AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Jul 22, 2012 2:34 pm

Cre: SSVN
Link: [You must be registered and logged in to see this link.]
Note: Đã xin phép
Authors: Double Nhím & Nhím mê tiền.
Pairings: Yulsic (main), Taeny và Yoonhyun.
Ratings: PG.
Category: Romantic và Drama (đủ mạnh hãy thử!!!)
NOTE: FIC NÀY LẤY Ý TƯỞNG CỦA 1 COMIC FIC YULSIC CỦA 1 AU BÊN HÀN. CÁC AU
CHỈ PHÁT TRIỂN CÂU CHUYỆN THÔI. NHƯNG NÓI CHUNG 90% LÀ HÀNG TỰ CHẾ

PROLOGUE

Jessica yêu 1 người…
Say mê, nồng nàn, mãnh liệt và cả cuồng điên…
Nhưng, đổi lại chỉ là sự đau đớn cùng cực…đến mức…
Như muốn chết đi chỉ để được giải thoát…
…khỏi nỗi hận và tình yêu mù quáng dành cho kẻ đó….
.
.
.
4 năm sau…
Định mệnh mang kẻ đó về từ cõi chết, là giải thoát cho nỗi nhớ ngày đêm dằn vặt hay là sự
trái ngang, tàn nhẫn của số phận???
Cô, đã có chồng và chồng cô tốt đến mức cô không thể cũng như không muốn gây ra dù chỉ
một lỗi nhỏ nhặt với anh…
Kẻ đó, đã mất trí nhớ và trở về con người tốt bụng trước khi yêu cô ngày xưa…
Có lẽ cả 2 sẽ cứ như 2 đường thẳng song song không chạm đến nhau nếu như không cónhững sự việc xảy ra sau đó…
Cố quên tình cảm là một sự cố gắng vô ích…
Và dù cho trí nhớ bị xóa đi thì trái tim cũng không thể thay đổi…
Họ lại 1 lần nữa yêu nhau…
Nhưng lần này, lỗi lầm còn dữ dội, khủng khiếp hơn cả lúc trước…
Lối thoát hay vực thẳm tuyệt vọng dành cho tình yêu ngang trái này???
Tất cả, hãy để thời gian trả lời 1 lần nữa…


Được sửa bởi Chip[S]one ngày Sun Aug 19, 2012 1:21 pm; sửa lần 9.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Jul 22, 2012 9:49 pm

CHAP 1

“Sica…tớ…”

Ai đó? Ai nói vậy?

“Sica…tớ, tớ…yêu cậu…”

Dừng lại đi…

Giọng nói đó, quen quá…

“Làm bạn gái tớ nhé…được không?”

Đừng nói nữa…

Tim…đau quá…

Jessica dùng tay xoa xoa 2 thái dương của mình, cô vẫn đang cố hé mắt nhìn cho rõ khuôn
mặt của kẻ đang nói…

Khó khăn, đầu Sica đau nhức kinh khủng, mắt cô đang dần nhòe đi…

Bóng đen ập đến và hình ảnh cuối cùng mà cô gái tóc vàng kịp ghi vào trí nhớ là nửa khuôn
mặt dưới có làn da rám nắng….
.
.
.
<RENGGGGGGGGGGGGG>

Bừng mở mắt, cơn hoảng loạn vẫn còn án ngự trong đôi mắt to tròn xinh đẹp…
Cơn ác mộng đó, đã quay trở lại…

Sao lại như vậy? cô đã không còn mơ thấy nó từ lâu rồi mà…

“zzzzzzzz” tiếng thở nhỏ đều đều vang lên bên cạnh kéo Sica ra khỏi dùng suy nghĩ

Mỉm cười khi nhìn thấy khuôn mặt yên bình của chồng vẫn còn trong cơn mộng mị, Sica
đánh thở phào vuốt nhẹ những giọt mồ hôi vương trên trán…

Phải rồi, vẫn còn anh ấy cạnh mình…

Yên tâm với ý nghĩ đó, Sica trườn nhẹ người ra khỏi tấm chăn dầy, bước rón rén về phía
phòng tắm…

Một buổi sáng bình yên nữa bắt đầu…
…………

Từng tia nắng lấp lánh rọi vào khung cửa kính trong suốt của cửa hàng sách, ánh sáng ban
mai làm bừng sáng cả một vùng không gian…

…LeeJung bookstore…

Cửa hàng sách nhỏ xinh tọa lạc ngay giữa thị trấn lớn vùng ven, nó là cả 1 tâm huyết của cô
chủ tóc vàng kiêm món quà “nhỏ” mà ba mẹ chồng đã tặng cô ngay vào cái ngày cô chính
thức trở thành con dâu nhà ấy…

Jessica rất thích và nhận nó 1 cách tự nguyện, nhưng cô hiểu rõ…đằng sau ý nghĩa là món
quà mừng, cái tiệm sách ấy cũng là 1 trong những món nợ mà cả đời cô cũng không thể trả
nổi cho chồng mình…

“Em yêu, anh đi làm đây. Hẹn gặp em chiều nha. Chụt”

Chunho hôn nhẹ lên đôi má phúng phính đáng yêu của vợ mình và tinh nghịch chạy ra cửa
mặc cho Sica đang réo tên mình lại. Cách bắt đầu buổi sáng của họ luôn rất đáng yêu…
.
.
.
Hôm nay cửa hàng có một lô sách được nhập về, rất nhiều sách mới và hay, nếu có thời
gian Sica nhất định sẽ đọc hết từng cuốn một, còn bây giờ, cô phải sắp chúng đã…
Lúi cúi, loay hoay, xếp xếp…

<BỘP>

1 quyển sách tuột khỏi tay mều vàng rơi đánh bộp xuống nền đất khô cứng, lần thứ 2 nó rơi
rồi đấy…

Thiệt là phiền mà, quyển sách cứng đầu kinh quá…

Jessica bước cẩn thận xuống cầu thang lần nữa để cuối nhặt quyển sách, cô đang mệt mỏivì quá nhiều công việc nên không vui lắm…
“Để coi mày là sách gì mà cứ làm chảnh không chịu lên giá hoài…”

“Chỉ có 2 chữ thôi sao? Mờ quá, cái tựa ai viết mà kỳ cục…”

Cô gái tóc vàng cau có bước ra gần cửa sổ, dòng tựa đề mờ ảo trên bìa cuốn sách làm cô tò
mò đến lạ lùng, cảm giác có gì đó thúc giục cô phải coi bằng được cái tựa đó…

“Thấy rồi…gì vậy nhỉ?...Trở…” nhíu mày, vẫn khó đọc quá

“Ah…là TRỞ VỀ…” mều vàng nhảy lên mừng rỡ sau một hồi loay hoay đọc tựa

“Mà cái gì trở về? mày làm tao tò mò rồi đấy, tao đọc mày thử trước nha…”

Từng trang, từng trang sách lướt qua đôi mắt cô, không biết trong sách ấy viết những gì…chỉ
biết là Sica sau khi đóng quyển sách ấy lại thì vẻ mặt trở nên tái mét và vô cùng hoang
mang…

Không, không…

Không thể nào giống đến thế được…

<RING, RING>

Sica giật bắn người ngó chăm chăm vào chiếc điện thoại đang kêu lên từng hồi…

“Alô…”
“Jessi hả? 4h chiều nay, quán CỎ, tiệc ra mắt người yêu của Mina. Nhớ đi nhá.”

Tút…tút…

Nhẹ gấp chiếc điện thoại, Sica quay trở lại với cuốn sách bìa màu đen vẫn còn yên vị trên
bàn, lòng đầy lo lắng…

Giấc mơ ban sáng…

Quyển sách kỳ lạ…

Cuộc hẹn bất ngờ của Tiff…

Tất cả làm dấy lên trong mều vàng 1 dự cảm rất không lành, bất an đến cùng cực…

END CHAP.

p/s : Chunho chỉ là chồng trên danh nghĩa của sica thôi nha các bạn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Liksin
Member
Member

avatar

Post : 169
Coins : 2262
Thanked : 22
Join date : 21/07/2012
Age : 17

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Wed Jul 25, 2012 9:09 am

tem , ráng up chap sớm nghen bạn , đúng couple mềnh thích :gau17:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kwon Ju Ah
My Love Is YulSic
My Love Is YulSic

avatar

Post : 4441
Coins : 9736
Thanked : 879
Join date : 21/07/2012
Age : 28

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Wed Jul 25, 2012 9:20 am

chun ho là ck trên danh nghĩa tức là 2 người k có gì hết đúng k au?
ra chap sớm nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Wed Jul 25, 2012 11:25 am

@JuAh Uhm đúng rồi bạn chỉ là danh nghĩa thôi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Wed Jul 25, 2012 11:28 am

Chap mới đây~~~

CHAP 2



Jessica điều khiển chiếc xe chạy chầm chậm trên con đường vắng vẻ, cô vẫn đang do dự
xem có nên đến buổi tiệc đó không. Công việc bề bộn, đã vậy Mina cũng đâu phải bạn thân
của cô đâu chứ…

Cô không ham vui cũng như càng ghét chốn đông người, cô chỉ cố làm xao lãng và lôi kéo
chính bản thân ra khỏi cõi vô định buồn bã của trái tim thôi…
Một cách xả stress hiệu quả là bên cạnh bạn bè và cười cùng họ, ít ra nó đúng với cô gái tóc
vàng này…
Âu cũng chỉ vì cô nghe lời khuyên của gia đình, chồng và bạn bè nên mới miễn cưỡng tham
gia các cuộc vui…
.
.
Quán CỎ nằm khá xa bên ngoài thị trấn, nó là quán café thứ hai trông có vẻ tốt ở xung quanh
cái vùng ven rộng lớn này…

Nó cũng là nơi tụ tập ăn chơi thứ hai của nhóm Taeny, sau cái quán ấy…

<ÀO>

Một cơn gió mạnh luồn vào cửa sổ khiến tóc Sica rối tung lên, lúc nãy cô đã quên đóng cửa
kính xe…
Lầm bầm trách móc cơn gió vô duyên tự nhiên làm rối tóc, mều vàng không để ý đến không
gian xung quanh…
…cho đến khi 1 cánh hoa bé màu vàng mắc vô tóc cô…
Nhìn thấy cánh hoa, Sica vội ngẩng lên…và cô ngay lập tức bất động trước khung cảnh trước
mắt…
Con đường đầy màu của nắng với hàng trăm, hàng ngàn cánh hoa xinh đẹp bay lả lướt theo
gió…

Flashback

Hơn 4 năm về trước…

“Wao, đẹp quá đi~” Sica reo lên hào hứng khi trông thấy con đường tràn ngập hoa…

“Yah!! Chỉ được cái tự tin quá mức” vỗ tay đánh bộp vào cái con người ngốc nghếch trước
mặt…

“Ouch. Nhưng tớ đã đúng đấy chứ? Cậu không thấy chúng rất tuyệt sao?”

“Uhm, công nhận trông cũng được…” Sica mỉm cười, quyết định trêu kẻ tự sướng kia thêm
1 chút

“é, cũng được là sao? Không có cái gì đẹp hơn hoa vàng mùa hè đâu nhá” kẻ kia cãi lại

“Thật không? Tớ thì thấy có 1 thứ đẹp hơn hẳn đấy, phải nói là đẹp nhất ấy chứ…”

“Hử? cái gì chứ? Cậu mà nói không đúng tớ sẽ cho cậu biết tay”

“Tóc của tớ, màu vàng còn đẹp hơn cả mấy cái hoa ấy đó”

“Sao? Tóc cậu á, há há há…ôi mẹ ơi, tự sướng còn hơn cả tớ nữa…”

“Yahhh! Cậu dám cười nhạo tớ à, chết đi nè…”

Hàng loạt cú đánh tới tấp giáng vào lưng kẻ “đáng ghét” kia trong tràng cười bất tận của
chính kẻ ấy, có khung cảnh vừa đẹp vừa lãng mạng nào lại diễn ra tình huống “bạo lực” thế
chưa nhỉ???...

<BỐP>

Chiếc xe nẩy mạnh 1 cái, cái ổ gà siêu bự nào đó đã vô tình nằm trước mũi xe khi chủ nhân
của nó vẫn còn đang mãi đùa giỡn…

“Lợi dụng ôm tớ à? Cậu ngày càng háo sắc đấy Sica à…”

Và, hiển nhiên khi xe đạp bị vấp ổ gà thì người ngồi sau sẽ ôm kẻ ngồi trước, thế nên giờ
mới có cảnh mều vàng đỏ mặt vì “lỡ tay” ôm chặt cứng lấy vòng eo chết người của ai kia…
“Ai…ai…nói tớ…muốn ôm cậu, đồ trơ trẽn…”

Lúng túng buông tay ra…

…Nhưng 1 cánh tay đã nhanh chóng giữ tay mều vàng yên vị trở lại nơi nó vừa rời khỏi…
“…Nhưng tớ đồng ý cho cậu dê miễn phí đấy, mèo ngốc…”

Khói bốc tới đầu, tim đập như muốn thoát ly khỏi lồng ngực…nhưng vòng tay vô thức siết
chặt hơn, khẽ áp gương mặt ửng hồng của mình vào chiếc lưng ấm áp kia, Sica mỉm cười…

“Đáng ghét ~”

Cứ thế, 1 kẻ hì hục đạp xe, 1 kẻ thong dong dựa dựa ôm ôm cùng chầm chậm lướt qua con
đường xinh đẹp đầy nắng, gió và hoa vàng mùa hè…
…Đâu đó nghe trong không gian tiếng đập của 2 con tim hạnh phúc hòa lẫn với tiếng gió…
Tình yêu nhiều khi chỉ đơn giản thế thôi…

“Chứ sao, tớ đã giới thiệu thì cấm có sai nhé

End Flashback.

Quẹt nhanh giọt nước mắt chợt trào lên trên khóe mi, Sica đạp mạnh ga chạy nhanh qua con
đường đó…

…Qúa khứ đôi khi quá đẹp tới mức khiến người ta ngộp thở…
…giờ chỉ còn lại là những đớn đau hành hạ con tim…

Vậy, ta còn ngu ngốc cố giữ nó lại làm gì nữa???

………

4:00 p.m tại quán CỎ…

“Hi! Jessi, tới đây ngồi nè” vừa bước vào thì đã thấy Tiffany vẫy tay nhiệt tình…

“Thời gian của cậu ngày càng chính xác đấy Jessica, có khi mai mốt cậu còn đi sớm hơn
chúng tớ ấy”

<BỐP>

“Sooyoung, cậu có im không hả? chỉ được cái nói nhảm, lo mà ăn đi…” Sunny đánh mạnh
vào vai Sooyoung trong tràng cười nắc nẻ của những người xung quanh…

“Mina đâu rồi??”

“Cậu ấy ra ngoài đón “người ấy” rồi, sẽ vào ngay đấy” Taeyeon vừa nói vừa chỉ ra phía cửa…
Qua lớp cửa kình mờ mờ của cửa hàng, Jessica cùng các cô gái ráng căng mắt nhìn xem
dung mạo của người đi cùng Mina, nhưng vô ích vì kính quá mờ và dầy…

“Phải nói là Mina kín miệng vô cùng, cô ấy nhất quyết không chịu khai tên người ấy ra…”

“uhm, đã vậy còn suốt ngày hí hửng nữa chứ…”

“Có vẻ Mina thật sự rất yêu người này…”

“Hy vọng cậu ấy gặp được người tốt, chứ đừng…”

Sooyoung vội bịt miệng ngăn lời nói thốt ra, tất cả ánh mắt xung quanh đang hướng về cô
như 1 tội đồ…

“…tớ xin lỗi…” lí nhí

“Êh, Mina trở lại kìa…”

“Không biết người ấy là ai nhỉ???”

“Rồi em sẽ biết nhanh thôi, Yoong. Họ vào đó…”

<CẠCH>

Mina bước vào trên gương mặt nở nụ cười tươi hết cỡ, đồng thời kéo theo 1 người cùng
bước vào…


<ĐÙNG ĐOÀNG>




Sấm chớp giật đùng đùng giữa trời quang mây tạnh…
Sooyoung và YoonA đánh rơi tất cả thức ăn xuống đất…
Tất cả rớt hàm tại chỗ…

Và tim Jessica chính thức ngừng đập ngay giây phút đó…

“Xin chào các cậu, tớ là người yêu của Mina. Rất vui được gặp các cậu. Tên tớ là…Kwon
Yuri…”

Dự cảm không lành của Jessica trở thành hiện thực…

Các bánh xe số phận 1 lần nữa, lăn cùng nhau trên cùng 1 con đường…
…bon chen đến nghiệt ngã…

END CHAP.


P/S 1: Bé Yul xuất hiện rùi, drama vẫn chỉ mới bắt đầu mà, rồi các bạn sẽ biết...
P/S 2: Fic này chỉ lấy 10% ý tưởng của cái comic-fic Yulsic bên Hàn mà AU nhắc lúc đầu
thôi, cái fic đó cũng chưa end thì phải, đọc dễ bị tức lắm đó (đọc fic của Au được rùi, hí hí)
P/S 3: fic này Sica có chồng rồi( danh nghĩa), tránh cho những RDS bị vỡ mộng...nhưng
đừng lo, cô ấy vẫn yêu chỉ yêu ai kia mà thôi...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Fri Jul 27, 2012 11:46 am


Chap 3


“Kwon Yuri, CẬU CÒN SỐNG SAO?” Sooyoung bật dậy hét lên, phá vỡ khoảnh khắc bất
động của mọi người

Kinh ngạc, choáng váng…kẻ ngỡ đã chết từ 4 năm trước bỗng nhiên đứng sờ sờ trước mặt,
chuyện này quả là không thể tin được nên phản ứng của các cô gái cũng là điều quá dễ hiểu,
chỉ có điều, dù Kwon Yuri là bạn thân của họ thì việc cô ấy còn sống không hẳn là chuyện
tốt…

“Đúng, unnie ấy còn sống là sự thật, Sooyoung unnie” Thêm 1 cô gái nữa bước vào

“Seo Joo Hyun???”

“Hyunie, sao họ biết unnie bị tai nạn? unnie có quen họ sao?” Yuri ngây mặt hỏi, rõ ràng cô
chưa gặp họ bao giờ…

“Vâng, unnie quen họ và giờ mọi người muốn đứng nói chuyện hoài sao?”

Các cô gái tròn mắt, hết nhìn Yuri đến Joo Hyun rồi lại trở về Yuri, họ đang rất thắc mắc về sự
trở lại của 2 người…

Seo Joo Hyun trở nên lạnh lùng và sắc sảo từ lúc nào vậy?

Quan trọng nhất là Kwon Yuri còn sống và…hình như không nhớ gì cả…

Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra đây…

…………

“Xin lỗi vì làm lỡ việc của Yuri… ” Mina hối lỗi, bữa tiệc ra mắt đã phải dời lại vì cô bận việc…

“Không sao đâu, trí nhớ muốn tìm lại cũng phải có thời gian chứ em” mỉm cười

“Thật không?”

“Thật, thôi, em vào đi”

“Chiều nay em gọi cho Yuri khi xong việc nha. Bye.”

“Bye”
.
.
.
<KÉT>

“Ui da…” trán cô gái da ngăm đập vào vô lăng

“Hyunie, em không sao chứ???”

“Em không sao. Unnie làm gì vậy?” Seo lấy lại vẻ bình tĩnh và chỉnh lại vài lọn tóc rối của
mình…

“Không, chỉ là có con mèo băng qua đột ngột thôi…” Yuri bối rối

“Unnie, unnie lại đang nói dối nữa rồi. Unnie không bao giờ lơ đễnh khi lái xe như thế cả…

“Unnie…không có gì thật mà” cho xe chạy đi, Yuri không muốn nói ra điều đó chút nào…

Một khoảng lặng lẽ kéo dài trên xe, một người cố lơ những gì vừa nghĩ ban nãy, một người
thì nhẫn nại nhìn về kẻ đang lái xe…

“Unnie đang nghĩ về những chuyện lúc nãy ở quán café phải không?”

“…”

“…Hay, unnie đang nghĩ về Jessica unnie??”

<KÉT>

Chiếc xe lại dừng lại một lần nữa, lần này, hoàn toàn là có chủ ý….

“Vậy là em nghĩ đúng rồi…”

“Unnie chỉ đang nghĩ về việc tìm lại trí nhớ thôi…em đừng nghĩ lung tung”

“Điều đó thật không tốt đối với Mina unnie…”

“Unnie đã nói là…”

“Unnie tốt nhất là nên dẹp bỏ hình ảnh của Sica unnie ngay đi…”

“Joo Hyun, em có nghe unnie nói không hả?”

“Vì cả unnie và người đó không thể bị đau 1 lần nào nữa đâu…”

“Hả? em nói gì lạ vậy?”
“…”

Joo Hyun im lặng, cô chìm vào những ngọn gió xoáy xa xa ngoài cánh đồng, cô không muốn
tiết lộ thêm với chị họ của mình…

Có nhiều thứ chưa nên tiết lộ thêm…

Yuri thở dài, Joo Hyun đã im lặng thì chỉ có nước chịu thua. Cô đạp ga, chiếc xe màu đen lăn

bánh trơn tru trở về nơi nghỉ ngơi của nó sau 1 ngày quá dài…

Suy cho cùng, những gì Joo Hyun nói cũng không sai, Yuri có suy nghĩ về cô gái tóc vàng…
chỉ là, cô gái da ngăm không hề cố tình mà thôi…

“…rốt cuộc, dẫu có mất sạch trí nhớ thì trái tim unnie cũng không hề quên đi người ấy…”

Lời than thầm cất lên không cho cô gái kia nghe thấy, Joo Hyun thừa sức thấy ánh mắt của
cô gái da ngăm cứ vô thức hướng về Jessica ngay khi gặp mặt…

Tình yêu đậm sâu, dù cố tình hoặc vô tình quên, thì trái tim cũng sẽ mãi hướng về nhau mà
thôi…

Em xin lỗi, Jessica unnie…

...............................

Những dòng sau là ký ức của Seo Joo Hyun 1 năm sau khi tai nạn máy bay xảy ra:

NewYork, ngày 5 tháng 12 năm 2008, tại bệnh viện thành phố…

Hôm nay là sinh nhật lần thứ 19 của Yuri unnie, nên sáng sớm tôi đã cùng unnie làm một cái
bánh sinh nhật thật to để mang vào bệnh viện ăn mừng cùng dượng Hyuk (cha Yuri), dường
như Yuri unnie rất háo hức, unnie ấy gần như đã thức cả buổi tối để chuẩn bị mọi thứ…

Tôi rất vui vì unnie trở lại vui vẻ như con người lúc xưa, nhưng sao tôi vẫn không kiềm được
nước mắt mỗi khi nghĩ đến tai nạn đó, mất đi trí nhớ liệu có tốt cho unnie ấy không???
.
.
“Yuri, con ra ngoài chơi lát đi, để cha nói chuyện với Hyunie chút…” dượng Hyuk êm ái nói với
Yuri unnie sau khi cả 3 người đã ăn xong phần bánh kem…

“Ứ chịu, sao lại thế? Con cũng muốn nghe 2 người nói chuyện nữa…” unnie bám chặt lấy
cánh tay tôi, kiên trì ở lại…

“Không được, đây là chuyện kinh doanh…hay con có hứng thú muốn nghe???”

“Oé, thôi, con không thèm đâu…2 người cứ tự nhiên đi hen”

Yuri unnie nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, gì chứ nói đến chuyện kinh doanh
và tiền bạc là unnie ấy sợ lắm nên dượng hay đánh vào điểm yếu này mà buộc unnie làm gì đó theo ý
mình…

Khi thấy chắc chắn Yuri unnie đã đi xa, dượng ra hiệu cho tôi lại kế bên mình và đưa cho tôi 1
sấp hồ sơ, có vẻ như nó là bệnh án của dượng…

“Thưa dượng, đây là…”

“Bệnh án của ta, Máu trắng-giai đoạn cuối, thời gian còn lại là 1 tháng nữa…nhưng bác sĩ nói
có lẽ ta sẽ đi sớm hơn…” dượng cười hiền nhìn tôi, dù cho có là tận thế thì nụ cười ấy cũng
không bao giờ tắt trên môi dượng…

“Không…dượng…sẽ không sao đâu…”

“Thời gian của ta sắp hết rồi Hyunie, ta biết cơ thể của mình mà…”

“Không…không…”

Nước mắt tôi cứ chảy dài 2 bên má, tim tôi nghe sao đau nhói, dì dượng luôn xem tôi như con
gái của 2 người, ơn nuôi dưỡng và tình yêu thương tôi thiếu vẫn chưa trả được, dì đã không
còn sao đến cả dượng cũng vội bỏ đi như thế này…

Khẽ vuốt mái tóc của tôi, dượng nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má tôi…hành động ấy chỉ khiến tôi
đau hơn, nhưng tôi không thể khóc nữa, có lẽ đau quá nên hết đau rồi chăng???

“Hyunie, ta biết con yêu thương ta và dì của con như cha mẹ ruột. Chúng ta chưa từng nghĩ
sẽ bắt con đền đáp gì cả…nhưng, lần này, ta chỉ mong con giúp ta 1 việc cuối cùng…”

“Dượng, dượng đừng nói thế…có gì dượng cứ nói ạ…”

“Ta biết rất khó, nhưng ta muốn con giúp khôi phục trí nhớ cho Yuri và cùng nó lấy lại tất cả
những gì đã mất.”
“Con…”
“Ta biết con hiểu ý ta, ta cũng biết con biết rất nhiều về những gì đã xảy ra…Con gái ta, nó
không đáng phải chịu những thiệt thòi ấy…”

“Nhưng Yuri unnie bây giờ không tốt hơn sao dượng??? chính bác sĩ đã nói tiềm thức của
chính unnie ngăn chặn không cho unnie lấy lại ký ức, chứng tỏ unnie không hề muốn nhớ lại
quá khứ 1 năm trước…vậy tại sao chúng ta còn cố làm vậy???” tôi lo sợ nhìn dượng, cái ý
nghĩ chính tay tôi sẽ đưa unnie về như con người 1 năm trước khiến tôi rùng mình…

“Ta biết, nhưng chả lẽ con đang tâm nhìn ta và dì con chết oan uổng, rồi Yuri là 1 kẻ trắng tay
trong khi nhũng kẻ đã làm cho gia đình nó ra nông nỗi này thì nhởn nhơ, sung sướng sao???”
Dượng giận dữ nắm chặt lấy tay tôi, các ngón tay bấu vào cổ tay tôi đến tím tái, nỗi hận
trong lòng dượng có lẽ đã quá lớn rồi…

“Đau…”


“…Ta xin lỗi, ta không cố ý làm thế đâu…HỘC HỘC…”

“Dượng, dượng sao thế???” Tôi hốt hoảng nhìn dượng ho lên từng đợt dữ dội, dượng ho ra
máu…

“Hyunie…nếu con không đồng ý…ta, ta ra đi không nhắm…mắt đâu…”

“DƯỢNG, DƯỢNG ĐỪNG NÓI NỮA…CON ĐỒNG Ý…”

Nước mắt tôi lại rơi, nhìn dượng đau khổ như thế, tôi thật sự không đành lòng, có lẽ sau này
sẽ phải hối hận nhiều vì quyết định này nhưng tôi vẫn cứ phải làm, chỉ để trả ơn dì dượng…
“Cảm…ơn con, Hyunie…giờ ta sẽ kể cho con nghe nốt những gì mà ta biết…để cho con
thấy, Jung SoHan là một con quỷ như thế nào…”

Và cả buổi tối hôm đó, sau khi đưa Yuri unnie đi học, tôi quay trở lại để nghe nốt câu truyện mà dượng muốn cho tôi biết….

Từ quá khứ lúc xưa khi dì dượng còn đi học thì đã là bạn với ba mẹ của Jessica unnie, rồi
dượng thắng Jung SoHan trong việc có được trái tim của dì. Đến cả những bí mật kinh doanh
mà khi dượng liên kết với công ty họ Jung bị tiết lộ khiến công ty Kwon bị phá sản. Kế hoạch
giả bộ kết hợp cho Yuri unnie và Jessica unnie, rồi tạo ra mâu thuẫn, hiểu lầm khiến họ thù
hằn lẫn nhau hay là vụ giả tai nạn máy bay nhằm giết chết Yuri unnie…
…tất cả, tất cả đều do 1 tay Jung SoHan (cha Jessica) gây ra…

Tôi đã biết tất cả sau ngày hôm ấy…và vì dì dượng, và cả Yuri unnie. Tôi sẽ phải thay đổi từ
giây phút này mãi mãi…

…Jung SoHan, rồi ông và những kẻ đã tiếp tay cho ông sẽ phải trả giá gấp ngàn lần cho
những gì mà các người đã gây ra…


END CHAP.




Được sửa bởi Chip[S]one ngày Fri Jul 27, 2012 9:22 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Fri Jul 27, 2012 11:47 am

Chap 4



Cơn mưa xối xả trút những giọt nước trời xuống vùng ven, bầu trời vẫn đang âm u tối đen
gần 1 tuần nay, mọi hoạt động đều phải tạm dừng nhường chỗ cho những bình yên lạnh lẽo
cuối cùng trước cơn bão thật sự…

“Phew…”

Nhẹ trút tiếng thở dài vào không gian lặng im trong căn phòng vắng lặng, một bóng hình xinh
đẹp nhưng muôn phần cô độc đứng tựa lưng vào tường nhìn ngắm màn mưa trắng xóa phía
bên ngoài…

Tiếng mưa rơi không thể nghe thấy được từ nơi này, bình yên không 1 tiếng động…

…Nhưng…

Chỉ với 1 bức tường, thế giới ngoài kia là âm thanh xô bồ của những dòng đời bị giày xéo
bởi những giọt nước rơi xuống từ thinh không, ồn ào đến kinh khủng…

Nhếch mép…

Ngay cả bình yên đang tồn tại cũng chỉ là giả dối được tạo dựng bởi những lớp ngụy trang
hoàn hảo…

…Thiệt là nhạt nhẽo đến cùng cực…

“Jess, em đang làm gì vậy?”

“Không gì cả, chỉ là em đang ngắm mưa…”

Câu trả lời dừng lại ở lưng chừng khi một vòng tay choàng quanh chiếc eo hoàn hảo của cô,
anh đã về…

“Tâm trạng sao? Có vẻ như em không vui từ cả tuần nay rồi, chuyện gì vậy?” Anh cúi mặt
chạm vào những sợi tóc óng mượt, hạnh phúc là những khi thế này thôi…

“Không, em chỉ hơi buồn chán vì không tới tiệm được, trời cứ mưa mãi…”

“Chà, vậy chắc có lẽ anh nên gửi thư kiến nghị lên ông trời thôi, dừng mưa vài ngày để cô gái
xinh đẹp bớt ủ rũ”

“Khéo nịnh, mà cũng không cần đâu, dự báo thời tiết nói mai hết mưa rồi”

“Ờ, vậy tốt rồi. À, mà có 1 bác sĩ mới chuyển đến bệnh viện thị trấn, em có biết tin không?”
“Không, có gì quan trọng sao?”

“Em đúng là lơ đễnh thật… hình như là họ Kwon thì phải? nghe nói là bạn của em ngày trước
nhỉ???”

<BỘP>

Nước văng tung tóe từ chiếc ly đã vỡ tan thành từng mảnh, thấm đẫm cả mặt thảm, tay cô
gái tóc vàng khẽ run lên khi cái tên ấy được nhắc đến…

“Em có sao không?” anh hốt hoảng nắm lấy tay cô, vẻ mặt của người đối diện khiến anh
thêm phần lo lắng…

“Không…em…không sao…lỡ tay thôi…”

“Ngồi đây đi, để anh kiếm đồ hốt. Nhớ đừng động vào mấy mảnh vỡ ấy đấy.”

Ánh mắt cô lơ đễnh nhìn thân ảnh anh rời khỏi phòng, lòng ngổn ngang cảm xúc…

Bạn à?

Ước gì chỉ là như vậy…


…………


Buổi sáng đầu tiên sau cơn mưa dài hạn, ánh nắng chói chang hắt lên kính xe làm cô mều
vàng khó chịu, ánh sáng sau mưa nhiều lúc thiệt quá *** gắt…

“Mẹ à, sao mấy hôm nay mẹ không nói với vợ chồng con là tới ngày tái khám của mẹ? mẹ
làm con buồn đấy…”

“Mẹ không muốn vợ chồng con lo thôi, với lại mấy ngày nay mưa lớn quá, đường tới bệnh
viện lại lầy lội, trơn trượt…nguy hiểm lắm.” bà lão 70 tuổi mỉm cười hiền, bà thực không
muốn con bà quá lo cho mình…

“Mẹ là mẹ của tụi con mà, mẹ làm vậy tụi con còn lo hơn. Lần sau, con sẽ giận mẹ đấy”
Sica bĩu môi, cô đang cố làm mặt giận với mẹ chồng mình

“Ha ha, con đừng làm vẻ mặt đó với mẹ, không có tác dụng đâu. Mẹ làm còn giỏi hơn con ấy
chứ…”

Bà Lee cũng bĩu môi lại còn kèm theo mấy cái chớp mắt, những hành động đó khiến Jessica
bật cười dữ dội đến phải ngừng cả xe. Ai nói người già không biết làm ageyo chứ…
“Ha ha ha…thôi, con chịu thua…mẹ là tuyệt nhất.”

Sau những giây phút đùa giỡn thân thiết giữa mẹ chồng-nàng dâu, họ đã đến trước ngay
cổng bệnh viện thị trấn. Chiếc xe bạc nhanh chóng được điều khiển khéo léo đậu chen giữa
những chiếc khác, giờ cũng khá trễ nên có rất đông xe…

“Mẹ, con dìu mẹ vào…” Jessica nhẹ đỡ bà Lee từ xe ra

“Cảm ơn con, đi nhanh thôi”
.
.
.
“Bà Lee, xin bà ngồi đợi ở đây, bác sĩ sẽ đến ngay ạ”

Cô y tá tươi cười hướng dẫn bà Lee và Jessica ngồi đợi ở 1 căn phòng trong khoa tim mạch,
căn phòng cũ nhưng đồ vật lại khá mới, có vẻ nó đã đổi chủ…

<CẠCH>

“Xin lỗi, cô Lee, có một số giấy tờ của bà Lee cần cô xem qua, phiền cô đi theo tôi được
không?

Jessica theo bước cô y tá ra ngoài sau khi đã dặn dò bà Lee cẩn thận. Vì đã mưa cả tuần
nên hôm nay bệnh viện có phần đông hơn ngày thường, dường như công việc cả tuần ứ
đọng lại chỉ trong 1 buổi sáng. Thở dài, Sica đành phải xếp hàng, còn quá nhiều người phía
trước…

2h sau, Sica vội vã quay lại chỗ mẹ chồng mình, cô cần phải chắc chắn bà vẫn ổn…

“Mẹ à…”

Chân Jessica dừng lại ở ngưỡng cửa, cánh cửa trắng mở hờ vội ngưng lại, cô vẫn nghĩ chỉ
có mẹ chồng cô ở trong phòng, nhưng bà không ở đây mà thay vào đó là một người khác…
1 người mà có cháy ra tro cô vẫn nhận ra được cái dáng đó…

“Cô Lee, mẹ cô đã…” kẻ kia quay mặt lại vội mở lời, ánh mắt ngay lập tức nhận ra người
đang đứng ở cửa…

“Jessica?”
.
.
.
Mắt mơ màng nhìn xa xăm vào làn khói nhè nhẹ tỏa ra từ tách trà ô long thơm ngát để trước
mặt, Jessica khẽ hít vào 1 chút cái hương thanh khiết đó để nó làm tươi tỉnh đầu óc của cô…
Vô thức, bàn tay mều vàng với lấy 1 ít cam thảo đựng trong chiếc dĩa sứ nhỏ bên cạnh, thả
rơi lặng lẽ vào ly trà…

“Thật lạ, tôi không nghĩ là có ai khác cũng thích uống trà với cam thảo như mình.”
Giật mình, Jessica vội ngồi thẳng dậy khi giọng nói trầm ấm của ai kia cất lên…
“Tôi không có ý gì đâu, chỉ là tôi thấy thú vị vì gặp được người có cùng sở thích”

“Không đâu, là do chồng tôi thích uống, tôi vì pha cho anh ấy mà nghiện luôn lúc nào không
hay”

Mỉm cười, nụ cười chói sáng thân thiện, nhưng trong lòng…
…nó lại méo mó đến thảm hại…

Chồng?!?

Thậm chí anh ấy còn không biết uống trà nữa là…
Cái thói quen đáng ghét này, chính cô đã tập cho tôi,
Tôi hận sao mình không thể bỏ được nó…
“Vậy chả lẽ cô là…”

“con dâu của bà Lee” Sica kết thúc câu nói dang dở của ai kia, lòng dâng lên chút khó chịu

“À, có lẽ do trí nhớ tồi tệ mà tôi đã bỏ lỡ mất nhiều sự kiện rồi. Chúc mừng cô, dù hơi trễ”

Chút nắng hắt vào từ khe hở của màn che khẽ chíu rọi vào gương mặt của vị bác sĩ đáng
kính, nụ cười tươi sáng nở trên môi phụ họa thêm cho thiện ý trong câu nói vừa cất lên…
ngọt ngào, chân thành quá…

…đến nỗi khiến vị trà trong miệng ai đó phút chốc thay đổi…
Đắng nghét đến lạ lùng…

“Cảm ơn. Tôi nghĩ chúng ta nên quay lại chủ đề của mẹ chồng tôi, bà ấy đâu rồi?”

“À, bà Lee được đưa đi khám tổng quát rồi. Dù bác sĩ Park đã giao hồ sơ cho tôi, nhưng tôi
muốn chắc chắn tình hình hiện tại của bà.”

“Bác sĩ Park? Cô sẽ thay thế ông ấy điều trị cho mẹ tôi?”

“À, vâng. Dù tôi mới về nhưng cô yên tâm, tôi cũng đã theo dõi từ xa tình hình của bà Lee từ
khoảng 6 tháng nay rồi” Yuri vội trấn an Jessica khi thấy vẻ mặt hơi tái đi của cô ấy

“…Vậy…cô sẽ về đây luôn?”

“Có lẽ vậy, tôi không sống ở thị trấn, nhưng sẽ làm việc ở đây từ bây giờ. Thay thế cho bác
sĩ Park đã về hưu.”
“…”
“Jessica, Jessica…cô ổn chứ?”

Yuri vẫy tay trước mắt cô gái tóc vàng, Jessica cứ phút chốc lại nghệch mặt ra một cách kỳ
lạ…

“…hả?...à, tôi không sao. Cô cứ tiếp tục”

“Tạm thời tôi chỉ có thể nói nhiêu đó về bệnh tình của bà Lee. Khi nào có kết quả, tôi sẽ thông
báo cho cô rõ hơn. Và…”

Jessica mở to mắt sợ hãi khi bàn tay kẻ đối diện ngày càng tiến sát lại cổ của cô, ký ức đen
tối ngày trước bỗng ùa về ào ạt…

“…có miếng cam thảo rơi trên cổ cô nè. Tôi…OUCH”

<RẦM>

<XOẢNG>
Hàng loạt tiếng động vang lên. Từ chiếc bàn kính, 2 cái ghế cùng những chiếc tách, đĩa sứ
rơi xuống sàn gạch bể tan tành…

Và ngồi giữa những tàn tích kinh khủng đó là bác sĩ Kwon đang quên cả đau đớn mà kinh sợ
nhìn chăm chăm vào cô gái tóc vàng-thủ phạm vụ tàn phá vừa diễn ra…

“ĐỪNG ĐỘNG VÀO TÔI. TÔI GHÉT CÔ, GHÉT CÔ…”

Cơn đau khủng khiếp vây chặt lấy đầu của Jessica, cô ôm chặt đầu và nói năng không kiểm
soát…loạng choạng, cô tiến về phía cửa rồi vụt chạy mất…
…bỏ lại phía sau 1 người bất động vì hoảng sợ…

Flashback

Yuri’s house, hơn 4 năm về trước…

“Jessica…CÔ ĐÃ PHẢN BỘI TÔI, CÔ CÒN CHƯA NHẪN TÂM ĐỦ SAO???”

“không…Yuri…không…” Jessica yếu ớt kéo bàn tay đang bóp chặt lấy cổ cô…

“SAO CÔ CÒN ĐANG TÂM PHÁ LUÔN CẢ GIA SẢN CỦA GIA ĐÌNH TÔI VÀ ĐEM CẢ MẸ TÔI ĐI MẤT VẬY??? NÓI ĐI, CÔ NÓI ĐI, SAO CÔ ÁC VỚI TÔI QUÁ VẬY???”

Yuri gào lên như con thú điên loạn, mắt cô long lên sòng sọc, đỏ ngầu vì nước mắt của nỗi
đau đớn và hận thù…

Ép chặt Jessica vào tường, cô đang chính tay bóp chết đi tình yêu lớn nhất của đời mình…

…Nhưng, Yuri đã quá đau để có thể cảm nhận, cô chỉ muốn kết thúc tất cả một lần…

“Không…em không…em không có làm…xin Yuri…”

“KHÔNG, JESSICA. TÔI CHỊU ĐỦ RỒI…NẾU TÔI CÓ PHẢI XUỐNG ĐỊA NGỤC THÌ CŨNG
PHẢI KÉO CÔ THEO, MÃI MÃI…”

Sợ hãi dâng lên cùng cực, Jessica hoàn toàn không đủ sức để chống lại Yuri. Không khí vơi
dần trong buồng phổi đau nhức, vòng tay kẻ kia cứ siết chặc, siết chặc…
“CÔ PHẢI CHẾT, PHẢI CHẾT…”

Buông xuôi, cơ thể mều vàng hoàn toàn kiệt sức, đôi mắt khép lại, bóng tối ùa về…
…đen đặc đến khủng khiếp…

End flashback.

Sững sờ bên cánh cửa vẫn còn mở toang vì cô gái vừa chạy khỏi phòng, bà Lee khẽ khụy gối
xuống nền gạch lạnh tanh. Bà đã chứng kiến tất cả…

…Trong lòng bà, nỗi bất an chợt trỗi dậy mạnh mẽ…

Con tim run rẩy vì đau đớn, sợ hãi lẫn yêu thương…
Bình yên đã biến thành mảnh thủy tinh mong manh, quý giá
Kể từ giây phút này, chỉ cần kẻ đó vung tay,
…thì nó sẽ vỡ nát…mãi mãi.

[/left]


Được sửa bởi Chip[S]one ngày Sun Jul 29, 2012 11:16 am; sửa lần 3.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
YuiLuvRoyalFam
Member 3
Member 3

avatar

Post : 335
Coins : 2197
Thanked : 17
Join date : 21/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Fri Jul 27, 2012 1:38 pm

sao có đền 2 chap 3 z au post chap 4 chứ [You must be registered and logged in to see this image.]
p/s: hay ủng hộ
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Fri Jul 27, 2012 9:24 pm

@Yui Minh post nhầm để sửa lại nd cái chap 3 thứ 2 thành chap 4 rồi post thêm chap 5 cho bạn ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Fri Jul 27, 2012 9:47 pm


Chap 5




<ÀO ÀO ÀO>

<ÀO>

<ÀO>

Chiều nay trên phố chợt có cơn mưa bay

Giọt mưa vội vã nhẹ rơi mắt người…

Jessica ngồi trong phòng, hai tay bó gối, chống cằm lên cánh tay đang khoanh lại. Ánh mắt
mông lung rơi rớt ngoài khung cửa sổ ngoài kia. Lại một cơn mưa nữa, mưa phùn, nhẹ
nhàng…mà da diết……

Cô nghe bên ngoài loáng thoáng có tiếng ai đó, ai vậy nhỉ, nghe quen quen nhưng cô không
tài nào nhớ ra nổi…

“Anh Chunho, Jessi sao rồi?” Fany hấp tấp hỏi ngay khi bước vào nhà…

“Bình tĩnh, Fany…Chúng em gặp Jessica được không?” Taeyeon bình tĩnh vịnh Fany lại, mặt
lo lắng…

“2 em vào đi, Jess vẫn ở trong phòng ấy, cô ấy đã thế từ hôm đó tới giờ…anh lo lắm”

Taeny theo bước Chunho đi đến căn phòng u tối ở góc nhà, đã lâu lắm rồi họ mới phải đến
nơi này…

<CỘC, CỘC>

“Jessi, tụi tớ đây. Cậu mở cửa ra đi…”

“Đừng nhốt mình nữa, có gì cứ nói với tụi tớ nè…”

Vẫn không có tiếng động phát ra, cứ như là căn phòng đó không hề có sự sống tồn tại vậy…

“Đó, anh đã thử hết cách, thuyết phục hết lời rồi…thế mà vẫn không có động tĩnh gì. Có khi
nào cô ấy xảy ra chuyện không?”

“Không có đâu, em nghĩ cậu ấy muốn tịnh tâm thôi.”

“Đúng, anh có việc thì cứ đi đi. Tụi em ở đây để thuyết phục cậu ấy thử xem sao…”

“Haizzzzz, cảm ơn 2 em. Anh đi làm đây, có gì cứ gọi cho anh, anh sẽ về ngay”

Chunho thở dài rồi quay bước đi, lòng anh giờ rối như tơ vò, chỉ có thể trông cậy vào bạn bè
của cô gái tóc vàng mà thôi…

Quay lại với couple Taeny, ngay sau khi Chunho ra khỏi nhà thì họ nhanh chóng móc điện
thoại ra gọi cho Sunny và YoonA đến, phải tìm cách lôi Jessica ra khỏi cái chốn tự kỷ chết
tiệt đó trước khi quá muộn…
.
.
“Sao rồi? cậu ấy ra chưa?” Sun vội hỏi ngay khi cô và Yoong chạm mặt Taeny…

“Không nói gì luôn ấy chứ, huống hồ chi đến việc mở cửa…”

“Biết ngay mà, khi ai kia về thì sẽ có chuyện mà, không ngờ đến sớm thế”

<RẦM>

<RẦM>

“Jessica àh, cậu có trong đó k? Lên tiếng đi chứ?”

<HUỴCH>

Hình như sau khi Sunny nói còn kèm theo 1 cú đá…

“Unnie ah, unnie, unnie cứ nhốt mình trong phòng như thế, lấy ai dẫn Yoong đi ăn kem đây?

Unnie~”

“Cậu k dc làm bất cứ chuyện gì hồ đồ đấy nhé, bình tĩnh, phải bình tĩnh…” Fany mếu máo.

Ai vậy?

Bảo họ thôi đi, ồn ào muốn chết, tôi chỉ muốn dc yên tĩnh 1 mình thôi

Tất cả đi hết đi!!

Hai tay bịt chặt lấy tai, Sica lắc đầu thật mạnh cốt để xua đi thứ âm thanh ồn ào chết tiệt đó,
cô chỉ muốn được ở một mình vào lúc này, chẳng lẽ yêu cầu đó lại khó quá sao?

Tâm trạng này, dường như bầu trời hiểu cho tâm tư của cô, khóc thương cho mối tình cay
đắng…

Đờ đẫn , Sica nhìn vào tấm gương lớn treo bên kia bức tường. Cô rất thích soi gương nên
Chunho đã đặc biệt chọn mua cái này, hoa văn khắc trên khung cầu kỳ và sang trọng, có cảm
tưởng như một thứ đồ cổ xưa, nhưng điều làm mều vàng thích nhất ở tấm gương là độ lớn
của nó, có thể soi rõ toàn thân. Giờ đây, vẫn thân hình trẻ trung và quyến rũ ấy, vẫn gương
mặt xinh đẹp hút hồn người ấy, nhưng 2 khóe mắt đã cạn khô từ bao giờ, không ứa nổi một
giọt nước mắt, bọng mắt sưng phù và mọng đỏ, còn đâu tia lấp lánh…

Giống như một con búp bê bằng gỗ…

Phải, như một con rối được lập trình sẵn mọi việc, chỉ cần giật dây, nó sẽ khóc, cười theo ý
bạn

Nhưng khi màn đêm buông xuống, mọi người đã bỏ đi, sợi dây nằm chỏng chơ, nó lại trở về
là một thứ vô hồn

Có ai thấy được nước mắt của nó, lẽ nào trái tim của nó, đã hóa gỗ từ khi nào, nên không
còn có thể khóc nữa…?
.
.
“Thôi, lo sau đi. 2 người phá cửa lẹ lẹ đi, dùng bạo lực mới đấu nổi với cái đầu cứng của cậu
ta.” Taeyeon ra hiệu, chỉ vào dấu chéo trên cánh cửa, cái dấu đó hồi ấy chính cô đã đánh nó
lên cho 1 trường hợp tương tự như thế này…

“Ok, 2 cậu tránh nào. Yoong, chuẩn bị xong chưa, lên thôi. Hây dô…”

<RẦM>

Cánh cửa màu gỗ sồi bị tộng văng vào trong bởi khúc gỗ to-vũ khí bí mật tự tạo của Sunny và
YoonA…

“Jessi à…JESSI………”

Fany hốt hoảng lao đến, cả 3 người kia cùng chạy vội theo cô. Trước mắt họ, trên chiếc giường rối rắm, nhăn nheo, 1 thân ảnh bất động như xác không hồn nằm im lặng, phó mặc
sự đời để chìm vào cõi suy tư riêng rẽ...1 hình ảnh đau đớn đến cùng cực…
Rồi bỗng dưng…Cô gái tóc vàng mỉm cười.

Một nụ cười tang thương

Kế đó, Yoong chạy lại cùng một lượt với Sunny, mọi người im lặng.

Chỉ nghe tiếng đồng hồ “tik tak” trên tường, không gian như lắng lại, Yoong là người phá tan
bầu không khí đó.

“Unnie, Yoong yêu unnie nhất!”

Nói rồi, Yoong sụt sịt choàng tay qua người Sica, chúi mặt vào vai cô.

Cô phì cười, nụ cười ngây ngô của con nít, có người đang ôm cô và cô không biết đó là ai…
Sica chỉ biết mình muốn ngủ, ngủ mãi mãi…

“KHÔNG, JESSI….”

Tiếng ai đó vọng lại một thứ âm thanh đinh tai nhức óc, nhưng Jessica không bận tâm, vì cô
đã trốn vào cõi bình lặng của riêng mình rồi…

“MAU ĐƯA JESSICA VÀO BỆNH VIỆN ĐI, CẬU ẤY KIỆT SỨC QUÁ RỒI…”

…………

Ở căn nhà gần thành phố, mọi chuyện cũng trở nên rối rắm không kém…

“Hyunie, sao giờ? Tại unnie hết…unnie không biết cô ấy bị chứng tự kỷ sợ động chạm…
unnie…” Yuri lo lắng đi qua đi lại, nhớ lại hình ảnh cô gái tóc vàng nằm trên băng ca hôm
qua…

“Bình tĩnh, unnie. Jessica unnie chỉ bị kiệt sức thôi, không phải tại unnie đâu…”

SeoHyun lạnh lùng cất lời, cô cảm thấy nực cười với câu nói của mình. Nếu không phải tại
chị họ của cô thì tại ai nữa chứ…

…Nhưng cô đành phải nói dối, bí mật giữ được càng lâu càng tốt cho Jessica hơn thôi…
“Có lẽ unnie nên vô thăm cô ấy…”

“Unnie, unnie nghĩ họ cho unnie gặp Jessica unnie sao?”

“Ơ, unnie…đúng là họ không cho unnie vào, lý do là sợ Jessica hoảng sợ lần nữa…” Yuri bối
rối gãi đầu…

“Vậy unnie còn đi làm gì nữa?”

“Unnie thấy phải làm gì đó…chứ cứ như thế này, unnie cảm thấy tội lỗi quá” Yuri lại tiếp tục
đi đi lại lại, tiến không được mà lùi cũng không xong, cô cảm thấy mình bất lực…

“Chỉ cần unnie đừng gặp Jessica unnie là tốt rồi, không cần phải làm thêm gì đâu ạ” Seo nhẹ
nhàng cầm chén trà đứng lên đi vào bếp sau khi đã thốt lên câu nói đầy ẩn ý…

“sao mọi người cứ làm như mình cùi hủi thế? Mình không tin là Jessica lại sợ mình như thế,
mình có làm gì cô ấy đâu…” Yuri ngẩn người nhìn theo cô em họ, cảm thấy phản ứng của
mọi người thật kỳ lạ…

…………

“Oẹ, Oẹ…” Cô gái tóc vàng mệt mỏi ói hết những gì vừa ăn ban nãy, cô cảm thấy khó chịu
kinh khủng…

<RÀO, RÀO>

Jessica vốc những vốc nước mát lạnh vào gương mặt, cô đã lấy lại ý thức, giờ là buổi tối và cô cố níu chút xíu tỉnh táo trước khi lại chìm vào cõi mộng mị lần nữa. Bất chợt, cô bắt gặp
hình ảnh của mình trong gương khi ngẩng lên…

Mái tóc vàng rối bù xơ xác, những lọn tóc trước trán bết vào nhau, từng hàng dài nước chảy
từ trán xuống gương mặt và kết thúc ở cổ áo của cô, nước mắt, mồ hôi hay nước thường,
cô thật không thể phân biệt nổi nữa rồi…

Loạng choạng tiến về phía cửa, tay Jessica vặn nhẹ nắm đấm, chuẩn bị rời khỏi Wc…

“Shhh, im nào Minne, em không nên phát ra tiếng động, cô ấy nghe thấy mất…”

Một tông giọng trầm khe khẽ cất lên, hình như có ai đó đang ở trong phòng Sica thì phải…

“Jessica, tôi lại đến rồi đây. Hôm nay tôi đưa Minnie đến làm bạn với cô đây. Tôi biết cô buồn
lắm, nên Minnie sẽ làm bạn với cô và trong người em ấy còn có sáp thơm, rất tốt cho sức
khỏe đấy....Tôi đặt kế cô nhé”

Bàng hoàng, Jessica nhận ra giọng nói ấy rồi và cả cái tật nói chuyện 1 mình đó nữa…

Yuri, cô còn muốn tôi ra sao nữa đây???

Đi đi…

Bịt chặt miệng ngăn tiếng nấc, cô không thể để kẻ kia phát hiện ra mình được…

“Tôi đã phải lén đến hôm qua, tại mấy cái người kia không cho tôi vào gặp cô. Tôi thật lòng
thấy có lỗi lắm…”

Nực cười, cô đang lừa gạt ai nữa vậy???

Cô tránh khỏi tôi là tốt lắm rồi…

“Xin lỗi, Jessica à…Tôi không muốn làm cô sợ đâu, tha lỗi cho tôi nhé…”

Giọng Yuri nhỏ dần về phía cuối, sự chân thành trong câu nói thật quá rõ ràng, cô ấy chỉ nói 1
mình và thật lòng chỉ lặng lẽ chuộc lỗi với Jessica…

Đừng nói nữa, đừng nói nữa…

Xin cô đấy…

…Tôi không muốn phải tin lời cô nói nữa đâu…

Và mều vàng cũng biết rõ, cô đang bị lay động vì những câu nói hối lỗi ấm áp kia cùng hành
động ngọt ngào ấy… chỉ là cô sợ trái tim mình lại 1 lần nữa yếu đuối trước kẻ đó. Nó đã quá
nhiều sẹo rồi, nếu thêm nữa chắc không chịu nổi mất…

Không khí trong căn phòng bệnh bỗng trở nên nghẹt thở đến bức bối…

1 kẻ thì đứng lẩm bẩm cùng vẻ mặt hối lỗi bên chiếc giường mà kẻ đó ngỡ là có cô gái tóc
vàng trên đó…

1 người thì ngồi bệt xuống kế bên cửa Wc, tay ngăn chặt tiếng nức nở cất lên từ đôi môi
xinh đẹp của chính mình…

Chỉ cách 1 cánh cửa thôi, nhưng cứ ngỡ là cách cả 1 vòng trái đất…

… Gần mà lại xa đến không thể với tới…
.
.
.
Ngày hôm sau, khi Yuri “vô tình” tạt ngang qua phòng bệnh của ai đó sau ca mổ vừa kết thúc,
cô lén nhìn qua cửa sổ, chỉ cần thấy cô gái tóc vàng dần hồi phục thì cô cũng thấy an ủi phần nào rồi…

Nhưng, không có Jessica trong ấy. Yuri bật mở vội cánh cửa, tiến vội về phía chiếc giường.

Hơi ấm không còn, ra giường thẳng thóm chứng tỏ người nằm đấy đã đi từ lâu rồi…

Thở dài, Yuri quay ra, mắt chợt chạm phải vật màu hồng nằm ngay ngắn trên bàn cùng một
bức thư…

<From: Jessica Lee

Tôi không trách cô về hôm ấy nữa. Tôi đã hoàn toàn khỏe hẳn rồi nên sẽ xuất viện và về nhà
luôn.

Bệnh của tôi, chỉ cần cô đừng bất ngờ chạm vào tôi là được. Nên, tôi hy vọng sau này không
gặp phải những điều tương tự như vậy nữa.

P/s: Và lời cuối, đừng lén vào thăm tôi và làm những việc như 2 buổi tối qua nữa. Người nhà
tôi sẽ không vui nếu biết đâu. Gửi trả cô lại con Minne cùng sáp thơm, tôi thật không cần
chúng…

To: Bác sĩ Kwon>

Xếp vội bức thư vào, Yuri nắm chặt con Minnie trong tay, lòng có gì đó khó chịu lắm. Nhưng
cũng chính vì thế mà cô đã bỏ lỡ thứ ở cuối bức thư…
…1 vết mờ hình tròn…

…Như là nước mắt ai đó đã rơi xuống khi phải tự tay viết ra những lời xé nát trái tim mình…


END CHAP.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
YuiLuvRoyalFam
Member 3
Member 3

avatar

Post : 335
Coins : 2197
Thanked : 17
Join date : 21/07/2012
Age : 19

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sat Jul 28, 2012 9:23 pm

hix bùn quá [You must be registered and logged in to see this image.] mún biết quá khứ của 2 tình yêu quá.
post chap mới nhanh au ơi
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Jul 29, 2012 11:06 am

Từ từ rồi bạn sẽ biết thôi hehe có điều cái quá khứ hk đc tốt đẹp cho lắm :gau4:

Giờ mình post chap 6 nhé,chap 7 chìu post


Được sửa bởi Chip[S]one ngày Sun Jul 29, 2012 11:24 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Jul 29, 2012 11:14 am

Bậy giờ post chap mới đây GOGO~~

CHAP 6


Mặt hồ mùa thu k một gợn sóng. Một chiếc lá phong vàng bất chợt lìa cành, chao nghiêng,
liệng vài vòng rồi đáp nhẹ nhàng xuống mặt nước. Vài vòng tròn đồng tâm nối đuôi nhau xuất
hiện, lan rộng ra, làm bóng cô gái dưới mặt nước khẽ lay động…
Bất chợt, một đôi tay từ đâu che mắt cô lại, cử động nhanh và chính xác nhưng lại rất nhẹ
nhàng, nhhư thể sợ làm cô đau.

“Haizzz….còn có thể là ai dc nhỉ, hả Yoongie unnie?”

Đôi tay từ từ rụt lại, một bóng dáng xuất hiện trước mắt cô.

“Hihi, Seo ah, e đúng là thiên tài nhỉ?Sao e lại biết là unnie?”Miệng cười tươi hết cỡ, mắt
lúng liếng mở to nhìn Seo Hyun.

“Unnie ấy, chẳng có ai như unnie cả, chỉ có unnie mới chơi những trò con nít này thôi”
“Unnie k phải là con nít, chỉ là…chỉ là…”

“là sao?”

“Chỉ là…unnie muốn e cùng chơi với unnie thôi”

Seo Hyun thở dài, thật là bó tay với Yoong, trong khi cô đang phải tất bật với kỳ thi cuối cấp
thì Yoong hết sáng lại tối tìm mọi cách làm cô xao lãng việc học hành. Như lúc này đây
chẳng hạn.

“K dc, unnie k thấy là e phải đọc quyển sách này sao?” Cố ý giơ quyển sách lên, còn đẩy
Yoong 1 cái “Unnie đi chỗ khác chơi đi, sao unnie k rủ Sunny hay Soo đi ấy? Em bận lắm”
Yoong bị đẩy theo đà nằm phịch xuống bãi cỏ. Cỏ non xanh mướt, cù cù vào cánh tay để trần
của cô, nhột nhột… Cô bứt một ngọn cỏ non, ngậm vào miệng.

“Seo ah, e k thấy là hôm nay trời rất đẹp sao, trời xanh, mây trắng, bướm bay, chim hót, hoa
nở tưng bừng, đến chừng nào Seo iu dấu mới chịu đi chơi đây???”

“Thôi thôi, unnie cứ làm thơ kiểu như vầy chắc e bị ngộ độc mà chết mất, văn chương của
unnie e cảm k nổi” Seo phì cười, đôi má phúng phính, lúm đồng tiền hiện rõ, làm người ta chỉ
muốn bẹo thật mạnh, thật đã thôi, mà “người ta” đó đang đần mặt tận hưởng nụ cười thiên
thần, còn tâm trí đâu mà nhớ chuyện đó. Pheww,nụ cười của Seo thật có sức công phá ghê
gớm.

“Unnie…unnie chỉ muốn nhìn e lúc nào cũng vui vẻ như thế này thôi, học hành có cố đến đâu vẫn phải dành thời gian thư giãn chứ, hiểu chưa?Chỉ là unnie lo cho e thôi!”

Seo cúi đầu, mái tóc dài xõa ngang như một dòng suối, Yoong k thể biết dc cô đang nghĩ gì.

Thật là, nếu Yoong biết dc Seo đang bối rối đến mức đỏ mặt phải giấu đi, cô ấy sẽ sung
sướng đến mức nào nhỉ? Ôi Yoong mà hạnh phúc thì thể nào người khác cũng bị ảnh hưởng
lây thôi, thế thì, tốt nhất tạm thời đây sẽ là một bí mật nho nhỏ của Seo nhé ^^

“Unnie ah~, đúng là chẳng có ai được như unnie cả…”

Seo bứt một bông hoa dại màu trắng mọc gần đó, quay qua nhìn “kẻ quấy rối đáng ghét” đang
lăn ra ngủ từ lúc nào, khuôn mặt khi ngủ vẫn còn dẫu môi ra như đang giận dỗi nhưng lại rất
đáng yêu, cô phì cười rồi nhẹ nhàng…

Một bông hoa gài trên mái tóc.

Theo đà, Seo nằm xuống bên cạnh người ấy, từ góc độ này, cả một bầu trời xanh trong mở
toang trước mắt, cô cảm tưởng như ôm cả bầu trời vào lòng, trong đó, mặt trời ấm áp đang
nằm cạnh cô đây.

Mí mắt Seo nặng trĩu. Gió mơn man vờn nhẹ lên mặt. Thật bình yên.

Hình như chúng ta quên mất một điều gì đó, ah, cuốn sách tội nghiệp, giờ thì nó bị vứt chỏng
chơ bên cạnh cô chủ của nó. Ai bảo nó lại đối đầu với một đối thủ quá nặng ký như vậy, trong
khi nó cũng nặng ký k kém (theo nghĩa đen nhé). Tựa sách là “1000 bộ đề và cách giải các
bài toán nâng cao dành cho học sinh giỏi”819 trang…ặc ặc…

…….

“Yoong!Yoong à!!”


.
.
.
“YOONG!”

“Dạ mẹ!”

“Làm gì mà vừa ngủ vừa cười vậy, con bé này, con nằm mơ thấy gì mà mặt trời lên tới đỉnh
rồi còn chưa chịu thức nữa, hả?”

“Dạ, …có j đâu mẹ…” gãi gãi đầu.

“Thôi, thức rồi thì chuẩn bị lẹ đi rồi ra coi sạp cá cho bố con kìa, sáng giờ cả chục thằng lượn
lờ ngoài đó, hỏi mua cá k thì ậm à ậm ừ, chỉ canh giờ con ra để xúm lại thôi, lẹ đi cho tôi
nhờ cô nương”

“Dạ…”

Vừa thay đồ Yoong vừa dòm qua khe cửa sổ.Ánh nắng mặt trời vàng nhạt xuyên qua những
khe hở. Vô số bụi nhỏ bay li ti. Hình như có ai đó đang đứng đối diện nhà mình…
Thờ ơ. Không quan tâm.Quay đầu bỏ đi.Sực tỉnh.Quay lại nhìn.Bàng hoàng.Ngơ ngẩn.Tần
ngần. Cuối cùng…

<BỊCH.BỊCH. BỊCH>

“Mẹ ơi, hôm nay con có công việc rồi, gấp lắm. Con xin nghỉ một buổi nha!!”
<RẦM>

Cánh cửa đóng sập lại, tung chút bụi mù. Người mẹ lắc đầu, thở dài:

“Con với cái, đi đứng chẳng bao giờ nên thân. Việc gì gấp tới nỗi k kịp ăn sáng nữa, con bé
này…” bà dừng lại như đang suy nghĩ “Mà cũng lâu rồi mới thấy cái mặt nó vui đến thế, k biết
có chuyện gì nữa, haizzz.”

…….

Trong công viên, dưới một gốc phong già cổ thụ.

Trên băng ghế đá.

Hai cô gái. Một người tóc đen nhánh, xõa dài, mặc bộ đồ tây được cắt may hoàn chỉnh theo
đường nét cơ thể, làm tôn lên vẻ đẹp sắc sảo pha chút lạnh lùng. Người còn lại tóc dài đến
ngang vai, xoăn nhẹ, trẻ trung và nghịch ngơm với áo thun xanh lá đi cùng jeans lửng ngang
gối, đầu đội nón lưỡi trai hở đỉnh.

Hai con người, hai cá tính khác nhau là thế, trái ngược nhau là thế, vậy mà duyên số vẫn vô
tình đưa họ đến bên nhau. Gặp nhau.Rồi xa nhau.

“…”

“Unnie nói gì vậy, em nghe k rõ”

“Uhm…Chào e, Seo Hyun, lâu rồi k gặp, e càng ngày càng đẹp đấy, suýt chút nữa unnie đã k
nhận ra e”

Cười mỉm. Seo Hyun khẽ vuốt tóc, tiết trời giao mùa cuối hạ đầu thu như thế này càng khiến
con người ta bứt rứt, nửa này nửa kia, cô k thích như thế, cô thích những gì thật rõ ràng.

“Yoon Ah unnie, đã bao nhiêu năm rồi chúng ta mới lại cùng nhau ngắm lá phong như thế này
nhỉ?”

“…3 năm”

“Uhm.Chính xác.3 năm rồi, e đã thay đổi, và tất cả chúng ta đều đã khác xưa rất nhiều.Unnie
k nhận thấy thế sao?”

“Seo Hyun, có gì thì cứ nói ra đi, e đến gặp unnie k phải chỉ để nói về lá phong và thời gian
chứ? Unnie k có hứng thú đâu.”

“Đúng là Yoon Ah unnie, k gì qua mắt unnie được.Đúng. E gặp unnie ở đây, là muốn nhờ
unnie một việc”

“Việc gì?”

“…Unnie có thể giúp cho Yuri unnie lấy lại ký ức được k?"

“Việc này…việc này…”

“Unnie chỉ cần nói “có” hoặc “k” thôi, e chẳng trách unnie đâu, dù sao, giữa chúng ta đã có
quá nhiều xa cách, 3 năm, k quá dài, k quá ngắn, nhưng 3 năm, là đủ, để xóa bỏ một điều gì
đó…”

“Được rồi, đừng nói nữa Hyunie, unnie hiểu rồi, unnie …sẽ giúp e, nhưng unnie có một điều
kiện.”

“Điều kiện gì?”

Yoong ngẩng mặt, nhìn thẳng vào mắt Seo Hyun. Đôi mắt to tròn với hàng mi dài cong vút, cô
cố tìm nét ngây thơ, trong sáng trong đôi mắt ấy, nhưng vô ích…

“Đừng làm bất cứ điều gì tổn thương đến Jessica được k? Cô ấy đã phải chịu đựng rất nhiều
đau khổ, xin…xin e đừng làm vết thương cũ tấy máu một lần nữa…”

“E sẽ cố gắng hết mức trong khả năng có thể, chỉ cần Jessica đừng chạm mặt Yuri nữa, nếu
k, e k chắc được…”

“…uhm, được rồi, Seo Hyun, cả hai chúng ta đều có lời hứa của mình, unnie mong e sẽ giữ
lời.”

“E hứa.”

“Còn…còn điều gì e muốn nói với unnie nữa k?” Yoong lúng túng, k để ý đến tay cô đã vò gấu
áo đến nhàu nát.

“…k, k còn gì nữa cả… tuần sau chúng ta sẽ bắt đầu nhé.E đi đây, hẹn gặp lại!”
Seo Hyun đứng dậy, bước đi.Được vài bước, cô dừng lại, k quay đầu mà nói một câu rất
khẽ.

“Rất vui khi dc gặp lại unnie.”

Yoong cúi đầu, mắt nhìn mũi giày.

“Unnie cũng rất vui khi gặp lại e, Hyunie.”

Một chiếc lá phong đỏ rực rơi xuống giữa hai con người ấy. Một sợi dây vô hình vừa
đứt.Hẫng.

Cứ tưởng rằng sẽ rất vui nào ngờ nhạt nhẽo đến vô vị

Seo ah, unnie lại nhớ e rồi, dù vừa mới đây thôi, unnie còn ngồi cạnh e, mà unnie cứ ngỡ rằng
đó là một người lạ

Seo ah, ước gì thời gian quay ngược lại nhỉ, unnie sẽ mãi bên cạnh e, bảo vệ e, chăm sóc
e….

Ngốc quá, sao có thể dc chứ…?

Một giọt nước rơi xuống mặt đường…Nóng hổi…

Lát sau, thêm một giọt nữa.

<RÀO>

<RÀO>

Cơn mưa ào đến.

Yoong ngước lên, mặt cô ướt đẫm.

Seo ah, k phải là unnie khóc đâu, là do trời mưa đấy

Em xem, đến bầu trời còn phải khóc đây này…

Seo ah…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Jul 29, 2012 7:09 pm

Như đã hứa bây giờ mình sẽ post chap 7,các bạn đọc rồi com cho ý kiến nhé
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Jul 29, 2012 7:14 pm



CHAP 7

Flashback

3:45 p.m, trung tâm mua sắm…

“Hey, Sunny, xem nè, cái váy này đẹp kinh khủng luôn…”Fany hứng khởi níu Sunny

“Ừ, đẹp thiệt đó, mua nó đi Fany.”

2 cô nàng xúm vào xuýt xoa khen lấy khen để chiếc váy đen khoét sâu tới mức…không thể
sâu hơn nữa. Hôm nay là ngày chủ nhật, ngày mua sắm của các cô nàng (thật ra ngày nào
họ cũng mua) nên 2 Ny tự cho phép bản thân xài xả láng...

“Lẹ lẹ đi, không mấy bà thím thấy là khổ đấy, cậu đem đi tính tiền. Tớ đi xem cái đằng kia đi,
tớ quay lại ngay…”

Fany gấp gáp dúi chiếc váy vào tay Sunny và đẩy cô gái tóc ngắn về phía quầy tính tiền, còn
bản thân thì tiếp tục “lăn xả”…

.
.
“Yuri unnie, nơi đây là nơi mà lúc trước unnie hay làm thêm đấy…”

Một giọng nói quen thuộc vang lên, quan trọng hơn là cái tên được nhắc đến còn quen hơn
nữa, Fany tò mò lén nhòm xuyên qua kệ quần áo…

“Unnie không nhớ gì cả, cứ như lần đầu vậy…” Cô gái da ngăm lắc đầu, cô vẫn đang bối rối vì
có quá nhiều người nhìn mình nãy giờ…

“Không sao, chúng ta cứ từ từ, unnie không cần phải cố nhớ”

Seo an ủi Yuri, cô vẫn đang thờ ơ quan sát xung quanh, thật ra cô ấy đang đóng vai trò giám
sát 2 con người đang đi trước mặt-Yuri và YoonA, hôm nay là ngày đầu tiên trong kế hoạch
khôi phục trí nhớ cho chị họ của cô…

“Hmmm, Seo, Yuri, YoonA...tại sao họ đi chung với nhau???” Fany lầm bầm, cô cảm thấy bất
an…

“Đúng đó, chuyện này không bình thường đâu…”

“Á…hmmm”

“Suỵt, cậu đừng để họ phát hiện tụi mình chứ…” Sunny bịt chặt miệng Fany trước khi cô
nàng kịp hét lên. Ngay sau đó, họ quay lại với hoạt động của mình, chỉ khác là, từ mua sắm
họ chuyển qua theo dõi 3 người kia…

End flashback.

“Vậy đó Tae, em đã theo họ suốt cả buổi, họ không đi đâu cả, chỉ quanh quẩn rồi về thôi…”
Fany lo lắng kể lại cho Taeyeon nghe cuộc “hội ngộ” bất ngờ ban chiều

“Em có nghe được họ nói gì với nhau không?”

“Không, em đâu dám lại gần…”

“Uhm…”

Taeyeon trầm ngâm dựa ra sau, cô đang ngồi trên ghế so-fa cùng Fany, họ thường ở nhà vào
cuối tuần, nấu ăn, xem phim và tận hưởng sự thanh bình cùng nhau sau một tuần làm việc
mệt mỏi…

“Vậy Tae tính sao? Em cảm thấy có gì đó bất an lắm…”

“Em đừng lo, cứ để Tae xử lý. Xem ra đã đến lúc…

“???”

“…phải gặp Joo Hyun 1 lần rồi…”

…………

Có 1 câu truyện được truyền miệng với nhau giữa các nhân viên từ thấp cho tới cao trong
công ty, 1 câu truyện về một thời kỳ hỗn loạn gắn với vị giám đốc trẻ nhất trong lịch sử…
1 cô gái trẻ tuổi, đạt học vị thạc sĩ ngay khi mới 21 tuổi, tài năng và trí tuệ của cô là không thể
phủ nhận, nhưng để cô gái ấy ngồi vào vị trí cao nhất ở một công ty tầm cỡ Hàn Quốc thì e
rằng tài năng không chỉ là nhân tố duy nhất mà cô nắm trong tay…

Tất nhiên có rất nhiều người có quyền lực trong công ty nghi ngờ về quyết định lựa chọn này
của Jung SoHan (chủ tịch), nhưng tất cả dị nghị nhanh chóng bị dập tắt bởi nhiều lý do không
rõ ràng và cô gái tài năng kia nghiễm nhiên vững chắc ngồi trên chiếc ghế CEO khi có sự hậu
thuẫn rất lớn từ phía ban quản trị…

Tuy nhiên, không ai biết được sự thật đằng sau vị trí cao quý ấy, nó đã được đánh đổi với sự
phản bội, sự tự do, sự tin tưởng và hạnh phúc…của rất nhiều người…

…………

Seo Joo Hyun bước chậm rãi dọc theo hành lang tòa nhà lớn nhất, cô đang tới gặp mặt
người có quyền lực thứ 2 ở cái thị trấn này- CEO Kim Taeyeon…

Nếu là người thường, hẳn họ sẽ rất run sợ khi phải đối mặt với con người phi thường đó,
nhưng với Joo Hyun, cô đã trông đợi ngày này từ lâu rồi. Cuộc “giáp mặt” này, xảy ra sớm
hơn dự định của cô nhiều…

…và nó khiến lòng cô dợn lên chút ít sự phấn khích…

Taeyeon unnie, đến lúc dừng giả tạo với nhau rồi…

<CỘC, CỘC>

“Vào đi…”

“Chào buổi sáng, Giám đốc Kim…” Seo nhếch mép, sự mỉa mai thoáng hiện lên trong câu nói
vừa cất…

“Không cần giả bộ khách sao đâu Hyunie, em hiểu unnie nói gì mà…” Tae quay mặt lại, ra
hiệu cho cô gái trẻ hơn ngồi vào ghế

“Vẫn thẳng thắng như xưa, hay chỉ có em là thấy vậy???”

“Không ai như xưa hoài được đâu. Chỉ có điều, kẻ thay đổi hoàn toàn không phải unnie thôi”
Tae đáp trả, miệng lưỡi cô cũng không phải dạng vừa…

“Ồ, unnie có bao giờ nghĩ mình sai không? Con người không nên quá tự tin vào những gì
mình biết”

“Nhưng nếu điều mình biết là đúng thì nên tin chứ, phải không??? Chỉ có kẻ ngu ngốc mới cố
phớt lờ sự thật thôi…”

Taeyeon lạnh lùng nhìn thẳng vào Joo Hyun, vẻ thách thức hiện rõ trong đôi mắt cô, cô phải
cho cô gái kia biết, ai mới là chủ ở đây…

“Hmm, thôi được. Em chịu thua, những gì unnie nói điều đúng. Nhưng em nghĩ unnie hẹn em
tới đây không phải chỉ để nói chuyện phiếm đâu nhỉ?!?”

“Đúng, chúng ta nên vào đề thẳng luôn đi. Nghe nói chiều hôm qua em đi với Yuri và…

YoonA???”

“Unnie đã biết rõ như thế thì cần gì hỏi em nữa. Có vấn đề gì sao?”

Trả lời vòng vo và kết thúc bằng 1 câu hỏi khác, cô gái nhỏ hơn quả thật không phải hạng dễ
xử lý chút nào…

“Hyunie, em thừa biết unnie muốn hỏi gì, trả lời thẳng đi”

“Em biết, nhưng em không nghĩ unnie cần phải biết lý do đâu…”

“Em…”

“Nếu không còn gì thì em xin phép, em có việc phải về rồi.” Seo cúi chào Taeyeon, dợm quay
đi…

“JOO HYUN…”

Seo bất ngờ quay lại vì tiếng thét của vị giám đốc, trước mắt cô, Taeyeon trông hết sức giận
dữ…

“Hãy nghe cho rõ đây, ngừng ngay việc em đang làm lại. Nếu không, cả em và Yuri sẽ không
được yên đâu…”

“Unnie nghĩ em không có chuẩn bị gì mà dám đấu với unnie sao? Đừng trẻ con thế nữa…”

“CÁI GÌ?”

“Unnie cứ việc làm gì tùy thích, em sẽ không dừng lại đâu…”

“…và, đừng có làm quá, bí mật ngày ấy, em cũng biết rất rõ đấy.”

Seo ung dung bước ra khỏi phòng, lâu lắm rồi cô không cảm thấy vui đến vậy….

Cánh cửa khép lại, bên trong phòng, không khí đặc nghẹt 1 cách đáng sợ…

Rút ra chiếc Iphone, Taeyeon lạnh lùng bấm số…

“Alô, viện trưởng phải không? Tôi là Kim Taeyeon đây…”

“…Ngày mai, ông phải chuyển Kwon Yuri đến làm ở bệnh viện khác ngay lập tức…”

<BỐP>

Chiếc điện thoại mới cáu cạnh kết thúc cuộc đời ngay góc phòng, vỡ nát hoàn toàn....

Seo Joo Hyun,

Nếu em muốn chơi…

…Thì unnie sẽ chơi với em tới cùng…

Những bí mật ẩn sâu trong những mâu thuẫn và hiểu lầm giữa Yulsic ngày xưa chỉ có một số
kẻ biết rất rõ…

1 là Seo Joo Hyun…

Và, 2 là Kim Taeyeon…

Giờ đây, cả 2 người đó cùng lao vào nhau trong cùng 1 cuộc chơi trên 2 chuyến tuyến đối
nghịch…

Cùng với những gì nắm trong tay, họ đặt cược tất cả vào trò chơi này…

…Chỉ có điều, họ không ngờ trước kết cục của chính mình…

Kẻ thua dĩ nhiên sẽ mất tất cả…

…Nhưng kẻ thắng, cũng sẽ chẳng còn lại gì…


END CHAP.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Jul 29, 2012 7:17 pm

Có ai muốn mình post chap 8 lun ko nào :gau37:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Tue Jul 31, 2012 1:09 pm

Chap tới đây~~~~~

CHAP 8: “Con búp bê trong lồng kính”

Hôm nay, chúng ta tạm rời thị trấn vùng ven để đến với thành phố gần đó nhất. Nơi đặt trụ sở
của một công ty kinh doanh khá lớn và là chỗ làm việc của nhiều người liên quan mật thiết
đến câu truyện của chúng ta…

…CÔNG TY LIÊN DOANH LEE-JUNG…
.
.
.
4:30 p.m, phòng kế hoạch…

“Trưởng phòng, về thôi, hết giờ làm việc rồi.” một nhân viên tươi cười khẽ vỗ vai vị trưởng
phòng trẻ tuổi…

“Hả?...à ờ, tới giờ rồi à, nhanh thật…"

“Ha ha, trước giờ tôi mới nghe một trưởng phòng nào nói như cậu đấy, thật là một anh
chàng tham công tiếc việc.”

“Không đâu ạ, chỉ tại cháu làm chậm nên xong trễ hơn mọi người thôi. Chú cứ về trước đi,
khi nào xong cháu về sau…” mỉm cười, vị trưởng phòng trẻ khẽ vươn vai

“Vậy à, thôi, tôi về trước đây. Ráng làm xong nhanh đi, về kẻo vợ mong đấy….”

“Chú này…”

“Ha ha ha…”

Người nhân viên già bật lên tràng cười bất tận trước vẻ mặt ngại ngùng của ChunHo và rời
khỏi phòng trước khi anh chàng này chết vì quá ngượng, khổ…mỗi lần nhắc đến vợ là cứ
ngại ngùng mãi, ai biểu tại cô nàng mều vàng ấy quá xinh đẹp làm chi…

Trở lại chút, có lẽ nên giới thiệu sơ về hoàn cảnh công việc của chồng mều vàng vậy: Lee
ChunHo, 28 tuổi, trưởng phòng kế hoạch của công ty, là một người dễ gần, thân thiện và khá
nhiệt tình. Anh được lòng rất nhiều nhân viên của công ty không chỉ vì tính cách và khả năng
của mình mà còn vì 1 lý do khác, 1 lý do rất quan trọng, đó là…

…ChunHo là con trai chủ tịch công ty duy nhất trên đất nước Hàn Quốc chịu bắt đầu làm việc
từ vị trí thấp nhất trong công ty. Dĩ nhiên chức trưởng phòng hiện tại là công sức thật của
chính anh…

Tất cả những điều trên cho thấy, Lee ChunHo không những gia thế tốt mà bản thân còn rất
toàn vẹn, từ nhân cách, bề ngoài đến địa vị xã hội đều không một tỳ vết. Anh chàng này,
chưa hề gặp bất kỳ rắc rối nào cũng như chưa vấp ngã bao giờ cả…

Nhưng, cũng chính vì thế mà trong mắt nhiều người, ChunHo y chang như 1 con búp bê hoàn
hảo trưng trong tủ kính vậy…

…Đẹp và tốt đến mức không nỡ làm động tới, dù chỉ là 1 động chạm nhỏ nhặt nhất…
.
.
.

“Anh Lee, anh còn chưa về sao??? Trễ rồi đấy…”

Một giọng nói vang lên kéo ChunHo tạm thời rời khỏi xấp tài liệu trước mặt…

“À, cô Goo, tôi cũng đang định về đây. Còn cô thì sao?” ChunHo mỉm cười, thu xếp mọi thứ
rồi bước ra ngoài…

“Tôi cũng về luôn. Anh đi cùng tôi chứ?”

“Uhm, đi thôi.”

Và rồi, cả 2 cùng tiến về phía cửa, kết thúc 1 ngày làm việc dài tại công ty…

“Mina, Mina…Đây này”

Cô gái vội nở nụ cười tươi như hoa khi trông thấy người mình mong nhớ, cũng cả tuần rồi cô
không gặp người ấy…

“Yuri, ngạc nhiên thật…Sao Yuri ở đây???” Mina hỏi ngay khi lại gần con người kia, không
che giấu sự vui mừng trong giọng nói…

“Yuri có đi công tác 1 tuần ở thành phố này, hôm nay bữa đầu. Yuri nhớ em làm việc gần đây
nên ghé qua luôn. Còn đây là…” Yuri chợt hỏi khi thấy người con trai đang chậm rãi đi phía
sau Mina…

“À, giới thiệu với Yuri, Lee ChunHo, anh ấy là trưởng phòng kế hoạch ở công ty em. Và, đây
là Kwon Yuri, người yêu của tôi…”

“Rất vui được gặp cô, Bác sĩ Kwon…”

Yuri trợn tròn mắt ngạc nhiên trong khi đang bắt tay anh chàng đối diện, mắt hướng qua phía
Mina thắc mắc…

“Tôi đã thấy cô trong bệnh viện và được biết cô là bác sĩ mới của mẹ tôi…” mỉm cười,

ChunHo vội giải thích khi thấy vẻ mặt bất ngờ của cô gái da ngăm…

“Mẹ anh là bà Lee? Vậy anh là chồng của Jessica?”

> “Uhm, thật không ngờ trái đất này nhỏ thật…”

Sau ngày hôm đó, cuộc hội ngộ thú vị pha lẫn bất ngờ giữa Yuri và ChunHo khiến họ nhanh
chóng khám phá ra cả hai có rất nhiều điểm chung. Và không biết từ bao giờ, ChunHo không
chỉ xem Yuri là bác sĩ của mẹ mình mà còn xem cô ấy như 1 người bạn… 1 người bạn thật
sự thân thiết…

Nhưng, khổ nổi, chuyện xảy ra hôm trước ở bệnh viện giữa Yuri và Jessica khiến anh rất khó
xử mỗi khi muốn nhắc đến cô gái da ngăm trước mặt vợ mình…

… Dù sao Jessica cũng là bạn của Yuri trước kia (theo như bạn bè mều vàng kể) và giờ đây
cô ấy lại là bạn thân của anh… Thế nên, chồng của mều vàng ngấm ngầm lập ra một kế
hoạch nhằm xóa bỏ sự khó chịu giữa 2 người đó và biến Yuri thành bạn thân của cả gia đình
anh…
…………

Jessica thở dài, cô uể oải kéo cánh cửa sắt xuống, cô phải nhanh chóng về nhà trước khi
quá trễ…

“Hey, cô em xinh đẹp, trông cực khổ vậy? có muốn tụi anh giúp không, hố hố…”

Giọng nói khả ố vang lên, mều vàng giật bắn người khi thấy 3 tên mặt mũi bặm trợn, cô
hoảng sợ, khẽ lùi về sau…

“Mấy người…mấy người đừng lại đây…tôi la lên bây giờ…” Jessica run rẩy, bọn chúng
không ngừng ép cô vô bức tường bên cạnh…

“Cứ việc la đi, không có ai nghe đâu, Hố hố hố. Lại đây nào người đẹp, chúng ta vui vẻ xíu
nào…”

3 tên côn đồ ngày càng khép chặt vòng vây, Jessica bị ép chặt vào tường, kinh sợ cùng cực,
cô nhắm chặt mắt, nước mắt chợt rơi từ khóe mắt…

…cô không còn đường thoát nữa rồi…

“Vậy có phải ngoan không, lại đây nào…AI DA…”

Một cú đấm nhanh như chớp tộng vào bụng tên côn đồ, hắn vật ra đau đớn…

“ĐỨA NÀO, ĐỨA NÀO…DÁM ĐÁNH TAO?????”

“Đứa này nè, được không?”một giọng trầm cất lên thách thức, nhanh chóng chen vào giữa cô
gái tóc vàng và 3 tên côn đồ…

“Mày? Đồ quỷ cái, tao cho mày chết luôn.TỤI BÂY ĐÂU, ĐẬP CHẾT NÓ CHO TAO”

3 tên côn đồ và 1 cô gái, phim hành động đánh đấm được tái hiện hết sức chân thật. 2 bên
lao vào, những cú đấm đá được tung ra không nhân nhượng về phía nhau, hết sức kịch
tính…. Trong 1 trận chiến, thông thường phe nào đông sẽ dành chiến thắng, nhưng thực tế,
mọi chuyện lại diễn ra trái ngược…

<BỐP>

<BINH>

<RẦM>

“…Còn không mau cút đi, không tao đấm cho hết thấy đường bây giờ...CÚT..”

Hoảng hồn, mấy tên côn đồ ba chân bốn cẳng chạy biến đi mất…Thật là khổ cho chúng lỡ đụng phải cao thủ Karatedo tam đẳng thì coi như xong thôi…

“Jessica, Jessica, cô không sao chứ???”

Jessica bất động, nãy giờ cô đã chứng kiến tất cả nhưng chỉ vì quá sợ hãi nên không thể cử
động được, cô ngây người ngước nhìn khuôn mặt vị ân nhân vừa cứu mình…

“Tôi, Yuri nè, cô có sao không?”

Ánh đèn đường lờ mờ nhưng cũng đủ soi rõ gương mặt kẻ đối diện, nét lo lắng trên gương
mặt da ngăm hiện lên rõ rệt…

…Kwon Yuri vừa mới cứu cô 1 lần nữa…

“…Cô có nghe tôi nói không? Cô không sao chứ???” Yuri lo lắng hỏi tới tấp, nhưng tuyệt đối
không dám chạm vào cô gái tóc vàng…

“Không…không…tôi không sao…OUCH…” Jessica loạng choạng đứng dậy, không may cho
cô, chân cô đã bị trẹo trong lúc hỗn loạn vừa rồi…

Yuri bối rối nhìn cô gái tóc vàng khụy xuống đau đớn, cô muốn đỡ cô ấy nhưng lại sợ sự việc
lại như ngày hôm đó…

“Tôi…để tôi cõng cô được chứ? Chân cô, sẽ không tốt nếu đi tiếp đâu…”

Nhăn mặt, chân Jessica nhói lên từng hồi đau đớn, chắc gẫy xương mất rồi…cô rụt rè nhìn
về phía Yuri đang lo lắng, lòng đấu tranh dữ dội xem có nên đồng ý với đề nghị của cô ấy
không…

“Tôi chỉ cõng cô tới xe thôi, xe tôi để gần đây nè…” nhẹ giọng thành khẩn
Jessica quay lại nhìn theo tay Yuri chỉ, quả thật xe cô ấy đậu cách chỗ của họ chỉ cỡ 10m…
có lẽ cô nên đồng ý, dù sao Yuri cũng mới cứu cô và chân cô thì đang đau dữ dội…

“Được rồi, phiền cô vậy…”

Và rồi, Yuri nhanh chóng cúi xuống để mều vàng leo lên lưng, cô chỉ muốn đưa cô ấy đến
bệnh viện thật nhanh thôi, chân Jessica để lâu sẽ không tốt. Nhưng, cô gái trên lưng cô lại
lạc vào một mối quan tâm khác…

…Mùi hương trên người của kẻ đó khiến cô ngẩn ngơ, mọi lớp phòng thủ văng đâu mất
tiêu…

Cô gái tóc vàng đã tự nhủ sẽ không sao nếu cô cố gắng kiềm chế, nhưng cô biết mình đã lầm
ngay khi chạm vào tấm lưng kia. Có quá nhiều cảm xúc bên trong Jessica: căm ghét, đau
đớn, sợ hãi, cắn rứt, lo lắng…nhưng lần này, tình yêu đã chiến thắng tất cả…

…thả trái tim về đúng với nhịp đập của nó, hạnh phúc thoáng qua, mều vàng chỉ còn chút ít
giây phút này thôi…

“Yuri, đừng đến bệnh viện, chở tôi về nhà đi…”

Đường về nhà xa hơn đường đến bệnh viện, Jessica cất lên lời nói hoàn toàn bình thản, cô
không hề muốn ai kia biết được những gì mình thật sự mong muốn…

“Sao vậy?” Yuri khá ngạc nhiên khi Jessica gọi tên cô, không phải là bác sĩ Kwon như
trước…

“Vì tôi ghét bệnh viện…”

“Uhm, vậy về nhà cô vậy…”

Khẽ khép mắt, Jessica thả trôi cảm xúc tự do, im lặng tận hưởng giây phút quý báu trời cho Tung hê mọi thứ 1 lần này,
…Hãy để tôi bên cạnh Yul lâu hơn một chút thôi nhé…

Từ đằng xa, 2 cô gái không hề hay biết có 1 bóng người đang dõi theo hành động của họ,anh chứng kiến tất cả nhưng không hề ra giúp vì muốn Yuri có điểm trong mắt Jessica. Nở nụ cười, Lee ChunHo đã đạt được mục đích ngay trước khi thực hiện kế hoạch của mình…

“Tốt quá, Jess hình như hết khó chịu với Yuri rồi. Cô ấy trở thành bạn thân với gia đình mình
chỉ còn là vấn đề thời gian thôi…”

Con búp bê trong lồng kính dại khờ chưa trải đời,
Nó vui mừng vì đã kiếm thêm được một người bạn…
Nhưng, liệu nó có biết một sự thật nghiệt ngã,
Chính tay nó đã dâng tặng thứ mình yêu quý nhất…
…Cho kẻ mà nó ngỡ là bạn…


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
LoveSNSDTiffanyTaeNy
Member 4
Member 4

avatar

Post : 411
Coins : 2188
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Tue Jul 31, 2012 2:52 pm

tem
hay lam au thank au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sat Aug 04, 2012 11:12 am

@All sr mn vì mý bữa nay mình bỏ bê fic nên bây giờ mình sẽ post bù :gau11:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sat Aug 04, 2012 11:14 am

Chap 9

“Jessica à…”

“Jessica…”

“JESSICA!! Cái áo của em đang bốc khói kìa!”

Giật mình, Jess cúi xuống, cái áo trắng tinh chồng cô vừa mua cho hôm trước, đã vô tình được tặng thêm 1 hoa văn khá là bắt mắt hình mặt bàn ủi, độc đáo đấy, chỉ có điều nó có màu…đen thui.

Thẫn thờ, cô buông bàn ủi xuống, một bàn tay nhẹ nhàng rút phích cắm điện ra, rồi lẳng lặng lấy cái bàn ủi từ tay cô, xếp qua một bên. Chunho đứng trước mặt Jess, mắt hiện rõ sự yêu mến lẫn lo lắng:

“Có chuyện gì thế em?”

Jess dụi mặt vào hai tay, lắc lắc đầu:

“uhm…em không sao, chỉ là hôm nay em vừa gặp 1 người bạn cũ…”

“Ai vậy em?”

“…người ấy…à, chỉ là người bạn cũ thôi…” tên ai đó chưa kịp vọt ra khỏi miệng Sica đã dừng lại giữa chừng…

Chồng cô khẽ nâng mặt cô lên, nhìn sâu vào mắt Jess, cô cúi xuống, tránh ánh nhìn xoáy sâu mà da diết ấy, tay vô thức mân mê lọn tóc.

“Anh chỉ muốn em nhớ, rằng anh tin em”

…….

Chunho à, sao anh lại tốt với em như vậy?

Anh có biết rằng, mỗi khi nhìn vào mắt anh, em lại thấy sợ, vì biết rằng anh yêu em quá nhiều, hơn cả tình cảm em dành cho anh, hơn cả những gì anh xứng đáng được nhận….

Và hơn cả, em biết rằng anh tin cậy em…

Tại sao vậy? Tại sao anh lại cho em quá nhiều điều tốt đẹp đến thế? Trong khi anh biết rằng,

em sẽ không thể đối với anh được như với người ấy?

………..

Mãi mãi, không thể bằng người ấy…

Đêm nay, lại một đêm nữa Jess nằm thao thức bên cạnh chồng. Chunho đang nằm đối mặt với cô, vẻ mặt không gợn chút âu lo,…

Như một đứa trẻ, khi có được món đồ yêu thích, thì hạnh phúc mà giữ chặt lấy nó, nhưng nó đâu biết được món đồ ấy từ đầu vốn đã chẳng thuộc về nó…búp bê gỗ tuy là búp bê gỗ, nhưng mãi mãi vẫn không thể đứng bên cạnh một con búp bê trong lồng kính, vì trái tim gỗ ấy đã sớm không còn thuộc về con búp bê gỗ ấy rồi…

Thở dài, Jess khẽ khàng chui ra khỏi cái chăn bông dày. Chỉ trách ánh trăng đêm nay sáng quá, làm cô không ngủ được. Trăng sáng như soi tỏ lòng con người, đem tất cả tâm tư phơi bày dưới ánh trăng.

Trăng…bãi cỏ…..đom đóm….bầu trời sao nhấp nháy………

Đã bao lâu rồi cảnh ấy mới vô thức hiện về?

Cả con người đáng yêu mà đáng hận ấy?

Khi người ấy nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán, tay run run nắm tay cô, dường như nụ hôn cũng run rẩy…

Jess chỉ nhớ khi ấy, sau nụ hôn chỉ trong khoảnh khắc mà tưởng như vô tận ấy, mở mắt ra, chung quanh 2 người là vô số đốm sáng nhỏ li ti, chớp tắt…. Cảnh thực mà như ảo, uh, phải,vì nó đẹp quá, làm người ta hạnh phúc như muốn vỡ tung lồng ngực, nên nó mới mơ hồ như vậy. Cái gì đẹp thường không thật…
Cũng như chuyện giữa cô và người ấy…

Một giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gương mặt bất động…

Yuri, Yuri…Yuri….

Tên cậu, tôi đã từng muốn quên cái tên ấy

Tôi đã từng muốn vĩnh viễn xóa cái tên ấy ra khỏi đầu tôi….

Tại sao cậu lại trở về?

Yuri Yuri……thật ra tôi có thể gọi như thế hàng trăm lần, chỉ để cậu quay về bên tôi

Nhưng tôi không thể, Yuri à…

…vì tất cả đã quá muộn rồi…

Vòm lá khẽ xao động, một con đom đóm lượn lờ bay ra. Chớp. Tắt.

…….

“Jess àh, hôm nay đóng cửa cửa hàng một buổi sáng nhé,làm việc quá còn gì là nhan sắc “công chúa” nữa, mặt sẽ có nếp nhăn đấy >o< tớ và cậu đi shopping, có cả Yoong nữa ^^ Iu cậu nhiều. Soo”

Đọc tin nhắn Soo Young xong, Jess phì cười. Uh, mình là công chúa, còn các cậu là bảo mẫu công chúa!!

“Chunho ah, hôm nay em có việc phải ra ngoài, chắc không về nhà ăn cơm đâu, khỏi để dành cơm cho em nha” Cười. Kèm theo ánh mắt quyến rũ và nụ cười không thể trắng sáng hơn được. (quảng cáo kem đánh răng )

“Uhmmm….đi đâu thế em?” Ánh mắt anh vẫn hiền như vậy, khẽ hướng về cô thắc mắc. Bàn tay đang đưa muỗng cơm lên miệng khựng lại trong vài giây.

“Em đi shopping v Soo và Yoong, thôi em đi nhé!! Bye bye Chunho~”

“Đợi đã, Sica”

Đang đứng trong tư thế quay lưng lại với anh để mở cửa, một vòng tay rộng mở ôm lấy vai cô từ phía sau, Jess giật mình, một nụ hôn nhẹ đặt lên mái tóc, rồi buông ra, kèm theo lời anh như gió thoảng.

“bye bye Sica”

…….

Một chiếc xe thể thao mui trần màu xanh da trời đang đợi Jess trước cửa. Soo Young và Yoong tít mắt cười với cô, tay vẫy rối rít.

“Xe mới à? Đẹp đấy!” Vừa mở cửa bước vào, ngồi xuống, Jess phải công nhận rằng gu thẩm mỹ của Soo ngày càng tiến bộ.

“Unnie ah, e đã nói mãi Soo Young mới chịu mua Pinky đấy, unnie thấy blah blah blah……~”

Phụng phịu, môi dẫu ra, gọng kính mát trên mũi trễ xuống, làm lộ một phần đôi mắt lém lỉnh của Yoong.

Mình phải làm chuyện đó mới dc.

Jess nhoài người lên băng ghế trước, nhéo thật mạnh vào má Yoong.

“Á Á Á………” Một tiếng thét nổ trời thu hút mọi sự chú ý vào chiếc xe màu hồng, Soo chẳng còn cách nào khác hơn vừa cúi gằm mặt lái xe vừa rủa thầm trong bụng 2 đứa con nít to xác.

Người đi đường nếu vô tình nhìn vào xe sẽ thấy một cảnh rất buồn cười. Một người vừa lái xe vừa cau có như khỉ ăn ớt, một người trên má vẫn còn hằn dấu vết sưng đỏ như ong chích nhưng lại im thin thít tuyệt đối, và một người nhìn vu vơ cảnh vật bên ngoài qua cánh cửa sổ nửa kiếng, khe khẽ hát!!!

Ôi, chỉ là đi shopping thôi mà, có cần phải gây chú ý đến như vậy k??? ß nguyên văn suy nghĩ của Soo .

…….


Xe dừng trước khu trung tâm thương mại INCHEON. Sau khi tống Yoong và Jess xuống, Soo Young cho xe chạy thẳng vào khu vực đỗ xe.

Một thoáng im lặng, sau là giọng nói nhẹ hều, có phần sợ sệt.

“Unnie ah~, bây giờ mình đợi Soo hay là mình vào trước? Yoong muốn đi ăn kem”

Tuy Yoong
vẫn còn đeo kính nhưng Jess cá 1 ăn 10 rằng nếu gỡ cặp kính đó ra cô sẽ không đỡ nổi ánh sáng lóa mắt phát ra từ đôi mắt đang mở to long lanh lóng lánh ấy mất.

“e hèm… vậy chúng ta đến quầy kem trước cửa trung tâm đi, sẵn ngồi chờ Soo luôn”

“Yayyy, Yoong biết là Sica unnie tốt v Yoong nhất, moahhhh” Yoong lập tức câu cổ Jess, một cái hôn “chụt” thật mạnh vào má. Jess chưa kịp định thần thì Yoong đã biến đâu mất hừ, còn đâu nữa…quầy kem Bud’s thẳng tiến.

“YAHHHH, YOONG CHẾT TIỆT, ĐỨNG LẠI CHO UNNIE~~~” Vừa chạy đuổi theo Yoong,

Jess vừa cật lực chùi má…

Con bé láu cá, hun người ta cho đã còn để lại…nước miếng nữa đây này, hừ!!!!

Mãi lo đuổi theo Yoong, Jess không để ý một người vừa từ trong cửa hàng gần đó bước ra.

Thế là…

<RẦMMMMM>

<BỊCH>

Sao bay tá lả, chim hót tưng bừng…

Một bóng đen cúi xuống, do ngược ánh sáng mặt trời cộng hưởng thêm cú té nổ đom đóm mắt, Jess mơ mơ màng màng.

“Jessica, cô không sao chứ?”

Vừa nghe giọng nói ấy, cô tỉnh hẳn. Chẳng lẽ…chẳng lẽ…cô thật sự mắc nợ người này sao?

END CHAP.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Liksin
Member
Member

avatar

Post : 169
Coins : 2262
Thanked : 22
Join date : 21/07/2012
Age : 17

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sat Aug 04, 2012 11:29 am

fic hay quá au ơi , mau post chap mới nghen
thanks au lấy tinh thần nè
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Mon Aug 06, 2012 10:39 am

Chap mới ra lò~~~

CHAP 10.1

Ngẩn người, Jessica không biết làm gì khác khi trông thấy gương mặt phía đối diện, cô vẫn
đang ngồi bệt dưới đất sau cú va chạm vừa rồi…

“Jessica?” Yuri cúi nhìn cô gái tóc vàng và đưa tay ra nhằm đỡ cô ấy dậy

Nhìn…mều vàng hết nhìn Yuri rồi nhìn sang tay cô ấy, nỗi băn khoăn đó lại trỗi lên…

“Không cần đâu, tôi có thể tự đứng dậy…” cuối cùng Sica cũng quyết định không chạm vào ai
kia thì tốt hơn dù hành động của cô có vẻ hơi bất lịch sự…

“Ouch...”

Đau nhói, Jessica nhăn mặt ngã lại về phía sàn nhà, cái chân bị trẹo mấy hôm trước vẫn
chưa khỏi nay lại thêm cú ngã này nữa…

“Cô đừng cố nữa, không tốt đâu…hay để tôi dìu cô nhé?” Yuri lại nói với giọng có chút khẩn
cầu, đôi khi cô bác sĩ này cũng không thể hiểu vì sao bản thân lại nhún nhường với Jessica
như thế…

“Tôi…Thôi được, nhờ cô vậy...” mều vàng thở dài, nếu không vì mọi người đang nhìn tư thế
kỳ cục của cô thì cô sẽ không bao giờ chạm vào Yuri lần nữa…

“Jessica…cậu sao vậy… và Yuri???”

Từ sau quầy bán kính, Sooyoung cùng YoonA bất ngờ xuất hiện và họ đang vô cùng kinh
ngạc khi thấy sự xuất hiện của cô gái da ngăm bên cạnh Jessica…
.
.
.
“Vậy cậu đang đi mua một món quà cho Mina à?” Soo cất tiếng hỏi khi đang với tay lấy một
chiếc bánh…

“Uhm, tôi dự định tạo bất ngờ cho cô ấy nên mới tự mình đi mua. Gặp mọi người ở đây hay
thật đấy, chúng ta quả là có duyên…” Yuri mỉm cười, cô cảm thấy rất thú vị mỗi khi gặp
những người bạn mà cô không thể nhớ này…

“Thế à, tớ cũng vui khi gặp cậu và…ÁI DA, cái quỷ gì vậy?”

Và Sooyoung lặp tức im bặt khi YoonA ra hiệu cô ấy nhìn về phía Jessica, cô nàng tóc vàng
ngồi kế Yuri đang trông như thể sắp phát nổ tới nơi rồi vậy…

“Sao vậy, Sooyoung?”

“Không…không có gì…nước, nước ra rồi kìa…” cô nàng cao kều vội đánh trống lảng sang
mấy ly nước trước khi bản thân thốt ra thêm điều gì ngu ngốc…

Có thể nói gì đây nhỉ?một cuộc gặp gỡ tình cờ nữa của các cô gái, không khí lần này có vẻ
dễ chịu và thoải mái hơn nhiều so với lần gặp lại đầu tiên khi Yuri trở về…Sooyoung và YoonA
dần dần trở nên cởi mở trở lại với Yuri, họ cười nói vui vẻ và nói với nhau đủ thứ…thiết nghĩ,
3 người này vốn là bạn thân ngày xưa của nhau thì dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì
khi Yuri thân thiện, chân thành thì họ cũng dễ dàng chấp nhận cô ấy lại thôi…

Nhưng, chỉ có 2 cô gái kia mới làm được dễ dàng như thế…

“Tớ đi Wc lát…” Đột ngột đứng dậy, mều vàng vội phán 1 câu rồi bước nhanh về phía toilet…
.
.
.

“Đồ 2 tên thực thần chết bằm, đang đi mua sắm mà gặp đồ ăn là hết thấy đường luôn…đã
vậy còn mải mê cười nói và quăng mình qua một bên nữa chứ…hừ hừ…” Jessica giận dỗi
đóng mạnh cửa toilet lại, cô vẫn đang rất khó chịu vì đã bị “bơ” trong suốt cuộc nói chuyện…
“Mà còn Mina nữa chứ. Gì mà Mina này…Mina nọ…hừm, cô ta có cái quái gì mà nói say mê
thế nhỉ, có gói quà thôi mà hỏi tùm lum đủ thứ…”

Câu nói ngưng lại giữa chừng, đột nhiên mều vàng cảm thấy có gì đó kỳ quặc ở đây…sao cô
lại chú ý mỗi khi tên Mina được nhắc đến? tại sao cứ mỗi lần cái tên của cô gái đó được
nhắc đến thì cô cứ cảm thấy khó chịu trong lòng???...Trước giờ ai nói gì cô cũng có chú ý gì
đâu,vậy mà giờ lại…

Lắc lắc đầu, Sica rút chiếc khăn tay trong ví đi về phía gương, nhưng nhanh chóng, 1 ký hiệu
2 chữ cái trên chiếc khăn ấy làm cô khựng lại…

…KY…

Chiếc khăn tay của ai kia đã để lại sau khi lau vết máu lần cứu cô hôm trước…

<CẠCH>

Tiếng mở cửa thu hút Sica quay qua trái, trên tay vẫn cầm chiếc khăn…

“Cô vẫn còn giữ chiếc khăn của tôi à?” giọng trầm vui vẻ vang lên, Yuri mỉm cười bước lại gần
Jessica…

“Tôi…tôi cũng đang định trả lại cô đây…” Sica lắp bắp, trông cô giống như con mều bị bắt lúc
ăn vụng vậy…

Phì cười trước vẻ lúng túng đáng yêu của cô gái tóc vàng, Yuri khẽ nở thêm 1 nụ cười và
dùng nước vuốt lại mấy cọng tóc không ngay nếp…

“Trả…trả lại cô…” Jessica thoáng đỏ mặt khi thấy những hành động quyến rũ của ai kia, cô
lùi xa ra và tay run run đưa chiếc khăn cho Yuri…

“Cô không cần trả tôi đâu, tôi đâu có keo kiệt đến mức có chiếc khăn cũng đòi lại chứ…”

“Không…tôi trả rồi, cô phải lấy lại. Không là tôi để đây đó nha…”

“Rồi, rồi…tôi lấy lại là được chứ gì? Dù sao tôi cũng đang cần khăn” Yuri cố nén cuời truớc
vẻ bối rối kỳ lạ của Jessica, cô dùng tay ngăn cô ấy lại trước khi cô nàng kia cố chấp để
chiếc khăn tay xuống bồn rửa mặt nếu cô không chịu lấy lại…

…nhưng hành động đó lại vô tình khiến tay ai kia chạm vào tay mều vàng và ngay tức tắp,
một dòng điện cực mạnh xọet qua khiến Sica rùng mình…

“Vui thật, hình như cô hết sợ tôi rồi…” Yuri hớn hở nói, ngay cả khi cô đang cầm tay Jessica
thì cô ấy cũng không có dấu hiệu phản ứng *** gắt như trước…

“Hả? tôi…” thoát khỏi cơn mê lâm sàn do ai kia mang lại, Sica vội rút tay lại sau câu vừa cất
lên đó…

“Cô…thú vị thật đấy…”

“Cô…tôi…thú vị gì chứ?...không thèm nói nữa, mặc kệ cô…” Jessica tức giận khi thấy ai kia
quay mặt đi khi cố ngăn tiếng cười của bản thân, cô bước ngang qua Yuri tiến về phía cửa
thì…
“Khoan đã, Jessica, tôi xin lỗi mà…”
“…”
“…Và tôi có thứ muốn đưa cô…” Yuri dịu dàng bước lại gần mều vàng, cô móc lấy một chai
nước màu đỏ từ túi ra và nhẹ nhàng để vào tay Jessica…

“…Thuốc trị trật khớp gia truyền, tốt lắm đấy, chân cô phải sức thêm 1 tuần nữa mới khỏi đó.
Giữ lấy nó nhé…” khép mấy ngón tay của Sica lại sát vào chai thuốc, Yuri mỉm cười rồi
bước nhanh ra cửa, để lại ai đó lại ngỡ ngàng vì động chạm và cử chỉ dịu dàng quá sức chịu
đựng…

… trái tim ngu ngốc hết thuốc chữa lại hụt đi vài nhịp…

Jessica sững sờ nhận ra bản thân khó chịu khi tên Mina được nhắc đến chỉ vì điều đó được
thốt ra từ Yuri. Ghen với bạn gái của người ấy, sao có thể như thế được???

…Trừ khi, Jessica thực sự lại “rung rinh” trước người ấy một lần nữa rồi…
…………

Flashback

“Hôm trước tôi bảo ông chuyển Kwon Yuri đến làm ở bệnh viện khác, sao mới có 2 ngày mà
cô ta đã quay lại rồi? Ông giải thích như thế nào đây???” Taeyeon chống cằm, đôi mắt lạnh
lùng chiếu tia nhìn áp đảo về phía đối diện…

“Tôi…xin lỗi…chỉ vì tôi không thể làm khác được…” Viện trưởng Ok run rẩy, ông luôn sợ hãi
mỗi khi nhìn vào đôi mắt vị giám đốc quyền lực kia…

“Nói rõ đi”

“1…1 cổ đông lớn của bệnh viện nắm giữ 35% cổ phần đã yêu cầu hội đồng quản trị chuyển bác sĩ Kwon trở lại, nên chủ tịch đã ra lệnh cho tôi…”

“…”

“Tôi…thật sự tôi hết cách rồi giám đốc Kim…tôi không thể chống lại hội đồng quản trị
được…” chậm mồ hôi, sắc mặt của viện trưởng Ok ngày càng tái đi nhanh chóng…

“Được rồi, dừng lại, ông về đi. Có gì cần tôi sẽ nói ông sao…”

End Flashback.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Chip[S]one
Member
Member

avatar

Post : 112
Coins : 2165
Thanked : 22
Join date : 22/07/2012
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Aug 19, 2012 1:21 pm

Chap 10.2


Kim Taeyeon thở dài khi nhớ lại chuyện hồi sáng, cô khẽ nhấp ngụm trà đắng để lấy lại tinh thần, quả thật cô đã hơi coi thường lời cảnh báo hôm trước của Seo Joo Hyun, ngay cả ban quản trị mà cô gái trẻ đó cũng xen vào được, xem ra Joo Hyun đã chuẩn bị khá chu đáo cho trận chiến cân não giữa họ…

<CẠCH>

tiếng mở cửa kéo Taeyeon quay lại thực tại

“Ô, xin chào, cô tới lâu chưa, giám đốc Kim???” một người đàn ông béo mập vồn vã bước tới bắt tay Taeyeon, vẻ mặt hớn hở…

“Cảnh sát trưởng, mời ông ngồi. Tôi cũng mới tới thôi”

Một người phục vụ bước vào và ghi list thức ăn, sau đó nhanh chóng đi ra khỏi phòng để lại không gian im ắng rờn rợn…Vài ba câu xã giao trôi qua thì cũng là lúc người phục vụ quay trở lại với những món ăn Nhật đầy hấp dẫn…

“Món Sasimi này vẫn rất ngon, cô đúng là còn nhớ rất rõ sở thích của tôi đấy nhỉ?”

“Vâng, tất nhiên tôi phải nhớ rồi. Chúng ta đã làm việc cùng nhau bao nhiêu năm rồi mà…”

Taeyeon từ tốn gắp miếng thịt bò tươi rói đưa vào miệng, vị ngọt nhẹ nhàng từ miệng bỗng trở nên đậm đà ở cuống họng khiến cô hài lòng…

“Vậy…giờ cô nói tôi nghe việc chính được không? Ít nhất thì tôi cũng nên “trả” một ít cho bữa tiệc này chứ…”

“Chậc chậc, đúng là đối tác lâu năm có khác, tôi qủa thật có việc muốn nhờ đến cảnh sát trưởng đây…” Taeyeon gác đũa sang bên với tay lấy ly trà, nhấp 1 ngụm…

“…Ông còn nhớ Kwon Yuri chứ???”

“Kwon Yuri? Ai nhỉ?...Khoan, chả lẽ là đứa con nhà họ Kwon đã chết trong tai nạn máy bay 4 năm trước sao???”

Nhếch mép khi thấy vẻ hoảng hốt trên gương mặt người đàn ông kia, Taeyeon đặt tách trà xuống, chậm rãi nói…

“Đúng, là Kwon Yuri đó đó. 1 tháng trước, cô ta đã chính thức trở lại…từ cõi chết”

“Cái quái gì thế? Sao chuyện đó xảy ra được, thậm chí là giấy báo tử đã có luôn rồi mà…”

“Nhưng đúng là cô ta đã trở về đấy, tôi đã nhìn tận mắt, day tận mặt luôn rồi”
“Khó tin thật…vậy giờ cô định như thế nào?”

“Một người bị kết tội 7 năm nhưng chưa thụ án ngày nào, rồi tự nhiên chết, bây giờ lại quay lại. Vậy có còn khởi tố được người đó không???”

“Được, thời hạn khởi tố đối với tội hình sự là 20 năm lận. Chả lẽ cô định khởi tố Kwon Yuri lại?”

“Đúng, nhưng tôi không trực tiếp ra mặt được. Nên tôi muốn nhờ đến ông, được không?”

“Được thì được, nhưng vì còn vướng giấy báo tử của cô ta, hơi khó đấy…”

“Tôi biết, nên tôi đã chuẩn bị sẵn một thứ rồi…” Taeyeon mỉm cười, cô rút một tờ giấy nhỏ từ túi áo rồi ký vào đó…

“Đây, 20 triệu won, 1 nửa còn lại sau khi Kwon Yuri vào tù tôi sẽ gửi ông sao”

“Vấn đề không phải là tiền, chỉ là tôi không muốn dính vào rắc rối nữa, tôi…”cảnh sát trưởng bối rối nhìn tờ chi phiếu trên bàn, trong thời gian này mà dính vào mấy chuyện này thì rất là rắc rối…

“Tôi hiểu, chỉ lần này nữa thôi và tôi hứa ông sẽ yên ổn thăng chức…”

“Tôi…tôi không…”

“1 lần này và kết thúc tốt đẹp. Hay là vô tù vì những vụ hối lộ bất minh? Chọn đi cảnh sát trưởng, tôi không muốn làm kẻ bất nghĩa đâu”

“Cô…cô uy hiếp tôi…” cảnh sát trưởng bật dậy, mắt ông long lên giận dữ

“Chỉ là hợp tác cùng sống thôi, suy nghĩ kỹ đi rồi mai trả lời tôi sau. Tôi có việc phải đi trước…” Taeyeon đứng dậy, cô nhẹ bước tới cửa

“…và giữ lấy tờ chi phiếu ấy làm phí giấy tờ đi. Tôi không muốn có ai nói tôi đối xử tệ với đối tác của mình đâu. Tạm biệt.”

Khép nhẹ cánh cửa, Taeyeon nhếch mép lần nữa khi nghe tiếng rống tức giận và tiếng đổ vỡ của bát dĩa bên trong phòng…muốn chống cô à? Ông ta vẫn chưa có đủ trình đâu…

Bước đi đầu tiên đã hỏng, vì sự tự cao quá mức…nhưng giờ đây, khi Taeyeon đã lấy lại sự cẩn thận vốn có thì sự uy hiếp đến từ cô gái này lớn hơn bao giờ hết…

Mất con chốt, không hoảng hốt, bình tĩnh,
Bày lại thế trận
Một bộ óc thiên tài và sự cẩn trọng tuyệt đối,
Đẩy con mã về phía đối thủ,
…bước đi thứ 2 nhằm đốn ngã con vua bắt đầu…

END CHAP.

P/S: SICA CÓ DẤU HIỆU YÊU LẠI TỪ ĐẦU VÀ TAEYEON THÌ BẮT ĐẦU TẤN CÔNG ĐỐITHỦ 1 CÁCH NGHIÊM TÚC DỮ DỘI


Được sửa bởi Chip[S]one ngày Sun Aug 19, 2012 6:23 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Kakao_TaeNy
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3643
Coins : 3321
Thanked : 331
Join date : 28/07/2012
Age : 16

Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   Sun Aug 19, 2012 1:32 pm

tem

chap hay cứ phát huy tốt nhá
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2   

Về Đầu Trang Go down
 

[LONGFIC] Xin Đừng Quay Lại... Yulsic (main), Taeny, Yoonhyun |PG||Chap 10.2

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

 Similar topics

-
» quay trộm đầu thu kỹ thuật số AVG
» Không quân Mexico đã cho công bố một cuốn băng video quay cảnh 11 vật thể bay chưa được nhận dạng (UFO)
» Cán bộ của Đài PTTH Long An đặt camera quay lén chị em
» Video quay được “người ngoài hành tinh” trong rừng Amazon
» Giám khảo "muốn chết ngất" khi vừa quay lại biết thí sinh là ai... :v Biểu cảm level max ....

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-