AAVN

SONE Community
 
Trang ChínhCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Bài gửi sau cùng
Bài gửiNgười gửiThời gian
[PIC][05-08-2017]SNSD trở thành khách mời cho ‘'아는 형님 Knowing Bro” của kênh JTBC BOBBY Yesterday at 10:35 pm
[PIC][11-08-2017]SNSD trở thành khách mời trên chương trình "Running Man" BOBBY Wed Aug 16, 2017 7:51 pm
[PIC][27-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Thái Lan để tham gia Concert - "PERSONA in BANGKOK" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:52 pm
[PIC][21-04-2017]Tiffany khởi hành đi LA – Mỹ để tham dự "The 15th Korea Times Music Festival 2017" vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:51 pm
[PIC][24-12-2016]Tiffany tham dự và biểu diễn tại “2016 KBS Entertainment Awards” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:49 pm
[OTHER][12-12-2013]SELCA MỚI CỦA SUNNY BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:47 pm
[PIC][20-07-2017]Sunny trở thành khách mời trên chương trình của kênh SBS - "백종원의 푸드트럭 Baek Jongwon Food Truck" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:46 pm
[PIC][18-05-2017]TaeYeon khởi hành đi Đài Loan để biểu diễn tại 3 đêm Concert “PERSONA” vào hôm nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:45 pm
[PIC][12/13/14-05-2017]Hình ảnh mới nhất từ Solo Concert thứ 2 của TaeYeon tại Seoul BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:44 pm
[PIC][18-04-2017]TaeYeon tham dự sự kiện ra mắt dòng "KT Galaxy S8/S8+" tại Gwanghwamun KT Square vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:43 pm
[PIC][03-03-2017]Hình ảnh mới nhất từ chuỗi hoạt động quảng bá cho "MY VOICE" của TaeYeon BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:42 pm
[PIC][22-05-2017]TaeYeon trở về Hàn Quốc vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:41 pm
[PIC][25-03-2017]TaeYeon tham dự buổi Fansign cho dòng mỹ phẩm "Banila Co." vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:40 pm
[OTHER][28-09-2016]TaeYeon trở thành gương mặt đại diện mới của dòng mỹ phẩm "Banila Co" BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany - HyoYeon và SeoHyun tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "PUSHBUTTON" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:39 pm
[PIC][16-04-2017]TaeYeon – Sunny – Tiffany – HyoYeon và SooYoung tham dự buổi Fansign cho “G-SHOCK CRAZY TOUGHNESS” vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:38 pm
[PIC][14-07-2017]SNSD khởi hành đi Osaka – Nhật Bản để tham dự “SMTOWN LIVE WORLD TOUR VI IN OSAKA” vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:37 pm
[PIC][13-01-2017]SooYoung tổ chức Buổi hòa nhạc Từ thiện - "Beaming Effect" + Tiffany tham dự với vai trò khách mời vào tối nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][29-03-2017]Tiffany và HyoYeon tham dự sự kiện ra mắt BST Thu - Đông của thương hiệu "KYE" trong khuôn khổ "2017 S/S HERA Seoul Fashion Week" vào chiều nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:35 pm
[PIC][19-06-2017]TaeYeon - Tiffany - HyoYeon và YoonA khởi hành đi Jeju để tham dự "SMTOWN FRIENDS WORKSHOP IN JEJU 2017" vào sáng nay BOBBY Sun Aug 06, 2017 9:34 pm


Share | .
 

 [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1963
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Fri Jan 25, 2013 10:44 pm

First topic message reminder :

THIEF


(Shortfic)



Author: Laurel

Category: General, Trộm (trinh thám là chính), Romance ...

Rating: PG

Pairings: JeYul (maybe… ^^)

Disclaimer: Các nhân vật trong fic không thuộc về mình.

Note:Nội dung fic dựa theo If Tomorrow Comes… (if u know!) Có j thắc mắc thì hỏi mình nhé ^^ Thanks!!!


Được sửa bởi laurel_lieu ngày Thu Apr 04, 2013 12:21 pm; sửa lần 9.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên

Tác giảThông điệp
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4448
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Sun Feb 24, 2013 5:17 pm

dựt con tem nha, lát đọc xong sẽ cm thêm :gau6:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1963
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Wed Feb 27, 2013 10:01 am

CHAP 6



Tối hôm sau là một đêm giá lạnh, đầy mây và những bức tường bao quanh dinh thự thì oai vệ đầy cấm đoán trước mắt Yuri. Nàng ẩn mình trong bóng tối bằng chiếc áo len và quần đen. Chân đi giày thể thao nhẹ nhàng và tay đeo găng mềm. Yuri lái chiếc xe tải nhỏ dọc sát vào bức tường đá phía sau toà dinh thự. Từ bên ngoài, nàng có thể nghe rõ tiếng chó sủa inh ỏi. Yuri hình dung ra thân thể vạm vỡ cùng hàm răng sắc nhọn của một con chó Doberman. Khẽ rùng mình, nàng khẽ gọi ai đó trong xe:



- Nào!



Một cô gái thò đầu ra khỏi xe. Cô ấy có thân hình nhỏ nhắn nhẹ nhàng, trên lưng vác theo một cái túi và trong vòng tay là một con chó Doberman cái. Con chó đang trong kì động dục và ngay lập tức tiếng sủa bên kia bờ tường chuyển thành những tiếng kêu đầy kích động. Yuri giúp đỡ con chó lên nóc xe - cao ngang bằng bờ tường, nàng khẽ đếm:



- 1...2...3...



Và họ cùng thả con chó Doberman cái vào bên trong. Vài tiếng sủa ngắn vang lên rồi từ từ tắt ngấm thay vào đó là tiếng thở hồng hộc. Rồi họ dỏng tai nghe tiếng hai con chó rượt đuổi nhau xa dần. Khi tất cả đã chìm vào yên tĩnh, Yuri quay ra sau ngoắc đồng bọn:



- Chúng ta đi thôi!



Người kia, Sunny Lee gật đầu nối bước nàng. Yuri tìm thấy Sunny trong khu vực gần sân bay Incheon. Một tên trộm từng có thời gian ở tù. Thật ra thì Sunny cũng không thông minh sáng sủa gì như nàng, bởi vậy hồi trước mới bị cảnh sát bắt... Nhưng cái chính cô ấy là chuyên gia về các loại khoá và thiết bị báo động. Hoàn toàn phù hợp với vụ này và cô gái này có thể tin tưởng được nên Yuri đã nhờ đến sự giúp sức của Sunny... Hai người móc cái thang dây vào thành tường rồi theo đó tuột xuống bờ tường. So với sự ồn ào nhộn nhịp của bữa tiệc hôm qua, hôm nay toà dinh thự ảm đạm và lặng yên hơn hẳn vì không có khách khứa và đèn hoa.



Sunny theo sát Yuri, mắt luôn để ý canh chừng hai con chó một cách sợ hãi. Hi vọng chúng sẽ còn bận bịu với nhau lâu. Một bức tường được phủ dây leo từ tận nóc toà nhà. Tối hôm trước, Yuri đã thận trọng kéo thử để hôm nay có thể yên tâm mà báo vào đấy leo lên tận mái. Nhờ ánh sáng từ chiếc đèn bấm mà họ mang theo, Yuri có thể thấy được một khung cửa sổ nhỏ nhô ra từ mái toà dinh thự. Cả hai nhẹ nhàng đu lên đó. Sunny với tay ra chiếc túi đeo sau lưng, lôi ra con dao cắt kính bé tí. Không đầy 1 phút đã có thể tiễn cái khung kính lên đường. Yuri trông thấy một mạng dây chằn chịt như mạng nhện chắn lối đi của họ. Nàng quay sang Sunny:



- Cậu có thể xử lí cái này không Sunny?

- Không đáng gì!



Nhanh như sóc, Sunny lại lấy trong cái túi thần kì của mình ra dụng cụ gì đấy. Cô ấy thận trọng xem xét đường dây chính của hệ thống báo động, đưa kềm ra và bắt đầu bấm từng đầu dây thoăn thoắt. Yuri nhìn từng sợi dây đứt qua tay của Sunny mà tim như muốn ngừng đập. Nàng chỉ chực chờ hệ thống ré lên nhưng mọi thứ vẫn im lặng. Sunny cất đồ trở vào túi và cười cười:



- Xong!

- Chưa đâu, chỉ mới là bắt đầu thôi...



Họ vượt qua căn phòng áp mái an toàn và đã có mặt bên trong toà dinh thự. Nhưng vừa mới nghĩ đến những gì còn ở trước mặt thôi mà Yuri đã lại trở nên căn thẳng. Nàng lấy trong túi ra hai chiếc kính có thể nhìn thấy được các tia bức xạ hồng ngoại và đưa cho Sunny một cái:



- Đeo vào!



Nàng đã cố gạt bỏ con chó Doberman kia nhưng các luồng tia hồng ngoại này lại là một vấn đề hoàn toàn khác. Jessica đã nói đúng, hệ thống tia hồng ngoại này không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Sẽ chẳng có gì xảy ra khi Yuri bước vào, nhưng khi thân thể nàng rời khỏi chúng, các tế bào quang điện sẽ cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ trong thân nhiệt và ré lên. Sẽ chẳng có thời gian để động đậy khi cảnh sát lập tức ập tới. Đây chính là điểm yếu của hệ thống báo động này và Kwon Yuri đã lợi dụng điểm yếu đó. Phải giữ cho nhiệt độ đứng yên cho đến khi cánh cửa két sắt được mở ra. Dù đã có giải pháp, nhưng nàng thật tình vẫn rất hồi hộp, Yuri không biết nó có thật sự hiệu quả hay không...



Cảm giác kích thích quen thuộc lại bắt đầu tăng lên. Sau khi đeo kính vào, không gian xung quanh chằn chịt một màu đỏ kì quái. Yuri cuối thấp người xuống né một luồng tia ngay trên đầu chỗ cửa phòng, không quên nhắc nhở Sunny làm theo mình. Cả hai men dọc theo hành lang tiến về phía phòng ngủ của Lee Dong Wook. Thêm một luồng tia ngay chân, nhẹ nhàng nhảy qua khỏi. Yuri rọi đèn qua bốn bức tường. Nàng đã trông thấy nó...



"Hãy mang về cho tôi bức của Vinci và tất nhiên là cả chỗ châu báu kia nữa!" - Lời của Laurel vang lên bên tai. Yuri cẩn thận dỡ bức tranh úp xuống sàn, tháo nó ra khỏi khung gỗ, cuộn lại và cho vào túi. Tiếp theo là đống châu báu. Ở góc phòng, nơi bức tường thụt vào một đoạn, Yuri kéo tấm màn sát vách, một chiếc két hiện ra cùng 4 luồng tia chắn ngang cái không gian hạn hẹp đó, cao thấp khác nhau. Không có cách nào tránh chạm vào chúng để mở két sắt. Sunny kinh hãi:



- Da f*ck! Chó mà chui qua được cái đám đó, chúng quá tag ấp để chui và cũng quá cao để nhảy! Làm thế nào đây?

- Lại đây! - Yuri ra hiệu.



Sunny run rẩy đi lại cạnh nàng. Yuri nhìn thẳng vào mắt cô ấy:



- Hãy làm theo tôi nhé! Chúng ta cùng bước nào!



Cứ như vậy Yuri kéo Sunny từng bước xuyên qua luồng tia, chân phải rồi đến chân trái. Họ đi thẳng vào trung tâm nơi các luồng tia giao nhau và Yuri dừng lại...



- Sunny, cậu nghe này! Tôi muốn cậu tới chỗ cái két và giải quyết nó!

- Còn các luồng tia?

- Đừng ngại, sẽ ổn cả thôi... Tin tôi đi!



Sunny tái mét từ từ dịch chuyển đến bên cái két. Yuri vẫn đứng yên đấy, nhiệt độ cơ thể nàng sẽ giữ cho các luồng tia không báo động. Sunny thoăn thoắt lôi dụng cụ ra và bắt đầu mở cái két. Yuri nhìn đồng hồ. Việc phải đứng yên một chỗ và giữ cho cơ thể thả lỏng dường như là một cực hình. Nàng cố vận dụng những bài yoga tĩnh tâm mà mình vẫn hay tập, thở đều và sâu. Yuri thậm chí còn không dám nhúc nhích vì nếu động đậy là chuông báo động sẽ lập tức phát tín hiệu. Hơi nóng của cơ thể nàng giữ yên các tia hồng ngoại, trong khi đó Sunny vẫn đang hí hoáy với cái két. Lúc này các cơ trên người nàng bắt đầu mỏi, Yuri thì thầm:



- Sắp xong chưa?

- 10 phút nữa!



10 phút đối với nàng giờ đây như cả thế kỉ, Yuri muốn ngã lăn ra sàn nhà ngay lập tức nhưng dĩ nhiên là nàng không làm vậy...







Tách một tiếng, Sunny quay lại cười đắc thắng, cuối cùng cái két cũng đã bị vô hiệu hoá. Sunny nhìn những thứ trong két mà xuýt xoa:



- Chúa ơi, trong này bằng cả cái nhà băng chứ không ít! Cô định lấy hết chỗ này à?

- Không lấy giấy. Chỉ lấy đồ kim hoàn thôi! Tiền mặt phần cậu tất!

- Deal!



Sunny nhanh chóng lấy túi châu báu đặt cẩn thận vào túi và vơ cả núi tiền mặt đầy cái túi trên lưng...



- Nhưng làm thế nào để ra khỏi đây mà tránh được các tia hồng ngoại? - Sunny hỏi.

- Cái đó thì không được rồi! - Yuri phán.

- Cái gì? - Sunny trố mắt.

- Đứng vào trước mặt tôi này!

- Nhưng mà...

- Làm theo lời tôi! - Yuri ra lệnh.



Sunny gương mặt tái xanh rụt rè bước vào luồng tia. Không có gì xảy ra... Yuri muốn nín thở.



- Chúng ta từ từ lùi từng bước một.

- Rồi... sao... nữa? - Sunny lắp bắp.

- Rồi thì, bạn thân mến, chúng ta sẽ chạy thục mạng! - Yuri nói. - Khi tôi đếm đến 3 là chạy nhé!



Sunny nuốt ực xuống cổ họng khô khốc, các dây thần kinh căng lên từng hồi. Yuri vừa kết thúc số 3 trên môi là cả hai người họ cắm đầu chạy không biết trời trăng gì nữa ngay khi thân thể họ vừa rời khỏi luồng tia, chuông báo động kêu vang. Lớn kinh khủng. Họ trở lại lối cũ lúc đầu vào trong toà dinh thự. Leo trở lại 2 cái thang dây ban nãy, tụt xuống chân tường bằng đoạn dây leo. Một lúc sau đã có mặt trên tầng mái và phóng xuống nóc xe. Yuri ngồi vào vị trí lái và rồ ga phóng đi hết tốc lực trong khi Sunny đã yên vị kế bên. Khi chiếc xe tải của nàng đi vào một lối nhỏ, dưới rặng cây là một chiếc xe khác. Ánh đèn từ xe nàng rọi lướt qua kính chiếc xe đối diện. Sau tay lái là Jessica Jung với con chó Doberman bên cạnh. Yuri bật cười lớn, tặng cho Jessica một nụ hôn gió rồi mất hút sau màn đêm. Phía xa vọng lại tiếng còi hụ của xe cảnh sát...



.......



Một cuộc sống mới bắt đầu với Kwon Yuri. Nàng mua một ngôi nhà mới ở khu Gangnam - thật tuyệt cho việc tiếp đãi bạn bè khách khứa. Laurel đã giúp nàng trong việc mua sắm đồ đạc và bày trí căn nhà. Ngay cả khi chưa hoàn thành thì nó đã là một trong những "công trình kiến trúc" bắt mắt nhất ở đây. Laurel Author giới thiệu nàng với mọi người dưới danh nghĩa là một quả phụ trê tuổi giàu có nhờ tài sản của chồng - một nhà kinh doanh than mỏ - để lại. Và Kwon Yuri xinh đẹp, quyến rũ, lộng lẫy và thông minh nhanh chóng nổi danh trở thành tâm điểm của những lời mời mọc.



Thỉnh thoảng nàng hay làm vài chuyến đi ngắn tới Anh, Đức, Pháp... hầu như cả châu Âu hiện giờ nơi đâu cũng có dấu tích của nàng. Sau mỗi chuyến đi như vậy, nàng và Laurel Author đều kiếm được tiền. Với sự hỗ trợ của bà ấy, Yuri đã trở thành một con kì nhông đổi màu. Nàng hoá trang, biến hình, thay đổi gương mặt, giọng nói hay làm bất cứ điều gì một cách dễ dàng. Khi thì là một bá tước, khi thì là một tiếp viên hàng không Pháp, khi thì là một nhà tài phiệt Mĩ... Nàng đã có trong tay cả tá hộ chiếu giả của các nước. Dần dần, số tiền mà nàng kiếm được trở nên dư thừa quá mức nàng cần. Yuri lập ra một quĩ riêng và lấy từ đó các khoảng lớn để đóng góp cho các hội từ thiện giúp đỡ phụ nữ và trẻ em. Giờ đây nàng không còn cái ý định sẽ từ bỏ công việc trộm cắp này nữa. Vì nàng thích cảm giác phiêu lưu mạo hiểm, thích tính kích thích giật gân khi lừa gạt những người thành đạt giàu có. Nhưng Yuri luôn tuân theo một nguyên tắc của chính mình. Đó là không bao giờ được khiến cho những người lương thiện chịu đau khổ. Những kẻ phải nhảy dựng lên trước các mánh khoé của nàng đều là những kẻ tham lam hoặc vô đạo đức hoặc cả hai. Yuri luôn đảm bảo rằng sẽ không ai phải tự tử vì những hành động của nàng.



….



Tin tức về các vụ trộm lớn xảy ra hàng loạt khắp thế giới hiện nay đã xuất hiện dày đặc trên báo chí. Bởi vì Yuri luôn luôn cải Trang thành nhiều hình tượng khác nhau nên giới điều tra đang tin rằng có một băng tội phạm gồm toàn phụ nữ đang hoành hành làm rối loạn an ninh hiện nay. Cảnh sát Quốc tế đã bắt đầu quan tâm đến việc này. Tại trụ sở cảnh sát Hàn Quốc, tổng thanh tra đã ra lệnh triệu tập các điều tra viên đến làm việc. Trong đó phải kể đến một nhân vật mặt dày... à không là máu mặt có số có má của ngành cảnh sát Hàn Quốc - Choi Wonbin.



- Chúng ta đang gặp khó khăn! - Tổng thanh tra nói - Các nạn nhân bị trộm đa phần đều có quen biết với cảnh sát. Và họ đang làm ầm lên vì mấy vụ này. Bọn họ đòi chúng ta phải bắt giữ cả đám phụ nữ ấy. Cảnh sát Quốc tế đã liên lạc và đề nghị chúng ta hợp tác. Đây là công việc của cậu đấy Choi Wonbin!



......



Yuri đang ăn chiều với Laurel Author tại tiệm Oscar ở một hẻm nhỏ của tâm Melbourne. Yuri đặc biệt thích chỗ này và thường xuyên đến đây...



- Yuri này, cô có từng nghe nói về Lee Man Soo chưa?



Lee Man Soo... Cái tên nghe quen quen, nàng đã từng nghe nó ở đâu rồi nhỉ. Và gương mặt đáng ghét của Jessica Jung hiện lên. À đúng rồi, có lần trên boong tàu Star King Jessica đã nói với nàng rằng họ đến đây là vì cùng một mục đích - Lee Man Soo.



- Ông ta rất giàu chứ gì? - Yuri cười khinh.

- Phải! Và bỉ ổi nữa chứ! Chuyên đào tạo các nhóm nhạc, hành hạ vắt kiệt sức những người kiếm tiền về cho lão, mua lại các công ti và tàn phá chúng!



Lời của Laurel vang lên làm Yuri chợt nhớ lại một số chuyện trong quá khứ, nguyên nhân khiến nàng và Choi Wonbin đường ai nấy đi. Sắc mặt nàng bỗng nhiên tái hẳn đi. Laurel Author lo lắng hỏi:



- Yuri, cô khỏe chứ?

- Tôi khỏe, cảm ơn bà!



Cuộc sống đôi khi thật bất công, Yuri nghĩ và tự chính chúng ta sẽ đứng ra để đòi lại công bằng ấy.



- Hãy cho tôi biết thêm về Lee Man Soo! - Nàng nói với Laurel.

- Cô vợ thứ ba mới li dị, hiện ông ta đã sống với một minh tinh màn bạc người Ý Silvani Luadi. Lee Man Soo dạo này chơi cái trò sản xuất phim với số tiền thuê mướn đạo diễn và ekip nhỏ giọt và giao các vai chính lại cho cô ta. Lão ta dư sức mua cho cô ả hàng đống nữ trang bằng cái số tiền lời bỏ túi riêng. Càng không hung thuỷ bao nhiêu, lão càng mua nhiều nữ trang cho người đàn bà của lão bấy nhiêu. Silvani Luadi có thể mở cả một hiệu kim hoàn riêng của ả đấy! Họ sẽ cùng đến dự LHP Venice ở Pháp trên chuyến tàu tốc hành phương đông khởi hành từ London.

- Tôi chưa bao giờ được đi tàu tốc hành phương đông... - Yuri mơ màng về cái "tiệm kim hoàn" mà nàng sắp có được.

- Tôi cho là cô sẽ thấy thích! Hai con bồ câu ấy cũng đã đủ béo để vặt lông rồi. Số nữ trang đó ước tính lên đến 20 triệu đô đấy! Họ sẽ là những người bạn đồng hành thú vị... Tôi đã thu xếp chỗ cho cô trên chuyến đi đó! - Laurel mỉm cười.

- Tuyệt, tôi bắt đầu thấy hứng thú rồi đây!



END CHAP 6
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4448
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Wed Feb 27, 2013 7:23 pm

bận quá chưa có thời gian đọc au đã ra chap nữa rồi :gau9:

lát đọc sẽ cm cả 2 chap nha :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
15NDM08
Vip Member 5
Vip Member 5

avatar

Post : 3562
Coins : 4448
Thanked : 677
Join date : 23/07/2012
Age : 23

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Thu Feb 28, 2013 6:24 pm

2 chap lền anh chị ko có tí tình cảm gì cả

Nhưng mình có cảm giác 2 ng sẽ sớm phối hợp với nhau thui

Hóng những màn hợp tác của 2 người quá

Au ra chap nhanh nha, và cho 2 ng fall in love nhanh nha :gau1:
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Zik
Newbie


Post : 28
Coins : 1863
Thanked : 1
Join date : 21/07/2012
Age : 18

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Thu Mar 07, 2013 6:48 pm

Wow trinh thám hồi hợp ghê ủng hộ au hết mình =)
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1963
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Wed Apr 03, 2013 7:42 am

@Zik: Thanks bạn nhé ^^

@8: Còn 3 vụ nữa là end thôi =)) ko lâu đâu ^^

Chân thành xin lỗi vì sự chậm trễ, dạo này bận học hành nên ko ra chap đều được... =(


CHAP 7




Tàu tốc hành phương đông khởi hành từ ga Victoria ở London các thứ 6 hành tuần vào lúc 9h 9 phút chạy đi Ixtambun với các điểm tạm dừng là Boulogue, Paris, Milan và Venice. Ngay trước khi khởi hành 30 phút đã có hai nhân viên lực lưỡng trải thảm đỏ và đặt một bàn kiểm soát trước cửa lên xuống để đón tiếp các vị khách. Những người chủ của đoàn tàu này đã hi vọng có thể làm sống lại cái dĩ vãng vẻ vang của những đoàn xe lửa chở khách vào cuối thế kỉ 19. Đoàn tàu tốc hành phương đông được chia ra làm nhiều toa, với một toa được trang trí cổ điển sang trọng được dùng để ngắm nghía vui chơi giải trí, 3 toa làm nơi ăn, 3 toa làm quầy rượu giải khát và một số toa là các dịch vụ các, còn lại được dùng làm phòng nghỉ cho hành khách.



Một nhân viên tàu trong bộ đồng phục xanh nước biển với những chiếc tua vàng ân cần xách đống hành lí của Yuri gồm 2 vali một chiếc xắc nhỏ đến tận phòng nàng. Cabin của Yuri là một cabin nhỏ, sàn được trải thảm, chung quanh là một màu xanh, ngay cả chiếc thang leo lên giường cũng xanh nốt. Nó nhỏ như một hộp kẹo và chính giữa là một chiếc ghế bành được lót len kết hoa văn. Yuri đọc tấm thiếp được gắn trên chai rượu nhỏ chỗ chiếc bàn:



ROBERT OLIVER - TRƯỞNG TÀU!



Nàng nghĩ rằng sẽ chờ cái gì đáng ăn mừng để khui nó. Lee Man Soo, chỉ nghĩ đến việc Jessica Jung đã bỏ lỡ ông ta khiến nàng thoải mái vui vẻ. Hớt được tay trên cô Jung cũng đủ khiến nàng thấy thú vị.



Yuri loay hoay với hành lí và sắp xếp mấy bộ quần áo mình cần dùng tới treo ra ngoài tủ. Thật vất vả khi phải ở trong cái không gian nhỏ hẹp này, nàng cảm thấy không khỏe nên cũng nằm lì ra trên giường, đến tối mới bắt đầu thay áo xống chuẩn bị để hành sự. Đoàn tàu tốc hành phương đông qui định ăn mặc lịch sự vào buổi tối nên Yuri chọn cho mình một chiếc đầm dài màu trắng sữa, đi cùng với tất và giày cao gót xám. Cổ nàng đeo một sợi dây chuyền thanh mảnh và tay cầm một chiếc ví cùng tông. Nàng tự ngắm mình trông gương. Đôi mắt từ màu đen thẳm đã trở nên xanh xám vì kính áp tròng, mái tóc nâu xoăn nhẹ buông lửng. Khuôn mặt thật là ngây thơ lừa tình, Yuri tự cười thầm, mình đã không còn là một cô bé thế này nữa, giờ đây Kwon Yuri phải sống với cái vỏ bọc giả tạo để thích nghi với cái xã hội đầy lừa lọc này...



Vừa bước ra khỏi cabin là đột nhiên chiếc ví trên tay Yuri rơi xuống đất một cách có chủ đích. Nàng khom ngươi nhặt ví, đôi mắt nhanh chóng lia qua các ổ khoá của các cánh cửa trước mỗi cabin. Có hai loại ổ khoá được dùng trên tốc hành phương đông. Một của Yale và một của Universal. Giải quyết mấy cái này chỉ là chuyện cỏn con, nhắm mắt nàng cũng làm được. Bây giờ chuẩn bị vào vấn đề chính. Yuri tìm tới ba toa ăn. Toa đầu tiên có một vài bàn trống. Tất cả nội thấy của đoàn tàu này đề được trang trí giống nhau, tường là gam màu nâu ấm áp, ghế được bọc nhung mềm mại sang trọng. Phía trên trần là những chùm đèn vàng trang nhã. Nàng đưa mắt nhìn quanh toa. Một người tiếp viên tươi cười ra chào hỏi:



-Thưa tiểu thư, cô dùng bàn một người ạ?

-Không tôi đi với bạn, cảm ơn!



Yuri mỉm cười gật đầu rồi tiếp tục sang toa ăn thứ hai. Toa này còn đông người hơn toa trước. Một người tiếp viên lại bước ra hỏi nàng, và Yuri chỉ bảo rằng nàng có bạn. Toa thứ ba tương tự...



-Thưa cô, các bàn đều đã chật! Nhưng cô có thể lên hai toa trên!

-Không sao, tôi có bạn mà! Cảm ơn!



Yuri mỉm cười rồi từ từ tiến lại chiếc bàn khuất trong góc toa, nơi mục tiêu đang ngồi đó. Yuri nhẹ nhàng ngây thơ hỏi:



-Xin lỗi, tôi có thể ngồi cùng không ạ? Tất cả bàn đều đã kín...



Gã đàn ông béo phệ đứng lên kéo ghế cho nàng mặt nham nhở:



-Ô dĩ nhiên rồi tiểu thư!

-Cảm ơn ngài!

-Tôi là Lee Man Soo. Còn đây là vợ tôi Silvana Luadi!\

-Tôi là Tiffany Kwon! Hân hạnh được làm quen với ngài!

-Cô là người Hàn à? Vậy chúng ta có thể nói tiếng Hàn Quốc rồi!

-Gốc thôi... - Yuri che miệng cười - Mẹ tôi là người Mĩ. Tiếng anh vẫn hơn, còn vợ ông nữa mà!

-Cô là diễn viên? - Ông ta bắt đầu cọ đùi mình vào chân Yuri.

-Không, chỉ là nhân viên văn phòng bình thường. Tôi đến Rome du lịch...

-Cô ấy đã nói cô ấy không phải diễn viên! - Silvana gắt.

-Tôi cũng sẽ đến Rome sau khi rời Venice! Chúng ta nhất định phải ăn cùng nhau một bữa, phải không em yêu? - Ông ta tươi cười quay sang Silvana, phớt lờ sự càu nhàu của cô ả.

-Ông không biết là tôi đã phải dành dụm bao nhiêu cho chuyến đi này đâu.

-Cô nên làm diễn viên. Tôi bảo đảm sẽ thành công và giàu sụ đấy! Tôi đào tạo ca sĩ và sản xuất phim...

-Ô dĩ nhiên tôi biết ngài!

-Còn phải nói, tôi là Lee Man Soo lừng danh!



Rồi ông ta bắt đầu huyên thuyên về các bộ phim của mình. Nào là "Royal Shippers", "Peas and Mushroom", "Black and Yellow"... Yuri gật gật lâu lâu lại chen vào vài bình luận. Có thể thấy cô vợ xinh đẹp của Lee Man Soo hoàn toàn câm lặng bên cạnh, cô ta chắc là đang kềm chế dữ dội lắm. Silvana là một người đàn bà quý tộc Ý quyến rũ và tỏa sáng. Chiếc đầm Valentino trên người cô ta cùng một đống trang sức trị giá cả triệu đô càng làm tăng thêm sức hút tỏ ra từ cô ấy. Cơ thể cô ta như một viên kim cương giữ một rừng cỏ dại. Suốt nhiều năm qua người ta đã thắc mắc rằng làm quái nào mà cô ả đồng ý lấy thằng cha già dê ngồi bên cạnh, thật chẳng có tí cân xứng. Nhưng thiết nghĩ đến. Số nữ trang và tài sản hiện nay cô ta nắm giữ thì điều đó hoàn toàn chẳng có gì là lạ... Sẽ nhanh thôi, toàn bộ số châu báu trên người cô ta và cả trong cabin của họ nữa chắc chắn sẽ nằm gọn trong tay Kwon Yuri.



Bữa tối gồm 6 món, Yuri thấy Lee Man Soo ngồi đó và thanh toán từng món một sạch sẽ, ông ta còn kiêm luôn cả phần còn thừa của cô vợ quí hoá. Càng về gần cuối cáu chuyện gương mặt cô ta càng thêm chết người.



-Chúng tôi có những biệt thự ở những nơi đẹp nhất Rome...



Ông ta liếc cô vợ một cái rồi đột nhiên Lee Man Soo đưa tay hất đổ chén súp trên bàn lên người Silvana khiến cô ta hét toáng lên:



-Thật thô bỉ!



Silvana cố lau đi vết súp loang lổ trên váy, Lee Man Soo giúp cô ta bằng chiếc khăn ăn nhưng có vẻ ông ta đang cố tình làm mọi thứ tồi tệ thêm, và cô ta bỏ đi một mạch về phòng, chỉ còn lại Lee Man Soo và Yuri. Mọi ánh mắt đề đổ dồn về phía đó. Yuri thật chỉ muốn ngay lập tức tát vào mặt gã đàn ông này một phát để cho ông ta biết thế nào là lễ độ...



-Thật tiếc cho bộ váy áo đẹp! - Yuri lắc đầu bình luận.

-Mặc kệ cô ta. Lee Man Soo này sẽ mua cho cô ấy những bộ khác đẹp hơn. Cô ta rất hay ghen!

-Tôi cho rằng cô ấy có lí do khi làm thế! - Yuri mỉa mai.

-Tất nhiên mọi phụ nữ đều thấy Lee Man Soo này hấp dẫn! - Ông ta huênh hoang.

-Tôi hiểu! - Yuri đã cố nén cười, thằng cha này hoang tưởng quá mức, kể cũng tội cho cô ả diễn viên người Ý đó, nhưng số nữ trang và vật chất cô ta có cũng xứng với nó.



Lee Man Soo chồm tới nắm lấy bàn tay Yuri:



-Tôi rất thích cô đấy! Cô sẽ có một công việc thật tốt ở châu Âu, tôi cam đoan!

-Thành thật cảm ơn ngài đã chiếu cố!

-Tại sao chúng ta không bàn thêm về việc này ở cabin của cô nhỉ?

-Thế thì ngượng chết! - Yuri vờ e thẹn - Ý tôi là ông nổi tiếng như thế... Mọi người sẽ trông thấy và hiểu lầm. Nếu cabin của ông gần tôi thì tốt biết mấy! Ông ở cabin số mấy?

-Số 99... - Cặp mắt lồi của ông ta đảo vòng quanh thân hình nàng đầy hi vọng.

-Vậy thì không được rồi... Cabin của tôi xa quá…

-Tại sao ta không cùng đến Venice? Vợ tôi không chịu được cái nắng ở đó, cô ấy sẽ ở lì trong phòng! Tôi và cô sẽ đến những nhà hàng thượng hạng, những quán rượu tuyệt vời nơi có những khách sạn nhỏ nữa! Rất kín đáo - Ông ta bắt đầu kề sát nàng.

-Nghe hấp dẫn nhỉ! Được thôi! Vậy hẹn gặp lại ngài ở Venice... - Yuri hạ hàng mi làm bộ không nói nên lời.

-Em chưa biết thế nào là hấp dẫn đâu. Lee Man Soo sẽ cho em cái đó...



Nửa giờ sau Yuri đã về lại cabin. Đoàn tàu tốc hành phương đông lao nhanh trong màn đem đen kịt. Theo lịch trình 9h sáng hôm sau sẽ đến Milan. Hộ chiếu của hành khách đã được tiếp viên trên tàu giữ để lo thủ tục qua biên giới. 3h30 Yuri rời khỏi cabin trong sự tĩnh lặng. Thời gian mang tính chất quyết định công việc. Trong bộ đồ lót phong phanh khoác ngoài là một áo choàng ngủ mỏng, nàng lướt dọc hành lang tiến về cabin S99 cùng với găng tay và một túi giấy nhỏ. Từng dây thần kinh lại căng lên từng hồi, là cái cảm giác kích thích mà nàng nghiện. Yuri đã chuẩn bị sẵn tâm lí, nếu nhân viên trên tàu hỏi, nàng sẽ nói nàng tìm toilet nữ nhưng không thấy, vì toilet ở hai đầu toa tàu chứ không ở trong cabin. Song các nhân viên thường tranh thủ những giờ đồng hồ gần sáng để chợp mắt, không ai hơi đâu mà kiểm tra. Cabin S99 đã ngay trước mặt, Yuri đã không gặp trở ngại nào. Đôi tay đeo găng vặn nắm đấm cửa. Cửa đã khoá, nàng nhẹ nhàng lấy từ túi giấy ra một dụng cụ kim loại nhỏ, một ống xilanh, một bình nhỏ ê te và bắt đầu hành sự.



10 phút sau, "Tiffany Kwon" đã có mặt trong cabin của mình và 30 phút sau nàng đã ngủ say với gương mặt được rửa ráy sạch sẽ và nụ cười vẫn còn đọng trên môi.



Khoảng 7h sáng, trước khi tàu đến Milan, có những tiếng thét ầm ĩ phát ra từ cabin S99 đã đánh thức các hành khách khác dậy. Nhân viên tàu tức tốc chạy đến đấy xem xét sự việc. Silvana phát điên lên khi phát hiện ra toàn bộ nữ trang của mình đã biến mất một cách hi hữu…



-Trời ơi, giúp tôi với! – Cô ta gào lên – Toàn bộ nữ trang của tôi đã bị mất… Đoàn tàu khốn kiếp này đầy rẫy những kẻ trộm… - Silvana gần như nổ tung.



END CHAP 7

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
laurel_lieu
Newbie

avatar

Post : 97
Coins : 1963
Thanked : 113
Join date : 09/08/2012

Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   Thu Apr 04, 2013 12:20 pm

CHAP 8



- Xin bà bình tĩnh! - Người phụ trách toa xe nài nỉ - Các hành khách khác...

- Bình tĩnh? - Silvana rít lên điên tiết - Làm sao mà anh bảo tôi bình tĩnh được khi cả chỗ nữ trang trị giá mấy triệu đô la của tôi bị đánh cắp hả đồ ngốc?

- Làm thế nào mà chuyện này xảy ra được cơ chứ? - Lee Man Soo kêu lên - Lee Man Soo tôi đây rất thính ngủ cơ mà, nếu có kẻ nào đó lẻn vào đây hẳn tôi phải phát hiện ra...



Anh chàng phụ trách toa xe thở dài. Anh ta biết rất rõ chuyện gì đã xảy ra vì đây không phải là lần đầu tiên họ gặp phải. Trong đêm, có ai đó lần mò dọc theo các cabin, xịt vào các lỗ khoá một ống xilanh đầy ê te để các hành khách ngủ mê mệt với thứ thuốc mê đó. Các ổ khoá trên tàu chỉ là thứ vớ vẩn đối với những kẻ biết chúng đang làm gì. Sau khi gom hết thứ cần lấy, chúng nhẹ nhàng rời khỏi cabin khi hành khách còn yên giấc. Nhưng có một sự khác biệt nho nhỏ ở vụ này. Các vụ trộm trước đều bị phát giác khi tàu đã đến ga cuối nên bọn trộm đã cao chạy xa bay, còn lúc này tàu vẫn chưa dừng lại và hiện tại chưa có bất kì một ai rời khỏi tàu. Suy ra số nữ trang mấy triệu đô la đó vẫn còn đâu đó trên tàu.



- Xin các vị cứ yên tâm, nhất định chúng tôi sẽ lấy lại được số nữ trang vì tên trộm vẫn còn trên tàu. - Anh chàng phụ trách hứa hẹn với vợ chồng Lee Man Soo.



Nói rồi anh ta lập tức đi gọi điện cho cảnh sát. Khi tàu tốc hành phương đông dừng ở ga Milan, một đoàn cảnh sát Ý đã giăng sẵn với mệnh lệnh không hành khách hay khối hành lí nào được phép rời khỏi tàu. Viên thanh tra phụ trách vụ này được đưa thẳng tới gặp Silvana và Lee Man Soo. Không có gì khác hơn là cô nàng Silvana càng điên cuồng tuyệt vọng hơn:



- Tất cả số nữ trang của tôi đều nằm trong cái hộp đó... Và không được bảo hiểm nữa chứ!!!

- Cô có chắc là cô đã để nó vào đây không? - Vị thanh tra nhìn ngó cái hộp rỗng một cách thận trọng.

- Chắc chắn, tối qua tôi còn đeo nó mà!



Đôi mắt Silvana long lanh ngấn lệ, cặp mắt đã làm bao nhiêu trái tim người hâm mộ run rẩy. Điều đó càng làm thanh tra Eric như sẵn sàng lao vào lửa để lấy lòng người đẹp. Theo lời khai của các tiếp viên thì họ đã trông thấy Silvana đeo số nữ trang vào tối hôm trước ở toa ăn. Thanh tra Eric ngửi các lỗ khoá, có thể nghe thấy mùi ê te còn phảng phất vương lại. Chắc chắn là có trộm cướp ở đây. Anh ta quyết định phải bắt cho bằng được bọn vô lại ấy...



- Xin tiểu thư đừng lo! Tôi đã cho chặn tất cả các lối ra vào, chắn chắn tôi sẽ tìm lại được chúng cho tiểu thư!



Thanh tra Eric có quyền tự tin rằng mình sẽ tóm được bọn trộm cùng số châu báu đó. Sợi dây thòng lọng đang thắt lại và bọn chúng không hề có đường lui. Anh ta ra lệnh lục soát toàn bộ con tàu. Từng hành khách đều phải được kiểm tra, trong khi các nhân viên thì được lệnh lật tung các cabin và toa lên, kiểm tra kĩ lưỡng từng phân vuông. Đa phần các hành khách của tàu tốc hành phương đông đều là những nhân vật có tên tuổi nên việc bị kiểm tra thế này là cực kì xúc phạm va họ đã tỏ ra không hài lòng. Thanh tra Eric đã phải xin lỗi và giải thích với từng người rằng đây là thủ tục bắt buộc phải thông qua.



- Một vụ trộm mấy triệu đô là rất nghiêm trọng!



Anh ta tận dụng từng cơ hội có thể, biết đâu sau vụ thành công này, anh ta sẽ được đề bạt, tăng lương và có thể đại minh tinh Silvana sẽ mời... Nghĩ tới đó anh ta càng đưa ra những mệnh lệnh khắc khe hơn. Một viên cảnh sát gõ cửa phòng Yuri xin phép khám xét:



- Xin lỗi cô nhưng có một vụ trộm trên tàu và chúng tôi buộc lòng phải khám xét hành lí, mời cô đi theo tôi!

- Một vụ trộm ư? - Yuri thảng thốt - Trên con tàu này à?

- Tôi e là thế thưa cô!



Cảnh sát lập tức ập vào cabin của nàng và toàn bộ hành lí được trút ra kiểm tra. Kết quả kiểm tra sau 4 giờ đồng hồ tìm kiếm là dăm ba gói thuốc phiện, một con dao và một khẩu súng bất hợp pháp. Ngoài ra không hề có tung tích của số châu báu bị mất cắp. Các nhân viên cảnh sát báo cáo với thanh tra Eric:



- Thưa ngài, hoàn toàn không thấy số nữ trang đó trên tàu!

- Sao? Các anh có chắc là đã tìm hết tất cả mọi nơi chưa? - Thanh tra Eric như không tin vào kết quả.

- Chắc chắn thưa ngài, chúng tôi đã lục soát toàn bộ hành lí, cabin của hành khách, hành lí của nhân viên, đầu máy xe lửa, các khoang chứa đồ và toilet... Nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng số trang sức. Hoặc có khả năng cô ta tự tưởng tượng ra vụ trộm...



Thanh tra Eric tuyệt vọng, vụ trộm chắc chắn có xảy ra vì anh ta đã đích thân đối chất với bồi bàn ở toa ăn, và họ quả quyết rằng đã trông thấy số nữ trang đẹp mê hồn trên cổ Silvana. Đại diện của hãng tốc hành phương đông đã đáp chuyến bay đến Milan...



- Các ông phải để cho đoàn tàu chạy tiếp, vì chúng tôi đã rất trễ so với lịch trình, các ông không thể giữ thêm được nữa!!!



Thanh tra Eric chịu thua, không có lí do gì để giữ đoàn tàu lại.



Cách giải thích duy nhất cho viêc tẩu táng số nữ trang đó là tên trộm đã quẳng chúng qua cửa sổ và đồng bọn hắn đã đợi sẵn đâu đó để đón số nữ trang. Song việc tính toán thời gian và canh vị trí đoàn tàu là không hề đơn giản... Tên trộm không thể biết khi nào hành lang không có người và đâu là nơi để ném số nữ trang giữa nơi hoang vắng như thế. Đây là một việc anh ta không thể lí giải nổi.



- Để tàu khởi hành! - Anh ta cay đắng ra lệnh.



Vậy là không còn cơ hội đề bạt, tăng lương hay một buổi tối vui vẻ với cô nàng Silvana nữa...

Chủ đề bàn tán tại phòng ăn hôm đó dĩ nhiên là vụ trộm. Một bà giáo già vẻ nghiêm trọng:



- Từng mấy năm nay tôi mới lại thấy sự việc thế này!!! - Bà ta nhón tay cầm sợi dây chuyền vàng mỏng trên cổ có đính viên kim cương bé xíu - Cũng may là bọn chúng không lấy nó!

- Ừ may thật! - Yuri gật đầu tán thành.



Lee Man Soo vội vã bước vào toa ăn khi trông thấy Yuri:



- Hẳn là cô đã biết chuyện gì xảy ra nhưng cô có biết rằng người bị trộm lại là vợ của Lee Man Soo này không?

- Không!

- Dĩ nhiên cuộc sống của tôi luôn đầy những đe dọa như thế! Bọn trộm đã lẻn vào cabin và dùng ê te gây mê, tôi đã có thể chết trong lúc ngủ luôn ấy chứ!

- Thật khủng khiếp! - Yuri kêu lên.

- Tại hại quá! Tôi sẽ phải mua bù lại cho Silvana toàn bộ nữ trang, cả một gia tài đấy chứ!

- Cảnh sát không tìm lại được à?

- Không! Nhưng Lee Man Soo biết chúng đã tẩu tán số nữ trang ấy như thế nào?

- Vậy ư? Sao nào? - Yuri nhướng mày chớp mắt.

- Chúng đã lén quẳng túi châu báu qua cửa sổ tàu cho đồng bọn chờ sẵn! - Lee Man Soo liếc nhìn xung quanh rồi thì thầm vào tai Yuri.

- Ngài thật thông minh mới đoán ra được điều đó! - Yuri vờ thán phục.

- Ờ! - Ông ta nhướng ánh mắt đầy ý nghĩa - Mong cô còn nhớ đến cuộc hẹn nho nhỏ của chúng ta ở Venice!

- Làm sao tôi quên được!

- Hẹn gặp lại cô, tôi mong chờ nó lắm đấy! Bây giờ tôi phải đi an ủi Silvana, cô ta đang phát cuồng lên! - Ông ta tạm biệt nàng rồi rời đi.



Tàu tốc hành phương đông dừng bánh tại ga Senta Lucia ở Venice. Tiffany Kwon aka Kwon Yuri ngay lập tức đón chuyến bay sớm nhất trở về London với chiếc hành lí đựng toàn bộ số nữ trang trị giá mấy triệu đô la đó.



Laurel Author sắp được sung sướng!



….



*Trụ sở cảnh sát hình sự Quốc tế INTERPOL*



Ngài tổng thanh tra gõ gõ vào màng hình máy chiếu, dáng vẻ khẩn trương bực tức:



- Có một thông báo thú vị mới về một vụ trộm nữa xảy ra trên tàu tốc hành phương đông khi nó đang...

- Tôi đã đọc thông tin này rồi! Tên trộm đã biến cảnh sát Ý thành một lũ ngốc! - Choi Wonbin khinh khỉnh.

- Không ai có thể phán đoán được vụ trộm...

- Chẳng phải rất rõ ràng sao? - Wonbin sẵn giọng - Một logic đơn giản!



Tổng thanh tra hướng cặp mắt qua chiếc kính cận về phía Wonbin. Lạy Chúa, ông ta nghĩ, hắn ta có lối xử sự như một lớp hạ đẳng. Ông lạnh lùng:



- Trong trường hợp mày logic không giúp ích được vì cả đoàn tàu đều đã bị khám xét và không tìm thấy số nữ trang!



Wonbin lắc lắc đầu ngán ngẩm và tổng thanh tra quả quyết rằng thằng cha này điên rồi.



- Có phải người bị cắp cũng là cô Silvana Luadi? - Wonbin hỏi nhưng vẻ mặt chẳng mấy quan tâm đến câu trả lời.

- Sao?

- Có phải cô ta để trang sức trong một chiếc hộp và phát hiện chiếc hộp trống không?

- Đúng thế!

- Cảnh sát có kiểm tra hành lí của cô ta không?

- Cô ta là nạn nhân sao phải kiểm tra hành lí... Chỉ kiểm tra chiếc hộp thôi.

- Bởi vì về mặt logic thì vali của nạn nhân là nơi duy nhất tên trộm có thể cất giấu nữ trang vì chẳng ai để ý đến nơi đó. Một khi tới ga cuối, nhưng gì hắn phải làm chỉ là đánh tráo chiếc vali của cô ta mà thôi! - Wonbin nói một tràng rồi đứng dậy - Hãy gửi cho tôi những báo cáo về các vụ kia! - Hân ta nhanh chóng rời khỏi phòng họp mặc kệ tổng thanh tra đang đơ ra vì shock.



Ngay sau đó, tổng thanh tra lập tức gọi điện liên lạc với Lee Man Soo để xác nhận về chiếc vali:



- Thưa có chuyện gì xảy ra với hành lí của ngài không?

- Quả có thế! Thằng cha bốc vác ngu xuẩn đã nhầm lẫn vali của vợ tôi với người khác. Chỉ có một đống tạp chí cũ trong chiếc vali ấy! Tôi đã báo với hãng tốc hành! Các ông đã tìm thấy rồi à?

- Thưa ngài, chưa! - Tổng thanh tra đáp gỏn lọn.



Ông ta cúp máy. Nếu là ông ta thì sẽ không còn chuyện hi vọng tìm được chiếc vali nữa rồi. Tổng thanh tra ngồi phịch xuống ghế, thằng cha họ Choi này thật kinh khủng!



.......



Vài ngày sau, Yuri mở một buổi tiệc ăn mừng tại biệt thự riêng của mình tại Gangnam. Tất cả các mối quan hệ và bạn bè của Laurel Author đều được mời đến dự. Nhưng có một nhân vật mà nàn không hề có ý muốn trông thấy. Yuri đã mời Tiffany Hwang, người thừa kế xinh đẹp của tập đoàn trang sức đá quí Tiffany & Co. Khi Hwang tiểu thư vừa đến, Yuri đã đích thân ra đón nhưng nụ cười lập tức biến mất khi trông thấy gương mặt đáng ghét ấy. Hwang tiểu thư đi cùng Jessica Jung.



- Yuri thân mến, chắc chị chưa biết cô Jung. Jess à, đây là cô Kwon Yuri, nữ chủ nhân!

- Hân hạnh, cô Jung! - Yuri nói vẻ cứng nhắc.

- Vâng chị Kwon Yuri! - Jessica đỡ lấy tay Jessica lâu quá mức cần thiết - Dĩ nhiên là tôi biết! Tôi và chồng chị cùng ở Ấn độ mà!

- Thật thú vị làm sao! - Tiffany ngạc nhiên.

- Lạ nhỉ, tôi chưa từng nghe chồng tôi nhắc đến cô! - Yuri lạnh lùng.

- Thật thế sao? Ngạc nhiên đấy! Thật buồn vì chuyện xảy ra với người bạn cũ dễ thương của tôi... - Jessica nói vẻ buồn buồn.

- Chuyện gì đã xảy ra?

- Thật ra cũng chẳng có gì... - Yuri nhìn chăm chăm Jessica như muốn giết người.

- Chẳng có gì?!? Anh ấy đã bị treo cổ ở Ấn Độ mà! - Jessica nói vẻ trách cứ.

- Ở Pakistan! - Yuri nghiến răng nói chắc nịch - Và tôi nhớ là chồng tôi có nói về cô thật. Vợ cô thế nào? - Yuri bắt đầu chơi ngược lại Jessica.

- Em chưa bao giờ nghe Jessie nhắc đến vợ!!! - Tiffany thảng thốt.

- Jess và Taeyeon đã li dị!



Yuri mỉm cười ngọt ngào:



- Ý tôi muốn nói tới Sooyoung!

- À cô vợ đó...

- Jess đã hai lần cưới vợ?!? - Tiffany kêu lên.

- Một lần thôi... - Jessica thản nhiên đáp - Jess và Taeyeon bỏ nhau lâu rồi... Chúng tôi còn quá trẻ mà! - Jessica cười trừ toan bước đi.



Yuri liền hỏi tiếp:



- Còn hai đứa dinh đôi thì sao? – Yuri bồi thêm một cú khiến Jessica xanh mặt.

- Sinh đôi?!? - Lúc này Hwang tiểu thư đã thật sự choáng.

- Hai đứa sống với mẹ! - Jessica nói với Tiffany rồi quay sang Yuri - Thật vui khi được trò chuyện với chị Kwon, nhưng tôi cũng biết là không nên giữ nữ chủ nhân quá lâu! Xin phép! - Thế là Jessica lật đật kéo Tiffany ra chỗ khác trước khi Yuri ngứa miệng hỏi thêm gì nữa.



...



Sáng hôm sau Yuri chạm mặt Jessica lần nữa trong thang mây một nhà hàng lớn. Khi thang máy dừng ở tầng 3, nàng quay lại nói với Jessica giọng to và rõ ràng:



- Nhân đây, xin hỏi làm thế nào mà cô thoát được những cáo buộc tối hôm qua thế?



Và nàng bỏ ra ngoài, cánh cửa thang máy khép lại cùng với những ánh nhìn soi mói chỉa vào Jessica.



...



Đêm đó, Yuri đã nằm nghĩ đến Jessica và bật cười. Cô ta thật có sức quyến rũ. Một kẻ khốn kiếp nhưng cực kì hấp dẫn. Nàng nghĩ đến mối quan hệ giữa Jess và Tiffany, nàng thừa hiểu đó là mối quan hệ kiểu gì vì Yuri và cô ta cũng giống nhau thôi, họ đều cùng một giuộc mà. Họ sẽ không bao giờ ngừng lại trên bước đường đời. Cuộc sống của cả hai đầy những kích động và hồi hộp cùng những phần thưởng. Yuri lại hướng những ý nghĩ của mình đến phu vụ sắp tới sẽ diễn ra tại miền Nam nước Pháp. Nó sẽ là cả một thách thức vì theo như Laurel Author đã cho nàng biết rằng cảnh sát đang ráo riết truy tìm băng tội phạm trộm cướp hoành hành. Nàng ngủ thiếp đi với nụ cười còn đọng lại trên môi.



.....



Trong phòng khách sạn của mình tại Paris, Choi Wonbin đang xem xét lại các báo cáo mà tổng thanh tra đã gửi cho mình về các vụ trộm. Một số hắn đã biết một số vẫn chưa. Quả như lời thanh tra đã nói, nạn nhân các vụ trộm đều là những kẻ tai tiếng giàu có. Tên trộm ấy tự cho mình là Robin Hood thời @ chăng? Thật ngạo mạn, và Choi Wonbin hắn sẽ còn ngạo mạn hơn khi bắt được kẻ đã gây ra toàn bộ các vụ việc này - Kwon Yuri. Hắn đắm mình trong bồn nước ấm, nhắm hờ mắt và nghĩ đến cô nàng hôn thê cũ bé bỏng. Sẽ có ngày hắn thay Chúa trừng phạt Yuri, sẽ bắt nàng quì dưới chân hắn cầu xin, sẽ làm cho nàng phải rên xiết tên hắn, sẽ nhốt nàng với cơ thể trần trụi vào trong chiếc lồng son mà chỉ hắn mới có chìa khoá để mở... Choi Wonbin sẽ... Hắn tự thỏa mãn với những ý nghĩ gian tà hư hỏng trong đầu mình. Choi Wonbin đúng là một kẻ bệnh hoạn có đầu óc nhất từ trước tới nay!



Ngay ngày hôm sau, một loạt các thông cáo đỏ được gửi đi khắp các cơ quan cảnh sát và điều tra trên toàn thế giới. Đó là lệnh theo dõi khẩn cấp với một đối tượng tội phạm tình nghi. Kwon Yuri ngay lập tức bị đưa vào tầm ngắm theo dỏi sát sao. Bất cứ mọi hoạt động của nàng đều bị giới cảnh sát theo dõi.



…..



Mọi chuyện bắt nguồn từ cuộc gọi từ London với một thách thức hấp dẫn dành cho nàng. Chính Yuri đã đề nghị với Laurel rằng họ sẽ gặp nhau tại Việt Nam, tốt nhất là nên tránh xa địa điểm hành động sắp tới. Yuri rất yêu Phong Nha, nơi có cả một hang động đá vôi rộng lớn. Nàng đã đi thăm thú khắp nơi, như một khách du lịch bình thường. Do bức thông điệp đỏ của Interpol về Yuri nên việc nàng rời Hàn Quốc đến Việt Nam đã được thông báo cho giới chức địa phương. Ngay sau khi Yuri thuê một căn phòng khách sạn thượng hạng, một đội ngoại tuyến đã được phái tới theo dõi nàng trên 24h. Đội trưởng đội cảnh sát ở địa phương đã có cuộc nói chuyện với tổng thanh tra của Interpol.



- Tôi tin rằng Kwon Yuri chính là người phụ nữ duy nhất gây ra đợt sóng tội phạm hiện nay.

- Thật đáng buồn cho cô ta, nếu gây ra một tội ác nào ở VN này thì cô ta sẽ nhận lấy sự trừng phạt thích đáng của công lí.

- Tôi còn muốn nói thêm một việc nữa là sẽ có một người khách Hàn, tên anh ta là Choi Wonbin…



Các thám tử theo dõi Yuri dường như thấy nàng chỉ bận tâm với mỗi việc ngắm cảnh. Họ đã theo sát nàng đi lòng vòng quanh hang động, những dòng sông và bãi biển. Nàng đã đến xem các di tích và thưởng thức ẩm thực, hoàn toàn chỉ có một mình. Các thám tử đã báo cáo lại với cảnh sát trưởng rằng Yuri đến đây chỉ đơn giản là du lịch. Người thư kí đã báo cáo lại rằng có một người Hàn Quốc đến gặp. Cảnh sát trưởng có nhiều bạn bè quốc tế, và ông ta đã bất chấp những lời tổng thanh tra Interpol đã nói, ông ta tin rằng ông ta cũng sẽ thích Choi Wonbin. Nhưng ông ta đã lầm…



- Tất cả các ông là những kẻ khờ! – Wonbin quát lên – Chắc chắn cô ta đến đây không chỉ để vãn cảnh. Cô ta phải đang săn đuổi một thứ gì đó!!!



Ông cảnh sát Việt Nam đã phải khó khăn trong việc kiềm chế…



- Thưa ông, chính ông đã nói rằng các mục tiêu của Kwon Yuri luôn là những gì đặc biệt, rằng cô ta thích làm những thứ dường như không thể làm được. Ông Choi, tôi dẵ kiểm tra kĩ lưỡng mọi thứ, ở Việt Nam này hoàn toàn không có gì hấp dẫn với tài năng của cô Kwon đó cả chứ đừng nói là một vùng hoang vu như Quảng Bình này…

- Cô ta có gặp hay nói chuyện với ai không?

- Không thưa ngài! – Ông cảnh sát trưởng nghĩ bụng, giọng thằng cha này thật xấc xược.

- Vậy cô ta sẽ phải gặp ai đó. – Wonbin nói chắc nịch.



Cảnh sát trưởng tự nhủ, rốt cuộc ông ta cũng đã biết vì sao bọn họ luôn gọi Choi Wonbin là gã người Hàn xấu xa.



Có hàng trăm hang động ở núi đá vôi Phong Nha này, những nhánh hang từ ngàn đời ăn sâu vào lòng đất, những vòm động mênh mông nhấp nhô đầy những thạch nhũ với hình thù hiếm thấy. Bầu không khí hoàn toàn tĩnh mịch trừ tiếng nước chảy của dòng sông Son xanh biếc. Yuri chọn ngày thứ bảy để quay lại, vì ngày thứ bảy sẽ đông đúc hơn bình thường với hàng trăm khách du lịch đổ tới từ khắp nơi. Choi Wonbin và hai người cảnh sát đã theo sát nàng. Ở những nơi trơn trượt với ánh sát yếu ớt thỉnh thoảng có những khoảng tối đen, Yuri đã biến mất. Wonbin chạy vội lên phía trước nhưng dòng di chuyển liên tục đã không cho hắn có cơ hội phát hiện ra nàng. Hắn không còn biết nàng đang ở phía trước hay phía sau mình nữa. Kwon Yuri đang giở trò gì? Bằng cách nào? Ở đâu? Và định cuỗm mất cái gì mới được?



Bên trong một cái động khu vực thấp nhất hiện còn đang tu sửa chưa được phép thăm quan, Laurel đã chờ nàng ở đó.



- Có gì rắc rối không?

- Ồ không!



Laurel nói gì đó rất nhỏ và vì những tiếng ồn vọng xung quanh, Yuri đã phải ghé sát tai để nghe.



- Tôi nghĩ rằng tốt nhất là đừng để họ thấy chúng ta ở cạnh nhau, ngừa trường hợp bị theo dõi.

- Ở đây thì an toàn thôi! – Yuri nhìn quanh cái động rộng lớn. – Chuyện chắc là quan trọng.

- Đúng vậy! – Một khách hàng giàu có nóng lòng muốn kiếm được một bức tranh. Đó là bức của Goya có tên là Puerto. Ông ta sẽ trả một khoản tiền mặt hơn nửa triệu đô la. Điều đó vượt quá khả năng của tôi…

- Còn ai khác làm vụ này không? – Yuri trầm ngâm.

- Nói thẳng là có đi! Nhưng khả năng thành công là rất thấp!

- Bức tranh hiện đang ở đâu?

- Bảo tàng Prado ở Madrid.

- Prado… - Ngay lập tức, suy nghĩ đầu tiên của nàng là không thể được.

- Việc này đòi hỏi một tài năng lớn lao. Bởi vậy tôi đã nghĩ ngay đến cô đấy Yuri thân mến!

- Tôi sẵn lòng! – Yuri đáp – Nửa triệu đô la à?

- Sòng phẳng.

- Tôi rất thích du lịch, đến đây quả không uổng công. – Yuri cười – Và bà có biết thành phố nào tôi luôn muốn tới thăm không Laurel? Madrid đấy!



Đứng ở cổng ra vào hang, Choi Wonbin trông thấy Kwon Yuri bước ra. Nàng chỉ có một mình.



END CHAP 8
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8   

Về Đầu Trang Go down
 

[FANFIC - SHORTFIC] Thief | JeYul | PG | CHAP 8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

 Similar topics

-
» K+ đang bác thông tin của VTC về Ngoại hạng Anh chủ nhật và .... dọa người dùng chảo lậu!
» Đồ chơi và phụ kiện DVB
» [Giúp đỡ] Tivi SAM mất nguồn
» mong anh em 4rum giúp đỡ bệnh lạ trên đầu thu humax không HD
» VTV không còn phát DVB T2 nữa?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
AAVN  :: Thư viện :: Fan Fiction-