhớ tới chị.

Không phải vì chị từng nói với tôi những lời như vậy, là vì dáng vẻ Jessica khi câu nói đó tôi có cảm giác "rất bà chị".

Cái gọi là "rất bà chị" cũng giống như "bầu trời hôm nay rất bầu trời, quả cà chua này rất cà chua."

Nhưng chưa bao giờ tôi so sánh hai người này với nhau. Tôi không liên tưởng Jessica với chị, vì như vậy rất giống như thêm bơ vào cà phê. Tôi không trả lời Jessica, đứng dậy về phòng mình.

Jessica nhìn tôi có phần kinh ngạc, như muốn nói điều gì đó nhưng vẫn không mở miệng. Tiếp tục đọc sách.

Tôi đi cảm thấy có gì đó không ổn. Suy nghĩ một lúc:

“Tôi cũng xem như là người cẩn thận, nhưng thường phạm sai lầm ngốc nghếch. Tôi luôn cố cẩn thận nhưng lại không chu đáo và luôn có sơ sót. Cái này gọi là sơ sót đáng tiếc."

“Cũng như đại bàng bay cao quá thường xem nhẹ chiều cao của thỏ”

Jessica vẫn không rời khỏi quyển sách.

"Cũng như có một con chó đi trên đường, người ta quăng bánh bao cho nó, nó không thể ăn hết tất cả."

Jessica đã ngừng đọc sách nhưng vẫn không ngẩng đầu nhìn tôi.

"Con chó kia không thể ăn tất cả bánh bao được là do lực bất tòng tâm. Tục ngữ có câu: sao có thể vừa lòng tất cả mọi người, chỉ mong bản thân không cảm thấy hổ thẹn. Câu này nói..."

"Rốt cuộc cô định nói gì?"

Cuối cùng Jessica cũng đặt quyển sách xuống, ngẩng đầu nhìn tôi.

"Cám ơn cô, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, cám ơn."

"Cô đang nói cái gì thế?"

"Tôi ngủ quên, cô gọi tôi dậy lại đưa tôi ra trạm xe , tôi rất cảm kích. Cám ơn cô lần một ."

"Nhưng tôi lại quên nói cám ơn. Xin lỗi lần một ."

"Hại cô đi muộn. Xin lỗi lần hai ."

"Vừa rồi gặp mưa chạy về, khiến cô lo lắng. Xin lỗi lần ba ."

"Cô sợ tôi cảm lạnh nên nấu trà gừng rất ngon cho tôi uống. Cám ơn cô lần hai."

Tôi đếm trên tay hy vọng không quên gì nữa.

"Tôi đâu phải người nhỏ nhen, sao cô nhớ rõ vậy."

"Người nhớ là cô mà. Là cô nhắc chuyện tôi ngủ quên trước."

"Nghĩa là nếu tôi không nói thì cô đã quên sạch?"

"Không thể nói quên sạch được nhưng tôi không nhớ rõ lắm."

"Cô nói cám ơn với xin lỗi tôi không phải là thật lòng đúng không?"

"Tôi thật lòng mà nhưng do cô nhắc mới nhớ nên tôi không chứng minh được thật lòng của mình."

"Cô nói tôi nhắc cô, do đó tôi là người nhỏ nhen phải không?"

"Cái này đâu có liên quan. Nhớ hay không là vấn đề trí nhớ chứ đâu phải vấn đề nhỏ nhen hay không."

"Tôi mặc kệ có liên quan hay không, tôi chỉ biết cô cho rằng tôi là người nhỏ nhen ."

Jessica dường như đang tức giận.

"Cái gì mà 'đại bàng bay cao thường xem nhẹ chiều cao của thỏ'? Cô là đại bàng bay cao còn tôi chỉ là một con thỏ nhỏ?"

"Không phải như vậy. Đại bàng bay cao là chỉ cái đầu thông minh của tôi, còn chiều cao của thỏ là những việc vặt trong cuộc sống."

"Cô là quý nhân bận bịu, ngay cả nói một tiếng cám ơn với xin lỗi với người khác cũng quên mất."

"Tôi đâu có nói mình là quý nhân, chỉ nói cái đầu thông minh thôi mà."

"Cô..."

Jessica thật sự tức giận, chỉ vào mặt tôi nói như hét: "Cô là đồ ngốc!"

Jessica nói xong đi thẳng vào phòng, sách cũng không cầm theo.

Khi đóng cửa phòng thấy Tiểu Hắc còn đang ở phòng khách nên gọi:
"Tiểu Hắc, vào ngay."

Tôi ngạc nhiên không hiểu mình làm gì chọc giận Jessica. Nhưng tôi chắc chắn Jessica là đóa hồng có nhiều gai.

Tôi lăn lộn trên giường nhớ lại những lời nói đêm nay.

Đại bàng bay quá cao thường xem nhẹ chiều cao của thỏ?

Câu này không sai.

Hay là thị giác của đại bàng rất tốt cho dù bay cao bao nhiêu liếc mắt là đoán ra chiều cao của thỏ?

Chắc là vậy, tôi chưa nghe nói đại bàng khi bắt thỏ lại bắt nhầm một con ngựa.

Hay là do tôi nói mình thông minh làm cho Jessica nổi giận?

Ba ngày tiếp theo, khi tôi đi về đèn hành lang không sáng. Kết quả không cẩn thận đá vào tủ giầy.

Nhưng Jessica vẫn không phản ứng, tôi nghĩ chắc cô ấy cười thầm trong bụng.

Ba ngày này tôi nghe Jessica nói được đúng ba câu và ba câu này giống như nhau.

"Tiểu Hắc ở nhà ngoan nhé, chị sẽ về nhanh thôi."

Mưa đã ngừng, nhưng mặt trời trong nhà vẫn chưa mọc sau cơn mưa.

Tới ngày thứ tư tôi rời công ty khoảng 10h30, trễ hơn 3h so với bình thường.

Nhưng tôi không phải là người về trễ nhất, xem ra công ty này thật biến thái.

Tôi ăn chút gì đó ở dưới tòa nhà công ty rồi đáp xe điện về nhà. Lúc đó đã là 11h hơn.

Rời trạm xe thấy Jessica dắt Tiểu Hắc, đứng cạnh xe đậu gần đó.

"Sao hôm nay dắt Tiểu Hắc đi dạo trễ vậy? Bình thường không phải 10h cô đã dắt nó ra ngoài rồi sao?"

Jessica không trả lời, đứng dậy trở vào xe.



Về tới nơi lại thấy một tờ giấy dán ngay thang máy:

"Tôi nhẹ nhàng ngừng công việc,
tựa như những nét chữ này.
Tôi mệt mõi đã lâu rồi,
Thỉnh thoảng trục trặc thế thôi."

Tôi vừa mới lấy bút chuẩn bị viết gì đó lên thấy Jessica quay đầu nhìn vội vàng dừng lại nói:
"Những chữ này viết rất đẹp, rất nghệ thuật."

"Lần này không đẹp như lần trước."

Cô lên tiếng khiến tôi giật mình. Thang máy đã tới nơi mà tôi vẫn bât động đứng đó.

"Còn không mau ra."

"Dạ."

"Mở cửa mau."

"Rõ."

Tôi cảm thấy Jessica đã bớt giận đôi chút.

"Lần trước thật xin lỗi cô, tôi không nên như thế mong cô đừng phiền nữa."

"Tôi cũng có chút không đúng."

"Cô đâu có chỗ nào không đúng đâu? Giống như trái đất ngừng xoay quanh mặt trời là chuyện không thể xảy ra. Có câu im lặng là vàng, mở miệng là bạc, cho nên người không đúng nhất định là người hay nói nhiều tức là tôi đây."

Tôi nhìn Jessica thấy vẻ mặt hơi hơi khác đi
"Nhưng nói thật cô cũng có chỗ không đúng. Nhưng không sao, tôi sẽ không để bụng."

Jessica trừng mắt nhìn tôi:
"Cô không thể nói ít được sao."

"Dạ."

Phòng khách lại im lặng, tôi ngồi yên tivi cũng không dám bật.

"Hôm nay tôi dắt Tiểu Hắc ra ngoài lúc 10h."

"Hả?"

"Lúc ở trạm xe chẳng phải cô hỏi tôi sao hôm nay dắt Tiểu Hắc đi dạo trễ hay sao?"

"Đúng vậy."

"Tôi trả lời rồi đó."

"Không ngờ hôm nay Tiểu Hắc có thể đi dạo hơn một giờ, xem ra sức khỏe nó rất tốt."

"Nó không đi dạo hơn một giờ, chúng tôi ngồi trên xe."

"Sao ngồi lâu vậy? "

"Chúng tôi đợi cái tên ngốc đen thui nhà cô đó"

“…”

"Ăn tối chưa?"

"Ăn rồi."

"Thật không?"

"Thật mà, tôi đâu dám lừa cô."

"Được rồi, không có chuyện gì nữa."

"Vậy tôi về phòng, ngủ ngon nha."

"Cô không định tắm rửa sao? Tắm rửa xong mới ngủ ngon."

"Ừa."

"Đại bàng dù bay cao tới đâu, nhìn một cái biết ngay chiều cao của thỏ."

"Lại nói bậy bạ gì đây."

"Tôi sửa lại câu nói sau mấy hôm trước."

"Cô là đại bàng bay cao?"

"Không có không có, sau này tôi không dám nói lung tung nữa."

"Mau tắm đi."

"Ừa."

Buổi sáng hôm sau, mặt trời đã mọc sau cơn mưa. Jessica trước khi đi còn hối tôi nhanh lên kẻo trễ.

Khi về nhà, đèn ngoài hành lang rốt cuộc đã sáng như cũ.

Tôi mừng rỡ : "Tiểu Hắc! Tiểu Hắc!"

Tiểu Hắc chạy tới, tôi ôm lấy nó:
"Tốt quá, đèn sáng rồi đèn sáng lại rồi."

Tôi ôm Tiểu Hắc xoay vòng vòng, Tiểu Hắc cũng sủa lên gâu gâu.

Lúc này Jessica vẫn ngồi ở phòng khách như mọi ngày. Nhưng tôi thấy được khóe miệng hiện lên một nụ cười nhẹ nhàng.




End chap 6


Được sửa bởi ryankai ngày Tue Sep 18, 2012 8:18 am; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mistake_loveyuri
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 750
Coins : 2538
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 7:53 pm

tem. hehe rình mò mấy bữa nay hôm nay củng giật được tem. hehe. SE đi au ơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 8:02 pm

mistake_loveyuri đã viết:
tem. hehe rình mò mấy bữa nay hôm nay củng giật được tem. hehe. SE đi au ơi

cậu đừng dụ dỗ tớ, tớ không muốn bị quăng bom đâu :gau10:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
shuryn_love yulsic
Member 3
Member 3

avatar

Post : 303
Coins : 2456
Thanked : 222
Join date : 24/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Mon Sep 17, 2012 8:42 pm

Vâng! một trái bom đang trật chờ đây [You must be registered and logged in to see this image.] nếu nó là SE. hehe đùa thôi ! thanks nhé au. 5ting
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
KWON_YUL ThiênMai
Forever Love A Smile
Forever Love A Smile

avatar

Post : 12636
Coins : 27491
Thanked : 2253
Join date : 22/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Tue Sep 18, 2012 12:30 am

Có cần viết chap với tốc độ kinh hoàng thế không ???? chữ nghĩa đâu mà ra liên tục thế này ?????[You must be registered and logged in to see this image.]

Cực khoái trò đóan chữ của Yulsic.^^.[You must be registered and logged in to see this image.]

p/s ss Ve à au mà cho SE là chết 1, còn người xúi sẽ chết x3 đó ss.

_________________

#CatchGG Yuri : "Yullbas (Yurisistable) im lặng nhưng vô cùng vững mạnh" [You must be registered and logged in to see this image.]

[You must be registered and logged in to see this image.]
 blinkby: kat
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
duongan92
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1287
Coins : 2325
Thanked : 44
Join date : 22/07/2012
Age : 25

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Tue Sep 18, 2012 12:41 am

hehe~~
mình rất thích chap này~~~
thankz bạn nhá!!!
p/s: cũng như mistake_loveyuri, ủng hộ SE
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4447
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Tue Sep 18, 2012 1:42 am

ryankai đã viết:
15NDM08 đã viết:
Chưa đọc chữ nào nhưng ghe tên fic đã thấy đau khổ rồi
Ko biết là SE hay HE đây
Các au bây gần đây thích viết SE quá đọc nhiều thành ra tự kỉ mất, au ơi fic này là HE hay SE vậy, mình hỏi để biết trước, fic SE thì mình ko đọc đâu

nói trước sẽ ko còn gì hấp dẫn nữa ^^

nói trước rùi mà vẫn tạo dc sự hấp dẫn thì mới là giỏi chứ, mình viết fic cứ hết 1 chap mình lại bật mí diễn biến chap sau cho rds :gau24:
chắc có lẽ vì vậy fic mình mới ế chỏng gọng :nam18:
nhưng nhìn cm của au thì chắc au sẽ viết HE rồi, đọc ngay thôi :gau18: , au đừng đổi ý nha, phải là HE đó, đừng SE nha :gau21:

đọc fic SE nhiều rùi nên sợ, gặp fic nào có vể đau khổ là phải hỏi trước ngay xem có phải SE ko, nếu là SE thì ko đọc, tâm trạng dạo này ko dc tốt lắm đọc thên fic SE nào nữa thì mình tự kỉ luôn mất
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Tue Sep 18, 2012 8:32 am

@shuryn_love yulsic 5ting

@duongan92 cậu cũng muốn trả thù đời nữa hả

@15NDM08 đọc fic này cậu sẽ hết tự kỷ ^^

@KWON_YUL ThiênMai dạo này tớ rảnh rỗi 1 ngày 8 tiếng ngồi ở cty ko biết làm gì cho hết time nên chap mới ra đều như thế.
p/s: thật lòng tớ còn yêu đời lắm ko muốn tan xác đâu.





Note: chap sau sẽ xuất hiện thêm nhân vật mới, mọi người đoán xem là ai :nam8:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
[kit]OnlYul
Member 2
Member 2

avatar

Post : 210
Coins : 2081
Thanked : 21
Join date : 16/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Tue Sep 18, 2012 10:05 am

HE SE vấn đề muôn thuở [You must be registered and logged in to see this image.] cơ mà kit kết cái fic này rồi^^ dạo này toàn dụ dỗ mấy au SE không nên thấy tội lỗi quá =]]] cho HE nhá au^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
ryankai
Gold Member 4
Gold Member 4

avatar

Post : 1384
Coins : 3615
Thanked : 396
Join date : 21/07/2012
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   Tue Sep 18, 2012 1:27 pm

Chap 7




"Nhóc đen, mau tới. Đây là điệu thủy vũ em nhất định phải nhảy."

Chị kéo tôi chạy về đám người trung tâm quảng trường đang từ từ tạo thành một vòng tròn.

"Vì sao?"

"Em học thủy lợi, đây là điệu nhảy của ngành em."

Dứt lời, điệu nhảy bắt đầu.

Mọi người tạo thành một vòng tròn, nhảy bước chéo di chuyển theo chiều kim đồng hồ.

Vừa nhảy mọi người vừa hô: "Oh hey!"

"Hô to lên."

"Chị biết không? Đây chính là cảm giác hòa nhập vào tập thể mà em muốn."

Tôi thuộc về tập thể này thuộc về nhóm người này, dù tôi không hề quen biết họ.

Vì chúng tôi đứng cùng nhau cùng một nơi và có cùng một niềm vui.

Là chị kéo tôi vào nhóm người này là chị khiến tôi không cô độc.

Vòng tròn không ngừng di chuyển càng lúc càng nhanh, tôi đuổi theo bước nhảy của chị và tôi đã cười.



oOoOoOoOoOoOoOo


Một phần Seoul bị ngập do hậu quả của cơn mưa kéo dài nhưng tình hình không nghiêm trọng.

Giám đốc phái tôi và một đồng nghiệp khác đi quan sát hiện trường.

Cậu ấy cùng tổ với tôi, Kim TaeYeon.

TaeYeon tính tình cũng tốt, hay thích nói đùa và đùa rất dai.

Ví dụ như mấy hôm nay trời mưa, cậu ấy nói:
“Thời tiết bên ngoài cũng giống như tình huống trong công ty.”

"Là sao?"

"Đều bấp bênh trong mưa gió." Nói xong cậu ấy cười to rất đắc ý.

Vừa hay giám đốc đi ngang nghe thấy, lôi cậu ấy ra mắng một trận.

"Cậu rút kinh nghiệm chưa?"

"Yuri biết vì sao tôi bị mắng không?"

"Vì cậu lấy công ty ra nói đùa, đương nhiên bị mắng."

"Không phải vậy, giám đốc mắng tôi vì tiết lộ bí mật công ty. Ha ha ha."

Tính của TaeYeon không thể gọi là có kỷ luật, cậu ấy rất hồ đồ.

Bàn làm việc của cậu ấy luôn chất đầy một đống lộn xộn.

Khi giám đốc bảo tôi với cậu ấy tới hiện trường quan sát, chỉ việc tìm chìa khóa thôi cũng tốn 10’.

"Mau đi thôi." Tôi hối cậu ấy khi nhìn thấy vẻ mặt bắt đầu biến sắc của giám đốc.

Khi rời khỏi gặp phải một nữ đồng nghiệp khác trong công ty.

"Cô Lee, cô bị trúng độc ah?" TaeYeon hỏi.

"Cái gì? Thật không?" Cô ấy căng thẳng.

"Tôi thấy môi cô hơi tím tím."

"Đấy là màu của son môi.”

TaeYeon cười ha hả kéo tôi vào thang máy.

Hôm nay trời nắng gắt, chúng tôi ở bên ngoài suốt cả ngày gần như đi vòng quanh cả thành phố Seoul.

TaeYeon là người sinh ra lớn lên ở Seoul, vì thế việc dẫn đường là dành cho cậu ấy.

Lúc trở về công ty đã hơn 8h tối. Tôi nhanh chóng thu dọn chuẩn bị ra về.

Còn TaeYeon thì quăng thêm một mớ tiền xu vào đống lộn xộn trên bàn cậu ấy.

"Cậu đang làm gì thế?"

"Tớ đang cất tiền."

"Cậu thấy cái bàn chưa đủ bừa bộn sao?"

"Cậu không hiểu rồi. Tớ thường phải phải tìm kiếm đồ đạc trên bàn. Trong lúc tìm tâm trạng sẽ bối rối. Tâm trạng bối rối chẳng phải sẽ rất đau khổ sao? Nhưng bây giờ tớ giấu tiền xu vào trong đống này, lần sau khi tìm kiếm gì đó sẽ vô ý tìm được tiền, tìm được tiền là điều may mắn tâm trạng sẽ rất vui vẻ."
(Cái lý luận của người bừa bộn.)

Sau đó cậu ấy tìm tòi gì đó trên bàn, lôi ra một đồng tiền xu: "A, là 100 won! Thật may mắn, nhất định là thượng đế luôn quan tâm tới tớ ."

Cậu ấy lại cười ha hả trong miệng.

"Tớ về đây, mai gặp." Tôi vỗ vỗ vai cậu ấy, bất lực.

..........

"Sao mặt Yuri đỏ vậy?" Jessica vẫn ngồi ở phòng khách xem tivi.

"Thật hả?" Tôi sờ sờ hai má.

"Có phải..." Jessica đứng dậy, hất mái tóc:
"Có phải hôm nay tôi đặc biệt xinh đẹp nên Yuri mặt đỏ tim rung?"

"Là do phơi nắng."

"Yuri tắm nắng ở văn phòng sao?"

"Không phải, hôm nay tôi với đồng nghiệp phải ra ngoài công tác."

"À, ra thế."

Khi tôi ngồi xuống Jessica đột nhiên dứng dậy, đi vòng quanh bàn một vòng.

"Sica đang làm gì vậy?"

"Tôi thử xem sau khi thân thể nhẹ hơn, lúc đi có nhanh hơn một chút không."

"Thân thể Sica nhẹ đi à?"

"Ừ."

"Sao tôi không thấy nhỉ, Sica làm sao mà nhẹ đi?"

"Đầu."

"Đầu nhẹ đi? Vậy chẳng phải Sica ngốc đi à?"

"Cái tên đen nhà cô vẫn chưa nhìn ra sao?"

"A, Sica vừa cắt tóc."

"Vậy mà không xấu hổ tự bảo mình là đại bàng. Tôi mới là đại bàng, tên đen nhà cô vừa về tôi đã phát hiện mặt đỏ lòm rồi."

"Vừa rồi tôi không để ý. Sao đột nhiên Sica lại đi cắt tóc?"

"Tóc dài quá thì phải cắt thôi."

Jessica ngồi trở lại ghế tiếp tục xem tivi.

Tôi im lặng chuyển mắt sang tivi.

"Này!"

Im lặng được vài phút, Jessica đột nhiên gọi khiến tôi giật mình.

"Sao thế?"

"Tôi cắt kiểu tóc này, Yuri có gì muốn nói không?"

"Cắt tóc là tốt, sẽ mát mẻ hơn."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó sẽ không ra mồ hôi nữa."

"Còn gì nữa?"

"Chẳng còn gì nữa."

Tôi cảm thấy có mùi sát khí trong phòng, Jessica trừng mắt nhìn tôi rồi không nói gì nữa.

Tôi nghĩ nửa ngày, thật sự nghĩ không ra:
"Sica có thể gợi ý chút không?"

"Được, tôi gợi ý cho một câu."

Jessica như đang kiềm nén cơn giận xuống:
"Tóc tôi cắt như vậy có đẹp không?"

"Đương nhiên đẹp rồi, như mặt trời tỏa sáng rực rỡ."

"Vậy sao lúc nãy không nói?"

"Sica có nói với tôi bầu trời màu xanh lam, cây cối màu xanh lá không? Đây là sự thật hiển nhiên nên không cần phải nói. Nói ra ngược lại trở nên thừa rồi."

"Hừ."

Tôi biết Jessica đã hết giận.Cô ấy có biết giọng nói của mình rất cảm xúc không.

Tôi đã quen với việc đoán tâm tình qua ánh mắt giọng nói của Jessica.

Giọng nói của Jessica rất phong phú ngược lại với cảm xúc biểu lộ trên mặt.

Vì khi mỉm cười mặt Jessica cũng không có nhiều cảm xúc.

"Tôi để tóc dài đẹp hơn hay là tóc ngắn hiện tại đẹp hơn."

"Cái này không liên quan."

"Sao nói vậy?"

"Vì vẻ đẹp của Sica không thể dùng độ dài của mái tóc để đo đạc được."

"Yuri biết nói chuyện từ khi nào thế?"

"Từ..."

"Sao không nói."

"Không có gì." Tôi cười

Tôi không muốn Jessica biết tôi biết nói chuyện từ khi chị đi.

Đây đã là lần thứ hai tôi nhớ tới chị khi đang nói chuyện với Jessica.

Tôi không thích tình huống đột ngột này, vì không biết từ lúc nào tôi đã không còn nhớ tới chị nữa.

Đã có kinh nghiệm lần trước nên lần này tôi không còn căng thẳng nữa.

"Đúng rồi, Tiểu Hắc đâu?" Tôi nói sang chuyện khác.

"Nó đang cắt tóc."

"Cắt tóc?"

"Lông Tiểu Hắc quá dài, tôi đưa nó đi cắt. Tí nữa đón nó về."

"Tiểu Hắc vốn là chó lông dài, không cần phải đi tỉa lông."

"Nhưng lông nó đã che khuất cả mắt, tôi sợ nó không thấy đường."

" Khứu giác của chó tốt hơn thị giác."

"Thật không?"

Jessica đứng dậy rủ thẳng tóc trên trán xuống, mái tóc che khuất vầng trán và đôi mắt.

"Lúc này nếu tôi có một cái mũi thật tốt thì tôi sẽ không đụng phải thứ gì đúng không?"

Jessica duỗi thẳng hai tay sờ soạn trong phòng khách.

"Đúng đúng đúng, Sica nói đúng, Tiểu Hắc phải đi tỉa lông."

"Vậy mới tốt."

"Sica có muốn đổi một bộ đồ màu trắng không?"

"Sao cơ?"

"Như vậy Sica có thể xuống tầng 6, nhát ma thằng nhóc dở hơi MinHo kia."

Jessica trừng mắt nhìn tôi rồi ngồi trở lại xem tivi.

Tôi cũng ngồi xem nhưng mắt len lén nhìn trộm. Jesica không phải cắt tóc ngắn chỉ hơi chỉnh sửa một chút thôi. Tôi cảm thấy đóa hoa này tỉa gọn lại cành lá càng xinh đẹp. Nhưng với tôi Jessica không chỉ chỉnh sửa lại cành lá mà còn cả bản thân.

"Tôi đi đón Tiểu Hắc."

"Tôi đi cùng Sica."

Jessica do dự một lúc mới nói:
"Được rồi, đi thôi."

"Không tiện sao?"

"Không phải, chỉ là không quen thôi."

Trong lúc đợi thang máy, tôi nghĩ về ý nghĩa của từ "không quen" mà Jessica nói.

Tôi chưa bao giờ thấy bạn bè tới tìm Jessica, cũng ít khi nghe thấy tiếng điện thoại reng.

Ngoài những lúc mang Tiểu Hắc đi dạo thì Jessica vẫn ở trong nhà, không đi đâu cả.

Như vậy cuộc sống cũng như con người Jessica, đều rất yên tĩnh.

Tôi quay đầu nhìn Jessica.

"Yuri đang nhìn gì thế?"

"Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ tới, Sica rất ít ra ngoài."

"Không có chuyện gì thì ra ngoài làm gì?"

"Có thể là đi dạo với bạn bè, đi xem phim, đi mua sắm."

"Tôi thích một mình, cũng đã quen một mình."

"Nhưng..."

"Đừng quên...Yuri cũng rất ít ra ngoài."

Jessica nói đúng, tôi cũng vậy đều rất ít ra ngoài.

Tôi thậm chí cũng giống Jessica, thích và quen một mình.

"Sao vậy?"

Jessica dừng chân quay lại nhìn tôi.

"Sica có cô độc không?"

Dưới ánh đèn đường, tôi thấy ánh mắt Jessica bắt đầu có ánh nước.

"Cô độc là bạn thân nhất của tôi. Tôi không tìm nó nhưng nó luôn tới tìm tôi."

"Thật sao?"

"Tôi nghĩ rất nhiều cách để quên nó, nhưng nó vẫn không quên tôi."

Tôi nhìn nụ cười của Jessica có cảm giác quen thuộc khó nói thành lời.

"Nếu không thấy nó đâu thì bởi nó trốn đi chứ không phải vì nó đã bỏ đi. Sica cũng có cảm giác như vậy chứ?"

"Đúng vậy." Jessica mỉm cười.

"Người trên núi thường không biết hình dạng ngọn núi ra sao."

Jessica ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm:
"Chỉ có người bên ngoài núi mới thấy rõ hình dạng ngọn núi."

"Có ý gì?"

"Ví dụ Yuri đang đứng trên một ngọn núi, tôi đang đứng ở một ngọn núi khác. Cả hai ta đều biết ngọn núi mà người kia sống thế nào nhưng lại không rõ ngọn núi mà mình đang sống như thế nào."

“Trong mắt Sica, không phải cũng vậy sao?"

"Tiểu Hắc chắc chờ lâu rồi, chúng ta đi thôi."

Jessica xoay người, tiếp tục đi về phía trước. Tôi bước nhanh, sóng vai với cô ấy.

"Ngọn núi của tôi nhất định cao hơn Sica."

"Nhưng ngọn núi của tôi lại đẹp hơn Yuri."

Chúng tôi cùng nhau cười.

Lông trên người Tiểu Hắc bị cắt gần hết, xém tí tôi không nhận ra nó.

Lúc về, nó trở nên thẹn thùng luôn lảng tránh chúng tôi.

"Tiểu Hắc thấy lông của mình bị cắt sạch như vậy nhất định rất tự ti."

"Không đâu, nó chỉ không quen thôi."

Tôi còn định nói gì đó, điện thoại Jessica vang lên.

Jessica giao Tiểu Hắc cho tôi

"Alo."

"Cô Jung phải không? Tôi là..."

Tuy đứng cách Jessica hơi xa, nhưng trong ngõ rất yên tĩnh tôi vẫn nghe được giọng nói vang lên từ trong di động của cô ấy. Là giọng con trai.

"Tôi chờ điện thoại của anh đã lâu rồi đấy." Jessica thản nhiên trả lời.

Tôi bị những lời này hấp dẫn, không tự chủ nhích lại gần nghe xem họ nói gì.

"Thật không?" Giọng bên kia rất hưng phấn, còn cười lên.

"Nếu anh không gọi tới làm sao tôi có thể bảo anh đừng bao giờ gọi tới nữa?"

"..." Người kia dường như kinh ngạc, không trả lời.

"Đừng có gọi đến nữa, chào." Jessica ngắt cuộc goi.

"Chúng ta vừa nói đến đâu rồi?" Jessica hỏi tôi.

"Không có gì, chúng ta không quen thấy Tiểu Hắc bị cắt trụi lông thế này thôi."

"Đừng căng thẳng, người kia tôi đâu có quen. Chắc là bạn của đồng nghiệp tôi, vài ngày trước tới công ty tôi, gặp tôi xong bèn lén xin số điện thoại nói là muốn mời tôi đi ăn."

"Vậy sao Sica còn nói: tôi chờ điện thoại của anh đã lâu?"

"Nếu biết người này sẽ gọi tới, đương nhiên càng nhanh càng tốt."

"Con trai thật kỳ cục, còn chưa quen đã muốn mời người ta đi ăn. Có người quen một thời gian rồi mà lại không chịu mời đi ăn." Jessica vừa đi vừa nói.

"Đúng vậy."

"Càng kỳ cục hơn là cho dù người ta đã mời người đó ăn rồi mà người đó vẫn không mời người ta đi ăn.”

"Thật sự rất kỳ cục."

"Loại người như vậy nhất định rất nhỏ nhen, đúng không?"

"Đúng, không chỉ nhỏ nhen mà còn không biết tốt xấu."

"Yuri nhất định không phải loại người như vậy đúng không?"

Tôi kinh hãi bước chân lảo đảo, bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

"Tôi sẽ tìm cơ hội mời Sica ăn tối."

"Đừng nói vậy, như vậy khiến tôi cảm thấy tôi thật nhỏ nhen."

"Không không không, là tôi cam tâm tình nguyện, tự động tự phát muốn mời Sica đi ăn."

"Thật chứ? Không cần miễn cưỡng đâu nha."

"Không miễn cưỡng, mời Sica ăn tối là vinh hạnh rất lớn đối với tôi, tôi cảm thấy ân huệ mênh mông cuồn cuộn."

"Sao tôi thấy giọng Yuri giống như Tiểu Hắc vừa cắt trụi lông bị gió đêm thổi vậy?"

"Là sao?"

"Đều run rẩy."

"Đấy là vì vui mừng."

"Thật không?" Cô trừng mắt nhìn tôi.

"Thật, thật chứ. Tôi sẽ mời Sica đi ăn."

Jessica mỉm cười bước nhanh về phía trước.

Về tới nơi, tờ giấy lại xuất hiện trên thang máy.

"Thang máy có hoàn mỹ,
thỉnh thoảng cũng hỏng hóc.
Tôi chưa từng hỏng hóc,
nên không phải thang máy."

Tôi xem rồi quay sang hỏi Jessica:
"MinHo điên rồi à?"

"Không phải, nó tiến bộ rồi."

"Cái gì?"

"Trước kia nó chỉ nói thang máy hỏng, giờ nó nói ngay cả thang máy cũng không phải. Đây là tiến bộ từ cảnh giới thấy núi là núi tới cảnh giới thấy núi không phải núi."

"Thật không? Tôi lại thấy nó càng ngày càng dở hơi."

Jessica lấy ra một cây bút, đưa cho tôi:
"Yuri muốn viết gì thì viết đi."

"Không cần đâu."

"Chẳng phải Yuri không viết gì đó mắng MinHo thì không thấy thoải mái sao?"

"Tôi nghĩ mình đã trở thành một phần của tòa nhà này thì nên cảm nhận cảm giác hài hước đó."

"Yuri quen là được rồi." Jessica mỉm cười.

Ba ngày liên tục, Tiểu Hắc trốn dưới ghế không chịu bước ra. Jessica nói với nó rất nhiều, Tiểu Hắc tỉa lông xong thật đẹp hay gì gì đó.

"Làm sao đây? Tiểu Hắc cả ngày đều trốn dưới ghế ."

"Chờ đến lúc lông dài nó sẽ không như vậy nữa."

"Vậy bao lâu nữa lông nó mới dài?"

"Để tôi viết vài chữ."

Tôi ôm Tiểu Hắc ra, cầm tay nó viết vài chữ lên ghế.

Viết xong, Tiểu Hắc có vẻ vui mừng, đứng trên ghế sủa.

"Yuri viết cái gì vậy?"

"Luân hồi hồng trần trăm ngàn thay đổi,
kiếp này làm chó thật tiêu dao.
Hiếm khi lục căn thanh tịnh,
hà tất trả ta lông rậm kia."

"Vẫn dở hơi như trước."

Tuy là mắng tôi nhưng giọng nói và vẻ mặt Jessica đều vui cười.

Tivi báo tin bão, tôi nghe xong bèn nhíu mày.

"Bão? Sao lại bão." Tôi lầm bầm tự nói.

"Sao vậy? Có bão cũng bình thường mà."

"Không, rất không bình thường, chuyện này cực kỳ hiếm."

Tôi suy nghĩ một chút, hỏi Jessica:
"Trong nhà có đèn pin hay nến gì đó không?"

"Không có, tôi không sợ mất điện."

"Tôi xuống nhà mua, nếu mất điện Sica đọc sách sẽ không tiện."

"Mất điện còn đọc sách làm gì."

"Sica quen ngủ muộn, lỡ như mất điện đêm dài sẽ rất buồn chán."

Jessica không trả lời, chỉ mỉm cười gật đầu.

Tôi khoác thêm áo rồi ra cửa.

"Kwon Yuri."

"Chuyện gì?"

"Cám ơn Yuri." Giọng Jessica thật ôn nhu: "Còn có..."

"Ừm?"

"Đã khuya rồi, đi cẩn thận."

Jessica chỉ nói hai câu nhưng tôi cảm thấy đóa hồng đó đã bớt đi hai gai nhọn.



End chap 7
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
The author of this message was banned from the forum - See the message
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |   

Về Đầu Trang Go down
 

[LONGFIC - Romance Humor] Dạ mân côi | YulSic | G | End |

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 11 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4 ... 9, 10, 11  Next

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-