AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Thu Aug 17, 2017 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Fri Jan 25, 2013 10:44 pm

THIEF


(Shortfic)



Author: Laurel

Category: General, Trộm (trinh thám là chính), Romance ...

Rating: PG

Pairings: JeYul (maybe… ^^)

Disclaimer: Các nhân vật trong fic không thuộc về mình.

Note:Nội dung fic dựa theo If Tomorrow Comes… (if u know!) Có j thắc mắc thì hỏi mình nhé ^^ Thanks!!!


Được sửa bởi laurel_lieu ngày Thu Apr 04, 2013 12:21 pm; sửa lần 9.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Fri Jan 25, 2013 10:46 pm

CHAP 1



Chuyến tàu tốc hành xuyên tiểu bang lướt nhanh qua màn đêm hướng về Victoria. Trong suốt chuyến đi Yuri đã không nhịn được cười, nàng cười nhiều đến nỗi chảy cả nước mắt. Đây không phải lần đầu tiên nàng vui thú trên cái sự ngu ngốc của bọn cớm. Nàng yêu cái cảm giác chiến thắng bọn đần độn được mệnh danh là công lí và sự hồi hộp khi trải qua những thử thách tưởng chừng không thể. Yuri thư thả nằm dài ra băng ghế ở khoang riêng mà hồi tưởng. Đưa tay lấy trong vali ra một chiếc túi vải nhỏ, nàng trút hết vào tay mình. Một chuỗi những viên đá lóng lánh tràn ra tay mang theo cái hơi lạnh của sự quí giá làm nàng khoan khoái. Có 3 chiếc nhẫn nạm kim cương, 2 sợi dây chuyền làm bằng đá sapphire, 2 đôi bông tai một bằng ruby một bằng ngọc trai và vài viên đá quí, kim cương khác. Yuri nhẫm tính giá trị chỗ trang sức này phải lên đến 1 triệu đô la chứ không ít. Vậy mà bà ta chỉ trả nàng có 250 ngàn, có lẽ số phi vụ bà ta giao cho nàng là quá ít nên vẫn còn một số nghi ngờ, vì vậy số tiền công nàng được trả chả có thấm vào đâu so với trị giá số hàng mỗi lần nàng lấy được. Yuri đặt tất cả lại vào túi, nhét cái túi vải sâu xuống đáy vali.



Nàng tự cho phép mình một nụ cười hài lòng. Vắt tay lên trán, nàng miên man lên kế hoạch cho những việc cần làm với 250 ngàn đô la kia. Sau khi rời khỏi Úc nàng sẽ đi châu Âu, Anh chăng? Không được, tuyệt đối không vì đó là nơi nàng và hôn phu của mình dự định đi hưởng tuần trăng mật. Yuri căm ghét mỗi khi nhắc đến hắn ta, một gã tồi sẵn sàn ruồng bỏ nàng vì những lời nói của mọi người xung quanh... Mãi trôi theo vô vàn ý nghĩ, Yuri chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay...



Nàng lại mơ thấy giấc mơ đó, điều mà nàng muốn vứt bỏ khỏi hồi ức mình. Tiếng song sắt nhà tù đóng mạnh, tiếng chuông báo hiệu reo vang, tiếng tên cai ngục quát tháo làm nàng hoảng sợ và có cả tiếng nàng vang xin hắn hãy tin lời mình, nhưng hắn đã dứt tay mặc kệ nàng mắc kẹt trong cái chốn còn tệ hơn cả địa ngục. Yuri choàng tỉnh, nàng bật dậy, lấy tay quẹt đi hàng nước còn vươn trên khoé mắt. Mọi thứ hiện lên quá rõ ràng. Nàng đã rất sợ hãi, co chân lên trên băng ghế, Yuri ôm lấy chân mình rút sát lại hòng làm cơ thể cảm thấy ấm hơn giữa không gian trống trải lạnh lẽo này. Tiếng gõ cửa khoang tàu làm nàng ngẩn đầu lên. Chậm chạp đưa đôi tay đang run lên từng hồi, nàng kéo khoá cửa. Một người đàn ông với mái tóc dày cùng ria mép rậm rạp, dáng vẻ cao ráo khoảng ngoài 30 với đôi mắt lạnh như tiền và một cô gái châu Á trạc tuổi nàng với mái tóc nhuộm vàng óng búi cao nghiêm nghị.



- Tôi có thể giúp gì cho ngài? - Yuri đưa mắt hỏi người đàn ông đứng trước.

- Vâng thưa tiểu thư! - Người đàn ông đáp bằng chất giọng Úc nhừa nhựa.



Ông ta móc trong bóp ra một tấm thẻ...



CỤC ĐIỀU TRA LIÊN BANG...



Miệng Yuri khô đắng lại...



- Tôi là nhân viên đặc biệt Steven Hamilton, còn đây là nhân viên đặc biệt Jessie Jung. - Người đàn ông giới thiệu.

- Ơ... e là tôi không hiểu chuyện gì cả!!! Có chuyện gì chăng?

- Tôi cho là thế thưa cô! - Cô gái lên tiếng với giọng Mĩ mềm mại. - Việc vận chuyển đồ ăn cắp từ bang này sang bang khác là phạm pháp!



Yuri có thể nhận thấy hai chân mình bắt đầu không vững nữa, mọi thứ nhoè đi trong mắt nàng.



- Mời cô mở vali để chúng tôi kiểm tra!



Giọng nói có phần đanh thép của ông ta không đơn thuần là một lời đề nghị, nó phát ra như một mệnh lệnh tử hình đang cố chèn ép não nàng. Chỉ còn cách là giả vờ ngây thơ không biết gì để qua mặt họ...



- Tại sao tôi phải mở cơ chứ? Các ngài có vẻ rảnh rỗi để đi lòng vòng nhiễu sự dân chúng thế này lắm phải không? Tôi sẽ gọi bảo vệ toa xe!

- Chúng tôi đã nói với người phụ trách toa tàu này rồi!



Chiêu giả vờ này của nàng xem ra chẳng gặt được kết quả gì rồi. Nàng lắp bắp:



- Các ngài có giấy khám xét không?

- Chúng tôi không cần giấy khám xét vì hành vi phạm tội của cô chúng tôi đã biết khi nó diễn ra, thưa cô Kwon!



Vậy là đã hết, họ thậm chí còn biết cả tên nàng. Yuri bất lực đứng nhìn Jessie Jung mở nắp chiếc vali của mình và bắt đầu lục lọi bên trong. Cuối cùng cô ta cũng tìm thấy nó, Jessie lôi ra từ trong vali chiếc túi vải ban nãy. Liếc sơ qua mọi thứ bên trong, cô ấy quay sang gật đầu với Steven:



- Đủ cả đấy Steve! - Jessie lấy trong túi ra một cái danh mục dò tất cả các món hàng trong túi.



Yuri ngồi sụp xuống băng ghế, nàng lắp bắp:



- Làm thế nào… làm thế nào mà các người biết được???

- Chúng tôi không được phép đưa ra bất kì thông tin nào. - Steven đáp - Cô đã bị bắt, cô có quyền im lặng và thuê luật sư đại diện. Mọi lời nói của cô sẽ là bằng chứng trước toà. Cô hiểu chứ?!?

- Vâng! - Yuri lí nhí đáp.

- Tôi thực sự lấy làm tiếc cho cô Kwon... Tôi có biết về lý lịch của cô... - Jessie Jung ra chiều thông cảm.

- Lạy Chúa! - Steven Hamilton rít lên - Đây đâu phải là một cuộc thăm hỏi xã giao!!!

- Tôi biết, nhưng mà...

- Mời cô đưa tay đây! - Steven chìa chiếc còng kim loại bóng loáng ra trước mặt nàng.

- Tôi... Ông có nhất thiết phải làm vậy không? - Yuri van xin người đàn ông.

- Vâng thưa cô!

- Khoan đã Steve, tôi có thể nói chuyện với anh một chút được không?



Steven Hamilton khẽ cau mày. Ông ta lầm bầm:



- Được!



Hai người họ bước ra ngoài hành lang. Yuri thẫn thờ tuyệt vọng, nàng loáng thoáng nghe tiếng hai người kia...



- Không nhất thiết phải còng tay cô ta lại làm gì, Steven! Cô ta sẽ chẳng thể trốn đi đâu được...

- Đến khi nào cô mới thôi cái kiểu đa cảm đó đi hả Jess? Khi mà cô đã phục vụ cho cơ quan này nhiều năm như vậy?

- Chỉ là nương tay cho cô ta một chút thôi mà... Anh cũng thấy cô ta đã đủ hoảng hốt lắm rồi...



Yuri không nghe được hết toàn bộ cuộc trò chuyện và nàng cũng không muốn nghe. Họ trở lại, Steven Hamilton thò đầu vào trong nói với nàng:



- Thôi được rồi, chúng tôi sẽ không còng cô nữa. Khi xuống ga chúng tôi sẽ đưa cô ra xe của Cục chờ sẵn. Cô phải ở yên đây và không được rời đi đấy!



Nói xong, ông ta đóng sầm cửa lại. Yuri cảm tưởng như cánh cửa của địa ngục cũng đóng và giam cầm nàng bên trong mãi mãi. Đầu óc nàng quay cuồng, hai tai ù cả lên không biết có phải vì máy tàu ồn hay không? Nàng đã bị bắt quả tang. Bằng cách nào đó mà cảnh sát đã phát hiện và theo dõi nàng. Kế hoạch đánh cắp này chỉ có nàng và Laurel Author biết, không lí nào bà ta lại đi trao nàng và túi kim cương cho cảnh sát. Có lẽ là một nhân viên trong tiệm của bà ta đã nghe được cuộc nói chuyện và gọi điện thông báo cho lũ cớm. Yuri có thể nhận thấy hai hàng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Họ sẽ bắt nàng, đưa nàng quay trở lại nhà tù, những cuộc thẩm vấn sẽ lại đến với nàng... Khung cảnh đồng quê của vùng ngoại ô hiện ra, tâm trí nàng lại thơ thẩn về những sự việc đã xảy ra chỉ cách đây mấy giờ đồng hồ trước. Từng cảnh hiện lên như một thước phim quay chậm...



*Flashback*



Chiếc xe van do Yuri cầm lái dừng trước một góc khuất của ngôi biệt thự lâu đời. Nàng hít một hơi thật sâu trước khi bước xuống xe trong bộ quần áo liền quần màu đen. Căn biệt thự tối om, nàng đang đứng trước cánh cửa lớn. Lời căn dặn của Laurel Author vang lên bên tai nàng: "Nhớ mang găng tay!" Yuri luồn đôi tay mình vào đôi găng đã chuẩn bị sẵn. Nàng lướt qua hệ thống báo động rồi xem lại tờ chỉ dẫn mà Laurel đã đưa cho nàng. Đưa tay về phía chuông báo động bên trái, có vài cái nút, đèn đỏ tức hệ thống báo động đang bật. Để tắt nó đi phải bấm mật mã. Nàng ấn 4 con số 2-1-2-2. Đèn tắt, chuông báo động đã bị ngắt. Lấy trong túi ra chùm chìa khoá, nàng đút chiếc chìa cỡ trung vào ổ khoá. Cánh cửa bật mở, Yuri đã mất vài phút định thần trước khi tiến vào bên trong và xem xét căn biệt thự một chút. Lẽ ra nàng và hắn ta đã có thể sống hạnh phúc cùng nhau trong một ngôi nhà như thế này, vậy mà...



Có 5 phòng ngủ cả thảy trong căn biệt thự. Chỗ kim cương nàng cần lấy được đặt trong chiếc két sắt sau bức chân dung của chủ nhà. Bức chân dung được đặt trong phòng ngủ của bà ta trên tầng hai. Yuri không bật đèn trong nhà mà dùng chiếc đèn pin nhỏ để tránh gây chú ý cho tuần tra viên. Căn biệt thự này thật sự là một địa điểm lí tưởng cho bọn đào tường khoét vách. Nàng mở cửa phòng ngủ trên tầng hai. Một căn phòng rộng rãi với cửa sổ hướng ra cầu cảng Sydney. Nàng đến bên cửa sổ, phóng ánh mắt ra màn đêm u tối bên ngoài. Chúa đã định cho người chủ căn biệt thự sống ở ngôi nhà đẹp dễ này và nàng cũng có mặt tại đây để ăn trộm! Bức chân dung của vị chủ nhân căn nhà chễm chệ giữa tường trên đầu giường có cả màn che điểm những bông hồng nhỏ xinh xắn. Tất cả đúng như những gì Laurel đã miêu tả với nàng. Đó là một người phụ nữ cứng rắn và tự phụ. Bà ta nhất định rất ghê gớm.



Mất một lúc lâu để Yuri ngắm nhìn căn phòng cho thỏa mắt, nàng lại đến bên bức chân dung, kéo nó ra. Chiếc két nhỏ hiện ra. Nàng dò mã số trên khoá. Ba vòng về bên phải dừng ở 35, hai vòng về bên phải dừng lại ở 21 và một vòng về trái dừng ở 11. Chiếc két nhẹ nhàng mở ra, không một tiếng động. Và kia, chiếc túi vải đựng số kim cương nàng cần được treo trên một cái giá bên trong két. Yuri khẽ nhấc cái túi lên. Một tràng âm thanh báo động lớn nhất từ trước đến giờ tràn vào tai nàng từ khắp mọi phía của căn nhà. Laurel Author đã lừa nàng. Bà ta chẳng biết gì về hệ thống báo động được đặt dưới cái giá treo túi kim cương. Khi nàng nhấc nó lên, hệ thống sẽ tự động kích hoạt. Cảnh sát sẽ sớm đến đây tìm nàng và quẳng nàng vào tù. Yuri hối hả đến bên cửa sổ, hé màn cửa nhìn ra ngoài. Còi xe cảnh sát đang tiến về căn biệt thự ngày càng gần. Không còn lối thoát nào cả. Phải làm gì đó thôi. Không thể nào đứng một chỗ chờ họ đến bắt...



Viên cảnh sát tuần tra biết rõ bà Bella - chủ nhân căn nhà này. Kể từ khi bà ta đi vắng anh đã xếp chỗ này vào danh sách địa điểm đáng lưu tâm tới nhất. Bất kì một dấu hiệu lạ nào xảy ra là anh ta ngay lập tức có mặt trong ít phút. Trung uý Harrison đưa tay ấn chuông cửa. Anh muốn đường hoàn bấm chuông ba lần trước khi vào bên trong và ra tay bằng vũ lực. Đồng nghiệp của Harrison đã bao vây xung quanh căn biệt thự. Không một tên trộm nào có thể trốn thoát. Vụ này sẽ được bổ sung vào mớ thành tích dày cui của anh ta trước ánh mắt ngưỡng mộ của bao nhiêu người. Đưa tay định bấm chuông lần nữa trước khi xông vào, bỗng cánh cửa mở ra. Trung uý Harrison ngây người trước người phụ nữ trong bộ áo ngủ mỏng tang không cần phải tả thêm chi tiết, trên mặt cô ta đeo một lớp mặt nạ dưỡng da và đầu đội một chiếc mũ giữ tóc. Sau vài phút đứng hình, Harrison ngập ngừng:



- Cô... Cô là...???

- Tôi là Sarah, Sarah Lee - khách ngủ lại của bà Bella. Bà Bella đang đi châu Âu. Có chuyện quái gì đang diễn ra vậy?

- Tôi biết... Tôi là Trung uý Harrison! - Anh ta chìa tấm thẻ cảnh sát ra - Nhưng bà Bella đã chẳng nói với chúng tôi là có một người khách ngủ lại.



Người phụ nữ gật gù tỏ vẻ am hiểu:



- Uhm... Bà Bella lúc nào chả vậy! Xin lỗi, tôi không thể chịu được cái thứ âm thanh này! - Đoạn người khách của bà Bella với tay bấm hệ thống chuông báo động trên cửa, tiếng chuông tắt - Như vậy dễ chịu hơn. Thật sung sướng khi thấy các ông ở đây. Tôi đang chuẩn bị lên giường thì nghe thấy tiếng chuông báo động reo. Tôi e là có trộm...

- Chúng tôi cũng cho là vậy thưa cô. Phiền cô để chúng tôi kiểm tra sơ qua được không? - Trung uý Harrison lịch sự nói.

- Dĩ nhiên rồi, tôi cũng muốn vậy đấy!



Chỉ mất ít phút để đội tuần tra xem xét xung quanh. Thật sự mọi thứ vẫn ở nguyên vị trí cũ, hoàn toàn không có gì khác lạ, vậy mà chuông lại reo. Harrison trấn an người phụ nữ:



- Thưa cô, tôi cho rằng đó là chuông báo động giả. Cô nên gọi điện cho người đến kiểm tra lại hệ thống.

- Oh vâng, cảm ơn ngài Harrison!

- Cô còn ở đây lâu chứ?

- Khoảng một hai tuần nữa! Khi bà Bella trở về.

- Nếu cô cần giúp đỡ gì cứ nói tôi biết nhé! Rất vui lòng.

- Cảm ơn ông, tôi sẽ chờ ông! - Người phụ nữ trao cho Harrison một nụ cười ngọt ngào.



Harrison không ngừng nghĩ về người phụ nữ khi nãy. Cô ta có một thân hình tuyệt vời, không biết khi bỏ lớp mặt nạ và mũ giữ tóc ra trông sẽ đẹp như thế nào nữa? Đợi cho xe tuần tra rời đi. Yuri nhanh chóng phóng lên lầu, tháo bỏ lớp hoá trang và mặc lại bộ quần áo đen khi nãy. Nàng ấn túi kim cương vào người, cài lại chuông báo động rồi phóng xe như bay rời khỏi căn biệt thự. Trên suốt quảng đường lái ra ga, Yuri đã cười không ngớt, đến độ nàng đã phải dừng xe lại để cười cho đã rồi mới lái tiếp. Thật không thể tin được... Thuê xe... Đến địa điểm căn biệt thự... Vô tắt chuông báo động... Lấy túi kim cương... Chuông báo động khác reo... Cảnh sát ập đến... Hoá trang và qua mặt cảnh sát... Và giờ là ra ga rời khỏi Sydney để đến Melbourne đáp chuyến bay sớm nhất trở về Hàn Quốc...



Kwon Yuri yêu cái cảm giác nguy hiểm cận kề để rồi vượt qua được một cách thông minh đầy táo bạo...




*End Flashback*



Yuri không muốn nghĩ thêm nữa. Nàng nhắm nghiền mắt. Đoàn tàu tốc hành di chuyển chậm lại. Sân ga dần hiện ra, hai cảnh sát viên khi nãy sẽ đến đưa nàng ra xe. Đoàn tàu dừng hẳn lại, Yuri đóng vali, đã đến lúc phải đi. Nàng ngây người chờ đợi.



END CHAP 1
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Fri Jan 25, 2013 10:55 pm

Au cho mình hỏi 2 câu

1 là fic HE hay SE nếu là HE bảo đảm mình ủng hộ cả 2 tay 2 chân
Và 2 là drama có nặng không thực sự mình đang bị bội thực drama nên hơi bị dị ứng với món đó :gau39:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Fri Jan 25, 2013 10:59 pm

@NDM: HE và ko có drama =)))))) chủ yếu các phi vụ trộm cướp và 2 bạn chọc ghẹo lẫn nhau ^^
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Fri Jan 25, 2013 11:33 pm

^
^
^
Vậy thì đảm bảo mình sẽ ủng hộ au hết mình luôn :gau16:

Thank au cái trước nè :nam9:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hanami_o_0
Member 3
Member 3

avatar

Post : 356
Coins : 2131
Thanked : 12
Join date : 25/07/2012
Age : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sat Jan 26, 2013 4:24 pm

mình chỉ mong cục cưng iu dấu vàng ngọc của mình ko bị bất cữ thương tổn nào là mình OK
JeYul là tình iu của mình ufufufu
Mong bạn giữ lời như đã nói vs Tám
15NDM08: Rảnh thế thì ra chap nhanh đi ông... chờ muốn dài cả cổ... tính làm con 9 "phiên bản 2.0" (cái đích để người ta hận) à :gau5:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Nice9
Member 2
Member 2

avatar

Post : 204
Coins : 2547
Thanked : 408
Join date : 23/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sat Jan 26, 2013 9:19 pm

Oa oa oa ủng hộ nha. Ta thích JeYul lắm cơ....thích hành 2 nàng cơ...

Hanami vs Kon Tám kia, ta có thâm cừu đại hận vs 2 ngươi sao. Cứ thích đy xỏ xiêng ta. Mai ta ra chap zừa lòng chưa 2 MÁ....
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sat Jan 26, 2013 11:56 pm

@hanami @9: Dạ fic này chủ yếu là hành động và mấy trò lừa đảo, tính ra cũng ít cảnh tình cảm nên cũng ko có hành 2 bạn ^^

ps: đi đâu cũng thấy mặt 3 người này hăm dọa lẫn nhau hết ha :)))))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Jan 27, 2013 12:10 am

Tui chưa nói gì hết mà cũng lôi tôi vào :gau5:

@9: phải đó, tôi cói mối thâm thù đại hận vớ bà, mối hận này không thể nuốt chôi dc, tôi sẽ trả thù

@au: chap 1 chưa có gì nhiều nên cũng không biết cm gì ^_^ , nhưng cho hỏi cái bà Laurel Author sai Yul đi ăn căp là au đó hả
Nếu là au thì chắc sẽ không hại Yul đâu ha, vậy sao Yul lại bị phát hiện nhỉ :gau8:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Jan 27, 2013 12:17 am

@8: Chap 2 sẽ hé lộ ^^ Laurel Author chính là e rảnh rỗi tự kỉ :))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
hanami_o_0
Member 3
Member 3

avatar

Post : 356
Coins : 2131
Thanked : 12
Join date : 25/07/2012
Age : 22

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Jan 27, 2013 12:41 pm

@9: xem lại mình coi...ăn ở thế nào mà để người ngươi căm thù còn nói nữa...
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nhimsica
Newbie

avatar

Post : 2
Coins : 1858
Thanked : 0
Join date : 23/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Jan 27, 2013 1:36 pm

Đây là cuốn tiểu thuyết mình thích nhất, nhất là đoạn diễn tả nội tâm và nghị lực của Trancy khi mọi thứ đều quay lưng lại vs cô ấy, sao au lại cắt đi khúc đó vậy huhu.
Mong au sẽ thêm 1 số chi tiết mới lạ vào so với bản chính "nếu còn có ngày mai".....Mình cứ nghĩ sica sẽ hợp vào Trancy hơn là Yul.
Mong chờ chap mới của au
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Jan 27, 2013 2:59 pm

@nhimsica: Thanks bạn ^^ mình cực thích cuốn này... mình ko định viết drama nên bỏ khúc đầu đi cho gọn lại... Sica có lẽ hợp hơn nhưng lâu lâu đổi gió tí cho lạ =)) hi vọng ko bị ném đá ^^


CHAP 2




Đã nhiều phút trôi qua mà không thấy ai đến. Nàng băn khoăn liệu Jessie và Steven có chờ nàng ở dưới sân ga hay không? Tiếng thông báo của người phụ trách toa xe vang lên: "Còn 3 phút nữa..." Có lẽ nàng phải xuống, nếu không đoàn tàu chạy và nàng lại phải gánh thêm cái tội bỏ trốn. Yuri lê chiếc vali ra cửa, người phụ trách toa tàu nhanh chóng chạy đến đỡ giúp nàng.



- Xin cô cứ để tôi... Một người phụ nữ trong tình trạng sức khỏe như cô không nên mang vác nặng!

- Tình trạng sức khỏe của tôi sao cơ? - Yuri ngạc nhiên.

- Thôi nào, không có gì phải ngại, hai anh chị của cô đã bảo rằng cô đang mang thai nên đã đề nghị tôi lưu ý đến cô một chút.

- Anh chị tôi?!?

- Là hai người khi nãy đúng không? Anh chị cô thật tử tế...



Mọi thứ lại chao đảo trong Yuri.



- Anh có biết anh chị tôi đi đâu không?

- Tôi không biết thưa cô. Nhưng tôi thấy họ leo lên một chiếc taxi!



Cùng với túi kim cương bị đánh cắp trị giá cả triệu đô la, nàng hậm hực nghĩ. Nếu chúng lên taxi tức là chúng không có phương tiện riêng. Cách duy nhất để chuồn khỏi đất nước này là lên máy bay. Nàng lập tức đến sân bay và phải đòi lại cho được chỗ kim cương của nàng. Yuri ngã đầu trên băng sau của taxi, nàng đã bị lừa bịp bằng cái trò cảnh sát giả cảnh sát thật cũ rích này. Thật xấu hổ! Yuri thoáng đỏ mặt, nhưng phải công nhận hai tên vừa nãy thật sự giỏi. Chúng đã tạo nên một vở kịch hết sức thuyết phục và Kwon Yuri đã tin sái cổ. Trải qua bao gian nguy, nàng không đời nào chịu thua quá dễ dàng như vậy được. Có thể 2 kẻ lừa đảo này cũng đang bị truy nã vì đã ăn trộm cái gì đó! Phải đến sân bay kịp thời. Yuri hối thúc người lái xe nhanh hơn nữa.



Họ đang đứng trong hàng chờ check-in. Thoạt đầu Yuri đã không thể nhận ra họ ngay được, thay đổi ngoại hình đáng kể. Jessie Jung với mái tóc vàng búi cao được xoã ra che đi một nữa khuôn mặt cộng thêm chiếc kính đen chiếm cả phần còn lại, Steven Hamilton mới khi nãy còn ria mép và mái tóc dày thì giờ đây đầu đã không còn một sợi tóc, ria giả cũng được tháo ra song cả hai người họ đã không kịp thay đồ. Yuri chạy tới bên họ với nụ cười đắc thắng trên môi:



- Xin lỗi nhưng hai người còn quên một thứ!

- Cô làm gì ở đây? - Steven thản thốt.

- Chúng tôi đã bảo cô đợi ở ga mà, có xe đón cô sẵn ở đó! - Jessie nhíu mày.

- Vậy tại sao chúng ta không cùng quay lại kiếm chiếc xe nhỉ? - Yuri đề nghị.

- Không thể! Chúng tôi còn bận theo một vụ khác...

- Vậy hai người hãy trả lại tôi chỗ kim cương! - Yuri chìa tay ra.

- Đó là tang vật đấy cô gái! Tôi rất tiếc! - Jessie cười khẩy.

- Tôi muốn chỗ kim cương đó...



Steven đẩy Yuri ra để đưa vé máy bay cho người soát vé. Yuri tuyệt vọng đứng nhìn. Ánh mắt nàng chợt dừng lại chỗ một viên cảnh sát sân bay...



- Ngài sĩ quan! Ngài sĩ quan! - Yuri hét lên ra hiệu gọi người cảnh sát.



Steven và Jessie nhìn nhau hoảng sợ. Họ rít lên:



- Cô điên rồi sao? Muốn bị bắt cả lũ hả?



Người sĩ quan đến bên họ:



- Có gì rắc rối sao?

- Thưa ngài, hai người bạn này đã nhặt giúp tôi chỗ trang sức tôi đã làm rơi. Tôi đã tưởng là phải báo việc này cho FBI để giải quyết. Họ sẽ vui lòng nếu ông có thể đưa tôi ra taxi! - Nàng vui vẻ nói.

- Vâng rất vui lòng!

- Sao cô không để bọn tôi giữ hộ? Sẽ an toàn hơn, tôi không muốn cô lại đánh rơi chỗ trang sức lần nữa! - Steven phân bua.

- Ồ không cần đâu! Tôi muốn tự giữ thế này hơn...

- Không nên như thế! Sẽ tốt hơn nếu... - Jessie cố vớt vát.

- Không sao đâu! Tôi biết việc lên kịp chuyến bay của hai người quan trọng hơn! Và giờ cho tôi xin lại chỗ kim cương... - Nàng tươi cười.



Trước người cảnh sát viên, Jessie Jung không còn cách nào khác ngoài miễn cưỡng móc túi kim cương ra và trao nó cho Yuri.



- Ơn Chúa! Đủ cả... - Yuri kiểm tra chiếc túi vải. Nàng cũng lấy từ trong bóp ra hai tờ 5 đô la... - Đây coi như là tượng trưng cho sự đánh giá cao của tôi về việc làm nghĩa hiệp của hai người! Tạm biệt! - Nàng dúi vào tay Steven và Jessie hai tờ bạc rồi theo người sĩ quan ra ngoài trước sự dửng sốt của hai kẻ lừa đảo. - Thời buổi hiện nay thật khó mà tìm được người lương thiện thế này! - Yuri không quên quăng lại một câu cho hai người họ.



…..



Jessie Jung tức Jessica Jung ngồi trên máy bay và nhìn ra cửa sổ. Cô đưa chiếc khăn mùi xoa lên mắt, hai vai khẽ rung lên rung xuống bần bật. Steven Hamilton tức Danny Hamilton vuốt mặt, nhướng mày nhìn Jessica:



- Chỉ là chuyện tiền bạc thôi mà, cô đâu cần phải khóc như thế!?!



Nhưng rồi anh ta lại ngớ người khi nhận ra Jessica đang cười rũ rượi đến độ chảy cả nước mắt.



- Quái! Cũng đâu có gì đáng cười! - Danny trở về với tờ báo trên tay.



Jessica chậm nước mắt trên mặt, vẫn không ngừng cười. Với Jessica thì lại khác. Cô cho rằng cái cách Kwon Yuri lừa mình quả là một trò bịp bợm tuyệt vời nhất mà cô từng chứng kiến. Laurel Author đã bảo rằng nàng ta chỉ là một kẻ nghiệp dư không đáng ngại. Lạy Chúa, Jessica nghĩ, cô ấy sẽ đến thế nào nếu chuyên nghiệp nhỉ? Kwon Yuri chắc chắn là cô gái đẹp nhất mà Jessica từng thấy. Và thông minh nữa chứ! Cô luôn tự hào rằng mình giỏi trong cái nghề lừa bịp này... Vậy mà hôm nay, Kwon Yuri lại hơn Jessica Jung... Đúng là kẻ cắp gặp bà già!



Jessica Jung là một quyển sách trinh thám khó đoán, phải đọc từng trang và suy luận để hiểu được cô ấy. Quá khứ mà Jessica đã trải qua là những hồi ức không thực sự dễ chịu. Mẹ Jess được thừa hưởng một gia tài kết xù, bà lấy một người đàn ông mang trong mình giấc mộng làm giàu không tưởng. Ba Jess là một người đàn ông đẹp trai phong nhã, miệng lưỡi không ai sánh bằng, có lẽ cô được thừa hưởng những nét quyến rũ từ cả ba lẫn mẹ. Trong vòng vài năm cuộc hôn nhân của ba mẹ cô diễn ra, ông đã phá tan cái sản nghiệp khổng lồ ấy bằng tham vọng của mình. Tuổi thơ trong trí nhớ Jess là những trận cãi vả thường xuyên của ba mẹ về tiền bạc và những cuộc ngoại tình của ba. Một cuộc hôn nhân khủng khiếp và Jessica đã thề rằng sẽ không bao giờ yêu ai cả chứ đừng nói là kết hôn.



Năm cô 13 tuổi, mẹ Jess qua đời. 2 tháng sau ba cô cũng tái hôn.



"Một người đàn ông sống độc thân là hoàn toàn phi tự nhiên!" Ba Jessica giải thích với cô như thế và cô đã rất bất mãn với cái lí do ngu ngốc này. Jess cảm thấy mình bị phản bội ghê gớm cộng thêm mối quan hệ không tốt với người mẹ kế, cô bỏ nhà ra đi... Làm đủ mọi nghề để kiếm sống và cuối cùng được người chú thu nhận vào làm ở một gánh tạp kĩ. Tại đây, Jess được chú mình chỉ dạy toàn bộ những trò lừa bịp thiên hạ và cô cũng tỏ ra rất có năng lực trong chuyện này.



Hầu như toàn bộ nhân viên nam lẫn nữ của đoàn tạp kĩ đều mê Jessica như điếu đổ vì vẻ ngoài hấp dẫn cùng sự hài hước duyên dáng của mình. Thậm Chí các cô gái còn cá cược với nhau xem ai sẽ là người đầu tiên "được" lấy đi trái tim và sự trinh tiết của Jessica. Cũng chính vì cái số đào hoa này mà cô đã gặp đại họa với anh chàng phụ trách tiết mục phóng dao về việc đã dụ dỗ cô vợ đáng yêu của anh ta, một bài học về tình dục đáng giá đầy mạo hiểm. Thế nên để bảo toàn tính mạng cho mình, Jessica đã phải rời khỏi đoàn tạp kĩ... Cô trở thành tình báo viên cho chiến trường tại Bắc Triều Tiên.



Sau hai năm phục vụ, Jess nhận ra sự vô nghĩa của cuộc chiến khi người ta phải phung phí tính mạng và tiền bạc vào những cuộc chiến tranh phi nghĩa không thể chiến thắng đó. Những kẻ cầm đầu thì luôn dùng miệng lưỡi để lừa gạt lòng tin của mọi người. Cô thực sự khinh ghét bọn quan liêu dối trá đó. Trò lừa bịp lớn nhất lịch sử... Thế là Jess rời đi và cuối cùng là gia nhập tổ chức của Laurel Author, hoạt động như một tên trộm chuyên nghiệp. Đã tới lúc sống cho tương lai. Đối với Jess, cả thế giới là một trò lừa đảo và mọi người đều trở thành đối tượng trong hành vi lừa bịp của cô...



- "Cô có thể giúp tôi một việc nhỏ được không?" Laurel nêu lên vấn đề. "Có một phụ nữ trẻ trên chuyến xe lửa từ Sydney đến Melbourne, mang theo một ít kim cương..."



Jessica lơ đãng nhìn ra khung cửa sổ máy bay, khoé môi khẽ cong lên thành một nụ cười khi nghĩ đến Kwon Yuri...



.....



Việc đầu tiên mà Yuri làm khi vừa về đến Hàn Quốc là lập tức đến ngay văn phòng của Laurel Author. Laurel đưa nàng vào trong phòng làm việc, hai tay xoa nhẹ vào nhau:



- Cô bạn thân mến! Tôi đang rất lo lắng... Tôi đã chờ cô ở Melbourne và...

- Bà đã không đến Melbourne...

- Ý cô là sao? Tôi không hiểu... - Qua gọng kính, cặp mắt đen của Laurel Author nhướng cao, sáng lên tinh quái. - Cô có chỗ kim cương còn tôi...

- Bà chưa bao giờ có ý định đón tôi ở Melbourne. Thay vào đó bà đã cử hai người đến để chiếm lấy chỗ kim cương đó...



Vẻ lúng túng hiện trên gương mặt Laurel.



- Chính là bà! Bà bảo đã đích thân lo vé tàu cho tôi thế nên chỉ có bà biết số ngăn tôi ngồi, tôi lại dùng tên giả và hoá trang vậy mà người của bà vẫn có thể tìm ra. Lúc đầu tôi còn nghĩ có sự rò rỉ trong công ti...



Khuôn mặt tròn ngộ nghĩnh của Laurel đầy vẻ ngạc nhiên:



- Cô đang định nói với tôi là ai đó đã cướp đoạn số kim cương của cô?

- Tôi đang định nói với bà là họ đã không thể làm được điều đó. - Yuri mỉm cười.



Lần này thì vẻ ngạc nhiên trên mặt Laurel Author hoàn toàn thành thật:



- Ý cô là cô đang giữ số kim cương trong tay?

- Đúng vậy thưa quí bà đáng mến! Họ đã quá vội lên máy bay mà để quên chúng lại.

- Xin lỗi! - Bà ta nhìn Yuri soi mói.



Laurel Author đi vào cánh cửa để vào căn phòng riêng phía sau kệ sách trong khi Yuri thả người xuống sofa thư thả chờ đợi trong cơn chiến thắng. Bà ta đã biến mất gần 15 phút đồng hồ và trở lại với nét mặt vẫn còn đọng cơn hốt hoảng tột cùng...



- Một sự nhầm lẫn tai hại... Một sai lầm lớn... Thư cô Kwon, cô là một cô gái rất thông minh! - Laurel mỉm cười thán phục - Cô đã kiếm được 250 ngàn đô la... Trao cho tôi chỗ kim cương và tôi sẽ...

- 500 ngàn đô la...

- Xin cô nói lại!

- Tôi đã đánh cắp chúng 2 lần, vậy sẽ là 500 ngàn đô la...

- Đừng đùa thế chứ! Tôi không thể trao cho cô số tiền lớn như thế được!

- Vậy thì tôi sẽ tìm người khác trả cho tôi một cái giá đáng hơn... - Yuri đứng dậy.

- Khoan đã... Thôi được! 500 ngàn đô la. Kim cương đâu?

- Khi tôi nhận được tiền và ngồi an toàn trên một chiếc taxi thì bà sẽ nhận được bưu phẩm với túi kim cương!

- Cô Kwon, cô đã ngã giá xong... - Laurel giơ tay đầu hàng, cam chịu thất bại.

- Cảm ơn bà Author! Làm việc với bà thật dễ chịu! - Yuri mỉm cười đắc thắng bắt lấy tay Laurel Author.



.....



Giới cảnh sát quốc tế đang xôn xao vì tin tức về vụ cướp kim cương ở Sydney. Tổng thanh tra David Jones cứ đi đi lại lại trong văn phòng tại trụ sở cảnh sát ở Sydney. Điều tra viên Choi Wonbin thuộc tổ chức cảnh sát quốc tế được cử đến để giúp đỡ. Thanh tra David Jones thề là ông ta rất ghét gã này. Một gã xấu xí lùn tịt (ông ta cho là thế) và tự phụ, nhưng gã lại có một cái đầu khủng khiếp. Nhiều lần David tự hỏi gã họ Choi kia có phải là thú hay không?!? Bài phát biểu dài dòng về vụ trộm của David Jones nhận được cái nhìn chán ghét của Wonbin. Gã chúa ghét những thứ văn chương lê thê hay sách vở học hành nên thật là một cực hình khi gã phải ngồi nghe cả buổi.



- Thật hân hạnh vì anh đã đến! - David cạnh khoé Wonbin.



Choi Wonbin căn bản là không thể hiểu những lời mỉa mai hay bất kì cái gì vì đơn giản là da mặt gã rất dày. Gã chỉ hiểu làm thế nào để tóm được bọn tội phạm mà thôi... Qua vụ việc lần này, giới cảnh sát chỉ còn biết trốn tránh báo chí. Bà Bella - nạn nhân vụ trộm - đang làm ầm lên với tay cảnh sát trưởng.



- Tôi đã đọc qua tường trình về vụ trộm. - Wonbin dửng dưng. - Thằng cha trung uý Harrison đã điều tra như một thằng ngốc!



Cả phòng họp nóng mặt trước thái độ phách lối của Choi Wonbin. Thanh tra Jones đã phải cố dằng mình lắm khi nghe một gã da vàng chê bai người da trắng là cấp dưới của mình.



- Ông ta đã nói chuyện với tên trộm thực sự mà không hề hay biết... và rồi để cô ta chuồn mất... - Wonbin bình thản.

- Vậy thì hẳn cậu ta phải nhận dạng được tên trộm... - David Jones nói.

- Ông ta mà còn nhớ được cái gì! Có chăng là nhớ được chiếc váy ngủ của cô ta mà thôi! - Wonbin thốt lên đầy khinh thị.

- Thật sự là ngài Harrison còn không biết được khuôn mặt và màu tóc thật của cô ta. Nghe nói cô ta mang một cái mũ giữ tóc, đeo mặt nạ dưỡng da. Toàn đội cảnh sát tuần tra hôm đó đã nói về cô ta như là một người phụ nữ với vòng một và vòng ba kì diệu quyến rũ chết người. - Một vài điều tra viên khác trong phòng lên tiếng chỉ trích.

- Chúng ta hoàn toàn không có một tí cơ sở hay manh mối nào cả... - David thở dài.

- Có! Tôi biết cô ta là ai!

- Anh đang nói cái gì vậy? - Cả phòng quay lại nhìn Choi Wonbin như một kẻ tâm thần bất trị.

- Tôi đã xem xét qua khu vực xung quanh ngôi biệt thự. Dù nó khá gần trung tâm nhưng hoàn toàn biệt lập và không có tuyến xe công cộng. Từ sân bay có một khu vực chuyên cho thuê xe. Chắc chắn để đến được đó cô ta đã thuê một chiếc xe và tự lái nếu không phải cô ta ăn cắp thêm một chiếc nào khác...

- Tôi không nghe nhầm chứ? Một ngày ở đây có bao nhiêu là xe được cho thuê, làm sao anh Choi tìm được danh tính cô ta? – David cắt ngang.



Choi Wonbin phớt lờ David, gã tiếp tục:



- Từ khu đó đến căn biệt thự mất khoảng 22km, cả đi lẫn về là 44km. Theo máy tính lưu trữ thì có một chiếc van được thuê khoảng 21h ở tiệm X trên đường Y đã đi 44km. Người thuê là Sarah Lee. Một cái tên giả. Tên thật cô ta là Kwon Yuri người Hàn Quốc.

- Làm sao mà anh biết tên cô ta? - David sốt ruột.



Wonbin điên dần lên vì những loại câu hỏi vớ vẩn thế này.



- Dĩ nhiên để thuê xe cô ta phải kí nhận. Tôi đã mang giấy viết đó đi xét nghiệm dấu vân tay và đó là của Kwon Yuri. Cô ta từng có tiền án trước đây!



Lại một lần nữa gã họ Choi này đã tìm ra chân tướng. Điều đó làm David và cả phòng cảnh sát Sydney cảm thấy như một sự sỉ nhục. Choi Wonbin đã biến nó trở nên đơn giản không thể tin. Gã này thật sự giỏi, đành phải cắn răng mà công nhận thế...



- Chúng ta phải mau chóng bắt cô ta lại!

- Vì điều gì? Thuê xe ở Sydney à? - Wonbin thản nhiên. - Đến cả cảnh sát còn không nhận dạng được cô ta thì lấy quyền gì để bắt?

- Vậy phải làm sao? Để cô ta đi à?

- Lần này thì đúng là vậy! - Wonbin gấp hồ sơ vụ trộm lại.



Rời khỏi phòng họp, Choi Wonbin ngay lập tức đặt vé máy bay để về lại Hàn Quốc. Trong quyển sổ tay mà hắn ta luôn mang theo bên mình là cái tên được gạch dưới nhiều lần: Kwon Yuri - đồng thời nàng ta đã từng là hôn thê của hắn!



END CHAP 2

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Jan 27, 2013 9:09 pm

tem nha tem nha, hôm nay ngày gì mà tất cả các au ra chap cùng 1 lúc thế này, không đọc kịp luôn :gau3:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Tue Feb 12, 2013 7:47 pm

CHAP 3



Trên tàu Star King từ Hàn Quốc đến Mĩ, người ta có thể thấy một thiếu nữ trong tà váy maxi bay phất phơ trong gió, đội chiếc nón rộng vành và kính mát đang thư thả ngắm nhìn mặt biển xanh biếc. Nàng đưa đôi mắt đen thẳm lướt qua từng người đang đưa tiễn bên dưới thân tàu. Không có ai đến để đưa tiễn Kwon Yuri cả, không có ai quan tâm nàng hay để nàng quan tâm. Khói từ những chiếc ống bằng đồng bắt đầu tỏa ra nghi ngút, con tàu từ từ ra xa khỏi bến cảng. Giá để có mặt trên khoang hạng nhất của nó là không hề rẻ, nhưng Yuri nghĩ là nó hoàn toàn xứng đáng và nàng cũng muốn có thể thoải mái nghĩ ngơi với số tiền 500 ngàn đô la kia. Nàng lang thang khắp nơi ngó nghiêng con tàu. Star King quả là một thế giới tuyệt vời thu nhỏ, với 3 phòng ăn lớn, những căn phòng thượng hạng cùng rất bar, hồ bơi lớn, spa, shop và những dịch vụ thể thao giải trí khác... Nàng thật sự choáng ngợp, ở luôn trên con tàu này cũng được. Yuri không dùng bữa ở nhà hàng lớn nhất trên tàu mà quyết định chọn cho mình một nhà hàng nhỏ hơn nhưng ấm cúng và trang nhã. Vừa ngồi xuống chiếc bàn mà mình đã đặt, bỗng một giọng nói quen thuộc vang lên:



-Oh xin chào!



Yuri giật mình ngước lên thì thấy Jessie Jung - kẻ đã giả mạo cảnh sát lần trước để lừa gạt nàng. Ôi sao lại thế chứ? Nàng không mong muốn được gặp lại cô ta một chút nào cả...



-Thật là một sự bất ngờ thú vị! Cô có vui lòng cho phép tôi ngồi xuống?

-Rất sẵn lòng! - Yuri miễn cưỡng đáp lời nhưng trong lòng thầm than vãn.



Jessie Jung nhẹ nhàng ngồi xuống ghế với một nụ cười thân thiện trên môi:



-Chúng ta có thể làm bạn nhỉ? Ít nhất thì có mặt ở đây cùng vì một lí do!



Yuri thật sự không hiểu cô ta đang lảm nhảm cái gì...



-Xin lỗi cô Jung...

-Là Jess... - Giọng cô ta nhàn nhã - Jessica Jung!

-Như nhau cả thôi! - Yuri toan đứng dậy bỏ đi thì đã bị cô ta kéo lại.

-Tôi muốn giải thích về lần đầu gặp mặt...

-Chẳng có gì phải giải thích cả! Một đứa con nít cũng có thể đoán ra... - Yuri quả quyết.

-Tôi nợ Laurel Author một chút ân huệ... Tôi đã sợ bà ấy không hài lòng về tôi...



Cô ta vẫn mang trong mình cái phong cách quyến rũ đầy ngây thơ đã từng lừa nàng. Yuri hằn hộc đáp:



-Tôi cũng chẳng có hài lòng với cô. Cô có mặt ở đây để làm gì?

-Cô thật sự không biết gì cả à? Lee Man Soo đang ở trên con tàu này!

-Ai cơ?

-Lee Man Soo là một trong những người giàu nhất Hàn Quốc. Ông ta sở hữu một công ti giải trí bậc nhất hiện nay. Thói quen của Lee Man Soo là "đày đọa" các nhóm nhạc để trục lợi. Ông ta đặc biệt hứng thú với những cô gái nhanh nhẹn... Một kẻ tiêu xài lớn! - Jessica điềm đạm giải thích.

-Vậy cô Jung đây có nhã ý giúp ông ta tiêu thụ bớt số tài sản dư thừa đó?

-Đúng là vậy! Cô có biết chúng ta cần phải làm gì không? - Jessica nhìn Yuri dò xét.

-Tất nhiên là biết! Chúng ta cần phải nói lời chia tay tại đây. Chào cô Jung!



Nàng đứng dậy và rời khỏi nhà hàng, để lại Jessica Jung với ánh mắt ngây dại nhìn theo nàng rời khỏi.



….



Yuri đành phải ăn bữa trưa tại phòng riêng. Nàng băn khoăn không hiểu số phận run rủi thế nào lại để nàng và Jessica Jung gặp lại nhau. Yuri đang muốn quên đi nỗi sợ hãi cô ta đã mang lại cho nàng trên chuyến xe lửa dạo trước. Vậy mà cô ta cứ luôn chắn ngang đường đi của nàng. Nàng tự dặn lòng rằng sẽ không để Jessica làm hỏng kì nghỉ của mình. Chắc chắn là vậy! Nàng sẽ phớt lờ cô ta.

Yuri đang đứng trên boong tàu tận hưởng những cơn gió biển buổi tối mơn man trên da mình. Trên cao là bầu trời sao lấp lánh dịu dàng. Cô ta đã bước đến bên nàng, tựa người vào lan can phóng ánh nhìn về phía đại dương mênh mông:



-Cô có biết là trông cô đẹp thế nào khi đứng đây đâu. Yuri này, cô có tin vào những chuyện tình trên boong tàu không? - Jessica bóng gió tán tỉnh.

-Chính cô là người tôi không tin được đấy! - Yuri lạnh lùng tránh xa khỏi Jessica.

-Tôi muốn báo cho cô một tin là tôi vừa được biết Lee Man Soo đã hủy bỏ chuyến đi vào phút cuối khi tàu khởi hành.

-Ôi thật đáng tiếc, vậy là cô chịu uổng cái vé rồi. - Yuri ra chiều xuýt xoa đầy mỉa mai.

-Tôi không cho là vậy. Cô có muốn kiếm một ít tài sản nho nhỏ không?



Con người này là không thể tin tưởng được, Yuri tự nhủ.



-Trừ phi cô có một chiếc trực thăng bỏ túi bằng không thì tôi không nghĩ là cô có thể ăn cắp được của bất cứ ai trên con tàu này.

-Có ai nói về chuyện cướp bóc đâu nào. Cô có nghe về 2 gã kiện tướng cờ vua đang có mặt ở đây để đến Mĩ tham dự thế vận hội?

-Có thì sao? Ý cô là Park Shi Yong và Jang Yoon Pyo?

-Đúng vậy. Sẽ rất tuyệt nếu tôi có thể sắp xếp để cô chơi cùng lúc với 2 người họ. Chúng ta sẽ kiếm được cả đống tiền... Một cái bẫy hoàn hảo đấy!



Yuri nhìn Jessica đầy nghi ngờ:



-Một cái bẫy hoàn hảo? Chơi cùng lúc với 2 đại kiện tướng?

-Uhm... Cô thấy thế nào? - Jessica mỉm cười hào hứng.

-Tôi thấy thích. Chỉ có một số vướng mắc!

-Gì nào? - Jessica đầy vẻ quan tâm nhiệt tình.

-Tôi không biết chơi món này. - Yuri nhe răng cười.

-Không sao! Tôi sẽ dạy cô!

-Vậy sao? Cô điên rồi. Tôi khuyên cô nên đến tìm bác sĩ tâm thần mà chơi cờ. Chúc ngủ ngon!



Yuri bỏ đi. Jessica lẳng lặng nhìn nàng, trên mặt vẫn đọng nụ cười say mê...



…….



Hôm sau, Yuri đã thật sự đụng mặt Park Shi Yong khi đang dạo chơi trên boong tàu. Anh ta chạy bộ buổi sáng và đã va vào nàng làm Yuri té ngã.



-Cô không có mắt à? Có thấy là tôi đang chạy ở đây không? Mau tránh ra! - Park Shi Yong bực tức quát lên rồi cứ để Yuri nằm đó mà chạy tiếp.



Một người nhân viên trên tàu đã trông thấy và đỡ nàng dậy:



-Cô có sao không? Vừa nãy anh ta...

-Tôi không sao! Cảm ơn... - Nàng mỉm cười hiền lành.



Park Shi Yong là một kẻ chẳng ra gì. Và nàng quyết không để một kẻ chẳng ra gì làm hỏng tâm trạng của mình. Không kẻ nào có cơ hội làm điều đó!



Có 9 lời nhắn được gửi đến Yuri với cùng một nội dung "Hãy gọi cho cô Jessica Jung!" ... Và Kwon Yuri đã phớt lờ tất cả. Buổi chiều nàng đi bơi, mua sắm... Tối đến nàng tìm đến quầy bar làm một ly trước khi ngủ. Yuri bước vừa ngồi xuống là có hàng tá gã đàn ông đưa những cặp mắt thèm thuồng nhìn nàng. Rồi một người đàn ông tiến lại ngồi xuống cạnh Yuri. Nàng có thể nhận ra đó là gã kiện tướng cờ vua còn lại Jang Yoon Pyo. Anh ta nở một nụ cười làm quen:



-Chào tiểu thư! Cho phép tôi được mời cô một ly...

-Vâng tất nhiên! - Yuri lưỡng lự rồi gật đầu. Nàng nghĩ ít ra thì cũng còn được một người lịch sự.

-Cô uống gì?

-Xin cho tôi một ly vodka!

-Anh ta gọi người phục vụ rồi quay sang sang Yuri:

-Tôi là Jang Yoon Pyo!

-Tôi biết!

-Phải rồi, mọi người đều phải biết tôi. Vì tôi là đại kiện tướng vĩ đại nhất thế giới và là anh hùng quốc dân... - Jang Yoon Pyo vừa nói vừa đặt bàn tay lên đùi Yuri - Tôi còn là một người tình rất tuyệt ở trên giường nữa!



Anh ta mới vừa nói cái gì nhỉ? Yuri nghe lầm chăng? Thật là thô bỉ! Nàng thật tình muốn hắt cả ly rượu vào mặt anh ta, nhưng nàng đã kịp thời kiềm chế cơn giận. Yuri lạnh lùng gạt tay gã ta ra:



-Xin phép! Tôi phải đi gặp một người bạn!



Ngay lập tức, Kwon Yuri đi tìm Jessica Jung. Nàng quay trở lại phòng ăn lúc trưa. Có thể dễ dàng tìm thấy Jessica đang ngồi ở đó, nhưng chỉ vừa bước vào nàng đã hối hận và đành quay ngay ra hành lang. Chẳng là Jessica Jung đang ngồi cùng bàn với một cô nàng trẻ trung nào đó cực kì dễ thương, trên mặt là nụ cười lừa tình không dứt. Chỉ một giây sau khi Yuri ra ngoài hành lang là Jessica Jung đã có mặt ngay bên cạnh nàng...



-Thật chẳng muốn làm phiền đến "bữa ăn" của cô!

-Đó chỉ là tráng miệng thôi! Tôi có thể giúp gì cho cô? - Jessica cười cười.

-Chuyện cô nói với tôi về 2 gã kiện tướng là nghiêm túc chứ?

-Hoàn toàn nghiêm túc! Thế nào?

-Àh, tôi thấy 2 gã đó cần một bài học về sự lễ độ!

-Tôi cũng vậy! Và chúng ta sẽ kiếm ra tiền trong khi dạy họ đấy...

-Kế hoạch của cô là gì?

-Cô sẽ đánh bại họ trên bàn cờ.

-Tôi không có nhiều thì giờ để đùa đâu.

-Tôi cũng thế! - Jessica lại cười khiến Yuri cảm thấy khó chịu.

-Tôi đã nói với cô Jung là tôi không biết chơi cờ! Để phân biệt các quân cờ còn không thể huống chi...

-Đừng lo, tôi sẽ chỉ cô vài chiêu và cô sẽ quật ngã cả hai người họ.

-Cả hai?

-Lẽ dĩ nhiên. Tôi chưa nói với cô rằng cô sẽ chơi đồng thời cả hai người à?



...



Jessica đang ngồi nhâm nhi cùng hai gã đại kiện tướng. Cô rỉ vào tai Park Shi Yong:



-Cô ta là một tay chơi cờ lạ, đang đi vi hành...

-Phụ nữ thì biết gì về cờ? Cô ta không thể thắng tôi đâu... - Gã cười ha hả đắc ý.

-Cô gái này thì khác. Cô ta bảo có thể thắng ông dễ dàng!

-Nực cười dù là dễ dàng hay không thì căn bản vẫn là không thể thắng.

-Cô ta cược 20 ngàn đô la rằng cô ta có thể cùng lúc chơi với cả 2 anh và sẽ hoà với ít nhất 1 trong 2 người...

-Mèn ơi thật điên rồ, tôi còn chưa bao giờ nghe tên cô ta... - Park Shi Yong muốn phun nguyên ngụm rượu trong miệng ra ngoài.

-20 ngàn đô la á? - Mắt Park Shi Yong sáng rỡ.

-Phải, 20 ngàn mỗi người và tiền sẽ được chuyển vào bất cứ tài khoản nào của anh.

-Tôi sẽ chỉ chơi trận này để dạy kẻ ngu ngốc đó một bài học. - Gã cười đắc chí. - Nhưng vấn đề là tôi không có sẵn ngần ấy tiền mặt...

-Chả sao cả, quan trọng là cô ta muốn được chơi cùng Park Shi Yong lừng danh. Nếu anh thắng, anh được 20 ngàn đô la, nếu anh thua, anh tặng cô ta một bức chân dung là được!

-Ok... Ai là người giữ tiền đặt?

-Thủ quĩ con tàu.

-Được! Khi nào trận đấu bắt đầu?

-Thứ 6 này, ngày cuối cùng trên tàu.

-Rất tốt!







Sáng hôm sau, Jessica ngồi nói chuyện với Jang Yoon Pyo ở hồ bơi:



-Cô ta là một người chơi cờ giỏi!

-Giỏi thì chưa đủ, phải là nhất... Mà người giỏi nhất là tôi.

-Chính vì vậy nên cô ta mới muốn thử sức với anh. Nếu thua anh tặng cô ta một bức chân dung, thắng anh có ngay 20 ngàn tiền mặt.

-Tôi không đấu với dân nghiệp dư. Không bàn chuyện này nữa nhé!

-Ồ tiếc thật! Xem ra cô ta chỉ có thể đấu với Park Shi Yong mà thôi.

-Cái gì? Park Shi Yong chịu đấu với cô ta?

-Phải... Nhưng xem ra không thể cùng lúc đấu với cả hai người...

-Thật không thể tin được! - Jang Yoon Pyo há hốc mồm. - Thật ngạo mạn! Cô ta nghĩ cô ta là ai mà dám thách thức 2 đại kiện tướng cờ vua thế?

-Uh... Công nhận là tâm tình cô ta hơi có vấn đề! Nhưng tiền của cô ta thì thật tuyệt...

-Tôi sẽ có 20 ngàn khi đấu với cô ta? Cả Park Shi Yong cũng thế à?

-Với điều kiện phải thắng cô ta!

-Còn phải nói! Ai sẽ giữ tiền đặt?

-Thủ quĩ trên tàu.

-Tuyệt! Địa điểm?

-Tối thứ 6, 10h... tại phòng ăn lớn nhất tàu.

-Tôi chắc chắn sẽ đến! – Jang Yoon Pyo nở một nụ cười tham lam, hắn cho rằng việc gì phải để một mình Park Shi Yong kiếm được lợi từ người phụ nữ ngốc kia chứ…



…..



Yuri nằm dài ra trên sofa, gương mặt vô cùng shock:



-Không phải chứ? Cô bảo là cả 2 gã đã chấp nhận sao?

-Chính xác là thế! – Jessica nhe răng cười.

-Tôi thấy chóng mặt quá!

-Tôi sẽ kiếm cái khăn ướt cho cô ngay, và cả thuốc nữa chứ!



Jessica lật đật chạy ào vào phòng tắm lôi ra cái khăn và nhúng nước. Cô đặt nó lên trán Yuri đang nằm dài trên sofa. Jessica dịu dàng hỏi:



-Sao rồi? Đã đỡ hơn chưa?

-Tôi nghĩ là tôi mắc chứng đau nửa đầu... - Yuri ôm lấy một bên đầu:

-Chuyện này đã từng xảy ra trước đây chưa?

-Chưa?

-Vậy thì không phải rồi! Có lẽ là triệu chứng hồi hộp trước những việc như thế này...

-Những việc như thế này? - Yuri tức giận quăng luôn cái khăn ướt vào mặt Jessica. Làm thế nào mà tôi lại đi tin lời cô cơ chứ?

-Cô đừng làm mọi việc phức tạp hơn chứ!!! - Jessica nhẹ giọng dụ dỗ.

-Phải đấu với đại kiện tướng cờ vua chỉ với 1 bài học về cờ do cô Jung đây dạy thì quả thực rất phức tạp đấy!

-2 chứ! Cô là một tài năng mới nhú trong làng cờ vua thế giới đấy!

-Lạy Chúa! Sao người lại để con dính vào trò đùa này của cô ta cơ chứ?

-Bởi vì chúng ta sẽ kiếm cả đống tiền...

-Hừ, tôi không muốn cả con tàu này xem tôi như một thảm hoạ! Tôi chỉ muốn con tàu này chìm đi cho rảnh nợ...

-Đừng bi quan vậy chứ! Bình tĩnh nào...

-Bình tĩnh thế nào khi mọi người đang theo dõi tấn thảm kịch này?

-Chính tôi đang muốn thế đấy! - Jessica nở một nụ cười đểu cán sâu xa...



END CHAP 3



Được sửa bởi laurel_lieu ngày Sun Feb 24, 2013 10:40 am; sửa lần 2.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Tue Feb 12, 2013 11:08 pm

Dựt tem nha

Chưa đọc nhưng dựt tem đã rồi tính sau
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Wed Feb 13, 2013 1:47 pm

hay quá au ơi

ko biết Sica làm thế nào để lừa dc tiền của 2 người kia nhỉ, giao kèo là dù Yuri thắng thì cũng chỉ được 1 bức ảnh thôi mà, khó đoán quá :gau8:

au ra chap mau đi :gau18:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Mon Feb 18, 2013 5:57 am

Woa cái fic này ế dữ dội =)) có mình 8 comment à ^^ thui ko sao, viết cho vui mà, ai rảnh thì comment nhé =D


CHAP 4




Tin tức về vụ cá cược không cân sức này giờ đây lan rộng ra toàn con tàu. Người người ai cũng biết! Từ thủy thủ, đầu bếp, thợ máy đến hành khách đều tò mò rằng không biết cô gái tên Kwon Yuri là ai mà to gan đến vậy. Khi gặp Jessica họ đều hỏi về trận đấu sắp diễn ra. Jessica đã sắp xếp mọi thứ với người thủ quĩ con tàu, cô đưa anh ta 40 ngàn tiền cọc và yêu cầu chuẩn bị hai bàn chờ vào tối thứ sáu. Hành khách trên tàu nếu không chắc mẩm về việc thần kinh của Kwon Yuri thì cũng dò hỏi để đặt một ít tiền cá cho kết quả trận đấu...



- Tội nghiệp cô Kwon, cô ấy nghĩ là mình có thể thắng trận đấu...

- Liệu có thể đặt một ít tiền cược?

- Ồ dĩ nhiên! Đặt bao nhiêu cũng được! Cô Kwon sẵn sàng trả 10 ăn 1 đấy. - Jessica ra sức quảng cáo.



Thế là tiền được đổ vào chỗ người thủ quĩ ngày một nhiều, từ vài đô đến vài ngàn đô cũng có, tất cả đều đặt vào bên 2 gã đại kiện tướng sẽ thắng. Mọi thứ trở nên không thể kiểm soát. Người thủ quĩ lo lắng đến tìm thuyền trưởng con tàu:



- Thưa ngài, đây thật là một sự hỗn loạn nhất từ trước đến nay. Chúng ta đang giữ trong tay phải 400 ngàn đô la là ít!

- Cậu đã kiểm tra chắc rằng 2 gã đó có thật là Park Shi Yong và Jang Yoon Pyo? - Người thuyền trưởng nheo mắt.

- Vâng, chính xác là vậy thư ngài!

- Không có khả năng bán độ chứ?

- Dĩ nhiên thưa ngài, nếu cố tình để thua trận này thì 2 người họ sẽ bị cả Đại Hàn Dân Quốc giết đấy!

- Còn cô Jessica Jung và cô Kwon Yuri thì sao?

- Tôi không biết rõ nhưng chắc chắn hai ngươi họ là hành khách đi riêng lẻ...

- Tôi cảm nhận được trận đấu này sặc mùi lừa gạt, nếu bình thường thì tôi sẽ ra tay ngăn chặn, nhưng đây là cờ vua và chuyện lừa gạt trên bàn cờ là không thể! - Nói rồi ông thuyền trưởng móc trong túi ra 200 đô la - Đặt cho tôi 200 vào chỗ mấy gã đại kiện tướng!



....



Vào tối thứ sáu, tại phòng ăn lớn của con tàu đông nghẹt người đứng chờ xem trận đấu diễn ra. Hầu như toàn Bộ hành khách và những nhân viên không có ca trực đều tập trung quanh khu vực thi đấu. Phòng ăn lớn được chia ra làm hai với một bức màn ngăn ở giữa để hai bên không bị chi phối. Jessica còn cho người giăng dây cách li với khán giả đứng xem để đảm bảo người xem không thể thấy rõ bàn cờ và họ không được phép đi lại giữa 2 phòng. 9h30 Kwon Yuri xuất hiện lộng lẫy đầy quí phái với chiếc đầm dài bằng lụa mỏng manh để hở một bên vai, đôi mắt đen hút hồn khiến mọi người phải trầm trồ mãi không thôi. Jessica nhanh chóng giới thiệu sơ về Yuri cho Park Shi Yong và Jang Yoon Pyo.



Park Shi Yong nhìn nàng bằng một ánh mắt đầy thú vị:



- Có thật là trước đây cô chưa từng thất bại?

- Vâng!

- Sao tôi chưa bao giờ nghe về cô? Thành thật cảm ơn cô Kwon trước! Gia đình tôi hẳn sẽ rất vui mừng về chiến thắng này!

- Ông chưa thắng mà đại kiện tướng! - Yuri nhướng mày đáp trả.



Đúng 10h, khi cả phòng ăn đã đông nghẹt người, Jessica tuyên bố trận đấu bắt đầu. Yuri ngồi xuống bàn trước mặt là Park Shi Yong, và một lần nữa - đây là lần thứ 100 - nàng tự dằn vặt mình tại sao lại để dính vào cái mớ bòng bong này.



- Chuyện này chẳng có gì lo lắng cả! Hãy tin ở tôi!



Jessica đã nói như thế và Kwon Yuri nàng đã tin theo như một con ngốc. Nàng thật sự không biết phải làm thế nào, chỉ biết ngoan ngoãn gậy đầu mà nghe theo lời dụ dỗ của cô ấy. Yuri sẽ đấu với cả 2 đại kiện tướng quốc dân chỉ với 4 giờ học về cờ với Jessica… Trong khi đó, Park Shi Yong đang nhàn nhã mà gọi người phục vụ mang đến 1 ly cocktail nhấm nháp.Để cuộc chơi mang tính công bằng, Jessica đề nghị Park Shi Yong chơi quân trắng và đi trước còn trong trận gặp Jang Yoon Pyo, Yuri sẽ chơi quân trắng và đi trước. Cả hai gã đại kiện tướng đều đồng ý.



Park Shi Yong thầm nghĩ: "Mình không chỉ là đánh bại cô ta mà là nghiền nát cô ta!" Vừa nghĩ, anh ta vừa tiến quân chốt trước quân hậu lên hai ô. Yuri nhìn bàn cờ hết một lượt để thấy rõ nước đi của hắn rồi nàng gật đầu đứng dậy, không vội chạm vào bất kì quân nào phía mình. Một người phục vụ dẫn Yuri rẽ đám đông để đến căn phòng kế bên, nơi Jang Yoon Pyo đang chờ nàng thể hiện. Vừa trông thấy nàng, anh ta đã bật cười trêu chọc:



- Ồ nàng bồ câu bé nhỏ xinh đẹp của tôi! Cô đã đánh bại Park Shi Yong chưa?

- Tôi đang làm vậy đấy thưa ngài! - Nàng ngồi xuống và ngay lập tức đẩy quân tốt trắng trước quân hậu lên hai ô.



Jang Yoon Pyo nhếch môi, hoá ra cô ta cũng biết phân biệt mấy quân cờ. Nhưng chẳng sao cả, cái chính là anh ta đã hẹn giờ ở phòng massage trong một tiếng nữa và hoàn toàn không muốn trễ hẹn. Để kết thúc trận đấu này nhanh hơn nữa, anh ta đẩy quân tốt trước quân hậu đen của mình lên hai ô đầy đắc ý. Kwon Yuri nhìn nước đi của Jang Yoon Pyo, nàng gật đầu, ghi nhớ vị trí và quay trở lại bàn của Park Shi Yong với sự hộ tống của người phục vụ. Nàng ngồi xuống, tiến quân tốt đen trước quân hậu lên hai ô. Park Shi Yong đã tặng nàng một cái gật đầu tán thưởng. Không chút do dự, anh ta tiến quân tốt trước quân tượng lên hai ô. Hai phút sau ở bàn cờ của Jang Yoon Pyo, Yuri cũng tiến quân tốt trước tượng lên hai ô. Anh ta liền đáp trả bằng cách đẩy quân tốt đứng trước quân vua lên. Cứ như thế, Kwon Yuri đã copy nước cờ đó sang bàn của Park Shi Yong.



Ra vậy! Cô nàng này không hoàn toàn là một tay nghiệp dư đâu! Park Shi Yong đã nghĩ vậy. Để xem cô ta xử nước cờ này như thế nào... Anh ta đi quân mã hậu đến quân tượng 3. Yuri cũng sang bàn Jang Yoon Pyo với y hệt nước cờ như vậy. Lúc này đây hai gã đại kiện tướng đang dần nhận ra họ đã gặp phải một đối thủ chẳng hề dễ xơi. Vì 2 bên đã bị ngăn cách nên hai đại kiện tướng không hề biết rằng họ đang đấu với nhau. Công việc của Kwon Yuri cũng nhàn nhã thôi, đó là truyền tải những gì Park Shi Yong đánh ra đến Jang Yoon Pyo và dùng nước cờ của Jang Yoon Pyo chống trả lại.



Tới giữa cuộc cờ, hai gã đại kiện tướng đã không còn dám tự phụ, vì những gì mà họ đánh ra đều bị đối thủ thông minh kia hoá giải một cách dễ dàng. Thật sự mà nói, họ đang phải vắt óc đổ mồ hôi để giữ lấy danh tiếng của mình. Cả hai đi đi lại lại quanh phòng, hút khá nhiều thuốc để suy nghĩ. Chỉ có cô nàng Yuri xinh đẹp là giữ được bình tĩnh nhất. Để cố gắng kết thúc ván cờ, Park Shi Yong đã thí một quân mã, mở đường cho quân tượng uy hiếp vua đen, Yuri đã đem nước cờ này sang bàn Jang Yoon Pyo và đã làm anh ta phải suy nghĩ cẩn thận trước khi che sườn bị hở, đành hi sinh quân tượng đen để đẩy xe lên hàng thứ bảy bên trắng. Park Shi Yong đã phải vất vả chống đỡ trước khi hàng phòng ngự bị rối loạn. Yuri đã đi qua lại hai bên, trận đấu đã đến giờ thứ 4. Cờ trên bàn đã vơi đi quá nữa. Mỗi đại kiện tướng đều mang trong đầu hàng ngàn trận đấu và thế cờ khác nhau. Họ đã đến chỗ nhận ra dấu ấn của người kia.



- Khốn kiếp, thằng cha Park Shi Yong là thầy cô ta. Hắn ta dạy cô ta tất cả... - Jang Yoon Pyo thầm nguyền rủa trong đầu.



Đến lượt Park Shi Yong cũng điên tiết không kém:



- Gã họ Jang chết tiệt, hắn âm thầm bảo trợ cho cô ta mà còn bày đặt ra vẻ như ta đây chẳng biết gì...



Càng cố đấu với Yuri bao nhiêu, họ lại càng nhận ra là không thể nào đánh bại nàng được. Trận đấu đang dần đến nước phải hoà. Giờ thứ 6 của trận đấu, 4h sáng... lúc này trên bàn cờ mỗi bên chỉ còn lại 3 quân tốt một quân xe và quân vua, không còn khả năng thắng cho bất kì bên nào. Park Shi Yong xem xét bàn cờ hồi lâu rồi thở dài, cổ họng nghẹn đắng lại:



- Tôi đề nghị... hoà!



Giữa những tiếng ồn ào bắt đầu nổi lên xung quanh phòng, Yuri gật đầu chấp nhận:



- Tôi đồng ý!



Đám đông trở nên náo nhiệt. Người phục vụ lại rẽ đám đông để Yuri có thể trở lại bàn cờ với Jang Yoon Pyo. Nàng lại bắt chước vẻ nghẹn ngào của Park Shi Yong trước anh ta:



- Tôi đề nghị hoà!



Và dĩ nhiên, không còn cách nào khác, Jang Yoon Pyo cũng đành chấp thuận. Đám đông lúc này như vỡ oà. Họ không thể nào chấp nhận được sự thật là một cô gái vô danh lại có thể cùng lúc thủ hoà được với hai đại kiện tướng hàng đầu Hàn Quốc. Jessica ngay lập tức xuất hiện bên cạnh Yuri với một nụ cười rạng rỡ. Cô kéo nàng ra khỏi đám náo nhiệt. Khi họ đã rời khỏi, cả hai đại kiện tướng vẫn ngồi thẫn thờ đăm đăm vào bàn cờ của họ. Một nỗi nhục nhã quá lớn... sẽ ăn nói ra sao với dư luận đây?!?



- Nào, chúng ta cần phải uống một chút! - Jessica nói với Yuri khi cả 2 đã ngồi ở một tiệm rượu trên boong tàu.

- Yuri, cô thật là tuyệt vời! Cô có nhìn thấy vẻ mặt của 2 gã ấy không? - Jessica bật cười khoan khoái - Tôi đã tưởng là cả 2 gã sắp lên cơn đau tim!

- Tôi mới là kẻ sẽ lên cơn đau tim đây! - Nàng nói trong khi tay đang đặt trên ngực trái - Chúng ta được bao nhiêu?

- Khoảng 400 ngàn đô la. Ngay sáng mai sẽ nhận trực tiếp từ tay thủ quĩ con tàu trước khi tàu cập bến. Tôi sẽ đợi cô ở phòng ăn lớn vào sáng mai.

- Tốt!

- Tôi nghĩ là đã đến giờ đi ngủ... Cho phép tôi được đưa cô về phòng!

- Tôi thật sự chưa thể ngủ đâu Jessica. Tôi vẫn còn hồi hộp quá. Có lẽ cô nên về nghỉ trước...

- Dù sao cô cũng đã là một nhà vô địch, Yuri thân mến! - Jessica bước đến gần Yuri, nhẹ nhàng đặt nụ hôn tạm biệt lên má nàng - Chúc ngủ ngon, Yuri!



Yuri đứng nhìn dáng lưng Jessica quay đi, tim thoáng đập mạnh. Không phải vì Jessica chứ?!? :)) Yuri định thần lại, nàng khẽ cười:



- Ngủ ư? Chẳng nên tí nào...



Đây là một trong những đêm tuyệt diệu của đời nàng. Yuri đã khiến hai kẻ ngạo mạn kia không thể ngóc đầu lên nổi. Jessica đã nói: "Hãy tin ở tôi!" Và nàng đã tin lời cô ấy vô điều kiện. Phải! Nàng thật sự chẳng có ảo tưởng gì về cô ấy. Jessica là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp. Ừ... Một người có vẻ ngoài quyến rũ. Ừ... Cô ấy mang trên mình phong cách thoải mái và sự hóm hỉnh vui tính. Ừ... Nhưng Yuri sẽ chẳng để tâm tới Jessica Jung làm gì, nàng đã tự nhủ thế...







Khi trên đường trở về phòng, Jessica đã đụng một sĩ quan của con tàu. Anh ta giơ tay chúc mừng:



- Cô Jung, trận đấu thật sự rất tuyệt, tin tức về nó đã lan đi rất nhanh rồi đấy. Giới báo chí sẽ chào đón hai người khi tàu đến Mĩ và cả Đại Hàn nữa. Cô là quản lí của cô Kwon à?

- Không, chúng tôi chỉ mới quen biết nhau trên tàu thôi. - Jessica đáp bằng chất giọng nhẹ nhàng của mình song đầu óc cô thì bắt đầu căn lên...



Jessica nghĩ, nếu mọi người liên hệ mình và Yuri lại, rồi kết nối diễn biến mọi chuyện tại với nhau, vụ này sẽ bị phát hiện mang hơi hướng của một trò lừa đảo. Rồi giới điều tra sẽ vào cuộc. Thế nên cô cần phải lấy lại tiền trước khi sự nghi ngờ được dấy lên. Jessica viết vào một mẩu giấy nhỏ "ĐÃ LẤY TIỀN VÀ SẼ GẶP LẠI CÔ TRONG BỮA ĂN MỪNG THẮNG LỢI TẠI KHÁCH SẠN X. CÔ THẬT LÀ TUYỆT, JESSICA!" và tiếp theo là dán kín lại trong một phong thư rồi đưa nó cho người nhân viên trên tàu với lời dặn rằng hãy chuyển cho cô Kwon vào rạng sáng mai. Jessica rảo bước nhanh về phòng làm việc của người thủ quĩ trên tàu. Jessica mỉm cười:



- Chào ngài! Tôi biết là tàu sẽ cập bến vào sáng mai và ngài sẽ rất bận, thế nên tôi đề nghị được lấy lại số tiền của mình vào bây giờ.

- Oh dĩ nhiên rồi cô Jung. À, cô tiểu thư của cô quả là một nàng phù thủy đấy!

- Quả là vậy! - Jessica nhe răng cười tự hào.

- Cô ấy học chơi cờ ở đâu thế?



Jessica ghé tai người thủ quĩ nói nhỏ:



- Tôi nghe nói trong một chuyến đi chơi đến Việt Nam, cô ấy đã học được với một đại kiện tướng nổi tiếng người Việt...

- Ô thật không ngờ đấy! Cô Jung này, ngần này tiền mặt quả thực rất nhiều đấy! Cô có muốn đổi sang cheque (ngân phiếu or séc) không?

- Ồ cảm ơn, nhưng tôi nghĩ cứ để tiền mặt là được rồi! Cảm ơn ngài rất nhiều! À phiền ngài một chút. Chiếc tàu chở thư và bưu phẩm sẽ ra cặp mạn tàu này trước con tàu cặp bến lúc 6 giờ phải không ạ?

- Vâng thưa cô!

- Ngài biết đấy, mẹ tôi đang ốm nặng, tôi cần phải về gấp, trước khi... - Jessica trầm giọng xuống - ... quá muộn. Ngài có thể thông cảm để tôi lên đất liền trước không?

- Dĩ nhiên là được rồi thưa cô! Tôi sẽ dàn xếp với bên hải quan!

- Tuyệt vời, cảm ơn ngài!

- Không thành vấn đề... - Người thủ quĩ mỉm cười vui vẻ.



Vào lúc 6h15, Jessica đang trèo xuống con tàu bưu phẩm với hai bao thư dày cộm toàn tiền mặt nằm gọn gàng dưới đáy vali. Cô ngước nhìn lại Star King sừng sững trước mắt với hành khách còn đang ngủ say:



- Quả là một chuyến đi thú vị!

- Đúng thế thật!



Jessica giật mình quay lại khi nghe cái giọng quen thuộc lên tiếng đồng tình.



- Sao cô lại ở đây Yuri?

- Vậy cô nghĩ tôi làm gì ở đây?

- Đừng nói là cô nghĩ tôi đang bỏ trốn đấy nhé?!? - Jessica giả vờ ngây thơ trước nét mặt của Yuri.

- Tại sao tôi phải nghĩ thế? - Nàng đay nghiến.

- Tôi đã viết giấy để lại cho cô, chúng ta sẽ hẹn nhau tại khách sạn và...

- Tôi biết rồi! - Jessica a ngắt lời - Cô Jung thật sự vẫn thích chơi cái kiểu đó nhỉ...



Jessica xanh mặt nhìn Yuri, hoàn toàn cứng họng. Vài giờ sau, Yuri đã ngồi chăm chú xem Jessica đếm tiền tại phòng khách sạn của nàng ở khách sạn S.



- Đây phần của cô là 212 ngàn đô la. - Jessica cười cười.

- Cảm ơn cô! - Yuri lạnh lùng.

- Cô biết đấy! Cô thật sự đã hiểu sai về tôi rồi Yuri à. Cô có bằng lòng để tôi phân trần với một cuộc hẹn ăn cơm tối nay không?

- Yuri lưỡng lự một lúc rồi gật đầu đồng ý:

- Được!

- Tốt, vậy tôi sẽ đến đón cô vào lúc 8h tối nay nhé!



….



8h tối, Jessica có mặt tại quầy tiếp tân khách sạn S và hỏi người tiếp tân để gặp Yuri. Song những gì mà cô nhận được là: "Cô Kwon đã trả phòng lúc trưa. Cô ấy cũng không có để lại địa chỉ tiếp theo hay lời nhắn nào dành cho cô cả cô Jung!"



Tuyệt, Jessica Jung đã có ý định lừa Kwon Yuri lần nữa nhưng lần này đã bị nàng hớt tay trên mất rồi. Một vố đáng lưu ý dành cho Jessica Jung!



END CHAP 4

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
rajn.kjd_s1.s2.s9
Gold Member 3
Gold Member 3

avatar

Post : 1179
Coins : 3021
Thanked : 20
Join date : 21/07/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Mon Feb 18, 2013 10:41 am

Fic này YulSic cứ dây dưa thế này thì bao giờ mới falling in love được đây :gau4:
Bất quá truyện cũng rất hay, như thể loại trinh thám z á^^. Tuy là đi trộm chứ k phải bắt trộm =)))
Au fighting!!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Mon Feb 18, 2013 3:00 pm

cm dành chỗ đã lát đọc sẽ cm thêm sau nha :nam14:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Apple Hotdy
Newbie

avatar

Post : 7
Coins : 1730
Thanked : 4
Join date : 04/12/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Mon Feb 18, 2013 11:18 pm

hy sinh thịt ngan vào ủng hộ cưng yêu ^^

chúc cưng đắt hàng nhiều người cmt :x
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
RubyGG
Member 2
Member 2

avatar

Post : 238
Coins : 2147
Thanked : 17
Join date : 22/07/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Tue Feb 19, 2013 9:07 am

Hóng chap mới nha Au.
Có vẻ 2 ng này còn vờn nhau dài dài đây :))
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Tue Feb 19, 2013 12:00 pm

@rajn.kjd_s1.s2.s9 @RubyGG Yeah chắc là thêm vài vụ án nữa mới bắt đầu fall in love =)) vì fic này chủ yếu nghiêng về trinh thám hơn tình cảm ^^ Thanks

@Hotdy: chui vô đây ủng hộ nữa cơ à? =))) comment trên watt là e vui rùi ^^ ko cần hi sinh thịt ngan để chui vào đây đâu =))) thanks tình yêu nhá!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4454
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Tue Feb 19, 2013 4:22 pm

Haha

Hay thật, ko ngờ Jessica chơi trò cho 2 thằng kiện tướng đánh với nhau

Lúc đọc đến đoạn chọn quân mình đã ngờ ngợ rồi, Sica nghĩ ra được cú lừa này đúng là vô đối thật :nam17:

Fic hay lắm au, ra chap nhanh nhanh nha :nam14:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1969
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Feb 24, 2013 10:41 am

@8: Thanks rất rất nhìu =)) năng comment dễ sợ =)))


CHAP 5



Mãi về sau này, Yuri mới thầm cảm ơn Laurel Author, chính bà ấy là người đã thay đổi cả vận mệnh của nàng. Sau khi lấy từ Jessica phần tiền của mình, Yuri trả phòng ở khách sạn S, nàng nghỉ ngơi ở Mĩ trong 1 tuần rồi về lại Hàn Quốc. Vừa đến nơi, nàng đã nhận được một tấm thiệp mời với nét chữ viết tay rất đẹp và ngay ngắn. Nội dung tấm thiệp hẹn gặp mặt nàng ở khách sạn Hilton chiều hôm sau. Tấm thiệp được kí tên Laurel Author. Điều đầu tiên Kwon Yuri nghĩ khi nhận được tấm thiệp mời là lờ nó đi. Nhưng lòng tò mò xem Laurel Author hẹn mình làm gì nên chiều hôm sau, nàng đã có mặt ở chỗ hẹn. Yuri ngay lập tức nhận ra Laurel, gương mặt này cùng Jessica Jung có cháy thành tro nàng cũng nhận ra vì đã lừa nàng. Yuri đi lại bàn, Laurel Author đứng dậy và nghiêng đầu chào nhã nhặn:



- Cảm ơn cô đã nhận lời mời của tôi!



Thái độ lịch sự dễ gần thật trái ngược hoàn toàn với lần gặp trước, bà ta mang đến cho nàng một cảm giác dễ chịu. Song để đoán xem lần này Laurel muốn gì ở nàng thật khó...



- Tôi hi vọng bà không mời nhầm tôi với một Kwon Yuri nào khác!

- Theo tôi được biết thì trên đời này chỉ có một Kwon Yuri, nhầm thế nào được?



Rồi Laurel Author ra hiệu cho người phục vụ dọn thức ăn lên bàn, một bữa chiều thịnh soạn. Trong bữa ăn, Laurel cứ huyên thuyên đủ chuyện, rồi bà ta kể về gia đình mình, những điều mà trước đây Yuri không hề được biết. Nàng bắt đầu có hứng thú với con người này. Kết thúc câu chuyện lê thê của mình, Laurel cho biết bà ấy có một cửa hiệu nhỏ bán đồ cổ... Rõ ràng là nàng chưa hề biết nhiều về bà ta. Thế nên Yuri nghĩ có lẽ lần này Laurel Author muốn bán cho nàng món gì đó từ cái bộ sưu tập đồ cổ được tập hợp từ các phi vụ trộm của bà ta. Nhưng có lẽ nàng đã lầm...



- Tôi thật sự rất ngưỡng mộ cô!

- Ngưỡng mộ tôi? Có gì để ngưỡng mộ chứ?

- Về cái cách cô đã xử lý trong tình huống với Jess. Cô biết cô ấy chứ?

- Dĩ nhiên là biết! - Yuri nghiến răng lầm bầm, không những biết mà còn rất căm ghét.

- Cô ấy là một người bạn thông minh, lém lỉnh. - Laurel buông lời ca ngợi Jessica, bà ta tiếp tục - Và cô Kwon đã chứng tỏ được năng lực của mình trước Jess. Tôi thành thật mong muốn những hợp đồng dài hạn!



Có vẻ Yuri đã hiểu ý Laurel Author. Sau những vụ việc đã xảy ra, nàng thật không muốn dính dáng tới ba cái chuyện phạm pháp này nữa. Nhất là dính tới Jessica Jung...



- Tôi không có ý định đó!

- Cô cứ từ từ suy nghĩ... Tôi cho là cô cần có dự tính cho tương lai. Số tiền cô kiếm được rồi cũng sẽ hết... Hãy gọi cho tôi khi cô đã có quyết định, hoặc tìm tôi ở địa chỉ này! - Bà ta chìa ra tấm danh thiếp cho nàng.



Yuri lịch sự nhận lấy. Nàng không cho rằng mình sẽ phải dùng đến nó. Những ngày sau đó, Yuri tự thưởng cho mình những chuyến du lịch khắp nơi, nàng đến những chỗ đẹp nhất, hưởng thụ sự thoải mái sang trọng trong những khách sạn thượng hạng và mua sắm thêm đủ thứ. Song tất cả những thứ này rất đắt tiền, với một người từng có tiền án như Yuri thì việc tìm một công việc bình thường để lo cho cuộc sống sau này là không thể. Huống chi Hàn Quốc là một đất nước đông đúc, người ta không cần người làm công và cũng không ai muốn mướn một kẻ tai tiếng. Laurel đã đúng, Yuri cần phải có dự tính cho tương lai...



......



Hằng năm, cứ vào ngày 18 tháng 4, hoàng thân Lee Dong Wook lại tổ chức buổi tiệc quyên tiền cho bệnh viện nhi đồng. Giá vé để tham dự buổi tiệc xa xỉ này lên đến 3 ngàn đô la, giới thượng lưu từ khắp nơi đều đổ về đó. Tại tư dinh của hoàng thân Lee Dong Wook ở Incheon, buổi chiều hôm đó đều chật kín người từ phòng khách lớn đến nhỏ. Có vô số vị khách trong trang phục sang trọng quí phái. Đến cả người hầu cũng đều ăn vận đồng phục tươm tất không ngừng mời mọc những ly champagne thượng hạng. Hàng dãy bàn ăn lớn được kê sát tường với đầy ấp các món khai vị được bày ra trên những chiếc đĩa bạc.



Kwon Yuri rạng rỡ trong bộ váy trắng, tóc bới cao, cài một chiếc trâm quí phái nạm kim cương đang khiêu vũ với chủ nhân bữa tiệc, hoàng thân Lee Dong Wook - một người đàn ông trạc 35 dáng lịch lãm và thanh thoát. Bữa tiệc mà hoàng thân Lee tổ chức hằng năm để quyên tiền cho bệnh viện thực chất chỉ là một trò moi tiền - Laurel Author đã nói như vậy. 10% được chuyển đến cho bọn trẻ, 90% còn lại vào túi hắn ta. Cần lưu ý một chút, dĩ nhiên các mục tiêu trộm cắp luôn luôn giàu có, về mặt nào đó thì những tên trộm là những kẻ bất lương. Điển hình là Jessica Jung, Laurel Author và gần đây nhất là Kwon Yuri. Nhưng những đối tượng mà họ nhắm tới là những kẻ tai tiếng và quá dư thừa của cải, cho nên trộm cướp cũng không hẳn là điều xấu xa...



- Cô nhảy rất tuyệt đấy, thưa công nương! - Gã hoàng thân nói.

- Cũng nhờ bạn nhảy của tôi thôi! - Yuri mỉm cười.

- Tại sao chúng ta không biết nhau sớm hơn nhỉ?

- Tôi đã và đang sống ở Nam Mỹ - Yuri giải thích - Mà tôi e là trong rừng rậm nữa...

- Tại sao vậy?

- Chồng tôi có vài khu mỏ ở Brazil. Ông biết đấy, dù là người của hoàng gia nhưng ông ấy đặc biệt đam mê với mấy cái mỏ.

- À... Vậy tối nay ông ấy có đây không?

- Không! Thật sự rất đáng tiếc!

- Không may cho ông ấy, nhưng may mắn cho tôi. - Lee Dong Wook siết nhẹ vòng tay quanh eo Yuri thì thầm - Tôi hi vọng chúng ta sẽ là bạn tốt!

- Tôi cũng vậy! - Yuri khẽ đáp.



Qua vai gã hoàng thân, Yuri đã trông thấy một hình bóng quen thuộc. Jessica Jung tỏa sáng như một viên ngọc trai, điệu bộ nhàn nhã thoải mái nhảy cùng một cô gái tóc hạt dẻ, xinh đẹp và mềm mại, khoác trên người bộ váy áo đỏ sẫm bằng lụa. Thân thể cả hai người họ áp sát vào nhau, biểu tình trên gương mặt cô gái ấy đầy sở hữu. Jessica cũng không ngần ngại trao cho cô ta những cử chỉ âu yếm. Jessica Jung cũng đã trông thấy Yuri, nhẹ nhàng nhìn nàng mỉm cười.



Cô ta đang cười nhạo mình đấy à? Phải rồi! Nàng thầm nghĩ chua chát. Trong hai tuần qua, nàng đã dày công mưu tính hai vụ trộm. Để rồi tới nơi, mở két sắt ra và thấy nó trống trơn. Jessica đã tới đó trước. Lần thứ hai khi Yuri vừa tới địa điểm thì đã nghe tiếng động cơ xe gào rú. Và nàng chỉ kịp nhìn thấy bóng Jessica Jung lướt qua ngay trước mặt mình. Tại sao cô ta cứ phải hớt tay trên nàng mới được nhỉ? Rồi hôm nay, một lần nữa cô ta lại có mặt đúng ngôi nhà mà nàng sẽ ra tay làm một vụ. Thật đáng ghét, Yuri thầm nghĩ.



Jessica và bạn nhảy dịch lại gần chỗ Yuri và gã hoàng thân. Cô mỉm cười:



- A chào hoàng thân Lee!

- Chào Jess! Rất mừng vì cô đã đến được đây! - Lee Dong Wook vỗ vai Jessica.

- Làm sao tôi có thể bỏ lỡ dịp này được chứ? - Đoạn cô chỉ tay ra hiệu về phía cô bạn nhảy đầy khêu gợi của mình - Xin được giới thiệu, đây là cô Song! Còn đây là hoàng thân Lee Dong Wook!

- Rất hận hạnh! - Lee Dong Wook bắt tay bạn nhảy của Jessica. Ông ta nắm lấy tay Yuri - Thưa công nương, cho phép tôi được giới thiệu cô với Jessica và cô Song chứ! Đây là công nương De Larosa!

- Xin lỗi tôi chưa nghe rõ! - Jessica nhíu mày.

- De Larosa... - Yuri bình thản lặp lại. Laurel Author đã đưa cho nàng một cuốn sách về những cái tên trong hoàng gia. Công việc của nàng là ghi nhớ và chọn ra một cái tên mà mình ưng ý để vào vai công nương hay nữ công tước đại loại.

- De Larosa... De Larosa. Cái tên nghe thật quen! - Jessica giả vờ đăm chiêu. - Đúng rồi, tôi biết chồng cô mà. Ông bạn thân thiết của tôi có đây không?

- Ông ấy đang ở Brazil. - Yuri chợt thấy mình đang nghiến chặt răng lại và gằn lên từng chữ.

- Oh thật đáng tiếc. Chúng tôi vẫn cùng đi săn với nhau, tất nhiên là trước khi ông ấy bị tai nạn! - Jessica ra chiều tiếc nuối.

- Tai nạn ư? - Lee Dong Wook sửng sốt hỏi.

- Yeah, trong một lần đi săn, khẩu súng của ông ấy bị cướp cò. Tệ thật, viên đạn lại trúng ngay chỗ rất nhạy cảm! - Jessica ảo não giải thích, cô quay sang Yuri - Liệu có hi vọng là ông ấy sẽ trở lại bình thường không?

- Một ngày nào đó ông ấy cũng sẽ bình thường lại như cô vậy, cô Jung! - Yuri lạnh lùng trả lời.

- Hi vọng cô De Larosa sẽ chuyển lời thăm hỏi của tôi đến ông ấy! - Jessica cố tình lên giọng.



Âm nhạc ngừng, hoàng thân Lee Dong Wook vội vã nói:



- Tôi cần đi thực hiện một số nghĩa vụ của chủ nhân bây giờ. Chúng ta sẽ gặp lại sau nhé! - Ông ta vuốt tay Yuri - Và đừng quên rằng chỗ của cô là ở bàn tôi đấy!

- Ngay khi gã hoàng thân vừa đi khỏi, Yuri quay sang nói với cô bạn nhảu của mình:

- Thiên thần của Jess, Jess nhức đầu quá, em có thể đi lấy cho Jess vài viên thuốc nhức đầu không?

- Ôi tội nghiệp darling, em sẽ quay lại ngay thôi, chờ em nhé! - Giọng cô ta đầy vẻ lo lắng.



Cô ta rời đi, Yuri ngay lập tức đay nghiến:



- Cô không sợ cô ta làm cô mắc bệnh tiểu đường à?

- Cô ấy ngọt ngào đấy chứ! Còn cô dạo này thế nào rồi công nương? - Jessica nhướng mày.

- Đấy thực sự không phải là điều cô muốn biết phải không Jessica? - Yuri giả vờ mỉm cười.

- A trái lại đấy! Thật ra, trên danh nghĩa bạn bè quan tâm nhau, tôi thành thật khuyên cô hãy từ bỏ chuyện cướp bóc trong toà nhà này.

- Tại sao? Cô Jung đây sẽ thực hiện nó trước chứ gì?



Jessica khoát tay Yuri lại góc phòng, nơi để cây đàn piano trắng tinh xảo và một nghệ sĩ dương cầm đang phiêu theo từng giai điệu của bản nhạc đệm. Chỉ mình Yuri có thể nghe được giọng thì thầm của Jessica hoà lẫn trong tiếng nhạc.



- Thật ra tôi cũng có dự định một chút. - Jessica cười.

- Thật vậy sao? - Yuri bắt đầu thấy hứng thú. Thật thoải mái khi có thể nói chuyện cướp bóc một cách công khai thế này.

- Hãy nghe tôi Yuri! - Giọng Jessica trở nên nghiêm chỉnh. - Đừng cố làm điều đó. Trước hết là không thể vượt qua khu vườn khi hằng đêm đều có một con chó săn dữ tợn được thả ra và sẵn sàng xé xác kẻ lạ mặt dám đặt chân vào.



Yuri bắt đầu chăm chú lắng nghe. Jessica rõ ràng là đã âm mưu trộm ngôi nhà này.



- Hệ thống báo động được mở suốt chỗ các cửa sổ và cửa ra vào. Chuông báo động được nối trực tiếp với đồn cảnh sát. Đặc biệt là các tia hồng ngoại chằn chịt khắp nơi.

- Tôi biết tất cả những cái đó! - Yuri đành lòng giả bộ.

- Vậy chắc cô cũng biết các tia hồng ngoại không báo động lúc bước vào, mà nó sẽ kêu lúc cô trở ra, nó cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ!



Tinh thần Yuri suy giảm tột độ. Nàng đã chẳng biết gì về ba cái này. Nhưng sao Jessica Jung lại biết hết được nhỉ?



- Tại sao cô lại nói cho tôi những việc này? - Yuri thắc mắc.



Jessica cười dịu dàng, chưa bao giờ Yuri thấy cô ấy lại hấp dẫn đến như vậy.



- Vì tôi không muốn cô bị bắt Yuri à! Tôi muốn có cô ở bên, chúng ta có thể làm bạn...

- Cô Jung nhầm rồi! - Yuri phán chắc nịch khi thấy bóng cô bạn nhảy của Jessica quay lại. Lòng nàng dâng lên một cảm giác khó chịu song vẫn cố nặn ra nụ cười - Chúc vui vẻ cô Jung.



Nàng quay bước bỏ đi, bên tai còn loáng thoáng tiếng vọng lại từ cô bạn nhảy của Jess:



- Darling, em mang cả champagne cho Jess uống thuốc nữa này. Tội nghiệp darling!



Bữa tiệc quả là hảo hạng. Những người hầu bàn mang găng trắng bắt đầu dọn thức ăn lên cùng từng loại rượu thích hợp với mỗi món, sau cùng là cà phê và rượu Brandy. Cuối bữa tiệc, khách nam giới được mời cigar còn khách nữ được tặng những lọ nước hoa GiRL de Provence.



- Lee Dong Wook đã trở lại bên Yuri. Ông ta siết lấy tay nàng:

- Khi nãy cô bảo muốn đi xem phòng tranh của tôi. Cô có muốn đi bây giờ không?

- Dĩ nhiên là vậy rồi. Tôi rất thích đấy!



Phòng tranh của Lee Dong Wook là cả một bảo tàng riêng. Có đủ các loại tranh được sưu tầm từ khắp nơi trên thế giới. Vô số những bức họa nổi tiếng của các danh họa như Picasso, Goya, Van Gogh... Các bức tranh được lắp đầy cả bức tường dài. Thật không thể tính được tổng giá trị của cả bộ sưu tập này. Nàng lặng yên chiêm ngưỡng vẻ đẹp huyền ảo của chúng...



- Tôi hi vọng chúng được bảo vệ cẩn thận! - Yuri nói với Lee Dong Wook.

- Đã có 3 tên ngu dại lẻn vào đây định lấy trộm mấy bức tranh của tôi trước đây. Một tên bị chó cắn chết, một tên trọng thương và tên còn lại đang mục xương trong tù. Dinh thự này của tôi là bất khả xâm phạm! - Hắn ta cười hỉ hả.

- Thật an tâm khi nghe vậy thưa ngài! - Yuri mỉm cười.



Có vài tiếng nổ nhỏ vang lên bên ngoài. Hoàng thân Lee Dong Wook nắm lấy bàn tay mềm mại của Yuri trong bàn tay thô ráp của ông ta và kéo nàng ra khoe phòng tranh...



- Người ta bắt đầu bắn pháo hoa rồi đấy, tôi nghĩ cô sẽ hài lòng. À sáng mai tôi đi Jeju. Tôi có mời vài người bạn đến nghỉ lại ở biệt thự cạnh bờ biển. Thật tuyệt nếu cô thấy thích nơi đó!

- Tất nhiên rồi! - Yuri nói giọng tiếc nuối - Nhưng tôi sợ là tôi không thể tới. Chồng tôi cứ khăn khăn gọi tôi về Brazil... Dù sao cũng cảm ơn ngài!



Pháo hoa kéo dài 1 tiếng đồng hồ. Chừng ấy thời gian đủ để Yuri xem xét hết cả cái dinh thự. Nàng dám chắc trong phòng ngủ của Lee Dong Wook có cả chỗ kho báu lên tới 2 triệu đô la là ít, chưa kể còn bức tranh của Leonardo Da Vinci mà Laurel đã dặn nàng phải lấy được nó. Mọi thứ quả đúng như những gì Jessica nói. Việc đột nhập vào đây để yên lặng trở ra hầu như là không thể. Nhưng cái gì càng khó càng mang lại cho nàng cảm giác kích thích và hồi hộp. Kwon Yuri nhất định phải chinh phục được kho báu lần này! Laurel cũng nói với nàng đừng manh động khi chưa có một kế hoạch cụ thể. Chuyện! Kế hoạch thì nàng đã có rồi. Kwon Yuri rất thông minh đấy! Còn chuyện kế hoạch là gì và nàng sẽ thực hiện nó thế nào thì phải chờ đêm mai đã, khi gã hoàng thân đó đang vui vẻ ở Jeju...



END CHAP 5

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next

 Similar topics

-
» K+ đang bác thông tin của VTC về Ngoại hạng Anh chủ nhật và .... dọa người dùng chảo lậu!
» Đồ chơi và phụ kiện DVB
» [Giúp đỡ] Tivi SAM mất nguồn
» mong anh em 4rum giúp đỡ bệnh lạ trên đầu thu humax không HD
» VTV không còn phát DVB T2 nữa?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-