AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Yesterday at 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Bơ lùn Đểu gia
Member
Member

avatar

Post : 105
Coins : 2044
Thanked : 2
Join date : 19/09/2012
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG   Wed Sep 26, 2012 12:19 pm

[size=18]Author: Bơ lùn
Rating: PG
Pairings: YulSic
Note : Fic này đã từng post bên 4rum nên lần này chỉ post lại thôi, những ai kô thích có thể click back...

p/s: Sau một thời gian dài ơi là dài nghỉ viết fic thì có lẽ sau lần post này ta sẽ khởi động mà viết fic trở lại...Mong ngày đó sẽ kô xa và các rds cũng ủng hộ ta....^^!






~~o0o~~


Bật vòi nước
nóng để mặc dòng nước táp thẳng vào mặt, một cảm giác dễ chịu xâm chiếm bỏ qua
những mệt mõi, căng thẳng…Công việc đang cuốn tôi vào một guồng xoáy mà không
cách nào có thể thoát ra được…Cũng phải thôi, làm sao mà tôi có thể thay đổi guồng
quay đã được đặt sẵn cho mình…Cảm thấy mình đứng đủ lâu dưới làn nước nóng, tôi
với tay lấy tấm khăn lông treo trên móc rồi quấn vào người bước ra khỏi nhà tắm…



Tiếng chuông
điện thoại vang lên, đưa mắt nhìn vào màn hình điện thoại tôi ngay lập tức nhấn
vào nút trả lời khi thấy ID của người gọi….



“Appa…”


“….”


“Vâng, con đang chuẩn bị đến đây ạ.”


Thả điện thoại
xuống giường, tôi đến bên tủ quần áo để chọn trang phục cho buổi gặp mặt quan
trọng ngày hôm nay...Quan trọng? Phải, rất quan trọng vì hôm nay gia đình tôi sẽ
gặp gia đình chồng tương lai của mình để bàn về đám cười của tôi và Jaejong
oppa…Một người đàn ông trên cả tuyệt vời, anh ấy yêu tôi và tôi…tôi…cũng
yêu…anh ấy??? Yêu…anh…ấy…



Ngắm mình
trong gương một lần nữa để chắc chắn đã sẵn sàng cho buổi gặp mặt, tôi rời khỏi
nhà và bắt một chiếc taxi đến địa điểm đã hẹn trước…



Ánh đèn
trong nhà hàng sáng choang, tôi tiến đến nơi tất cả mọi người đã có mặt. Cúi
chào bố mẹ của mình và cũng không quên chào cả bố mẹ chồng tương lai, tôi ngồi
vào chiếc ghế trống được đặt một cách cố ý bên cạnh Jaejong oppa.



Suốt cả buổi
tôi toàn ngồi im lặng, lắng nghe và mĩm cười theo…Tôi chỉ trả lời những câu hỏi
dành cho mình…Vậy là 10 ngày nữa, đám cười của tôi và anh ấy sẽ diễn ra…10 ngày
nữa, tôi sẽ khoác lên mình chiếc váy cười trắng tinh khôi, sánh bước cùng người
đàn ông mà hầu hết mọi cô gái đều ao ước muốn có…Có phải tôi là người quá may mắn
không? Hạnh phúc quá đúng không? Nhưng sao tôi vẫn cảm thấy bản thân mình còn
thiếu một điều gì đó…Đúng, một thứ gì đó mà đến ngay cả tôi còn mơ hồ chưa thể
nào định hình được…



“Jessie…” – Tôi thoáng giật mình khi
nghe anh ấy gọi tên mình, quay sang nở một nụ cười gượng gạo…



“Vâng…”


Anh chìa bàn
tay ra trước mặt tôi…Tôi nhìn anh với ánh mắt khó hiểu, anh mĩm cười nhẹ nhàng.
Nụ cười mà tôi đã từng khiến con tim tôi rung động…Đã từng…Vậy còn bây giờ, tôi
có còn rung động vì nó không?



“Em nhảy với anh nhé!”


“Ah…”


Tôi chợt nhận
ra rồi đặt bàn tay của mình nằm gọn trong lòng bàn tay của anh ấy rồi từ tốn đứng
dậy, anh và tôi…Sánh bước bên nhau tiến về phía sàn nhảy giữa nhà hàng trước
ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người trong nhà hàng…Ai ai cũng dễ dàng nhận ra hai
chúng tôi, anh ấy là con trai duy nhất của ông chủ tập đoàn bất động sản lớn nhất
HQ, còn tôi lại là con của Jung Shin – chủ tịch tập đoàn đá quý nỗi tiếng bậc
nhất HQ…Môn đăng hộ đối quá còn gì? Chẳng phải rồng và phượng phải luôn song
hành cùng nhau sao?



Mọi ánh đèn
đều tập trung về phía sàn nhảy…Giai điệu từ chiếc đàn Piano trên sân khấu vang
lên, nhẹ nhàng…Tôi đặt tay lên vai anh một cách thoải mái, anh cũng nhẹ nhàng
vòng tay qua eo tôi như bao lần tôi và anh đã từng nhảy bên nhau…



[♪♪♫Vì cách
em đã thay đổi kế hoạch của tôi….Vì tình trạng bối rối đến hoàn hảo….Vì cách em
thực hiện những ý tưởng của tôi….



Về mọi điều
mà tôi muốn có….Và khiến tôi nhận ra rằng có điều gì đó đã bị bỏ qua…Vì sự kết
thúc của lần khởi đầu đầu tiên…Và vì người bạn hiếm có và bất ngờ xuất hiện…♪♪♫]



Một giọng nữ
trầm vang lên hòa quyện với tiếng đàn piano một cách hoàn hảo đến kỳ lạ…Tôi nhắm
mắt lại để tận hưởng giai điệu nhưng vẫn không quên đung đưa người để không làm
lở nhịp nhảy với Jaejong oppa...



Khẽ mở mắt
khi tôi đã đối diện với sân khấu, tôi muốn biết người có giọng hát trầm ấm và
ngọt ngào đó là ai? Ánh đèn màu chiếu mờ ảo lên người đang ngồi lả lướt từng
ngón tay lên phím đàn. Mái tóc dài được buộc một cách hờ hừng, đôi mắt nhắm lại
như đang lạc vào giai điệu bài hát, đôi môi đầy đặn vẫn từ từ phát ra giọng hát
mê hồn…



[♪♪♫Vì chính
em là điều mà tôi không bao giờ chọn….Nhưng cùng một lúc ấy, tôi không muốn
đánh mất….Và cũng không bao giờ muốn cô đơn một lần nữa….



Em là điều tốt
đẹp nhất mà tôi không hề biết rằng mình lại cần đến thế….Thế nên khi em ở đây,
tôi không hề ý kiền gì…♪♪♫]



Tôi như
không thể rời mắt khỏi bức tượng sống đang ngồi đó…bên cạnh chiếc đàn piano
kia…Một cảm giác tê rần chạy dọc sóng lưng, tác động trực tiếp con tim đang đập
trong lồng ngực nhưng bỗng nhiên lại bị hẫng một nhịp mà tôi không biết lý
do…Hay có thể tôi biết nhưng lại không rõ ràng…???



[♪♪♫Em là điều
tốt đẹp nhất mà tôi không hề biết rằng mình lại cần đến thế….Vậy mà giờ đây, mọi
thứ lại quá rõ ràng, tôi luôn cần em....Sự kết thúc có hậu ngẫu nhiên của tôi♪♪♫]



Bài hát kết
thúc, người đó đứng dậy cúi chào trong sự tán dương của mọi người có mặt trong
nhà hàng dành cho mình…Người đó khuất sau tấm màn được một lát, nhưng tôi chưa
có biểu hiện nào cho biết là mình đã quay trở lại trạng thái ban đầu…Có vẻ như
tâm hồn tôi đã lạc mất đến chốn nào…



“Jessie…” Một lần nữa, tôi lại bị giật
mình khi Jaejong oppa gọi tên tôi. Nhận ra tôi vẫn còn đặt tay trên vai anh ấy
khi mà lúc này giữa sàn nhảy chỉ còn có tôi và anh ấy mà thôi, tôi vội vàng rụt
tay lại, cúi mặt xuống đất để che dấu đi khuôn mặt đã đỏ ửng lên của mình…Mà lý
do thì chỉ có mình tôi biết mà thôi…



Tối đó, tôi
về cùng xe với Jaejong oppa…Im lặng là tất cả những gì đang diễn ra trên xe, vì
biết tính của tôi nên anh ấy cũng không muốn làm phiền tôi mà chỉ tập trung vào
lái xe…Tôi miên man những suy nghĩ của mình, và rồi những suy nghĩ ấy lại trôi
về con người lúc nãy…Chưa bao giờ tôi có ấn tượng đặc biệt sâu sắc với ai ngay
lần đầu gặp mặt, và giờ tôi đã gặp người cho tôi biết cảm giác ấy là thế
nào…Hình ảnh người đó ngồi bên cây đàn piano cứ mãi theo đuổi ý nghĩ của tôi
cho đến khi Jaejong oppa dừng xe trước cửa nhà…



“Chúc em ngủ ngon…” Anh chồm tới hôn
vào trán tôi.



Tôi gật đầu,
ậm ừ trong miệng câu chúc ngủ ngon với anh ấy rồi mở cửa bước vào nhà….



~~o0o~~


Ngày hôm
sau, tôi đi làm nhưng chẳng thể nào tập trung vào công việc…Tôi không hiểu vì
sao hình ảnh người đó cứ mãi trong đầu tôi, khi bắt đầu chấp nhận lời hẹn hò với
Jaejong oppa tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến anh ấy như lúc này…Là ai? Sao cứ
mãi bám lấy những ý nghĩ của tôi…Chán nản xen chút bực bội, tôi thảy tập tài liệu
xuống bàn rồi lấy áo khoác rời khỏi công ty…



Chạy xe trên
đường một cách vô định, đến khi chiếc xe dừng lại thì tôi mới biết mình đang đứng
trước cổng nhà hàng tối qua…Tôi đang làm gì vậy? Thật nực cười, chỉ còn hơn một
tuần nữa là tôi sẽ cùng anh ấy bước vào nhà thờ và cùng nói “I do”…Vậy mà lúc
này, tôi đang làm gì? Tìm kiếm một người chỉ mới gặp tôi qua, mà đến ngay cả
cái tên tôi còn không biết…Nhưng con tim tôi…nó cứ mãi đập một cách điên loạn
khi tôi nghĩ đến người đó, nó thôi thúc tôi tìm kiếm con người đó…Tại sao vậy?



Đôi chân tôi
tự di chuyển vào bên trong nhà hàng, tiến đến quầy lễ tân…



“Chào cô, tôi có thể giúp gì?”


“Tôi muốn gặp quản lý…”


“Vâng, cô vui lòng chờ cho một
chút.”



….


….


“Ah…cô ấy là Kwon Yuri…Là sinh viên âm nhạc vừa tốt nghiệp,
cô ấy hay hát tại các phòng trà. Hôm qua có khách yêu cầu cô ấy hát nên chúng
tôi đã mời cô ấy đến…Tiểu thư Jung cần hỏi gì thêm nữa không?”



“Không, cảm ơn”


Vừa quay
lưng bước ra khỏi phòng làm việc của tay quản lý nhà hàng, tôi như chợt nhớ
thêm một điều gì đó rồi cất tiếng hỏi…



“À…ông có biết phòng trà mà cô ấy
hay hát không?”



“À, vâng. Đó là Bar Sone.”


Tôi gật gù,
cảm ơn ông ấy một lần nữa rồi bước ra khỏi phòng làm việc…Trên xe, tôi lẫm bẫm
lại những thông tin mà người quản lý nhà hàng vừa cung cấp cho tôi… “Kwon
Yuri…Bar Sone…”



Tối hôm đó,
tôi đến Bar Sone. Chọn cho mình một chiếc bàn khá khuất và gọi cho mình một ly
cooktail yêu thích, bắt đầu nhâm nhi và chờ…



Khoảng 15’
trôi qua, quán đã bắt đầu đông khách hơn…Tôi vẫy tay để gọi người phục vụ…



“Có chuyện gì vậy ạ?”


“Ừm…cho tôi hỏi tối nay cô Yuri có
hát ở đây chứ?”



“Vâng, có chứ ạ.Hầu như mọi người đến
quán chúng tôi đều vì muốn nghe cô ấy hát mà. Cô yên tâm, Yuri chưa bao giờ bỏ
buổi biểu diễn của mình.”



Cô nhân viên
nói nhanh rồi cúi đầu xin phép để tiếp tục làm việc của mình, tôi thở phào một
cách nhẹ nhõm khi nghe rằng cô ấy sẽ đến, tôi không muốn công sức ngồi chờ của
mình thành công cốc…Bỗng điện thoại tôi rung lên, tin nhắn từ Jaejong oppa…



“Em đang làm gì vậy? anh nhớ em quá. Lúc nãy anh có đến công
ty tìm em nhưng thư ký Hwang nói là em đã về từ rất sớm. Có chuyện gì vậy? Em
khó chịu ở đâu à?”



Tôi không trả
lời tin nhắn mà cho điện thoại vào túi xách….Tiếng thử mic trên sân khấu thu
hút tôi, là hình dáng đó…Hình dáng mà suốt cả ngày hôm nay cứ quấn lấy ý nghĩ của
tôi không buông…



Vẫn với cây
đàn piano, vẫn với giọng hát trầm ấm ấy nhưng sao tôi vẫn bị cuốn hút vào giai
điệu mà người ấy vừa tạo ra…Không phải chỉ riêng mình tôi mà hầu hết mọi người
đều có cùng chung cảm xúc đó khi nghe cô ấy hát…



Sau khi buổi
biểu diễn kết thúc, một vài người mang hoa và có cả những con gấu bông nữa lên
tặng cho Yuri, tôi đứng dậy tính tiền rồi đi ra ngoài cửa bar…



….


….


“Kwon Yuri…”


Nghe có tiếng
kêu mình, cô ấy quay về nơi phát ra âm thanh…Cô hơi nhíu mày, vì người đứng trước
mặt cô nếu không lầm thì cô chưa gặp bao giờ…



“Cô là…Tôi quen cô sao?”


“Không, tôi chỉ là một người yêu giọng
hát của cô và…” Jessica bỏ lửng câu nói.



“Thật vinh hạnh quá.” Yuri nhún vai.


Đây là lần đầu
tiên Jessica nói chuyện trực tiếp với Yuri, có một cái gì đó rất thu hút khiến
Jessica không thể nào rời mắt khỏi gương mặt hơi có phần bất cần kia…



“Nếu không có gì thì tôi xin phép…”
Mặc dù đã quen với việc bị người khác nhìn như muốn thủng cả khuôn mặt, nhưng
Yuri vẫn cảm thấy hơi nhột vì Jessica cứ mãi nhìn cô.



“Oh…” Đến giờ thì Jessica mới thật sự
bừng tỉnh, cô không ngờ cũng có ngày mình phải ngẫn ngơ vì một người thế này.



Yuri quay
đi, môi cô khẽ nhếch lên thật nhẹ. Cô thật sự không hiểu vì sao mọi người lại gọi
cô là player trong khi những người ấy tự nguyện theo cô khi mà cô chưa làm gì cả?
Cô có làm gì sai chứ, cô chỉ kiếm tiền từ tài năng của mình và có lẽ ông trời
cũng quá ưu ái cô khi cho cô một gương mặt của một nữ thần mà thôi…Nhưng khổ một
nỗi, trái tim cô hơi bao la một chút…Cô thấm nhuần câu “bỏ thì thương, vương
thì tội”, cô không muốn ai buồn nên hầu hết tình cảm của ai cô cũng đáp lại…một
chút…Và có thể vì vậy mà người ta hiểu lầm, để rồi khi thấy cô cùng người khác
thì lại lồng lộng lên cứ như rằng cô có lỗi vậy? Nực cười…



Nhưng khi vừa
định đi, thì người con gái phía sau đã lên tiếng trước…



“Tôi muốn nghe cô hát…”


“Chẳng phải cô cũng vừa mới nghe
sao? với lại đã quá giờ làm việc, tôi cũng cần nghỉ ngơi mà.”



Yuri vừa nói
vừa tiến về chiếc moto của mình, Jessica cũng không vừa khi vẫn tiếp tục đi
theo sau Yuri…



“Tôi sẽ trả gấp đôi….À không gấp
ba...”



Jessica cố gắng
ra giá, không ai mà chê tiền cả. Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được
bằng rất…rất nhiều tiền.



Nhưng đáp lại
cô vẫn là cái lắc đầu của Yuri, đôi với Yuri việc đi hát ở phòng trà không phải
là vì tiền mà hát là niềm đam mê của cô…Cô thật sự không muốn đánh đồng đam mê
của mình với tiền bạc, như vậy chẳng phải là hạ thấp bản thân cô sao?



Yuri leo lên
xe, tra chìa khóa vào ổ vừa định nổ máy thì Jessica chạy tới, đứng trước đầu
xe…Cô lôi ra trong túi xách một tờ séc còn chưa điền số, đặt lên đầu xe…



“Bao nhiêu tùy ý cô, chỉ cần cô hát
cho tôi nghe.”



Nhìn thẳng
vào ánh mắt của người con gái đang đứng chặn trước đầu xe mình, ánh mắt đó đang
toát lên vẻ kiên quyết vô cùng…



“Chỉ một bài…”


Hơi bất ngờ
nhưng Jessica cũng nhanh chóng gật đầu đồng ý, cô thật sự không biết vì sao lại
muốn nghe Yuri hát đến như vậy? Vì muốn nghe hát hay vì lý do gì khác…



“Nhưng hát ở đâu đây? Chẳng lẽ tôi đứng
đây hát chay cho cô nghe à?”



“Ơh…” Giờ thì Jessica mới nhớ ra rằng
cả hai hiện giờ đang đứng ở bãi đổ xe.



Nhìn thấy vẻ
lúng túng của Jessica, bất ngờ Yuri bật cười nhưng rồi cô cũng nhanh chóng lấy
lại vẻ lạnh lùng thường trực trên khuôn mặt mình…



“Vậy đến nhà tôi đi….”


“Hả???” Jessica đớ người vì đề nghị
của Yuri…



“Ở nhà tôi có piano, cô không thể
nghe tôi hát nếu không có piano. Lên xe đi.” Yuri ra hiệu cho Jessica ngồi lên
phía sau xe mình.



“Nhưng…”


Jessica chợt
nghĩ đến xe của mình nhưng rồi cô cũng đón lấy chiếc mũ bảo hiểm từ tay Yuri đội
lên đầu rồi ngồi vào phía sau Yuri.



….


….


Chiếc xe dừng
lại ở một ngôi nhà nhỏ, Yuri mở cổng rồi dắt xe vào khoảng sân nhỏ trước nhà.
Tôi tháo mũ bảo hiểm đưa cho cô ấy, theo vào bên trong nhà. Ngôi nhà không rộng,
nhưng lại ngăn nắp. Thứ đập vào mắt tôi đầu tiên đó chính là cây đàn piano được
đặt giữa nhà, cách bày trí trong nhà cũng không theo một trật tự nhất định
nhưng lại phù hợp theo một cách rất riêng…



Yuri đưa tôi
một ly nước lọc khi tôi đã ngồi yên vào chiếc ghế sofa trong phòng khách, cô ấy
không ngồi vào ghế mà chỉ ngồi vào phần tì khủy tay.



“Vậy giờ cô muốn tôi hát bài gì?”


“Tôi không biết…” Tôi trả lời mà
không cần suy nghĩ. Mà đúng là tôi không biết thật, từ trước đến nay tôi có
quan tâm gì đến âm nhạc đâu chứ?



“Hừm…tôi mạn phép hỏi cô một câu được
không?”



Jessica gật
đầu trong khi đưa mắt nhìn khắp ngôi nhà…



“Cô nói yêu giọng hát của tôi…Vậy được
bao lâu rồi?” Yuri hỏi mắt nhìn thẳng vào tôi, khiến tôi ngập ngừng.



“Tối hôm qua…” Tôi lí nhí trong miệng…


Trái ngược với
suy nghĩ rằng Yuri sẽ nhìn tôi với ánh mắt khác người hoặc cũng có thể là tống
cổ tôi ra khỏi nhà cô ấy….Nhưng cô ấy lại bật cười một, tôi nhìn cô ấy một cách
khó hiểu…Cười xong, bất ngờ cô ấy nắm lấy tay kéo tôi lại ngồi xuống chiếc ghế
ngay cây đàn piano, rồi cô ấy ngồi vào phần ghế trống còn lại…



“Cô là người yêu cầu tôi hát kỳ lạ
nhất mà tôi từng gặp…Nghe nhé!”



Yuri bắt đầu
lướt nhẹ ngón tay trên từng phím đàn…



[♪♪♫ Đáng tiếc
là hôm nay chỉ đến đây…Đừng đặt niềm tin vào tôi quá nhiều vào lúc này….Như việc
vứt bỏ tình yêu chóng vánh…Con tim tôi không muốn thay lòng…Từ từ thôi em nhé!
Please my lady…



Có lẽ tôi
yêu em mất rồi….Tôi thật lòng muốn hiểu em…So want you…



Đến với em từng
bước rồi lại từng bước….Tìm hiểu em từng chút và từng chút….Thật ra con tim tôi
vồn vã…Nhưng chầm chậm từng bước một đẩy tôi ra và níu tôi lại….♪♪♫]



Bài hát chưa
kết thúc nhưng Yuri đã dừng nó lại, tôi bất ngờ vì lúc này tay tôi đang chạm
vào má cô ấy…Tôi thật sự không biết bản thân mình dũng khí ở đâu để khiến tôi
có thể liều lĩnh làm điều đó…Giật mình tôi rụt tay lại nhưng Yuri đã giữ nó lại
trên gò má cô ấy…



~~~o0o~~~


Jessica ngồi
sau Yuri, cô vòng tay quanh eo và tựa vào tấm lưng ấm áp của người ngồi trước…Lúc
đi ngang qua một cây cầu, bất chợt Yuri dừng xe lại làm Jessica hơi khó hiểu
nhưng cô cũng nhanh chóng tháo bỏ mũ bảo hiểm và lại đứng bên cạnh Yuri…



“Sao lại đứng đây?”


“Bé cưng của tôi cần nghỉ ngơi.”
Yuri vừa nói vừa hất mặt về chiếc xe moto yêu thích của cô. Dù sao cả hai cũng
đã chạy xe được hơn 2 tiếng rồi…



“Oh…”


Cảm giác
trên cầu thật sự thật sự rất thoải mái, để mặc cho những cơn gió thổi phù vào mặt…Mát
rượi…Jessica ngã người ra thành cầu ngước mặt lên trời…



Yuri quay
sang nhìn người bên cạnh, người mà cô chỉ mới gặp được có vài tiếng đồng hồ và
người giờ đang cùng cô bỏ trốn…bỏ trốn trong 7 ngày…Thật điên rồ….Yuri cũng đã
từng làm những điều điên rồ nhưng có lẽ kế hoạch bỏ trốn cùng người con gái lạ
này là điên rồ nhất trong những điều điên rồ mà cô đã làm…Và lại chạy xe moto đến
Jeju nữa chứ? Đúng thật là từ điên rồ đến rất điên rồ…Cô cũng không hiểu vì sao
lúc ấy mình lại chấp nhận đề nghị của Jessica mặc dù lúc này đây cô đang thầm
nghĩ nó “điên rồ” không dưới 3 lần kia. Tự nhiên lúc ấy, cô cảm thấy Jessica thật
yếu đuối và mong manh. Không giống vẻ lạnh lùng và kiên quyết như lần đầu cô ấy
đặt tờ séc lên đầu xe của cô…Nhưng dù sao cũng thú vị mà…Cô khẽ mĩm cười rồi
lên tiếng khi thấy Jessica có vẻ đã đếm gần hết những ngôi sao trên bầu trời
kia…



“Cô đã đếm hết chúng chưa?”


“Cũng gần rồi”


“Sica…Sao cô lại muốn bỏ trốn?”


Jessica
không nhìn lên trời nữa mà chuyển ánh nhìn về phía Yuri, cô nhìn Yuri một lát rồi
đưa mắt nhìn vể khoảng không phía trước…Khẽ buông một tiếng thở dài….



“Chỉ là muốn làm một điều gì đó đáng
nhớ trước khi theo chàng về dinh thôi.”



“Vậy sao người đó lại là tôi?” Yuri
hỏi nhưng mắt vẫn không rời khỏi Jessica, một thói quen mà Yuri không thể bỏ và
cũng không muốn bỏ đó là luôn nhìn vào người đối diện, cô muốn xem biểu hiện của
người mà cô đang đối thoại…



Bất ngờ vì
câu hỏi của Yuri, Jessica quay sang nhìn về phía người đang đứng bên cạnh
mình…Hai ánh mắt bắt gặp nhau…



“Vì chỉ mình cô mới cho tôi suy nghĩ
bỏ trốn…” Jessica trả lời và khúc khích cười.



“Yah…ý của cô là tôi làm cô xấu đi
đó hả?” Yuri nắm lấy tay của Jessica đùa “Được rồi, vậy thì tôi trả cô với chồng
tương lai của cô. Đi nào…”



Jessica giữ
tay vào thành cầu và hào hứng theo trò đùa của Yuri “Không đâu, tôi chưa muốn về…Tôi
muốn bỏ trốn mà”



Và rồi cả
hai cùng bật cười thật lớn vì trò đùa của mình vừa rồi…Đây là lần đầu tiên cả
hai cười với nhau thoải mái như thế này, dù sao như vậy cũng tốt vì cả hai sẽ ở
cùng nhau 1 tuần cơ mà…Khi dừng cười Yuri mới sựt nhớ mình vẫn còn nắm tay
Jessica nên cô đã vội thả tay cô ấy ra…



“Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh………………………”


Yuri bất ngờ
quay ra ngoài cầu hét to lên, làm Jessica đứng bên cạnh giật mình quay sang để
xem cô ấy có bị làm sao không…Nhưng lại chỉ thấy Yuri đang mĩm cười nhìn mình….



“Cô làm thử đi, đây là cách xả
stress hiệu quả lắm đó…”



“Thật không?” Mặc dù còn nghi ngờ
nhưng Jessica cũng lấy hơi chuẩn bị “Ahhhhh…”



“Yah…Cô hét nhỏ quá, phải tăng
volume lên…”



“Ahhhhhhhhhhhhhhhhh…..”


“Đúng rồi, to nữa nào.” Yuri nói lớn
để Jessica nghe trong tiếng hét của mình…



“AHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH……..”


Giờ thì Yuri
đã biết mình sai lầm khi yêu cầu Jessica hét to lên, quả thật cô cảm thấy tai
mình như ù đi mặc dù cô đã cố gắng bịt tai lại….Tay vẫn còn bịt tai kín mít, mắt
nhíu lại nhìn Jessica…



“Cô…quả thật không đùa được.”


Jessica biết
mình vừa sử dụng độc chiêu tiếng hét cá heo của mình nên chỉ chun mũi và lè lưỡi
ra tỏ vẻ hơi hối lỗi, mà cô cũng nào có lỗi chỉ lại Yuri nói cô hét mà…



Bất giác
Yuri lấy tay véo nhẹ lên chóp mũi đang chun lại đáng yêu đó, rồi cô leo lên
xe…Jessica thì vẫn còn đứng hình vì hành động vừa rồi của Yuri…



“Sica…Cô làm gì mà đứng đó? Chúng ta
phải đi mới kịp đến Jeju để ngắm bình minh nữa.”



Lúc này, tâm
trí của Jessica mới quay về thực tại, cô lon ton chạy lại phía Yuri và lấy mũ bảo
hiểm đội lên đầu mình….Và cả hai tiếp tục chuyến đi tới Jeju…



….


….


Nhưng quả thật
người tính không bằng trời tính, khi cả hai vừa đến địa phận Jeju thì trời bất
chợt đổ mưa. Yuri nhanh chóng tìm một nơi nào đó để có thể tấp xe vào nhưng
không may cho cô vì vẫn còn ở ngoại ô nên nhà cửa khá thưa…



“Sica, cô không sợ lạnh chứ? Ở đây
không có nhà để trú tạm với lại giờ cũng trể rồi, tôi định chạy vào trong trung
tâm rồi thuê nhà trọ luôn”



“Ừm, không sao…Ướt một tí cũng thú vị
mà” Jessica lại khúc khích cười phía sau lưng Yuri.



“Tôi không ngờ cô cũng quậy ghê.”
Yuri lắc đầu rồi bắt đầu tăng tốc để chiếc xe lướt ra màn mưa và chạy thẳng vào
trung tâm.



Chạy thêm chừng
20’ nữa thì cả hai cũng đã vào tới trung tâm Jeju, Yuri đảo xe một vòng để tìm
nơi thuê nhà tốt nhất cho cả hai…



“Ông chủ, cho hai phòng đơn…” Yuri đến
quầy tiếp tân để đặt phòng, cô muốn nhanh chóng lên phòng vì lúc này cả hai đều
đã ướt sũng…



“Xin lỗi thưa cô, chúng tôi đã hết
phòng đơn mất rồi, chỉ còn phòng đôi thôi”



“Oh, vậy thì cho một phòng đôi.”


“Cô ở mấy ngày?” Ông chủ nhà trọ vừa
hỏi nhưng mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy tính, tay nhấn lạch cạch vào bàn
phím.



“Ừm, 7 ngày….” Yuri chưa kịp nói hết
câu thì Jesscia đã chặn lại…



“Chỉ tối nay.”


Yuri nhìn
Jessica với ánh mắt khó hiểu, “Vậy những ngày còn lại chúng ta ở đâu?” nhưng
Jessica chỉ cười trừ. Cuối cùng Yuri cũng phải đành chấp nhận theo ý của
Jessica.



“Vâng, phòng đôi và chỉ tối nay…”
Yuri lẩm bẩm.



“Chìa khóa phòng của hai cô đây,
phòng 184.”



“Cảm ơn…” Yuri cầm chìa khóa lên thẳng
trên phòng mà không thèm đợi Jessica….



Vừa lên
phòng, Yuri đã nhanh chóng cởi bỏ chiếc áo khoác đã sũng nước của mình. Cô quay
sang nói với Jessica…



“Cô đói không?”


“Có…”


“Vậy cô tắm trước đi, tôi xuống hỏi
ông chủ có gì ăn vào lúc này không?”



…..


…..


Một lát sau,
Yuri quay trở lên với hai hủ mì ly trong tay…Cô vừa đẩy cửa bước vào thì đã muốn
chạy ra lại ngoài cửa để xem có vào nhầm phòng không? Lúc này Jessica đang ngồi
trên giường và sấy khô tóc, nhưng vấn đề chính là Jessica chỉ quấn độc cái khăn
bông tắm quanh người mà thôi. Cũng may là Yuri có sức chịu đựng lớn nếu không
cô đã phun hết máu mũi ra từ nãy rồi.



“Sao cô không mặc đồ vào, lạnh đó?”
Yuri nói nhưng mắt không dám nhìn vào Jessica, cô chỉ lúi cúi đặt hai ly mì xuống
bàn rồi đi nấu nước sôi.



“Nhưng đồ tôi ướt hết rồi, với lại
tôi cũng có mang theo đồ đâu.”



Yuri đớ người,
đúng thật là cô quên mất vì đi vội nên cả hai không ai mang theo quần áo. Cô thở
dài một hơi rồi đi vào nhà tắm…Và khi cô bước ra thì tình trạng cũng như
Jessica mà thôi…



“Sica, lại ăn mì này.”


Jessica chạy
đến ngồi vào chiếc bàn nhỏ được đặt giữa phòng, Yuri đẩy một ly mì đến trước mặt
Jessica rồi cô cũng cắm cúi ăn vì cô không muốn nhìn Jessica lúc này…



Sau khi giải
quyết xong hai ly mì, cả hai leo lên giường để nghỉ ngơi. Dù sao cũng đã quá mệt
cho chuyến đi dài rồi….



Bóng đêm bao
trùm…tiếng kim đồng hồ khẽ nhích qua “tik tok…tik tok”…Và trên hai chiếc giường
có hai người khó ngủ, cả hai cùng cố gắng xoay người thật nhẹ nhàng…Bất ngờ
Jessica lên tiếng…



“Yuri, ngủ chưa?”


“Chưa.”


“Tôi ngủ không được….”


“Nhắm mắt lại một lúc rồi….” Yuri
chưa nói hết câu thì Jessica lại chen ngang.



“Và tôi lạnh.”


Im lặng…tiếng
đồng hồ “tik tok…tiktok”…tiếng thở dài…và trong bóng tối có một người ôm gối của
mình qua giường bên cạnh.



“Tôi ngủ chung với cô được không
Yuri?”



Yuri ngước mắt
lên nhìn Jessica mặc dù cô không thấy được khuôn mặt của người đó…Lại thêm một
tiếng thở dài nữa….Yuri nhích người vào trong để chừa một khoảng vừa đủ cho
Jessica nằm…Nhịp thở không còn đều và tim bỗng hẫng đi một nhịp…



…..


…..
TBC
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Bơ lùn Đểu gia
Member
Member

avatar

Post : 105
Coins : 2044
Thanked : 2
Join date : 19/09/2012
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG   Wed Sep 26, 2012 1:02 pm



Sáng hôm
sau, Yuri thức dậy với một cảm giác nặng nề ở cánh tay trái mình…Vừa quay sang
cô đã thấy một quả đầu vàng nâu nằm đè lên cánh tay…Nhẹ nhàng đặt đầu Jessica nằm
ngay ngắn trên gối, nhưng một vấn đề “nho nhỏ” nữa là tay Jessica đang vòng qua
eo cô…Khẽ lắc đầu vì cô gái quá ư là tự nhiên này…Chẳng lẽ với ai cô ấy cũng tự
nhiên như thế hết sao? Nghĩ đến đó một cảm giác khó chịu xen lấn Yuri…



Mặc lại quần
áo ngày hôm qua, Yuri tiến lại giường đánh thức Jessica để sáng nay phải trả
phòng…



“Sica…Sica…” Yuri ghé sát đến tai
Jessica vì nghĩ như thế sẽ dễ đánh thức hơn…Nhưng khi cô vừa định ghé sát đến
thì cũng là lúc Jessica quay sang…Sự cố bất ngờ be bé là giờ môi cả hai đang
dính vào nhau…Mắt Yuri mở to vì sự đụng chạm bất ngờ vào buổi sáng, còn Jessica
không biết cô mơ thấy gì mà cô đang liếm nhẹ môi của Yuri như thể đang liếm một
cây kem vani ngọt ngào…



Sực tỉnh…Yuri
đứng thẳng dậy để tách ra khỏi nụ hôn bất đắt dĩ vào buổi sáng….Cô đưa tay lên
chạm vào môi mình…Một cảm giác tê rần chạy dọc lưng, cô khẽ rùng mình rồi lùi
xa cái giường vài bước…



Cô nhìn
quanh phòng để tìm gì đó, cô chú ý đến vật đang nằm trên bàn kia…Đến lấy quyển
menu rồi cuộn tròn nó thành một cái loa giấy, cô tiếp tục gọi Jessica…Cô đưa
loa giấy lên miệng ghé sát vào tai Jessica…Hít một hơi…phù…



“Sica…dậy mau, dậy mau…”


Lần này thì
có tác dụng thật, Jessica nhíu mày rồi nhìn về phía con người ngăm ngăm đang cần
cái vật gì đó kì lạ và ngồi đó mĩm cười đắc thắng nữa…



Thấy có hiệu
quả, Yuri định tấn công thêm để cho Jessica tỉnh hẳn…Vừa đưa loa giấy đến tai
Jessica, Yuri chưa kịp loa lên thì…[bụp..] Jessica đã dùng tay đẩy mạnh cái loa
giấy vào miệng Yuri làm cô la lên oai oái…



“Oái…đau quá…” Yuri bịt miệng nhảy
tưng tưng vì cú phản đòn của Jessica…



“Haha…” Jessica vẫn nằm trên giường
mà cười sặc sụa, cô xuống giường và tiến lại xem tội lỗi mà mình gây ra. “Đưa
tôi xem nào”



Yuri từ từ
thả tay ra khỏi miệng mình nhưng đôi môi cô nhanh chóng bị một bàn tay khác đặt
lên….Jessica xem vết đỏ ửng trên miệng Yuri mà không để ý rằng nạn nhân đang đứng
chết trân vì sự đụng chạm hết sức tự nhiên của cô…



“Không sao đâu, ai bỉu cô phá giấc
ngủ của tôi” Jessica mĩm cười nhìn Yuri thì một lần nữa ánh mắt cả hai lại gặp
nhau, nhớ ra tay mình vẫn còn trên môi Yuri nên Jessica bối rối thả tay xuống…
“Chúng ta phải trả phòng rồi, nhanh thôi” Cô quay đi để che đi khuôn mặt đã đỏ ửng
của mình…



….


….


“Giờ chúng ta đi đâu đây?” Yuri ngồi
trên chiếc moto, tay cầm mũ bảo hiểm đưa cho Jessica…



“Đến một nơi…” Jessica mĩm cười một
cách khó hiểu.



Yuri lắc đầu,
cô thật sự không hiểu người con gái này đang nghĩ cái gì trong đầu. Từ trước đến
nay, trong tất cả cuộc chơi Yuri luôn là người chủ động vậy mà giờ cô chỉ biết
thụ động trước mọi tình huống mà Jessica đưa cô vào…



Theo chỉ dẫn
của Jessica thì lúc này cả hai đang dừng xe trước một ngôi nhà hướng ra biển…Yuri
quay sang nhìn Jessica thì thấy môi cô ấy đang cong lên thành một nụ cười…



“Đây là…”


“Vào thôi.” Và Yuri chỉ biết đi theo
mà thôi.



Trong nhà, mọi
vật dụng đều được phủ một tấm vải trắng…Jessica lần lượt lấy những tấm vải ấy
xuống, thấy vậy Yuri cũng giúp Jessica…Mọi vật dụng trong nhà đều được bày trí
rất đẹp và ngăn nắp. Nhận thấy vẻ mặt bất ngờ của Yuri, Jessica lên tiếng…



“Đây là nơi mà đến hè gia đình tôi đều
đến đây, nhưng từ khi mẹ tôi mất thì không còn đến nữa…” Giọng Jessica nhỏ dần,
một giọt nước mắt chợt trào ra khỏi khóe mắt nhưng Jessica nhanh chóng lâu vội
nó đi. Yuri chỉ biết đứng đó nhìn, cô nói nhỏ…



“Tôi rất tiếc….”


“Không sao, dù gì giờ tôi cũng đã có
một người mẹ kế tốt bụng.” Jessica quay sang mĩm cười với Yuri.



Bất giác
Yuri cũng mĩm cười “Vừa mới khóc đó lại cười ngay…thật kỳ lạ. Cô là ai vậy
Jessica? Sao cô lại có thể khiến tôi vừa muốn ôm vào lòng để an ủi, lại vừa khiến
tôi bật cười ngay sau đó. Nhất định tôi phải tìm hiểu cô.”



Tiếng
Jessica kéo Yuri ra khỏi suy nghĩ của mình…



“Yuri…Cho tôi mượn điện thoại của
cô.”



“Nè…???” Dù không hiểu Jessica làm
gì nhưng Yuri vẫn đưa nó cho cô ấy.



“Chúng ta đang bỏ trốn, và tất nhiên
cái này không có tác dụng rồi.” Nói rồi Jessica tắt nguồn cả hai cái điện thoại
rồi kéo một hộp thoại bỏ chúng vào.



“Ah…” Yuri gật đầu một cách hiểu ý.


“Còn đứng đó gật đầu gì nữa”


“Hửm…???”


“Chúng ta phải đi mua ít đồ và vật dụng cần thiết trong vài
ngày”



….


….


Sau khi đi
siêu thị xong, cả hai quyết định đi dạo lòng vòng Jeju…Jessica cứ ríu rít như một
đứa trẻ, cô đòi ăn hết thứ này đến thứ khác…



“Yah…Cô bao nhiêu tuổi rồi mà cứ như
con nít vậy hả?”



“24 tuổi…” Jessica thản nhiên trả lời
làm Yuri chỉ biết lắc đầu ngán ngẫm…



Khi cả hai
trở về nhà thì trời cũng bắt đầu nhá nhem tối, Jessica thả đồ ngồi phịch vào
chiếc ghế sofa trong phòng khách…Yuri lại sắp đồ ăn vào tủ lạnh….Chợt nhớ ra cả
hai chưa có gì vào bụng cả ngày hôm nay nên Yuri quyết định nấu chút gì đó cho
tối nay…



Dọn mọi thứ
ra bàn ăn, Yuri đi lại phòng khách để gọi Jessica đến ăn…Nhưng cô gái đó đã ngủ
từ bao giờ, khẽ mĩm cười “Cả ngày chạy nhảy nên giờ mệt đây mà.”…Yuri nhẹ nhàng
gọi Jessica dậy…nhưng Jessica vẫn nằm đó ngủ say. Đến giờ Yuri mới có thể nhìn
kỹ Jessica hơn, hàng lông mi cong vút, chiếc mũi cao thon gọn, đôi môi nhỏ nhắn
căng mọng…Bất giác Yuri đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt ấy, rồi lại mĩm cười. Không
thể phủ nhận, lần đầu mới gặp Jessica cô đã cảm thấy một chút xao xuyến trước vẻ
đẹp đó, nhưng cô chắc chắn rằng Jessica không phải là mẫu người của cô…Đúng cô
chỉ xao xuyến trước vẻ đẹp của cô ấy còn chuyện sẽ yêu nó thì cô chưa bao giờ
nghĩ đến cho tới bây giờ, mặc dù đã hôn đã ngủ chung nhưng cô biết cô sẽ không
bao giờ có thể yêu người con gái này…Không bao giờ…



“Cô định ngồi đó nhìn tôi đến bao giờ”
Jessica dụi dụi mắt, nói giọng ngáy ngủ.



“Hừm, đến khi nào cô chịu tỉnh dậy
thì thôi, lại ăn tối nào. Tôi đói quá rồi.” Yuri nhăn nhăn làm bộ với Jessica.



Cả hai hầu
như đều im lặng tập trung vào phần ăn của mình, không thể phủ nhận rằng cả hai
chỉ vừa quen biết nhau hơn 48h đồng hồ mà thôi, và cảm giác ngượng ngùng là
không thể tránh khỏi….Lâu lâu cả hai lại nói một vài câu rồi lại im lặng…Cho đến
khi…



“Yuri này, cô đi thế này không sợ bạn
gái lo sao?” Jessica ngước lên hỏi.



“Hai chúng tôi đã quá quen với việc
người kia không về nhà rồi. Không xen vào chuyện đời tư của nhau là giao ước ngầm
của tôi và cô ấy.” Yuri vừa nói rồi đưa một ngón tay về phía Jessica “Cô xem
kìa, ăn mà dính thức ăn trên mép đấy.”



“Sica…Sica, cô làm gì mà ngồi bất động
vậy?” Yuri huơ huơ tay trước mặt Jessica, vì cô đâu biết chính hành động vừa rồi
khiến cô ấy rơi vào trạng thái vô định.



“Ơh…không sao”


Jessica cúi
mặt xuống để tránh đi ánh mắt đó của Yuri, cô cũng không biết cảm giác lạ nào
đó cứ len lõi mỗi khi cô nhìn vào đôi mắt ấy…Đôi mắt đen láy như muốn cuốn người
đối diện vào mà không có cách nào thoát ra được. Chính cô cũng đang rung động
vì nó, nhưng cái cách nó khiến cô rung động lại hoàn toàn khác khi cô bên cạnh
Jaejong, việc chấp nhận hẹn hò với Jaejong như một hệ quả tất yếu khi anh là
người theo đuổi cô trong một thời gian dài, anh quan tâm chăm sóc cô bằng tình
cảm chân thành, cô rung động vì sự chân thành đó…Hay là sự thương hại…Cô không
biết nữa…Nhưng cô biết cảm giác bên Yuri rất khác so với bên cạnh Jaejong…Bên
Yuri, cô phá vỡ vỏ bọc và mọi sự sắp đặt hữu ý. Cô có thể làm những gì mà cô muốn
mà không e ngại hậu quả gây ra là gì? Cảm giác tự do này đã từ lâu rồi cô mới
có thể cảm nhận được…Bên Yuri, cô xao xuyến rung động vì cảm giác khó tả mà cô
chưa có câu trả lời…Yêu????…Một ý nghĩ xoẹt ngang qua đầu cô, nhưng cô vội lắc
đầu chối bỏ vì cô không tin vào tình yêu sét đánh hay tình yêu từ cái nhìn đầu
tiên, chỉ là Yuri mang đến cho cô một điều khác lạ và cô muốn tìm hiểu….Đúng…Cô
không yêu Yuri…



Cứ thế ngày
đầu tiên ở đảo Jeju đã qua….



….


….


Thấm thoát,
Yuri và Jessica ở Jeju đã được 3 ngày…Mọi thứ vẫn diễn ra theo cái cách mà
Jessica muốn theo ý mình…



Lúc này, cả
hai đang đi dạo cùng nhau dưới bờ biển…Bàn chân trần chạm vào cát trắng, một cảm
giác mát lạnh xâm chiếm, thật dễ chịu…Khi đã mõi, Jessica ngồi xuống nền cát,
Yuri cũng ngồi bên cạnh.



Trước mặt
hai người lúc này là màu biển đen ngòm, Yuri ngả người nằm xuống nhìn lên bầu
trời…Yuri lên tiếng hỏi…



“Sica…Cô yêu anh ấy chứ?”


“Yêu…hay không yêu??? Tôi không biết
nữa, việc đến với anh ấy cũng như một việc đã được sắp đặt…”



“Vậy sao trước đó cô không thử thoát
ra khỏi nó, để bây giờ cô lại vội vàng muốn tìm cảm giác tự do. Chẳng phải đã
quá muộn sao?”



“Tôi chưa từng nghĩ đến việc đó…Cho
đến khi tôi gặp cô. Muộn nhưng chưa phải đã hết cơ hội.” Jessica cũng nằm xuống
bên cạnh Yuri.



Cả hai không
nói gì nữa, vì họ biết nói gì vào lúc này cũng là vô ích…Bàn tay lần mò dưới
cát rồi bất chợt chạm phải một bàn tay khác…Cứ nghĩ bàn tay kia sẽ rút lại
nhưng không, bàn tay ấy đã nắm lấy bàn tay ngịch ngợm kia…Đan những ngón tay
vào nhau…Vừa khít…một cách hoàn hảo…



….


….


Ngày thứ năm…


Hôm nay, trời
tự dưng lại mưa…Yuri và Jessica ủ rủ ngồi trong nhà nhìn ra ngoài trời mưa trắng
xóa…Chợt một ý nghĩ lóe lên, Yuri mĩm cười nhìn sang Jessica…



“Buồn quá haz…”


“Ừm…”


“Tắm mưa không?”


Jessica quay
sang nhìn Yuri, môi cô cong lên nhướm nhướm đôi lông mày tỏ vẻ hí hửng…



“Sao lại không?”


Thế là cả
hai chạy ào ra khỏi nhà…la hét…nhảy tưng tưng như hai đứa trẻ…Và hậu quả cho một
phút bốc đồng đó là…



“Ắt…xì…” Jessica khịt khịt mũi, cô
đang ngồi thu lu trong chiếc chăn ấm “Ắt…xì” chiếc mũi của cô giờ đã đỏ ửng lên
rồi…



Tiếng gõ cửa
vang lên, Yuri đẩy cửa thò đầu vào…



“Tôi vào haz”


“Ừm…Hơ…hơ…Ắt..xì”


“Yếu mà đòi tắm mưa…hì, tôi có làm
trà gừng giải cảm cho cô nè.”



“Ắt..xì…tại cô rủ rê tôi chứ…hơ..hơ…ắt
xì..bộ”



“Thôi biết rồi, uống đi rồi ngủ một
giấc là khỏe ngay á mà.”



Jessica nhấp
từng ngụm nhỏ, vị cay cay nồng nồng của gừng trôi tuột vào cuốn họng…thật dễ chịu.
Cô đặt nhẹ ly trà gừng lên bàn rồi chui vào chăn…Yuri vuốt nhẹ mái tóc qua một
bên để những cọng tóc không đâm vào mắt Jessica…Có vẻ như những cử chỉ quan tâm
đã không còn gây cho hai người cảm giác ngượng ngùng nữa mà đó như một thói
quen của cả hai…



“Chúc cô ngủ ngon…” Yuri mĩm cười nhẹ
trước khi ra khỏi phòng…Bất ngờ, một tia chớp ngoài trời lóe lên kèm theo mà một
tiếng sét chói tai…



“Ah….” Jessica la lên, cô bịt chặt lấy
tai cảnh tượng đó khiến Yuri lo lắng chạy tới…



“Có chuyện gì vậy Jessica?”


Jessica đã
chồm tới, ôm chặt lấy người Yuri và rúc sâu…Cô lắc đầu tỏ vẻ hoảng hốt…tiếng
nói nất lên nghẹn ngào….



“Tôi sợ…sợ sấm lắm..”


Yuri nằm xuồng
bên cạnh và ôm lấy Jessica vỗ về “Ừm, không sao đâu. Có tôi ở đây rồi, không có
gì đâu.” Yuri liên tục xoa lưng cho Jessica để đưa cô ấy chìm vào giấc ngủ.
Nhưng bất ngờ Jessica đẩy cô ra…



“Tôi đang bệnh, sẽ lây cho cô mất.”


“Ngốc ạ, cô không biết cách mau hết
bệnh là lây cho người khác sao? Tôi khỏe lắm, cô có thể lây sang cho tôi.” Yuri
thì thầm vào tai Jessica, rồi nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu Jessica một nụ hôn “Ngủ
đi cô ngốc.”



Từ từ mí mắt
Jessica ríu lại, cảm thấy nhịp thở của Jessica đã đều đặn Yuri mới thở phào một
cách nhẹ nhõm. Vừa rồi, Jessica thật sự đã làm cô hoảng sợ, cô cũng không biết
vì sao lúc ấy một cảm giác lo sợ chiếm lấy bản thân khi nghĩ đến việc sẽ có
chuyện gì đó xảy ra với Jessica…Năm ngày không phải là thời gian đủ dài để cô có
thể thay đổi rằng cô không yêu Jessica nhưng năm ngày đủ để cô biết Jessica
đang dần dần mở cánh cửa của trái tim cô để bước vào…từng chút một…Chẳng phải từ
không bao giờ yêu đến không yêu đã thu ngắn mất hai từ “bao giờ”…. một khoảng
cách đáng kể?...Không yêu…



….


….


Ngày thứ
sáu…



Sáng hôm
sau, Jessica trở mình thức dậy đã thấy mình nằm trong vòng tay của Yuri…Một cảm
giác ấm áp xen lẫn…Cô ngước nhìn con người đang còn say ngủ kia, cô bật cười
khúc khích vì dáng ngủ của Yuri, cái đầu lưỡi cứ thập thò trước vòm miệng…Thật
đáng yêu…Cô nghĩ thầm rồi chồm tới đặt một nụ hôn lên môi Yuri…rồi cúi xuống bật
cười…



“Đã cưỡng hôn buổi sáng, lại còn dám
cười nữa. Em cũng gan lắm đấy ngốc”



“Ơh…” Jessica hơi bất ngờ vì cách
thay đổi xưng hô đột ngột của Yuri.



“Thôi dậy nào, tôi sẽ làm buổi sáng
cho chúng ta.”



Yuri bật dậy
rời khỏi giường nhưng bàn tay nhỏ nhắn của Jessica đã níu cô lại, Yuri quay lại
nhìn…



“Em lại muốn gì nữa đây?” Yuri nhíu
mày.



“Cõng…” Jessica giang hai tay về
phía Yuri.



Gõ nhẹ vào
trán Jessica “Em thật lạ…Tôi đã nhận hết bệnh của em vào người rồi mà còn cõng
em nữa hả?”



“Tại ai mà em bệnh hả?”


“Thôi được rồi…” Yuri xoay lưng về
phía Jessica, cô hơi khụy xuống để cô gái kia dễ dàng ngồi lên.



“Let’ go~~ Yureeeeeee”


“Yah…Tôi là osin của em hả? Xuống…xuống
ngay…” Yuri xoay xoay, lắc lư nhưng như vậy càng làm Jessica bám chắc cô hơn.



“Không…không xuống…”


Tiếng cười
giòn tan vào buổi sáng…Sẽ mãi cười như thế này chứ??? Hạnh phúc là gì? Nếu chỉ
như thế này thì cả hai muốn thời gian dừng mãi giây phút này…



Jessica vịn
tay vào ban công trước nhà và nhìn ra biển…Hơi biển nồng nàn len lõi vào mũi cô
theo từng nhịp thở. Yuri nhẹ nhàng vòng tay ôm gọn Jessica từ phía sau, cô tựa
cằm lên vai người con gái đứng trước…



“Em đang nghĩ gì vậy?”


“Không gì cả” Jessica ngả đầu ra sau
tựa vào người Yuri.



Cả hai vẫn đứng
đó, để mặc cơn gió biển thổi vào mặt…Mơn man từng lọn tóc…Tiếng sóng biển rì
rào như tiếng nhạc du dương…



“Yuri này…”


“Hửm???”


“Yuri…Yuri có yêu em không?”


Ngập ngừng một
lúc…



“Không…”


“Ừm…đừng yêu em…”


Không….Không
yêu…câu trả lời ấy có phải là thật…Yuri không biết…Nhưng lúc ấy, chỉ duy nhất
có từ đó trong suy nghĩ của cô khi câu trả lời thoát ra khỏi miệng Jessica…Không
yêu thật chứ? Vậy thứ tình cảm lúc này là gì?...Không yêu…Phải rồi…nhất định
không…Yêu????



“Yuri à~…”


“Ừm..”


“Yuri à~…hãy để em gọi tên Yuri thế
này nhé!”



“Em đúng thật kỳ lạ”


Jessica
thoát ra khỏi cái ôm của Yuri, cô quay lại đối diện với Yuri…



“Yuri à~…”


“Ừm….” Yuri vừa cúi xuống thì môi
Jessica đã ở trên môi cô…



Nụ hôn ngày
càng mãnh liệt hơn, Jessica hé môi để chiếc lưỡi nghịch ngợm của Yuri có thể
len lõi vào khám phá khoang miệng. Đến khi cả hai không còn đủ oxy để thở nữa họ
dứt ra khỏi nụ hôn tựa trán vào nhau…



“Sao em lại làm vậy Jessica? Vài
ngày nữa là đám cưới….”



Trước khi
Yuri hoàn thành câu nói, Jessica đã dùng ngón tay của mình để ngăn lại…



“Đừng nói đến chuyện đó bây giờ được
không Yuri? Yuri~…”



“Hửm???”


“Em muốn là của Yuri, được chứ?”


Jessica ngước
lên nhìn người con gái cao hơn mong đợi…Yuri cúi xuống, ánh mắt bắt gặp khuôn mặt
kiên quyết xen lẫn hồi hộp của Jessica…Cô làm vậy có được không? Khi vài ngày nữa
người con gái ấy sẽ làm đám cưới với một người khác…Nhưng giờ chính cô ấy lại
muốn là của cô…



Yuri liếm nhẹ
đôi môi đang khô đi của mình, cô nhìn thẳng vào mắt Jessica…



“Nhưng tôi sẽ không yêu em chứ
Sica?”



[Warm: PG]


Dứt lời Yuri
cúi xuống chiếm trọn bờ môi của Jessica, cô ôm chặt thân hình bé nhỏ của
Jessica. Bằng cách nào đó cả hai đã nằm trên chiếc giường ngủ nhưng môi họ thì
vẫn không rời nhau lấy một phút giây nào…



Yuri đặt
Jessica nằm xuống giường, đôi môi cô tham lam vẫn không rời khỏi môi Jessica. Đến
lúc này, sự hiện diện của lớp vải quả thật rất thừa thải, Yuri lột phăng chiếc
áo ngủ của Jessica và cô cũng không quên giải quyết luôn cái áo pull của mình…



Cả hai bắt đầu
một cuộc khám phá khoan miệng khác, từng đụng chạm từng cái đánh lưỡi đều khiến
Jessica rên lên sung sướng…Dần dần các lớp vải khác trên cơ thể của cả hai cũng
đã được yên vị dưới sàn nhà…Môi chạm môi, hai chiếc lưỡi tìm đến nhau trong
khao khát…Đôi tay Yuri bắt đầu khám phá từng điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể ngọc
ngà của Jessica…Rời khỏi đôi môi ngọt ngào, cô di chuyển nụ hôn dần xuống vùng
cổ trắng nõn thanh tao ấy. Cô mút mát nhẹ nhàng và cũng không quên đặt lên đó một
dấu ấn của riêng mình…Không chịu ở lâu, cô lại trải dài nụ hôn xuống đôi gò bồng
đảo đang phập phồng để cố gắng kiểm soát nhịp thở kia.



“Ưm…ư…ư…”


Jessica khẽ
rên lên khi hai tay Yuri đang se se hai đầu nhũ hoa của mình, cô đưa tay lên ép
chặt đầu Yuri vào ngực mình hơn. Nhận được sự phối hợp của Jessica, Yuri càng mạnh
bạo hơn, cô không ngừng xoa nắn hai bầu ngực của Jessica. Nhưng đôi tay hư hỏng
Yuri lại không chịu ở yên một chổ, nó lần xuống dưới xa hơn và…chạm vào vùng nhạy
cảm nhất…



Yuri rời khỏi
đôi gò bồng, cô ngước lên nhìn Jessica.



“Sica….” Jessica dùng hai tay áp lên má Yuri…


“Em là của Yuri…”


Chỉ chực chờ
có nhiêu đó, Yuri chờm tới hôn mãnh liệt vào môi Jessica như để giúp cô ấy thư
giãn trước khi Yuri đi vào trong…



Và khi chắc
chắn Jessica đã trong trạng thái thoải mái nhất, Yuri từ từ đưa một ngón tay
vào trong cánh cổng ẩm ướt và nóng bóng ấy…thật nhẹ nhàng…



“A…a..a…” Rời khỏi nụ hôn, Jessica
la lên vì cảm giác đau nhói bất ngờ nhưng lại đầy mê hoặc ấy.



Một ngón rồi
lại hai ngón, từng động tác từng khoái cảm
mà Yuri mang lại khiến cho Jessica như đang lạc vào cơn say tình mà cô biết
mình không có cách nào để thoát ra được…từng đợt la làm nhiệt độ trong phòng
càng nóng hơn mặc kệ bên ngoài giờ vẫn còn hơi ẩm ướt của trận mưa tối qua…



“Aaaaaaaa…A…..”


Sau khi đạt
tới đỉnh điểm của dục vọng, Jessica nằm rũ xuống giường. Yuri dùng những nụ hôn
để lau đi những giọt mồ hôi còn vương trên trán và cả trên cơ thể của Jessica.
Cô nằm xuống bên cạnh, vòng tay qua eo và kéo sát người Jessica về phía mình
hơn. Vì “cuộc chiến” quá sức vừa rồi mà Jessica chìm ngay vào giấc ngủ, Yuri chống
một tay để có thể nhìn thấy rõ hơn khuôn mặt thiên thần của người con gái vừa
trao cô cái quý giá, cô cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán Jessica…



“Sica…Tôi sẽ yêu em chứ?”


Yêu…là một
khái niệm còn quá mơ hồ với Yuri…Cô có rất nhiều người yêu, nhưng cô chưa từng
nói yêu ai cả…Chưa một lần, vì cô biết ở họ không cho cô những cảm xúc mà cô
mong muốn để có thể nói yêu…Vậy còn Jessica??? Đó là gì? Cảm giác bên cạnh cô ấy
không giống như người khác…Là gì???



Lắc đầu để
xua tan đi những suy nghĩ vẩn vơ, Yuri nằm xuống vòng tay ôm chặt lấy
Jessica…Cô không muốn bỏ lở một giây phút nào bên người con gái này, người con
gái của cô nhưng sẽ làm đám cưới với một người khác…Có quá nực cười???



….


….


Ngày cuối
cùng…



Ánh nắng len
lõi qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào mặt hai con người đang ôm nhau ngủ…Yuri mở mắt
đã thấy ai kia đang nhìn cô đắm đuối và mĩm cười. Cô nhéo yêu vào chóp mũi…



“Em dậy từ lúc nào vậy?”


“Đủ lâu để ghi nhớ hết khuôn mặt của
Yuri.”



Yuri lấy một
tay lên xoa xoa mặt trước sự khó hiểu của Jessica…



“Cũng may là chưa mòn. Nếu mà có hư
hỏng chổ nào thì em phải chịu trách nhiệm đó.” Yuri mĩm cười rồi cúi xuống đặt
một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đang trề ra nụng nịu kia…



“Dậy nào, buổi sáng đang chờ chúng
ta đấy. Hôm qua em làm tôi mất sức quá” Yuri nói và kèm theo một khuôn mặt nham
nhở và hậu quả là cô lĩnh ngay một cái đánh vào cánh tay…



Jessica ngồi
đó chống cằm nhìn Yuri lúi húi nấu buổi sáng cho cả hai, tấm lưng không rộng
nhưng khiến cô cảm thấy vững chãi, vòng tay nhỏ nhắn nhưng lại có thể ôm gọn lấy
cô, đôi bàn tay thì vừa khít cứ như là một mảnh ghép còn thiếu của cô vậy…Cô
không yêu Yuri, vậy tất cả cảm giác ấy là gì? Cô không biết và cũng không muốn
biết…7 ngày để cô có thể tìm ra thứ cảm xúc ấy, nhưng bây giờ chính cô lại cố
chấp không muốn nêu tên cảm xúc đang len lõi trong lòng…Cô sợ đến lúc biết được
tên của cảm xúc ấy cô sẽ phải đối diện với việc đánh mất nó ngay sau đó…Có phải
quá trớ trêu???



“Em làm gì mà ngồi ngẫn người vậy?”


“Không có gì”


“Tôi đi siêu thị mua ít đồ, em ở nhà
chờ tôi nhé!”



“Em sẽ đi với Yuri…”


“Tôi đi một xíu rồi sẽ về ngay, em ở
nhà mà trông chừng mấy món mà tôi nấu, nếu thiếu gì là tôi phạt em đó.” Yuri
nói rồi nhéo vào mũi Jessica khiến cô chun mũi lại.



“Biết rồi…”


Yuri lấy xe
chạy đến siêu thị mua một ít đồ, lúc đi ngang qua tiệm nữ trang một vật sáng lấp
lánh thu hút ánh nhìn của cô. Phân vân một lúc, Yuri lên tiếng…



“Cô gói cho tôi cái này…” Yuri chỉ
vào vật đó.



Cô vui vẻ
đung đưa món quà trong tay…Jessica…không phải 7 ngày mà là mãi mãi thì sao? cô
bật cười vì suy nghĩ vừa rồi. Leo lên xe cô nổ máy chạy về nhà…



“Sica à~…Tôi về rồi đây…Tôi có…”


Vừa đẩy cửa
vào nhà, Yuri đã gọi ngay Jessica…Nhưng cảnh tưởng trước mắt khiến cô khựng lại…



“Yuri à~…” Jessica gọi nhẹ trong sự
kiềm kẹp của hai người vệ sĩ ngồi bên, ngồi đối diện cô là một người đàn ông
trung niên, ăn mặc sang trọng. Dụi điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn, ông ta đưa
mắt nhìn về phía Yuri. Một cái nhìn khiến Yuri rợn tóc gáy…



“Thì ra cô là người đã bắt cóc con
gái tôi?”



“Cái gì?? Bắt cóc….”


“Không phải đâu appa, cô ấy không…”


“Im ngay Jessie, từ khi nào con dám
chen vào cuộc nói chuyện của appa.” Ông quay sang nhìn Jessica rồi tiếp tục đưa
ánh mắt sắt lạnh ấy dán vào người Yuri. “ Cô cũng gan lắm, chỉ còn 2 ngày nữa
là đến đám cưới của con gái tôi mà cô dám đưa nó đến đây. Nhưng dù sao tôi cũng
đã tìm được nó rồi, tôi sẽ tha cho cô. Hãy biến đi trước khi tôi đổi ý.”



“Bắt cóc???...” Yuri vẫn còn ngỡ
ngàng vì những gì ông ta vừa nói, cô quay sang nhìn Jessica, khuôn mặt cô ấy giờ
đã đẫm nước mắt từ lâu. Cô muốn chạy đến ôm người đó vào lòng và lau đi những
giọt nước mắt đó, nhưng có gì đó bám vào chân cô khiến cô không thể nào di chuyển
về phía đó được…Yuri nhìn về phía người đàn ông đó rồi nói…



“Tôi không bắt cóc ai cả. Nhưng nếu
tôi có gây ra chuyện gì với ông thì tôi thành thật xin lỗi…Si…Jessica…” cô nhìn
về phía người con gái ấy “ Tôi xin lỗi đã đưa cô đến đây…Chúc cô hạnh phúc.”



Nói rồi Yuri
vụt chạy ra khỏi nhà, hộp quà nhỏ rơi ra khi mà túi đồ cô mua ở siêu thị rơi xuống
đất…Jessica muốn chạy theo nhưng đó là điều không thể nên cô chỉ biết nhìn theo
và gọi tên Yuri trong nước mắt….



“Yuri…em xin lỗi…”


“Về thôi.” Ông Jung ra hiệu cho hai
tên vệ sĩ đưa Jessica ra xe…



Ngang qua chổ
lúc nãy Yuri đứng, Jessica cúi xuống nhặt hộp quà nhỏ mà Yuri đánh rơi…Cô mở ra
xem…Là một cặp nhẫn… “Yuri ngốc~, chẳng phải Yuri không yêu em sao? chẳng phải
Yuri biết em phải lấy người khác sao?” một giọt rồi hai giọt nước mắt Jessica
lăn trên gò má cho đến khi khuôn mặt cô giờ đã thấm đẫm nước mắt…



…..


…..


Vừa về đến Seoul, ông Jung đã liên lạc
ngay với Jaejong để anh đến đưa Jessica đi đến studio áo cưới. Không còn nhiều
thời gian nên ông đã yêu cầu mọi người gấp rút thực hiện những công đoạn cần
thiết nhất…Còn Jessica, từ lúc về Seoul cô như một người vô hồn…một con rối chỉ
thực hiện theo những điều mà mọi người yêu cầu…



“Jessie…” Jaejong gọi khi thấy
Jessica không chú ý vào máy ảnh…Anh ra hiệu cho mọi người nghỉ ngơi, vì dù sao
anh cũng không muốn chụp hình cưới mà cô dâu của anh cứ ủ rũ thế này.



“Em xin lỗi oppa…” Jessica cố nở một
nụ cười gượng gạo…



“Sao lại phải xin lỗi chứ? Anh nghe
bố em nói vì em quá hồi hộp nên đã đến Jeju để nghỉ ngơi.” Anh nhẹ nhàng mĩm cười
và xoa nhẹ lưng an ủi cô…



Nhưng sao cảm
giác này khác quá, không giống như cách mà Yuri đã làm và cảm xúc cũng thật
khác biệt…Bất giác Jessica bật khóc thành tiếng…Jaejong không biết làm gì chỉ
biết lau đi những giọt nước mắt đó…



“Đừng khóc, sẽ lem hết lớp phấn
trang điểm mất” Anh ôm cô vào lòng vỗ về “Đừng khóc…Em biết là anh rất tệ trong
khoảng dỗ dành mà”



“Em xin lỗi oppa…em thật sự xin lỗi….”


….


….


Cuối cùng
thì ngày diễn ra hôn lễ của Jaejong và Jessica cũng đã đến. Mọi người đến ngồi
chật kín cả lễ đường, ai ai cũng hân hoan để chào đón một đôi trai tài gái sắc…Jaejong
xúng xính trong bộ âu phục màu trắng, trông anh như một chàng bạch mã. Đôi bàn
tay anh không ngừng nắm vào nhau tỏ vẻ hồi hộp…



Và rồi giai
điệu của bản nhạc vang lên, cánh cửa lễ đường bật mở…Jessica trong bộ váy cưới
màu trắng tinh khôi, khoác tay ông Jung tiến vào bên trong…Mọi người đứng dậy vỗ
tay…Một nụ cười gượng gạo được đặt trên môi một cách hờ hững…



“Jaejong con có đồng ý……” Tiếng vị
cha sứ vang lên trầm bỗng…



“Con đồng ý…” Jaejong dõng dạc tuyên
bố câu thề nguyền…



“Jessica con có đồng ý….”


“Con…”


….


….


“Ầm…” Cánh cửa
bật mở một cách thô bạo…Một người đứng đó cố lấy hơi để thở, cung cấp lại lượng
oxi thiếu hụt…



Yuri nằm gục
trên cây đàn piano, nghe tiếng động cô quay lại phía sau. Như không còn tin vào
mắt mình, môi cô mấp máy nói từng chữ….



“Jes…Jessica…” Jessica đứng đó, ngay
trước cửa nhà Yuri với bộ váy cưới màu trắng…



“Yuri vẫn còn thiếu em một bài
hát…Bài hát hôm bữa không tính.” Jessica cố nói trong từng hơi thở khó nhọc.



“Em đến đòi nợ tôi trong chiếc váy
cưới sao? Em thật kỳ lạ…” Yuri lắc đầu mĩm cười rồi đập vào phần ghế trống bên
cạnh “Em muốn nghe bài gì?”



“Bài hát lần đầu tiên em gặp Yuri…”


Yuri không
nói gì cô chỉ gật đầu hiểu ý rồi bắt đầu lướt nhẹ ngón tay trên phím đàn…Từ từ
thả hồn theo giai điệu bài hát…



[♪♪♫Vì cách
em đã thay đổi kế hoạch của tôi….Vì tình trạng bối rối đến hoàn hảo….Vì cách em
thực hiện những ý tưởng của tôi….



Về mọi điều
mà tôi muốn có….Và khiến tôi nhận ra rằng có điều gì đó đã bị bỏ qua…Vì sự kết
thúc của lần khởi đầu đầu tiên…Và vì người bạn hiếm có và bất ngờ xuất hiện…



Vì chính em
là điều mà tôi không bao giờ chọn….Nhưng cùng một lúc ấy, tôi không muốn đánh mất….Và
cũng không bao giờ muốn cô đơn một lần nữa….



Em là điều tốt
đẹp nhất mà tôi không hề biết rằng mình lại cần đến thế….Thế nên khi em ở đây,
tôi không hề ý kiền gì…Em là điều tốt đẹp nhất mà tôi không hề biết rằng mình lại
cần đến thế….Vậy mà giờ đây, mọi thứ lại quá rõ ràng, tôi luôn cần em....Sự kết
thúc có hậu ngẫu nhiên của tôi…



Cách em cười
và an ủi tôi…Tôi phải thừa nhận rằng em không phải là một phần trong cuốn sách
của tôi..



Nhưng giờ, nếu
em mở nó ra và nhìn vào…Em sẽ là sự bắt đầu và kết thúc của mỗi chương…



Em là điều tốt
đẹp nhất mà tôi không hề biết rằng mình lại cần đến thế….Thế nên khi em ở đây,
tôi không hề ý kiền gì…Em là điều tốt đẹp nhất mà tôi không hề biết rằng mình lại
cần đến thế….Vậy mà giờ đây, mọi thứ lại quá rõ ràng, tôi luôn cần em....Sự kết
thúc có hậu ngẫu nhiên của tôi…



Hạnh phúc
không thể từ chối….Vậy giờ đây mọi thứ quá rõ ràng, tôi luôn cần em…♪♪♫]



Bài hát kết
thúc, Jessica nhìn Yuri với vẻ khó hiểu “Hình như ở nhà hàng không có đoạn
sau???”



Yuri mĩm cười
“Tôi không hát thì làm sao em nghe được…” rồi Yuri nhìn vào mắt của Jessica…
“Em đến đây chỉ để đòi tôi một bài hát???”



“…Và để hỏi Yuri một câu…Yuri yêu em
chứ?”



Yuri như chết
trân tại giây phút đó, mấy ngày qua cô cũng đã tự hỏi bản thân mình câu hỏi như
vậy, nhưng đến giờ cô vẫn chưa có kết quả cho riêng mình…Tôi có yêu em không
Jessica??...Cô không biết…Những ngày bên cạnh Jessica đã cho cô những cảm giác
mới mẻ mà cô chưa từng có với bất kỳ ai…Đã có một sự thay đổi trong cô…sự thay
đổi mà cô biết cô sẽ không thể nào tiếp tục lừa dối bản thân...



“Khô…Không…”Môi Yuri mấp máy cố nặn
ra từng từ…



Một giọt nước
mắt trào ra khỏi mí mắt Jessica, cô gật đầu hiểu ý rồi cố gắng đứng dậy, cô muốn
rời khỏi đây…Nhưng trước khi Jessica bỏ đi, thì cánh tay của Yuri đang nắm lại…



“Xin em…xin em đừng đi…Jessica…”


“Nhưng em không là gì của Yuri cả???
Yuri không yêu em mà…”



“Tôi…tôi không yêu em vì tôi cần
em…Em không là gì với tôi vì em quá quan trọng để định nghĩa được là gì?”



Dứt lời,
Yuri kéo Jessica vào một cái ôm thật chặt mà cô cứ ngỡ rằng nếu mình lỏng ra cô
ấy sẽ chạy khỏi đây và đến lễ đường để nói câu “I do”…Lễ đường…Đám cưới…Như chợt
nhớ ra, Yuri đẩy nhẹ Jessica ra và hỏi…



“Vậy còn đám cưới của em thì sao?”


“Chắc có lẽ bây giờ mọi người cũng
đã ra về gần hết rồi…” Yuri nhíu mày khó hiểu “Vì cô dâu đã nói không đồng ý rồi…”



Nói xong
Jessica huơ huơ bàn tay nơi chiếc nhẫn bạc đã yên vị trên ngón tay áp út của
mình lên cho Yuri xem…



“Hình như Yuri để quên cái này…” rồi cô chồm tới hôn nhẹ vào
môi Yuri…Cơ mặt Yuri giãn ra, trên môi vẽ ra một nụ cười hạnh phúc…Yuri cúi xuống
khẽ thì thầm vào tai Jessica…



“Never knew I needed…”


….


….
~♪ HOÀN ♪~





Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
LoveSNSDTiffanyTaeNy
Member 4
Member 4

avatar

Post : 411
Coins : 2182
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG   Wed Sep 26, 2012 1:33 pm

tem
hay lắm au
thank au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
mistake_loveyuri
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 750
Coins : 2539
Thanked : 36
Join date : 21/07/2012
Age : 24

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG   Wed Sep 26, 2012 1:48 pm

cảm ơn vì fic của âu. nó hay lắm au ạ. cố gắn lên nha.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Bơ lùn Đểu gia
Member
Member

avatar

Post : 105
Coins : 2044
Thanked : 2
Join date : 19/09/2012
Age : 26

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG   Wed Sep 26, 2012 4:00 pm

cảm tạ vì đã chiếu cố a~...ta thiệt là zui quá đi.... [You must be registered and logged in to see this image.]
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
9+1=10=1+0=1=>No.1
Gold Member 1
Gold Member 1

avatar

Post : 765
Coins : 2518
Thanked : 206
Join date : 27/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG   Wed Sep 26, 2012 5:15 pm

Hay lắm Au, cố gắng phát huy nữa nhe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC - SHORTFIC] NEVER KNEW I NEEDED | Yulsic | PG

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-